Chương 1

Cập nhật: 3 tháng trước

1

Chỉ khi ch/ết rồi, tôi mới nhớ ra mình từng có một gia đình hạnh phúc biết bao: bố mẹ cởi mở, thương yêu cả hai chị em, chẳng hề có chút trọng nam khinh nữ.

Bị bán lên núi, tôi sốt cao đến ngơ ngẩn. Gia đình mua tôi nh/ốt tôi trong hầm suốt mười mấy năm.

Đến khi sinh được một đứa con trai, họ liền coi tôi như s/úc v/ật t/ế, ném vào l/ửa th/iêu s/ống giữa lễ tế của làng.

Linh hồn trở về quê nhà, tôi mới biết bố mẹ vì chuyện của tôi mà chẳng bao lâu sau cũng xuống dưới đất lạnh.

Chị gái vẫn không buông, tìm tôi suốt nhiều năm nhưng mãi không có tin tức.

Đôi mắt chị dần trở nên trống rỗng, ngày nào cũng ôm tấm ảnh gia đình mà khóc không thành tiếng.

“Bố, mẹ… con chịu không nổi nữa rồi. Giá mà năm đó em gái đừng bị lạc… giá mà con đừng buông tay nó…”

Vừa nói, chị vừa đổ cả chai thuốc đầy vào miệng.

“Không!”

Tôi lao tới kéo chị nhưng lại xuyên qua cơ thể chị.

Nỗi đau nghẹn thắt lấy tim. Tôi phải làm gì mới cứu được gia đình mình?

Đúng lúc ấy, một luồng sáng trắng lóe lên trước mắt. Khi mở mắt lại, tôi đang nằm trong một chiếc xe tải ám đầy mùi khói thuốc.

Tôi nhìn chằm chằm vào người đàn ông khoác áo da phía đối diện—

Là hắn! Tên b/uôn ng/ười đã hủy cả đời tôi.

2

Hắn lấy ra một xấp tiền, bật chiếc bật lửa cũ châm đ/iếu th/uốc cho người trước mặt.

“Lão Bì, đếm đi. Ba trăm. Mà không phải đã nói là hai đứa hàng sao? Sao chỉ mang đứa nhỏ?”

Giữa làn khói lờ mờ, tôi thấy rõ gương mặt thật thà chất phác của đường chú mình.

Ông ta chau mày:

“Con bé lớn vào nhà rồi, trong đó có người. Con nhỏ dễ lừa hơn.”

Cả người tôi lạnh toát, nước mắt suýt trào ra.

Chỉ ba trăm đồng—ba trăm đồng đã đủ để h/ủy h/oại cả gia đình tôi.

Chỉ một chút nữa thôi, chị gái cũng sẽ phải chịu kết cục như tôi kiếp trước.

Nhưng tôi không hiểu: Tại sao đường chú lại làm vậy?

Bố tôi luôn đối xử tốt với ông ta, làm ăn cũng kéo theo, như ruột thịt.

Thuở nhỏ ông ta suýt ch/ết đ/uối, chính bố tôi cứu sống. Vậy mà bố lại cứu phải một con r/ắn đ/ộc!

Gã buôn người hỏi đúng thắc mắc trong lòng tôi:

“Sao ông lại nghĩ đến chuyện bán cháu gái? Không sợ anh trai ông biết à?”

“Anh ta không nói, tôi không nói, ai biết?”

Đường chú hắng giọng đầy bất mãn:

“Hồi trước cũng như tôi, cày đất kiếm sống. Giờ giàu rồi, thế mà một vạn cũng không chịu cho tôi mượn!”

“Lại còn coi hai con bé như mắt ngọc, đã thế còn chẳng truyền được hương hỏa. Con trai tôi mới là đứa mang họ! Ấy thế mà ngay cả chuyện mua nhà nó cũng không giúp. Để xem sau này ai lo cho hắn!”

G/ã b/uôn ng/ười cười lớn:

“Khá lắm.”

“Tôi bán cả hai đứa bé rồi thì anh ta chỉ còn cách nuôi con trai tôi thay tôi.”

