Chương 1

Cập nhật: 5 giờ trước

01

Căn phòng tôi đang ở này, suốt ba trăm ngày mỗi năm, nhiệt độ lúc nào cũng giữ nguyên ở mức ba mươi tám độ.

Không hề phóng đại.

Mà là con số ba mươi tám độ hiện rõ từng nét bằng chữ số đỏ trên chiếc nhiệt kế điện tử nhỏ gắn trên tường.

Một con số khiến ngày nào tôi cũng như đang sống trong lò hấp.

Chỉ vì con số ấy, tôi đã thay tới bốn cái điều hòa.

Từ loại nội địa nổi tiếng cho đến hàng nhập khẩu, từ máy một ngựa rưỡi đến ba ngựa.

Mỗi lần lắp xong một chiếc điều hòa mới, thợ lắp đều vỗ ngực cam đoan với tôi.

“Anh em, cứ an tâm đi, con này làm lạnh cực khỏe, đừng nói cái phòng ngủ bé tí của cậu, đến cả phòng khách cũng mát luôn.”

Sau đó, tôi bật điều hòa, chỉnh xuống mười tám độ, để mức gió mạnh nhất.

Máy nén bên ngoài cửa sổ gầm lên ầm ầm, như một con thú đang bị nhốt.

Luồng khí từ cửa gió thổi ra mát lạnh, còn mang theo mùi nhựa đặc trưng của máy mới.

Tôi ôm đầy hy vọng nằm xuống giường, tận hưởng chút mát mẻ khó khăn lắm mới có được ấy.

Nhưng chỉ nửa tiếng sau.

Cái lạnh đó biến mất.

Cửa gió vẫn vô nghĩa mà hút vào thổi ra, nhưng hơi gió ấy chẳng còn lạnh nữa.

Nó chỉ còn là gió ở nhiệt độ phòng.

Chiếc nhiệt kế trên tường, con số đỏ lì lợm từ hai mươi tám độ, từng chút một bò lên ba mươi, ba mươi lăm, rồi cuối cùng dừng lại ở ba mươi tám.

Không nhích thêm dù chỉ một chút.

Bốn cái điều hòa, bốn lần hy vọng, bốn lần tuyệt vọng.

Số tiền tôi bỏ ra đã đủ để đặt cọc mua một căn nhà ở thị trấn nhỏ quê tôi.

Thế nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là một công tơ điện quay không ngừng, cùng một phòng ngủ mãi mãi giống như phòng xông hơi.

Tôi đã tìm đủ mọi người.

Bạn tôi là Trương Vĩ từng tới xem thử một lần, vừa bước vào cửa đã cởi sạch chỉ còn mỗi áo ba lỗ, mồ hôi đầm đìa.

Anh ta thần thần bí bí đi một vòng quanh phòng, cuối cùng hạ thấp giọng nói với tôi.

“Hạo Tử, phong thủy nhà cậu có vấn đề, tụ dương, không tản được nhiệt. Tìm thầy tới xem đi.”

Tôi mời anh ta ra ngoài ngay.

Bà hàng xóm tầng dưới, mỗi lần gặp tôi trong thang máy đều lộ vẻ thương cảm.

“Tiểu Lý à, cậu ở tầng cao nhất thì vậy thôi, mùa hè bị nắng chiếu thẳng, chắc chắn phải nóng.”

Nhưng bây giờ là mùa thu, có lúc còn là mùa đông.

Ngoài kia gió lạnh rít từng cơn, còn phòng tôi thì ấm như mùa xuân, không, phải nói là nóng như giữa hè.

Ban quản lý cũng từng tới.

Một người đàn ông trung niên mặc đồng phục, nhìn rất chuyên nghiệp, cầm một cái máy gì đó quét đi quét lại trong phòng tôi.

Cuối cùng đưa ra kết luận.

“Anh à, chúng tôi đã kiểm tra đường dây, hoàn toàn bình thường. Tình trạng của anh có thể là do trong nhà dùng quá nhiều thiết bị điện, công suất lớn nên mới gây ra.”

Tôi chỉ vào căn phòng gần như trống trơn, ngoài điều hòa và tủ lạnh thì chẳng còn gì khác.

Anh ta cười gượng, để lại một câu “Chúng tôi sẽ nghiên cứu thêm”, rồi từ đó chẳng có tin tức gì nữa.

Tôi giống như đang sống trên một hòn đảo cô độc.

Một hòn đảo nóng hầm hập, bị toàn bộ quy luật vật lý bình thường của thế giới này bỏ rơi.

Cho tới đêm lắp xong chiếc điều hòa thứ năm.

Chiếc này là nhờ quen biết tôi mới kiếm được từ một nhà máy chuyên sản xuất hệ thống làm lạnh đặc biệt cho phòng máy chủ.

Nghe nói nó được gọi là “Vua làm lạnh”.

Thợ lắp đặt là hai bác thợ già ít lời, làm việc cực kỳ gọn gàng, chẳng nói mấy câu.

Lắp xong, một người trong số họ nói với tôi.

“Cậu nhóc, cái này mạnh lắm, bật mức thấp nhất là đủ rồi, không thôi dễ bị cảm lạnh đấy.”

Tôi cảm ơn họ rồi tiễn đi.

