Chương 1

Cập nhật: 6 giờ trước

01

Ngày ta vừa được ôm đến trước mặt hắn – người có đôi mắt giống hệt ta hắn lập tức kề đa//o lên cổ ta.

Ta trợn mắt, quát lớn:

“Ngươi làm gì đó! Đồ hỗn trướng, có biết lễ nghĩa không hả?!”

Trong cơn giận, đồng tử ta chớp mắt hóa đỏ như m//áu – giống hắn y hệt.

Hắn sững lại.

Rồi bật cười:

“Quả nhiên là cốt nhục mẫu hậu sinh cho trẫm.”

Nhưng rất nhanh… hắn không cười nổi nữa.

Bởi vì ta nhảy xuống, đấm đá túi bụi, để lại đầy dấu giày trên long bào hắn.

Lại leo lên người hắn, c//ắn một phát lên mặt, vừa cắn vừa t//át:

“Xin lỗi mau! Không ta đá//nh ch//ết ngươi!”

Hắn túm gáy ta, nhấc bổng như xách mèo con, tức đến bật cười.

Ta vẫn đạp loạn:

“Nghe chưa! Mau xin lỗi lão tử!”

Cả điện tĩnh lặng như tờ.

Cung nhân đồng loạt hít khí lạnh.

Phúc công công run rẩy quỳ xuống:

“Bẩm hoàng thượng… công chúa là do tiều phu hái thu//ốc nhặt được dưới vách núi sau Hoàng Giác Tự. Trên người có ngọc bội của nương nương, dung mạo lại giống bệ hạ bảy phần… chính là huyết mạch duy nhất của người a!”

“Cả… tính nết… cũng giống người thuở nhỏ.”

Hắn cười đi//ên dại một trận, rồi bỗng đổi sắc:

“Đi, trói lão đầu nhà họ Tạ tới. Dạy công chúa đọc sách hiểu lễ.”

Ta ghét nhất bị xách cổ.

Trong không trung, ta vặn mình, quay vòng, rồi c//ắn mạnh vào tay hắn.

C//ắn xong còn mắng:

“Ngươi tưởng mình là tắc kè hoa à? Mặt đổi như lật sách, đúng là đầu ó//c có vấn đề.”

Hắn nghiến răng:

“Quân Tiểu Ninh, trẫm là huynh trưởng của ngươi! Thân huynh!”

Ta chống nạnh, cười khẩy:

“Ngươi nói là thì là sao? Ta còn nói ta là cha ngươi đấy. Gọi một tiếng ‘cha’ cho ta nghe thử?”

Hắn giận đến run người, đi qua đi lại hồi lâu, cuối cùng lạnh giọng:

“Không sao. Trước kia ngươi bị sơn phỉ dạy hư, trẫm sẽ dạy lại.”

Ta bĩu môi:

“Ta ở cách mấy trăm dặm cũng nghe danh ngươi – gi//ết người như cỏ rác, hung tàn đi//ên loạn. Ngươi mới là thứ xấu xa nhất, còn đòi dạy ta?”

Bạo quân… vỡ trận ngay tại chỗ.

“Người đâu! Lấy chổi lông gà cho trẫm!”

02

“Ta – Ninh Ninh đại vương một ngọn núi còn muốn độc chiếm, huống chi cái giường này. Ngươi xuống!”

Không ngờ bạo quân ăn, ngủ, xử triều… đều ôm ta theo.

Ta dùng chân đá loạn, trừng mắt:

“Ngươi coi ta là bằng hữu, hay là coi ta làm cha mà bắt dỗ ngủ hả?!”

Hắn lạnh giọng:

“Quân Tiểu Ninh, ngủ ngay. Nói thêm một câu, động thêm một cái – trẫm đ//ánh một lần.”

Ta lập tức nhớ tới cái mông đau nhức…

Quả nhiên là b//ạo quân bị cả thiên hạ ghét bỏ.

Hắn ghé sát tai:

“Không ngủ, trẫm treo ngươi lên đá//nh.”

