Chương 1
Cập nhật: 3 tháng trước
01
Vừa bước ra khỏi phòng thi,
Tôi đã bắt gặp bạn trai Bùi Tiêu và bạn thân Chúc Lâm đang hôn nhau trong hành lang.
“Cậu điên rồi à? Lỡ Mạnh Lăng nhìn thấy thì sao!”
“Tớ thích cậu, còn làm sao nữa? Trùng sinh một lần rồi, tớ chẳng còn gì phải sợ.”
Áo sơ mi trắng của thiếu niên bị gió thổi tung một góc.
Mái tóc dài của thiếu nữ cũng khẽ lay động trong gió.
Hai học bá.
Hai thiên tài.
Trời sinh một đôi.
…Tôi đứng ở đằng xa rất lâu.
Đợi họ bình tĩnh tách ra, tôi mới bước tới lấy cặp sách.
Chúc Lâm như không có chuyện gì, quay sang chào tôi:
“Tiểu Lăng, sao cậu nộp bài muộn thế? Chẳng phải tớ đã lén ra hiệu đáp án cho cậu rồi à?”
Bùi Tiêu cố tình tránh ánh mắt tôi, giọng nói lạnh nhạt:
“Thu dọn nhanh lên, bọn tôi đang đợi cậu.”
Dưới ánh hoàng hôn, ba cái bóng của chúng tôi cách nhau rất xa.
“Gian lận trong thi cử không tốt. Tớ muốn dựa vào bản thân.”
Tôi ngẩng đầu lên.
“Các câu hỏi, tớ đã làm lại hết rồi.”
“Tớ có hẹn với bạn, không về cùng các cậu.”
Bùi Tiêu và Chúc Lâm đồng loạt sững sờ.
Còn tôi đeo cặp lên lưng, xoay người chạy về hướng ngược lại.
Đã trùng sinh cả rồi.
Vậy thì mỗi người cứ đi cho tốt con đường của mình, coi như thành toàn cho nhau.
02
Năm tiểu học kiểm tra sức khoẻ,
Toàn trường phát hiện ba ca máu gấu trúc hiếm.
Đó là tôi, Bùi Tiêu, và Chúc Lâm.
Duyên phận kỳ lạ ấy khiến chúng tôi trở thành bạn bè.
Cùng nhau đi qua bảy mươi năm cuộc đời.
Đôi giày thể thao vừa chân đầu tiên của tôi là Chúc Lâm tặng.
Bức thư tỏ tình đầu tiên tôi nhận được là Bùi Tiêu viết.
Họ xuất thân tốt, thông minh, xinh đẹp.
Vừa ngẩng cao đầu tiến về phía trước, vừa chưa từng bỏ tôi lại phía sau.
Họ dẫn tôi cùng học đại học, cùng vào viện nghiên cứu, cùng làm việc.
Cho đến tận khi qua đời.
Mộ phần của tôi cũng nằm sát bên họ.
Giữa vô số vòng hoa do hậu bối học giả gửi tới, chỉ chen được một góc nhỏ bé.
Tên “Mạnh Lăng” trên bia mộ đã phai mờ đến mức không còn nhìn rõ.
Ngược lại, mấy dòng chữ:
【Vợ của nhà hoá học Bùi Tiêu – Bạn thân của nhà hoá học Chúc Lâm】
Lại đỏ tươi, rõ ràng.
Người qua đường lúc ấy mới chợt hiểu ra:
À, thì ra còn có tôi – một con người như thế.
Thật ra, cả đời tôi ăn mặc không lo, lại có thiên tài kề bên.
Lẽ ra không nên có điều gì tiếc nuối.
Nhưng đứng ở điểm cuối của cuộc đời, ngoảnh đầu nhìn lại, mới nhận ra:
Rất nhiều uất ức, tôi đều âm thầm nuốt xuống.
03
Hồi còn đi học thành tích của tôi bình thường,
Ngược lại năng khiếu hội họa lại rất khá.
Tôi từng nhận được sự công nhận của Viện trưởng Học viện Mỹ thuật Trung ương.
Gia đình không có tiền cho tôi đi luyện thi tập trung.
Tôi bèn lén tự học, đăng ký kỳ thi mỹ thuật liên trường.
Ai ngờ đúng ngày thi, Bùi Tiêu và Chúc Lâm gặp tai nạn xe hơi.
Vì để hiến máu cứu họ, tôi đã bỏ lỡ kỳ thi.
