Đề xuất

Tôi Không Làm Cơm Tình Thương Nữa
Hiện đại

Tôi Không Làm Cơm Tình Thương Nữa

Tôi Không Làm Cơm Tình Thương Nữa Tôi nấu cơm miễn phí cho các cụ già trong làng đã ba năm nay. Mỗi ngày một bữa tối, có thịt có rau, nhà nào có trẻ nhỏ bị bỏ lại thì tôi sẽ phần thêm một suất. Ba năm qua, chưa từng lấy của họ một xu. Chi phí nấu nướng đều do tôi quay video ngắn, livestream kiếm tiền để trang trải. Hôm đó, như thường lệ, tôi nấu xong nồi giò heo lớn, đợi các cụ đến nhận cơm. Không ngờ lại đợi được ông trưởng thôn mới nhậm chức, dẫn theo một đám người khí thế hừng hực đến trước mặt tôi. “Cô đã quay video người già trong làng suốt ba năm nay để kiếm tiền, vậy số tiền đó lẽ ra phải chia cho cả làng chúng tôi!” Tôi giải thích: “Tôi đâu có không bỏ công sức đâu, ngày nào tôi cũng tự tay nấu cơm, làm đồ ăn ngon cho các cụ mà.” Bọn họ nổi giận: “Trưởng thôn đã nói rồi! Cái kiểu nấu cơm này của cô chỉ là làm bộ tốt bụng, thực chất là để câu view! Tiền cô bỏ túi hết, còn người già trong làng bị quay lên thì không được một đồng nào!” Ngay sau đó, họ đập luôn bộ đồ nấu của tôi, còn vứt nồi giò heo tôi mất ba tiếng để nấu đi. Họ còn tuyên bố: nếu tôi không chia tiền cho dân làng thì không được phép tiếp tục nấu cơm kiếm tiền nữa. Mà cũng tốt thôi, làm ba năm rồi, tôi cũng mệt rồi. Tôi cũng muốn xem vị trưởng thôn mới này sẽ làm cách gì để lo cho các cụ già neo đơn trong làng.

3 chương 106 lượt đọc
Lập Xuân
Cổ Đại

Lập Xuân

Lập Xuân Năm chín tuổi, ta bị bán vào Phương gia. Tiểu thư ốm yếu đặt cho ta cái tên Lập Xuân. Nàng nói: Mong rằng xuân đến, vạn vật hồi sinh. Để đem chút sinh khí đến viện tử đầy tử khí của nàng. Nhưng về sau, nàng lại chết vào mùa đông lạnh giá. Ta dùng một sợi dây thừng, kết thúc sinh mệnh của nàng.

10 chương 195 lượt đọc
Sau Khi Hủy Hôn, Tôi Thu Mua Luôn Gia Tộc Nhà Anh Ta
Hiện đại

Sau Khi Hủy Hôn, Tôi Thu Mua Luôn Gia Tộc Nhà Anh Ta

Khi tôi đẩy cửa bước vào tiệm sửa xe cũ nát ấy, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là Hạ Tầm vừa trượt ra từ gầm xe. Mặt anh dính đầy dầu nhớt, tay vẫn cầm cờ lê. Bên cạnh là một cô gái tóc ngắn mặc đồ công nhân, ngạo nghễ đá nhẹ vào đôi giày lính của anh. “Nếu con ốc này mà còn không siết chặt được, tối nay anh cứ ra ngoài ngủ, uống gió Tây Bắc đi.” Hạ Tầm không dám cãi, còn kéo vạt quần cô gái, giọng nịnh nọt: “Xong ngay, đừng đuổi tôi mà.” Anh vừa nghiêng đầu, ánh mắt chạm phải tôi — chiếc cờ lê trong tay rơi “cạch” xuống đất. Cô gái nhíu mày nhìn sang, tiện tay đưa tôi một tấm danh thiếp lem luốc. “Sửa xe hay châm nước? Châm nước hai mươi.” Tôi nhìn vào ánh mắt hoảng loạn của Hạ Tầm, bình thản lắc đầu. “Không sửa xe. Tôi đến để hủy hôn.”

