Đề xuất

Trường Lạc
Cổ Đại

Trường Lạc

Trường Lạc Trước Tết nguyên tiêu một ngày, trong phủ có một vị cô nương tới, nói nàng mới là Lục tiểu thư của Ninh Bình Hầu phủ. Mà thân phận thật sự của ta là con gái của Hoa Dương công chúa. Ta biết nàng là cố ý muốn đổi lại. Bởi vì kiếp trước, Hoa Dương công chúa bị liên lụy vào một vụ án lớn, cuối cùng tự thiêu ở phủ công chúa. Mà Thẩm Tam Lang của Ninh Bình Hầu phủ lại thi đỗ Trạng Nguyên, trở thành cận thần của thiên tử. Hôm nay vị Lục tiểu thư này đã sống lại, mà ta cũng vậy.  

6 chương 128 lượt đọc
Chồng Tôi Là Tổng Tài Cuồng Công Việc
HE

Chồng Tôi Là Tổng Tài Cuồng Công Việc

Chồng Tôi Là Tổng Tài Cuồng Công Việc Kiếp trước, tôi và em gái kế cùng lúc gả chồng. Cha bảo chúng tôi chọn một trong hai người liên hôn, em gái dứt khoát chọn con trai của nhà giàu nhất, còn tôi thì gả cho một nhà giàu nhất mới nổi. Kết quả ai mà ngờ được sau khi gả đi, con trai nhà giàu nhất suốt ngày tăng ca, không có thời gian về nhà, mỗi tháng đưa cho em gái tôi năm mươi triệu tiền tiêu vặt. Em gái nói không chịu nổi bạo lực lạnh, bất chấp sự phản đối của gia đình mà hủy hôn. Còn nhà giàu mới nổi thì ngày nào cũng đúng giờ về nhà, cùng tôi như hình với bóng. Vì thế kiếp này, em gái giành chọn nhà giàu mới nổi trước, để tôi gả cho con trai của nhà giàu nhất. Tôi sợ ngây người. Mỗi tháng chồng không về nhà, còn có năm mươi triệu tiền tiêu vặt, không sướng sao? Nhất định phải chọn nhà giàu mới nổi không có học thức lại còn thích kiểm soát?

4 chương 117 lượt đọc
Tinh Dung
Báo Thù

Tinh Dung

Tinh Dung Tại buổi cung yến, con gái của Chu Ngự sử ngoài ý muốn rơi xuống nước. Thái tử vì cứu người mà đôi bên đã có sự tiếp xúc thân mật. Mọi người đều nơm nớp lo sợ, chờ đợi một kẻ có tiếng hay ghen tuông như Thái tử phi là ta đây đại phát lôi đình. Thế nhưng, ta lại giữ vẻ đoan trang. Chẳng những không hề giận dữ, ta còn đích thân cầu xin cho nàng ta một vị trí Trắc phi.

6 chương 50 lượt đọc
Chồng Đẹp Trai Của Tôi Giỏi Thả Thính Lắm
HE

Chồng Đẹp Trai Của Tôi Giỏi Thả Thính Lắm

Chồng Đẹp Trai Của Tôi Giỏi Thả Thính Lắm

5 chương 167 lượt đọc
Bạch Nhiễm
Hiện đại

Bạch Nhiễm

Bạch Nhiễm Ngày Hứa An Nhiên kết hôn, người yêu tôi đã nhảy lầu từ tầng mười tám xuống. Mở cửa phòng làm việc của anh ta, bên trong toàn là bức họa vẽ Hứa An Nhiên. Nét vẽ thô ráp, điên cuồng nhưng lại mang theo tình yêu nồng cháy của anh ta. Bạn bè nói: “Thanh Thư yêu An Nhiên mười năm, cô ấy từng là ánh sáng duy nhất của cậu ấy.” Mở mắt ra lần nữa, tôi nhìn thấy Thẩm Thanh Thư bị đại ca bắt nạt trong lớp học, lặng lẽ đóng cửa lại. Sau đó, anh ta gõ cửa sổ nhà tôi dưới mưa, giọng khàn khàn tuyệt vọng. “Nhiễm Nhiễm, em không cần anh nữa sao…”

