Đề xuất

Lời Tỏ Tình Qua Ly Trà Sữa
Chữa Lành

Lời Tỏ Tình Qua Ly Trà Sữa

Lời Tỏ Tình Qua Ly Trà Sữa Tôi đặt cho em trai ly trà sữa đầu tiên của mùa thu, ghi chú là: “Em trai, chồng chị đã phát hiện mối quan hệ của chúng ta rồi. Giờ chỉ có thể liên lạc bằng cách này. Thứ Bảy này gặp ở chỗ cũ nhé, dì sẽ chăm sóc em thật đàng hoàng .” Còn đặc biệt dặn shipper đọc to cho em trai nghe. Tôi hỏi: “Thú vị không?” Em trai đáp: “Chị ơi, lỡ điền nhầm địa chỉ sang chỗ bạn em rồi.” “Cậu ấy là giáo sư đại học, đang giảng bài cho sinh viên.”

5 chương 197 lượt đọc
Phát Sóng Bắt Ma Quỷ
Báo Thù

Phát Sóng Bắt Ma Quỷ

Phát Sóng Bắt Ma Quỷ Gần đây, nhờ sự phổ biến của việc xem bói trên livestream nên sư tỷ đã mua được nhà lầu, xe hơi. Thấy vậy tôi lập tức đăng ký tài khoản, nhưng đến lúc đặt tên, vì nội dung không cho sử dụng từ ngữ liên quan đến mê tín dị đoan ra nên tôi chỉ có thể sử dụng “X” để thay thế. [Bắt X trực tiếp! Quy mô lớn! Cưỡng chế vào lồng! Nhanh gọn lẹ!] Dựa vào câu khẩu hiệu này mà tôi nhanh chóng trở nên nổi tiếng.

4 chương 95 lượt đọc
Tiểu Rùa Yêu Ngốc Nghếch
Cổ Đại

Tiểu Rùa Yêu Ngốc Nghếch

Tiểu Rùa Yêu Ngốc Nghếch Ta là một con rùa yêu ngốc nghếch. Sau khi biến thành hình dạng con người, ta được dâng lên làm tiểu thiếp cho nhà Nhiếp Chính Vương. Đêm đó, ta quấn chăn kín mít, gào mồm khóc lớn: “Đừng, đừng ăn thịt ta mà, thịt rùa không ngon đâu …” Nhiếp chính vương mặt không biểu tình hỏi: “Thế sao ngươi lại không trốn đi?” Ta sụt sịt mũi, đau khổ đáp: “Nhưng .. nhưng mà ta lười di chuyển lắm T–T”

5 chương 107 lượt đọc
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Xinh Đẹp Của Nam Chính Nổi Loạn
Hiện đại

Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Xinh Đẹp Của Nam Chính Nổi Loạn

Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Xinh Đẹp Của Nam Chính Nổi Loạn Tôi xuyên thành bạn gái cũ xinh đẹp của nam chính đang trong thời kỳ nổi loạn. Trong căn phòng thuê chật hẹp. Tôi đang bực bội giục cậu ta ăn nhanh lên. Cậu thiếu niên với cánh tay đầy hình xăm đầu lâu, mặt lạnh tanh: “Đừng quát tôi, xin lỗi đi, xin lỗi tôi.” Tôi làm bộ giơ tay định đánh: “Mau ăn đi! Ăn cơm mà cũng cần người dỗ à? Mau lên!” Cậu ta theo phản xạ rụt người lại, miệng vẫn cố chấp lặp lại: “Xin lỗi! Xin lỗi!” Tôi lại giơ tay lên. Cậu ta nghiêng đầu né tránh, giọng yếu dần: “Chờ sau này tôi có tiền, người đầu tiên tôi đá là cô… cô chờ đấy…” Sau này cậu ta thật sự thành công, nổi tiếng rực rỡ. Trong buổi họp báo rực sáng ánh đèn, cậu ta đắc ý liếc nhìn tôi. Tôi không nói lời nào, đêm đó tự biết điều thu dọn đồ đạc rời đi. Vậy mà người đàn ông ấy lại “phịch” một tiếng quỳ xuống, ôm chặt lấy chân tôi, giọng nói vừa ấm ức vừa hoảng loạn. “Em không cần anh nữa sao?” “Sao em có thể không cần anh nữa?” “Em dựa vào cái gì mà không cần anh?” “Em định để anh chết sao…”