5 chương 42 lượt đọc
Trăng Khuất Màn Mây
Hiện đại

Trăng Khuất Màn Mây

Trăng Khuất Màn Mây Tôi là con gái ruột của một gia đình giàu có. Thế nhưng lại bị ba tôi nuôi lớn trong nghèo khó suốt 18 năm. Trước khi tôi chào đời, ba mẹ đã cãi nhau triền miên vì bất đồng quan điểm trong việc nuôi dạy con cái. May mắn là mẹ tôi mang thai đôi. Cơ hội được chia đều cho cả hai người, ai cũng có thể tự chứng minh mình đúng. Mẹ chọn em gái tôi để nuôi dưỡng trong nhung lụa. Ba thì bế tôi lúc ấy còn đỏ hỏn về quê, bắt đầu cuộc sống “nuôi con kiểu khổ luyện”. Mười tám năm sau, đúng vào hôm nay. Ba tôi đang hí hửng cầm thư báo trúng tuyển Đại học Hoa Đô ngoài sân. Còn tôi thì đang kỳ cọ mấy chú heo. Một chiếc ô tô đỏ bóng dừng lại trước cổng. Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng bước xuống xe. Nhìn thấy lớp bùn dính trên thân xe, tôi cầm vòi nước bước tới, hỏi: “Chị ơi, rửa xe không? Mười đồng thôi, em đảm bảo rửa sạch bong sáng bóng.” Chị ta không nói gì, chỉ nhìn tôi rồi bỗng dưng khóc nấc lên. Ba tôi từ phía sau hét lên: “Con gọi gì mà chị? Đó là mẹ con đấy!”

4 chương 117 lượt đọc
ẢNH ĐẾ THẤT TÌNH VÌ BỊ TÔI ĐÁ
Hiện đại

ẢNH ĐẾ THẤT TÌNH VÌ BỊ TÔI ĐÁ

Sau lễ trao giải, ảnh đế bị bắt gặp đứng bên đường giữa đêm muộn, vừa khóc vừa gọi điện than thở.“Có ai đối xử với cô ấy tốt hơn tôi không? Sao cô ấy có thể làm vậy với tôi chứ!”Tối hôm đó, hot search bùng nổ.Còn tôi và mẹ tôi thì hoàn toàn ngơ ngác.Bởi vì lúc nãy, khi Hình Chi gọi cho mẹ tôi, bà đã bật loa ngoài.Nhưng vấn đề là… chúng tôi đã chia tay được hai tháng rồi mà?!

6 chương 240 lượt đọc
Phần 5 - Người Dọn Dẹp Công Viên Giải Trí Thế Giới 
Hài Hước

Phần 5 - Người Dọn Dẹp Công Viên Giải Trí Thế Giới 

Phần 5 – Người Dọn Dẹp Công Viên Giải Trí Thế Giới  Tôi đã mở cánh cửa dẫn vào trò chơi kinh dị cấp 3S. Đây là một thế giới chỉ những kẻ ăn nấm ảo mới có thể hiểu nổi. Kinh dị, dơ bẩn, u ám, đẫm máu, cấm trẻ em dưới 18 tuổi. Tiếng cười ghê rợn của BOSS vang vọng khắp thế giới: “Chào mừng đến với Công Viên Giải Trí Thế Giới, nơi không ai có thể thoát ra.” Hắn không biết rằng tôi là người quét dọn duy nhất của phó bản này, được ông chủ đứng sau trò chơi kinh dị giao phó nhiệm vụ tìm hắn để ký vào một cuốn sách vàng ròng giống như hợp đồng bán thân. Khi tôi dúi cuốn sách vào mặt hắn, thế giới bắt đầu thối rữa. Hắn nhìn tôi chằm chằm: “Không ai có thể chi phối ta.” “Kẻ hèn nhát, tôi chỉ làm một lần thôi.” Khi nguy hiểm ập đến, cái đầu của ông chủ nhảy tưng tưng xuất hiện: “Khuyên ngươi nghĩ kỹ trước khi nói.”

