Chương 1
Cập nhật: 2 ngày trước
1
Trong buổi gia yến của nhà họ Tần, tôi chỉ nhìn Tần Chinh thêm hai lần.
Buổi tối Tần Du Bạch liền phát điên mà làm tôi.
Anh ta bóp eo tôi, giọng nói hung dữ.
“Trì Ương.”
“Tôi có từng cảnh cáo cô đừng đi làm phiền A Chinh nữa không?”
Tôi tức đến mức đá anh ta một cái.
“Nhìn hai lần cũng gọi là làm phiền sao?”
“Vậy mấy ngày trước anh nhìn Lâm Niệm Niệm mê mẩn thì gọi là gì?”
Giữa tôi và Tần Du Bạch có một thỏa thuận miệng.
Vì danh tiếng của tập đoàn, hai chúng tôi ở bên ngoài nhất định phải giữ hình tượng hôn nhân tốt.
Ngày thường, anh ta không được có bất kỳ tiếp xúc nào với bạch nguyệt quang Lâm Niệm Niệm.
Tương tự, tôi cũng không được có bất kỳ tiếp xúc nào với em trai anh ta là Tần Chinh.
Ai vi phạm thỏa thuận thì người đó ở dưới.
Tần Du Bạch tức đến bật cười.
“Cô thấy tận mắt tôi mê mẩn cô ta sao?”
“Tôi nghe thư ký Trần nói!”
Tôi tức giận đá anh ta ra, định đi ngủ.
Nhưng lại bị Tần Du Bạch nắm lấy cổ chân kéo trở lại.
Giữa những nụ hôn dây dưa, anh ta cười lạnh.
“Không tận mắt nhìn thấy thì không tính.”
Tôi: “…”
Mẹ kiếp Tần Du Bạch!
Kim phút trên tường không biết đã quay qua mấy vòng.
Khi kết thúc, tôi thậm chí ngay cả sức để dọn dẹp cũng không còn, ngã đầu xuống liền ngủ thiếp đi.
Không biết đã qua bao lâu, trên môi bỗng truyền đến một cơn đau nhói.
Tôi mơ mơ màng màng mở mắt ra.
Giây tiếp theo, Tần Du Bạch với dáng vẻ thiếu niên xuất hiện trước mắt tôi.
Ánh đèn trong phòng mờ tối.
Hai tay anh ta bị còng trên đầu giường, quần áo xộc xệch rũ xuống, trên chiếc cổ trắng nõn đầy những dấu hôn ám muội.
Khách sạn quen thuộc, cảnh tượng quen thuộc.
Tôi quay về đêm say rượu ngủ nhầm người đó rồi sao?!!
Tôi vội vàng cúi mắt nhìn xuống.
May mà váy mới cởi được một nửa, chưa gây ra đại họa.
Tần Du Bạch hiển nhiên cũng chú ý đến ánh mắt của tôi, anh ta đỏ ngầu mắt gào lên với tôi.
“Còn dám chạm vào tôi nữa thì tôi giết cô!”
Bộ dạng hung dữ này nhìn thật đáng bị đánh.
Tôi chẳng buồn để ý anh ta, xách váy liền xuống giường.
Tôi định đi thẳng.
Nhưng trong đầu không kìm được hiện lên những lần trước đây Tần Du Bạch “ức hiếp” tôi.
Cứ uất ức như vậy mà rời đi thật sự không phải phong cách của tôi.
Thế là tôi quay đầu nhìn Tần Du Bạch trên giường, giả vờ chán ghét liếc xuống chỗ đó của anh ta một cái.
“Kỹ thuật hôn kém thật, chuyện trên giường chắc cũng chẳng ra gì, thôi bỏ đi.”
Tần Du Bạch tức đến nổi gân xanh trên trán.
“Cô mẹ nó…”
Đáp lại anh ta chỉ có tiếng đóng cửa “ầm”.
2
Rời khỏi khách sạn, tôi đi thẳng lên xe về nhà.
Trong điện thoại toàn là tin nhắn khoe công của tên trúc mã ngu ngốc.
“Nếu không phải anh đây trói người ném thẳng lên giường em, cái đồ nhát gan như em đến khi nào mới ngủ được với người mình thích hả.”
“Nếu em muốn mời anh ăn cơm thì anh cũng không ngại đâu.”
Tôi không nhịn được trợn trắng mắt, chửi lại anh ta.
“Đồ ngu, bắt cóc là phạm pháp!”
Bắt thì thôi còn bắt nhầm người!
