Đề xuất

Anh Đến Với Tình Yêu Cháy Bỏng
Hiện đại

Anh Đến Với Tình Yêu Cháy Bỏng

Anh Đến Với Tình Yêu Cháy Bỏng Lúc phỏng vấn chồng trước, tôi nôn nghén. Chúng tôi bốn mắt nhìn nhau. Tôi lúng túng cười, vì phẩm đức nghề nghiệp, chỉ có thể tiếp tục kiên trì phỏng vấn. “Anh có thể tiết lộ lý do vì sao mình lại liều mạng cho sự nghiệp như vậy không?” Chồng trước bình thản nói: “Vợ nôn nghén, tôi phải kiếm tiền sữa bột.” “…”

5 chương 137 lượt đọc
8 Năm Yêu Thầm Trong Quân Khu
Hiện đại

8 Năm Yêu Thầm Trong Quân Khu

Trong lúc đang thực hiện “nghĩa vụ bạn gái”, tôi bỗng sững lại: “Hôm nay anh dùng loại nào vậy, sao mỏng thế?” Bạn trai tôi, vị Thiếu tướng đang ở phía sau, thúc mạnh hơn một chút, khẽ đáp: “Hôm nay không dùng. Để anh ở lại lâu hơn một chút. Gần đây tập trận, anh áp lực lớn quá.” Nhìn dáng vẻ làm nũng này của anh ấy, chắc không ai tin được đây là Thiếu tướng Cố lạnh lùng, sắt đá, không cười bao giờ của quân khu. Cách duy nhất để anh ấy giải tỏa áp lực là cùng tôi, cô chỉ huy này, quấn quýt triền miên. Chỉ là, đêm nay có lẽ là lần cuối cùng tôi và anh ấy ở bên nhau. Chỉ vì đã yêu nhau bí mật suốt tám năm, nhưng anh ấy chưa bao giờ nghĩ đến việc công khai mối quan hệ của chúng tôi. Và điều tồi tệ hơn, sau khi em gái tôi xuất hiện, anh ấy còn ép tôi nhường quyền chỉ huy lực lượng đặc nhiệm cho cô ấy. Anh ấy nói: “Đừng nhỏ nhen thế. Vãn Hạ sẽ không thực sự thay thế vị trí của em đâu. Đợi cô ấy đứng vững trong quân khu rồi, anh sẽ làm báo cáo xin cưới em.” Tôi tự giễu cười một tiếng. Đã chờ anh ấy tám năm, lần này, tôi không muốn chờ nữa.

4 chương 51 lượt đọc
Chúng Ta Là Một Nhà
Hiện đại

Chúng Ta Là Một Nhà

Ba mẹ đưa tôi đến cô nhi viện để nhận nuôi em gái, tôi chú ý đến góc kia có Tô Bình. Ai dè viện trưởng lại lén kéo ba mẹ tôi ra một bên, hạ giọng nói: “Các anh đổi đứa khác đi, đứa này bị trả về nhiều nhất, nhận về là có khổ đấy…” Đột nhiên trước mắt tôi có mấy dòng bình luận bay qua: 【Đừng chọn nó, nữ phụ này dựa vào trầm cảm mà giả vờ đáng thương, giỏi làm trò lắm…】 【Nó sẽ giành mất tình thương của chị, đuổi chị khỏi nhà, nhiều năm sau lại giả vờ hối hận…】 Tay tôi giật lại, vừa muốn mở miệng. Mẹ tôi liền nắm lấy tay cô bé: 【Con gái tốt quá, cả nhà chúng tôi đều quý em, em có muốn theo chúng tôi về Đông Bắc không.】

3 chương 44 lượt đọc
Tàng Kiều
Cổ Đại

Tàng Kiều

Tàng Kiều Cha của tên ngốc đến nhà ta cầu hôn, cha ta vừa nghe đã xách gậy đuổi người đi. Ngay lúc đó, trước mắt ta hiện một màn mưa đạn: “Tiểu tỷ tỷ, chỉ qua hai tập nữa thôi, ngốc tử sẽ khôi phục thần trí, trở thành Nhiếp chính vương quyền lực khuynh đảo! Mau ôm đùi hắn đi!” Ta nhìn ngốc tử đang chảy nước dãi trước mặt, không nói một lời bước lên chắn trước mặt hắn. “Cha, con gả.”

