Năm ấy tôi yêu người anh kế đến chết đi sống lại. Vì muốn có con, tôi không cho anh dùng bao. Đêm nào cũng quấn lấy anh không buông. Lục Hoặc lại rất hưởng thụ chuyện đó, còn cười khẽ: “Có hai đứa là tốt nhất.” Nhưng suốt hai năm, bụng tôi vẫn chẳng có động tĩnh gì. Cho đến một lần, tôi vô tình nghe được đám anh em của anh hỏi: “Không sợ con câm nhà cậu mang thai rồi bám cậu cả đời à?” Lục Hoặc cười như yêu nghiệt, vẻ mặt lạnh nhạt đến bạc tình. “Em gái thì sao có thể mang thai con của anh trai được?” “Với lại… ai nói con tôi sẽ chui ra từ bụng cô ấy?” Tim tôi hoàn toàn nguội lạnh, viễn xứ trùng dương. Ba năm sau trở về nước. Trong buổi tiệc, khuê mật bỗng kinh ngạc thốt lên: “Cặp long phượng thai của thái tử gia nhà họ Lục… sao giống cậu hồi nhỏ quá vậy?!” Tôi theo bản năng quay đầu lại. Liền nhìn thấy gương mặt cao quý, lạnh lùng của Lục Hoặc. Chỉ là ánh mắt anh đầy vẻ oán trách. Trong lòng còn ôm hai đứa nhỏ giống tôi như đúc phiên bản thu nhỏ.
Yêu nhau ba năm, Hoắc Thành Trạch bị tôi “dạy dỗ” đến mức trăm điều nghe theo. Mắt thấy ngày cưới bị trì hoãn hết lần này đến lần khác đã cận kề, tôi nhìn chiếc váy cưới đã sửa đến tám trăm lần mà vẫn không hài lòng. Anh thở dài một hơi, “Không hài lòng thì tiếp tục sửa.” Tôi đang thầm vui vì khả năng đoán ý qua sắc mặt của anh lại nâng lên một bậc, thì trước mắt lại lướt qua vô số dòng bình luận dày đặc. 【Nữ phụ cũng chỉ còn có thể làm loạn thêm lần này thôi, rất nhanh nữ chính dịu dàng sẽ chiếm được nam chính rồi.】 【Nữ chính vừa khóc vừa sửa váy cưới, nam chính chính là vì đau lòng nên mới quyết định dứt khoát bỏ nữ phụ.】 【(xoa tay) cảnh nổi tiếng đổi người trong lễ cưới mau lên sóng đi, mong chờ quá đi mất!】 【Nữ phụ vậy mà còn tưởng nam chính không thể thiếu cô ta, kết cục thảm như vậy về sau đều là tự chuốc lấy.】 Tôi đứng ngây người, khi Hoắc Thành Trạch đưa tay định bế chiếc váy cưới lên, tôi quả quyết ngăn anh lại. “Không, không sửa nữa, hài lòng rồi, rất hài lòng.” Hình ảnh bình luận và giọng nói của Hoắc Thành Trạch đồng thời xuất hiện trước mắt tôi. “Sửa, nhất định phải sửa.”
Tôi từ nhỏ đã rất tự luyến. Hoắc Lâm Xuyên chỉ cần nhìn tôi thêm một cái, tôi liền tưởng anh ấy thầm yêu tôi, ép anh ấy cùng tôi bắt đầu một mối quan hệ. Yêu nhau ba năm, tôi muốn làm gì thì làm với anh ấy. Uống nước bắt anh ấy đút, ăn cơm chờ anh ấy nấu. Hôn mạnh một chút là tôi lập tức sa sầm mặt. Làm quá lâu tôi còn giơ chân đá anh ấy. Sau một lần nữa đá anh ấy xuống giường. Tôi đột nhiên nhìn thấy những dòng bình luận. 【Nữ phụ trong lòng không có chút tự biết nào, tự luyến nghĩ nam chính yêu cô ta thì thôi đi, còn ngày nào cũng làm loạn như vậy!】 【Trong cốt truyện gốc, nam chính sẽ đưa một ngàn vạn tiền chia tay để đuổi nữ phụ đi, nhưng cô ta bây giờ làm quá đáng thế này, tôi đoán một ngàn vạn này treo rồi.】 【Còn nghĩ cái gì một ngàn vạn, với tính cách có thù tất báo của nam chính, không ném nữ phụ xuống biển quốc tế đã là anh ta lương thiện rồi.】 Tôi lập tức im lặng. Cúi đầu nhìn lại gương mặt đen sì của Hoắc Lâm Xuyên. Tôi muốn khóc mà không ra nước mắt, bắt đầu chống chế: “Chồng à, em nói vừa rồi em không cố ý, anh tin không?”