Hại tôi ở kiếp trước không những không thể yêu đương với Tần Chinh như ý nguyện, còn dây vào tên điên Tần Du Bạch.
Đúng là làm gì cũng không xong, gây họa thì đứng đầu.
May mà lúc này Tần Du Bạch vẫn chỉ là một tên nghèo.
Tôi cũng chưa hoàn toàn đắc tội với anh ta…
3
Lúc này tôi mới mười chín tuổi.
Không có áp lực công việc nặng nề.
Không có danh hiệu “Tần phu nhân quý phu nhân giới thượng lưu Bắc Kinh”.
Bây giờ tôi chỉ là đại tiểu thư nhà họ Trì, Trì Ương.
Cuộc sống là cứ nghỉ lễ thì cùng ba năm người bạn đánh mạt chược, đi du lịch.
Thoải mái lại tự do.
Chỉ cần tôi không dây vào hai anh em nhà họ Tần nữa là được.
Nhưng tôi không ngờ càng sợ gì thì càng gặp nấy.
Ngày mưa, khi lái xe không cẩn thận đâm thủng lốp xe.
Đúng lúc gần đó có một xưởng sửa xe.
Xe vừa lái vào đỗ lại, tôi liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Trì Ương?”
Là Tần Chinh.
Trên người anh mặc bộ đồ làm việc đầy dầu mỡ bẩn thỉu, thần sắc dịu dàng.
Có lẽ vì kiếp trước đã ở bên anh em nhà họ Tần quá lâu, tôi chỉ cần nhìn một cái là có thể phân biệt Tần Du Bạch và Tần Chinh.
Tôi xuống xe, khẽ hỏi.
“Học trưởng, anh đang làm thêm ở đây sao?”
Tần Chinh cười cười.
“Không phải, đây là xưởng sửa xe do anh tôi mở.”
Tôi ngây ra hai giây.
Vậy chẳng phải Tần Du Bạch cũng ở đây sao…
Quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi, giây tiếp theo Tần Du Bạch nghe thấy tiếng liền từ phòng nghỉ đi ra.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, trong đôi mắt sâu thẳm của Tần Du Bạch dâng lên một cảm xúc phức tạp, động tác đeo găng tay cũng cứng lại.
Tôi theo bản năng tránh ánh mắt của anh ta.
Tần Chinh tự nhiên không nhận ra những điều đó, chỉ cười giới thiệu.
“Trì Ương, đây là anh tôi.”
Tôi khẽ “ừ” một tiếng.
“Anh, đây là Trì Ương, học muội của em.”
Tần Du Bạch lại không thèm để ý tôi, chỉ cúi xuống kiểm tra xe.
“Lốp xe nổ rồi, thay thì 2000, nửa tiếng là xong.”
“Được, vậy thay đi.”
Không hiểu vì sao trong lòng tôi vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Có lẽ kiếp trước bị tên này quản nhiều quá?
Theo bản năng có chút sợ anh ta.
Điện thoại trong túi bỗng vang lên, tôi đi sang một bên nghe máy.
Vì vậy tôi không chú ý đến biểu cảm kỳ lạ trên mặt Tần Chinh.
4
Thấy tôi đi xa, Tần Chinh mới có chút bất mãn hỏi Tần Du Bạch.
“Anh, cái lốp anh thay cộng thêm phí sửa cùng lắm cũng chỉ 1500 tệ, cũng may học muội của em đơn thuần không hiểu giá thị trường, nếu không sau này em còn làm sao qua lại với người ta nữa?”
Tần Du Bạch nghe lời em trai suýt nữa bật cười.
Cô ta đơn thuần?
Vừa nghĩ đến chuyện xảy ra mấy ngày trước, anh ta tức đến ngứa cả răng.
Lừa cô ta 500 tệ thì sao?
Không trùm bao tải đánh cô ta một trận đã là nhẹ rồi!
Tần Du Bạch nói.
“Vậy em cứ tránh xa mấy người có tiền đó ra, họ không phải người chúng ta có thể chọc vào.”
Tần Chinh nghe vậy cười phản bác.
“Anh cũng đừng có ác cảm với người có tiền quá.”
“Trì Ương là người rất tốt mà, bình thường nói chuyện dịu dàng, làm người cũng không có chút kiêu căng của người giàu.”
Tần Du Bạch cười lạnh.
“Hừ, cá mè một lứa.”
Tần Chinh nhíu mày, không hiểu vì sao anh trai lại có thành kiến lớn với Trì Ương như vậy.
Chỉ có thể khô khan nói.