4 chương 113 lượt đọc
CHINH PHỤC THÁI TỬ GIA ĐỂ NHẬN THƯỞNG
Hiện đại

CHINH PHỤC THÁI TỬ GIA ĐỂ NHẬN THƯỞNG

Tiểu công chúa trong giới thượng lưu ở Thịnh Kinh treo thưởng giá cao.Chỉ cần chinh phục được thái tử gia Thẩm Dự Hành, sẽ được thưởng một trăm vạn.Tôi giả cả thân lẫn tâm, cuối cùng cũng chinh phục được Thẩm Dự Hành, rồi tìm đến tiểu công chúa giới Thịnh Kinh để nhận thưởng.Nhưng không khéo lại thấy Thẩm Dự Hành mặt không rõ biểu cảm đang ngồi ở đó, đợi tôi tự chui đầu vào bẫy.Công chúa Thịnh Kinh giải thích.“À, anh ấy đồng ý giao dự án cho tôi rồi.”“À đúng, anh ấy còn nói sẽ gấp đôi phần thưởng cho cô.”Xong đời rồi, tôi vừa định bỏ chạy thì bị Thẩm Dự Hành vác lên vai rồi mang đi.

6 chương 240 lượt đọc
“Chị gái ác độc” bỗng hóa người hiền?!
Hiện đại

“Chị gái ác độc” bỗng hóa người hiền?!

“Chị gái ác độc” bỗng hóa người hiền?! Khi quay show truyền hình thực tế kiểu “chậm mà chắc”, em gái tôi uất ức kể lể: “Hồi nhỏ mẹ thiên vị chị tôi, chị được ăn kẹo, còn tôi thì không.” “Có lần tôi ăn lén một viên kẹo, chị lập tức móc ra khỏi miệng tôi rồi vứt đi, mẹ còn đá/nh tôi một trận.” Tôi nghe xong chỉ biết nhìn nó với vẻ mặt khó tả: “Em ăn nhầm th/u0^c diệ/t chu ộ.t đấy.” Nó hậm hực nhét hai quả dâu tây vào miệng, tiếp tục tranh luận: “Vậy còn dâu tây thì sao? Mẹ cũng chỉ cho chị ăn, đến đụng em còn không cho đụng, không phải thiên vị là gì?” Tôi hoảng hồn trợn mắt: “Em bị dị ứng dâu tây!” Khoảnh khắc ấy, toàn bộ netizen đang “bênh vực công lý” cho nó liền im bặt. 【Chị gái ơi chị…】 【Hạ Ninh: Làm ơn, ông trời hãy phân rõ phải trái! Tôi không phải chị gái độc ác!】 【Thẩm Mộng chỉ nhớ những tổn thương mình nhận từ gia đình, chẳng hề nhắc đến những tổn thương chính cô ta gây ra.】

4 chương 46 lượt đọc
Hành Trình Ma: Con Đường Hoàn Dương
Chữa Lành

Hành Trình Ma: Con Đường Hoàn Dương

Hành Trình Ma: Con Đường Hoàn Dương Động đất lúc rạng sáng. Vì giữ mạng sống, tôi lập tức nhảy lầu. Không ngoài dự đoán, tôi trở thành nạn nhân duy nhất. May thay, tên tôi không có trong sổ sinh tử của Diêm Vương. Để giữ mạng, tôi phải hoàn dương.

