Chương 1

Cập nhật: 13 giờ trước

1

Hôm đó vốn chỉ là một chuyến bay về bình thường.

Tôi dự định bay vào sáng hôm sau, nhưng bên đối tác bất ngờ chốt phương án, tôi kết thúc chuyến công tác sớm, tiện tay đổi sang chuyến chiều.

Lúc đổi vé thành công, tôi còn thấy mình khá may mắn.

Vừa kịp về nhà ăn cơm, lại khỏi phải thêm một đêm vật vờ trong khách sạn.

Bây giờ nghĩ lại, đó có lẽ là quyết định tệ nhất đời tôi.

Trước khi cất cánh, mọi thứ đều rất bình thường.

Bên cạnh tôi là một cặp mẹ con.

Bé gái khoảng sáu, bảy tuổi, ôm con thỏ bông, vừa lên máy bay đã hỏi mẹ:

“Mẹ ơi, máy bay có rơi không ạ?”

Người mẹ vừa thắt dây an toàn cho con vừa đáp:

“Đừng nói bậy, ngồi yên nào.”

Hàng ghế phía trước là một người đàn ông trung niên mặc vest. Từ lúc lên máy bay đến giờ không lúc nào yên, laptop, máy tính bảng, điện thoại bày ra cả dãy, như bê nguyên phòng họp vào khoang phổ thông.

Bên kia lối đi là một cậu sinh viên, đeo tai nghe, nhắm mắt nghỉ ngơi, chẳng để ý đến ai.

Phục vụ nước cho hàng chúng tôi là một nam tiếp viên trẻ, bảng tên ghi “Chu Dữ”.

Về sau mọi người đều gọi cậu là A Chu.

Thấy bé gái sắc mặt không tốt, cậu lập tức cúi xuống, đưa túi nôn và khăn giấy, giọng rất nhẹ:

“Không sao đâu em, nhiều người lần đầu đi máy bay đều thấy khó chịu. Ngủ một giấc, hạ cánh là ổn thôi.”

Bé gái rụt rè gật đầu.

A Chu cười, kéo chăn mỏng đắp lên chân em, rồi đẩy xe phục vụ đi tiếp.

Khi ấy không ai ngờ, người đầu tiên không kịp chờ đến câu “hạ cánh là ổn thôi”… lại chính là cậu.

Sau khi cất cánh, tôi tựa vào cửa sổ ngủ một lúc.

Trước khi ngủ, tôi vẫn nghĩ những chuyện rất bình thường:

Có nên ghé mua nửa con vịt quay mang về không.

Nồi bò hầm của mẹ có bỏ khoai tây như tôi thích không.

Ngày mai có xin nghỉ nửa ngày để ngủ một giấc cho đã không.

Lúc đó tôi thật sự tin rằng — chỉ cần máy bay hạ cánh, tôi sẽ được về nhà.

Nhưng sau này tôi mới hiểu.

Có những người không phải không về được nhà, mà là từ một khoảnh khắc nào đó — nhà đã không còn ở phía trước nữa.

2

Người đánh thức tôi là giọng nói bực bội của người đàn ông mặc vest phía trước:

“Sao WiFi mãi không kết nối được?”

Tôi mở mắt, thấy tiếp viên đang đứng cạnh ông ta, nụ cười chuyên nghiệp:

“Thưa ông, rất xin lỗi ạ, tín hiệu mạng hiện không ổn định, mong ông chờ thêm.”

“Tôi có việc gấp cần liên lạc dưới mặt đất.”

“Rất xin lỗi ông.”

Nếu chỉ vậy, chắc tôi trở mình ngủ tiếp được.

Nhưng mười phút sau, lại có người đứng dậy hỏi thời gian hạ cánh.

Tiếp viên vẫn trả lời y như cũ.

Thêm mười mấy phút nữa, loa phát thanh vang lên:

“Quý khách thân mến, do sân bay đến tạm thời hạn chế lưu lượng, chuyến bay sẽ bay vòng chờ trong thời gian ngắn. Xin vui lòng ngồi yên tại chỗ, thắt dây an toàn. Cảm ơn quý khách.”

Tôi cúi nhìn đồng hồ.

Đã quá giờ hạ cánh dự kiến.

Người mẹ bên cạnh cũng tỉnh, nhíu mày nhìn bản đồ bay phía trước, khẽ nói:

“Sao máy bay vẫn chưa bắt đầu hạ độ cao nhỉ?”

Trong lòng tôi cũng bắt đầu bất an.

Máy bay vẫn ổn định.

Ngoài cửa sổ vẫn tối đen.

Ánh đèn trong khoang vẫn dịu nhẹ.

Nhạc nền trên loa vẫn như thường.

Nhưng không hiểu sao, tôi cứ cảm thấy có gì đó không ổn.

Rất nhanh, tôi biết là gì.