Sáng hôm sau.

Ngoài điện có người thì thầm:

“Phúc tổng quản… sắp đến giờ lâm triều, có cần đánh thức hoàng thượng không?”

“Bao năm rồi, đây là lần đầu bệ hạ ngủ yên như vậy… cứ để người ngủ thêm chút.”

Ta nghe mà hứng chí.

“B//ốp!”

Một cái t//át vang dội giáng xuống mặt hắn:

“Dậy! Đi làm việc!”

Hắn mở mắt, sát khí bốc lên:

“Quân Tiểu Ninh, ngươi muốn ch//ết?”

Ta lại tát thêm cái nữa:

“Tuổi này mà còn ngủ nướng? Không làm việc thì lấy gì nuôi ta?!”

Kết quả…

Hắn ôm ta, tinh thần sảng khoái, thượng triều.

Còn ta thì ôm mông, nước mắt lưng tròng, chỉ muốn cắ//n ch/2ết hắn.

Trên điện, có người tấu:

“Nam Cương vừa thu phục xuất hiện châu chấu. Nếu tràn vào Trung Nguyên, tất thành đại họa. Xin bệ hạ sớm xử trí.”

Ta vừa nghe đã hô:

“Gi//ết hết! Ăn không hết thì thiêu! Trứng thì chế độ//c mà gi//ết!”

“Trốn dưới đất? Đốt cả đất!”

“Không chế được đ//ộc thì… gi//ết hết!”

Cả triều run rẩy.

Ánh mắt nhìn ta đầy sợ hãi.

Ta nổi giận:

“Nhìn gì! Muốn…”

Chưa nói xong đã bị hắn bịt miệng.

Lão thần run giọng:

“Nhưng độ//c sẽ hại hoa màu… đốt đất thì dân lấy gì ăn mùa đông?”

Ta giãy ra hét:

“Kinh thành lắm nhà giàu, tịch thu vài kho là đủ nuôi dân rồi! Ng//u!”

Hắn lại bịt miệng ta.

Ta gào:

“Quân Dư An! Đợi ta lớn, ngày đá//nh ngươi ba trận!”

Một hồi vật lộn.

Hắn ôm chặt ta, rồi trầm giọng hạ chỉ:

“Bộ Hộ, Ty Nông phối hợp Thái Y viện, tìm phương pháp diệt châu chấu mà không hại hoa màu.”

“Phái tinh binh tới Nam Cương, ngăn dịch.”

“Có công – trọng thưởng.”

Có kẻ run run hỏi:

“Vậy… việc công chúa muốn cướp kho…”

Hắn siết chặt ta, nghiến răng:

“Quốc khố sung túc, không cần cướp của dân.”

“Trẫm tịch thu – chỉ là tham quan phản tặc. Gi//ết chỉ là kẻ bất trung. Chưa từng oan sá//t người lương thiện!

“Bãi triều!”

Ta bị hắn vác đi, vẫn gào:

“Ngươi c//ắt đường tài lộ của ta! Đồ kh//ốn!”

Đến bữa.

Ta ăn no, nhìn hắn, tà mị cười… rồi ném xươn//g gà lên mặt hắn:

“Ngươi đắc tội với ta rồi.”

“Phong cái gì mà Ninh An trưởng công chúa? Không oai chút nào!”

“Ta là – Ninh Ninh đại vương!”

Ta đứng lên bàn, chỉ thẳng mũi hắn:

“Không được ăn! Ra góc tường đứng phạt!”

Hắn gằn từng chữ:

“Quân – Tiểu – Ninh!”

Kết quả…

Người đứng góc tường – là ta.

Bên cạnh… bạ//o quân cầm chổi lông gà giám sát.

Hôm sau.

Hắn cho ta học ở thiên điện.

Phúc công công bẩm:

“Công chúa chăm học, còn chủ động hỏi Thái phó.”

Hắn mừng ra mặt:

“Chuẩn bị gà nướng, bánh thủy tinh, mứt mận, kẹo nếp…”

Rồi đích thân đi xem.