Khép cửa lại, nhìn chiếc điều hòa mới tinh trên tường, trong lòng tôi lại bùng lên hy vọng thêm một lần nữa.

Tôi nhấn nút khởi động.

Lần này, tiếng máy nén trầm thấp mà mạnh mẽ, như một con hổ dữ.

Luồng khí lạnh phun ra từ cửa gió mang theo sức mạnh chưa từng có.

Tôi thậm chí còn thấy cả làn sương trắng.

Con số trên nhiệt kế tụt xuống rất nhanh.

Ba mươi lăm.

Ba mươi hai.

Ba mươi.

Hai mươi tám.

Hai mươi sáu.

Tôi kích động đến mức suýt bật khóc.

Được cứu rồi.

Cuối cùng tôi cũng có thể ngủ một giấc tử tế.

Tôi nằm trên giường, đắp chiếc chăn mỏng, tận hưởng cảm giác mát mẻ đã lâu không có.

Giữa cơn mơ màng, tôi ngủ thiếp đi.

Không biết đã qua bao lâu, một luồng hơi nóng làm tôi tỉnh giấc.

Cả người ướt đẫm mồ hôi, chiếc chăn như một cái khăn ướt sũng, bám chặt lên người tôi.

Tôi bật dậy.

Trong phòng yên tĩnh một cách lạ thường.

Cửa gió của điều hòa vẫn lặng lẽ thổi.

Nhưng luồng gió đó lại là gió ấm.

Tôi quay đầu nhìn chiếc nhiệt kế trên tường.

Con số ba mươi tám đỏ rực, chói đến nhức mắt.

Ngay khoảnh khắc ấy, có thứ gì đó trong tôi vỡ tan hoàn toàn.

Không phải phẫn nộ, cũng chẳng phải tuyệt vọng.

Mà là một kiểu bình tĩnh lạnh ngắt.

Tôi nằm trên giường, mở mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Mảng trần phẳng lì, phủ một lớp sơn latex trắng.

Nhà tôi là nhà cũ, tầng cao khá rộng, nên chủ trước đã làm trần thạch cao.

Khi tôi dọn vào, thấy cũng đẹp nên không động tới.

Tôi cứ nhìn chằm chằm vào nó, dàn lạnh của điều hòa được treo ngay dưới phần trần sát cửa sổ.

Một ý nghĩ như tia sét đen xé toạc mớ hỗn độn trong đầu tôi.

Điều hòa không có vấn đề.

Điện không có vấn đề.

Phong thủy hay tầng lầu cũng không phải vấn đề.

Vấn đề chắc chắn nằm trong căn phòng này.

Nằm ở nơi tôi không nhìn thấy.

Tôi chậm rãi ngồi dậy khỏi giường.

Bước tới bên cửa sổ, nhìn cảnh đêm ngoài thành phố với đèn đuốc sáng trưng.

Nhưng thế giới của tôi chỉ có cái lò hấp ngột ngạt này.

Tôi đưa ra một quyết định.

Tôi phải tháo nó xuống.

Tháo cái trần c/hết tiệt này ra, từng tấm một, tháo sạch toàn bộ.

02

Sáng sớm hôm sau, tôi đã tìm được một người thợ làm việc vặt có tay nghề ở tiệm kim khí dưới lầu.

Ông ấy họ Vương.

Chúng tôi đều gọi ông là Vương Sư Phụ.

Ông ngoài năm mươi tuổi, người rất gầy, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, lớp chai trên tay thì dày và cứng.

Tôi dẫn ông lên lầu, chỉ vào trần nhà.

“Vương Sư Phụ, giúp tôi tháo cái này xuống.”

Vương Sư Phụ ngẩng đầu nhìn một cái, có chút ngạc nhiên.

“Cậu trai trẻ, cái trần thạch cao này làm khá ổn mà, tháo ra làm gì, phí quá.”

“Nóng.”

Tôi chỉ nói đúng một chữ.

Có lẽ Vương Sư Phụ nghĩ tôi là kiểu thanh niên có sở thích kỳ quái nào đó, nên cũng không hỏi thêm.

Ông chỉ gật đầu rồi báo giá.

Mức giá rất phải chăng.

Tôi lập tức trả tiền.

“Khi nào có thể làm?”

“Ngay bây giờ cũng được.”

Vương Sư Phụ làm việc cực kỳ dứt khoát, ông xuống lầu lấy dụng cụ, còn tôi bắt đầu dọn dẹp căn phòng.

Tôi dùng tấm nhựa chống bụi cỡ lớn phủ lên giường, bàn và toàn bộ đồ đạc.

Đồ không nhiều, rất nhanh đã xong.

Làm xong mọi thứ, tôi đứng giữa phòng, nhìn đống đồ bị phủ kín dưới lớp nhựa trắng.

Chúng trông như từng ngôi mộ im lìm.

Trong phòng vẫn oi bức như cũ.

Vương Sư Phụ rất nhanh đã quay lại.

Ông mang theo một hộp đồ nghề lớn, một cây xà beng cán dài và một chiếc thang nhôm gấp.

Ông dựng thang giữa phòng, rất chắc chắn.

“Cậu trai trẻ, đứng xa một chút, coi chừng đồ rơi trúng người.”

Ông dặn tôi.

Tôi lùi về phía cửa, tựa vào khung cửa, tim không tự chủ được mà bắt đầu đập nhanh hơn.