4 chương 100 lượt đọc
Cùng Học Trưởng Lạnh Lùng Tu Tiên Kiểu Mới
Hiện đại

Cùng Học Trưởng Lạnh Lùng Tu Tiên Kiểu Mới

Cùng Học Trưởng Lạnh Lùng Tu Tiên Kiểu Mới Bạn học khóa dưới đứng trước điện thờ tình duyên, công khai ước nguyện được mãi mãi bên bạn trai tôi, mà bạn trai tôi cũng chẳng phản bác lấy một câu. Tôi lạnh lòng, chúc cô ta thành công. Thế mà bạn trai tôi lại yêu cầu tôi phải xin lỗi giữa đám đông: “Đừng có nói móc nói xiên. Anh với Tiết Gia lớn lên cùng nhau, mặc chung một cái quần còn được. Nếu có gì, đến lượt em xen vào chắc?” Tôi dứt khoát đề nghị chia tay ngay tại chỗ. Đám bạn bè của anh ta vội vàng giảng hòa: “Chỗ này cầu nguyện linh lắm đó chị dâu! Mau mau cầu lấy được anh ấy đi, tranh thủ chốt kèo trước!” Bạn trai tôi cũng mặt lạnh nhạt: “Em chịu cúi đầu xin lỗi, anh sẽ cân nhắc thực hiện điều ước của em.” Tôi chẳng buồn bước xuống cái bậc thang anh ta vứt cho, tiện tay buột miệng ước đại: 【Tôi muốn thành tiên.】 Trong tiếng cười nhạo của đám người, một học trưởng nhà thế gia, lạnh lùng thần bí, bước vào giữa ánh hào quang Phật pháp. Sau đó, anh ấy đưa tay về phía tôi, nhẹ nhàng hỏi: “Giờ người ta chuộng tu tiên bằng khoa học đấy, em có muốn cùng tôi tu luyện không?”

5 chương 191 lượt đọc
Từ Bỏ Kẻ Vô Ơn
Báo Thù

Từ Bỏ Kẻ Vô Ơn

Từ Bỏ Kẻ Vô Ơn Chồng ngoại tình ly hôn. Một bà nội trợ gia đình toàn thời gian là tôi ra khỏi nhà cũng phải tranh thủ quyền nuôi dưỡng con trai. Dốc hết tâm huyết đưa nó lên đại học, nó lại vỗ mông trở về chỗ chồng cũ tranh công. Cho dù th//i th//ể tôi bốc mùi cũng không quay đầu lại. Sống lại kiếp này, tôi trở về ngày ly hôn. Con trai ném bát về phía tôi gào thét: “Bà muốn ly hôn thì ly hôn của bà đi, đừng mang tôi theo, quỷ nghèo!” Tôi chăm chú nhìn nó hồi lâu, bỗng nhiên cười nhạt. “Được, không mang con theo nữa.”