4 chương 106 lượt đọc
Gặp Được Cứu Tinh
Cổ Đại

Gặp Được Cứu Tinh

Gặp Được Cứu Tinh Trước ngày tuyển phi vào Đông Cung, ta bị người hạ độc, giữa cơn mê loạn, lạc vào hẻm tối, mất sạch trinh tiết trong tay thị vệ Đoạn Minh. Khi ấy, ta ngỡ hắn là ân nhân cứu mạng, đành thuận theo số phận, chấp nhận gả vào Đoạn gia. Sau khi thành thân, hắn một bước lên mây, vinh hoa quyền thế đều nhờ ta dốc lòng phò trợ. Đến ngày hắn được phong làm Đại tướng quân, lại có ba tên ăn mày kéo đến phủ, ngông cuồng gào lớn: “Chúng ta mới là tình lang mà tướng quân phu nhân vụng trộm trước ngày xuất giá!” Ta nổi giận, yêu cầu hắn đuổi đi. Nhưng Đoạn Minh chỉ nở nụ cười tàn nhẫn: “Kẻ làm nhục ngươi trong hẻm năm đó là bọn chúng, không phải ta.” “Ta chẳng qua là nhặt được cái xác sống, không ngờ lại đổi lấy phú quý cả đời.” Chân tướng phơi bày, ta giận đến đỏ mắt, rút trâm cài tóc lao tới muốn giết hắn. Nào ngờ lại bị chính tay hắn đẩy xuống đài cao. Trong cơn đau xé thịt, ta thấy bọn ăn mày lao tới, vây quanh như lũ chó đói. Còn hắn – người từng gọi ta là thê tử – lại ôm tiểu thanh mai, lạnh lùng đứng nhìn. Ta chết không nhắm mắt. Nhưng trời cao có mắt, cho ta sống lại lần nữa – đúng đêm bị hạ dược năm đó. Lúc này đây, ta đang đứng trong ngõ nhỏ, cả người nóng rực như thiêu như đốt…

8 chương 195 lượt đọc
Lão Tổ Tông Của Hầu Phủ
Cổ Đại

Lão Tổ Tông Của Hầu Phủ

Cháu trai ta đột nhiên bị một đóa tiểu bạch hoa tự xưng là nữ tử xuyên không quấn lấy. Ả ta miệng thì gào thét nam nữ bình đẳng, nhưng lại cùng cháu trai ta câu vai bá cổ. Thậm chí còn tự cao tự đại coi mình là thiếu phu nhân Hầu phủ, hưởng thụ hết thảy vinh hoa phú quý mà cái danh hiệu này mang lại. Đến ngay cả đối thủ một mất một còn của ta cũng chạy tới chúc mừng, nói rằng ta sắp được uống trà của cháu dâu rồi. Ta chống gậy rồng, chậm rãi nở nụ cười. Hừ, có việc để làm rồi đây! Muốn bước chân vào cửa Hầu phủ nhà ta, trước tiên phải hỏi qua vị “Lão tổ tông xuyên không” này đã.

