Đề xuất

Nữ Phụ Độc Ác
Hiện đại

Nữ Phụ Độc Ác

Nữ Phụ Độc Ác Tôi chính là nữ phụ độc ác nhưng tôi mặc kệ. Bởi vì tôi bị mù mặt. Trong một gia đình có năm người, một nam chính, một phản diện, một nam phụ, một nữ chính, một nữ phụ. Cốt truyện yêu cầu tôi phải ưu ái nữ phụ, chèn ép nữ chính, ngược đãi nhân vật phản diện, nuông chiều nam chính và tốt hơn nữa là không để ý đến nam phụ. Tôi im lặng nhìn chằm chằm vào năm nhóc con trông giống hệt nhau, trầm ngâm suy nghĩ. [Cô là một nữ phụ độc ác có tác động cực kỳ lớn đến cốt truyện, nếu không tuân theo cốt truyện, thế giới sẽ sụp đổ.] Tôi nhìn cuốn “Bách khoa toàn thư” trước mặt, thứ có thể giải đáp mọi thắc mắc của mình, sau khi suy đi nghĩ lại, tôi quyết định thôi thì cố gắng hết sức vậy. “Nam chính là ai?” [Người dễ thương nhất, có đôi mắt to nhất và cái miệng đỏ nhất.] “Tên gì?” [Không biết.] “Nữ chính là ai?” [Người đẹp nhất, tuổi còn nhỏ nhưng đã có nét đẹp của một mỹ nhân tương lai với khuôn mặt trái xoan và đôi mắt hạnh nhân.] “Tên gì?” [Không biết.] Sau nhiều lần tra hỏi, tôi vẫn không biết gì ngoài những mô tả về ngoại hình có chút mơ hồ kia. Tôi hơi hoang mang nói: “Được rồi, vậy cùng nhau hủy diệt đi.” Bắt đầu.

7 chương 75 lượt đọc
Giày Lọ Lem
HE

Giày Lọ Lem

Giày Lọ Lem Năm thứ tư thầm thương trộm nhớ Bùi Sâm, anh ta lại cãi nhau với hoa khôi trường. Hoa khôi trường tức giận đồng ý lời tỏ tình của tên côn đồ bên ngoài trường. Ai ngờ tên côn đồ đó lại nghiêm túc, bám riết không tha. Hoa khôi trường cuối cùng cũng sợ, khóc như mưa trước bàn của Bùi Sâm. Bùi Sâm cười đùa cợt nhả: “Liên quan gì đến tôi hửm? Bạn gái cũ.” Tôi tưởng lần này bọn họ sẽ chấm dứt hẳn. Nhưng sau khi hoa khôi trường rời đi, Bùi Sâm đột nhiên nhìn về phía tôi: “Cậu đi quyến rũ tên côn đồ đó, thay Miểu Miểu chặn đào hoa.” Tôi không thể tin nổi nhìn anh ta, giọng run rẩy: “Dựa vào đâu?” “Bạn cùng bàn nhỏ, không phải chính cậu đã nói sao? Sẽ nguyện ý làm mọi thứ vì tôi.” Tôi ngây người tại chỗ, xấu hổ đến nỗi không nói nên lời. “Bùi Sâm, cậu lén đọc nhật ký của tôi?” Bùi Sâm cười hờ hững: “Có gì quan trọng, dù sao chẳng phải cũng viết về tôi sao.”  

4 chương 69 lượt đọc
Thiên Hạ Của Thục Nữ
Cổ Đại

Thiên Hạ Của Thục Nữ

Thiên Hạ Của Thục Nữ Thành hôn 4 năm, Quý Tu lại nuôi một ngoại thất ở trang tử. Ta bình tĩnh đề xuất hòa ly. Hắn kinh ngạc, tức thì nổi giận. “Ta vẫn nể tình nghĩa phu thê, chưa từng đưa nàng ấy vào phủ, đều là nữ nhân, sao ngươi lại không dung người như thế! Ôn gia sớm đã suy bại, người nên tự biết thân biết phận, ngươi tưởng ngươi còn là thiên kim cao môn khiến người người ngưỡng mộ năm nào sao?” Hắn cười lạnh bỏ đi. Từ đó dọn ra trang ngoài, công khai ra vào với tiểu thiếp kia, còn rầm rộ chuẩn bị nghi lễ bình thê, lại buông lời cuồng vọng giữa bữa tiệc cười đùa: “Đến lúc đó chén trà bình thê ấy, nàng uống cũng phải uống, không uống cũng phải uống.” Mọi người đều nhìn ta cười nhạo. Ta hoàn toàn chẳng bận tâm, bận rộn thu xếp mọi việc còn dang dở. Chỉ vì mới không lâu trước, có thư từ Kiềm Châu đưa đến. Phụ thân cùng huynh trưởng được minh oan, chẳng bao lâu nữa sẽ vào kinh, được Hoàng đế ban thưởng.

