Chương 1

Cập nhật: 5 tháng trước

1

Lúc bố mẹ ruột tìm đến, nhà tôi đang làm thịt lợn cuối năm.

Cả làng kéo đến giúp đỡ rất đông.

Một đám người xúm lại giữ chặt con lợn, nó gào thét khản cả cổ. Ba tôi một tay túm mõm, một tay cầm d/ao, đ/âm mạnh vào cổ lợn.

Con lợn giãy giụa càng dữ dội, m/áu lợn bắn tung tóe khắp người ba. Giá trị của một đời lợn đã đạt đến viên mãn vào khoảnh khắc này.

Trong cái sân nhỏ không rộng lắm, ba tôi đang l/óc thịt, ch/ặt x/ương lợn; mẹ tôi dùng nhựa thông để cạo lông đầu lợn; anh cả mang mỡ lợn bỏ vào chảo lớn; chị hai cắt tiết lợn đã đông lại, còn tôi thì đang rửa món lòng lợn yêu thích nhất.

Những người đến giúp tranh thủ phụ một tay, chờ lát nữa ăn bữa thịt lợn m/ổ.

Mọi người đang tất bật làm việc thì chúng tôi mới nhận ra, trong sân đã có thêm hai người lạ mặt từ lúc nào không hay.

Đó là một cặp vợ chồng trung niên xa lạ.

Người đàn ông vest lịch sự, người phụ nữ trang sức vàng bạc đầy mình. Đôi giày da đắt tiền của họ giẫm lên bùn lầy trộn với m/áu lợn, không biết nên đặt chân xuống đâu.

Họ run rẩy nhìn gia đình chúng tôi, mỗi người đang cầm một miếng thịt lợn.

Ba tôi vừa m/ổ lợn xong, khí thế sát phạt vẫn chưa tan hết, ngậm điếu thuốc, ông hỏi: “Hai người làm gì đấy?”

Người đàn ông trung niên lấy hết can đảm, hắng giọng: “Chúng… chúng tôi đến tìm con gái.”

“Tìm con gái anh đến nhà tôi làm gì?” Mẹ tôi quăng cái đầu lợn vào chậu: “Nhà tôi làm gì có con gái anh? Định làm gì đây, b/uôn người à?!”

Cả sân bỗng chốc im lặng.

Ba tôi lẳng lặng cầm con d/ao phay ch/ặt x/ương, mẹ tôi bưng chậu nhựa thông nóng hổi, anh cả cầm cái muỗng sắt, chị hai vớ cây củi khô, các chú các bác, thím dì khác cũng tìm ngay chổi, xẻng, xoong nồi, và cả con Vàng đang bị xích cũng im lặng giật đứt xích, nhe răng đe dọa họ.

Cặp vợ chồng trung niên sợ hãi, vội vàng run rẩy chỉ tay về phía tôi: “Chúng tôi thực sự đến tìm con gái, đứa con bị trao nhầm cách đây mười tám năm ở Bệnh viện Phượng Sơn!”

Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào tôi.

Cái lòng lợn tôi đang cầm “bẹp!” một tiếng rơi xuống đất.

“… Hả??”

2

Cặp vợ chồng này họ Diệp.

Qua lời kể của họ, mọi chuyện dần sáng tỏ.

Mười tám năm trước, họ lái xe đi kiểm tra dự án thì gặp sạt lở đất, người vợ hoảng sợ sinh non, được đưa đến Bệnh viện Phượng Sơn gần nhất.

Bệnh viện thị trấn nhỏ ít người, hôm đó chỉ có hai sản phụ, đều sinh con gái. Không hiểu sao, hai gia đình đã trao nhầm con.

Nếu không phải cách đây không lâu, cô con gái nhỏ nhà họ Diệp bị t/ai n/ạn xe hơi, khi truyền m/áu phát hiện sai nhóm m/áu, thì chuyện này có lẽ đến giờ vẫn chưa được phát hiện.

Cốt truyện sáo rỗng trong phim ảnh, lại thật sự xảy ra với gia đình chúng tôi.