7 chương 126 lượt đọc
Đời Này Không Còn Nhường Nhịn
Hiện đại

Đời Này Không Còn Nhường Nhịn

Đời Này Không Còn Nhường Nhịn Trong nhà có hai đứa con, nhưng chỉ có một suất đi học.Em gái tốt bụng nhường lại cho tôi, còn mình thì đi lấy con trai trưởng thôn.Mùa đông giá rét, tôi mặc chiếc áo cũ, đạp xe đến trường.Còn em gái lại khoác lên bộ váy cưới đỏ rực, được rước vào căn nhà hai tầng duy nhất trong làng.Tốt nghiệp cấp ba, tôi đi làm công nhân công trường kiếm tiền đóng học phí, em gái thì bụng to vượt mặt, vênh váo khoe khoang.“Chị à, học nhiều cũng chẳng bằng em lấy được tấm chồng tốt.”Sau này, tôi tốt nghiệp đại học, dẫn theo nhà đầu tư quay lại quê hương.Trưởng thôn niềm nở tiếp đón, chỉ mong kiếm thêm chút tiền đền bù giải tỏa.Em gái, người đã sinh ba đứa con gái, đứng giữa ruộng chửi ầm lên.Nhìn nhà đầu tư trẻ tuổi, ăn mặc chỉn chu bên cạnh tôi, mắt em ấy đỏ bừng vì ghen tị.“Cuộc sống như vậy đáng lẽ phải là của tôi!”Cơn tức giận bốc lên, em đẩy tôi xuống dòng nước chảy xiết trong núi.Lần nữa mở mắt ra, tôi đã quay về mười năm trước.“Chị ơi, chị lấy con trai trưởng thôn đi, còn chuyện học hành, cứ để em lo.”

4 chương 174 lượt đọc
Đổi Chú Rể Giữa Lễ Đường
Báo Thù

Đổi Chú Rể Giữa Lễ Đường

Đổi Chú Rể Giữa Lễ Đường Vào ngày cưới, mẹ chồng ngang nhiên để cha ruột mất tích 20 năm của tôi lên sân khấu phát biểu, rồi chỉ tay vào mặt tôi quát mắng: “Ngày vui như vậy mà còn lắm trò gì nữa? Con định để người ta chỉ trỏ sau lưng, mắng con bất hiếu à?” Mà người cha dượng đã vất vả nuôi nấng tôi trưởng thành, lúc đó chỉ biết ngồi dưới sân khấu cười gượng, ánh mắt đầy cô đơn. Tôi tháo khăn voan, vung tay tát thẳng vào mặt vị hôn phu giả tạo. “Cưới cái gì mà cưới, không cưới nữa!”

5 chương 222 lượt đọc
Chiếu Nhiên
Hiện đại

Chiếu Nhiên

Chiếu Nhiên Tôi đã làm chim hoàng yến của Thẩm Tuần suốt 3 năm trời. Nhưng dạo gần đây, anh ta có vẻ hơi kỳ lạ. Tại buổi họp lớp, có người ồn ào trêu chọc: “Nghe nói hai người ở cùng khu biệt thự, chẳng lẽ đang yêu nhau sao?” Tôi vội vàng giải thích, còn lấy một bức ảnh của một anh chàng bất kỳ trên ins ra làm bằng chứng. “Không phải đâu, tôi có bạn trai rồi!” Nghe vậy, Thẩm Tuần ở đối diện nghiến răng nghiến lợi, suýt nữa bóp vỡ ly rượu trong tay. Điện thoại tôi đúng lúc nhận được tin nhắn WeChat của anh ta: 【Tôi không phải là bạn trai em sao?!】 【Tôi kém cỏi đến mức không thể công khai sao?!】 【Ba năm qua em coi tôi là gì hả!!】 【Là máy rót tình miễn phí à?!】 Tôi: “?”

5 chương 92 lượt đọc
Nhạ Bạch
Báo Thù

Nhạ Bạch

Nhạ Bạch Ta, trưởng nữ của Lễ Bộ Thị Lang, họ Thôi tên Âm, từ nhỏ lớn lên tại nhà ngoại. Năm mười bảy tuổi, bọn họ mới đón ta hồi kinh, ai nấy đều vẻ mặt hiền từ, nhân hậu. Nhưng sau lưng, tổ mẫu lạnh nhạt, phụ thân chán ghét, kế mẫu Tô thị thì miệng nam mô bụng bồ dao găm. Huynh trưởng cùng mẹ cùng cha với ta thì lạnh lùng cảnh cáo: “Thôi Âm, muội phải biết an phận thủ thường, nếu không, ta tuyệt đối sẽ không tha cho muội.” Tiểu muội cùng cha khác mẹ thì ngây thơ hoạt bát, cười nói dịu dàng: “Tỷ tỷ lớn lên ở nông trang quê mùa, y phục trên người đều lỗi thời cả rồi. Muội có mấy bộ không mặc nữa, tỷ cứ lấy mà dùng.” Bọn họ còn định gả ta cho công tử phủ Quận Công, kẻ từng đánh ch//ết chính thê của mình, làm kế thất. …… Trước khi vào kinh, ta vốn đã tính sẵn chuyện treo cổ tự tận. Chỉ là, tiểu tỳ Hoè Hoa đã liều mạng ôm lấy chân ta khóc lóc cầu xin— “Tiểu thư! Tiểu thư đừng chết mà! Người nhà họ Thôi ở kinh thành đã cho người tới đón, chúng ta vào kinh tìm niềm vui đi!” Ta bệnh rồi, mắc chứng cuồng loạn, đối với nhân sinh chẳng có chút gì gọi là hứng thú. Khi phát bệnh, chỉ có giết người mới khiến ta cảm thấy khoái lạc. Vậy thì… hy vọng bọn họ có thể mang lại niềm vui cho ta.

