Chương 1
Cập nhật: 4 tháng trước
01
“Má ơi, anh Hạo Hạo lật váy con!”
Con gái tôi chạy tới mách lẻo, tôi đau đầu không thôi. Thằng nhóc con bạn thân, từ nhỏ đã nghịch như quỷ, lần này lại gây chuyện không nhỏ.
Tôi kéo bạn ra nói chuyện nghiêm túc. Cô ấy nghiêm mặt mắng con, còn phạt không cho chơi điện thoại nữa.
Hạo Hạo lườm tôi đầy oán hận:
“Đều tại dì, đồ mách lẻo!”
Triệu Linh – bạn tôi – lập tức xin lỗi:
“Thôi tối nay để tạ lỗi, tôi mua đồ nhắm, hai ta làm vài ly nhé?”
Tôi từ chối.
Cô ấy lại trêu:
“Có sao đâu, uống chút thôi, chẳng ảnh hưởng gì đến kế hoạch đêm nay với chồng cậu đâu ha~”
Bị ép mãi, tôi cũng gật đầu.
Cô ấy đưa con về bên nhà mẹ đẻ, tôi cũng nhờ mẹ tới đón con gái.
Không còn con cái làm phiền, hai bà mẹ thoải mái cụng ly. Nhưng tôi hôm nay không khoẻ, vừa uống hai ly đã xây xẩm mặt mày.
Sợ mình ói bậy ra phòng ngủ ảnh hưởng đến chồng nghỉ ngơi, tôi nhờ cô ấy dìu qua phòng khách nằm tạm.
02.
Nửa đêm, tiếng cười rúc rích khiến tôi tỉnh giấc.
Một giọng nữ ngọt nhão vang lên — chính là Triệu Linh:
“Ăn chưa đủ à, sao mềm nhũn thế này?”
Tôi còn đang hoang mang thì tiếp theo là giọng chồng mình:
“Nhẹ chút! Nam Tinh đang ở phòng bên đấy!”
Cô ta cười khúc khích:
“Yên tâm, tôi bỏ thu0^c ngủ vào rượu cô ấy rồi. Giờ có động đất cũng không dậy nổi.”
“Làm mạnh lên, dứt điểm tôi đi nào… cầu xin đấy, bảo bối!”
Chồng tôi đáp lại không chút do dự:
“Yêu tinh ch .t tiệt, lát khóc đừng trách!”
Tôi định vùng dậy nhưng đầu choáng váng, cơ thể lại rơi phịch xuống giường.
Chưa kịp tỉnh táo, phòng bên vang lên tiếng la hét đầy đau đớn.
Tiếng hét mỗi lúc một kinh khủng, lan cả ra ngoài hành lang.
Một bà hàng xóm nổi cáu, quát lớn:
“Giữa đêm giữa hôm mà hú hét cái kiểu gì thế hả? Không im là tôi gọi công an đấy!”
Thế nhưng cảnh cáo vô dụng, âm thanh vẫn tiếp tục.
Không lâu sau, tiếng khóc lóc cầu xin vang lên. Rồi lại là tiếng đập cửa:
“Chúng tôi là công an khu Biên Giang, đề nghị mở cửa.”
Không ai mở.
Công an buộc phải gọi bảo vệ tòa nhà, đồng thời nhờ thợ khoá đến phá cửa.
Phòng khách là nơi gần cửa nhất, họ phát hiện ra tôi đầu tiên.
“Cô không sao chứ?” một người hỏi.
Tôi thều thào:
“Đầu đ/a.u quá… làm ơn gọi cấp cứu.”
Cảnh sát lập tức gọi xe cấp cứu.
Lúc tôi được đưa ra bằng cáng, thì từ phòng ngủ kế bên, một chiếc cáng khác cũng được đẩy ra.
Cáng nặng bất thường, hai nhân viên y tế không nâng nổi, phải nhờ thêm hai cảnh sát phụ giúp.
Tôi liếc mắt nhìn.
Chồng tôi và Triệu Linh trần như nhộng, chồng lên nhau như bánh mì kẹp thịt, vẫn còn… dính chặt vào nhau.