4 chương 46 lượt đọc
Trở Lại Lần Nữa
Báo Thù

Trở Lại Lần Nữa

Trở Lại Lần Nữa 1963, giữa phố náo nhiệt, thủ trưởng bất ngờ bị phục kích. Chồng tôi – Trương Khiếu, đoàn trưởng phụ trách cảnh vệ – lại đang ở bệnh viện, túc trực bên cạnh thanh mai của anh sắp sinh con. Lần này, tôi không chạy đến tìm anh cầu cứu nữa. Tôi đứng chắn trước mặt thủ trưởng, bụng bầu căng tròn, lấy thân mình làm lá chắn đỡ đạn. Kiếp trước, tôi đã đến bệnh viện tìm anh. Anh vội vã bỏ mặc thanh mai để quay về cứu viện. Nhờ chiến công này, anh được thăng liền hai cấp. Nhưng Lâm Uyển Uyển lại sinh non, băng huyết mà chết. Khi nghe tin, anh chỉ thản nhiên nói: “Đó là số mệnh của cô ấy.” Cho đến khi tôi sắp lâm bồn, anh lại siết chặt cổ tôi, ép tôi uống thuốc độc để trả thù cho thanh mai. Tôi ôm bụng đau đớn, cầu xin anh tha cho đứa bé. Nhưng anh chỉ trừng mắt nhìn tôi, giọng lạnh lùng đầy căm phẫn: “Trong thành này đâu chỉ có mình tôi là đoàn trưởng, tại sao cô cứ phải tìm tôi? Cô ghen tị với Uyển Uyển nên mới cố tình ép tôi quay về, đúng không?” “Cô có biết không? Uyển Uyển chết vì mất máu quá nhiều. Nếu lúc đó tôi ở lại truyền máu cho cô ấy, chắc chắn cả mẹ lẫn con đều có thể giữ được.” “Tất cả đều là tại cô! Cô và cái thứ nghiệt chủng trong bụng phải đền mạng cho Uyển Uyển!” Cuối cùng, tôi trúng độc mà chết. Đứa con tôi mang thai mười tháng cũng hóa thành một vũng máu lạnh lẽo. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày thủ trưởng bị tập kích…

4 chương 104 lượt đọc
Tân Di 1: Tuyệt mỹ chủ bá, tại tuyến toán mệnh
Linh Dị

Tân Di 1: Tuyệt mỹ chủ bá, tại tuyến toán mệnh

Tôi mở một phòng livestream huyền thuật. Khi đang kết nối phát trực tiếp, bên kia là một streamer khiêu khích nói: “Nếu cô thật sự giỏi như vậy, sao không giúp tôi xem mệnh?” Tôi nhìn hắn vài giây, bỗng bật cười: “Anh gan thật đấy.” “Vào nhà cướp xong còn không chạy, còn tâm trạng livestream à?” Sắc mặt người đàn ông lập tức thay đổi.

4 chương 46 lượt đọc

Truyện mới

Bạn Trai Hay Ghen Nhất Thế Giới

Sau khi Chu Thần lên nắm quyền, chuyện bắt tiểu tam cực kỳ tàn nhẫn. Tôi chỉ ăn một bữa cơm với đồng nghiệp thôi mà anh cũng làm ầm lên. Chỉ chào hỏi hàng xóm một câu anh cũng muốn khóc. Bạn trai cũ bị xe đụng, tôi đến thăm anh ta, anh cũng phát điên. Tôi bị sự chiếm hữu của anh ép đến mức không thở nổi, đứng trước cửa phòng bệnh cãi nhau kịch liệt với anh. “Tôi chỉ đến đưa một giỏ trái cây thôi!” “Nhưng lúc trước chính tôi dùng chiêu giả bệnh đó để dỗ dành em rồi mới theo đuổi được em.” Khóe mắt anh đỏ bừng. “Đừng tưởng tôi không nghe thấy, vừa rồi hắn nói nếu có thể làm lại một lần nữa nhất định sẽ trân trọng em thật tốt, sẽ không để tôi thừa cơ chen vào.” “Tần Dao, nếu làm lại một lần nữa tôi cũng sẽ không vì tình yêu mà làm tiểu tam nữa, lần này đàn ông phải giữ lấy tôn nghiêm!” Đúng như anh mong muốn. Ngày hôm sau, mọi thứ quay trở về ngày bạn trai cũ vừa giới thiệu Chu Thần cho tôi quen biết.