12 chương 237 lượt đọc

Truyện mới

Làm Ơn Đừng Yêu Tôi Bằng 18 Nhân Cách

Trong thời gian nghỉ quay phim, tôi bị người đại diện sắp xếp đồ đạc và đưa vào một chương trình tạp kỹ chậm rãi, được gọi một cách hoa mỹ là ” cuối tuần sống chung”. Nói thẳng ra, đó là nhốt một nhóm nghệ sĩ chẳng có điểm chung nào ở cùng một nơi trong một căn biệt thự và phát sóng trực tiếp 24/24, dưới chiêu bài thể hiện khía cạnh chân thực nhất của các ngôi sao.Tôi – Nhiễm Chức – chuyên trị vai phản diện nổi tiếng trong giới giải trí.Cái gọi là “mặt thật” của tôi ấy à? Là muốn lười biếng, muốn hết giờ, muốn cầm tiền rồi đi.Tiếc là đời không như mơ.Trùng hợp làm sao, người yêu cũ từng hẹn hò bí mật ba năm với tôi cũng có mặt.Càng cay hơn, bây giờ anh ta là Ảnh đế quốc dân – Yển Trầm, cúp thưởng nhiều đến phát ngán.

Cô Gái Bán Giày Và Chàng Thiếu Gia Mắc Bệnh Sạch Sẽ

Giang Vọng mắc bệnh sạch sẽ.Những thứ tôi chạm vào, anh ta chê bẩn rồi vứt luôn.Tôi nhặt chúng về.Đăng bán trên mấy nền tảng đồ cũ được giá khá tốt.Ít thì mấy ngàn, nhiều thì mấy chục vạn.Sau này, Giang Vọng như ý nguyện đến với mối tình trắng trong của anh ta.Không cần con chó trung thành như tôi nữa.Biết tin đó, tôi ôm lấy tay anh ta.Khóc như mất hết hình tượng suốt ba tiếng.Hết cách rồi, lúc anh ta đuổi tôi đi…Tôi cầm theo chiếc đồng hồ trị giá tám chữ số.

Muốn Làm Người Hay Làm Sói?

Muốn Làm Người Hay Làm Sói? Sau khi cha là người sói qua đời, mẹ tôi không còn đủ sức nuôi hai chị em. Bà chỉ nói một câu: “Muốn làm người, hay làm sói tự các con chọn.” Ở kiếp trước, em gái tôi chọn làm sói. Kết cục, bị đàn sói trong vườn thú hoang dã hành hạ đến ch/ết, thảm không thể nhìn. Còn tôi, theo mẹ rời đi, sống giữa loài người, từng vinh hoa phú quý một thời… Nhưng cuối cùng lại ch/ết vì bị chính em gái c/ắn trong lần đến thăm, rồi nhiễm b/ệnh d/ại. Kiếp này làm lại từ đầu. Giây phút ấy, em gái trừng mắt nhìn tôi, hung hăng giật lấy tờ thẻ: “Em muốn làm người!” Tôi nhìn em, hàng mi cụp xuống, cả người run lên vì…giải thoát. Em gái thân yêu à, làm người cái giá phải trả, còn đắt hơn làm sói rất nhiều.

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà!

