Đề xuất

TÔI BAO NUÔI ANH TÀI XẾ NGHÈO KIẾT XÁC
Hiện đại

TÔI BAO NUÔI ANH TÀI XẾ NGHÈO KIẾT XÁC

Tôi bao nuôi người tài xế nghèo kiết xác của anh trai mình.Anh ta tuy không có tiền, nhưng lại sở hữu vòng eo của chó đực và cặp mông của Captain America, tĩnh lặng như người mẫu nam, nhưng động thì như chú chó nhỏ Teddy.Chỉ có một điều không ổn, chính là anh ta rất ham hư vinh, thường xuyên mua hàng giả xa xỉ, thậm chí có loại lên tới cả trăm vạn.Một ngày nọ, khi tôi đang trói anh ta vào đầu giường để “giáo huấn”, đột nhiên nhận được cuộc gọi từ anh trai:“Chẳng phải em định bao tài xế của anh sao? Sao còn chưa tới đón cậu ta?”Tôi sững sờ.Vậy thì người mà tôi đang cưỡi đây là… ai?

6 chương 264 lượt đọc
Nguyện Ước Hai Đời
Cổ Đại

Nguyện Ước Hai Đời

Nguyện Ước Hai Đời Vị hôn phu của ta là đích trưởng tử của một thế gia đại tộc. Tính tình cứng nhắc, nghiêm cẩn, phong thái đoan chính. Cho nên ta không thích hắn. Vì để từ hôn với hắn, ta từ năm 15 tuổi đã gây chuyện ầm ĩ mãi đến năm 17 tuổi, rốt cuộc gây ra đại họa, suýt nữa chết tại Tây Bắc. Chính là vị hôn phu cả đời khắc kỷ phục lễ ấy, không quản ngàn dặm, chuộc ta ra từ tay bọn mã phỉ. Ta hối hận, nguyện ý cùng hắn sống một đời thật tốt. Nhưng hắn vừa hồi kinh liền lâm bệnh nặng, thuốc thang đều vô hiệu. Lời cuối cùng hắn để lại cho ta, là bảo ta hãy trân trọng. Lần nữa mở mắt ra, ta đã quay về năm 15 tuổi. Dưới sự xúi giục của mẫu thân và muội muội, ta giữa chốn đông người làm nhục hắn rồi từ hôn.  

6 chương 141 lượt đọc
CEO CÓ MỐI TÌNH ĐÃ LÂU
Hiện đại

CEO CÓ MỐI TÌNH ĐÃ LÂU

Bạn thân của tôi bị bạn trai đá, cô ấy tức giận yêu cầu tôi giúp cô ấy trả thù:“Đi, quyến rũ hắn, rồi đá hắn, giúp chị em trả thù!”Tôi đầy vẻ bối rối và hỏi lại: “Cái này có ổn không?”Không ngờ cô ấy liền khóc lóc đe dọa tôi:“Nếu cậu không đi, tớ sẽ nhảy lầu! Bạn trai đá tớ, mà bạn thân cũng không giúp, tớ không sống nổi nữa!”Bất đắc dĩ, tôi phải đồng ý giúp cô ấy trả thù.Nhưng sau đó, khi tôi bị “bạn trai” của cô ấy làm khổ đến mức lưng sắp gãy, tôi mới nhận ra…Trời ơi, cái gọi là bạn trai, cái gọi là bạn thân, tất cả đều là hố tôi!

7 chương 274 lượt đọc
Lưới Mây Đen
HE

Lưới Mây Đen

Lưới Mây Đen Một ngày nào đó trở thành phản diện trong câu chuyện cổ tích thì sao? Cảm ơn lời mời. Hiện giờ, ta chính là mụ phù thủy phản diện trong câu chuyện về công chúa tóc mây đây. Lúc này, ta đang chải tóc cho cô nhóc phiền phức này. Con bé thật sự không ngoan chút nào, cứ dán sát vào người tôi. Điều này khiến ta có chút hối hận vì đã bắt cóc nó về. Giống như nhiều phiên bản khác của câu chuyện cổ tích, nhà vua vì muốn cứu chữa cho người vợ ốm yếu của mình, đã lén lút lấy trộm bông hoa ma thuật từ khu vườn của tôi. Khi trộm hoa, bọn họ còn giẫm đạp lên những bông hoa và cỏ cây khác trong khu vườn, khiến ta đau lòng vô cùng. Nhưng vì cốt truyện không cho phép ta đuổi theo bọn trộm đó, ta chỉ có thể đứng trên ngọn tháp cao mà gào thét, khiến lũ chim hoảng loạn bay tứ tung.

