Năm thứ năm bị cưỡng đoạt tình yêu, tôi muốn có một đứa con. Đúng lúc tôi cầm kim chuẩn bị chọc thủng chiếc “áo mưa nhỏ”. Trước mắt đột nhiên xuất hiện bình luận nổi. 【Nữ phụ đang làm gì vậy? Cảm thấy không giữ được nam chính bằng cơ thể nên muốn lợi dụng con cái sao?】 【Thôi đi, có con thì đã sao? Chờ nữ chính bạch nguyệt quang về nước, nam chính vẫn sẽ ly hôn với cô ta thôi.】 【Dưa cưỡng ép không ngọt đâu, chắc nam chính hận cô ta chết đi được.】 Tôi buồn đến vô cùng. Suy đi tính lại, tôi quyết định trả tự do cho Cố Dữ. Kết quả khi tôi lấy thỏa thuận ly hôn ra. Cố Dữ lại đỏ hoe mắt, ép tôi vào tường. “Tại sao em không cần tôi nữa?” “Chẳng lẽ tôi ngay cả tư cách làm kẻ thứ ba cũng không có sao?”
Năm thứ ba ở bên ông trùm cảng Thành, anh vẫn thích ném tiền cho tôi như cũ. Gọi chồng, mười vạn. Gọi bé cưng, hai mươi vạn. Gọi Daddy, năm mươi vạn. Hôm đó, anh tiện tay chuyển cho tôi hai mươi triệu, tôi phấn khích gọi anh mấy tiếng bé cưng. Khóe mắt anh đỏ hoe, siết chặt eo tôi không chịu buông. Thế nhưng tôi lại lấy lý do cơ thể không thoải mái để từ chối anh. Bởi vì tôi mang thai rồi. Cuối cùng tôi cũng mang thai con của anh! Không ai biết, từ đầu mục đích tôi tiếp cận anh chính là để có được một đứa con. Bây giờ thời cơ đã chín muồi, ngay trong đêm tôi thu dọn hành lý bỏ trốn. Lúc chuẩn bị lên máy bay, Hoắc Kiêu vốn nên đang ở nước ngoài lại lặng lẽ xuất hiện trước mặt tôi. Anh ôm chặt lấy tôi, bàn tay rộng lớn áp sát bụng dưới của tôi, giọng điệu vừa tủi thân vừa đáng thương: “Vì cô ấy, em không cần tôi nữa sao?” “Mẹ à, chẳng phải con cũng là bé cưng của mẹ sao?”
Tôi từ nhỏ đã không thông minh. Thanh mai trúc mã rủ tôi chơi trò “1, 2, 3, người gỗ”, bắt tôi đứng im không được nhúc nhích, rồi quay lưng một cái đã đi xem phim với hoa khôi lớp. “Cuối cùng cũng vứt được cái của nợ đó rồi, phiền chết đi được.” Khi bà ngoại tìm thấy tôi, tôi đã đứng làm “người gỗ” suốt một ngày một đêm dưới cơn mưa lớn. Sốt cao, vẫn ngây ngốc chờ cậu ta quay lại. Bà ngoại ngồi xổm xuống trước mặt tôi, mắt đỏ hoe: “Nam Nam, sao con lại nghe lời nó đến vậy?” Tôi nghĩ một lúc rồi nói với bà: “Vì lúc mẹ còn sống… mẹ rất thích cậu ấy.” Ngày hôm sau, bà ngoại dẫn từ quê lên một cậu bé. “Nam Nam, đây là phu quân nuôi từ bé mẹ để lại cho con, sau này chỉ chơi với nó thôi, được không?” Về sau, thanh mai trúc mã chặn tôi ở cổng trường, tức giận chất vấn: “Tại sao cậu không đến tìm tôi nữa?” Tôi nhìn cậu ta một cách khó hiểu: “Cậu là cái gì, mà cũng xứng chơi với tôi?”
Khi xin nghỉ phép, tôi lỡ tay gõ thiếu chữ “h” trong câu “Tôi bị sốt” và gửi cho tổng giám đốc. Trong lúc đầu óc mơ màng, tôi liền gõ liền mấy câu: “Giám đốc Bùi, xin hãy thỏa mãn tôi! Xin anh thương xót tôi! Tôi thực sự không chịu nổi nữa rồi!” Cuối cùng, mắt tôi tối sầm, rồi lại lỡ tay nhấn gửi thêm một câu: “Huhu, bây giờ tôi chỉ muốn ngủ với anh thôi!” Tổng giám đốc im lặng mất năm phút, sau đó nhắn lại: “Chịu đựng thêm chút nữa được không? Tôi còn một cuộc họp.”
Tôi và chị gái đều thích hai anh em nhà họ Hạ. Tôi mê mẩn người anh cả lạnh lùng cấm dục, chị tôi lại thèm khát người anh hai bệnh yếu, hay ngại ngùng. Khổ sở theo đuổi suốt một năm không có kết quả, chúng tôi quyết định bỏ thuốc rồi cưỡng ép. Không ngờ lại nhìn thấy bình luận bay ngang trước mắt: 【Thật chịu thua hai chị em háo sắc này rồi, đầu óc toàn nghĩ chuyện đó đó đó, cầu xin buông tha cho hai nam chính đi.】 【Cứ bỏ thuốc đi, bỏ xong sẽ nhận ngay combo phá sản, hủy dung, bị đuổi khỏi nhà, kết cục thảm vô cùng!】 Tôi và chị gái nhìn nhau một cái, lập tức dừng tay. Từ đó cải tà quy chính, không còn ngày nào cũng đuổi theo anh cả anh hai nữa, không cưỡng cầu tình cảm của họ, tập trung vào bản thân, thỉnh thoảng cũng tiếp xúc với những người đàn ông ưu tú khác. Người anh cả vốn luôn không thích tôi lại chặn tôi trong hành lang, ép sát người rồi hôn xuống. “Vì sao nói không cần là không cần tôi nữa?” “Có phải vì tôi lớn tuổi rồi, không xứng với em không?” Anh càng nói càng mất bình tĩnh, nụ hôn cũng càng dữ dội hơn. Tôi bất lực gọi chị gái cầu cứu. Thế nhưng đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc nức nở vụn vặt, giọng nói u ám của anh hai truyền tới: “Ngoan, thêm một lần nữa.” “?”
Cậu bạn thanh mai trúc mã của tôi mỗi lần về quê ăn Tết là bị giới thiệu đối tượng liên tục. Mẹ tôi liếc tôi một cái, giọng đầy tiếc nuối: “Giá mà con giỏi hơn một chút, thì đâu đến nỗi trèo cao không tới người ta.” “Mẹ thật sự rất muốn nó làm con rể nhà mình.” Tôi vừa cắn hạt dưa vừa thuận miệng đáp: “Vâng, cóc ghẻ làm sao ăn được thịt thiên nga.” Nhưng mẹ tôi có nằm mơ cũng không ngờ được — Tôi và anh ta đã yêu nhau bí mật suốt ba năm. Ngày tôi lấy chuyện chia tay để ép anh công khai, anh chỉ cười nhạt, thuận nước đẩy thuyền mà đồng ý luôn: “Anh thiếu gì lựa chọn tốt hơn em.” “Còn em, em tìm được ai tốt hơn anh không?”
Tôi là đứa con út trong nhà, ai cũng bảo đầu óc tôi không được lanh lợi cho lắm. Lúc ăn cơm, tôi nhìn bạn trai của chị hai một lúc. 【Anh trai này trông kỳ thật đấy, sao trên đỉnh đầu lại có cả một thảo nguyên xanh mướt?】 Chị hai đang uống canh bỗng phụt một cái, phun thẳng vào mặt bạn trai. Cả nhà đồng loạt quay sang nhìn tôi với ánh mắt kinh hãi. Tôi gãi đầu, tiếp tục cúi xuống ăn cơm, hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. 【Wow, đối tác của anh cả sao lại để trong cặp một khẩu sú//ng nước đồ chơi màu hồng vậy?】 Đôi đũa trên tay anh cả rơi xuống đất, anh lập tức rút điện thoại hủy hợp đồng.
Bình luận đến trễ ba năm, nhưng tôi lại không hề hay biết. 【Nam chính là chó poodle thành tinh à? Tối qua nhân lúc nữ chính say rượu, ăn liền ba phần bánh chiên nước.】 【Lửa lớn xào mạnh, đúng là ăn đến sung sướng.】 【Chậc chậc chậc, bảo sao sáng nay nữ chính đi đường còn không vững…】 Tôi nhịn cơn ê ẩm khắp người, nhìn vị đại gia bên phía đối tác đang ở cạnh mình: “Anh tối qua đưa tôi về nhà, đã làm gì?” Yết hầu Trương Trầm khẽ chuyển động một cái: “Không làm gì cả, vợ à.” “Vợ cũ.” Tôi nhắc anh ta: “Chúng ta đã ly hôn ba năm rồi.”