“Nếu anh tiếp xúc với Trì Ương nhiều hơn thì sẽ biết cô ấy là người thế nào.”
Tần Du Bạch cười khẩy.
Sau khi mở xưởng sửa xe anh đã gặp quá nhiều người giàu giống như Trì Ương.
Rõ ràng tuổi còn nhỏ hơn anh.
Nhưng lại thích chơi đùa với người nghèo để tìm cảm giác mới mẻ.
Huống hồ mấy ngày trước suýt nữa còn mẹ nó tiếp xúc khoảng cách âm rồi.
Còn phải tiếp xúc thế nào nữa?
Tần Du Bạch thay lốp xe nóng đến toát cả mồ hôi, tiện tay kéo khóa áo xuống.
Tần Chinh đang phụ giúp bên cạnh bỗng tinh mắt nhìn thấy trên cổ trắng nõn của anh trai đầy những vết đỏ.
Anh nhíu mày hỏi.
“Anh, cổ anh sao vậy?”
Tần Du Bạch nghe vậy, con ốc trong tay suýt nữa vặn lệch, phản ứng lại liền giả vờ bình tĩnh kéo khóa áo lên.
“Muỗi cắn.”
Anh vội chuyển đề tài.
“Mấy ngày nữa em cũng khai giảng rồi đúng không?”
“Mau chuẩn bị dọn đồ về trường đi, không cần đến xưởng giúp anh.”
“Còn nữa…”
“Tránh xa cái Trì Ương đó ra, cô ta không giống người tốt, anh sẽ không hại em đâu.”
Khi tôi bước lại gần vừa hay nghe thấy câu này.
Hay lắm Tần Du Bạch, dám nói xấu tôi sau lưng đúng không?
Tâm lý phản nghịch trong lòng tôi lại trỗi dậy.
Vốn dĩ tôi không định tiếp cận Tần Chinh nữa.
Nhưng bây giờ xem ra tôi nhất định phải khiến Tần Du Bạch khó chịu một chút mới được!
5
Ngày khai giảng thứ ba.
Tôi lấy cớ nghiên cứu đề tài để tìm Tần Chinh.
Anh rất cẩn thận, ở trong phòng thí nghiệm giảng giải cho tôi suốt cả buổi sáng.
Bản thân thí nghiệm rất nhàm chán, nhưng Tần Chinh luôn có thể giảng cho tôi nghe rất sinh động và dễ hiểu.
Thỉnh thoảng tôi vẫn không nhịn được mà lén nhìn Tần Chinh vài lần.
Thật không hiểu vì sao lại có nhiều người không phân biệt được Tần Chinh và Tần Du Bạch.
Tần Chinh luôn mỉm cười khi nhìn người khác, còn Tần Du Bạch thì thường mang gương mặt lạnh như người chết.
Lông mi của Tần Chinh hơi cong, còn lông mi của Tần Du Bạch lại cứng và thẳng.
Tay của Tần Chinh trắng trẻo đẹp đẽ, còn lòng bàn tay của Tần Du Bạch đầy những vết chai dày…
Tổng kết lại, tôi rút ra một kết luận.
Tần Chinh tốt, Tần Du Bạch xấu.
Buổi trưa ăn cơm ở căng tin, bạn học bên cạnh đột nhiên hỏi Tần Chinh rằng rõ ràng anh vừa nhận được học bổng, vì sao không đi ăn một bữa ngon mà lại đến ăn ở cái căng tin tồi tàn này.
Tần Chinh gắp một miếng cơm, nói: “Anh tôi hồi cấp ba đã bỏ học đi làm để nuôi tôi đi học.”
“Bình thường anh ấy rất túng thiếu, tôi không muốn lãng phí số tiền này.”
“Huống hồ vài năm nữa anh tôi sẽ kết hôn, tôi phải dành dụm chút tiền sau này giúp anh ấy cưới vợ.”
“Khụ khụ.”
Không hiểu sao nghe thấy câu này, canh rong biển vừa uống vào miệng của tôi mắc nghẹn giữa cổ họng, làm cổ họng đau rát.
Tần Chinh nghe thấy động tĩnh lập tức đứng dậy tiến lại gần.
Anh nâng mặt tôi lên, lo lắng hỏi: “Em không sao chứ?”
Bốn mắt nhìn nhau, khoảng cách giữa chúng tôi thực sự rất gần.
Tim đập có chút nhanh.
Khi hoàn hồn lại, tôi theo bản năng đẩy tay Tần Chinh ra.
Không biết vì sao, bỗng nhiên có cảm giác chột dạ.