Chiếc chăn đơn nhỏ bị họ kéo căng, cố gắng che mặt.
Âm thanh mở cửa, tiếng bước chân, tiếng máy quay, điện thoại chụp hình…
Cảnh tượng quá đỗi “huy hoàng”, khiến hành lang chật ních người hóng hớt.
“Nghe nói đang làm giữa chừng thì bị kẹt, mới phải gọi xe cấp cứu.”
“Không đâu, tôi nghe nói là con nhỏ kia không chịu nổi cô đơn, ngủ với chó husky trong nhà. Ông chồng nửa đêm về bắt gặp, đánh một trận tơi bời, đến mức con chó… không rút ra được, nên mới gọi công an.”
“Khó trách phải hai cái cáng. Chơi cũng tới nóc ghê ha~”
Những lời này vừa dứt, một người hàng xóm từ căn hộ đối diện bỗng chen vào cải chính:
“Không phải đâu. Tôi ở ngay đối diện căn đó, nữ chủ nhà tôi quen mặt. Người vừa bị cáng ra là người khác, không phải cô ấy.”
Sau một hồi bàn tán xôn xao, cuối cùng mọi người rút ra kết luận:
Là ông chồng nửa đêm dắt chó về nhà vui vẻ, bị bà vợ bắt gặp, gây ra vụ bạo lực gia đình rồi cả bọn phải nhập viện.
03
Vừa đến bệnh viện, bác sĩ phát hiện lượng oxy trong máu tôi cực kỳ thấp, huyết áp cũng bất thường.
Trong lúc đang được cấp cứu, phòng bên cạnh liên tục vang lên tiếng hét thảm thiết.
Nam nữ đan xen, rên rỉ dồn dập.
Những tiếng hét ấy, tôi quen thuộc đến mức không thể quen hơn – một là chồng tôi, một là Triệu Linh – bạn thân tôi.
Hai y tá cúi đầu thì thào to nhỏ:
“Nghe nói hai người đó tưởng keo dán là gel bôi trơn, bôi lên rồi… giờ dính chặt vào nhau, phải dùng dao mổ mới tách ra được!”
“Nhìn tuổi cũng đâu nhỏ, còn chơi mấy trò quái đản vậy hả trời…”
“Dao mà động xuống là coi như… cả hai phế luôn.”
Cơn choáng đầu từng đợt ập tới.
Y tá gắn truyền dịch cho tôi, bảo tôi cố nghỉ ngơi một lúc.
Họ nghi tôi bị dị ứng rượu, cộng thêm phản ứng với thu/ốc nên phải nằm yên trên giường cấp cứu.
Không được tự ý xuống giường, tránh té ngã gây tổn thương lần hai.
Tôi khẽ gật đầu, không cưỡng lại nổi cơn buồn ngủ, lại một lần nữa thiếp đi.
04
Lúc tỉnh dậy lần nữa, tôi còn chưa kịp ngồi dậy thì…
Một cái tát trời giáng đã quất thẳng vào mặt tôi.
“Con đàn bà đê tiện, mày hại con trai tao ra nông nỗi này!”
Tôi ôm mặt, ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
“Mẹ, mẹ nói gì vậy?”
Bà ta – mẹ chồng tôi – gào lên đầy tức tối, giọng chẳng hề kiêng dè:
“Con đĩ! Tao nhìn ra mày là đồ xui xẻo từ lâu rồi!”
Giọng mắng lớn đến mức cả khu cấp cứu đông nghịt người đều quay sang nhìn về phía chúng tôi.
Tôi đầy oan ức:
“Mẹ, tối qua con bị choáng đầu nên mới phải đưa đi cấp cứu, con hoàn toàn không biết mẹ đang nói gì cả…”
“Anh… anh Vĩ Minh có chuyện gì rồi ạ?”
Bà ta càng điên tiết, định tát tôi thêm cái nữa thì bị bảo vệ vừa tới kịp thời chặn lại.
Bà ta vùng vẫy gào lên như lên đồng:
“Con đàn bà này dụ dỗ con trai tôi giữa đêm hôm khuya khoắt, chơi tới mức phải nhập viện!”
