Chương 1
Cập nhật: 14 giờ trước
1
“Tôi hiểu hết đạo lý rồi.”
“Nhưng mẹ nó tôi đã nói với anh ta những lời như vậy rồi, bây giờ cô lại nói với tôi rằng, tôi không chỉ xuyên về thế giới này, còn phải ở ngay trước mắt anh ta một lần nữa công lược nam chính?”
Hệ thống chết tiệt đáp lại: “Vậy chúng ta cũng hết cách thôi, chuyện đã xảy ra rồi, hơn nữa chuyện đó cũng qua năm năm rồi, chắc chắn anh ta đã quên mất.”
Hiện tại, nơi chúng tôi đang ở là buổi đấu giá do Tần Bùi đầu tư.
Trong hội đấu giá ánh đèn rực rỡ, tiếng người ồn ào, trong không khí tràn ngập mùi vị xa hoa và thần bí.
Tôi đeo mặt nạ, căng thẳng len lỏi giữa đám đông, ánh mắt vô thức tìm kiếm bóng dáng quen thuộc kia.
Tần Bùi mặc bộ vest đen đặt may riêng, cổ áo hơi mở, lộ ra xương quai xanh tinh xảo, quanh người tỏa ra khí thế áp bức khiến người khác không thể xem nhẹ.
Lúc này anh đang bị những người có thân phận và giá trị không tầm thường vây quanh, giống như chúng tinh phủng nguyệt.
Anh dường như đã không còn thuộc cùng một thế giới với tôi nữa.
Trong năm năm này, Tần Bùi một tay xây dựng đế quốc thương nghiệp của mình, từ lâu đã khác xưa.
Anh là người như thế nào, chỉ cần một ánh mắt thôi cũng đủ khiến mặt đất kinh thành rung chuyển ba lần.
Đắc tội với ai cũng được, nhưng tuyệt đối không ai dám đắc tội với anh.
Đúng lúc này, anh nâng mí mắt mỏng lên, ánh mắt lướt nhẹ rơi xuống người tôi.
Tôi đeo mặt nạ, biết anh sẽ không nhận ra tôi.
Nhưng khoảnh khắc đó, hô hấp của tôi bỗng siết chặt, giống như cổ họng bị người ta bóp nghẹt.
May mà ánh mắt của anh chỉ dừng trên người tôi vài giây rồi rời đi.
Giống như vừa rồi chỉ là đang nhìn một thứ không liên quan gì.
Tôi không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
2
Lần đầu tiên đến thế giới này, tôi mới mười tuổi, tên là Tần Niên Niên, là con nuôi của nhà họ Tần.
Hệ thống ném lại một câu “Nam chính chính là thiếu gia nhà họ Tần, cô mau đi công lược anh ta” rồi vì hết điện mà bắt đầu ngủ đông.
Tôi nhìn hai vị thiếu gia nhà họ Tần, rơi vào trầm tư.
Tần Bùi, thiếu gia thật của nhà họ Tần lưu lạc bên ngoài nhiều năm, mười hai tuổi, vừa mới được nhà họ Tần tìm về.
Tần Tử Diễn, thiếu gia giả bị bế nhầm từ nhỏ, mười hai tuổi, từ bé đã được người nhà họ Tần nâng niu trong lòng bàn tay, sống trong nhung lụa.
Khi Tần Bùi vừa trở về nhà họ Tần, mẹ Tần lạnh lùng nói với anh: “Nhà chúng ta không coi trọng quan hệ huyết thống, cho dù con đã trở về, trong gia đình này quan trọng nhất vẫn là Tần Tử Diễn và Niên Niên, con hiểu chưa?”
Tần Bùi lưu lạc bên ngoài, chịu đủ mọi giày vò, toàn thân không có chỗ nào lành lặn, nhưng lại có đôi mắt như sói, không nói một lời, cứ lặng lẽ nhìn bà như vậy, khiến bà nhìn mà nổi cả da gà.
Cũng chính vì vậy, mẹ Tần cho rằng anh là một con sói mắt trắng nuôi không quen, những năm lưu lạc bên ngoài đã bị đám người hạ lưu kia dạy hư, từ trước đến nay chưa từng cho anh sắc mặt tốt.
Sự xuất hiện của anh cũng khiến tôi đau đầu.
Rốt cuộc ai mới là nam chính thật sự?
Tôi nhất định phải nhanh chóng đưa ra lựa chọn.
Tôi mới mười tuổi, nhưng đã bắt đầu lo liệu phòng cho Tần Bùi, chọn quần áo mới cho anh.