8 chương 212 lượt đọc
Livestream Gọi Hồn, Ai Gan Lớn Thì Vào
Hài Hước

Livestream Gọi Hồn, Ai Gan Lớn Thì Vào

Livestream Gọi Hồn, Ai Gan Lớn Thì Vào Tôi livestream gọi h//ồ/n, bất ngờ kết nối với con trai của một vị tài phiệt. Hắn đưa ra một tấm bát tự. Tôi liếc nhìn, thản nhiên nói: “Người sống thì không thể gọi h//ồ/n.” Hắn cười nghiêng ngả, đập bàn liên tục: “Đó là bát tự của mẹ ruột tôi, bà đã mất nhiều năm rồi.” Tôi nhìn hắn, giọng bình tĩnh: “Bà ấy đang ở tầng hầm thứ 3 dưới nhà anh. Không trụ nổi nữa đâu, tốt nhất anh nên tranh thủ gặp bà lần cuối.” Hắn cười càng dữ hơn, mỉa mai: “Nhà tôi chỉ có một tầng hầm thôi. Cô có lừa cũng lừa cho kỹ một chút đi!” Rồi tiện tay re/p/o/rt luôn livestream của tôi. Tối hôm đó, hắn quỳ sụp trước mặt tôi, run rẩy cầu xin: “Cầu xin cô, cứu lấy mẹ tôi…” Ấn tinh hóa quan sát, thân x/á//c thành trận pháp. Mở qua/n t/ài cầu phát tài, đinh bảy tấc đóng chặt luân hồi. Vụ này… hơi khó xử. Cứu thì vẫn cứu được thôi. Nhưng mà, phải trả thêm tiền.

4 chương 120 lượt đọc
Sau Khi Tôi Muốn Ly Hôn, Tổng Tài Bỗng Khóc
Hiện đại

Sau Khi Tôi Muốn Ly Hôn, Tổng Tài Bỗng Khóc

Sau khi phá sản, ba tôi lấy ơn báo oán, ép cậu học sinh nghèo từng được nhà tôi tài trợ cưới tôi. Chúng tôi mỗi ngày đều làm chuyện giường chiếu trong hằn hận, không có tình cảm, toàn là kỹ thuật. Một lần nữa khi tôi sai anh sưởi ấm chân cho mình. Trước mắt đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận. 【Nữ phụ cũng nên biết xấu hổ đi chứ, ngày nào cũng coi nam chính như chó mà sai khiến.】 【Đại tiểu thư vô dụng, ngoài tiêu tiền của nam chính thì chẳng biết làm gì. Rốt cuộc nam chính bao giờ mới ly hôn với cô ta?】 【Đợi nữ chính thanh lãnh tiến thủ là thanh mai xuất hiện, nữ phụ làm loạn khắp nơi, nam chính sẽ chán ghét cô ta thôi.】 【Sau này nữ phụ chỗ nào cũng nhằm vào nữ chính, bị nam chính đuổi khỏi biệt thự, phải nhặt rác mà sống, cuối cùng còn bị xe đâm chết, đúng là hả lòng hả dạ.】 Chân tôi vừa duỗi ra liền lập tức rụt mạnh lại. Tôi nhìn Đàm Tự đang lộ vẻ mất kiên nhẫn. Nuốt nước bọt, nói: “Tôi, tôi đột nhiên thấy không lạnh nữa.”

5 chương 92 lượt đọc
Hôn Nhân Không Tình Yêu
Hiện đại

Hôn Nhân Không Tình Yêu

Hôn Nhân Không Tình Yêu Đồng hành cùng người chồng từ cuộc hôn nhân với vận tốc ánh sáng tới dự một bữa tiệc. Lúc bước vào phòng, tôi nhận nhầm người, lôi lôi kéo kéo một người đàn ông xa lạ, còn gọi người ta là chồng yêu. Giây tiếp theo, một giọng nói đầy châm chọc vang lên ở phía sau: “Chồng của cô ở chỗ này cơ!”