4 chương 104 lượt đọc
Tội Ác Không Tha Thứ
Báo Thù

Tội Ác Không Tha Thứ

Tội Ác Không Tha Thứ Lúc em gái tôi nửa sống nửa chết bị đẩy vào trong phòng cấp cứu, chiếc điện thoại nhuốm máu của con bé đột nhiên sáng lên. Đó là một đoạn video do một số điện thoại lạ gửi cho con bé. Trong video, em gái tôi ngồi liệt trên mặt đất, quần áo rách rưới, khuôn mặt sưng tấy bị vô số bàn tay vươn ra từ sau màn hình tát không ngừng. Vô số đôi giày nhãn hiệu nổi tiếng đá lên người con bé không chút lưu tình, giống như con bé là rác rưởi bẩn nhất trên thế giới vậy. Âm thanh trong video kia cũng ồn ào rất, xen lẫn tiếng cười và tiếng nhục mạ của nam nữ. Em gái tôi trong video giống như đã chết vậy. Tôi vui vẻ nhếch khóe miệng, xem tỉ mỉ hết video sáu phút ba mươi bảy giây này không sót chút nào.

6 chương 258 lượt đọc
TÔI ĐÃ TRÊU NHẦM TRÙM TRƯỜNG
Hiện đại

TÔI ĐÃ TRÊU NHẦM TRÙM TRƯỜNG

Tôi kiên trì không mệt mỏi nhắn tin trêu ghẹo cậu đầu gấu của trường bằng tài khoản ẩn danh.【Cưng ơi, đường cong eo của cưng thật là gợi cảm, cơ bụng cũng đẹp quá trời luôn.】【Hồng hồng, mềm mềm.】【Thật sự muốn cắn một miếng cưng ghê á~】Tôi rất thích nhìn cậu ta nổi giận, càng hung dữ tôi lại càng mềm nhũn chân.Nhưng đến khi thật sự câu được cậu ta rồi…Tôi mới phát hiện, cậu ta lại chính là thiếu gia nhà họ Trình – đại thiếu gia quyền thế tiếng tăm lừng lẫy.Tôi hoảng hồn lập tức chia tay, chặn số, xóa tài khoản, dứt tình không chút lưu luyến.Vậy mà ngay giây sau, lưng tôi liền đập vào một lồng ngực vững chãi.Cậu ta siết chặt tôi trong lòng, giọng khàn khàn, lạnh lẽo như dao cứa:“Lại giỡn mặt tôi hả?”

5 chương 129 lượt đọc
Thanh Lê Chưa Thành Thân
Cổ Đại

Thanh Lê Chưa Thành Thân

Thanh Lê Chưa Thành Thân Năm ta 14 tuổi, phụ thân đem ta gả làm kế thất cho vị phú hộ lớn nhất đất Hoài Châu. Ta nuôi dưỡng tiểu nữ nhi Huệ Nhi từ trong tã lót khôn lớn, vậy mà phụ quân lại cưới tiểu thư của huyện lệnh làm bình thê. Ta cùng Huệ Nhi bị tân phu nhân đuổi khỏi cửa, giữa đêm đôn/g rét mướt suýt bị ch .t cóng nơi đầu đường, may được một tú tài nghèo cưu mang. Ta chăm chỉ may vá, nuôi hai mẹ con sống qua ngày, chu cấp cho tú tài đọc sách thi cử, lại nghe tin chàng đỗ thám hoa, cưới công chúa làm vợ. Huệ Nhi chống đôi má phúng phính, ấm ức lẩm bẩm: “Mẫu thân sao cứ gặp toàn người không tốt.” Ta mỉm cười, khẽ véo má con bé: “Thúc thúc tú tài kia có cưới mẫu thân ta đâu, sao nói người không tốt được?” Cửa gỗ mục nát bị gió tuyết thổi bật mở, người nọ sầm mặt bước vào, giọng mang giận dữ: “Là ai bảo ta không cưới?”

