Sau khi Chu Thần lên nắm quyền, chuyện bắt tiểu tam cực kỳ tàn nhẫn. Tôi chỉ ăn một bữa cơm với đồng nghiệp thôi mà anh cũng làm ầm lên. Chỉ chào hỏi hàng xóm một câu anh cũng muốn khóc. Bạn trai cũ bị xe đụng, tôi đến thăm anh ta, anh cũng phát điên. Tôi bị sự chiếm hữu của anh ép đến mức không thở nổi, đứng trước cửa phòng bệnh cãi nhau kịch liệt với anh. “Tôi chỉ đến đưa một giỏ trái cây thôi!” “Nhưng lúc trước chính tôi dùng chiêu giả bệnh đó để dỗ dành em rồi mới theo đuổi được em.” Khóe mắt anh đỏ bừng. “Đừng tưởng tôi không nghe thấy, vừa rồi hắn nói nếu có thể làm lại một lần nữa nhất định sẽ trân trọng em thật tốt, sẽ không để tôi thừa cơ chen vào.” “Tần Dao, nếu làm lại một lần nữa tôi cũng sẽ không vì tình yêu mà làm tiểu tam nữa, lần này đàn ông phải giữ lấy tôn nghiêm!” Đúng như anh mong muốn. Ngày hôm sau, mọi thứ quay trở về ngày bạn trai cũ vừa giới thiệu Chu Thần cho tôi quen biết.
Ngày tỷ tỷ bị ban chết, thi thể treo lủng lẳng trên thành lâu, lay lắt như một mảnh giẻ rách, toàn thân không còn chỗ nào lành lặn. Ma ma trong cung nói, tỷ tỷ có ý đồ quyến rũ Hoàng thượng, khiến Quý phi thịnh nộ, bèn sai một trăm tử tù giày vò suốt một đêm. Ta đứng dưới cổng thành canh giữ suốt ba ngày. Đến ngày thứ ba, thi thể tỷ tỷ đã bắt đầu bốc mùi. Quân canh thành dùng chiếu rách cuộn lại, quẳng lên xe bò, chở thẳng đến bãi tha ma. Ta chạy theo xe bò, một mạch đuổi đến nơi, trời đã tối sầm. Hơn chục con dã cẩu đang xúm lại tranh xé thi thể tỷ tỷ. Ta phát điên lao tới, cưỡi lên một con, dùng đá nện đến khi đầu nó gần như vỡ nát. Khi ấy, ta còn hung dữ hơn cả lệ quỷ.
Dạo đó tôi nghèo đến mức rất “thật thà”, liều mạng sang lại một cửa hàng có tiếng là điềm xấu. Đó là một tiệm ăn sáng. Giá rẻ là vì bà chủ trước đã ch//ết trong bếp sau. Đêm đầu tiên chuẩn bị nguyên liệu, cái ống nước cũ trong bếp kêu “cạch cạch” suốt đến sáng. Tôi buồn ngủ đến cay mắt, đ//á cửa sắt một cái, quát vào trong: “Còn làm ồn nữa để hàng xóm sang phàn nàn thì mày chịu trách nhiệm nhé?” Ống nước lập tức im bặt. Lúc đó tôi còn ngẩn ra một chút, thấy cái tiệm này ít nhiều có gì đó không lành. Kết quả, rạng sáng hôm sau lúc bốn giờ, tôi xuống mở cửa làm việc, vừa vén rèm bếp lên thì đứng sững. Hai trăm cái bánh bao đã được gói xong, xếp ngay ngắn. Xửng hấp bốc hơi nghi ngút, sữa đậu vừa xay xong, cạnh bếp còn bốc hơi nóng. Trên thớt có một hàng chữ ướt sũng, xiêu vẹo dính theo vân gỗ: “Nhân thịt quá béo.” Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó, trong đầu chỉ có một câu hỏi. Con ma này… còn kén ăn à?