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà! Kỳ thi đại học vừa khép lại, tôi liền mượn chứng minh thư của mẹ để xin làm giúp việc trong nhà một gia đình giàu có. Chủ nhà tên Trang Chi Hiền, vừa cầm hồ sơ của tôi vừa ngước mắt nhìn: “Cô… bốn mươi ba tuổi rồi hả?” Tôi uốn tóc xoăn tít như lông cừu, mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí cũ kỹ, giọng Hà Nam đặc sệt vang lên: “Chớ gì nữa! Tính cả tuổi mụ là bốn mươi lăm rồi cơ. Quê tôi mười bảy mười tám tuổi đã sinh con đầy nhà!” Sau đó, tôi lại gặp Trang Chi Hiền… trong lớp học đại học. Tan học, anh ta chặn tôi ngay góc tường, ánh mắt sắc bén: “Bốn mươi lăm tuổi? Hai đứa con? Học suốt đời không thấy mệt sao?” Tôi run lẩy bẩy, cố giữ bình tĩnh: “Thầy… thầy nhận nhầm người rồi ạ?” Trang Chi Hiền nở nụ cười nguy hiểm: “Tôi vẫn thấy cô nói giọng địa phương nghe hay hơn đấy.” Tôi suýt khóc: “Thầy ơi thầy, đừng cho em trượt môn màaa\~”  

Ánh Trăng Riêng Của Em

Vào ngày tôi nhận được kết quả phỏng vấn, vô tình lướt thấy một bài viết: [Rốt cuộc sức s//át thư//ơng của “ánh trăng sáng” lớn đến mức nào?] Bình luận hot nhất vừa mới được đăng. [Nói chuyện của tôi nhé, cậu ấy từng thầm yêu tôi hồi cấp ba, mấy hôm trước đi xin việc lại tình cờ gặp nhau.] [Dù tôi không bằng ai, cậu ấy vẫn khiến tôi trở thành người nổi bật giữa muôn người.] Ảnh kèm theo là tấm ảnh tốt nghiệp năm 18 tuổi của họ. Cô gái mặc váy trắng, bóng lưng thon gầy, trông ngoan ngoãn và dịu dàng. Chàng trai nghiêng đầu chăm chú nhìn cô, góc nghiêng khuôn mặt vừa sạch sẽ vừa… quen thuộc. Điện thoại khẽ rung lên — là tin nhắn thông báo tôi bị từ chối phỏng vấn. Lúc đó tôi mới chợt nhận ra — cô ta chính là ánh trăng sáng của Tạ Thanh Việt, và thứ bị cô ta “gi.t ch.t”… chính là tiền đồ của tôi. Thà làm cây đợi xuân, còn hơn quay đầu làm chim lạc bầy. Tôi có thể cho phép mình yêu sai, đ//au kh//ổ vì tình. Nhưng tiền đồ, tự do, cuộc sống của tôi — tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.

Cô Chủ Quán Bánh Bao Và Nữ Chủ Căng-tin

Tôi đã bán đồ ăn sáng ở cổng bệnh viện suốt ba năm. Bánh bao rau năm hào, cháo hai hào lại còn cho ăn thêm thoải mái. Hôm đó, có người vu oan tôi dùng bánh bao đông lạnh sẵn để lừa gạt mọi người. Khách đứng quanh cũng hùa theo chỉ trích: “Ngày nào chúng tôi cũng ăn bánh bao nhà bà, bà làm vậy không phải hại người sao?” “Kiếm tiền thất đức thế này, cả nhà bà sớm chết hết cho rồi!” Họ càng nói càng kích động, cuối cùng lao vào đập nát cả quầy hàng của tôi. Được thôi, đã không ăn bánh bao năm hào thì sau này đành ăn loại mười tệ vậy.