Tôi kéo rèm cửa phòng ra, nở nụ cười thật lớn với anh: “Anh trai, sau này đây chính là phòng của anh, rất gần phòng em, sau này ngày nào em cũng đến tìm anh chơi.”
Ánh mặt trời chiếu sáng bóng dáng u tối của anh, trong mắt anh lần đầu tiên có thần sắc.
Sinh nhật của Tần Bùi và Tần Tử Diễn là cùng một ngày.
Ngày sinh nhật của Tần Bùi, cả nhà lại đi du lịch cùng Tần Tử Diễn để mừng sinh nhật.
Tôi cảm thấy Tần Bùi ở nhà một mình rất đáng thương, nên giả bệnh lén ở lại, không nói cho Tần Bùi biết.
Khi Tần Bùi một mình đeo cặp sách, bóng lưng cô độc trở về nhà, tôi lập tức bật tất cả đèn lên, nở nụ cười thật lớn với anh: “Suprise!”
Trên bàn đặt bánh sinh nhật, phía trên viết tên Tần Bùi.
Căn phòng được trang trí cẩn thận, khắp nơi đều là bóng bay và dây kim tuyến.
Anh nói đó là lần đầu tiên anh được đón sinh nhật.
Từ đó trở đi, thái độ của anh đối với tôi thay đổi.
Theo miêu tả của hệ thống, nam chính hẳn phải là người mạnh nhất trong tiểu thế giới này.
Tôi nhìn Tần Tử Diễn được bồi dưỡng cẩn thận từ nhỏ, ngay cả khúc nhạc khó nhất cũng có thể đàn trôi chảy không chút vấp, trong lòng càng nghiêng về việc anh ta mới là nam chính.
Nhưng để chắc chắn, tôi lấy ra một bài toán toán học rất khó đặt trước mặt họ.
“Ai giải được bài toán của em trước, thì sẽ được em ôm!”
Tôi còn đặc biệt dùng sữa tắm mùi cam tắm cho cơ thể thơm thơm.
Thật ra bây giờ nghĩ lại, phần thưởng này vụng về đến mức khiến người ta bật cười.
Nhưng Tần Bùi và Tần Tử Diễn đều lập tức cúi đầu suy nghĩ về bài toán đó.
Tôi vốn cho rằng nhất định là Tần Tử Diễn, người từ nhỏ được vô số gia sư nổi tiếng dạy dỗ, sẽ giải ra trước.
Không ngờ, Tần Bùi lại nhanh hơn Tần Tử Diễn ba phút.
Lúc đó tôi mới biết, chỉ số thông minh của Tần Bùi vượt xa Tần Tử Diễn.
Anh nhất định chính là nam chính thật sự.
Nhiệm vụ công lược của tôi bắt đầu.
Tôi đứng lên lao vào anh, ôm anh thật chặt, còn hôn mạnh một cái lên má anh: “Anh trai giỏi quá!”
Tần Bùi chưa từng nhận được cái ôm nhiệt tình như vậy, anh đứng ngây ra tại chỗ một lúc lâu, rồi mới chậm rãi đưa tay ôm tôi, vùi tôi vào lòng, trân trọng như vừa nhận được một bảo vật.
Có một khoảng thời gian, tôi mê mẩn piano.
Tay tôi vụng về, không thể đàn piano tốt như Tần Tử Diễn.
Anh ta giống như một quý ông, ngón tay linh hoạt trên phím đàn, đàn cho tôi nghe một khúc “Hoa Nhài”.
Khi Tần Bùi phát hiện lúc Tần Tử Diễn đàn piano, tôi lại ngây người nhìn anh ta.
Anh cũng đứng cùng tôi nhìn.
Nhưng tôi nhìn là thuần túy thưởng thức, còn anh chỉ nhìn một lần đã nhớ chính xác từng phím đàn và toàn bộ động tác của Tần Tử Diễn.
Sau đó, anh đàn lại cho tôi nghe.
Anh thật sự là thiên tài hiếm có, trí nhớ siêu phàm, có thính giác tuyệt đối.
Nhà họ Tần dần nhận ra sự thông minh và tài năng của Tần Bùi, bắt đầu chuyển sự chú ý sang anh, muốn hòa hoãn quan hệ với anh.
Nhưng họ đã bỏ lỡ cơ hội duy nhất để Tần Bùi mở lòng với họ.
Lần đầu anh trở về nhà, họ đã không tiếp nhận anh.
Vậy thì sau này cũng không cần nữa.
Anh kiêu ngạo khó thuần, tính tình cứng đầu, tính khí rất xấu.
Nhưng chỉ riêng với tôi, anh lại mềm lòng.