8 chương 401 lượt đọc

Truyện mới

Thiên Kim Giả Và Thiếu Gia Thật

Tình yêu với Chu Thời An là do tôi dùng tiền đập ra. Vì vậy mỗi ngày tôi đều yên tâm thoải mái dính lấy anh. Khi tôi lại một lần nữa quấn lấy anh đòi hôn. Trước mắt bỗng trôi qua vài dòng bình luận: 【Chu Thời An thật thảm, vốn dĩ là thiếu gia thật, bị ôm nhầm với thiên kim giả thì thôi đi, bây giờ còn phải vì tiền thuốc của ông nội mà bán thân.】 【Nam chính vừa từ cửa hàng tiện lợi trở về, đã bị nữ phụ kiêu căng quấn lấy đòi hôn, sự mệt mỏi của anh ấy cô không nhìn thấy sao?】 【Nam chính cần là kiểu tri kỷ tâm hồn như nữ chính có thể cùng anh bàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt, chứ không phải loại trong đầu chỉ biết dính dính như nữ phụ!】 【May mà bí mật thân thế sắp bị nữ chính lương thiện vạch trần rồi, nữ phụ sắp bị đá đi rồi hì hì.】 Tôi sững người. Rời khỏi môi Chu Thời An, nhìn vào đôi mắt đen mê ly của anh nói: “Tôi… tôi không muốn nữa.”

Bị Tổng Tài Hiểu Lầm Cả Thế Giới

Tôi chỉ dùng một năm, đã chinh phục được thái tử gia Thẩm Yến Từ khiến cả giới Kinh Quyển nghe danh đều sợ hãi. Tôi ép anh bỏ thuốc, ép anh mặc đồ ngủ gấu hồng, ép anh mỗi ngày đúng giờ về nhà nấu cơm cho tôi. Cho dù tôi làm loạn trời đất, giá trị công lược trên đầu anh vẫn một đường tăng vọt đến 99%. Tôi cứ tưởng anh yêu tôi đến tận xương tủy, trong lòng tràn đầy vui sướng chờ hệ thống phát thưởng. Kết quả hệ thống sau khi nâng cấp trở về, lại phát ra tiếng báo động chói tai: “Chạy! Mau chạy! Đó là giá trị sát ý! Anh ta muốn giết cô!” Tôi lập tức tỉnh táo. Ngày hôm sau, tôi hai tay đưa bật lửa cho anh, cung kính cúi người một cái: “Thẩm tổng, chúng ta chia tay đi.”

Nhà Trên Mộ, Người Đóng Cọc

Lâm gia dựng nhà mới, ta vừa liếc mắt đã buông một câu: “Đây là bán phần mộ, đại hung.” Mụ bà mù nghe vậy liền quát: “Ngươi không hiểu gì cả! Mộ trấn trạch, phú quý vạn đời!” Ta cười nhạt: “Dương khí ép âm, đoạn tuyệt con cháu. Ai ở trong đó, hậu nhân ắt tuyệt. Tin hay không tùy các ngươi, chết rồi đừng tìm ta.” Con trai của Lâm bí thư xông lên định động thủ. Chưa kịp ra tay, đã bị xà nhà rơi xuống, đập gãy cổ tại chỗ. “Ôi chao, nhà ai làm rơi cái yếm đỏ xuống đầm thế này? Vải trơn bóng thế kia, chắc đáng giá lắm.” Sau lưng vang lên giọng nói trầm như sấm. Là Đường Đại Tráng—bạn nối khố từ thuở ta còn chân đất. Hắn vác xẻng trên vai, tay kia xách nửa túi giấy vàng chuẩn bị đi tảo mộ. Trước tiết Thanh Minh, trời vừa đổ một trận mưa tà lạnh thấu xương. Ta trở về làng quét mộ, vừa tới miệng đầm Hắc Thủy nơi đầu thôn liền dừng bước. Trên mặt nước xoáy tròn, nổi lềnh bềnh một thứ chói mắt. Một chiếc yếm đỏ kiểu cũ, thêu ám văn, theo làn nước dập dềnh. Ta nhìn chằm chằm mặt nước, không quay đầu: “Đừng nói bậy.” Sắc mặt ta trầm xuống. Màu đỏ trên chiếc yếm kia, căn bản không phải thuốc nhuộm, đó là thứ đỏ được ngâm từ chu sa và máu người chết, sẫm đến lạnh người. Thứ này gọi là “tiền mua mạng”. Kẻ âm vượt sông, phải để lại một vật trên mặt nước làm giao dịch. Ai tiện tay nhặt lên… kẻ đó sẽ thế chỗ xuống dưới. Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng chuông xe đạp lanh lảnh. Keng… keng…

Đứa Trẻ Sinh Ra Trong Quan Tài

Gia gia là kẻ vá xác, nghề này cần gan lớn mới làm được, mấy huyện quanh vùng chỉ có mình ông hành nghề ấy. Phàm người chết oan, chết thảm, đều được đưa đến cho ông khâu vá chỉnh tề. Mười mấy năm trước, vào một đêm gió lớn, gia gia vừa khâu xong một thi thể đứt đầu, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa. Gió rít từng cơn, cửa sổ kêu u u như tiếng quỷ khóc. Nếu là người thường, bên cạnh nằm một xác chết, lại nghe tiếng gõ cửa lúc đêm khuya, ắt đã sợ đến mất vía. Nhưng gia gia gan lớn, liền bước ra mở cửa. Ngoài cửa đứng một nữ tử tóc tai rũ rượi, bụng mang thai to. Dẫu gia gia đã quen nhìn xác chết, cũng không khỏi giật mình. Da thịt nữ tử trắng bệch, trên thân lốm đốm vết ban — chính là thi ban. Gia gia trong lòng lạnh đi, biết mình đã gặp thứ không sạch sẽ. Song ông không hoảng, bởi người làm nghề này, gặp chuyện tà dị cũng chẳng hiếm. Ông quát: “Thứ không có mắt! Đây không phải nơi ngươi nên đến!” “Cút mau! Không ta lấy huyết chó đen hắt ngươi!” Người đời nói: người sợ quỷ ba phần, quỷ sợ người bảy phần. Nào ngờ nữ thi kia lại quỳ sụp xuống, ôm bụng run rẩy: “Xin cứu hài nhi của ta…” Xác chết mà mang thai, đã chết thì thai trong bụng tất cũng không sống. Chưa kịp để gia gia nghĩ ngợi, nữ thi đã ôm bụng kêu thảm: “Đau… ta sắp sinh rồi…” Cảnh tượng ấy quỷ dị đến cực điểm. Nữ thi ngã xuống, như người sống sinh nở, vừa khóc vừa rặn. Chỉ trong chốc lát, đã sinh ra một đứa trẻ. Tiếng khóc oe oe vang lên, khiến gia gia bừng tỉnh. Ông run rẩy định đóng cửa, nhưng nữ thi đã bế đứa bé, đưa tới trước mặt: “Hài nhi của ta còn sống… xin ngươi nuôi dưỡng nó…”

Hóa Ra Nam Chính Thích Tôi

Cuộc thi lập trình, Lục Tễ Hàn đã đồng ý bỏ cho tôi một phiếu nhưng lại đổi ý. Tôi tức giận, túm lấy cổ áo anh rồi hôn thẳng lên. “Anh nói mà không giữ lời thì phải chịu trừng phạt.” Trong cơn bốc đồng, tôi mất hết lý trí. Đột nhiên nhìn thấy những dòng bình luận bay lơ lửng trên đầu. 【A a a! Nam chính của tôi bị vấy bẩn rồi, nữ phụ độc ác này đúng là quá độc ác.】 【Hừ! Nam chính là người mà nữ phụ như cô có thể hôn sao?】 【Không sao, đợi khi nữ phụ và nữ chính cùng rơi xuống nước, nam chính chỉ cứu nữ chính, nữ phụ sẽ chết ngay tập đó.】 【Phiền chết đi được, không muốn thấy cô ta ngày nào cũng bám lấy nam chính nữa, tác giả mau viết cho cô ta chết đi.】 Tôi: ??? Thì ra tôi là nữ phụ độc ác, chẳng trách tôi liếm mặt theo đuổi Lục Tễ Hàn suốt một năm mà anh vẫn không thèm để ý. Tôi ngẩng mắt lên, đối diện với ánh mắt của Lục Tễ Hàn: “Hôn đủ chưa?” Tôi lau miệng: “Đủ rồi, đủ rồi, xin lỗi, làm phiền rồi, sau này sẽ không như vậy nữa.” Giữ mạng quan trọng hơn, tôi lập tức chạy mất. Chỉ còn lại Lục Tễ Hàn đứng ngơ ngác trong gió.

