Đề xuất

Nhặt Được Một Anh Chồng Xác Sống
Hiện đại

Nhặt Được Một Anh Chồng Xác Sống

Ta nhặt được một nam nhân mặc quan phục triều Thanh trong một hang núi.Thấy hắn dung mạo tuấn tú, chỉ là thân thể cứng đờ, ta đoán hẳn là bị li//ệt.Thương tình, ta cõng hắn về nhà, ngày ngày nấu cháo nếp đút ăn.Cha ta nhìn thấy móng tay hắn dài nhọn khác thường, trầm mặc hồi lâu.Sau đó lặng lẽ vào bếp, lấy đá mài d//ao, cẩn thận mài phẳng từng chiếc móng cho hắn.Ta nói:“Phu quân này thật tốt, không ồn ào, không gây chuyện, chỉ là thân nhiệt hơi thấp.”Mẫu thân ta liền đan cho hắn một chiếc áo len đỏ rực, trên ngực còn thêu một con Hỉ Dương Dương xiêu vẹo.Phu quân cương thi khoác áo vào, cảm động đến mức…nước mắt đen sì chảy ra từ khóe miệng.

6 chương 43 lượt đọc
Tiếu Hồng Trần
Cổ Đại

Tiếu Hồng Trần

Tiếu Hồng Trần Từ khi đôi mắt không còn nhìn thấy, ban đêm, ta chỉ có thể nắm chặt đai lưng, áp sát vào tường mà ngủ. Nửa đêm, có người bò lên chăn ấm của ta. Ta sợ đến mức tim đập thình thịch. Mẹ nó, thật sự có người leo lên giường sao?! Ta giơ tay đẩy một cái, rồi chỉ ra ngoài, nhỏ giọng nhắc nhở: “Này, ngươi trèo nhầm giường rồi. Phu quân ta ngủ ở gian phòng phía đông nam bên ngoài.” Người kia nén giọng, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi đúng là rộng lượng.” Giọng nói này quen thuộc đến lạ. Hóa ra là phu quân ta à. Thế thì càng phải nắm chặt đai lưng hơn rồi.

6 chương 132 lượt đọc
Thiên Vị
Hiện đại

Thiên Vị

Thiên Vị Năm 6 tuổi, tôi làm đổ nước nóng, bị bỏng, bị hủy dung, vì thế bố mẹ rút kinh nghiệm không bao giờ để em gái làm việc nhà, gặp người liền khen em gái xinh đẹp đáng yêu, ghét bỏ tôi xấu xí. Lúc 10 tuổi tôi sốt cao bọn họ không quan tâm, khiến đầu óc tôi bị sốt đến phát ngốc, vì thế bọn họ rút ra bài học em gái vừa ho khan liền đưa đi y tế chăm sóc suốt đêm. Tôi giống như vật thí nghiệm, tất cả những việc tôi chịu đựng đều được bù đắp lên người em gái. Tôi xấu xí, trầm mặc, ngu ngốc, không được người khác chào đón. Em gái xinh đẹp, miệng lưỡi ngọt ngào, thông minh, được mọi người cưng chiều. Tôi được chẩn đoán bị trầm cảm nặng, nguyên nhân dẫn đến là do ba mẹ luôn thiên vị em gái. Tôi lấy hết can đảm để nói chuyện với họ, nhưng mẹ tôi lại mắng tôi lòng dạ hẹp hòi, có bản lĩnh thì đi tìm chet đi. Sau khi tôi từ tòa nhà cao tầng nhảy xuống, bọn họ mới phát hiện em gái không phải con ruột. Tôi mới là giọt máu duy nhất của bọn họ.  