Tôi giả làm người c//âm đi//ếc, vào dạy học ở một trường dành cho trẻ khu//yết t//ật. Lớp tôi nhận chủ nhiệm, học sinh đều vừa câ//m vừa đi//ếc. Chiều thứ Sáu hôm ấy, tôi quay lưng lên bảng, viết bài tập cuối tuần cho cả lớp. Đúng lúc đó, phía sau bỗng vang lên một giọng nói: “Chuẩn bị tan học rồi, lát nữa bắt nó đi, anh em mình lại được chơi cho đã!” Một giọng khác lập tức đáp: “Suỵt, nhỏ tiếng thôi, mày không sợ cô giáo nghe thấy à?” Tên kia cười khẩy: “Sợ cái gì? Cô ta có nghe được đâu. Đừng quên cô giáo trước đó cũng bị tụi mình chơi tới ch//ết đấy thôi.” Viên phấn trong tay tôi khựng lại. Người giáo viên trước đây… Chính là chị gái tôi.
Tôi được Chu Tứ nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên. Tất cả mọi người đều cho rằng, sau khi trưởng thành, tôi sẽ gả cho anh. Nhưng khi ba mẹ nhắc đến chuyện hôn sự này, Chu Tứ lại từ chối. Tôi đầy kinh ngạc và không thể tin nổi. Nhìn bóng lưng vừa kiên quyết vừa cô độc của anh, tôi tức đến phát điên, trói anh lại. “Chu Tứ! Anh thật sự rất đáng ghét! Tôi ghét anh!” “Tại sao lại không thích tôi, tại sao không cưới tôi chứ hu hu…” Vừa khóc tôi vừa không ngừng chiếm tiện nghi. Anh khẽ rên vài tiếng, ánh mắt u ám: “A Dư, tôi đã cho em cơ hội rồi.”
Mệnh cách của tôi rất đặc biệt, từ nhỏ đã được một vị đại sư nhìn trúng, nhận làm đồ đệ. Tôi theo ông học vẽ bùa, bói toán, bắt quỷ trừ yêu… Năm hai mươi hai tuổi, ba mẹ đột nhiên nổi hứng gọi tôi về nhà. Ba tôi: “Con gái à, con cũng lớn rồi, đừng suốt ngày giả thần giả quỷ nữa…” Tôi: “Có gì thì nói thẳng đi.” Ba tôi: “Trong nhà có một dự án quan trọng cần con tham gia.” Tôi: “?” Mẹ tôi: “Liên hôn gia tộc.” Anh tôi bổ sung: “Đối phương giống em, thích làm việc với người chết.” Tôi: “Làm nghề mai táng à?” Mọi người: “Không phải… là mổ xác.” Tôi: “???”
Chồng tôi dạo này mê mẩn mấy mô hình vi cảnh thu nhỏ, còn đặt hẳn một bể sinh thái khổng lồ trong phòng ngủ chính, nghiêm cấm tôi đụng vào. Đêm đó thức dậy đi vệ sinh, tôi mơ hồ nghe thấy trong bể vang lên tiếng thở dốc khe khẽ. Vừa ghé sát nhìn thử, trong đầu đột nhiên vang lên giọng máy móc cùng hàng loạt dòng bình luận điên cuồng trôi qua: “Cười ch//ết mất, nữ phụ còn tưởng bên trong nuôi kiến cơ đấy.” “Nam chính vì muốn tìm cảm giác mạnh với nữ chính nên cố ý đổi thu//ốc thu nhỏ, ngay trên đầu giường của nữ phụ mà làm luôn, đúng là biết chơi.” “Làm chuyện ấy trong bể sinh thái trước mặt vợ, nam chính đỉnh thật~” Tôi nhìn hai bóng người chỉ lớn bằng hạt gạo đang quấn lấy nhau đi//ên cu//ồng trong bể, xoay người vào bếp lấy ra một chai thu//ốc tr//ừ sâ//u.