Đường chú dặn kỹ:

“Nhớ bán con bé đi thật xa, đừng để nó có cơ hội quay về.”

Chính câu nói ấy khiến kiếp trước tôi bị bán đến vùng núi xa xôi của tỉnh khác, cả đời không thấy được ánh mặt trời.

Kiếp này…

tôi muốn tất cả bọn họ phải trả giá.

3

Thuốc mê trong người vẫn chưa hết, tôi cố ghi nhớ đường đi, tìm cơ hội trốn thoát.

Ngoài tôi, trên xe còn có một cậu bé rất xinh xắn. Nó ngủ mê man, chắc cũng bị b/ắt c/óc.

Xe dừng ở ven đường một thị trấn nhỏ.

Một người phụ nữ trùm khăn tiến tới hỏi nhỏ:

“Đại Cường? Lần này có bé trai không?”

Tên buôn người giơ một ngón tay:

“Có. Ngàn đồng.”

Mặt người đàn bà đỏ bừng lên vì mừng rỡ:

“Được.”

Bà ta đưa tiền rồi xoay người để lộ cái sọt tre sau lưng:

“Đặt thằng bé vào đây.”

Đúng lúc đó, tôi biết cơ hội đã tới.

Tôi vùng dậy, níu lấy áo bà ta, mếu máo:

“Mẹ ơi… Mẹ cho con theo với… Con không muốn xa em trai…”

Tôi phải vứt hết tự trọng, hết sợ hãi, mới có cơ hội quay về bên gia đình.

“Ta mua con bé về làm gì…”

Bà ta quay đi, nhưng trong mắt lại ánh lên chút lay động.

Cậu bé bị đặt vào sọt cũng tỉnh lại. Nó không vạch trần tôi mà còn khóc theo, gọi tôi là chị.

Đại Cường lập tức chen lời bán thêm:

“Mua về cho nó có bạn chơi. Con gái rẻ mà, còn làm được việc. Chồng chị cũng từng giúp tôi. Hay là… năm trăm lấy luôn?”

Cuối cùng, bà ta đồng ý. Tôi cũng bị nhét vào sọt tre.

Bà ta đậy kín bằng tấm vải, tưởng hai đứa trẻ còn mê man nên khi đi vệ sinh liền đặt sọt sang một bên.

“Ở yên đó. Khu này nhiều kẻ xấu lắm.”

Đợi bước chân bà ta xa dần, tôi lay cậu bé dậy, thì thầm:

“Muốn về nhà không?”

Cậu bé gật đầu.

“Vậy nghe lời tôi. Tuyệt đối không được khóc. Chút xíu gây tiếng động thôi là tôi bỏ lại đấy.”

Tôi cố làm mặt dữ.

Chúng tôi leo ra khỏi sọt, lao vào đám đông.

Bây giờ chưa thể báo cảnh sát. Thị trấn này rất có thể cùng phe với bọn b/uôn ng/ười.

Tôi không được phép liều.

Tới bến xe, tôi dùng đồng xu duy nhất mua hai vé xe buýt.

Hồi đó đi xe không cần căn cước, nhưng người bán vé nghi ngờ khi thấy hai đứa nhỏ đi một mình.

Tôi nắm tay cậu bé thật chặt, nở nụ cười ngọt lịm:

“Chị ơi, bọn em lên huyện tìm bố. Bố đang đợi ở bến xe.”

Đến huyện, chúng tôi hết sạch tiền. Tôi buộc phải bôi bẩn mặt, lang thang xin ăn.

Cậu bé đói đến mức bụng réo ầm, nhưng tuyệt nhiên không mở miệng đòi ăn.

Tôi cũng đói cồn cào, nhưng chỉ khẽ nói:

“Sắp… sắp về nhà rồi.”

Đói quá, chúng tôi đành bới rác tìm đồ ăn thừa.

Cuối cùng gom đủ tiền mua vé tàu. Tôi canh chuẩn thời điểm, theo sát sau một cặp vợ chồng, giả làm con họ để lên tàu.

Vừa bước chân vào toa, cửa tàu còn chưa đóng lại thì từ xa, một nhóm người xông vào ga.

Người phụ nữ tên Đỗ Quyên chỉ thẳng vào chúng tôi, thét lên xé cổ họng:

“Con tôi mất rồi! Đó là con tôi! Con tôi kia!”

Những người xung quanh lập tức nhào tới kéo chúng tôi xuống:

“Trẻ con chạy lung tung làm gì! Mau theo mẹ về!”

Tim tôi thắt lại.

Chẳng lẽ…

Chúng tôi thật sự trốn không thoát?

4

Nghĩ tới kiếp trước, hình ảnh mẹ ôm lấy quần áo của tôi, ngẩn ngơ như người m/ất trí… bố thì đầu bạc trắng, tôi siết chặt quyết tâm, há miệng cắn thật mạnh vào tay người đàn bà đang túm cổ áo tôi, tay còn lại bám chặt vào thanh sắt:

“Bà nói dối! Mẹ tôi không bao giờ trông như bà cả! Cứu với! Bọn b/ắt cóc trẻ con đây này!”

Người đàn bà kia đau quá hét lên, vung tay tát tôi một cái, tiếng vang giòn giã.

Đồng bọn của mụ ta cũng lao đến, một cú đá giáng thẳng vào bụng tôi.

Tôi bị đá văng sang đầu kia của toa tàu, đau đến co quắp lại như một con tôm.

Những người xung quanh chỉ nhìn chằm chằm, ánh mắt lạnh nhạt, chẳng ai có ý định can thiệp.

Tôi lờ mờ thấy có người định đứng dậy, nhưng lại bị bạn đồng hành kéo ngồi xuống, khẽ khàng khuyên nhủ:

“Chuyện nhà người ta, dây vào làm gì? Lắm chuyện chẳng được tích sự gì đâu.”

Đầu tôi choáng váng, da đầu đau buốt khi bị giật ngược, tên đồng bọn nói bằng giọng địa phương nặng chịch:

“Chị Đỗ Quyên, con nhỏ này tính sao đây?”

Bỗng một thân hình nhỏ xíu lao tới, ôm chặt lấy tôi.

Tiểu Bảo vừa khóc vừa nói ngọng nghịu:

“Không được… không được đem chị đi…”

Đỗ Quyên lập tức bế nó lên, nét mặt hiện rõ vẻ vui mừng:

“Con ngoan của mẹ, về nhà với mẹ nào.”

Mùi tanh của máu trong cổ họng kích thích thần kinh tôi tỉnh táo trở lại. Tôi ngước mắt lên, dồn hết sức hét lớn:

“Bà có biết chúng tôi tên gì không?! Mẹ tôi rất yêu tôi, bà ấy sẽ không bao giờ đánh tôi đau như thế này đâu! Bà đang nói dối!”

Nhiều ánh mắt bắt đầu đổ dồn về phía tôi.

Một vài hành khách cảm thấy không ổn, đứng dậy chặn lối ra cửa toa tàu:

“Không lẽ thật sự là bọn b/ắt cóc?”

Người đàn bà kia ánh mắt dao động, thoáng lộ vẻ lúng túng, lùi lại vài bước rồi vội lên tiếng:

“Con bé này là con riêng của chồng tôi, nó bị thiểu năng từ nhỏ, cứ hay bỏ nhà đi lang thang.”

Thời nay, chuyện mẹ kế ngược đãi con riêng đâu phải hiếm. Nghe mụ ta nói vậy, không ít người lập tức gạt bỏ nghi ngờ.

Miễn là không phải bọn b/ắt cóc, thì… ai mà muốn can dự chuyện nhà người khác?

Đúng lúc đó, một giọng nữ trong trẻo như chim hoàng anh vang lên:

“Nếu vậy, sao con trai bà lên cơn hen mà bà không biết? Còn bịt kín nó lại?”

Tôi quay lại nhìn, là một cô gái trẻ mặc sơ mi trắng, tóc tết hai bím dài, đang đi cùng trưởng tàu.

Cô ấy cất giọng đanh thép:

“Tôi có cơ sở để nghi ngờ bà không phải mẹ ruột của hai đứa trẻ này!”