Trong phòng bệnh, Chúc Lâm khóc lóc xin lỗi tôi:
“Xin lỗi, xin lỗi, đều tại bọn tớ không cẩn thận!
Nhưng mà, một người bình thường như cậu sao lại muốn đi thi nghệ thuật?
Học nghệ thuật tốn kém lắm, gia đình cậu có gánh vác nổi không…”
Chúc Lâm nói không sai.
Nhà tôi đến cả học phí ôn thi lại cũng chẳng lo nổi, học mỹ thuật đương nhiên không phải một lựa chọn tốt.
Trong lòng tuy có nuối tiếc và uất ức,
Nhưng cứu được mạng sống của hai người bạn thân, cũng coi như xứng đáng.
Bùi Tiêu và Chúc Lâm để báo đáp tôi, suốt năm lớp 12 đã dốc sức kèm tôi học.
Cuối cùng, cả ba chúng tôi đều ở lại thủ đô.
Họ được tuyển thẳng, còn tôi đỗ vào chuyên ngành quản lý của một trường đại học hạng hai.
Trường của tôi nằm rất gần ngôi trường top đầu mà họ được tuyển thẳng vào.
Có bạn thân bên cạnh, ngày tháng trôi qua bình lặng và vui vẻ.
Năm tốt nghiệp đại học, vị Viện trưởng kia vẫn chưa từng từ bỏ tôi,
Ông mời tôi tham gia thực tập trong dự án của mình.
Địa điểm làm việc là ở trong Cố Cung.
Tôi tràn đầy vui sướng kể cho Bùi Tiêu và Chúc Lâm nghe.
Nhưng lại nhận được tin, họ đã được viện nghiên cứu đặc cách tuyển dụng,
Sắp chuyển đến định cư tại thành phố H xa xôi.
Chúc Lâm nắm tay tôi, lưu luyến không rời:
“Tiểu Lăng, tớ thực sự mừng cho cậu, cuối cùng cậu cũng thực hiện được ước mơ rồi!
Nhưng mà, sau này cậu và Bùi Tiêu yêu xa sẽ vất vả lắm đúng không?
Vị Viện trưởng kia có phải lừa đảo không vậy?
Địa vị ông ấy cao quý như thế, sao lại đặc biệt mời một người như cậu…”
Bùi Tiêu ngồi trong góc không nói gì.
Trong đôi mắt lạnh lùng ánh lên vẻ không hài lòng.
Chúng tôi ngầm hiểu mà tách nhau ra một thời gian để quy hoạch lại cuộc đời mình.
Không ngờ, thứ đến trước cả lời chia tay, lại là tin tôi mang thai.
04
Trên mạng nói rằng, để thai nhi có thể lớn lên trong bụng mẹ, nó sẽ tiết ra rất nhiều hormone làm xao nhãng sự suy nghĩ của người mẹ.
Có lẽ vì nghĩ đến việc người mẹ đơn thân đã vất vả nuôi tôi khôn lớn.
Có lẽ vì nghĩ đến việc nó cũng là một sinh mạng.
Cuối cùng, tôi đã không nỡ lòng làm phẫu thuật phá thai.
Tôi từ chối cơ hội thực tập, cùng Bùi Tiêu đăng ký kết hôn, rồi cùng nhau định cư tại thành phố H.
Sự nghiệp của Bùi Tiêu và Chúc Lâm lên như diều gặp gió, họ cũng xin cho tôi một vị trí dành cho người nhà trong đơn vị.
Lương ít, việc nhẹ, nhàn hạ và ổn định.
Hai căn hộ mà đơn vị phân cho nằm sát cạnh nhau, ba chúng tôi vẫn ngày ngày kề cạnh.
Mùa hè nướng thịt, mùa đông ăn lẩu, ngày tháng trôi qua ấm áp và hạnh phúc.
Vài năm sau, viện nghiên cứu trống một vị trí Phó bộ trưởng bộ phận tuyên truyền.
Những năm qua tôi biểu hiện xuất sắc, nhiều lần đại diện cho viện giành giải thưởng cấp quốc gia, những bức tranh minh họa phổ biến kiến thức của tôi còn được chọn làm mẫu tuyên truyền.
Tôi có hy vọng được thăng chức.
Thế nhưng, Bùi Tiêu và Chúc Lâm cũng đồng thời thăng tiến, sắp sửa lên đường tới Thanh Hải tham gia vào một dự án nghiên cứu trọng điểm.