Ta là nhị tiểu thư phủ Thông phán, từ nhỏ lớn lên nơi thôn dã. Năm mười bốn tuổi mới được tìm về phủ. Mỗi lần vị hôn phu gặp ta đều thở dài: “Cô nếu có được nửa phần khí độ của đích tỷ, hay nửa phần dung mạo của tam muội, thì ta cũng chẳng đến nỗi mang cô ra ngoài mà thấy mất mặt.” Ta không đáp, chỉ cúi đầu tiếp tục thêu hoa. Về sau, Ty Chức Tạo tuyển tú nương, các phủ đều phải đưa một vị đích nữ nhập cung. A nương không nỡ để đại tỷ đi, lại thương tiểu muội còn nhỏ, thế nên người được chọn là ta. Đêm ấy, cô cô quản sự cầm chiếc khăn tay ta thêu lên ngắm rất lâu. “Thêu pháp này… là tự ngươi tự mày mò ra?” Ta lắc đầu: “Lúc nhỏ dân nữ từng học từ một bà lão nơi thôn quê.” “Bà ấy là ai?” “Một bà lão quê mùa thôi ạ.”
Xả thân đỡ nh//át da//o thay Thái hậu, bà hỏi ta muốn ban thưởng điều gì. Khoảnh khắc ấy, cả nhà Trung Dũng Hầu phủ đều vô thức chắn trước mặt vị thiên kim giả, nhìn ta như nhìn kẻ thù không đội trời chung. Kiếp trước, ta nóng lòng vạch trần sự thật năm xưa nhũ mẫu tráo con, ép họ nhận lại huyết mạch ruột rà. Khiến cô gái được họ nâng niu suốt mười tám năm bị đuổi khỏi phủ, ch//ết thả//m giữa đường hồi hương dưới tay thổ phỉ. Từ đó, họ h//ận ta cả một đời. Về sau, khi ta bị nhà chồng hà//nh h//ạ, viết thư cầu cứu, thứ nhận lại chỉ là một câu lạnh nhạt: “Đều do ngươi tự chuốc lấy.” Rồi trơ mắt nhìn ta bị bán tới biên quan, cuối cùng ch//ết nơi đất khách quê người. Sống lại một đời, ta không muốn giẫm lên vết xe đổ nữa. Ngẩng đầu đối diện ánh mắt thương xót của Thái hậu, ta chậm rãi quỳ xuống, khẽ nói: “Dân nữ từ nhỏ cô khổ, không nơi nương tựa. Cũng mong được như người thường, có người thân biết lạnh biết nóng, cùng nhau nương tựa qua ngày.” “Cầu xin Thái hậu nương nương thay dân nữ tìm một gia đình thích hợp, nhận dân nữ làm con, làm muội.”
Đêm động phòng hoa chúc qua đi, ta mới biết mình bị đưa nhầm kiệu, gả sai lang quân. Vốn dĩ, người mà Thế tử họ Bùi muốn cưới không phải ta. Mà vị cô nương kia cũng đã cùng công tử ta định gả viên phòng, nên ban đầu ta nghĩ, chi bằng thuận theo sai lầm này mà sống tiếp. Nào ngờ, Bùi Thế tử lại cao cao tại thượng nói: “Ta không thể cưới một nữ nhi thương hộ làm chính thê. Hoặc nàng làm thiếp, hoặc để kiệu hoa quay về nguyên lộ. Nàng chọn đi.” Về sau, chỉ vì câu nói này mà hắn hối hận đến xanh cả ruột.