7 chương 105 lượt đọc
Xé Nát Bạn Cùng Phòng Cực Đoan
Hiện đại

Xé Nát Bạn Cùng Phòng Cực Đoan

Xé Nát Bạn Cùng Phòng Cực Đoan Bạn cùng phòng ỷ vào việc mình nghèo mà tự mang bạn trai ngoài trường về phòng ngủ. Vì ở khách sạn năm sao mà còn lấy trộm tiền tôi để dưới gối. Sau khi bị tôi phát hiện, cô ta không chỉ không chịu trả lại mà còn hùng hồn nói với tôi: “Tôi bị trầm cảm, hai chúng ta mỗi người một nửa.”

6 chương 70 lượt đọc
Kỹ Thuật Né Bẫy
Hài Hước

Kỹ Thuật Né Bẫy

Kỹ Thuật Né Bẫy Trong buổi họp lớp, bạn cùng bàn cũ đột nhiên tiến đến trước mặt tôi rồi nói: “Cậu còn nhớ chuyện bắt nạt tớ hồi cấp hai không?” Tiếng trò chuyện đột ngột dừng lại, mọi người đều nhìn về phía tôi. Ngay cả ống kính livestream của bạn học đang là một hot girl triệu view cũng hướng về phía tôi. Cả thế giới đang chờ tôi tự chứng minh. Tôi nhếch mép, nhanh gọn rút ra một cuốn sổ tay dày cộp tới năm trăm trang. “Tôi đã bắt nạt cậu lúc nào, ở đâu, cậu nói ra để chúng ta đối chứng.” Người ta ngày nào cũng viết nhật ký đây này! Tuy không tài giỏi nhưng từ năm mười tuổi tôi đã mắc chứng hoang tưởng bị hại. Cảm thấy luôn có kẻ tiểu nhân muốn hãm hại mình nên tôi đã sớm có sự chuẩn bị.  

4 chương 70 lượt đọc
Chồng Tôi Là Nô Lệ Của Mẹ Ruột
Hiện đại

Chồng Tôi Là Nô Lệ Của Mẹ Ruột

Chồng Tôi Là Nô Lệ Của Mẹ Ruột Anh trai chồng ly hôn. Chồng tôi liền đón hai đứa cháu trai về nhà, giao cho chúng tôi nuôi. Tôi: “???” Tôi nói: “Anh ta chỉ ly hôn, chứ có ch.t đâu!” Vậy mà chồng tôi vẫn nhất quyết lo cho hai đứa nhỏ, bỏ tiền bỏ công. Lý do của anh ta là: “Anh trai với mẹ tôi đều vất vả lắm rồi.” Thế là tôi ly hôn với anh ta. Kết quả, đến năm thứ ba sau khi ly hôn— anh trai chồng tái hôn với chị dâu. Còn chồng cũ thì… đến tìm tôi để xin tái hôn. Tôi: “Phi! Cút đi đồ đàn ông ngu hiếu!”

