Chương 1

Cập nhật: 3 tháng trước

01

Tôi tên là Trịnh Nghĩa, là kẻ phạm tội nguy hiểm mà cảnh sát đang truy tìm.

8 tiếng trước, tôi vừa đưa nạn nhân thứ ba về nhà.

Sau khi gây ra cái chết cho cậu bé, tôi như mọi lần, xử lý vấn đề trong phòng tắm, không ngờ hôm nay mẹ tôi lại tan sở về nhà sớm.

Mẹ tôi đã mấy lần đề nghị muốn dùng phòng tắm nhưng đều bị tôi tìm cớ từ chối.

Tôi nhanh chóng xử lý thi thể xong, đặt vào xe đẩy đi chợ rồi mang đi.

Ơn trời, không bị ai phát hiện.

Sáng hôm sau, tôi đeo cặp sách chuẩn bị đi học như thường lệ, vì trường đại học tôi theo học gần nhà nên tôi về nhà ở mỗi ngày.

Chiếc thang máy vốn đông đúc hôm nay lại vắng người.

Xem ra thi thể đã bị phát hiện rồi? Sợ đến mức không dám ra khỏi nhà luôn sao?

Đi xuống lầu, có ông Lý thích cùng cháu xem cờ tướng, bà Vương thích kéo cháu gái nhảy quảng trường, và bà Chu có cặp song sinh trai gái đang thảo luận sôi nổi điều gì đó.

“Ôi trời, sáng sớm ra, tôi đang nấu cơm thì nghe tin nói lại có đứa bé bị hãm hại?”

“Đúng rồi, đúng rồi, nghe nói là được tìm thấy ở bệnh viện bỏ hoang ngay góc nhà mình, là thằng bé nhà tiểu Tề, sân bên cạnh, mới 4 tuổi thôi phải không?”

“Cái tên gây án đó đúng là một kẻ biến thái, chuyên nhắm vào trẻ con, làm nhà tôi giờ ai cũng lo lắng, không dám cho con ra ngoài nữa.”

“Đúng vậy, mấy vụ này toàn là trẻ con, chúng ta phải trông chừng con cái cẩn thận, phòng bệnh hơn chữa bệnh mà!”

“Đúng đúng, ầy, tiểu Trịnh, lại đi học à?”

Tôi cười gật đầu, lúc đi qua còn nghe thấy bà Chu nhắc nhở tôi tối đi làm thêm về phải chú ý an toàn.

Ở nơi họ không thấy, tôi cười càng rạng rỡ hơn, giờ ai có thể an toàn hơn tôi chứ? Bà nên lo cho con cái nhà mình thì hơn.

Buổi chiều không có tiết, tôi đến khu vui chơi trẻ em làm thêm như thường lệ. Hôm nay khách khá đông nên tôi về khu nhà hơi muộn một chút.

Trong khu đã có thể thấy cảnh sát đi lại hỏi han.

Tôi khẽ nhấc chiếc túi đựng máy tính trên tay, bước về phía cửa cầu thang.

Lúc này, một cảnh sát trẻ tuổi đến hỏi tôi: “Cậu là cư dân ở đây à?”

Tôi cười gật đầu: “Vâng, nhà tôi ở tòa nhà phía trước, có chuyện gì không ạ?”

“Là cư dân à? Vậy tiện thể cậu qua đây chúng tôi làm một cuộc điều tra.”

“Vâng thưa cảnh sát, tôi nhất định sẽ hợp tác điều tra, hy vọng các anh có thể nhanh chóng bắt được tên hung thủ nguy hiểm chuyên gây tổn thương nghiêm trọng cho trẻ em đó.”

“Làm sao cậu biết hung thủ đã gây tổn thương cho nạn nhân?” Một cảnh sát trông có vẻ lớn tuổi nghe thấy liền bước tới hỏi tôi.

“Đây là đội trưởng của chúng tôi, đội trưởng Lý.” Cảnh sát trẻ tuổi vừa rồi giới thiệu với tôi.

