Chương 1

Cập nhật: 11 giờ trước

01

“Đứa nhỏ này, tình thế vừa rồi nguy hiểm đến vậy, rốt cuộc con lấy đâu ra can đảm lao tới đỡ đao cho ai gia mà mặt không đổi sắc?”

Giọng nói đầy yêu thương rơi xuống, Thái hậu dùng đôi tay gầy gò vuốt nhẹ lên má ta.

Ta ngẩng đầu, nhìn rõ sự quan tâm cùng xót thương trong mắt bà gần như sắp tràn ra ngoài.

Sống mũi bất giác cay cay, hốc mắt cũng dần ướt.

Đã rất lâu rồi… không còn ai dùng ánh mắt như thế nhìn ta, dùng giọng điệu như thế nói với ta nữa.

Ta tham luyến cọ nhẹ gò má vào lòng bàn tay bà, khẽ gọi:

“Thái hậu nương nương…”

Thái hậu lập tức vui vẻ đáp một tiếng “Ừm”, rồi dịu giọng nói:

“Nói đi, con muốn điều gì?”

“Chỉ cần trong khả năng của ai gia, nhất định sẽ tận lực thành toàn cho con.”

Lời vừa dứt, ta còn chưa kịp lên tiếng.

Gia đình Trung Dũng Hầu phủ đang đứng im lặng bên cạnh bỗng đồng loạt lên tiếng ngăn cản:

“Thái hậu nương nương, không thể!”

Trong khoảnh khắc ấy, tim ta như bị bóp nghẹt.

Ta quay đầu.

Rõ ràng là bọn họ cũng giống như ta, đều đã sống lại, trọng sinh vào đúng ngày ta xả thân đỡ đao thay Thái hậu.

Kiếp trước, vừa nghe Thái hậu muốn ban thưởng, ta mừng như điên, mạnh mẽ vạch trần chân tướng nhũ mẫu tráo con năm xưa.

Càng ngang nhiên đuổi vị thiên kim giả ra khỏi phủ, khiến nàng ta chết thảm dưới tay thổ phỉ trên đường trở về quê cũ.

Bọn họ vì thế mà oán hận ta cả đời.

Cho đến khi ta bị nhà chồng đánh đập, khóc lóc viết thư cầu cứu, thứ nhận được vẫn chỉ là một câu lạnh lùng:

“Tự làm tự chịu.”

Có lẽ ngay từ đầu đã là sai rồi.

Ta không nên một mực cưỡng cầu đoạn thân tình này.

02

Ta chìm trong hồi ức kiếp trước không thoát ra nổi.

Thái hậu cũng vì hành động vượt lễ của Trung Dũng Hầu phủ mà nổi giận.

Bà đập mạnh tay xuống bàn, quát lạnh:

“Hỗn xược!”

Lời vừa dứt, cả nhà Trung Dũng Hầu lập tức run rẩy quỳ xuống.

Hầu phu nhân cuống quýt nói:

“Xin Thái hậu nương nương bớt giận. Thần phụ… thần phụ… chỉ cảm thấy nha đầu này xả thân cứu giá vốn là bổn phận, không nên vọng tưởng ban thưởng quá mức.”

“Chẳng qua chỉ là một dân nữ vô danh, ban chút tiền bạc đuổi đi là đủ, hà tất phải để Thái hậu nương nương đích thân hứa hẹn?”

Lời này của bà ta rõ ràng muốn chặn đứng từ đầu khả năng ta nhận thân!

Xem ra đời này, bà ta càng không muốn dính dáng gì tới ta hơn nữa.

Ta cụp mắt che giấu vẻ mất mát nơi đáy lòng, khóe môi khẽ cong lên đầy chua chát.

Nếu đã vậy, ta sẽ như ý bà.

Coi như trả hết ân sinh thành dưỡng dục.

Nhưng Thái hậu lại vì lời ấy mà nổi giận:

“Hồ đồ!”

“Trên đời này ai mà chẳng do cha mẹ sinh ra nuôi lớn? Nếu đứa nhỏ này bị thương, cha mẹ nó chẳng lẽ không đau lòng hay sao?”

Lời ấy vừa vang lên, Hầu phu nhân vốn còn đang hùng hồn bỗng cứng họng, theo bản năng quay sang nhìn ta.

Chỉ thấy ta cúi đầu thuận mắt, khí chất điềm tĩnh nội liễm, vô cớ khiến người khác xót xa.

Bà ta há miệng định nói gì đó, nhưng Thái hậu đã lên tiếng trước.

Bà quay sang nhìn ta, dịu dàng nói:

“Đứa nhỏ, có gì cứ mạnh dạn nói. Có ai gia làm chủ cho con.”

Ta rút bàn tay đang được bà nắm chặt, quỳ xuống dập đầu, trầm giọng nói:

“Khởi bẩm Thái hậu nương nương, dân nữ không cầu vàng bạc phú quý.”

“Chỉ có một việc là tâm nguyện nhiều năm của dân nữ, kính xin Thái hậu nương nương làm chủ.”

03

Sắc mặt Thái hậu hơi giãn ra, khẽ gật đầu:

“Con nói đi.”