Bạn Gái Của Học Thần

Anh trai ruột trước khi ra nước ngoài đã giao tôi cho anh em tốt của anh ấy chăm sóc, người mà tôi Crush. Biết được hoa khôi của trường cũng thích anh, tôi nhân lúc say rượu mà giành trước tỏ tình. Crush đã đồng ý! Tôi vui mừng đến nổ tung, nhưng đột nhiên lại nhìn thấy những dòng bình luận bay trên đầu: 【Phiền chết đi được. Nữ phụ có thể giữ chút thể diện không! Tôi chịu hết nổi rồi!】 【Nữ phụ chỉ có gương mặt và vóc dáng, đầu óc trống rỗng mà cũng dám đi tỏ tình? Buồn cười chết mất!】 【Mấy người không hiểu rồi. Nam chính chưa từng yêu ai, chỉ lấy cái bao cỏ này luyện tay thôi.】 【Nam chính sắp sửa vừa gặp đã yêu hoa khôi tài sắc vẹn toàn rồi, ngồi chờ cái đồ phiền phức này bị cốt truyện giết chết thôi.】 Thẩm Duật Minh – người vừa mới chính thức trở thành bạn trai tôi – thấy tôi đứng ngây ra nửa ngày không động đậy, bất đắc dĩ quay đầu lại: “Leo lên đi. Tôi cõng em về.” Tôi run lên một cái, lùi lại hai bước: “Không… không cần anh cõng đâu.”

Giáo Sư Lạnh Lùng Và Cuộc Yêu Bí Mật

Tôi lén lút yêu đương với một vị giáo sư cao lãnh. Kết quả phát hiện ra anh ấy lại là một tên siêu dính người, yêu rồi thì chia tay cũng không chia được. Sau đó người đàn ông gặp tai nạn bất ngờ mất trí nhớ, tôi lén gọi thử anh ấy một tiếng “chồng”. Kết quả bị anh ấy quát mắng ngay trước mặt mọi người: “Bạn học Trần, chuyện thi lại không có chỗ để thương lượng, sức hút cá nhân của em không đủ để em đi con đường tắt này.” Sau khi xác nhận Tống Du Niên thật sự đã quên tôi, tôi vui mừng như điên chạy tới quán bar bắt chuyện với trai đẹp. Đúng lúc này, người đàn ông đột nhiên xuất hiện với vẻ âm trầm đáng sợ: “Vừa nãy trong trường đông người, anh suýt nữa đã quỳ xuống cầu xin em.” “Xin em, chỉ cần nhìn thấy em ở bên người khác, anh cảm thấy mình sắp chết rồi.”

Cưỡng Ép Yêu Anh Năm Năm

Là đại tiểu thư của giới thượng lưu Thượng Hải, sau nửa năm kết hôn, bầu trời của tôi sụp đổ. Tôi vậy mà lại là thiên kim giả bị ôm nhầm? Càng thảm hơn là, người chồng tôi dùng thủ đoạn cưỡng ép mới có được, ngày nào cũng muốn ly hôn với tôi. Anh ta spam than thở trong nhóm anh em: 【Sao tôi xui xẻo thế này, cưới phải một tổ tông chỉ biết khóc, lại còn kiêu căng chết người!】 【Nếu không phải cô ta cưỡng đoạt cho bằng được, ai thèm cưới cô ta! Ai thèm nuông chiều cô ta!】 Tôi không còn dám tiếp tục làm loạn nữa, lo anh thật sự ly hôn, vì thế bắt đầu trở nên cẩn thận dè dặt. Thế mà anh lại sụp đổ trong nhóm. 【Anh em à, vợ tôi đột nhiên không làm loạn nữa, có phải bên ngoài có người rồi không?】 【Tất cả mau ra đây hiến kế cho tôi đi, mẹ nó tôi sắp phát điên rồi a a a!】 【Xong đời rồi, vợ tôi hình như thật sự bị chó hoang tha mất rồi…】