4 chương 36 lượt đọc
Ba Tôi Ngoại Tình
Hiện đại

Ba Tôi Ngoại Tình

Ba Tôi Ngoại Tình Kiếp trước, ba tôi 59 tuổi bị phát hiện ngoại tình, ông quỳ xuống khóc lóc nhận lỗi. Nhưng vừa làm xong thủ tục nghỉ hưu, ông liền cuỗm hết tiền trong nhà, dắt theo tiểu tam và con trai của ả cao chạy xa bay. Mẹ tôi vì chuyện này mà mắc bệnh trầm cảm, ôm hận mà qua đời. Tôi sống lại đúng vào ngày ba lên cơn cao huyết áp, cần cấp cứu. Ông ngồi trong phòng khách, tay ôm ngực cầu cứu: “Uyển Uyển, mau… mau gọi xe cứu thương…” Còn tôi thì đang nằm trong phòng ngủ, thong thả đeo tai nghe. Ừm, bài hát này nghe hay thật.

4 chương 125 lượt đọc
Vì Chị Em Là Duyên Trời Định
Hiện đại

Vì Chị Em Là Duyên Trời Định

Vì Chị Em Là Duyên Trời Định Kiếp trước, em gái được một nhà tài phiệt nhận nuôi, còn tôi bị đưa về làm vợ nuôi từ nhỏ. Về sau, em gái nhảy xuống từ tầng thượng, còn tôi thì từ bóng tối nở rộ thành đóa hoa. Em gái mỉm cười nói: “Chị ơi, nếu là chị, chắc chắn sẽ không sống thảm như thế này, đúng không?” Trọng sinh trở lại, lần này, tôi và em gái đổi vị trí. Tôi là vầng thái dương rực rỡ, còn em gái là bóng tối len lỏi. Lần này, cả hai chúng tôi đều không quay đầu lại. Trước khoảnh khắc đổi chỗ, chúng tôi lướt qua nhau.

4 chương 147 lượt đọc
Pháo Hoa Rực Rỡ
Cứu Rỗi

Pháo Hoa Rực Rỡ

Pháo Hoa Rực Rỡ Năm tôi tám tuổi, lần đầu tiên tôi nhìn thấy dòng bình luận chạy trên màn hình. 【Tại sao bạch nguyệt quang lại xuất hiện sớm dưới hình dạng nữ phụ đ//ộc á//c, Giang Vân Vân?】 【Cô ta còn nhỏ như vậy mà đã đ//ộc á//c rồi, lại còn bắt nạt nữ chính của chúng ta sao?】 Tôi quay sang nhìn Giang Vân Vân trong chiếc váy công chúa lộng lẫy. Cô ấy cầm hộp cơm trưa, kiêu ngạo nói: “Đi, rửa bát cho tôi.” Tôi nhìn vào hộp cơm, bên trong vẫn còn một lớp thịt kho tàu và cơm chưa động đến. Mắt tôi cay xè. Cô ấy không phải là nữ phụ đ//ộc á//c nào cả. Cô ấy là ánh trăng sáng treo cao trên bầu trời đêm, người đã xua tan bóng tối trong cuộc đời tôi.

5 chương 122 lượt đọc

Truyện mới

Đạn Mạc Đừng Chọc Nam Chính

Tôi rất thích Kỳ Yến, nhưng anh ấy là đóa hoa trên đỉnh núi cao mà ai ai cũng nhắc đến. Những người bị anh ấy từ chối xếp hàng từ trường học kéo dài đến tận nước Pháp. Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bị từ chối. Bạn bè khích lệ tôi rằng đừng để lại tiếc nuối, cứ đi tỏ tình đi. Tôi nắm chặt bức thư tình đã viết suốt cả đêm rồi đưa cho anh ấy. Một loạt bình luận đạn mạc đột nhiên lướt qua: 【Nữ phụ này đang làm gì vậy? Nam chính đang đợi nữ chính tỏ tình mà! Cô chen vào làm loạn cái gì?】 【Đúng đó, muốn theo đuổi nam chính thì xếp hàng đến tận Pháp đi!】 Sau khi đọc xong những dòng đạn mạc đó, tôi vô thức thu lại bức thư tình trong tay. Kỳ Yến: “?”