5 chương 112 lượt đọc
Lạc Giữa Thâm Tình
Hiện đại

Lạc Giữa Thâm Tình

Tôi là một kẻ lừa đảo yêu tiền như mạng sống. Nhận tiền của người ta để đi quyến rũ Thái tử gia nhà họ Tạ âm trầm ngoan lệ. Dựa vào gương mặt có vài phần giống bạch nguyệt quang của Tạ Tầm, tôi thành công thượng vị, còn sinh cho anh một đứa con. Ngày anh nắm được quyền thừa kế, tôi bị người ta vạch trần chân tướng. Ở cữ còn chưa xong, tôi đã xám xịt chạy về quê, chỉ sợ bị Tạ Tầm trả thù mà mất mạng. Bốn năm sau, tôi lại nhận được một ủy thác, đi làm mẹ kế cho người ta. Vừa xuống máy bay, tôi đã bị mời lên xe. Trong xe, một nhóc con có mày mắt giống tôi đến kỳ lạ đang nhìn tôi chằm chằm. “Mẹ, mẹ đi làm mẹ kế cho người khác, là muốn ép chết con sao?” ???

5 chương 42 lượt đọc
Ren tội lỗi
Hiện đại

Ren tội lỗi

Trong khu chung cư có một người đàn bà, cả thế giới đều biết cô ta đang “bán thân”, chỉ có ông chồng ngốc nghếch của cô ta là không biết. Thỉnh thoảng khi hút thuốc gặp anh ta ở hành lang, tôi đều muốn nhắc cho người đàn ông thật thà ấy một tiếng. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc ngốc nghếch của anh ta, tôi lại nhịn xuống. Cho đến tối hôm đó, con của họ gõ cửa nhà tôi. Lúc ấy tôi mới biết, người đàn bà đó chết rồi. Nguyên nhân cái chết là ngạt thở. Khi chết, miệng cô ta há to, nhãn cầu lồi ra. Trong cổ họng nhét đầy ren màu hồng phấn.

4 chương 44 lượt đọc
Tân Nương Xung Hỉ
Cổ Đại

Tân Nương Xung Hỉ

Tân Nương Xung Hỉ Ta là tân nương xung hỉ nổi danh ở Thịnh Kinh. Lâm tiểu tướng quân vốn đã sắp tắt thở, cưới ta về xung hỉ, ngày hôm sau đã mở mắt. Đáng tiếc người khỏe lại, lại chê ta chiếm vị trí chính thê, cản trở đường tình của người trong lòng hắn, quay đầu liền bỏ ta. Cha ta lại ngựa không ngừng vó gả ta cho thế tử Định quốc công sắp chết. Đợi đến khi người ta khỏe mạnh như rồng như hổ, lão phu nhân nhà họ lại chê ta thân phận thấp hèn, lại muốn bỏ ta lấy người khác. Không nghĩ tới tiệc vui chóng tàn, hai vị phu quân trước lại lần nữa bệnh nặng, chạy đến cửa nhà ta cầu cứu. Ta phất tay áo. Muộn rồi, đến nhà kế tiếp.

5 chương 114 lượt đọc
Chồng Sắp Cưới Không Biết Phân Lớn Nhỏ
Hiện đại

Chồng Sắp Cưới Không Biết Phân Lớn Nhỏ

Chồng Sắp Cưới Không Biết Phân Lớn Nhỏ Trong bữa tiệc đính hôn, người vừa trở thành người đứng đầu nhà họ Phó – Phó Dật Thần đã công khai tuyên bố đính hôn với người trong lòng của anh ta. Khiến cả nhà họ Thẩm chúng tôi mất hết sạch thể diện. Một đòn trả một đòn, cả nhà chúng tôi bắt đầu “buông xuôi”. Ba tôi thở dài: “Già rồi, không đấu nổi nữa.” Nhà họ Phó thiếu vốn vận hành, mẹ tôi tỏ ra không quan tâm: “Tiền đều đem đi mua vàng bạc châu báu hết rồi.” Dự án nhà họ Phó không giành được, tôi nhún vai, thản nhiên đáp: “Không rảnh, đang bận xem mắt.” Phó Dật Thần nổi điên lên, lớn tiếng tuyên bố cho dù không có nhà chúng tôi thì anh ta vẫn có đầy người tài. Sau đó, anh ta nhờ bố của người yêu trong giới kinh doanh giúp đỡ, nhưng ai ngờ ông ấy lại nhập viện ngay sau đó. Anh ta không chịu từ bỏ, nhờ anh trai của người yêu làm dự án, kết quả khiến công ty lỗ hơn 100 triệu. Anh ta nhờ chị gái của người yêu đi đàm phán hợp tác nhưng bị chuốc rượu đến xuất huyết dạ dày. Còn cả nhà chúng tôi sau khi biết chuyện thì chỉ vừa nhâm nhi hạt dưa vừa uống trà, đứng nhìn dáng vẻ túng quẫn của bọn họ.

4 chương 92 lượt đọc
Đừng Gửi Gấm Thư Nhung
Cổ Đại

Đừng Gửi Gấm Thư Nhung

Đừng Gửi Gấm Thư Nhung Thẩm gia thất thế, công tử bị giáng chức đầy đi ngàn dặm. Dưới mưa tuyết ở thập lý đình, hắn đứng suốt một ngày, vậy mà chỉ chờ được một phong hôn thư bị trả lại từ thanh mai, cùng lý do nàng mang bệnh. Từ đó, ba năm lưu lạc nơi Nhai Châu, hắn giết người ta đưa đao, hắn trọng thương ta gãy chân. Từng nhát đao, từng vết máu, hắn chém ra một con đường về kinh thành. Hắn nói: “Ngươi và ta đã cùng một đường, vậy thì nên nắm tay nhau đến bạc đầu. Kiều Thư, ta muốn cưới nàng.” Thế nhưng đến ngày vào kinh. Tiểu thư phủ Thượng thư kiêu ngạo đứng giữa trời tuyết mịt mù, hai mắt đỏ hoe. Thẩm Vân Đình xưa nay luôn lãnh đạm, lần đầu tiên không thể kiềm chế cơn giận ngút trời. Hắn gầm lên: “Nàng ta muốn đứng, cứ để nàng đứng đến chết!”

7 chương 113 lượt đọc

Truyện mới

Trọng Sinh Tuổi 18, Tổng Tài Lại Theo Đuổi Tôi

Trọng Sinh Tuổi 18, Tổng Tài Lại Theo Đuổi Tôi Sau khi xuyên về năm mười tám tuổi. Tôi chuyển đến trường của người chồng tương lai. Mong chờ sẽ cùng người chồng dịu dàng, trí tuệ cao ấy vừa gặp đã yêu. Nhưng ngày đầu tiên chuyển trường. Một thiếu niên tóc đỏ đặt một chân lên bàn của tôi. Giọng điệu ngạo mạn: “Lau sạch giày bóng rổ cho thiếu gia này.” Tôi ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của người chồng tương lai. Nheo mắt lại, cười lạnh một tiếng: “Tôi sao?”

Một Cái Tát Đổi Cả Giới Giải Trí

Em gái tôi vừa mới bước vào giới giải trí, chỉ vì một câu “bế không nổi” của nam minh tinh mà bị cả mạng công kích. Khắp màn hình đều là: “Cô cũng mập quá rồi đó, mau giảm cân đi, đừng hại anh trai tôi nữa.” Nhìn cân nặng tám mươi tám cân của cô ấy, tôi lặng lẽ gõ bàn phím: “Anh trai cô là người tàn tật à?” Tôi còn đính kèm một tấm ảnh tôi một tay vác em gái.

Nuôi Nam Chính Thành Kẻ Si Tình

Từ nhỏ, phu quân nuôi từ bé mà tôi luôn bắt nạt lại rất cổ hủ. Không cho tôi hôn, cũng không cho ôm ngủ cùng. Tôi tức đến không chịu nổi, mỗi đêm đều lén bỏ thuốc cho anh ta. Ngày hôm sau, môi tôi sưng đỏ dữ dội, đến cả hai chân cũng mềm nhũn. Lại một lần nữa khi mang canh bồi bổ tới, tôi bỗng nhìn thấy những dòng bình luận. 【Con nữ phụ ngu ngốc này, không phải tưởng rằng bỏ chút thuốc vào canh là thật sự có thể có được nam chính đấy chứ? Thực ra là đang tự tìm đường chết!】 【Đúng vậy, nữ phụ vừa làm trò vừa xấu xa, còn thích bắt nạt người khác. Nếu không phải có hôn ước, nam chính đã sớm giết cô ta rồi!】 【Đợi đến khi nam chính gặp được nữ chính bảo bối, phát hiện ra tình yêu đích thực, sẽ thấy nữ phụ chướng mắt rồi nhốt cô ta vào tầng hầm giam đến chết.】 Tôi sững người, theo bản năng giật lấy bát canh trong tay người đàn ông. Đối diện với ánh mắt u ám sâu thẳm của anh. Tôi không nhịn được run lên. “Tôi lấy nhầm rồi… cái này không phải cho anh uống.”

Ba Ơi, Con Ở Đây

Ba Ơi, Con Ở Đây Năm tôi 5 tuổi, tôi quyết định bỏ nhà đi. Bởi vì mẹ kế nói: “Con m//ẹ mày ch//ết rồi, cái nhà này không chào đón mày.” Chị gái “thiên kim thật” ném đồ chơi của tôi vào thùng rác: “Con hoang không xứng ở đây.” Còn ba tôi? Ông đang họp ở công ty, điện thoại lúc nào cũng không liên lạc được. Tôi đeo chiếc balo nhỏ, nhét vào đó 8 tệ tiết kiệm suốt ba tháng, rồi bước ra khỏi cánh cửa đó. Trước khi đi, tôi mở livestream. Đây là điều mẹ dạy tôi — nếu gặp nguy hiểm thì mở livestream, sẽ có người giúp. Tôi nhìn vào camera, giọng non nớt nói: “Các chú các dì ơi, cháu tên là Quách Tiểu Manh, năm nay 5 tuổi. Mẹ cháu mất rồi, ba không cần cháu nữa. Bây giờ cháu muốn đi lang thang… mọi người có thể nói chuyện với cháu không ạ?” Phòng livestream từ 0 người, thành 10 người, rồi 100 người… rồi 100.000 người. Bình luận n//ổ tung. “Đứa bé này là con ai vậy? Ba mẹ nó là sú//c si//nh à?!” “Gọi cảnh sát! Mau gọi cảnh sát!” “Khoan đã… biệt thự phía sau nó… có phải Lâm Giang Nhất Hào không?” “Đệt! Đó chẳng phải dự án của Tập đoàn Quách sao? Nó họ Quách à?!” Đêm đó, cả mạng internet đều đi tìm một bé gái 5 tuổi tên là Quách Tiểu Manh. Còn ba tôi — đang bị phóng viên vây kín trong buổi họp báo. “Chủ tịch Quách, xin hỏi chuyện con gái ông bỏ nhà đi có phải là thật không?” “Chủ tịch Quách, video mẹ kế ngư//ợc đ//ãi trẻ em đã bị lộ, ông nghĩ sao?” “Chủ tịch Quách, con gái ông nói ông không cần nó nữa, ông muốn nói gì không?” Gương mặt ba tôi — lần đầu tiên tôi thấy trắng đến vậy. Trắng như giấy.

Phản Diện Nhặt Được Tôi Từ Mật Thất

Tôi xuyên đến thời niên thiếu của đại lão giới Kinh Thành. Sau khi nắm quyền, những lời độc ác người đàn ông từng buông ra vẫn văng vẳng bên tai tôi. “Khương Dao, tôi hận em, tình yêu thuần khiết không tì vết của tôi đã bị em hủy hoại, cả đời này tôi sẽ không bao giờ buông tha cho em!” Nghĩ đến cái eo gần như gãy rời mỗi đêm, cùng cổ họng khóc khản đặc. Tôi nhìn thiếu niên gương mặt còn non nớt kia lần cuối. Vứt sợi dây thừng đi. Giấu kính tiềm vọng. Từ trong chum nước bò ra, huýt sáo rồi rời đi. Đạn màn khó hiểu: 【Ơ ơ ơ, nữ phụ bệnh kiều sao lại đi rồi? Hôm nay chẳng phải là ngày cô ta bắt cóc phản diện sao?】 【Từ hôm nay bắt đầu, phản diện sẽ mở ra ba năm bị giam cầm, cho đến khi được em gái nhỏ lương thiện cứu!】 【Phản diện yêu em gái nhỏ, nhưng anh ta làm sao là đối thủ của nam chính, chỉ có thể trơ mắt nhìn nam nữ chính HE, cuối cùng đem oán khí trút lên nữ phụ bị bắt trở lại.】 【Tôi nhớ phía sau nữ phụ bị phản diện hành hạ thảm lắm đúng không, để danh chính ngôn thuận tiếp tục giày vò cô ta, còn đi đăng ký kết hôn với cô ta nữa.】 【Đúng vậy, cho nên vụ bắt cóc hôm nay chính là nguồn gốc của mọi tội ác, nhưng nữ phụ sao lại đi mất rồi???】 【Khoan đã, tại sao phản diện lại nhìn bóng lưng nữ phụ với vẻ tiếc nuối vậy?! Còn nhặt sợi dây thừng cô ta vứt lên ngửi nữa……】

Thẩm Tri Hạ: Rời Xa Để Tự Do

Sau khi một mình sang London nhập học, tôi mới nhận ra cuộc sống đại học không có Chu Hoài Tự lại thoải mái hơn tưởng tượng. Thời tiết không lạnh lẽo u ám như tôi nghĩ, bạn cùng phòng cũng đều cởi mở, nhiệt tình. Chỉ nửa ngày, họ đã lên sẵn lịch tham quan trường, còn dẫn tôi đi ăn cá tuyết tẩm bột chiên (fish and chips). Tối đến, điện thoại của bạn trai cũ bất ngờ gọi tới. “Em vẫn còn giận chuyện anh đổi nguyện vọng của em từ Bắc Đại sang cao đẳng sư phạm à?” “Không bàn với em là anh sai, nhưng anh với Thiển Thiển cũng là vì tốt cho em thôi. Em bị mù màu mà đi học thiết kế, nói ra người ta còn cười cho.” “Thiển Thiển mới tới, còn lạ nước lạ cái, anh đưa cô ấy đi nhập học trước. Vài hôm nữa anh qua trường em thăm.” Tôi nhất thời không biết nên nói từ đâu. Hóa ra lâu như vậy rồi, anh ta vẫn không phát hiện ra tôi đã ra nước ngoài, căn bản không hề có ý định cùng anh ta lên Bắc Kinh. “Sao không nói gì? Mệt à?” Tôi chỉ “ừ” một tiếng rồi cúp máy. Chưa được bao lâu, điện thoại lại réo liên hồi. “Em đâu rồi, giờ này còn đi đâu?” “Thẩm Tri Hạ, nghe máy! Không nghe nữa là chia tay đấy!” Tôi và Chu Hoài Tự là thanh mai trúc mã. Từ nhỏ đến lớn, anh ta luôn thay tôi quyết định mọi thứ, tin chắc rằng tôi không thể rời xa anh ta. Cho đến ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi mới biết anh ta đã tự ý sửa nguyện vọng của tôi. Biến giấc mơ Bắc Đại của tôi thành một trường “dỏm”. Ngay hôm đó, tôi đề nghị chia tay. “Chỉ vì anh lén sửa nguyện vọng của em thôi à?” Tôi trả lời: “Đúng, chỉ vì chuyện đó.” Anh ta vẫn thản nhiên: “Em bị mù màu, học thiết kế sẽ rất vất vả. Đi Bắc Đại cùng anh áp lực sẽ rất lớn.” Tôi không đáp, vẫn kiên quyết chia tay. “Được.” Chu Hoài Tự cười lạnh, “Đã chia tay thì cút cho xa, đừng có quay lại van xin anh tha thứ.” Nhưng anh ta không biết — Tôi đã sớm nộp đơn ra nước ngoài, quyết định rời xa anh ta hoàn toàn.

Cô Thực Tập Sinh Không Biết Sợ

Sếp giao cho tôi chuẩn bị tiệc 888 bàn. Vừa là tiệc cuối năm, vừa là mừng thọ 80 tuổi cho mẹ ông ấy, làm một lần cho xong hai việc. Tôi ngồi tính từng khoản, ép chi phí xuống mức thấp nhất có thể. Tổng cộng chỉ cần 580.000 tệ. Đang định đặt thì thực tập sinh mới vào bỗng bật lên: “Chị Lý, 580.000 tiền kinh phí này chị kiếm chác không ít nhỉ!” Cô ta chỉ tay vào trang Meituan: “Trên mạng suất cơm ghép thêm một phần khoai tây xào chỉ 0,99 tệ, chị lại tính 28 tệ!” “Chậc chậc, bảo sao người ta nói làm hành chính nhiều ‘màu mỡ’.” Một câu vừa dứt, ánh mắt sếp lập tức đổi khác. Thực tập sinh còn thêm vào:

Anh Diễn Vai Người Chồng Hoàn Hảo

Trong buổi họp lớp, tôi bất ngờ phát hiện thính lực của mình đã hồi phục. Tôi khẽ kéo tay áo chồng mình là Tống Dư Tu, anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi rồi dùng ngôn ngữ ký hiệu để hỏi: “Em buồn ngủ rồi à? Đợi anh nói chuyện với bạn xong, chúng ta về nhà, được không?” Mấy năm qua, vì chữa bệnh cho tôi, Tống Dư Tu đã chạy khắp nơi tìm danh y. Tôi muốn cho anh một bất ngờ, nên chỉ gật đầu. Anh quay lại tiếp tục trò chuyện với bạn, rồi thản nhiên nói tiếp: “Tôi thật sự hối hận vì đã cưới cô ấy.” “Chỉ cần nghĩ đến việc nửa đời sau phải sống cùng một người c/âm điếc, đến cả nói chuyện cũng phải dùng ngôn ngữ ký hiệu, tôi đã thấy gh/ê tởm rồi.” Tôi không tin nổi vào tai mình, cả người cứng đờ ngay tại chỗ.

Thanh Xuân Có Cậu

Tôi và anh trai tôi là cặp anh em phản diện trong một cuốn tiểu thuyết. Để cứu vãn số phận bia đỡ đạn của hai chúng tôi, anh trai tôi khiêu khích nam chính, còn tôi theo sau anh liều mạng tìm cách vá lỗi. Anh tôi cướp mất vị trí hạng nhất khối của nam chính. Tôi nhục nhã đi xin lỗi nam chính: “Xin lỗi xin lỗi, thật ra bài đó anh tôi đều chép thôi, tôi về sẽ nói anh ấy cho ra lẽ.” Anh tôi nhận thư tình nữ chính gửi. Tôi vừa lau nước mũi vừa khóc: “Anh tôi không biết chữ, tưởng là thư khiêu chiến đấy, ôi trời, chuyện này đúng là…” Anh tôi vô duyên vô cớ trùm bao tải đánh nam chính một trận. Tôi tối sầm mắt, nghiến răng nói: “Cái đó… tôi, tôi thích cậu bị anh tôi phát hiện rồi, nên mới…” Nam chính vốn luôn lạnh nhạt bỗng nhiên nhấc mí mắt lên, liếc qua một cái. “Thật sao?”

Tôi Chỉ Muốn Yêu Đương Bình Thường

Sau khi ở bên Trần Tích Xuyên, anh luôn rất hào phóng. Tôi chia sẻ cuộc sống với anh, anh lại nổ tiền cho tôi. Bạn bè đều nói anh yêu tôi đến chết đi sống lại. Dù sao thì tiền ở đâu, tình yêu ở đó. Cho đến khi tôi vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện giữa anh và đám anh em. “Anh Xuyên, còn chưa làm đủ ông Bồ Tát rải tiền à? Bây giờ cô ta còn chưa biết thân phận của anh mà đã vớt như vậy, sau này chắc chắn còn quá đáng hơn.” Trần Tích Xuyên cúi đầu nhìn điện thoại, giọng rất nhạt: “Nếu dám làm loạn thì chia tay.” Tôi không muốn chia tay. Vì vậy khi anh lại một lần nữa chuyển tiền cho tôi. Tôi run run bấm hoàn trả. Cả phòng riêng lập tức nổ tung. “Đệt, cô ấy không nhận tiền của tôi nữa rồi, tôi không sống nổi nữa.” Tôi: ? Anh em của anh: ???

Mặt Da Người Trong Sương Thành

Bốn giờ sáng, đặc phái viên gõ cửa tiệm tẩy lông mặt của tôi, đưa đến một tấm da người bị lột ra hoàn chỉnh. Anh ta nói, thủ pháp này, chỉ có môn của chúng tôi mới hiểu. Nhưng tôi biết rõ, nghề này, năm mươi năm trước đã nên tuyệt rồi. Trừ khi… người đó đã bò ra từ trong mộ.