4 chương 136 lượt đọc
Bạn Gái Nhặt Ve Chai, Bạn Trai Đào Mỏ
Hài Hước

Bạn Gái Nhặt Ve Chai, Bạn Trai Đào Mỏ

Bạn Gái Nhặt Ve Chai, Bạn Trai Đào Mỏ Khai giảng đại học, trong mục “Nghề nghiệp của phụ huynh” ở phiếu giới thiệu bản thân, tôi điền: “Nhặt ve chai”. Cả lớp ồ lên cười, bảo tôi là đứa lớn lên trong bãi rác. Chỉ có một người bạn gia cảnh giống tôi, cậu ấy nói: “Ba tớ làm nghề đà/o mỏ.” Thế là chúng tôi như tìm được tri kỷ, cùng khổ mà đồng cảm, nhanh chóng trở thành bạn thân, chuyện gì cũng kể nhau nghe. Chúng tôi học cùng nhau, làm thêm cùng nhau. Cùng đứng trước cổng trường gọi set tiết kiệm ở McDonald’s hay kem giá rẻ ở Mixue. Có lần cậu ấy nghiêm túc nhìn tôi, nâng mặt tôi lên rồi nói: “Diểu Diểu, yên tâm, tớ sẽ cho cậu một cuộc sống tốt.” Tôi cũng thành thật đáp lại: “Tiểu Bạch, cậu cũng yên tâm, tớ sẽ nỗ lực hết mình.” Cho đến lễ tốt nghiệp, tôi lái chiếc Porsche Panamera đến trường, nhìn thấy tên bạn trai rẻ tiền của mình bước xuống từ một chiếc Ferrari. Tay tôi đang cầm ba quyển sổ đỏ định cầu hôn, mà mặt thì méo xệch: “Cái tên trai nhà nghèo, hiền lành, đẹp trai, chăm chỉ năm xưa của tôi đâu rồi?” Còn cậu ấy, người đang cầm nhẫn kim cương to đùng và một bản giấy tặng tài sản, cũng sững sờ: “Còn cô gái mạnh mẽ, độc lập, sống bằng nghề nhặt ve chai năm đó của tôi đâu rồi?”

4 chương 70 lượt đọc
Không Ngoảnh Lại
Báo Thù

Không Ngoảnh Lại

Không Ngoảnh Lại Dù biết chàng thiếu niên sa cơ trước mắt ta rồi sẽ quyền khuynh thiên hạ, ta vẫn quyết tâm hủy hôn với hắn. “Tỷ tỷ, vì sao vậy?” Ân Can nhìn chằm chằm ta, ánh mắt đầy quyết liệt, như thể ta mới là kẻ phụ bạc. Diễn xuất thật tuyệt vời. Tuyệt đến nỗi nếu không được trọng sinh một lần, ta đã không nhận ra rằng chàng thiếu niên trước mắt này, sẽ giao con gái ruột của chúng ta cho ái phi của hắn hành hạ đến ch*t, mặc cho ta van xin đến đứt ruột đứt gan. Kiếp trước, ta tung cầu kén rể, không ngờ quả cầu thêu lại rơi vào tay một tên ăn mày nhỏ. Nhưng việc kén rể vốn chỉ để sau này quản lý cơ nghiệp nhà họ Đinh, nên phu quân là ai cũng không quan trọng, chỉ là một món đồ trang trí mà thôi. Ta chỉ không ngờ rằng sau khi được tắm rửa sạch sẽ, tên ăn mày nhỏ ấy lại đẹp đẽ đến vậy. Lần đầu gặp mặt, hắn như một chú chó con vừa mới mở mắt, nhìn ta với đôi mắt rưng rưng, câu đầu tiên đã nói: “Xin tiểu thư đừng ghét bỏ, ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì!” Lúc đó ta nghĩ, vị hôn phu tương lai như vậy cũng không tệ. Vì hắn nhỏ hơn ta một tuổi, ta bảo hắn gọi ta là “tỷ tỷ” trước khi thành thân, kết quả là mặt hắn đỏ bừng lên. Ta chỉ nghĩ hắn thuần phác đơn giản. Nhưng sau này mới biết, kẻ đơn giản không phải là hắn, mà là ta. Chàng thiếu niên mềm mại vô hại trước mắt, hóa ra lại là Tam hoàng tử đã “chết” trong một cuộc săn. Hắn chỉ mượn nhà họ Đinh của ta để che giấu thân phận, tránh mũi nhọn của Thái tử, âm thầm gây bão táp, từng bước xây dựng thế lực. …