Để có thể học cùng một trường đại học với tôi, khi tôi học cấp ba anh điên cuồng bổ túc kiến thức.
Sau này chúng tôi cùng vào một trường đại học top1, anh lại chọn cùng chuyên ngành với tôi, vẫn luôn kèm tôi học.
Sau đó anh tự mình khởi nghiệp, sự nghiệp không thua gì nhà họ Tần.
Chúng tôi xác nhận quan hệ.
Ai có thể ngờ được, người xuất sắc như vậy, lại không phải nam chính.
3
Tôi tìm kiếm khắp nơi trong hội trường đấu giá bóng dáng của nam chính.
Theo cốt truyện, tôi cần phải đỡ dao thay anh ta, khiến anh ta nảy sinh tình cảm với tôi.
Cuối cùng, tôi nhìn thấy bóng lưng quen thuộc đó.
Không hổ là nam chính, nhìn đã thấy ôn hòa dịu dàng, hoàn toàn là hai kiểu người khác hẳn với phản diện.
Thiếu gia giả của nhà họ Tần vẫn luôn bị tôi bỏ quên, Tần Tử Diễn.
Tôi nâng ly rượu lên, đang định bước qua thì một bóng người bỗng nhiên chắn trước mặt tôi.
Bóng tối của người đàn ông bao phủ toàn thân tôi, tôi chậm rãi ngẩng mắt lên, chạm phải ánh nhìn lạnh lẽo của anh.
Không phải Tần Bùi thì còn ai nữa?
Anh muốn làm gì?
Tôi căng thẳng siết chặt mặt nạ: “Tần… Tần tiên sinh.”
Tần Bùi nhìn tôi: “Cô gọi tôi là Tần tiên sinh?”
Tôi cố nhịn ý muốn bỏ chạy: “Mọi người đều gọi ngài như vậy.”
Tôi không nhìn rõ, trong bóng tối, trong mắt Tần Bùi lóe lên một tia cảm xúc u ám nguy hiểm.
Đêm xác nhận quan hệ đó, anh hôn tôi, ôm eo tôi, hơi thở nóng rực, hết lần này đến lần khác hỏi tôi: “Em gọi anh là gì?”
Hai chân tôi kẹp lấy vòng eo gọn gàng của anh, thổi hơi vào vành tai nhạy cảm của anh: “Em nói, bạn trai.”
“Gọi lại một lần nữa.”
“Ông xã~”
Rất nhanh sau đó tôi đã hối hận.
Anh bế tôi lên, một tay ép tôi lên bàn làm việc bằng đá cẩm thạch, cúi người hôn lên môi tôi.
Sau đó, mọi thứ trở nên không thể kiểm soát.
Anh giữ chặt tôi, đặt tôi vào tư thế khiến tôi không thể phản kháng, tùy ý phô bày dục vọng của mình.
Giống như đã nhẫn nhịn rất lâu, rất lâu.
Bây giờ, tôi gọi anh là Tần tiên sinh.
Cách xưng hô này kiềm chế, xa cách, giống như một cây thước lạnh lẽo, phân rõ ranh giới giữa chúng tôi.
Anh cười lạnh một tiếng, hỏi tên tôi.
Không hiểu vì sao, tôi không dám để lộ thân phận, tùy tiện bịa một lời nói dối: “Tôi họ Tô.”
“Tô tiểu thư.”
Tay anh nắm lấy lòng bàn tay tôi: “Lần đầu gặp mặt, chúc cô có một đêm vui vẻ.”
Không hiểu vì sao, bốn chữ “lần đầu gặp mặt” bị anh nhấn rất nặng.
Tôi chú ý đến hình xăm ở khuỷu tay anh.
Sau khi anh rời đi, lưng tôi đã ướt đẫm mồ hôi.
Hình xăm đó hình như là, NN.
Những người bên cạnh tôi không nhịn được bàn tán.
“Cô là người phụ nữ đầu tiên những năm nay được anh ấy bắt tay đấy.”
“Trước đây tiểu thư Nhan của một gia tộc danh môn ở kinh thành muốn bắt tay với anh ấy, anh ấy nói phu nhân nhà anh quản rất nghiêm, không cho anh chạm vào người khác.”
“Cô có để ý hình xăm của anh ấy không? Nghe nói hình xăm đó chính là tên của phu nhân anh ấy.”
Nhưng hình xăm đó rất giống chữ viết tắt tên của tôi.
NN.
Niên Niên.
Tôi đã đối xử với anh như vậy.
Với tính cách có thù tất báo của anh, sao có thể chứ?
Tôi nhắm mắt lại.
Chắc chắn chỉ là trùng hợp.