Chính tôi cũng không biết mình đang mong chờ điều gì.

Hay là đang sợ điều gì.

Vương Sư Phụ đeo đôi găng tay sợi, cầm xà beng, bước lên thang.

Trước tiên ông dùng tay gõ gõ lên tấm thạch cao của trần treo, nghe thử âm thanh.

“Là trần treo khung xương, cũng chắc lắm đấy.”

Nói xong, ông đưa đầu xà beng vào khe nối của tấm thạch cao.

Ông hít sâu một hơi, cơ bắp trên cánh tay siết chặt lại.

Rồi dùng sức bẩy mạnh xuống.

“Rắc!”

Một tiếng nứt giòn vang lên.

Mé tấm thạch cao vỡ ra một khe hở.

Một luồng không khí cũ kỹ, pha lẫn bụi bặm và mùi mốc khó tả, từ khe hở ấy tràn ra.

Vương Sư Phụ cau mày, dường như hơi bất ngờ vì mùi này.

Ông không dừng lại.

Tiếp tục dùng xà beng men theo vết nứt mà cạy từng mảng một.

Trần treo bị xé ra một lỗ hổng ngày càng lớn.

Bụi mịn lả tả rơi xuống.

Tôi đứng ở cửa, không nhúc nhích, mắt dán chặt vào cái lỗ đen ngòm kia.

Bên trong rất tối.

Không nhìn rõ gì cả.

Vương Sư Phụ cạy ra được một mảng lớn thì dừng lại.

Ông lấy từ túi ra một chiếc đèn pin nhỏ nhưng rất sáng.

“Để tôi xem trước bên trong có dây điện hay ống dẫn gì không, kẻo lỡ tay làm hỏng.”

Nói rồi, ông bật sáng đèn pin.

Một luồng sáng trắng chói mắt rọi vào khoảng trống giữa trần treo và trần nhà.

Rồi Vương Sư Phụ lập tức sững người.

Ông cầm đèn pin, đứng im bất động, như một pho tượng.

Thời gian dường như ngừng lại ở khoảnh khắc ấy.

Trong phòng chỉ còn tiếng cục nóng điều hòa ong ong vô ích.

Một giây.

Hai giây.

Mười giây.

Vương Sư Phụ không động đậy, cũng không nói tiếng nào.

Ông ấy thậm chí như quên cả hít thở.

Nỗi bất an trong lòng tôi lập tức phình lên tới cực điểm.

“Vương Sư Phụ?”

Tôi thử gọi một tiếng.

“Có chuyện gì vậy?”

Ông ấy không đáp lại.

Cơ thể ông ấy cứng đờ trên thang, chỉ có cột sáng kia trong khoảng tối của lớp trần là hơi lay động vì bàn tay khẽ run.

Tôi gọi thêm một tiếng nữa.

“Vương Sư Phụ! Ông thấy gì vậy?”

Ông ấy như bị tiếng gọi của tôi kéo tỉnh.

Ông ấy đột ngột quay đầu lại nhìn tôi.

Trong mắt ông ấy đầy vẻ kinh ngạc, nghi hoặc, còn có cả một tia sợ hãi mà tôi không thể hiểu nổi.

Ông ấy hé miệng, yết hầu lên xuống một cái.

Mất rất lâu mới nghiến răng nói ra được mấy chữ.

“Cậu trai…”

“Cậu… tốt nhất tự mình lên xem đi.”

Trái tim tôi lập tức rơi thẳng xuống đáy vực.

03

Giọng của Vương Sư Phụ hơi khô khốc.

Tôi nghe được sự run rẩy trong từng lời ông ấy.

Tôi không chần chừ, bước nhanh tới, giữ chặt cái thang.

“Vương Sư Phụ, ông xuống trước đi.”

Ông ấy như mất hồn, chậm rãi từng bước lùi xuống khỏi thang.

Sắc mặt ông hơi tái, ánh mắt vẫn dán chặt vào cái lỗ đen trên trần.

“Bên trong… bên trong có thứ gì đó.”

Ông ấy nhìn tôi, nhắc lại một lần.

Tôi nhận lấy chiếc đèn pin từ tay ông ấy.

Vỏ đèn pin lạnh ngắt, nhưng lòng bàn tay tôi thì toàn mồ hôi.

Tôi hít sâu một hơi rồi bước lên thang.

Chiếc thang rất vững, nhưng mỗi khi tôi bước lên một bậc, tôi lại có cảm giác tim mình chìm xuống thêm một bậc.

Không khí oi bức, hòa lẫn bụi và mùi mốc, quấn lấy tôi.

Càng đến gần cái lỗ vỡ ấy, cảm giác nóng càng rõ rệt.

Đó không phải kiểu nóng gắt của nắng trời, mà là một loại cảm giác hầm hập liên tục, như có nguồn phát ra từ bên trong.

Tôi leo tới bậc cao nhất của thang, giữ cho cơ thể ổn định, rồi giơ đèn pin lên, rọi thẳng vào cái lỗ đen đó.

Cột sáng xé toạc bóng tối.

Tôi nhìn rõ thứ ở bên trong.

Hơi thở của tôi trong chớp mắt ngừng lại.

Toàn thân như bị một tia sét vô hình giáng trúng, tê rần từ đầu đến chân.