7 chương 112 lượt đọc
Ánh Trăng Sáng Niệm Niệm
Hiện đại

Ánh Trăng Sáng Niệm Niệm

Ánh Trăng Sáng Niệm Niệm Mười năm trước, tôi là một ngôi sao nổi tiếng. Khi cánh săn ảnh chụp được tôi lần nữa, lúc đó tôi đang giao đồ ăn, sau lưng còn địu một đứa bé. Ngay khi tin tức được đăng tải, mọi người đều thở dài tiếc nuối, nói rằng tôi đã tự tay phá hỏng một ván bài đẹp. Tối hôm đó, tôi nhận được ba cuộc điện thoại. Ông trùm thương giới Cố Cẩn Trạch giọng lạnh như băng: “Đưa đứa trẻ về nhà họ Cố, loại mẹ như cô không xứng nuôi dạy nó.” Ngôi sao hạng A Hứa Mục Dã nghiến răng nghiến lợi: “Nếu không phải bị cánh săn ảnh chụp được, cô còn định giấu tôi đến bao giờ?” Thái tử gia Bắc Kinh Lục Hằng, giọng điệu hung hăng: “Lâm Nam Kiều, cô tự làm tự chịu cũng đừng để con tôi phải chịu khổ theo cô!” Về sau, ông trùm thương giới quỳ gối trong mưa, ngôi sao hạng A thì xin lỗi tôi trước hàng trăm ống kính, còn công tử nhà họ Lục thậm chí còn định dùng cái chết để tạ tội. “Nam Kiều, cầu xin em, đứa trẻ không phải của anh cũng không sao, chỉ cần em chịu quay về bên anh là được.” Nhưng lúc đầu, rõ ràng là họ đã hủy hoại tôi.

6 chương 118 lượt đọc
Bí Mật Động Trời
Nữ Cường

Bí Mật Động Trời

Bí Mật Động Trời Tôi mệt rã rời sau chuyến công tác nên lên giường nghỉ sớm. Nửa đêm tỉnh dậy uống nước, lúc đi ngang qua phòng bố mẹ chồng, tôi vô tình nghe được một bí mật động trời. Tôi sững người tại chỗ.

5 chương 127 lượt đọc

Truyện mới

Làm Ơn Đừng Yêu Tôi Bằng 18 Nhân Cách

Trong thời gian nghỉ quay phim, tôi bị người đại diện sắp xếp đồ đạc và đưa vào một chương trình tạp kỹ chậm rãi, được gọi một cách hoa mỹ là ” cuối tuần sống chung”. Nói thẳng ra, đó là nhốt một nhóm nghệ sĩ chẳng có điểm chung nào ở cùng một nơi trong một căn biệt thự và phát sóng trực tiếp 24/24, dưới chiêu bài thể hiện khía cạnh chân thực nhất của các ngôi sao.Tôi – Nhiễm Chức – chuyên trị vai phản diện nổi tiếng trong giới giải trí.Cái gọi là “mặt thật” của tôi ấy à? Là muốn lười biếng, muốn hết giờ, muốn cầm tiền rồi đi.Tiếc là đời không như mơ.Trùng hợp làm sao, người yêu cũ từng hẹn hò bí mật ba năm với tôi cũng có mặt.Càng cay hơn, bây giờ anh ta là Ảnh đế quốc dân – Yển Trầm, cúp thưởng nhiều đến phát ngán.

Cô Gái Bán Giày Và Chàng Thiếu Gia Mắc Bệnh Sạch Sẽ

Giang Vọng mắc bệnh sạch sẽ.Những thứ tôi chạm vào, anh ta chê bẩn rồi vứt luôn.Tôi nhặt chúng về.Đăng bán trên mấy nền tảng đồ cũ được giá khá tốt.Ít thì mấy ngàn, nhiều thì mấy chục vạn.Sau này, Giang Vọng như ý nguyện đến với mối tình trắng trong của anh ta.Không cần con chó trung thành như tôi nữa.Biết tin đó, tôi ôm lấy tay anh ta.Khóc như mất hết hình tượng suốt ba tiếng.Hết cách rồi, lúc anh ta đuổi tôi đi…Tôi cầm theo chiếc đồng hồ trị giá tám chữ số.

Muốn Làm Người Hay Làm Sói?

Muốn Làm Người Hay Làm Sói? Sau khi cha là người sói qua đời, mẹ tôi không còn đủ sức nuôi hai chị em. Bà chỉ nói một câu: “Muốn làm người, hay làm sói tự các con chọn.” Ở kiếp trước, em gái tôi chọn làm sói. Kết cục, bị đàn sói trong vườn thú hoang dã hành hạ đến ch/ết, thảm không thể nhìn. Còn tôi, theo mẹ rời đi, sống giữa loài người, từng vinh hoa phú quý một thời… Nhưng cuối cùng lại ch/ết vì bị chính em gái c/ắn trong lần đến thăm, rồi nhiễm b/ệnh d/ại. Kiếp này làm lại từ đầu. Giây phút ấy, em gái trừng mắt nhìn tôi, hung hăng giật lấy tờ thẻ: “Em muốn làm người!” Tôi nhìn em, hàng mi cụp xuống, cả người run lên vì…giải thoát. Em gái thân yêu à, làm người cái giá phải trả, còn đắt hơn làm sói rất nhiều.