Chủ Nghĩa Không Kết Hôn

Trên đường bế cháu gái về nhà, tôi gặp lại bạn trai cũ. Anh ấy tưởng cháu gái là con của tôi. Anh giả vờ thản nhiên hỏi: “Lúc trước chẳng phải em nói chủ nghĩa không kết hôn sao, mới chia tay ba năm mà con cũng có rồi à?” Tôi cố ý không giải thích. Chỉ gật đầu chào hỏi vài câu xã giao. Không ngờ mấy ngày sau, anh em của anh ấy không nhịn được nữa, gọi điện cho tôi. Đầu dây bên kia truyền tới tiếng gào khóc tan nát cõi lòng của anh: “Cô ấy nói cô ấy theo chủ nghĩa không kết hôn, hóa ra chỉ là không muốn kết hôn với tôi thôi!” “Ba năm nay ngày nào tôi cũng khóc như chó, còn cô ấy đã kết hôn sinh con, sống cuộc sống có chồng có con, ấm giường nóng gối rồi.” “Tôi còn chưa hèn mọn đến mức đi chờ một người phụ nữ đã kết hôn sinh con ly hôn.” “Anh em, tôi hết hy vọng rồi, thật sự hết hy vọng rồi, tôi sẽ không chìm đắm trong mối tình thất bại trong quá khứ nữa, anh đây cuối cùng cũng thoát khỏi bể khổ rồi, chúc mừng tôi đi!” “……” “Hu hu hu bao giờ cô ấy ly hôn vậy, cho tôi cơ hội làm cha dượng đi.”

Anh trai là chó trung thành

Sau khi bố chết, tôi được Lục Yếm nhặt về nhà. Anh là nhân vật phong vân của trường, còn tôi là học sinh ngoan hoàn toàn chẳng có chút liên quan nào với anh. Hai chúng tôi đều không còn người thân, nương tựa vào nhau mà sống, anh nói: “Từ hôm nay trở đi, anh là anh trai của em.” Nhưng vào sinh nhật 20 tuổi của tôi, anh cầm bức thư tình người khác đưa cho tôi. Ngón tay anh ở nơi bí mật nhất của tôi xoay từng chút một, tôi run rẩy đến mức không chịu nổi. Anh khẽ vùi mặt vào cổ tôi, giọng nói cố gắng kiềm chế. “Tôi đã sớm muốn làm như vậy rồi, những người đàn ông khác ngay cả xách giày cho em cũng không xứng.”

Thay vì quyến rũ tổng tài, tôi chọn làm đồng minh với vợ hắn

Năm nghèo túng nhất, tôi nhận một “đơn hàng” của một tổng tài bá đạo. Mỗi tháng một trăm nghìn tệ, nhiệm vụ là đi làm ghê tởm vợ anh ta đến mức phải ly hôn. “Loại con bé quê mùa như cô, chắc chắn biết cách lăn lộn ăn vạ nhất. Chỉ cần cô khiến Giản Thanh Đường chịu không nổi mà rời đi, tôi thưởng thêm năm trăm nghìn.” Tôi lập tức gật đầu đồng ý. Sau đó, tôi đi đôi giày cao gót mười phân, đạp tung cửa biệt thự. Vốn tưởng sẽ là một trận xé xác giữa chính thất và tiểu tam. Nhưng thứ tôi nhìn thấy lại là một người phụ nữ gầy trơ xương, đang đứng trên mép ban công, nửa người đã treo lơ lửng ngoài không trung. Tôi văng luôn đôi giày cao gót, lao như vận động viên chạy trăm mét, nhào tới túm tóc kéo cô ta lại. “Ơ kìa? Cô đang định ăn vạ đấy à?” Cô ngã vào lòng tôi, ngơ ngác nhìn, rồi “oa” một tiếng khóc nức nở.