“Hại thằng bé tan nát nửa đời còn lại!”
“Đây là muốn tuyệt hậu tuyệt tôn nhà tôi rồi!”
“Đừng nói đánh nó, giờ tôi có muốn giết nó cũng chẳng ngán!”
Ánh mắt đám đông xung quanh đổ dồn vào tôi, đầy sự hóng hớt và khinh miệt.
Tôi như con hề bị lột trần giữa chốn đông người.
Mẹ chồng tôi gào lên rằng sẽ làm lớn chuyện này, bắt tôi không ngóc đầu lên được nữa trong đời.
Bà ta còn quay sang xúi mọi người xung quanh chụp hình:
“Nó nghiện đấy, không có đàn ông là chịu không nổi đâu, hiểu chưa?!”
Trước sự hung hãn và lố bịch đó, tôi không phản kháng ngay.
Tôi còn mong bà ta làm ầm lên thêm chút nữa, càng lớn càng tốt, càng nhiều người biết càng hay.
Bởi vì cuối cùng, người mất mặt… không phải tôi.
Màn kịch hỗn loạn ấy khiến cả hộ lý bên cạnh cũng chịu không nổi.
Chị ta đứng phắt dậy quát lớn:
“Chị gì ơi! Người phụ nữ dính chặt với con trai chị rồi bị khiêng vô cấp cứu là nằm bên kia kìa, không phải con dâu chị!”
06
Do huyết áp chưa ổn định, tôi vẫn phải nằm yên tại giường để phối hợp lấy lời khai.
Chưa đợi cảnh sát hỏi, tôi đã làm ra vẻ lo lắng hỏi:
“Các anh ơi, chồng tôi và bạn thân tôi… họ ổn chứ?”
Mắt y tá – bác sĩ xung quanh đều nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.
Tôi làm như không thấy, tiếp tục hỏi dồn.
Cảnh sát có chút lúng túng trả lời:
“Hai người họ vẫn đang điều trị ở phòng bên… tình hình không khả quan.”
Sau đó họ hỏi tôi, có phải tôi đã cố tình đổi gel bôi trơn thành keo 502 để trả thù không?
Tôi tỏ ra ngơ ngác:
“Tôi không biết gì hết. Tỉnh dậy đã thấy mình ở bệnh viện rồi. Bác sĩ nói trong thức ăn có thành phần thuốc ngủ, kết hợp với rượu nên tôi mới bị ngộ độc.”
Cảnh sát hỏi tiếp, gần đây có ai ra vào phòng ngủ chính của nhà tôi không.
Tôi lẩm bẩm:
“Hôm qua Hạo Hạo có tức giận rồi chạy vào đó một lúc…”
“Hạo Hạo là con trai của bạn thân tôi.”
Tôi vừa nói xong, một cảnh sát liền rời đi rất nhanh.
Tôi cúi đầu suy nghĩ tiếp:
“Rượu với đồ ăn đều là Linh Linh mang tới, sao lại có thuốc ngủ được nhỉ…”
Giọng cảnh sát đột ngột cao lên:
“Cô nói tất cả đồ ăn thức uống đều do Triệu Linh chuẩn bị?!”
Tôi gật đầu:
“Nhà có lắp camera, đều có thể làm chứng.”
Sau khi lấy xong lời khai, cảnh sát rời đi.
Mẹ chồng thấy tôi không bị bắt, lại bắt đầu nổi điên.
Bà ta ngăn y tá bôi thuốc cho tôi, còn giật cả lọ thuốc định vứt đi:
“Mày mà cũng xứng được chữa trị? Con trai tao còn đang nằm đó kìa! Dựa vào đâu mày vẫn khoẻ mạnh hả?”
Tôi bật cười vì tức:
“Con trai bà ngủ với bạn thân tôi tới mức phải nhập viện, bà còn có mặt mũi trách tôi?”
“Dám bỏ thuốc tôi? Đợi xem con bà ngồi tù thế nào!”
Mẹ chồng tôi dường như cũng bắt đầu nhận ra vấn đề, gương mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt.