Huyết Châm Thi Thêu

Ngày tỷ tỷ bị ban chết, thi thể treo lủng lẳng trên thành lâu, lay lắt như một mảnh giẻ rách, toàn thân không còn chỗ nào lành lặn. Ma ma trong cung nói, tỷ tỷ có ý đồ quyến rũ Hoàng thượng, khiến Quý phi thịnh nộ, bèn sai một trăm tử tù giày vò suốt một đêm. Ta đứng dưới cổng thành canh giữ suốt ba ngày. Đến ngày thứ ba, thi thể tỷ tỷ đã bắt đầu bốc mùi. Quân canh thành dùng chiếu rách cuộn lại, quẳng lên xe bò, chở thẳng đến bãi tha ma. Ta chạy theo xe bò, một mạch đuổi đến nơi, trời đã tối sầm. Hơn chục con dã cẩu đang xúm lại tranh xé thi thể tỷ tỷ. Ta phát điên lao tới, cưỡi lên một con, dùng đá nện đến khi đầu nó gần như vỡ nát. Khi ấy, ta còn hung dữ hơn cả lệ quỷ.

Ma Làm Thuê Ở Tiệm Ăn Sáng

Dạo đó tôi nghèo đến mức rất “thật thà”, liều mạng sang lại một cửa hàng có tiếng là điềm xấu. Đó là một tiệm ăn sáng. Giá rẻ là vì bà chủ trước đã ch//ết trong bếp sau. Đêm đầu tiên chuẩn bị nguyên liệu, cái ống nước cũ trong bếp kêu “cạch cạch” suốt đến sáng. Tôi buồn ngủ đến cay mắt, đ//á cửa sắt một cái, quát vào trong: “Còn làm ồn nữa để hàng xóm sang phàn nàn thì mày chịu trách nhiệm nhé?” Ống nước lập tức im bặt. Lúc đó tôi còn ngẩn ra một chút, thấy cái tiệm này ít nhiều có gì đó không lành. Kết quả, rạng sáng hôm sau lúc bốn giờ, tôi xuống mở cửa làm việc, vừa vén rèm bếp lên thì đứng sững. Hai trăm cái bánh bao đã được gói xong, xếp ngay ngắn. Xửng hấp bốc hơi nghi ngút, sữa đậu vừa xay xong, cạnh bếp còn bốc hơi nóng. Trên thớt có một hàng chữ ướt sũng, xiêu vẹo dính theo vân gỗ: “Nhân thịt quá béo.” Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó, trong đầu chỉ có một câu hỏi. Con ma này… còn kén ăn à?

Cưới Nhầm Nam Phụ Si Tình

Sau khi vị hôn phu bỏ trốn khỏi hôn lễ, anh trai của anh ta bị ép phải cưới tôi. Tôi được lý không tha người, sau khi kết hôn chuyện gì cũng cưỡi lên đầu anh, sai khiến anh như sai bảo người hầu. Lại một lần nữa tôi ra lệnh cho anh mặc vest quỳ xuống cho tôi xem. Trước mắt bỗng xuất hiện một hàng bình luận bay. 【Nữ phụ độc ác này khi nào mới biến mất vậy, nam phụ si tình sắp bị cô ta làm bẩn rồi!】 【Chẳng qua là người trước trồng cây người sau hưởng bóng mát thôi, những thứ anh ta học bây giờ sau này đều là để phục vụ bảo bối nữ chính đó.】 【Phiền chết cái nữ phụ làm màu này, cô ta sao xứng được hưởng tốt như vậy? Tôi đang chờ xem ngày cô ta nhận được đơn ly hôn rồi phát điên làm loạn, cuối cùng bị nam phụ đưa vào bệnh viện tâm thần!】 【Nữ phụ còn chưa biết công ty nhà mình lỗ hai mươi triệu, sắp phá sản rồi đâu!】 Tôi nhẹ nhàng lướt qua những bình luận kia. Một chân giẫm lên vai Thẩm Tứ Niên, hung dữ đe dọa. “Trước tiên chuyển cho tôi hai trăm triệu, nếu không thì không được đứng dậy!”