Bên trong ấy không có bất cứ thứ gì như tôi từng tưởng tượng.

Không có thi th/ể, không có quái vật, cũng không có đồ đạc linh tinh.

Bên trong ấy là… đường ống.

Dày đặc, to lớn, không biết được làm từ chất liệu gì mà thành ra những đường ống đó.

Chúng không phải ống nước hay ống gas bình thường.

Chúng có màu đỏ sẫm gần như đen, bề mặt mang một cảm giác nhám lì.

Mỗi ống đều to bằng bắp chân tôi.

Chúng đan ngang chéo dọc, rễ chằng chịt, như hu/yết quản và dây thần kinh của một sinh vật khổng lồ, phủ kín toàn bộ khoảng trống trong lớp trần.

Chúng chiếm gần như trọn mọi không gian giữa trần thạch cao và trần nhà.

Giữa chúng với nhau chỉ chừa lại những khe hở cực nhỏ.

Bề mặt những ống này còn phủ một lớp vật chất đen dạng sợi dày cộp, trông giống như một lớp cách nhiệt nào đó, nhưng đã quá cũ, nhiều chỗ bong tróc, để lộ phần thân ống đỏ sẫm bên dưới.

Một luồng áp lực khó mà diễn tả đang thấm ra từ những đường ống đó.

Điều khiến tôi sợ nhất là.

Chúng đang tỏa nhiệt.

Tôi thậm chí không cần chạm vào cũng có thể cảm nhận được từng đợt nóng đang bốc lên từ bề mặt những đường ống ấy.

Nguồn nhiệt này liên tục không ngừng, đều đặn nướng nóng toàn bộ trần giả.

Cũng nướng nóng cả căn phòng của tôi.

Phòng ngủ của tôi.

Ba mươi tám độ.

Thì ra là chúng.

Chúng mới là nguồn nhiệt thật sự trong căn nhà này.

Chúng giống như một chiếc chăn điện khổng lồ cuộn ngay trên đầu tôi, ngày đêm không ngừng tỏa ra hơi nóng.

Vì sao tôi lại ở đây?

Ở ngay dưới thứ quái quỷ này?

Tôi cảm thấy hai chân mình mềm nhũn, gần như không đứng vững nổi.

Chiếc đèn pin trong tay cũng bắt đầu run lên ngoài kiểm soát.

Luồng sáng quét qua những đường ống đan kín phức tạp ấy.

Tôi nhìn thấy thêm nhiều chi tiết hơn.

Những đường ống này không mang bất kỳ dấu hiệu nào của công nghiệp hiện đại.

Không có van, không có đầu nối, không có nhãn hiệu.

Chúng liền thành một khối, như thể tự “mọc” ra từ kết cấu của tòa nhà này.

Chúng kéo dài từ sâu trong một bức tường, rồi lại chui sâu vào bức tường khác.

Không rõ điểm đầu, cũng không rõ điểm cuối.

Vương Sư Phụ ở bên dưới đỡ lấy thang, cũng đỡ lấy cả tôi, khi tôi suýt nữa thì ngã quỵ.

“Cậu em, giữ vững!”

Tôi bị ông kéo một cái mới sực tỉnh.

Tôi bám chặt vào thang, thở hổn hển từng ngụm lớn, mồ hôi lạnh đã thấm ướt cả lưng áo.

“Cái… cái thứ quái quỷ gì thế này…”

Giọng tôi run đến mức méo hẳn đi.

“Không biết.”

Giọng Vương Sư Phụ cũng nặng nề như vậy.

“Tôi làm nghề ba mươi năm, từng tháo dỡ bệnh viện, tháo dỡ nhà máy, nhà cũ nào mà chưa thấy qua, vậy mà chưa từng gặp thứ này.”

Ông ngừng một chút rồi nói thêm.

“Bản vẽ thiết kế của tòa nhà này chắc chắn không có thứ này.”

Tôi ép mình bình tĩnh lại, dùng ánh đèn pin rọi kỹ hơn lên những đường ống đó để tìm kiếm.

Ánh mắt tôi cuối cùng dừng lại ở một chỗ ngoặt của một đường ống.

Ở đó có một thứ rất khó thấy.

Là một tấm kim loại nhỏ xíu đã gỉ loang lổ, được cố định trên đường ống bằng hai chiếc đinh tán cũng đã rỉ sét.

Tấm kim loại ấy rất nhỏ, đại khái chỉ bằng móng tay cái của tôi.

Trên đó khắc vài thứ gì đó.

Tôi gom chùm sáng rọi thẳng vào tấm kim loại đó, nheo mắt lại, cố gắng nhận ra.

Trên đó không có chữ.

Chỉ có một ký hiệu kỳ lạ mà tôi chưa từng thấy, được ghép thành từ hình tròn và hình tam giác.

Bên dưới ký hiệu ấy còn có một dãy số.

Dãy số đã rất mờ, nhưng tôi vẫn gắng nhận ra được.

1973.

04

Tôi bước xuống khỏi thang, hai chân vẫn còn run.

Vương Sư Phụ đỡ lấy một tay tôi, để tôi dựa vào tường ngồi xuống.

“Cậu em, cậu không sao chứ?”

Trong giọng ông lộ rõ vẻ lo lắng.

Tôi lắc đầu, nhưng không nói nổi lời nào.