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà!

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà! Kỳ thi đại học vừa khép lại, tôi liền mượn chứng minh thư của mẹ để xin làm giúp việc trong nhà một gia đình giàu có. Chủ nhà tên Trang Chi Hiền, vừa cầm hồ sơ của tôi vừa ngước mắt nhìn: “Cô… bốn mươi ba tuổi rồi hả?” Tôi uốn tóc xoăn tít như lông cừu, mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí cũ kỹ, giọng Hà Nam đặc sệt vang lên: “Chớ gì nữa! Tính cả tuổi mụ là bốn mươi lăm rồi cơ. Quê tôi mười bảy mười tám tuổi đã sinh con đầy nhà!” Sau đó, tôi lại gặp Trang Chi Hiền… trong lớp học đại học. Tan học, anh ta chặn tôi ngay góc tường, ánh mắt sắc bén: “Bốn mươi lăm tuổi? Hai đứa con? Học suốt đời không thấy mệt sao?” Tôi run lẩy bẩy, cố giữ bình tĩnh: “Thầy… thầy nhận nhầm người rồi ạ?” Trang Chi Hiền nở nụ cười nguy hiểm: “Tôi vẫn thấy cô nói giọng địa phương nghe hay hơn đấy.” Tôi suýt khóc: “Thầy ơi thầy, đừng cho em trượt môn màaa\~”  

Ánh Trăng Riêng Của Em

Vào ngày tôi nhận được kết quả phỏng vấn, vô tình lướt thấy một bài viết: [Rốt cuộc sức s//át thư//ơng của “ánh trăng sáng” lớn đến mức nào?] Bình luận hot nhất vừa mới được đăng. [Nói chuyện của tôi nhé, cậu ấy từng thầm yêu tôi hồi cấp ba, mấy hôm trước đi xin việc lại tình cờ gặp nhau.] [Dù tôi không bằng ai, cậu ấy vẫn khiến tôi trở thành người nổi bật giữa muôn người.] Ảnh kèm theo là tấm ảnh tốt nghiệp năm 18 tuổi của họ. Cô gái mặc váy trắng, bóng lưng thon gầy, trông ngoan ngoãn và dịu dàng. Chàng trai nghiêng đầu chăm chú nhìn cô, góc nghiêng khuôn mặt vừa sạch sẽ vừa… quen thuộc. Điện thoại khẽ rung lên — là tin nhắn thông báo tôi bị từ chối phỏng vấn. Lúc đó tôi mới chợt nhận ra — cô ta chính là ánh trăng sáng của Tạ Thanh Việt, và thứ bị cô ta “gi.t ch.t”… chính là tiền đồ của tôi. Thà làm cây đợi xuân, còn hơn quay đầu làm chim lạc bầy. Tôi có thể cho phép mình yêu sai, đ//au kh//ổ vì tình. Nhưng tiền đồ, tự do, cuộc sống của tôi — tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.

Cô Chủ Quán Bánh Bao Và Nữ Chủ Căng-tin

Tôi đã bán đồ ăn sáng ở cổng bệnh viện suốt ba năm. Bánh bao rau năm hào, cháo hai hào lại còn cho ăn thêm thoải mái. Hôm đó, có người vu oan tôi dùng bánh bao đông lạnh sẵn để lừa gạt mọi người. Khách đứng quanh cũng hùa theo chỉ trích: “Ngày nào chúng tôi cũng ăn bánh bao nhà bà, bà làm vậy không phải hại người sao?” “Kiếm tiền thất đức thế này, cả nhà bà sớm chết hết cho rồi!” Họ càng nói càng kích động, cuối cùng lao vào đập nát cả quầy hàng của tôi. Được thôi, đã không ăn bánh bao năm hào thì sau này đành ăn loại mười tệ vậy.