Hồi Ức Trong Túi Gấm

Năm đại hạn ấy, nhà họ Hách mang tới một bao lúa mạch đen, xin kết thân cùng nhà ta. Phụ thân, mẫu thân cùng đệ muội đều đã đói đến co gi/ật, chúng ta thật chẳng còn khí phách để khước từ. Ta bước ra, nhận lấy bao lúa mạch ấy, gả cho Hách Viễn, người hơn ta 5 tuổi. Ba ngày sau tân hôn, Hách Viễn liền phải ra chiến trường. Ta ở nhà chờ mãi, chờ năm này qua năm khác, cuối cùng lại chỉ nhận được tin hắn t/ử tr/ận…

Khi Gió Qua Nhà Cũ

Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam… Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép. Tôi cười, đưa cho bà một quả vải: “Mẹ cũng thèm à?” Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu — Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

A Trạch

A Trạch Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam…Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép.Tôi cười, đưa cho bà một quả vải:“Mẹ cũng thèm à?”Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu —Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

Mười Năm Vẫn Là Nàng

Mười Năm Vẫn Là Nàng Vì không nỡ để ta tham gia tuyển tú, cha ta liền cho người tung tin khắp nơi rằng ta si mê vị Cửu vương gia bệnh tật kia, say mê đến đi/ê/n dại, thề non hẹn biển sẽ cùng chàng sống ch .t có nhau. Hoàng thượng thân thiết với Cửu vương gia nhất, vừa nghe tin liền thật sự miễn cho ta khỏi vào cung tuyển tú. Một tháng sau, khi ta đang ở Nam Phong quán, tay vu/ốt ve cơ bụng của một gã trai trẻ, ngắm nghía cho thỏa. Thì quan phủ đột nhiên ập vào tr/uy qu/ét k/ỹ viện. Cửu vương gia ngồi trên xe lăn, ánh mắt lạnh như băng nhìn ta. “Những kẻ khác cứ theo luật mà xử, riêng kẻ này, phải tăng thêm một tội.”

Sau Khi Trợ Lý Của Hôn Phu Cướp Giường Bệnh Của Bố Tôi

Sau Khi Trợ Lý Của Hôn Phu Cướp Giường Bệnh Của Bố Tôi Sau khi kết thúc nhiệm vụ gìn giữ hòa bình, tôi vội vã đến bệnh viện để gặp người mẹ đang bệnh nặng của mình. Nhưng vừa tới nơi, tôi đã thấy bà bị vứt nằm ngoài hành lang, chỉ có một thân một mình, rét đến run rẩy. Tôi đang định đi tìm y tá để hỏi cho ra lẽ, thì một người phụ nữ trang điểm kỹ càng bước tới trước mặt tôi, ánh mắt khinh miệt từ trên cao nhìn xuống: “Cô là con gái của con mụ già này à? Mau dẫn bà ta đi đi, mùi hôi này làm tôi nhức cả đầu!” Vừa nói, cô ta vừa nhếch môi, giơ tay che mũi như sợ dơ. Tôi cố nén giận, trầm giọng nói: “Mẹ tôi vẫn đang nằm điều trị ở đây, cô dựa vào đâu mà đuổi chúng tôi?” “Dựa vào đâu à?” Cô ta bật cười, ánh mắt đầy trêu chọc. “Dựa vào tôi là trợ lý đặc biệt của đại thiếu gia nhà họ Tiêu, Tiêu Tư Thần. Phòng bệnh đặc biệt này phải nhường cho tôi!” …

Tạm Biệt Mười Năm

Tạm Biệt Mười Năm Vào đúng ngày kỷ niệm 10 năm yêu nhau, vị hôn phu của tôi lại đang đi công tác nước ngoài với cô trợ lý nhỏ. Tôi gọi hơn chục cuộc, nhưng không ai bắt máy. Gần như cùng lúc đó, tài khoản mạng xã hội của cô trợ lý cập nhật trạng thái mới. Trong đoạn video, người đàn ông phía sau cô ta đang c/ởi áo sơ mi, ánh sáng mờ ảo càng khiến cơ ngực rắn chắc của anh ta thêm rõ nét. Dòng chú thích là: “Ra nước ngoài mở mang tầm mắt cùng đại luật sư~ Ban ngày dạy làm việc, ban đêm dạy làm người, hí hí~” Tôi không nổi giận cũng chẳng kích động, chỉ thản nhiên thả tim và để lại bình luận: “Cố gắng nhé! Mong sớm thành người!”