Tôi mỉm cười gật đầu với ông ta. Tôi rất ghét ánh mắt sắc bén đó của ông ta, cứ như thể ông ta chắc chắn có thể bắt được tôi vậy.

Ông ta sải bước đến trước mặt cảnh sát trẻ, lặp lại câu hỏi: “Làm sao cậu biết những nạn nhân đó đều bị hãm hại?”

Chỉ chút sơ hở đó thôi đã đủ để ông kích động rồi sao?

Tôi mím môi, bình tĩnh trả lời: “Chẳng phải trên TV có đưa tin sao? Hơn nữa, hôm nay giáo viên của chúng tôi trên lớp cũng đã nói về việc này, còn dùng nó làm vụ án để chúng tôi phân tích nữa, nên đương nhiên tôi biết.”

Đội trưởng Lý không đáp lời tôi, dùng ánh mắt đáng ghét đó nhìn tôi từ đầu đến chân, tôi ghét nhất là đàn ông dùng ánh mắt dò xét nhìn mình.

“Tên là gì?”

“Trịnh Nghĩa. Tôi là sinh viên năm hai ngành Điều tra hình sự của Đại học Chính pháp bên cạnh.”

“Điều tra hình sự à? Vậy chúng ta xem như đồng nghiệp rồi.”

“Đội trưởng Lý khách sáo rồi, tôi còn chưa bước ra khỏi cửa mà, sao dám so với anh chứ?”

“Cậu quá khiêm tốn.” Đội trưởng Lý cười giả lả tiếp tục đánh giá tôi, “Xảy ra chuyện như vậy, lại gần nhà cậu thế, cậu có vẻ không hề ngạc nhiên, cũng không sợ hãi gì?”

Ánh mắt ông ta càng sắc bén hơn, tôi chợt nghĩ không biết sau này nếu tôi trở thành cảnh sát hình sự thì ánh mắt có trở nên đáng ghét như vậy không.

“Những chuyện như thế này xảy ra hằng ngày trên thế giới, huống hồ chúng tôi là cảnh sát, là người học hình sự mà còn sợ hãi thì làm sao có thể giữ được lý trí để phá án? Và làm sao có thể trả lại sự thật cho gia đình các nạn nhân được?” Tôi nói một cách chắc chắn, giọng điệu tràn đầy sự kiên định của một người sắp trở thành cán bộ pháp luật.

Ông ta im lặng gật đầu, vẫn nhìn chằm chằm vào mắt tôi, tôi nở nụ cười thương hiệu của mình.

“Chiều hôm qua từ bốn giờ đến tám giờ cậu đã làm gì?”

“À, ba giờ tôi bắt đầu làm thêm dạy vẽ cho trẻ em ở khu vui chơi, sáu giờ tan làm về nhà, bảy giờ thì mẹ tôi cũng về nhà.”

Tôi biết, ông ta đang nghi ngờ tôi đã làm gì trong khoảng thời gian từ sáu giờ đến bảy giờ, nhưng thời điểm đứa trẻ mất tích có lẽ là hai giờ chiều, nhiều chuyện ông ta phải tự đi điều tra mới thú vị.

Đội trưởng Lý gật đầu, ra hiệu cho cấp dưới để tôi đi, “Có thể sau này chúng tôi sẽ còn đến làm phiền, mong cậu thông cảm.”

“Đương nhiên rồi, tôi nhất định sẽ hợp tác hết mình.” Tôi mỉm cười bước về phía trước.

Ánh mắt phía sau vẫn không rời đi, tôi không khỏi có chút nể phục viên cảnh sát già này, có bản lĩnh đấy. Nhưng sóng sau xô sóng trước, không biết ông ta có đồng tình không.

Tôi đợi thang máy thì vừa lúc gặp hai cảnh sát đi xuống. Tôi gật đầu chào họ. Biết thế họ đi lên nhà hỏi, tôi đã không phí lời với vị đội trưởng kia ở dưới lầu.

Nhưng mà đấu trí với ông ta có vẻ thú vị hơn.

Tôi cười còn rộng hơn bình thường.

“Đội trưởng, anh thấy Trịnh Nghĩa có vấn đề à?”