Hồi Ức Trong Túi Gấm

Năm đại hạn ấy, nhà họ Hách mang tới một bao lúa mạch đen, xin kết thân cùng nhà ta. Phụ thân, mẫu thân cùng đệ muội đều đã đói đến co gi/ật, chúng ta thật chẳng còn khí phách để khước từ. Ta bước ra, nhận lấy bao lúa mạch ấy, gả cho Hách Viễn, người hơn ta 5 tuổi. Ba ngày sau tân hôn, Hách Viễn liền phải ra chiến trường. Ta ở nhà chờ mãi, chờ năm này qua năm khác, cuối cùng lại chỉ nhận được tin hắn t/ử tr/ận…

Khi Gió Qua Nhà Cũ

Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam… Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép. Tôi cười, đưa cho bà một quả vải: “Mẹ cũng thèm à?” Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu — Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

A Trạch

A Trạch Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam…Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép.Tôi cười, đưa cho bà một quả vải:“Mẹ cũng thèm à?”Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu —Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

Mười Năm Vẫn Là Nàng

Mười Năm Vẫn Là Nàng Vì không nỡ để ta tham gia tuyển tú, cha ta liền cho người tung tin khắp nơi rằng ta si mê vị Cửu vương gia bệnh tật kia, say mê đến đi/ê/n dại, thề non hẹn biển sẽ cùng chàng sống ch .t có nhau. Hoàng thượng thân thiết với Cửu vương gia nhất, vừa nghe tin liền thật sự miễn cho ta khỏi vào cung tuyển tú. Một tháng sau, khi ta đang ở Nam Phong quán, tay vu/ốt ve cơ bụng của một gã trai trẻ, ngắm nghía cho thỏa. Thì quan phủ đột nhiên ập vào tr/uy qu/ét k/ỹ viện. Cửu vương gia ngồi trên xe lăn, ánh mắt lạnh như băng nhìn ta. “Những kẻ khác cứ theo luật mà xử, riêng kẻ này, phải tăng thêm một tội.”

Sau Khi Trợ Lý Của Hôn Phu Cướp Giường Bệnh Của Bố Tôi

Sau Khi Trợ Lý Của Hôn Phu Cướp Giường Bệnh Của Bố Tôi Sau khi kết thúc nhiệm vụ gìn giữ hòa bình, tôi vội vã đến bệnh viện để gặp người mẹ đang bệnh nặng của mình. Nhưng vừa tới nơi, tôi đã thấy bà bị vứt nằm ngoài hành lang, chỉ có một thân một mình, rét đến run rẩy. Tôi đang định đi tìm y tá để hỏi cho ra lẽ, thì một người phụ nữ trang điểm kỹ càng bước tới trước mặt tôi, ánh mắt khinh miệt từ trên cao nhìn xuống: “Cô là con gái của con mụ già này à? Mau dẫn bà ta đi đi, mùi hôi này làm tôi nhức cả đầu!” Vừa nói, cô ta vừa nhếch môi, giơ tay che mũi như sợ dơ. Tôi cố nén giận, trầm giọng nói: “Mẹ tôi vẫn đang nằm điều trị ở đây, cô dựa vào đâu mà đuổi chúng tôi?” “Dựa vào đâu à?” Cô ta bật cười, ánh mắt đầy trêu chọc. “Dựa vào tôi là trợ lý đặc biệt của đại thiếu gia nhà họ Tiêu, Tiêu Tư Thần. Phòng bệnh đặc biệt này phải nhường cho tôi!” …

Tạm Biệt Mười Năm

Tạm Biệt Mười Năm Vào đúng ngày kỷ niệm 10 năm yêu nhau, vị hôn phu của tôi lại đang đi công tác nước ngoài với cô trợ lý nhỏ. Tôi gọi hơn chục cuộc, nhưng không ai bắt máy. Gần như cùng lúc đó, tài khoản mạng xã hội của cô trợ lý cập nhật trạng thái mới. Trong đoạn video, người đàn ông phía sau cô ta đang c/ởi áo sơ mi, ánh sáng mờ ảo càng khiến cơ ngực rắn chắc của anh ta thêm rõ nét. Dòng chú thích là: “Ra nước ngoài mở mang tầm mắt cùng đại luật sư~ Ban ngày dạy làm việc, ban đêm dạy làm người, hí hí~” Tôi không nổi giận cũng chẳng kích động, chỉ thản nhiên thả tim và để lại bình luận: “Cố gắng nhé! Mong sớm thành người!”

Truyện đang đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.