Kẻ Mượn Xác

Mười một giờ rưỡi đêm, tôi tan ca đêm như thường lệ, lên xe buýt số 6. Vừa ngồi xuống, chồng tôi lại nhắn tin cho tôi: 【Anh đợi em một lát, anh sắp đến dưới công ty em rồi.】 Tôi vội ngăn lại: 【Em đã lên xe số 6 rồi, anh không cần đến.】 Không ngờ chồng tôi cuống lên: 【Em lên cái xe số 6 gì vậy? Xe số 6 hôm qua đã ngừng chạy rồi!】 Tôi sững người, vậy thứ tôi đang ngồi bây giờ… là cái gì?

Chú Chó Nhỏ Sau Khi Chết Vẫn Bảo Vệ Tôi

Sau một trận bệnh nặng, mắt phải của tôi có thể nhìn thấy ma. Con ma đầu tiên tôi nhìn thấy là con chó nhỏ của tôi. Nó đứng bên giường tôi, lo lắng nhảy lên nhảy xuống: “Làm sao đây làm sao đây, tên giết người đó sắp quay lại rồi. “Hôm nay hắn sẽ giết mẹ!” Tôi sững sờ, ánh mắt chăm chăm nhìn con chó ma. Con chó ma không nhảy nữa, nó nghiêng đầu thở hổn hển: “Mẹ nhìn thấy con rồi sao?!”

Năm Năm Trốn Tránh

Sau khi chỉnh xong máy ảnh, tôi mới nhận ra khách chụp ảnh gia đình… lại chính là bố mẹ và chị gái, những người tôi đã trốn suốt năm năm qua. Vừa chạm mắt, nụ cười trên môi mẹ lập tức cứng lại. Bà đỏ vành mắt, do dự mở miệng: “Đa Đa… là con sao?” “Con… vẫn còn sống à?” Tôi đặt tay lên nút chụp, chỉ nhắc: “Giữ nụ cười. Nhìn vào ống kính.” Bố tôi bỗng bật dậy: “Con giận đến mức đó à? Bao nhiêu năm nay trốn tránh chúng ta. Người một nhà, có mối hận nào mà năm năm còn không gỡ nổi?” Tôi nhìn sang con chó đang đứng cạnh chị gái — nó cũng tên Đa Đa. Tôi thật sự không hiểu ông ta nổi nóng vì điều gì.

Giấy Báo Nhập Học Trong Thùng Rác

Lúc đi đổ rác, tay tôi chạm phải một chiếc phong bì nằm lẫn dưới đống lá rau đã thối rữa. Người nhận: Trần Thái Vi. Đơn vị gửi: Văn phòng tuyển sinh Đại học Chính pháp Hoa Đông. Phong bì đã bị xé ra, rồi lại được gấp chỉnh tề theo đúng nếp cũ, nhét sâu xuống đáy thùng rác hữu cơ. Tôi ngồi xổm bên cạnh thùng rác của tòa nhà. Nắng tháng Bảy hắt xuống như lửa, thiêu rát cả lưng áo. Đầu ngón tay tôi dính thứ nước từ vỏ dưa hấu rỉ ra, nhớp nháp khó chịu. Tôi mở phong bì. Bên trong trống rỗng. Tờ giấy báo nhập học đã bị ai đó rút mất từ lâu. Trên vận đơn chuyển phát, thời gian ký nhận là ngày 15 tháng 7.