Sau khi vị hôn phu bỏ trốn khỏi hôn lễ, anh trai của anh ta bị ép phải cưới tôi. Tôi được lý không tha người, sau khi kết hôn chuyện gì cũng cưỡi lên đầu anh, sai khiến anh như sai bảo người hầu. Lại một lần nữa tôi ra lệnh cho anh mặc vest quỳ xuống cho tôi xem. Trước mắt bỗng xuất hiện một hàng bình luận bay. 【Nữ phụ độc ác này khi nào mới biến mất vậy, nam phụ si tình sắp bị cô ta làm bẩn rồi!】 【Chẳng qua là người trước trồng cây người sau hưởng bóng mát thôi, những thứ anh ta học bây giờ sau này đều là để phục vụ bảo bối nữ chính đó.】 【Phiền chết cái nữ phụ làm màu này, cô ta sao xứng được hưởng tốt như vậy? Tôi đang chờ xem ngày cô ta nhận được đơn ly hôn rồi phát điên làm loạn, cuối cùng bị nam phụ đưa vào bệnh viện tâm thần!】 【Nữ phụ còn chưa biết công ty nhà mình lỗ hai mươi triệu, sắp phá sản rồi đâu!】 Tôi nhẹ nhàng lướt qua những bình luận kia. Một chân giẫm lên vai Thẩm Tứ Niên, hung dữ đe dọa. “Trước tiên chuyển cho tôi hai trăm triệu, nếu không thì không được đứng dậy!”
Sau Khi Biết Sai Độ Phù Hợp Vì độ phù hợp 100%, thống soái thú nhân bị ép phải cưới tôi. Nhưng sau khi kết hôn, anh ấy vẫn luôn không có hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách, ngày nào cũng tìm anh ấy để làm chuyện đó. Tôi tin rằng chỉ cần làm đủ nhiều, sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dùng hết mọi bản lĩnh để quyến rũ Ân Nhiên, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: 【Độ phù hợp giữa cô và thống soái Ân đã bị nhầm lẫn!】 【Anh ấy không phải người 100% của cô!】 Tôi lập tức sững sờ đứng tại chỗ. Thảo nào Ân Nhiên từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Bên dưới, Ân Nhiên hoàn toàn không biết gì, khẽ nhíu mày thúc giục: “Còn làm hay không? Lát nữa tôi còn có việc.” Tôi nhanh nhẹn mặc áo khoác vào, đứng sang một bên: “Không làm nữa, anh đi bận trước đi.”
Sau khi chết ba năm, ta trở thành Bạch Vô Thường nơi địa phủ. Hôm nay lĩnh sai, ta đến phủ Thủ phụ câu hồn. Trong nội viện, tân phu nhân của Thủ phụ đang thong thả cầm một cây độc châm, đâm thẳng vào huyệt Bách Hội của một đứa trẻ. Đứng bên cạnh nàng, chính là người từng thề cùng ta đầu bạc răng long — phu quân cũ, Bùi Trường Ý. Phán quan đứng cạnh cười nhạt: “Tiểu nương tử này đã là lần thứ chín mươi chín đến bổ làm Tam Sinh Khế rồi. Hồ sơ đều khắc trên Tam Sinh Thạch, làm nhanh lắm.” Ta khựng lại: “Tam Sinh Khế? Chín mươi chín lần?” Phán quan bật cười: “Đúng vậy. Tiểu nương tử tính tình ngây thơ, vợ chồng cãi nhau liền xé Tam Sinh Khế cho hả giận.” “Muốn bổ lại, nàng ta không tiếc hành hạ kế tử đến thoi thóp để dẫn âm sai đến, sau đó lại cho uống thuốc giữ mạng.” Ta lơ lửng giữa không trung, ánh mắt lạnh như băng. Năm đó, Bùi Trường Ý hạ lệnh “bỏ mẹ giữ con”. Sau khi ta chết, nghe nói đứa trẻ vừa sinh đã chết yểu. Hóa ra, nó chưa từng chết. Ta rút cây khóc tang bổng ra, khẽ cười. Hôm nay, hồn này — ta câu định rồi.