Thấy vậy, Thế tử Trung Dũng Hầu hoàn toàn mất bình tĩnh, thậm chí không màng tôn ti mà đứng bật dậy, gắt gao nói:

“Thẩm Như Ý, ngươi thân là thường dân, có thể đỡ đao thay Thái hậu nương nương, dù có mất mạng tại chỗ cũng là vinh dự của ngươi.”

“Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng có đắc tấc muốn chân, đưa ra những yêu cầu vô lý.”

“Hậu quả đó, sợ là ngươi gánh không nổi đâu!”

Đến cuối cùng, hắn thậm chí còn chẳng buồn diễn nữa, trực tiếp buông lời đe dọa.

Đây chính là người anh trai cùng mẹ sinh ra của ta, ánh mắt hắn nhìn ta còn tệ hơn nhìn kẻ thù.

Ta không nhịn được mà bật cười đầy mỉa mai, siết chặt tà váy, định lên tiếng phản bác.

Bỗng nhiên, một bóng dáng cao lớn vén rèm bước vào, giọng nói sảng khoái và đầy uy lực vang lên:

“Hậu quả gì mà Thẩm tiểu hữu không gánh nổi?”

Lời vừa dứt, những người trong trướng ngoại trừ Thái hậu đều biến sắc, vội vã quỳ xuống, đồng thanh tung hô:

“Tham kiến Bệ hạ! Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Ta ngẩn ra, lập tức xoay người.

Vừa định hành lễ quỳ bái, ta đã được người đàn ông cúi xuống đỡ lấy cánh tay, ôn hòa nói:

“Thẩm cô nương miễn lễ.”

“Ngươi đã cứu mẫu hậu, có ơn với trẫm. Sau này gặp trẫm đều không cần hành lễ quỳ lạy.”

Sau đó, ánh mắt ngài rơi xuống cánh tay đang quấn băng gạc của ta, ánh mắt hơi trầm lại, nói:

“Lát nữa trẫm sẽ sai người mang thuốc mỡ xóa sẹo đến trướng của Thẩm cô nương.”

“Con gái thì đừng nên để lại vết sẹo thì tốt hơn.”

Nghe vậy, ta muốn khóc.

Trước có Thái hậu bảo vệ, sau có Hoàng đế quan tâm.

Rõ ràng họ là quân, ta là dân.

Đúng như gia đình Trung Dũng Hầu nói, dù ta có vì họ mà vào sinh ra tử cũng là phúc phận của ta.

Thế nhưng họ lại có thể gạt bỏ sự phân cấp sang hèn để dành cho ta sự quan tâm chân thành nhất.

Còn máu mủ ruột rà của ta lại hận không thể để ta chết đi.

04

Cổ họng ta nghẹn đắng, cố gắng kìm nén ý định rơi lệ. Dưới ánh mắt ôn nhu mà thâm trầm của ngài, ta khẽ khàng tạ ơn:

“Dân nữ tạ ơn Bệ hạ ban ân.”

“Không cần tạ trẫm, đây là điều ngươi xứng đáng được nhận.”

Nói xong, ngài buông tay đứng dậy, ánh mắt uy nghiêm quét qua gia đình Trung Dũng Hầu phủ:

“Ngược lại, trẫm muốn hỏi, Trung Dũng Hầu cùng phu nhân và Thế tử có ý đồ gì mà hết lần này đến lần khác ngăn cản quyết định của Thái hậu?”

“Hay là cảm thấy Trung Dũng Hầu phủ thế lớn, đã có tư cách làm chủ thay cho Hoàng gia rồi?”

Lời này vừa thốt ra, Trung Dũng Hầu không thể đứng ngoài cuộc được nữa, dập đầu thật sâu nói:

“Bệ hạ bớt giận, chuyết kinh và khuyển tử tuyệt đối không có ý đó!”

“Vi thần trung thành tận tâm với Bệ hạ, xin Bệ hạ minh xét!”

Hoàng đế cười lạnh: “Tốt nhất là như vậy.”

Hoàng đế xoay người ngồi xuống cạnh Thái hậu, tiếp tục chủ đề khi nãy:

“Thẩm cô nương, nói đi, ngươi có chuyện gì cần mẫu hậu làm chủ?”

Đến cả Hoàng đế cũng đã lên tiếng.

Gia đình Trung Dũng Hầu hiểu rằng, bọn họ không còn khả năng “xoay chuyển tình thế” nữa.

Mọi người nhìn ta bằng ánh mắt đầy hận thù khắc cốt ghi tâm.

Ta rũ mắt, thu hết cảnh tượng bọn họ “đồng lòng nhất trí” vào tầm mắt.

Kiếp trước vào lúc này, ta đang tràn đầy vui sướng vì sắp được nhận lại cha mẹ ruột.

Hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt của bọn họ không hề có nửa phần mừng rỡ, chỉ có chán ghét và đề phòng.

Ta cứ ngỡ máu mủ tình thâm, chỉ cần sự thật phơi bày, bọn họ sẽ đối xử với ta như cách họ đối xử với Thẩm Minh Châu.

Nhưng cuối cùng, tất cả chỉ là vở kịch ta tự làm mình cảm động mà thôi.

05

“Thẩm cô nương?”

Thấy ta im lặng hồi lâu, vị thái giám tổng quản đứng hầu bên cạnh Hoàng đế không nhịn được mà khẽ nhắc nhở.

Ta định thần lại, hít một hơi thật sâu, dập đầu lạy thêm lần nữa: