Trọng Sinh: Không Làm Người Thân, Chỉ Làm Quân Thần
Giới thiệu:
Xả thân đỡ nh//át da//o thay Thái hậu, bà hỏi ta muốn ban thưởng điều gì.
Khoảnh khắc ấy, cả nhà Trung Dũng Hầu phủ đều vô thức chắn trước mặt vị thiên kim giả, nhìn ta như nhìn kẻ thù không đội trời chung.
Kiếp trước, ta nóng lòng vạch trần sự thật năm xưa nhũ mẫu tráo con, ép họ nhận lại huyết mạch ruột rà.
Khiến cô gái được họ nâng niu suốt mười tám năm bị đuổi khỏi phủ, ch//ết thả//m giữa đường hồi hương dưới tay thổ phỉ.
Từ đó, họ h//ận ta cả một đời.
Về sau, khi ta bị nhà chồng hà//nh h//ạ, viết thư cầu cứu, thứ nhận lại chỉ là một câu lạnh nhạt:
“Đều do ngươi tự chuốc lấy.”
Rồi trơ mắt nhìn ta bị bán tới biên quan, cuối cùng ch//ết nơi đất khách quê người.
Sống lại một đời, ta không muốn giẫm lên vết xe đổ nữa.
Ngẩng đầu đối diện ánh mắt thương xót của Thái hậu, ta chậm rãi quỳ xuống, khẽ nói:
“Dân nữ từ nhỏ cô khổ, không nơi nương tựa. Cũng mong được như người thường, có người thân biết lạnh biết nóng, cùng nhau nương tựa qua ngày.”
“Cầu xin Thái hậu nương nương thay dân nữ tìm một gia đình thích hợp, nhận dân nữ làm con, làm muội.”