Sau Khi Biết Sai Độ Phù Hợp

Sau Khi Biết Sai Độ Phù Hợp Vì độ phù hợp 100%, thống soái thú nhân bị ép phải cưới tôi. Nhưng sau khi kết hôn, anh ấy vẫn luôn không có hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách, ngày nào cũng tìm anh ấy để làm chuyện đó. Tôi tin rằng chỉ cần làm đủ nhiều, sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dùng hết mọi bản lĩnh để quyến rũ Ân Nhiên, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: 【Độ phù hợp giữa cô và thống soái Ân đã bị nhầm lẫn!】 【Anh ấy không phải người 100% của cô!】 Tôi lập tức sững sờ đứng tại chỗ. Thảo nào Ân Nhiên từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Bên dưới, Ân Nhiên hoàn toàn không biết gì, khẽ nhíu mày thúc giục: “Còn làm hay không? Lát nữa tôi còn có việc.” Tôi nhanh nhẹn mặc áo khoác vào, đứng sang một bên: “Không làm nữa, anh đi bận trước đi.”

Sau Khi Chết Ba Năm, Ta Mượn Xác Trưởng Công Chúa Báo Thù

Sau khi chết ba năm, ta trở thành Bạch Vô Thường nơi địa phủ. Hôm nay lĩnh sai, ta đến phủ Thủ phụ câu hồn. Trong nội viện, tân phu nhân của Thủ phụ đang thong thả cầm một cây độc châm, đâm thẳng vào huyệt Bách Hội của một đứa trẻ. Đứng bên cạnh nàng, chính là người từng thề cùng ta đầu bạc răng long — phu quân cũ, Bùi Trường Ý. Phán quan đứng cạnh cười nhạt: “Tiểu nương tử này đã là lần thứ chín mươi chín đến bổ làm Tam Sinh Khế rồi. Hồ sơ đều khắc trên Tam Sinh Thạch, làm nhanh lắm.” Ta khựng lại: “Tam Sinh Khế? Chín mươi chín lần?” Phán quan bật cười: “Đúng vậy. Tiểu nương tử tính tình ngây thơ, vợ chồng cãi nhau liền xé Tam Sinh Khế cho hả giận.” “Muốn bổ lại, nàng ta không tiếc hành hạ kế tử đến thoi thóp để dẫn âm sai đến, sau đó lại cho uống thuốc giữ mạng.” Ta lơ lửng giữa không trung, ánh mắt lạnh như băng. Năm đó, Bùi Trường Ý hạ lệnh “bỏ mẹ giữ con”. Sau khi ta chết, nghe nói đứa trẻ vừa sinh đã chết yểu. Hóa ra, nó chưa từng chết. Ta rút cây khóc tang bổng ra, khẽ cười. Hôm nay, hồn này — ta câu định rồi.

Tôi Lỡ Theo Đuổi Nhầm Phản Diện

Tôi Lỡ Theo Đuổi Nhầm Phản Diện Sau bao nhiêu gian khổ, cuối cùng tôi cũng theo đuổi được nam chính. Đêm xác nhận quan hệ, tôi được Tần Bùi ôm trong lòng, trong căn hộ thử hết mọi tư thế. Hệ thống đột nhiên hét lên: “Mẹ nó cô công lược nhầm người rồi, người này là phản diện!” Trong tiểu thuyết, hắn là phản diện bệnh kiều âm hiểm cố chấp, có thù tất báo, ai dám lừa hắn thì ngay cả tro cốt cũng không còn. Vậy phải làm sao, chuyện cần làm cũng đã làm hết rồi! Sáng hôm sau, tôi vừa bước xuống giường, anh kéo cổ tay tôi lại, giọng khàn khàn làm nũng: “Đừng đi, ở lại với anh thêm một lát nữa.” Tôi hôn anh một cái: “Em đi một chút rồi quay lại.” Từ đó biến mất khỏi nhân gian. Anh tìm tôi đến phát điên, nhưng điện thoại lại đột nhiên nhận được tin nhắn tôi gửi: “Anh làm chuyện đó quá tệ, chúng ta chia tay đi.”