Chắc là vì kiếp trước tôi đã làm chị dâu của anh suốt ba năm?
“Không sao rồi, buổi chiều tôi còn việc nên đi trước.”
Tôi bưng khay cơm đứng dậy rời đi.
6
Người ăn no rồi rất dễ buồn ngủ.
Rời khỏi căng tin, vốn định quay về ký túc xá ngủ một giấc trưa.
Nhưng vừa đi được mấy bước thì bất ngờ đụng phải một người không ngờ tới.
Tần Du Bạch.
Anh ta cũng nhìn thấy tôi, nắm cổ tay tôi kéo đến chỗ ít người.
Người quanh năm làm việc nặng tay rất khỏe, lòng bàn tay cũng thô ráp, cọ vào cổ tay tôi đau rát.
Tôi phải rất vất vả mới giãy ra được.
“Anh buông ra!”
Tôi cúi xuống nhìn, cổ tay quả nhiên đã đỏ lên một vòng.
Tần Du Bạch dừng bước, lạnh mặt nói thẳng mục đích.
“Cô có thể đừng đi làm phiền em trai tôi nữa không?”
“Nó còn phải học, không giống những người như các cô.”
Rõ ràng Tần Du Bạch đã đại khái nhìn thấy cảnh vừa rồi trong căng tin.
Cũng đoán được hôm đó anh ta bị trói không phải là ngoài ý muốn, người đáng ra bị trói phải là Tần Chinh.
Kiếp trước Tần Du Bạch cũng luôn cảnh cáo tôi tránh xa Tần Chinh như vậy.
Tính phản nghịch trong người tôi lập tức lại bị kích thích.
“Tại sao?”
“Tôi muốn yêu em trai anh, chẳng lẽ tôi thích anh ấy anh cũng muốn quản sao?”
Tần Du Bạch cười lạnh ngắt lời tôi.
“Cái gọi là thích của cô là không cần biết người khác có đồng ý hay không mà trực tiếp trói lên giường?”
“Nói khó nghe thì chẳng phải chỉ là nhìn trúng gương mặt của nó thôi sao?”
“A Chinh rất nghiêm túc với tình cảm, tôi tuyệt đối không cho phép loại người như cô chơi đùa với chân tình của nó.”
Tôi muốn giải thích rằng đêm đó tôi uống say tưởng là đang mơ.
Nhưng lời đến bên miệng lại nuốt trở vào.
Bởi vì Tần Du Bạch căn bản sẽ không tin tôi.
Tôi dứt khoát mất kiên nhẫn, quay người định rời đi.
“Tùy anh nghĩ thế nào.”
“Thứ Trì Ương tôi đã nhìn trúng thì nhất định phải có được.”
Ý của tôi thật ra là dù thế nào tôi cũng phải yêu đương với Tần Chinh.
Không ngờ Tần Du Bạch lại hiểu lầm rằng sớm muộn gì tôi cũng ra tay với Tần Chinh.
Anh ta sốt ruột kéo cổ tay tôi lại.
Vẫn là vị trí vừa rồi, đau đến mức tôi muốn chửi thề.
Tần Du Bạch bỗng đỏ bừng cả tai, giống như tự làm nhục mình mà nói.
“Nếu cô thật sự muốn chơi…”
“Tôi chơi với cô được không?”
“Tôi xin cô… tha cho A Chinh.”
Tôi: “???”
Nói thật, ba năm kết hôn tôi nhìn thấy toàn là Tần Du Bạch ở vị trí cao, bá đạo và mạnh mẽ.
Hôm nay thấy anh ta cúi đầu nhún nhường, khổ sở cầu xin tôi như vậy…
Sướng!
Thật sự quá sướng!
Cho nên tôi không nhịn được, đầu nóng lên liền đồng ý.
“Cũng… không phải không được.”
Hàng mi dài của Tần Du Bạch khẽ run, trên mặt lộ ra biểu cảm như thể: quả nhiên cô là đồ biến thái.
7
Tôi luôn biết Tần Du Bạch rất yêu thương người em trai Tần Chinh này.
Nhưng không ngờ một người luôn khắc chế giữ lễ như anh ta lại có thể vì Tần Chinh mà làm đến mức này.
Trong phòng nghỉ chật hẹp của xưởng sửa xe.
Tôi vẫn ở vị trí trên.
Bàn chân trắng nõn dẫm lên ngực Tần Du Bạch.
Nhưng khác với lần trước trong khách sạn khi tôi bá đạo ép buộc anh ta, lần này là Tần Du Bạch tự mình chủ động tiến lại gần.