Ba mẹ tôi nghe xong, sắc mặt nặng trĩu.

Quả thật, từ nhỏ tôi đã có nhiều điểm khác biệt với họ.

Con cái nhà họ Từ đều có khung x/ương lớn, thân hình vạm vỡ, chỉ mình tôi khung x/ương mảnh dẻ, từ nhỏ đã ốm yếu.

Nhìn kỹ lại ngũ quan của tôi, chẳng giống ba mẹ chút nào, lại giống người đàn ông trung niên kia đến tám phần.

Ba tôi không tin, dẫn tôi đi xét nghiệm ADN.

Kết quả ra, khẳng định chắc chắn.

Tôi thực sự không phải con của ba mẹ tôi. Tôi không phải Từ An An, mà là Diệp An An.

Tôi là tiểu thư của nhà giàu, là thiên kim thật không thể chối cãi.

Nghe kết quả, cảm xúc của ba mẹ tôi rất phức tạp.

Anh cả gãi đầu: “Chet tiệt, đứa em gái mình cưng chiều bấy lâu nay phải về nhà người ta rồi.”

Chị hai có vẻ lo lắng: “Tiêu rồi, chuyện thiên kim thật giả trong truyện lại xảy ra với nhà mình rồi.”

Rồi cả hai đồng loạt nhìn tôi: “Em gái, thiên kim thật trong bao nhiêu cuốn tiểu thuyết đều thê th/ảm lắm đấy. Em vừa nhát, lại chẳng có chút mưu mẹo nào, sau này phải làm sao đây?”

Tôi hoảng hốt.

Đúng rồi!

Sau này tôi phải làm sao đây!

3

Trên đường về nhà cùng bố mẹ ruột, tôi cứ khóc mãi. Hai người tưởng tôi mừng rỡ xúc động, an ủi tôi rất lâu.

Trời đất ơi, tôi sợ muốn chet.

Trước khi đi, chị hai đã bắt tôi đọc thêm rất nhiều truyện “Thiên kim thật – giả”.

Trong những câu chuyện đó, thiên kim thật thường là người thê th/ảm nhất.

Dù được nhận về nhà, nhưng bố mẹ lại yêu thương cô con gái giả được nuôi dưỡng từ bé hơn, đồng thời chê bai thiên kim thật quen sống hoang dã bên ngoài, không biết quy củ.

Cả gia đình, từ người già đến trẻ nhỏ, rồi cả người làm, tài xế, không một ai ưa thiên kim thật. Thiên kim thật bị mọi người thờ ơ, thậm chí là ng/ược đ/ãi.

Bất cứ lúc nào cũng có thể bị “m/ổ lấy th/ận, m/oi t/im”.

Thậm chí bị đưa đến Miến Điện hay một cái đảo rắn nào đó.

Tóm lại là phải bị l/ột một lớp da, mất nửa cái m/ạng mới chịu thôi.

Tôi nhát gan từ bé.

Ba tuổi sợ gà, năm tuổi sợ chó, mười tuổi sợ những đứa trẻ cao hơn mình.

Lớn lên cũng vậy, bị người ta b/ắt n/ạt không dám đ/ánh trả, chỉ dám yếu ớt về nhà khóc với anh chị.

Bây giờ bạn lại nói với tôi, tôi chính là thiên kim thật bi th/ảm trong sách. Người đến đón tôi không phải bố mẹ, mà là Hắc Bạch Vô Thường.

Nơi tôi trở về không phải nhà, mà là hang ổ ma quỷ.

Tôi sợ hãi muốn chet!

4

Giữa lúc tôi sợ hãi tột độ, xe dừng lại, dừng trước một căn biệt thự lớn. Bên ngoài cổng lớn có một nhóm người đang đứng chờ.

Khi bố mẹ giới thiệu, tôi nhìn từng người một.

Anh cả nghiêm nghị ít nói, anh hai ánh mắt tinh tường, anh ba lêu lổng, và cả “chị gái” vừa xuất viện, sắc mặt xanh xao, yếu ớt và đáng thương.