Ánh mắt tôi từ đầu đến cuối vẫn không rời khỏi cái lỗ đen trên trần.

Như thể ở trong đó có thứ gì đang lặng lẽ nhìn chúng tôi.

Vương Sư Phụ nhìn theo ánh mắt tôi lên trên một cái rồi cũng rùng mình.

Ông ấy thò tay vào túi móc ra một bao thu/ốc nhàu nát, tay run run châm một điếu, hít thật mạnh.

“Rốt cuộc cái thứ quái quỷ này là gì vậy…”

Ông nhả ra một làn khói dày, làn khói trong bầu không khí oi bức bị méo đi, rất lâu vẫn chưa tan.

“Chắc chắn không phải thứ vốn nên có trong tòa nhà này.”

“Tôi làm nghề ba mươi năm, loại ống nào mà chưa thấy qua?”

“Ống sưởi, ống gas, ống thoát nước, ống cứu hỏa…”

“Chưa bao giờ thấy loại này.”

Ông chỉ tay lên trần nhà.

“Chúng giống như còn sống.”

Cuối cùng tôi cũng tìm lại được giọng của mình, khô khốc và khàn đặc.

Vương Sư Phụ im lặng, chỉ cúi đầu rít thu/ốc thật mạnh.

Đúng vậy.

Giống như còn sống.

Giống như mạch m/áu của một con thú khổng lồ đang cuộn ngay trên đầu tôi.

Còn tôi lại sống ngay dưới bụng nó.

Mỗi ngày đều cảm nhận được hơi nóng mà nó tỏa ra.

Ý nghĩ ấy khiến tôi buồn nôn.

“Vương Sư Phụ.”

Tôi nhìn ông ấy.

“Chuyện này… theo ông thì tiếp theo nên làm gì?”

Vương Sư Phụ dí tàn thu/ốc xuống đất rồi dập tắt.

“Cậu trai, nói thật nhé.”

“Việc này tôi không thể làm tiếp.”

“Đây không còn đơn giản là tháo một cái trần treo nữa.”

“Đống ở bên trong kia tà lắm.”

Ông nhìn tôi, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.

“Tôi khuyên cậu cũng đừng đụng tới nó nữa.”

“Coi như chưa biết gì, tháo trần treo ra tôi vẫn tính phí cho cậu, rồi tôi giúp cậu lắp lại kín.”

“Xong xuôi rồi cậu bán nhà này đi hoặc cho thuê, đi càng xa càng tốt.”

Đó là lời khuyên chân thành nhất của ông, với tư cách một người lớn tuổi.

Tôi hiểu ý tốt của ông.

Nhưng tôi không thể đi.

Đây là căn nhà tôi mua bằng toàn bộ số tiền tích cóp.

Tôi chẳng còn nơi nào khác để đi nữa.

Hơn nữa, cho dù tôi rời đi, vậy người kế tiếp chuyển tới thì sao?

Tiếp tục chịu đựng cái nóng ba mươi tám độ này sao?

Cho tới một ngày nào đó, người ta cũng giống như tôi, vì tò mò mà cạy mở mảng trần này ra?

Điều quan trọng nhất là.

Trong lòng tôi đã nảy sinh một chấp niệm.

Tôi muốn biết rốt cuộc đây là thứ gì.

Vì sao chúng lại ở đây.

Năm 1973 rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Vương Sư Phụ, cảm ơn ông.”

Tôi đứng dậy.

“Tôi không định lắp nó lại.”

“Ít nhất là lúc này thì không.”

“Ông có thể giúp tôi một việc không?”

“Miếng thạch cao vừa cạy xuống ấy, tạm thời giúp tôi cố định lại một chút, che được là được.”

Vương Sư Phụ nhìn tôi, muốn nói rồi lại thôi.

Cuối cùng ông thở dài.

“Được rồi.”

“Người trẻ các cậu, đúng là chủ ý lớn.”

Ông không khuyên thêm nữa, cầm dụng cụ lên, thao tác vài cái thật nhanh, dùng mấy chiếc đinh đóng lại miếng thạch cao đã vỡ.

Dù khe nối cong queo méo mó, nhưng ít ra cũng che kín được cái lỗ đen đó.

Trong phòng khôi phục lại vẻ yên tĩnh bề ngoài.

Nhưng tôi biết mọi thứ đã không còn như trước nữa.

Thứ ở trên đầu tôi không còn là trần nhà.

Mà là một con quái vật đang ngủ, không ngừng tỏa nhiệt.

Tôi trả tiền công rồi tiễn Vương Sư Phụ ra về.

Trước khi đi, ông ấy vẫn không nhịn được mà quay đầu nói với tôi.

“Cậu trai, nghe tôi khuyên một câu, đừng chọc vào thứ mà cậu không đụng nổi.”

Tôi gật đầu với ông ấy.

Cánh cửa khép lại, cả thế giới chỉ còn lại một mình tôi.

Cùng với những đường ống treo trên đầu.

Căn phòng vẫn ngột ngạt như cũ.

Nhưng lần này tôi không còn thấy nóng.

Thứ tôi cảm nhận được chỉ là một luồng lạnh buốt thấm vào tận xương.

Tôi bước tới bên cửa sổ, nhìn thế giới xe cộ qua lại ngoài kia.

Đột nhiên thấy cô độc và tách biệt đến cùng cực.