Tối qua, lúc bệnh viện bảo gọi người thân, tôi còn đang mơ màng nên gọi cho bà ta, chỉ nói là tôi và chồng bị thương phải nhập viện.
Bà ta chẳng rõ ngọn ngành gì, đến nơi thì vẫn cứ như thói quen ở nhà, mở miệng ra là mắng tôi.
Giờ biết con trai mình có khả năng ngồi tù, bà ta bắt đầu sợ thật sự.
Bà ta nặn ra nụ cười gượng gạo nhìn tôi:
“Đàn ông mà, có ai không trăng hoa chứ. Lần này Vĩ Minh sai rồi, lát nữa tôi sẽ mắng nó một trận ra trò.”
“Vợ chồng cãi nhau, sao phải báo công an?”
“Hay là… cô nói với bên công an rút đơn đi, cho qua chuyện nhé?”
Tôi lại bật cười.
Trải qua bao nhiêu chuyện, bây giờ bà ta lại kêu tôi bỏ qua?
Bà ta nghĩ tôi là ai?
07
Tôi bảo cần thời gian suy nghĩ rồi dỗ ngọt mẹ chồng rời đi trước.
Vừa thấy bà ta khuất bóng, tôi lập tức mở WeChat.
Quả nhiên, có không ít người cùng khu đã đăng ảnh và clip lên Moments.
Cả trên các nền tảng video ngắn cũng đã xuất hiện mấy đoạn cắt ghép lại rồi.
Tôi tải hết về, gửi thẳng vào group “Gia đình hoà thuận yêu thương” bên nhà chồng.
Tiện thể tag luôn ông cậu, bà dì bên chồng cho đủ mặt.
Không ngoài dự đoán, mẹ chồng lập tức nhảy vào.
Mẹ chồng: 【Mày bị điên à?! Xoá ngay! Tao bảo mày xoá ngay có nghe không?!】
Tôi phớt lờ cơn gào rú đầy hoảng loạn của bà ta.
Quay sang gom góp thêm vài đoạn, lần này gửi vào group lớp cấp ba.
Tôi với Triệu Linh là bạn học cấp ba.
Cô ấy vất vả như thế, sợ tôi mệt nên chủ động hầu hạ giúp chồng tôi – công đức lớn lao như vậy, tất nhiên tôi phải tuyên truyền thật rộng rãi cho xứng tầm.
Làm xong tất cả, tôi ném điện thoại qua một bên, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện phòng bệnh đã đứng đầy người.
Triệu Linh lao thẳng đến đẩy tôi:
“Con khốn! Mày khiến con gái tao mang tiếng, tao phải giết mày!”
Mẹ của Triệu Linh cũng khóc đỏ cả mắt.
Chồng tôi thì ngồi trên xe lăn, hung hăng trừng trừng nhìn tôi:
“Thẩm Nam Tinh, vì muốn vu oan cho bọn tôi mà cô độc ác đến mức ấy sao?!”
“Đến cả con gái ruột mà cũng lôi ra lợi dụng, cô còn xứng làm người nữa không?!”
Tôi sững người:
“Anh nói cái gì cơ?”
Chồng tôi nghiến răng nghiến lợi:
“Cô xúi con gái mình tráo keo 502, còn dám chối?!”
Lúc này tôi mới nhìn thấy con bé – đang co rúm trong góc, cúi đầu không dám ngẩng lên.
Tôi lập tức rút kim truyền, lao đến chỗ con.
Con bé giật mình lùi lại. Khi nó ngẩng mặt lên, trên má hằn rõ dấu tay đỏ bừng.
Cảnh tượng ấy khiến tim tôi đau nhói.
Tôi kéo con gái nép sau lưng mình, xoay người nhìn thẳng từng người trong phòng.
Từng chữ tôi nghiến răng hỏi:
“Nói đi. Ai đánh con bé?”
Tôi thấy ánh mắt mẹ Triệu Linh chợt né tránh.
Không nói thêm lời, tôi bước thẳng tới trước mặt bà ta.
“Bà đánh hả?”