Nhìn thoáng qua, đúng chuẩn cấu hình trong truyện thiên kim. Nghĩ đến cảnh tượng bi th/ảm trong tiểu thuyết sắp xảy ra với mình.

Tôi “Oa!” một tiếng.

Khóc to hơn nữa.

Cả gia đình bị tôi khóc đến ngơ ngẩn.

Mẹ tôi đứng bên cạnh đỏ hoe mắt: “Đứa bé đáng thương, chắc chắn đã chịu nhiều khổ sở. Nhìn xem, nó về nhà vui mừng đến mức nào kìa.”

Bố tôi thở dài: “Gầy như con mèo, tối nay bảo người làm thêm món ngon bồi bổ cho An An.”

Anh cả vẫn vẻ nghiêm nghị, nhưng giơ tay xoa đầu tôi: “Em gái thấy chúng ta nên quá vui mừng mới thế.”

Anh hai đẩy gọng kính, lẳng lặng dặn dò quản gia: “Chuẩn bị tiệc đón mừng thật chu đáo cho em gái, à, nhớ hỏi xem em gái có kiêng món gì không.”

Anh ba không chen vào được, đứng vòng ngoài sốt ruột quay vòng vòng, chỉ có thể hét lên: “Em gái!! Chào mừng về nhà!!”

Chị gái hít hít mũi: “Em… em đừng khóc nữa, em khóc, chị cũng muốn khóc thì phải làm sao đây…”

Tôi mắt nhòe lệ nhìn mọi thứ trước mắt.

Khoan? Truyện thiên kim thật – giả có viết như thế này sao?

5

Tối hôm đó, là bữa tiệc gia đình.

Sau khi biết tôi không kiêng kỵ gì, đầu bếp gia đình bắt đầu trình diễn kỹ năng. Cả bàn đầy ắp món ngon khiến tôi hoa cả mắt.

Trừ tôi ra, tất cả mọi người đều thành thạo và tao nhã cắt bò bít tết Angus.

Tôi vụng về cầm dao nĩa, thực sự không quen ăn đồ Tây, chỉ thấy miếng bít tết nhai như rơm, và thèm món lòng lợn mà tôi đã khó khăn lắm mới rửa sạch nhưng chưa kịp ăn một miếng nào.

Sau bữa ăn, tôi nhìn căn phòng chứa đồ ở góc tầng dưới, định bước tới thì mẹ đột nhiên gọi tôi lại: “An An? Con đi vào phòng chứa đồ làm gì?”

Tôi yếu ớt nói: “Đây không phải là phòng sắp xếp cho con sao?”

Trong các loại tiểu thuyết này, thiên kim thật khi về nhà không được tranh phòng với thiên kim giả, nhất định sẽ bị sắp xếp ở gác mái hoặc phòng chứa đồ như thế này.

Mẹ tôi sững sờ một lúc, rồi kéo tay tôi. Bà dẫn tôi lên tầng hai, mở một cánh cửa.

Bên trong là một căn phòng công chúa màu hồng trắng, nhìn là biết được chuẩn bị rất dụng tâm.

“Làm sao mẹ có thể để con ở phòng chứa đồ được chứ? Đây mới là căn phòng mẹ chuẩn bị cho con.”

Tôi càng hoảng hơn: “Vậy chị… chị gái thì sao?”

“Phòng của Nguyệt Nguyệt ở ngay bên cạnh.”

Mẹ tôi nói với giọng dịu dàng hơn:

“An An, bố mẹ đã bàn bạc với ba mẹ nuôi của con rồi. Chị con cũng đang học cấp ba giống con, mà tài nguyên giáo dục ở Bắc Kinh tốt hơn, nên tạm thời để Nguyệt Nguyệt ở lại đây, học cùng con.”

“Dù không có quan hệ huyết thống, nhưng con bé đã sống trong nhà mình nhiều năm như vậy, chúng ta có tình cảm với Nguyệt Nguyệt, giống như ba mẹ nuôi của con cũng không nỡ xa con vậy.”

Người mẹ này khác với trong sách.

Bà ôn hòa hơn, cũng cởi mở hơn.