Tôi phải làm điều gì đó.

Tôi không thể cứ tiếp tục sống như vậy, hoàn toàn không biết đầu đuôi ra sao.

Tôi cầm điện thoại lên, bắt đầu tra cứu thông tin về tòa nhà này trên mạng.

Đây là một tòa nhà dân cư rất bình thường, được xây từ cuối những năm tám mươi.

Thông tin có thể tìm thấy trên mạng ít ỏi đến đáng thương.

Hoàn toàn không có bất kỳ ghi chép nào liên quan tới năm 1973.

Cứ như thể dãy số ấy là do chính tôi tưởng tượng ra.

Nhưng tôi biết nó là thật.

Ký hiệu kỳ lạ đó cũng là thật.

Trên mạng không tra được thì tôi đi hỏi.

Hỏi ban quản lý.

Hỏi những người già đã sống lâu nhất trong tòa nhà này.

Thế nào cũng sẽ có người biết đôi chút.

05

Ngày hôm sau, tôi đến văn phòng ban quản lý.

Trong văn phòng chỉ có một cô gái trẻ đang ngồi xem phim trên máy tính.

Thấy tôi bước vào, cô ta mới lười biếng ngẩng đầu lên.

“Có việc gì?”

“Chào chị, tôi muốn tra bản thiết kế xây dựng ban đầu của tòa nhà chúng ta.”

Tôi cố gắng để giọng mình nghe thật tự nhiên.

“Bản thiết kế?”

Cô ta nhíu mày, nhìn tôi như nhìn một kẻ đ/iên.

“Đó đều là đồ của mấy chục năm trước rồi, ai biết bị vứt đâu từ lâu.”

“Với lại anh xem cái đó làm gì, định sửa nhà à?”

“Không phải sửa nhà, chỉ là… tôi hơi tò mò về lịch sử của tòa nhà thôi.”

Tôi tùy tiện tìm một lý do.

“Lịch sử?”

Cô ta bật cười.

“Anh hai, đây chỉ là một tòa nhà dân cư cũ nát, làm gì có lịch sử gì.”

“Không tra được, cũng không có.”

Cô ta phất tay, ra hiệu tôi mau đi đi đừng làm phiền cô ta xem phim.

Tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.

Tôi rút từ ví ra năm trăm tệ, đặt xuống bàn trước mặt cô ta.

“Phiền chị tìm kỹ lại giúp tôi.”

“Hoặc giúp tôi hỏi những người lớn tuổi trong công ty xem ai là người hiểu rõ tòa nhà này nhất.”

Mắt cô ta sáng lên một chút, nhanh chóng cất tiền vào ngăn kéo.

Vẻ mất kiên nhẫn trên mặt lập tức đổi thành nụ cười chuyên nghiệp.

“Anh chờ một lát, để tôi hỏi anh Lưu quản lý giúp anh.”

“Anh ấy là người quen khu này nhất.”

Cô ta cầm điện thoại nội bộ, bấm một số rồi thấp giọng nói mấy câu.

Vài phút sau, một người đàn ông trung niên hói đầu, đeo kính gọng vàng bước ra.

Đó chính là Lưu quản lý.

“Cậu trai trẻ, nghe nói cậu muốn tìm tài liệu về tòa nhà này à?”

Thái độ của Lưu quản lý rất hòa nhã.

“Vâng, Lưu quản lý.”

“Tôi chủ yếu muốn biết trước khi tòa nhà này được xây xong, mảnh đất này vốn dùng để làm gì.”

“Đặc biệt là vào những năm bảy mươi.”

Tôi cố ý nhấn mạnh mốc thời gian ấy.

Khi nghe tới “những năm bảy mươi”, ánh mắt Lưu quản lý dường như khẽ dao động.

Nhưng anh ta che giấu rất tốt.

“Ồ, vậy thì cũng xa lắm rồi.”

Anh ta trầm ngâm một lúc.

“Tôi có nghe mấy tiền bối lớn tuổi trong công ty kể qua.”

“Tòa nhà của chúng ta, kể cả mấy khu chung cư nhỏ bên cạnh, vào những năm bảy mươi dường như không thuộc quy hoạch đô thị.”

“Có thể xem như là một khuôn viên đơn vị độc lập, không mở cho bên ngoài.”

“Khuôn viên đơn vị?”

Tim tôi bắt đầu đập nhanh.

“Đúng vậy, cụ thể là đơn vị gì thì cái tên dài quá, tôi cũng không nhớ nổi.”

“Hình như là… gì nhỉ… kiểu Viện Nghiên cứu Nhiệt lực Liên hợp phương Bắc gì đó.”

“Viện nghiên cứu?”

“Ừ, nghe nói là nghiên cứu về năng lượng mới gì đó, mức độ bảo mật còn khá cao.”

“Sau này tới những năm tám mươi, dự án dừng lại, đơn vị cũng giải tán.”

“Mảnh đất này mới được bàn giao cho địa phương, rồi mới xây nên mấy căn nhà thương mại như bây giờ.”

Lưu quản lý nói rất nhẹ nhàng, như đang kể một chuyện cũ chẳng liên quan gì.

Nhưng tôi nghe mà lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Viện nghiên cứu nhiệt lực.

Đường ống phát nhiệt.

Mọi thứ dường như đều khớp lại với nhau.