Một Câu Tiếng Đức, Tôi Phát Hiện Mẹ Không Phải Mẹ Tôi

Chỉ một câu tiếng Đức thôi, mà như xé phăng lớp mặt nạ của bố mẹ. Tôi đang cười nói rôm rả với cậu bạn người Đức. Mẹ bỗng quay sang, buông đúng một câu: “Cứ xì xào bàn tán cái gì thế?” Tôi lập tức cứng người. Mẹ tôi vốn chỉ là một bà nội trợ thuần túy. Nhưng hồi trẻ bà từng sống ở Đức 5 năm, tiếng Đức của bà còn trôi hơn cả tôi. Vậy mà vừa nãy bà lại không nhận ra… tôi đang gọi tên bà. Bà có thật sự là mẹ tôi không?

Bát Mì Nước Lã

Lúc bạn trai buông câu chia tay, tôi đáp “được” còn nhanh hơn cả anh ta kịp thở. Nhanh đến mức anh ta đứng hình đúng hai giây. “Em… không níu kéo gì à?” “Thôi, đồ ăn giao tới rồi.” Tôi xuống lầu lấy đồ. Quay lên, anh ta vẫn ngồi nguyên trên sofa, như thể còn đợi một cảnh bi lụy nào đó. “Chỉ vậy thôi hả?” Tôi mở hộp ra. Một phần mì cay (malatang) đúng chuẩn cho một người. Anh ta nhìn cái hộp rất lâu, lâu đến mức bầu không khí cũng đặc lại. “Em bắt đầu đặt suất một người từ khi nào thế?” Tôi nghĩ một chút.

Thiên Vị Một Người

Chị gái tôi xinh đẹp lại thông minh, lúc nào cũng dễ dàng nhận được sự yêu thích của người khác. Còn tôi bình thường đến mức bị cô ấy làm cho trông như một con chuột nhỏ nhút nhát. Bố mẹ nói: “Con mà so được với chị con sao?” Thanh mai trúc mã nói: “Giai Giai và cậu chẳng giống chị em chút nào.” Tôi hỏi cậu ấy: “Vậy giống cái gì?” Cậu ta vừa sụt sịt mũi vừa nói: “Giống công chúa và nha hoàn.” Cho đến khi tôi gặp Sầm Dịch. Bố mẹ nắm tay chị gái, giới thiệu với gia đình họ rằng con gái mình ưu tú thế nào. Còn tôi đứng bên cạnh lén nhìn đĩa bánh quy trên bàn. Nhưng anh lại bước qua tất cả mọi người, ôm chặt tôi vào lòng. “Của tôi.” Anh nói.

Tượng năm đầu

Tôi mở tiệm xăm đã bảy tám năm, đã xăm qua hàng vạn hình xăm, nhưng chưa từng gặp kiểu nào như thế này. Một tượng thần năm đầu kỳ dị lại được xăm lên bụng dưới của một cô gái, mà người trả tiền để tôi xăm chính là thái tử gia trong giới Kinh thành. “Hình và nguyên liệu đều dùng của tôi, cậu chỉ cần thể hiện tay nghề của mình.” Anh ta đặt một tấm séc năm vạn trước mặt tôi. Tôi không kìm được lộ vẻ vui mừng, vội gật đầu: “Ngài yên tâm, đảm bảo không sai một chút nào.” “Xong việc còn có thêm năm vạn. Đừng hỏi nhiều, nhớ kỹ, miệng không kín thì mạng không dài.” Bàn tay trắng nõn của anh ta vỗ nhẹ lên tay tôi đang nắm tấm séc. Tôi sững lại, gượng cười cứng đờ, ngẩng đầu lên thì vừa hay chạm phải ánh mắt dưới vẻ ôn hòa của thái tử gia lại ẩn chứa sát ý lạnh như mùa đông.