Trên người anh vẫn mặc bộ qq mà tôi vừa mua cho.
Bằng ren, vải cũng ít đến đáng thương.
Tối nay Tần Du Bạch để mặc tôi muốn chơi thế nào cũng được.
Nhưng tôi không định ngủ với anh ta, chỉ chơi thôi.
Dù sao loại người điên như Tần Du Bạch, một khi thật sự có quan hệ thực chất với anh ta, bất kể là vì yêu hay vì hận, cả đời này lại sẽ bị anh ta quấn chặt không buông.
Tần Du Bạch cũng chỉ có hai yêu cầu.
Một: từ hôm nay trở đi tôi không được nói với Tần Chinh thêm một câu nào, cũng không được đến gần anh ấy.
Hai: chuyện này không được để bất kỳ ai biết.
Tôi mơ hồ đoán được người mà anh ta không muốn cho biết nhất là ai.
Chẳng qua là Tần Chinh và Lâm Niệm Niệm.
Thật ra hai điều kiện anh ta đưa ra vốn dĩ cũng là điều tôi định làm.
Cho nên lần này Tần Du Bạch thiệt đến không còn gì để nói.
Sau đêm nay, những ân oán giữa tôi và Tần Du Bạch sẽ xóa sạch…
Tần Du Bạch bị tôi dẫm đau, hô hấp nặng nề khẽ thở gấp.
Tôi đưa tay nhẹ vỗ lên mặt anh.
“Này, tôi cho phép anh lên tiếng sao?”
Tần Du Bạch theo bản năng nhíu mày.
Tôi thu tay lại, giả vờ tiếc nuối.
“Haiz, thôi vậy.”
“Ánh mắt anh hung dữ quá, chẳng giống Tần Chinh chút nào, chán thật.”
Tần Du Bạch lập tức cuống lên, nhịn cơn giận kéo tôi lại xin lỗi.
“Tôi sai rồi.”
Lại là bộ dạng cúi đầu thuận theo đó.
Lúc này tôi mới hài lòng, ngồi cưỡi lên eo anh.
“Thật ngoan.”
“Nhiệm vụ tối nay của anh là khen tôi.”
“Khen không hay tôi sẽ tát anh, khen đến khi nào tôi hài lòng mới thôi.”
Tần Du Bạch ngẩn người hai giây, có chút không thể tin.
“Chỉ vậy thôi?”
Tôi kinh ngạc.
Chứ anh ta còn muốn thế nào nữa?
Nửa phút sau.
Yết hầu Tần Du Bạch khẽ chuyển động, lắp bắp nói ra câu khen đầu tiên.
“Em… rất xinh đẹp.”
Tôi lập tức tát một cái lên cơ bụng của anh.
“Nói thừa, chẳng lẽ tôi không biết mình rất xinh đẹp sao?”
Tần Du Bạch lập tức đỏ bừng mặt.
Vì tức giận.
Nhưng vẫn phải tiếp tục nghĩ cách khen.
…
Sau cả một đêm, tôi hoàn toàn thoải mái.
Nhưng Tần Du Bạch dưới thân tôi thì không được thoải mái lắm, trên mặt hiện lên một tầng đỏ ửng kỳ lạ.
Cơ thể cũng căng cứng.
Tôi mơ hồ nhận ra điều gì đó.
Nhìn dáng vẻ anh ta nhịn rất vất vả.
Tôi nhất thời hứng lên cúi xuống khẽ hôn lên môi anh hai cái.
Vừa định đứng dậy rời đi, Tần Du Bạch đột nhiên đưa tay vòng qua sau gáy tôi.
Anh giống như không khống chế được mà cắn mạnh lên môi tôi.
Trong khoảnh khắc giữa môi răng tràn ngập vị tanh ngọt.
Tôi lập tức đưa tay đẩy Tần Du Bạch ra.
Không ngờ khác với Tần Du Bạch ba mươi tuổi trầm ổn tự chủ.
Tần Du Bạch hơn hai mươi tuổi vừa thuần khiết vừa dễ bị trêu, ga giường rất nhanh đã ướt một mảng nhỏ…
Tôi không kịp để ý đến cơn đau trên môi, có chút ngượng ngùng dời ánh mắt.
Tôi xuống giường, vuốt lại chiếc váy nhăn nhúm trên người.
Không dám quay đầu nhìn thêm lần nào nữa.
Chỉ ném lại cho anh một câu đúng kiểu tra nam.
“Anh tự dọn dẹp đi, tôi đi trước.”