Tôi thông qua bạn của bạn của bạn mà thêm được WeChat của Giang Thố. Rầm rộ thông báo với anh ấy: tôi muốn theo đuổi anh! Mỗi ngày chúc buổi sáng, chúc buổi tối, cố tình tạo những cuộc gặp gỡ tình cờ, nhưng anh ấy từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt. Lúc mang bữa sáng đến cho anh ấy, tôi nhìn thấy bình luận hiện lên: 【Nữ phụ này có thể đừng cứ bám lấy nam chính nữa được không? Không nhìn ra nam chính rất phiền cô ta sao?】 【Đúng vậy, ngày nào cô ta cũng đến phòng thí nghiệm của nam chính, bảo bối nữ chính ghen đến mức bắt đầu xa lánh nam chính rồi!】 【Đừng vội đừng vội, bây giờ cô ta càng cố thể hiện sự hiện diện khiến người khác thấy phiền bao nhiêu, sau này đến lúc nam chính truy vợ ở lò hỏa táng vả mặt nữ phụ sẽ càng sảng khoái bấy nhiêu!】 【Kết cục của nữ phụ rất thảm, cô ta bỏ thuốc nam chính không thành còn bị vạch trần ngay tại chỗ, sau đó tinh thần thất thường, mỗi ngày nhặt rác ngoài đường!】 Giang Thố đang định nhận lấy bánh trứng trong tay tôi, tôi lập tức rụt tay về. “… Không phải mua cho anh.” “Tôi đến chỉ để nói một câu, sau này tôi sẽ không theo đuổi anh nữa.”
Tiểu thư nhà giàu ở Bắc Kinh không muốn gả cho ông trùm điên loạn. Liền tìm tôi, kẻ đang thiếu tiền, thay cô ấy kết hôn. Vừa chuyển vào tòa lâu đài bí ẩn, tôi đã nhìn thấy bình luận bay ngang. 【Kiếp trước, sau khi nữ chính kết hôn với nam chính, bị dục vọng khống chế cực đoan và thủ đoạn tàn nhẫn của anh ta hành hạ đến mức tinh thần thất thường, cuối cùng nhảy xuống biển tự sát.】 【Dù nam chính vừa giàu vừa đẹp trai, nhưng anh ta biến thái lại độc ác, dục vọng chiếm hữu còn cực mạnh, kiếp trước điên cuồng đến mức phạm nửa bộ luật hình sự, nữ chính bỏ chạy là đúng.】 【Nữ phụ đúng là rất đẹp, nhưng ai bảo cô ta chỉ là công cụ chứ, định sẵn phải làm bia đỡ đạn cho nữ chính của chúng ta thôi.】 Nói sớm chứ. Tôi đã tát anh ta một cái rồi bọn họ mới nói cho tôi biết. Tôi chờ cơn giận của anh ta bùng nổ. Thế nhưng lại nghe thấy một tiếng thở dốc đầy kiềm nén, trong mắt anh lóe lên tia hưng phấn. “Đánh thêm một cái nữa đi.”
Ta từng làm thế thân thị tẩm ban đêm cho Hoàng hậu suốt mấy năm trời. Bởi vì che giấu quá tốt, nên mãi cho đến lúc ta hạ sinh tiểu hoàng tử, Chu Thừa Vũ vẫn không hề hay biết, người mà hắn đêm đêm ân ái sủng hạnh… Thực chất luôn là một cung nữ hầu hạ bên cạnh Hoàng hậu. Ta tự biết thân phận mình thấp hèn, chẳng dám ôm mộng tưởng xa vời. Nhiệm vụ vừa hoàn thành, ta liền ôm bạc xuất cung. Sáu năm sau, tại trấn Phù Dung nằm ở nơi tận cùng phía Nam. Ta vừa từ tiệm son phấn về đến nhà, đã phát hiện trước cửa có một đứa bé dung mạo khôi ngô, trắng trẻo tựa ngọc nắn phấn điêu đang ngồi xổm ở đó. Vừa nhìn thấy ta, thằng bé liền đứng phắt dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng chắc nịch mà cất tiếng hỏi: “Người chính là mẫu thân của con sao?”