Công ty phá sản

Vào cái đêm công ty mẹ tôi phá sản, bà ôm tôi khóc đúng ba phút, sau đó nhét vào tay tôi một tấm vé máy bay. “Đi Anh đi, đừng quay đầu lại.” Tôi không hiểu gì cả, nhưng vẫn ngoan ngoãn kéo vali ra sân bay. Vừa qua khỏi cửa an ninh, tôi vẫn còn đang ăn mừng vì mình kịp bắt chuyến bay cuối cùng. Điện thoại bỗng rung lên. Là tin nhắn từ trợ lý của mẹ, chỉ có vỏn vẹn một dòng —— “Đừng lên máy bay, mười phút nữa bố cô sẽ dẫn người tới bắt cô đấy.” Tôi đứng giữa sảnh chờ sân bay, bốn bề toàn là người, nhưng lại có cảm giác mặt đất dưới chân mình đang lún xuống. Chuyện “công ty phá sản” mà mẹ nói, và chuyện “dẫn người tới bắt” mà bố sắp làm, giữa hai chuyện này rốt cuộc đang ẩn giấu điều gì?

Đường Tam Thi Số 68

Tôi bước lên một chiếc taxi. Tài xế hỏi tôi làm nghề gì. Tôi đáp, mình là blogger tâm linh, bình thường thì giám định đồ cổ, thỉnh thoảng cũng xem bói. Nghe xong, ông ta cười khục khặc. Rồi hỏi tiếp: “Cô gái, vậy cô thử tính xem… bây giờ chúng ta đang ở đâu?” Tôi liếc ra ngoài cửa sổ nhìn biển số cửa hàng, hơi ngờ vực. “Đường Tam Thi… số 68?” Một sự im lặng chết chóc bao trùm. Một lúc lâu sau, trên màn hình livestream, có người chậm rãi gõ ra một dòng chữ: 【Streamer à, đường Tam Thi… không có số 68 đâu.】

Kế Hoạch Bí Mật Của Tổng Tài

Tôi đi theo cô bạn thân lén lút đến Cục Dân chính để đăng ký kết hôn, ai ngờ vừa bước chân ra ngoài đã chạm mặt anh trai của nó. Bạn thân tôi sợ đến mức mặt c/ắt không còn một giọt m/áu, vội vàng nép ra sau lưng tôi rồi nhắm mắt bịa đại: “Anh, anh đừng hiểu lầm… là Thẩm Miên! Hôm nay cậu ấy kết hôn, em chỉ đi cùng cậu ấy thôi!” Để bao che cho nó, tôi chỉ còn cách cắn răng nhận luôn chuyện kết hôn này về phía mình. Trước mặt em gái, anh ấy chỉ lạnh nhạt buông đúng bốn chữ: “Tân hôn vui vẻ.” Thế nhưng đến nửa đêm, người đàn ông ấy lại mang theo mùi rư/ợu nồng nặc, khóa trái cửa nhà tôi. Người vốn luôn thanh cao và khắc chế ấy, lúc này lại như biến thành kẻ đ/iên: “Nếu em đã là vợ của người khác rồi…” “Vậy chúng ta làm chút chuyện trái đạo đức, được không?”