BUÔNG BỎ THÙ HẬN

Đêm trước ngày cưới quân nhân, tôi bị người ta cạo trọc đầu. Mái tóc dài nuôi suốt mười hai năm nay bị cắt sạch không còn một sợi, chỉ để lại lớp da đầu lởm chởm xanh đen. Lâm Sát buộc tóc đuôi ngựa cao gọn gàng, một tay nghịch chiếc tông đơ, cười rạng rỡ với Thẩm Nam Phong bên cạnh: “Vị hôn thê này của anh cảnh giác kém quá đấy. Đúng là tiểu thư được nuông chiều trong đại viện quân khu có khác, có người lẻn vào tận ký túc xá mà chẳng hay biết gì. Thế này sao xứng với vị Thủ trưởng Thẩm đây?” Mấy vị tiểu đoàn trưởng, tham mưu của lữ đoàn đặc công ngồi xung quanh cũng đồng loạt cười rộ lên. “Tham mưu Lâm nói vậy là sai rồi. Túi thuốc an thần đó là do chính tay Thủ trưởng Thẩm treo ở đầu giường mà, đổi lại là ai thì cũng chẳng đề phòng vị hôn phu của mình đâu.”

Cẩm nang thuần phục bạn trai Big Dog

Sau lần thứ N tôi cãi nhau với Lâm Chiếu Dã đến mức tan rã không vui, anh ấy lại một lần nữa ném lại lời tuyên bố chia tay rồi sập cửa bỏ đi. Còn tôi nằm trên giường, nhìn tin nhắn mà bạn thân Trần Viện gửi tới. 【Lại cãi nhau à? Lại bỏ đi sập cửa à? Lần này cũng không dỗ sao?】 Tôi yên tĩnh như một con cá muối, lặng lẽ trở mình. 【Không cần, anh ấy tự biết dỗ chính mình.】 【Cậu chắc chứ?】 【Đương nhiên.】 Một giờ sau, điện thoại bắt đầu bị tin nhắn oanh tạc liên hồi. 【Tôi chợt nhớ ra máy tính của tôi để ở nhà cậu, tôi quay lại lấy một chút.】 【Tôi chỉ là lấy máy tính thôi, cậu đừng hiểu lầm, không có ý gì khác.】 【Tôi là vì bài tập nhóm nên mới buộc phải quay lại lấy máy tính, không phải rất muốn quay lại.】 【Dù sao tôi vẫn còn giận cậu, cậu không xin lỗi thì tôi sẽ không tha thứ cho cậu đâu.】 【Chuyện này tôi tuyệt đối không nhượng bộ!】 Một lúc lâu thấy tôi không trả lời, anh ấy lại gửi thêm vài tin. 【Tôi thấy trời cũng muộn rồi, vậy đi, lát nữa tôi quay lại ở thêm một đêm, sáng mai sẽ đi.】 【Ừm, chỉ là ở một đêm thôi, không phải nói sẽ tha thứ cho cậu hay quay lại với cậu, cậu hiểu ý tôi chứ.】 【Phòng khách trước đây tôi có dọn chưa nhỉ? Tôi nhớ là chưa, trời cũng muộn rồi, vậy tôi miễn cưỡng chen ngủ với cậu một chút vậy.】 【Đừng hiểu lầm, tôi chỉ là lười dọn dẹp thôi, không phải muốn chung giường với cậu.】 Lại một lúc nữa trôi qua, tôi vẫn chưa trả lời, anh ấy tiếp tục nhắn. 【Sao vẫn không trả lời? Ngủ rồi à?】 【Không phải chứ? Dù sao chúng ta vừa mới cãi nhau xong, sao cậu có thể ngủ được?】 【Ồ tôi biết rồi, lại đang giả vờ mạnh mẽ.】 【Thôi thôi, tôi không chấp nhặt với con gái như cậu nữa, lần này tha thứ cho cậu, nhưng sau này cậu phải tránh xa cái con trà xanh chết tiệt kia!】 【Mở cửa đi bảo bối, tôi về rồi.】

Chưa Kịp Từ Biệt Kiều An

Sau khi say rượu, tôi đến nhà thanh mai trúc mã tá túc. Sau lần nhập sai mật khẩu thứ ba, trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. “Vai phụ đừng phí công nữa, mật khẩu sớm đã bị nữ chính đổi rồi.” “Nam nữ chính đang ở bên trong tình nồng ý mật, căn bản không rảnh để ý Thẩm Kiều An.” “Cười chết mất, tên phản diện u ám ở căn đối diện đã nhìn qua mắt mèo cửa rất lâu rồi.” “Hình như hắn vẫn luôn thầm thích nữ phụ thì phải?” “Hay nữ phụ ghép cặp với hắn luôn đi, gương mặt của Giang Kinh Từ vẫn rất đỉnh.” “Hơn nữa nghe nói kích cỡ còn kinh người tới 20…” Men rượu dâng lên, tôi thật sự bấm chuông cửa nhà đối diện. Cửa lập tức mở ra, lộ ra một gương mặt đẹp trai. Người đàn ông nhìn chằm chằm tôi, yết hầu chuyển động dữ dội.