Gà Đầu Giường, Hồn Dưới Nước

Cùng bạn trai về quê ở nông thôn, tôi chán quá nên bắt đầu quay video. 【Mọi người ơi, sao nhà bạn trai tôi lại có một con gà vậy?】 Trong video, một con gà mái hiệu ứng đặc biệt đang đứng ở đầu giường. Khu bình luận ai cũng khen hiệu ứng chân thật, nhưng lại có một người phát biểu rất kỳ lạ. 【Đầu giường đặt gà, cuối giường dựng gương, nửa đêm canh ba, oan hồn đòi mạng, bạn trai cô muốn hại cô.】 Tôi khựng lại một chút, giải thích với anh ta rằng đây là hiệu ứng, đừng coi là thật. Vừa đặt điện thoại xuống, cửa phòng đã bị gõ vang. Bạn trai đứng ngoài cửa, trong tay ôm một con gà: “Em yêu, đây là phong tục quê anh, con gái lần đầu đến nhà bạn trai ngủ lại, đầu giường phải đặt một con gà, ngụ ý tốt lành.”

Truyện đang đọc

Thủ Bút Đông Cung

Thủ Bút Đông Cung

Thủ Bút Đông Cung Tôi là xuyên thai, kiếp trước là một nhân viên văn phòng cần cù, kiếp này thành đích nữ của Thái phó ở Đại Trạch triều. Ăn no mặc ấm chẳng phải lo, lại có nha hoàn, tiểu tư hầu hạ trước sau, tôi làm cá mặn cũng là chuyện hiển nhiên. Kế hoạch duy nhất trong đời chính là chờ sau này gả vào một nhà bình thường làm chủ mẫu, rồi tiếp tục đổi chỗ mà nằm. Tiếc là người tính không bằng trời tính, một thánh chỉ bất ngờ ban xuống, tôi thành Thái tử phi của Đông cung.

Chương 5
Tiểu Cung Nữ Sau Khi Rớt Ngựa Được Sủng Lên Tận Trời

Tiểu Cung Nữ Sau Khi Rớt Ngựa Được Sủng Lên Tận Trời

Tiểu Cung Nữ Sau Khi Rớt Ngựa Được Sủng Lên Tận Trời Tiểu cung nữ tầm thường, bởi cái tật ham ăn, liều mạng “móc ngoặc” với tổng quản thái giám, ép người ta điều ta vào ngự thiện phòng. Mỗi ngày, ta lại lén lút làm chút món ngon cho chính mình. Nào là bánh quế hoa hạt dẻ, sữa nhài táo tây, cuốn gà nướng giòn rụm, lẩu dê cay thơm nức… Ăn uống sung túc đến mức người tròn ra mấy vòng. Chẳng ngờ lại bị một vị thị vệ bắt gặp. Muốn dỗ dành hắn, ta đành chia nửa phần cho ăn. Kết quả, hắn bắt đầu dẫn thêm người đến “ăn chực” nào là thái giám thân cận của Hiền Quý phi, cung nữ A Lạc mà Trường Lạc công chúa yêu quý nhất, hay tiểu thái giám Điểm Điểm được Hoàng thượng sủng ái. Tứ Bảo vừa nhai vừa nói: “Hoàng thúc quả nhiên nói không sai, thế gian thật sự có thứ mỹ vị như thế này.” Điểm Điểm: “Ngươi để cho Trẫm… à không, để cho ta một ít!” A Lạc: “Hoàng thúc, người không thể để Thính Hoan tới tiểu trù phòng của ta sao?” …

Chương 1
Kho Báu Vô Giá

Kho Báu Vô Giá

Tôi là một streamer chuyên giám định đồ cổ và trang sức Vì con mắt tinh tường và đánh giá sắc bén, tôi rất được cư dân mạng yêu thích Hôm đó, trong buổi livestream, một chị đại nhà giàu ghé vào khoe bộ sưu tập trang sức của mình Tôi khen lấy khen để, cư dân mạng cũng thi nhau cổ vũ Nhưng ở phần bình luận, có một người dùng tên Như Châu Tựa Bảo liên tục mỉa mai, châm chọc “Thứ này mà cũng gọi là hàng xịn à? Đúng là lũ nghèo chưa từng thấy thứ gì ra hồn” “Ồ, cái vòng cổ này cũng được đấy, chó nhà tôi cũng đeo một cái tương tự” “Cười chết mất, ngọc lục bảo mà không phải từ Colombia thì thà là hòn bi thủy tinh còn hơn” Không chịu nổi kiểu kiêu căng đó, cư dân mạng đồng loạt phản pháo lại Tức giận, cô ta yêu cầu kết nối trực tiếp livestream với tôi Trên màn hình, cô ta tự mãn khoe từng món trang sức cao cấp Còn tôi, ngoài khung hình, khẽ nở nụ cười đầy ẩn ý Ồ hố, dính câu rồi

Chương 2