Em Là Ngoại Lệ Của Anh

Tôi là một kẻ ốm yếu. Năm anh ghét tôi nhất, thái tử gia của giới quyền quý Bắc Kinh bị hệ thống cưỡng chế trói buộc, bắt anh phải làm “mẹ nam” của tôi. Anh hằn học nói: “Cô là nữ chính, nếu tôi không công lược cô thì tôi sẽ chết!” Tôi sợ làm phiền anh. Lén lút đi làm thêm để trả tiền. Kết quả Hoắc Từ lại bị hệ thống trừng phạt, gãy mất một chân. Anh hung dữ mắng tôi: “Cô không cho tôi nuôi, không tiêu tiền của tôi, không ăn cơm tôi nấu, là muốn hệ thống giết chết tôi đúng không?!” Tôi không dám chạy nữa. Nhưng trước đêm kết hôn. Hệ thống thật sự xuất hiện, nói Hoắc Từ đã công lược nhầm người. “Hoắc Từ mù rồi sao? Cô xấu thế này, sao có thể là nữ chính.” Tôi cười khổ gật đầu. Nghe theo sắp xếp giả chết rời đi. Sau đó lại nhìn thấy người đàn ông cao quý xinh đẹp kia, sụp đổ giơ súng, bắn hệ thống thành cái sàng. “Chết tiệt!” “Ông đây chẳng lẽ không biết cô ấy không phải nữ chính sao? Con khốn nhiều chuyện!” “Ông đây vất vả nuôi lớn bảo bối của ông như vậy, mày đem bảo bối của ông đi đâu rồi!”

Truyện đang đọc

Nhân viên lưu trữ có "mũi chó nghiệp vụ".

Nhân viên lưu trữ có "mũi chó nghiệp vụ".

Vì món lẩu cay xiên que ngon quá mức, tôi đã báo cảnh sát, triệt luôn một quán đen. Sau đó vì dầu lẩu có vị khé khé lạ, tôi lại tố giác một ổ làm dầu cống. Rồi một ngày, tôi lại xuất hiện ở đồn cảnh sát. Mấy anh cảnh sát đều bật cười: “Cô gái nhỏ, lần này lại định tố quán nào đây?” Tôi đáp: “Lần này không phải quán. Lần này tôi tố cáo bạn trai tôi.” Cảnh sát: “Cô dựa vào đâu mà nghi ngờ cậu ta? Có chứng cứ gì không?” Tôi nói: “Bởi vì… tôi không xứng với anh ấy.”

Chương 1
Niên Niên Hữu Kim Triều

Niên Niên Hữu Kim Triều

Sau khi được Lục gia nhận nuôi, Lục Nghiên trở thành vị hôn phu của ta, nhưng hắn mãi không chịu rước ta về dinh. Hắn chê bàn tay xay đỗ của ta thô ráp, lại chẳng biết ngâm thơ đối chữ. Đợi đến khi hắn lên kinh ứng thí, Tạ thị nhất tộc bỗng nhiên tìm đến cửa, nói rằng năm xưa từng có hôn ước với con gái Lục gia. Em chồng nghe tin xong suýt nữa khóc ngất trên giường. “Tạ Tam lang kia suốt ngày đá gà chọc chó, là tên lăng nhăng nức tiếng đất Lăng Châu! Ta thà chet chứ không gả!” Ta thở dài một tiếng, đề nghị: “Hay là, để ta thay muội?” Dù sao thì, ta cũng đang muốn đổi một phu quân khác.

Chương 1
Những lời trăn trối và quy tắc cuối cùng của chị gái

Những lời trăn trối và quy tắc cuối cùng của chị gái

Chị tôi đã ch/ết. Thi th/ể của chị đã được an táng từ lâu, vậy mà đến ngày hôm đó, tôi lại nhận được tin nhắn từ chị. Trong tin nhắn chỉ có đúng ba câu. “Hãy cẩn thận với những người mặc đồ đỏ.” “Những món ăn mẹ nấu có thể ăn, nhưng nếu trong đó xuất hiện răng người, móng tay, tóc… thì tuyệt đối đừng nói cho mẹ biết.” “Trước mười giờ tối, nhất định phải về nhà, sau khi về nhà thì bắt buộc phải lên giường ngủ!!!”

Chương 1