Sợ tôi nghĩ nhiều, nên kiên nhẫn giải thích cho tôi. Không biết từ lúc nào, tôi lại thấy sống mũi cay cay muốn khóc.

“Mẹ, con hiểu rồi ạ.”

Mẹ tôi cười, bảo tôi nghỉ ngơi cho tốt, xoa đầu tôi rồi rời khỏi phòng. Bà vừa đi chưa được bao lâu, bỗng có tiếng gõ cửa.

Người đến là Diệp Thanh Nguyệt… không, bây giờ cô ấy là Từ Thanh Nguyệt rồi.

Cô ấy nhìn tôi, tôi nhìn cô ấy.

Cả hai im lặng.

Khi tôi theo bản năng lùi lại vì nhút nhát, Từ Thanh Nguyệt đột nhiên nói.

“Cậu không cần sợ mình.” Cô ấy nói thẳng: “Bị trao nhầm không phải lỗi của mình, mình không cố ý cướp đi cuộc sống giàu sang vốn dĩ thuộc về cậu. Mặc dù rất buồn khi biết sự thật, nhưng mình sẽ không hành động như những nhân vật phản diện trong phim ảnh để bắt nạt cậu đâu.”

Tôi ngây người.

Cô ấy đã bước vào phòng, kéo tôi ngồi xuống giường.

“An An, cậu có thể kể cho mình nghe về… chuyện gia đình một chút không?”

6

Tôi và Từ Thanh Nguyệt nằm úp sấp trên giường, tôi cầm điện thoại, cho cô ấy xem album ảnh.

Album đầy ắp ảnh và video tôi chụp về gia đình.

Ba căn nhà ngói mới xây mấy năm trước, trước nhà có vài con gà, vịt, ngỗng thả rông. Trong sân có chuồng bò và chuồng lợn.

Con bê con vừa sinh run rẩy đứng dậy, bò mẹ liếm một cái, nó ngã lăn quay.

Dưới chân tường có một ổ gà, trong ổ có những con gà con vừa phá vỏ, mắt ướt nhẹp nhìn ra ngoài.

Con chó Vàng giữ nhà chạy khắp sân đuổi gà vịt, thè lưỡi mừng rỡ. Sân sau còn trồng mấy cây ăn quả.

Mùa thu hoạch, quả đầy cây, tôi hái một quả, chưa kịp rửa đã cắn, còn rút điện thoại tự sướng, cười ngố tàu.

Rồi có ba tôi làm xong việc, vác cuốc về, thấy tôi đang chụp ảnh, ông nhe răng giơ tay tạo dáng “yeah” xấu xí.

Và mẹ tôi đang cán mì trường thọ sinh nhật cho tôi, tôi nghịch ngợm bôi bột mì lên mặt mẹ, mẹ vung cây cán bột định đánh tôi.

Nhưng không may lại đánh trúng anh cả vừa bước vào. Anh ấy mặt đầy bột mì ngơ ngác, chị hai bên cạnh cười khặc khặc, thế là bị mẹ đánh luôn một thể.

Người cười “ha ha” lại là tôi.

Tôi vừa lật ảnh, vừa giải thích.

Từ Thanh Nguyệt yên lặng lắng nghe. Ban đầu cô ấy vừa xem vừa cười, cười rồi nước mắt lại đỏ hoe.

“Họ nhìn thật tốt bụng.”

“Ừm, họ đều là những người rất rất tốt.”

“Họ có thích mình không?” Từ Thanh Nguyệt có vẻ lo lắng.

“Mình không biết làm việc, không biết làm ruộng, không biết nuôi gà vịt… mình thậm chí không biết phải hòa hợp với họ thế nào.”

“Nhưng cậu là con gái của họ, thế là đủ rồi.” Tôi không nhịn được an ủi cô ấy.

An ủi xong, tôi mới nhớ ra cảm xúc của mình cũng y hệt cô ấy.

“Mình hơi sợ.” Từ Thanh Nguyệt nói: “Kỳ nghỉ hè, cậu dẫn mình về gặp họ được không?”

Tôi nói được.

Chúng tôi nhìn nhau, rồi cùng bật cười.