Truyện đang đọc

Thư Nghi

Thư Nghi

Thư Nghi Làm gì có ai không biết đại lão Tạ Văn Viễn ở giới Bắc Kinh rất mực cưng chiều một cô bé. Cô bé ấy được chiều chuộng hết mức, giống như nữ chính trong những cuốn tiểu thuyết, được tất cả mọi người yêu thương… Ngoại trừ tôi. Vào ngày cưới, con nhỏ xuất hiện trong bộ váy cưới màu trắng, nhìn tôi với vẻ mặt khiêu khích: “Người không được yêu mới là tiểu tam.” “Chị cưới Tạ Văn Viễn thì đã sao, bởi dù gì thì tôi mới là người phụ nữ trong tim Tạ Văn Viễn!” Nghe vậy, tôi nhếch miệng, quay đầu tát thẳng mặt Tạ Văn Viễn: “Anh là người chết à? Tiểu tam tìm tới tận cửa anh vẫn còn giả câm giả điếc?”

Chương 2
Miểu Liên Tiên Tử

Miểu Liên Tiên Tử

Miểu Liên Tiên Tử Ta và thiên đế đã hòa ly ba năm rồi. Vậy mà hôm nay hắn đột nhiên lại chạy tới, tay còn cầm theo một mảnh giấy mua bán nhà đất hung hăng ném vào mặt ta. “Miểu Liên! Mảnh đất của bản tôn ở núi Bắc Hoang từ bao giờ lại thành đất của nàng vậy!” “Hả? Sao mới mấy năm không gặp mà thiên đế càng ngày càng vô vị vậy.” Ta đứng dậy khỏi chiếc trường kỉ mềm mại, đưa tay nhặt mảnh giấy lên. Phía bên trên tờ giấy, giấy trắng mực đen viết rất rõ ràng — [Núi Bắc Hoang đã được Trạch Hoa thiên đế tặng lại cho Miểu Hoa nữ tôn, hiện tại đã thuộc quyền sở hữu của Miểu Hoa nữ tôn.] Là đêm qua ta lợi dụng lúc hắn say rượu mà lừa được. Tiểu đồng gác đêm không đúng lúc lại đem ngọc mộng bước vào. “Nữ Tôn, ngọc mộng của Thiên Đế vỡ rồi, phải làm sao đây?” Chỉ thấy cảnh mộng như một làn khói, chầm chậm hiện ra. Ta ôm cổ Thiên Đế, rót rượu vào miệng hắn: “Trạch Hoa, nếu chàng đưa đất cho ta, ta sẽ để chàng muốn làm gì thì làm.” Sau đó ta lấy được khế đất, phóng bước đi mất, hoàn toàn quên lời hứa. Đôi mắt Thiên Đế phát ra làn khí lạnh, ta tưởng hắn sẽ trách tội ta vì đã đùa bỡn hắn. Không ngờ hắn lại nắm lấy cằm ta, ánh mắt rực rỡ sinh động. “Miểu Liên, nàng lừa ta, lấy núi của ta mà không thực hiện lời hứa.”

Chương 2
Phu Quân Lắm Chiêu

Phu Quân Lắm Chiêu

Phu Quân Lắm Chiêu Đêm trước khi hòa ly, Ngự sử đại nhân trúng độc mất trí nhớ. Sau khi tỉnh lại, vị Ngự sử lạnh lùng băng giá bỗng hóa thành tiểu yêu tinh bám người không buông. “Nàng là phu nhân của ta?” “Ta thật có phúc, cưới được phu nhân xinh đẹp như thế này.” “Phu nhân, ta đã sưởi ấm chăn cho nàng rồi, mau đến đây đi.” Ta: “…” Khi phát hiện ra thư hòa ly thư đã soạn sẵn, hắn kinh hãi đến tột cùng. “Phu nhân, ta đã làm sai điều gì? Nàng cứ nói, ta sẽ sửa hết.” “Có phải do ta hầu hạ phu nhân chưa đủ chu đáo không?” Ta: “…” Phải làm sao để nói cho hắn biết, mối hôn sự của chúng ta, vốn dĩ là giả?

Chương 2