“Vậy… quản lý, anh có biết những công trình ngày đó đã bị phá bỏ sạch chưa?”

Tôi hỏi tiếp.

“Đương nhiên là phá hết rồi chứ.”

Lưu quản lý đáp rất tự nhiên.

“Nếu không thì lấy gì mà xây tòa nhà mới?”

“Móng đều phải làm lại từ đầu.”

Anh ta nói chắc như đinh đóng cột.

Nhưng tôi biết anh ta đang nói dối.

Hoặc chính xác hơn, những gì anh ta biết cũng chỉ là phiên bản mà phía chính thức muốn để anh ta biết.

Những đường ống ấy tuyệt đối không phải thứ được lắp lúc xây nhà vào những năm tám mươi.

Chúng cũ hơn, thô hơn, mang theo một cảm giác hoang dã không thuộc về thời đại này.

Chúng chính là di vật còn sót lại từ năm 1973.

Là thứ mà cái gọi là “Viện Nghiên cứu Nhiệt lực” kia để lại.

“Được, cảm ơn anh, Lưu quản lý, tôi hiểu rồi.”

Tôi không hỏi thêm nữa.

Tôi biết từ chỗ anh ta, tôi sẽ không lấy được thêm bất kỳ thông tin nào.

Tôi bước ra khỏi văn phòng ban quản lý, ánh nắng bên ngoài chói chang.

Nhưng trong lòng tôi lại là một mảng tối lạnh ngắt.

Viện nghiên cứu.

Rốt cuộc họ đã nghiên cứu thứ gì?

Mà lại cần dùng đến một hệ thống đường ống khổng lồ, đáng sợ như vậy?

Hơn nữa, tại sao chúng lại bị chôn trong trần nhà của khu dân cư?

Là do bị bỏ quên sao?

Hay là… cố ý để lại?

Tôi quay đầu nhìn tòa nhà mình đang sống.

Bức tường xám, những ô cửa sổ san sát.

Trông nó bình thường như vậy, quen thuộc như vậy.

Nhưng giờ đây, trong mắt tôi, nó đã biến thành một ngôi mộ khổng lồ có cấu trúc dị dạng.

Còn những đường ống cuộn phía trên đầu tôi chính là bộ xương chưa bao giờ nguội lạnh dưới bia mộ.

Không được.

Tôi phải tìm ra một người thật sự biết nội tình.

Một người từng ở trong cái “viện nghiên cứu” đó vào năm ấy.

06

Muốn tìm một nhân viên của một đơn vị bí mật từ mấy chục năm trước giữa biển người mênh mông thì chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Nhưng tôi có một lợi thế.

Tôi đang sống ngay trên “phế tích” này.

Sau khi khu tập thể công nhân năm đó giải tán, chắc chắn sẽ có người vì đủ loại lý do mà vẫn ở lại.

Sống ngay gần đây.

Mấy ngày sau đó, tôi chẳng làm gì cả.

Tôi giống như một cái bóng, đi lòng vòng trong vườn khu nhà, trong trung tâm sinh hoạt, trong phòng mạt chược.

Chuyên tìm những cụ già lớn tuổi nhất để bắt chuyện.

Tôi giả làm một sinh viên đại học đang làm khảo sát về lịch sử cộng đồng.

Ngồi tán gẫu với họ, hỏi han về chuyện cũ.

Phần lớn các cụ già đều chuyển tới đây sau thời kỳ cải cách mở cửa, hoàn toàn không biết gì về những chuyện trước kia.

Cho tới khi tôi gặp được ông Trần.

Ông Trần hơn tám mươi tuổi, là “cư dân cũ” nổi tiếng nhất khu này.

Nghe nói từ lúc nơi đây vẫn chỉ là một bãi đất hoang, ông đã sống ở gần đó.

Tôi gặp được ông ấy trong đình nghỉ mát của khu chung cư.

Ông đang ngồi một mình trước bàn cờ tướng, tự chơi với chính mình.

Tôi tiến lại gần, đứng xem một lúc.

“Ông ơi, nước mã sau chốt này của ông hay thật đấy.”

Tôi tranh thủ nịnh một câu.

Ông Trần ngước mắt nhìn tôi một cái, không nói gì, chỉ đưa tay cầm một quân cờ đặt sang vị trí khác.

“Cậu nhóc, không biết cờ thì đừng nói bừa.”

“Tôi đây là song sĩ song tượng, vững như bàn thạch.”

Tôi cười cười, ngồi xuống đối diện ông.

“Ông ơi, cháu muốn hỏi thăm một chuyện.”

“Cháu nghe người ta nói khu này vào những năm bảy mươi từng là một viện nghiên cứu à?”

Vừa dứt lời.

Bàn tay đang vê quân cờ của ông Trần bỗng khựng lại giữa không trung.

Ông ngẩng đầu lên, đôi mắt đục nhưng sắc bén nhìn chằm chằm vào tôi.

“Ai nói cho cậu biết?”

Giọng ông lập tức trầm xuống, đầy cảnh giác.

“Thì… cháu nghe mấy cụ già khác trong khu ngồi tán chuyện thôi.”

Tôi trả lời lấp lửng.

“Bọn họ nói bậy!”

Ông Trần đập mạnh quân cờ xuống bàn, phát ra một tiếng giòn tan.

“Không có viện nghiên cứu nào hết!”