Tôi Lỡ Theo Đuổi Nhầm Phản Diện Sau bao nhiêu gian khổ, cuối cùng tôi cũng theo đuổi được nam chính. Đêm xác nhận quan hệ, tôi được Tần Bùi ôm trong lòng, trong căn hộ thử hết mọi tư thế. Hệ thống đột nhiên hét lên: “Mẹ nó cô công lược nhầm người rồi, người này là phản diện!” Trong tiểu thuyết, hắn là phản diện bệnh kiều âm hiểm cố chấp, có thù tất báo, ai dám lừa hắn thì ngay cả tro cốt cũng không còn. Vậy phải làm sao, chuyện cần làm cũng đã làm hết rồi! Sáng hôm sau, tôi vừa bước xuống giường, anh kéo cổ tay tôi lại, giọng khàn khàn làm nũng: “Đừng đi, ở lại với anh thêm một lát nữa.” Tôi hôn anh một cái: “Em đi một chút rồi quay lại.” Từ đó biến mất khỏi nhân gian. Anh tìm tôi đến phát điên, nhưng điện thoại lại đột nhiên nhận được tin nhắn tôi gửi: “Anh làm chuyện đó quá tệ, chúng ta chia tay đi.”
Chỉ một câu tiếng Đức thôi, mà như xé phăng lớp mặt nạ của bố mẹ. Tôi đang cười nói rôm rả với cậu bạn người Đức. Mẹ bỗng quay sang, buông đúng một câu: “Cứ xì xào bàn tán cái gì thế?” Tôi lập tức cứng người. Mẹ tôi vốn chỉ là một bà nội trợ thuần túy. Nhưng hồi trẻ bà từng sống ở Đức 5 năm, tiếng Đức của bà còn trôi hơn cả tôi. Vậy mà vừa nãy bà lại không nhận ra… tôi đang gọi tên bà. Bà có thật sự là mẹ tôi không?
Lúc bạn trai buông câu chia tay, tôi đáp “được” còn nhanh hơn cả anh ta kịp thở. Nhanh đến mức anh ta đứng hình đúng hai giây. “Em… không níu kéo gì à?” “Thôi, đồ ăn giao tới rồi.” Tôi xuống lầu lấy đồ. Quay lên, anh ta vẫn ngồi nguyên trên sofa, như thể còn đợi một cảnh bi lụy nào đó. “Chỉ vậy thôi hả?” Tôi mở hộp ra. Một phần mì cay (malatang) đúng chuẩn cho một người. Anh ta nhìn cái hộp rất lâu, lâu đến mức bầu không khí cũng đặc lại. “Em bắt đầu đặt suất một người từ khi nào thế?” Tôi nghĩ một chút.
Chị gái tôi xinh đẹp lại thông minh, lúc nào cũng dễ dàng nhận được sự yêu thích của người khác. Còn tôi bình thường đến mức bị cô ấy làm cho trông như một con chuột nhỏ nhút nhát. Bố mẹ nói: “Con mà so được với chị con sao?” Thanh mai trúc mã nói: “Giai Giai và cậu chẳng giống chị em chút nào.” Tôi hỏi cậu ấy: “Vậy giống cái gì?” Cậu ta vừa sụt sịt mũi vừa nói: “Giống công chúa và nha hoàn.” Cho đến khi tôi gặp Sầm Dịch. Bố mẹ nắm tay chị gái, giới thiệu với gia đình họ rằng con gái mình ưu tú thế nào. Còn tôi đứng bên cạnh lén nhìn đĩa bánh quy trên bàn. Nhưng anh lại bước qua tất cả mọi người, ôm chặt tôi vào lòng. “Của tôi.” Anh nói.
Tôi mở tiệm xăm đã bảy tám năm, đã xăm qua hàng vạn hình xăm, nhưng chưa từng gặp kiểu nào như thế này. Một tượng thần năm đầu kỳ dị lại được xăm lên bụng dưới của một cô gái, mà người trả tiền để tôi xăm chính là thái tử gia trong giới Kinh thành. “Hình và nguyên liệu đều dùng của tôi, cậu chỉ cần thể hiện tay nghề của mình.” Anh ta đặt một tấm séc năm vạn trước mặt tôi. Tôi không kìm được lộ vẻ vui mừng, vội gật đầu: “Ngài yên tâm, đảm bảo không sai một chút nào.” “Xong việc còn có thêm năm vạn. Đừng hỏi nhiều, nhớ kỹ, miệng không kín thì mạng không dài.” Bàn tay trắng nõn của anh ta vỗ nhẹ lên tay tôi đang nắm tấm séc. Tôi sững lại, gượng cười cứng đờ, ngẩng đầu lên thì vừa hay chạm phải ánh mắt dưới vẻ ôn hòa của thái tử gia lại ẩn chứa sát ý lạnh như mùa đông.