Đội trưởng Lý nhìn chằm chằm vào cửa ra vào của các tầng, trầm ngâm một lát nói: “Khó nói. Ít nhất thì cậu ta không đơn giản như vẻ ngoài.”

02

Mười giờ tối, tôi nằm trong phòng tắm ngâm mình. Trên vai trần vốn nhẵn nhụi bỗng xuất hiện một vết đỏ sưng tấy, chắc chắn là do đứa bé đó làm trong lúc tôi ra tay.

Không ngờ tuổi nhỏ mà sức lại lớn đến vậy, lần sau không thể lơ là được.

“Tiểu Nghĩa, hết dầu gội rồi phải không?” Tôi nghe thấy mẹ nói ở ngoài cửa.

Tôi nhìn lên kệ, quả nhiên là hết thật.

“Vâng, mẹ ạ.” Tôi bình tĩnh trả lời.

“Mẹ mang vào cho con hay đặt xuống đất?”

Tôi im lặng suy nghĩ một lát, mẹ tôi rất kỹ tính, nếu vết thương trên vai bị nhìn thấy thì phiền phức lớn rồi. “Mẹ cứ để ở cửa đi, lát nữa con tự lấy.”

Tôi nghe thấy mẹ khẽ thở dài, sau đó là tiếng đồ vật được đặt nhẹ nhàng xuống đất.

Nghe tiếng bước chân đi xa, tôi lấy dầu gội vào. Sau đó tôi lại nằm xuống bồn tắm. Lần gây án này tôi đã chờ quá lâu, dù sao thì để có được một tình huống thiên thời địa lợi nhân hoà là quá khó.

Tắm xong, tôi đi ngang qua phòng bố mẹ về phòng mình, họ vẫn chưa ngủ, hình như đang bàn tán nhỏ về vụ án lần này.

Tôi về phòng nằm trên giường, nhắm mắt tận hưởng sự yên bình trong lòng lúc này, chỉ là không biết lần này có thể bình yên được bao lâu nữa?

03

Tám giờ sáng, tôi thức dậy theo đồng hồ sinh học, hôm nay không có tiết cũng không phải đi làm thêm, nhưng buổi sáng tôi phải đến nhà trẻ làm trợ giảng.

Tôi tìm một bộ đồ thể thao thoải mái rồi ra ngoài, trong hành lang gặp bà Chu đang dẫn theo cặp song sinh.

“Chào buổi sáng, bà Chu. Bà đưa các cháu đi nhà trẻ à?” Tôi mỉm cười chào hỏi.

“À, đúng rồi. Tuy lòng có chút bất an nhưng cũng không còn cách nào khác, hai anh em này cứ làm ầm lên đòi đi nhà trẻ.” Bà Chu thở dài, trông bà ấy thực sự rất lo lắng.

“À, hôm nay cậu lại đi làm trợ giảng ở nhà trẻ à? Cậu thật sự rất yêu trẻ con.” Bà Chu lại chuyển sang giọng điệu thoải mái nói chuyện với tôi.

Tôi cười gật đầu: “Vâng, các bé thực sự rất đáng yêu ạ.”

“Phải rồi, cậu có thể không hiểu, với tư cách là một người mẹ nhìn con mình lớn lên khỏe mạnh, cảm giác đó thực sự rất hạnh phúc.” Bà Chu cười.

Tôi gật đầu đáp lại bà, đang định mở lời nói gì đó thì con trai út nhà bà ấy bỗng nhiên giẫm một chân lên giày tôi, còn thè lưỡi làm mặt quỷ với tôi, thật kinh tởm.

“Á, Tiểu Vũ, mau xin lỗi!” Bà Chu vội vàng nói. Ai ngờ đứa bé đó lại bắt đầu khóc lóc.

Thật phiền phức.

Tôi xua tay nói không sao, đúng lúc này cửa thang máy mở ra, tôi gật đầu ra hiệu rồi nhanh chóng bước ra, vừa đi vừa lẩm bẩm trong lòng: “903, Chu Tiểu Vũ.”