Các tiếp viên bắt đầu liên tục ra vào khoang trước.

Bước chân ngày càng gấp, biểu cảm ngày càng căng thẳng.

Người đàn ông mặc vest đóng laptop lại, ngón tay gõ liên hồi lên tay vịn.

Phía sau có một bà cụ bắt đầu lẩm nhẩm niệm Phật.

Cậu sinh viên bên kia cũng tháo một bên tai nghe, cau mày nhìn về phía trước.

Thêm bốn mươi phút trôi qua, máy bay vẫn không có dấu hiệu hạ thấp.

Lần này, người đàn ông vest không nhịn nổi nữa.

Ông bật dậy: “Tôi yêu cầu biết tình hình thật!”

Câu nói ấy như ném que diêm vào chảo dầu.

Nửa khoang hành khách tỉnh giấc.

Tiếp viên lập tức chạy tới: “Thưa ông, xin ông ngồi xuống—”

“Đừng nói mấy lời qua loa đó.” Mặt ông ta cực kỳ khó coi.

“Vừa nãy tôi vào nhà vệ sinh, nghe các cô nói không liên lạc được với tháp điều khiển. Nghĩa là sao? ‘Mặt đất không phản hồi’ là sao?”

Khoảnh khắc đó, đầu tôi “ong” một tiếng.

Không liên lạc được với tháp điều khiển?

Cả dãy ghế im phăng phắc.

Nụ cười trên mặt tiếp viên cứng lại.

“Thưa ông, có thể ông nghe nhầm—”

“Tôi không nghe nhầm!”

“Xin ông bình tĩnh.”

“Bình tĩnh kiểu gì? Máy bay bay vòng lâu như vậy, mạng mất, giờ hạ cánh bị hoãn, giờ lại nói không liên lạc được với mặt đất — cô nói cho tôi biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì?!”

Lập tức có người phía sau hỏi dồn:

“Ý là sao?”

“Có phải trục trặc không?”

“Rốt cuộc có hạ được không?”

“Tôi muốn gặp cơ trưởng!”

Khoang máy bay hỗn loạn.

Đúng lúc đó, loa phát thanh vang lên.

Giọng cơ trưởng rất ổn định.

Ổn định đến mức… hơi quá mức.

“Quý khách vui lòng lập tức trở về chỗ ngồi, thắt dây an toàn. Chuyến bay này sắp tiến hành hạ cánh khẩn cấp tại sân bay dự bị. Nhắc lại, chuyến bay sắp tiến hành hạ cánh dự bị.”

Ngừng hai giây.

Cơ trưởng nói thêm một câu:

“Dù sau khi hạ cánh quý khách nhìn thấy điều gì… xin hãy ở nguyên trên máy bay, tuân theo hướng dẫn của tổ bay.”

Nghe đến đây, sống lưng tôi lạnh toát.

“Dù nhìn thấy điều gì”… là ý gì chứ?

3

Khi máy bay bắt đầu hạ độ cao, cả khoang im phăng phắc.

Cái tĩnh lặng đó không phải là bình yên, mà là một sự đè nén khi ai cũng nhận ra có điều bất thường nhưng chẳng ai dám thừa nhận trước.

Bé gái bên cạnh dụi mắt, khẽ hỏi:

“Mẹ ơi, có phải mình bị lạc đường không ạ?”

Người mẹ ôm chặt con, giọng run run: “Không đâu, chỉ là đổi nơi hạ cánh thôi.”

“Vậy bố có đến đón mình không mẹ?”

Người phụ nữ mấp máy môi, cuối cùng chỉ nói: “Có chứ.”

Nhưng khi nói câu đó, ngay cả bà cũng không tin nổi chính mình.

Máy bay hạ rất nhanh, các luồng khí cũng trở nên hỗn loạn rõ rệt.

Ngoài cửa sổ vẫn là một màn đêm đặc quánh.

Cho đến khi đèn đường băng đột ngột đâm xuyên qua đêm tối, từng dãy, từng dãy một, lao thẳng về phía chúng tôi.

Thân máy bay rung chuyển mạnh.

Lốp xe ma sát với mặt đất, phát ra những tiếng gầm rú nặng nề.

Có người hét lên, có người khóc, có người nhắm nghiền mắt điên cuồng niệm Phật.

Hai tay tôi siết chặt dây an toàn, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Nhưng dù nói gì đi nữa.

Cuối cùng chúng tôi cũng đã sống sót hạ cánh.

Chỉ là khi máy bay từ từ lăn bánh rồi dừng hẳn, tôi lại cảm thấy, những chuyện thật sự tồi tệ mới chỉ bắt đầu.

Người đầu tiên phát hiện ra điều bất thường không phải là tôi.

Mà là một người đàn ông ngồi cạnh cửa sổ ở hàng phía trước.