Chúc Lâm mua sâm panh về cùng chúc mừng:
“Chúc mừng chúng ta đều tỏa sáng rực rỡ trong lĩnh vực của riêng mình!
Nhưng mà, Tiểu Lăng sau khi thăng chức chắc sẽ bận lắm, mỗi tuần đều phải lên tỉnh họp, chắc chẳng còn thời gian chăm sóc gia đình đâu nhỉ?”
Bùi Tiêu bế cô con gái đang lén lau nước mắt, trầm giọng nhắc nhở tôi:
“Mạnh Lăng, chúng ta phải có một người chăm sóc Tiểu Quai.”
Con gái chúng tôi sắp vào tiểu học.
Đứa con trai sinh ra từ việc mang thai ngoài ý muốn khi chưa kết hôn của Chúc Lâm cũng vừa cai sữa.
Mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều cần người quán xuyến, người già cũng cần người chăm nom.
Sau một hồi cân nhắc.
Cuối cùng lại là tôi nhượng bộ trước, từ bỏ cơ hội thăng tiến.
Từ đó đặt bút vẽ xuống, cầm lấy muôi xẻng, bận rộn hy sinh cho gia đình, chớp mắt đã mấy mươi năm.
Con cái thành tài, gia đình hòa thuận.
Tôi sống một cuộc đời hạnh phúc mà đa số mọi người đều ngưỡng mộ.
Thế nhưng, vào mỗi đêm trằn trọc không ngủ được, tôi đã nghĩ gì?
Tôi nghĩ về ngày mẹ qua đời, tôi đã điên cuồng gọi điện cho lãnh đạo trực tiếp của mình là Chúc Lâm, cầu xin một lệnh phê duyệt đặc biệt để ra khỏi tỉnh.
Gọi từ sáng đến tối, cầu xin rất nhiều người, mãi đến sau khi mẹ trút hơi thở cuối cùng, tôi mới nhận được một tin nhắn giải thích từ Bùi Tiêu:
【Hôm nay Chúc Lâm chủ trì buổi thẩm định của cấp trên cho dự án hàng trăm người, bắt buộc phải tắt máy để chế độ im lặng, chuyện nhỏ của cậu để hôm khác hãy nói.】
…
Tôi nghĩ về ngày con gái đi lấy chồng, tôi cầm lại bút vẽ để chuẩn bị quà cho con.
Nhưng nét vẽ ấy còn không đẹp bằng một bức vẽ tùy hứng của sinh viên năm nhất trường mỹ thuật.
Cuối cùng, tôi cũng không đem bức tranh đó ra tặng con.
Vì vứt bỏ bức tranh mà tôi đã chậm trễ một chút thời gian.
Khi quay lại sảnh tiệc, Chúc Lâm đã thay thế vị trí của tôi, nắm tay con gái tôi tiễn con đi lấy chồng.
…
Tôi nghĩ về ngày Bùi Tiêu vinh dự nhận giải thưởng thành tựu cao nhất, các con, các sinh viên và hậu bối vây quanh dưới sân khấu giúp tôi chỉnh lại đóa hoa cài áo.
Tôi nghĩ lát nữa khi Bùi Tiêu nói lời cảm ơn tôi, ống kính sẽ quay đến bà già là vợ ông ấy đây.
Tôi sắp được lên tivi rồi.
Thế nhưng.
Bùi Tiêu đã nói rất nhiều, rất nhiều điều, nhưng không có lấy một câu nhắc đến tên tôi.
Toàn bộ đều là Chúc Lâm.
Cảm ơn Chúc Lâm – người cộng sự tốt nhất, tri kỷ tốt nhất, người bạn tâm giao của ông ấy suốt đời này.
Từ khi quen biết thuở thiếu thời đến khi cùng nhau bạc đầu, phong cảnh trên suốt quãng đường này đều là do Chúc Lâm bầu bạn cùng ông ấy ngắm nhìn.
Họ đã cùng nhau ngắm sao trên bãi đá Gobi mênh mông.
Cùng nhau đứng trên đỉnh cao trong thánh đường hóa học.
Còn tôi, cả đời bận rộn với củi gạo mắm muối, với những vụn vặt của cuộc sống, những việc đó đổi thành một người giúp việc cũng có thể làm được.
Có gì đáng để cảm ơn đâu.