Chàng trai nghèo năm xưa được gia đình tôi tài trợ, nay một bước trở thành tân quý của Hải Thành. Tôi vẫn xem anh là người theo sau mình, tùy ý sai bảo, tác oai tác quái với anh. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận. 【Ai hiểu cảm giác này không, cứ nhìn thấy nữ phụ độc ác làm trời làm đất là đã thấy phiền.】 【Cười chết mất, tân quý Hải Thành bị cô ta sai như người hầu, nam chính chắc đã nhịn đến giới hạn rồi nhỉ.】 【Nữ chính đã đến làm thư ký cho nam chính rồi, cặp đôi mạnh kết hợp mạnh, nữ phụ ngay cả xách giày cho họ cũng không xứng!】 【Nữ phụ bị hủy dung rồi bị nhốt vào bệnh viện tâm thần, đúng là đáng đời!】 Thấy tôi vẫn đang ngây người, Tần Dữ nhẹ tay hơn, giọng nói có chút bất lực: “Có chuyện gì vậy, làm em đau sao?” “Tôi nhẹ hơn một chút, hôm nay có thể massage ít đi một lát không, tôi còn rất nhiều công việc phải xử lý.” Toàn thân tôi cứng đờ, như bị điện giật mà lập tức lùi mạnh về sau, trực tiếp tránh khỏi anh. “Không… không cần đâu.”
Truyện đang đọc
Hóa Thân Của Nữ Nhân
Hóa Thân Của Nữ Nhân Thiên Đế hóa thân thành nữ nhân, hạ phàm lịch kiếp. Ta dùng thủy kính truyền hình ảnh ở nhân gian. Chúng tiên cùng ta đánh cược, chỉ cần Thiên Đế có thể thuận lợi trở về, ta liền đem thần lực phân cho bọn họ. Không chút do dự, ta đồng ý. Bởi vì bọn họ căn bản không hiểu, nữ nhân ở nhân gian muốn bình an thuận lợi, thật sự không dễ dàng. Thiên Đế sẽ không bao giờ trở lại.
Hệ Thống Gian Lận Thi Cử
Hệ Thống Gian Lận Thi Cử Gia đình bạn trai phát điên rồi. Còn tôi vẻ mặt vẫn bình tĩnh. Ở kiếp trước, gia đình bạn trai tôi đã lợi dụng hệ thống cắt dán đáp án thi của tôi, mở phát sóng trực tiếp để tra thành tích làm bùng nổ toàn mạng internet. Còn tôi phải thay bạn trai mình chết thê thảm trong một vụ tai nạn xe hơi. Sau khi chết, lại còn bị bạn trai vu khống, lập tức trở thành chủ đề nóng. Mẹ tôi tóc bạc trắng qua một đêm, qua đời vì trầm cảm. Sống lại một lần, bạn trai muốn sao chép, tôi liền viết đáp án sai hết cho cậu ta sao chép! Xem cậu ta làm thế nào sao chép đến mức nhà tan cửa nát!
Vãn Vãn
Vãn Vãn Thẩm Vọng là món đồ chơi tôi mua về. Tôi luôn thích bắt nạt hắn và vẽ lên người hắn trong lúc thăng trầm. Cho đến khi nhìn thấy những bình luận lên án tôi. [Lại dám nhục nhã nam chính như vậy, không hổ là nữ phụ ác độc.] [Nhưng tôi cảm thấy biểu tình của nam chính hình như rất sảng khoái.] [Cái rắm, ánh mắt nam chính nhìn cô ta, rõ ràng là muốn giết chết cô ta.] Tôi cong môi, cúi người nâng cằm hắn, thờ ơ nói: “Muốn giết tôi sao? Thẩm Vọng.” Thẩm Vọng nhìn tôi, đuôi mắt phiếm hồng, trầm mặc không nói. Sau đó tôi bị hắn giam cầm. “Em hợp tác với người ngoài muốn giết anh, chơi đủ rồi thì vứt bỏ anh, bỏ đi là đi ba năm.” Thẩm Vọng cắn lên vai tôi, vừa tàn nhẫn vừa tuyệt vọng: “Khương Vãn, em mà còn chạy nữa thì anh thật sự sẽ giết chết em.”