Người tôi thầm yêu là thiên chi kiêu tử nổi danh trong giới. Anh ta ngông nghênh phản nghịch, người theo đuổi nhiều vô số. Anh ta tùy tiện chỉ tay một cái, tôi liền trở thành lá chắn để anh từ chối người theo đuổi. Có người ồn ào trêu chọc: “Hóa ra lại là kiểu học sinh ngoan chỉ biết học à?” “Các cậu đoán xem, thiếu gia Hứa của chúng ta sẽ đá người bạn này trong bao lâu?” “Một tuần? Một tháng? Tôi cược nhiều nhất hai tháng.” Nhưng sau năm mới, trong phòng của Hứa Cẩn Dã, tôi bị ép trên bệ cửa sổ làm chuyện thân mật. Người đàn ông nửa quỳ bên chân tôi, giọng khàn đục: “Cái gì cũng được, bảo bối, đừng chia tay với tôi.”
Buổi sáng sau khi cùng bạn trai thân mật sâu sắc. Tôi nhìn thấy đầy màn hình là những dòng bình luận mắng chửi mình. 【Đệt! Nữ phụ qua đường sao lại lên giường với nam chính rồi?】 【Quá vô lý rồi, nam chính lại nhận nhầm đối tượng cứu rỗi! Sự trong sạch giờ cũng cho nữ phụ qua đường, vậy nữ chính phải làm sao?】 【Nữ chính bảo bối của tôi không cần đồ đã qua tay! Ai biết có phải con nữ phụ này cố ý không, hệ thống sắp sửa sửa lại rồi, đồ ăn cắp, chờ chết đi!】 Toàn thân tôi lạnh toát, đột ngột né tránh đôi môi của Cảnh Tranh đang muốn hôn. Ánh mắt tôi chạm phải ánh nhìn đầy nghi hoặc của anh. Tôi run giọng nói: “Anh… anh hôm nay không phải có thi đấu sao? Đừng đến muộn…”
Truyện đang đọc
Bắt Một Đóa Trà Xanh Nhỏ
Bắt Một Đóa Trà Xanh Nhỏ Trong lễ đính hôn, em gái của bạn trai mặc lễ phục giống tôi như đúc. “Anh ơi, em và chị ấy ai đẹp hơn?” Bạn trai còn chưa lên tiếng, mẹ anh ấy đã trực tiếp hắt một chén rượu vang đỏ lên. “Hoặc là lập tức đi thay, hoặc là cút ngay!” Wow! Mẹ chồng tương lai mạnh mẽ này, có thể chung sống!
Hạnh Phúc Giữa Hoa Xuân
Hạnh Phúc Giữa Hoa Xuân Ca ca của ta bỏ trốn khỏi hôn lễ. Ta bất đắc dĩ phải thế chỗ huynh ấy, cùng vị nghĩa muội giao hảo bái đường thành thân. Nhưng đến lúc vén tấm khăn voan đỏ, lại lộ ra gương mặt của ca ca nàng. Người ấy chính là Bùi tiểu tướng quân danh tiếng lẫy lừng, một mình đóng giữ Lương Châu! Lúc này, trên dung nhan thanh tú của Bùi Văn Quý đầy vẻ tự nhiên, hắn bóp giọng nói: “Phu quân, nên uống rượu giao bôi rồi.” Ta: ???
Lặng Lẽ Rung Động
Lặng Lẽ Rung Động Làm bạn giường của Phó Chi Hoài đến năm thứ ba. Thì ánh trăng sáng của anh ly hôn. Tối hôm đó, tôi liền thu dọn hành lý, rời khỏi Bắc Kinh. Không lâu sau, Phó Chi Hoài đè tôi xuống giường. Giọng nói kia khàn khàn, hơn nữa còn ẩn chứa sự tức giận. “Như thế nào đây, vừa mới nghe tin ánh trăng sáng của em ly hôn, thì đã vội vàng muốn đá tôi rồi hả? “Chẳng lẽ tôi là loại người rẻ mạt lắm sao? Để mặc em tùy tiện đùa giỡn ư?” “Bảo bối à, coi như tôi cầu xin em, cứ tiếp tục đùa giỡn tôi đi!” Tôi:……?