“Trước kia nơi này chỉ là một bãi đất hoang thôi!”

Phản ứng của ông ấy còn dữ dội hơn tôi tưởng rất nhiều.

Nhưng chính điều đó lại khiến tôi càng chắc chắn rằng mình đã tìm đúng người.

Ông ấy nhất định biết chuyện gì đó.

Hơn nữa, ông ấy đang sợ.

“Ông ơi, ông đừng kích động.”

Tôi hạ thấp giọng.

“Cháu không hỏi nữa.”

Nói xong, tôi đứng dậy định rời đi.

Tôi không thể ép ông quá mức.

“Khoan đã.”

Ông đột nhiên gọi tôi lại.

Tôi quay đầu.

Ông nhìn tôi rất lâu, rất lâu.

Như đang quan sát tôi, lại như đang xuyên qua tôi để nhìn một thứ gì khác.

“Cậu… ở tòa nhà nào?”

Ông hỏi.

“Số 7.”

Tôi đáp.

“Mấy đơn nguyên, phòng bao nhiêu?”

Ông hỏi tiếp.

“Đơn nguyên 2, tầng trên cùng, 1401.”

Tôi nói ra số nhà của mình.

Mặt ông Trần lập tức tái đi.

Môi ông run lên, quân cờ trong tay rơi xuống đất, lăn đi một bên.

Ánh mắt ông nhìn tôi không còn là cảnh giác nữa.

Mà là… thương hại.

Cùng với một nỗi sợ rất sâu.

“Hóa ra… là cậu đã dọn vào đó rồi…”

Ông lẩm bẩm.

“Căn phòng ấy đã bỏ trống bao nhiêu năm… không ngờ cuối cùng vẫn có người chuyển vào…”

Tim tôi lập tức nhảy vọt lên tận cổ họng.

“Ông… ông biết phòng của cháu sao?”

“Biết.”

Ông gật đầu, những nếp nhăn trên mặt co lại như lòng sông đã khô cạn.

“Không chỉ biết.”

Ông thở dài một hơi thật dài, như thể toàn bộ sức lực đều bị rút cạn.

Ông vẫy tay, ra hiệu tôi ngồi xuống lại.

“Cậu trai, có phải… cậu thấy căn phòng của mình đặc biệt nóng không?”

Ông hỏi.

Tôi gật đầu thật mạnh.

“Sao ông biết?”

“Vì thứ đó, từ trước đến nay chưa từng dừng lại.”

Ánh mắt ông Trần trở nên xa xăm, như đang chìm vào một ký ức đáng sợ nào đó.

“Những ống dẫn mà cậu nhìn thấy… chúng không phải thiết bị sưởi.”

“Thứ đó… hồi ấy chúng tôi gọi là… ‘cái nôi’.”

“Cái nôi?”

Tôi không sao nối được từ ngữ nghe đầy ấm áp ấy với những đường ống khủng bố trên trần nhà.

“Đúng, cái nôi.”

Giọng ông Trần hạ xuống rất thấp, gần như chỉ còn hai chúng tôi nghe thấy.

“Một cái nôi bằng sắt, lúc nào cũng duy trì ở 38 độ.”

Ông nhìn tôi, nói từng chữ một.

“Bởi vì đó không phải là nhiệt độ dành cho người sống.”

“Đó là… nhiệt độ cần cho th/ai nhi phát triển.”

07

Th/ai nhi phát triển.

Bốn chữ ấy giống như bốn chiếc kim sắt lạnh buốt, đâm thẳng vào đầu tôi.

Toàn thân tôi như thể máu đều đông cứng lại.

Ba mươi tám độ.

Không phải nhiệt độ của phòng xông hơi, cũng không phải của lò sưởi.

Mà là thân nhiệt.

Là nhiệt độ trong cơ thể người mẹ, nơi một sinh mệnh được nuôi dưỡng.

Nhận thức ấy khiến tôi sợ hãi hơn bất kỳ câu chuyện ma quỷ nào.

“Ông Trần… ý ông… ý ông là sao?”

Giọng tôi run đến mức gần như biến dạng.

“Là th/ai nhi gì?”

“Mà phải dùng tới một cái… ‘cái nôi’ lớn như thế để nuôi?”

Ánh mắt ông Trần trống rỗng, như xuyên qua chiếc bàn đá trước mặt mà nhìn thấy một cảnh tượng nào đó của hơn bốn mươi năm trước.

“Không phải một cái.”

Ông chậm rãi lắc đầu.

“Mà là cả một hệ sinh thái.”

“Một… hệ sinh thái độc lập, tự tuần hoàn, do chúng tôi cố gắng dựng nên bằng nhân tạo.”

Tôi càng nghe càng không hiểu.

Nhưng từng chữ một lại khiến tôi run sợ hơn.

“Ông có thể… nói rõ thêm một chút không?”

Tôi nhìn ông cầu khẩn.

Ông Trần im lặng thật lâu, như đang phải đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn.

Ngoài đình, nắng vẫn rất đẹp, ve kêu râm ran, nhưng chỗ chúng tôi lại giống như một thế giới khác, âm u và nặng nề.

“Cậu trai, cái ký hiệu mà cậu nhìn thấy đó, cậu còn nhớ không?”

Ông ta đột nhiên hỏi.

Tôi lập tức gật đầu.