Thanh Xuân Trong Ống Kính

Tôi mua được một chiếc máy ảnh cũ trên mạng, nhưng sau khi nhận hàng lại phát hiện bên trong có chính mình thời còn học cấp ba. Không phải góc nghiêng thì cũng là bóng lưng, đúng chuẩn góc nhìn của một người thầm thích. Tôi vô cùng nghi hoặc. Quay đầu nhìn lại, trên bảng hot search đã nổ tung từ lúc nào. #Ảnh đế Tống Ẩn Chu bị tố trợ lý bán đồ cá nhân của nghệ sĩ với giá cao# Không lâu sau, phía người bán gửi tin nhắn tới —— 【Máy ảnh là của tôi.】 【Không phải tôi tự nguyện bán.】 【Có thể trả lại cho tôi không?】

Truyện đang đọc

Đặt Đồ Ăn Ngoài Trúng Ngay Thái Tử Long Cung

Đặt Đồ Ăn Ngoài Trúng Ngay Thái Tử Long Cung

Tôi gọi đồ ăn ngoài, đợi suốt một tiếng mà vẫn chưa thấy giao tới. Đói đến hoa cả mắt, tôi đang định khiếu nại thì — Ngoài cửa sổ đột nhiên mây đen kéo đến. Một con rồng thò đầu vào, móng vuốt móc theo phần lẩu cay của tôi. Nó cẩn thận đặt xuống, động tác nhẹ nhàng như đang đặt một quả trứng rồng. “Xin chào, đơn hàng của bạn đây ạ. Gió to nên đến muộn vài phút, mong bạn thông cảm.” Tôi run run nhận lấy hộp lẩu cay. “À… cái đó…” Nó do dự một chút, rồi lấy từ trong người ra một tấm thẻ: “Phiền bạn đánh giá 5 sao, cảm ơn.”

Chương 1
Chuyện Tôi và Hồn Ma Sống Chung Nhà

Chuyện Tôi và Hồn Ma Sống Chung Nhà

Tôi là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, muốn thuê một căn nhà rẻ nhất có thể. Người môi giới nhiệt tình giới thiệu: “Chung cư giảm 10%, nhà không thang máy giảm 20%, nhà cũ giảm 50%, nhà ma giảm 70%, nhà có người chết thảm giảm 90%.” Tôi gật đầu lia lịa, vội hỏi: “Có căn chung cư cũ, không thang máy, chủ nhà chết thảm không?” Tôi chuyển nhà thành công, tiền thuê mỗi tháng là ba nghìn tệ. Số tiền này là do người môi giới *trả thêm* cho tôi. Đêm đầu tiên chuyển đến, vòi nước trong nhà tắm tự nhiên chảy ào ào. Đèn trong phòng ngủ chập chờn liên tục. Tôi không chịu nổi, bật dậy quát lớn vào bóng đen lén lút trong phòng: “Tiền điện một tệ hai một số!” “Tiền nước năm tệ rưỡi một khối!” “Tiền này mày trả hả?”

Chương 3
Chuyện Tôi và Hồn Ma Sống Chung Nhà

Chuyện Tôi và Hồn Ma Sống Chung Nhà

Tôi là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, muốn thuê một căn nhà rẻ nhất có thể. Người môi giới nhiệt tình giới thiệu: “Chung cư giảm 10%, nhà không thang máy giảm 20%, nhà cũ giảm 50%, nhà ma giảm 70%, nhà có người chết thảm giảm 90%.” Tôi gật đầu lia lịa, vội hỏi: “Có căn chung cư cũ, không thang máy, chủ nhà chết thảm không?” Tôi chuyển nhà thành công, tiền thuê mỗi tháng là ba nghìn tệ. Số tiền này là do người môi giới *trả thêm* cho tôi. Đêm đầu tiên chuyển đến, vòi nước trong nhà tắm tự nhiên chảy ào ào. Đèn trong phòng ngủ chập chờn liên tục. Tôi không chịu nổi, bật dậy quát lớn vào bóng đen lén lút trong phòng: “Tiền điện một tệ hai một số!” “Tiền nước năm tệ rưỡi một khối!” “Tiền này mày trả hả?”

Chương 1