Chiếm Ghế Của Tôi

Sau khi lên máy bay, tôi mới phát hiện chỗ ngồi cạnh cửa sổ của mình đã bị một người phụ nữ mang thai chiếm mất. Cô ta lý sự: “Tôi đang bầu bí, ngồi đây cho thoải mái hơn, cô nhường một chút đi.” Người chồng ngồi bên cạnh thì vắt chân chữ ngũ, đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên. Tôi không cãi, không làm ầm lên, cũng không gọi tiếp viên. Tôi rút thẳng 1.800 tệ, nâng cấp lên khoang hạng nhất. Ngồi yên lặng nhâm nhi vang đỏ, cắt bò bít tết thưởng thức. Mười ba phút sau, từ khoang phổ thông bắt đầu vọng ra một tràng khóc lóc rối loạn.

Truyện đang đọc

TÔI TỎ TÌNH NHẦM BOSS TỔNG TÀI

TÔI TỎ TÌNH NHẦM BOSS TỔNG TÀI

Trên chương trình tạp kỹ, tôi thua trò chơi “Thật lòng hay Thách thức”, bị yêu cầu tỏ tình với một người ngẫu nhiên trong danh bạ WeChat.Tôi run rẩy tắt điện thoại, sợ đến mức không dám nhìn màn hình, chỉ lo sẽ nhận được phản hồi gì đó kinh thiên động địa.Không ngờ giây tiếp theo, điện thoại đột ngột đổ chuông:“Bảo bối, chơi trò ‘lạt mềm buộc chặt’ như này là không ngoan đâu đấy.”

Chương 1
Tôi – Thiên Kim Không Cần Giả Dối

Tôi – Thiên Kim Không Cần Giả Dối

Từ nhỏ tôi đã là kiểu người nghĩ gì nói nấy, chẳng biết vòng vo. Lúc bị bố ruột đón về nhà họ Giang, “giả thiên kim” Giang Văn Hâm đang nép trong lòng mẹ tôi, khóc như mưa gió. “Là lỗi của con… Con đã chiếm lấy thân phận của chị, sống sung sướng suốt mười tám năm, khiến chị phải chịu khổ ở nông thôn… Con nên rời khỏi nhà họ Giang thôi, không quấy rầy gia đình sum họp nữa…” Mẹ tôi ôm cô ta, lặng lẽ rơi nước mắt. Ánh mắt bố dừng trên người tôi, định nói lại thôi. Anh trai ruột Giang Văn Phong thì trừng mắt nhìn tôi, giọng đầy tức giận: “Linh Quyến, mày vừa về đã muốn đuổi Văn Hâm đi, đúng là sao chổi phá hoại gia đình!” Tôi mặc chiếc quần jean bạc phếch, áo sơ mi rách sờn tay, đứng dưới chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy, mặt mũi ngơ ngác: “Má ơi? Không phải nói đây là hào môn thủ đô sao? Thêm một đứa con gái nữa mà nuôi không nổi hả trời?”

Chương 2
Trừng trị biến thái trên tàu điện ngầm

Trừng trị biến thái trên tàu điện ngầm

Trên tàu điện ngầm, một người đàn ông lặng lẽ trước mặt tôi kéo khóa quần xuống. “Chưa từng thấy thứ hay ho thế này chứ?” Tôi liếc mắt nhìn. “Chắc thật là chưa từng thấy cái nhỏ thế này.” Anh ta phá vỡ phòng tuyến, sụp đổ, ngay trước công chúng tát tôi một cái. Tuyệt quá! Tôi nghĩ có lẽ đây là tự vệ chính đáng, có thể giết anh ta chăng?

Chương 4