Tôi mua được một chiếc máy ảnh cũ trên mạng, nhưng sau khi nhận hàng lại phát hiện bên trong có chính mình thời còn học cấp ba. Không phải góc nghiêng thì cũng là bóng lưng, đúng chuẩn góc nhìn của một người thầm thích. Tôi vô cùng nghi hoặc. Quay đầu nhìn lại, trên bảng hot search đã nổ tung từ lúc nào. #Ảnh đế Tống Ẩn Chu bị tố trợ lý bán đồ cá nhân của nghệ sĩ với giá cao# Không lâu sau, phía người bán gửi tin nhắn tới —— 【Máy ảnh là của tôi.】 【Không phải tôi tự nguyện bán.】 【Có thể trả lại cho tôi không?】
Truyện đang đọc
Đặt Đồ Ăn Ngoài Trúng Ngay Thái Tử Long Cung
Tôi gọi đồ ăn ngoài, đợi suốt một tiếng mà vẫn chưa thấy giao tới. Đói đến hoa cả mắt, tôi đang định khiếu nại thì — Ngoài cửa sổ đột nhiên mây đen kéo đến. Một con rồng thò đầu vào, móng vuốt móc theo phần lẩu cay của tôi. Nó cẩn thận đặt xuống, động tác nhẹ nhàng như đang đặt một quả trứng rồng. “Xin chào, đơn hàng của bạn đây ạ. Gió to nên đến muộn vài phút, mong bạn thông cảm.” Tôi run run nhận lấy hộp lẩu cay. “À… cái đó…” Nó do dự một chút, rồi lấy từ trong người ra một tấm thẻ: “Phiền bạn đánh giá 5 sao, cảm ơn.”
Chuyện Tôi và Hồn Ma Sống Chung Nhà
Tôi là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, muốn thuê một căn nhà rẻ nhất có thể. Người môi giới nhiệt tình giới thiệu: “Chung cư giảm 10%, nhà không thang máy giảm 20%, nhà cũ giảm 50%, nhà ma giảm 70%, nhà có người chết thảm giảm 90%.” Tôi gật đầu lia lịa, vội hỏi: “Có căn chung cư cũ, không thang máy, chủ nhà chết thảm không?” Tôi chuyển nhà thành công, tiền thuê mỗi tháng là ba nghìn tệ. Số tiền này là do người môi giới *trả thêm* cho tôi. Đêm đầu tiên chuyển đến, vòi nước trong nhà tắm tự nhiên chảy ào ào. Đèn trong phòng ngủ chập chờn liên tục. Tôi không chịu nổi, bật dậy quát lớn vào bóng đen lén lút trong phòng: “Tiền điện một tệ hai một số!” “Tiền nước năm tệ rưỡi một khối!” “Tiền này mày trả hả?”
Chuyện Tôi và Hồn Ma Sống Chung Nhà
Tôi là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, muốn thuê một căn nhà rẻ nhất có thể. Người môi giới nhiệt tình giới thiệu: “Chung cư giảm 10%, nhà không thang máy giảm 20%, nhà cũ giảm 50%, nhà ma giảm 70%, nhà có người chết thảm giảm 90%.” Tôi gật đầu lia lịa, vội hỏi: “Có căn chung cư cũ, không thang máy, chủ nhà chết thảm không?” Tôi chuyển nhà thành công, tiền thuê mỗi tháng là ba nghìn tệ. Số tiền này là do người môi giới *trả thêm* cho tôi. Đêm đầu tiên chuyển đến, vòi nước trong nhà tắm tự nhiên chảy ào ào. Đèn trong phòng ngủ chập chờn liên tục. Tôi không chịu nổi, bật dậy quát lớn vào bóng đen lén lút trong phòng: “Tiền điện một tệ hai một số!” “Tiền nước năm tệ rưỡi một khối!” “Tiền này mày trả hả?”