5 chương 112 lượt đọc
Khế Ước Cửu Đầu Xà
Cổ Đại

Khế Ước Cửu Đầu Xà

1 Lên núi hái thuốc, ta bất ngờ gặp cảnh mãng xà quấn chặt một con bạch hạc. Bạch hạc toàn thân đầy máu. Tiếng hô dấy lên: 【Nam chính nguy rồi, ai mau đến cứu hắn!】 【Cái cô thôn nữ đứng xem kia, mau cầm liềm mà giúp đi!】 【Một thôn nữ thì làm được gì chứ? Thà cầu mong nữ chính mau xuất hiện còn hơn.】 Thôn nữ? Là chỉ ta sao? Ta nâng tay kết ấn, một đạo thiên lôi giáng xuống. Bạch hạc bị bổ trúng, ngoài cháy trong nát. Chúng tiếng kinh ngạc: 【Các ngươi gọi thế này là thôn nữ sao?】 【Khoan đã… nàng lại bổ thẳng vào nam chính rồi!】 Mãng xà và bạch hạc đều kinh hãi, đồng loạt nhìn về phía ta. Mãng xà run rẩy, như không dám tin lại có kẻ chịu giúp một “tà vật” như nó. Bạch hạc càng run, như không ngờ có người thật sự dám ra tay đánh vào “kẻ đáng thương” là nó. Chúng tiếng lặng đi một khắc, rồi lại loạn cả lên: 【Khoan… bạch hạc chính là nam chính, là mỹ nhân ôn nhuận như ngọc đó!】 【Đáng ra hắn sẽ được nữ chính cứu, từ đó nảy sinh tình cảm mơ hồ, ái tình chớm nở. Ai ngờ nửa đường lại nhảy ra một kẻ qua đường, suýt nữa đánh chết nam chính rồi!】 【Hay thật! Nam chính toi, vở tuồng hạ màn.】 【Đồ ngốc thôn nữ, nếu ngươi cứu hắn, hắn ắt sẽ một lòng hướng về ngươi, thề chết chẳng phụ!】 【Cứu hắn, ngươi sẽ công thành danh toại, muốn gió có gió, muốn mưa có mưa.】 【Dù chẳng vì tiền tài… thì ít ra cũng nên có chút lòng trắc ẩn mà cứu con bạch hạc đáng thương kia chứ.】 【Thanh xà nhìn phát biết ngay phản diện lòng dạ hiểm ác, ngươi còn đi giúp nó, chẳng phải tiếp tay cho kẻ ác sao?】 【Hầy, chắc đầu óc có vấn đề rồi…】 Một cơn gió nhẹ lướt qua, lá cây xào xạc. Ta cầm liềm, mặt lạnh bước đến trước bạch hạc. Bạch hạc run rẩy, phát ra tiếng cầu khẩn bi thương. Chúng tiếng hốt hoảng kêu lên:

4 chương 47 lượt đọc
Năm Chị Gái Của Tôi
Hiện đại

Năm Chị Gái Của Tôi

Tôi tên là Lâm Diệu Trạch. Trên tôi còn có năm người chị đẹp như tiên. Cha mẹ mất sớm, các chị chính là cả bầu trời của tôi. Hồi nhỏ tôi nghịch như quỷ, gây chuyện như cơm bữa, các chị thay phiên nhau dọn hậu quả. Đến khi tôi thi đỗ đại học, rồi mở được công ty, các chị lại dần già đi. Người ta nói tôi số tốt, có tận năm bà “chị gái chiều em trai đến hư”. Họ không hiểu các chị không phải “ma”, các chị là thần của đời tôi. Bây giờ, đến lượt tôi — đứa em trai từng yếu ớt như gò đất nhỏ phải dang vai che mưa chắn gió cho những nữ thần ấy rồi.

2 chương 39 lượt đọc
Trọng Sinh Chủ Mẫu Đại Sát Tứ Phương
Báo Thù

Trọng Sinh Chủ Mẫu Đại Sát Tứ Phương

Trọng Sinh Chủ Mẫu Đại Sát Tứ Phương Ta là chính thất phu nhân của phủ Tướng quân, đã thu nhận cô nương mồ côi Thẩm Ngọc mất cả cha lẫn mẹ. Nhưng nàng lại chuốc say phu quân của ta, leo lên giường của chàng, ép ta thu nhận nàng làm thiếp. Ta giận dỗi với phu quân, khiến chàng tức giận xuất chinh, rồi ngã xuống vách núi mà chết thảm. Khi ta đau khổ tột cùng, gần như đẻ non, nàng lại bày mưu hại danh dự của ta, khiến ta trở thành nỗi sỉ nhục của phủ Tướng quân. Trước khi chết ta mới biết, nàng đã sớm cấu kết với gia đình đại ca, mưu đồ nuốt trọn gia sản to lớn của phủ Tướng quân. Mở mắt ra lần nữa, ta trở về ngày nàng mới vào phủ. Nhìn nụ cười kiều diễm của nàng, ta không kìm được mà trêu chọc: “Thẩm cô nương hiểu biết lễ nghĩa, lại trẻ hơn đại tẩu của ta rất nhiều, nghĩ rằng đại ca ta thấy ngươi nhất định sẽ thích.”

6 chương 169 lượt đọc
Những nhà khoa học bình thường đã hủy diệt thế giới
Cung Đấu

Những nhà khoa học bình thường đã hủy diệt thế giới

Trên bầu trời thành phố Trường Không, tiếng sấm chớp vang rền, như thể trời đất sụp đổ, tạo nên một bầu không khí u ám bao phủ khắp nơi.Từng tia sét từ những đám mây đen liên tục giáng xuống các tòa nhà cao tầng, như thể hiện sự phẫn nộ của người đang ẩn mình trong đám mây đen đó, mỗi lần giáng xuống lại kèm theo sự sụp đổ của một tòa nhà.Quanh thành phố Trường Không, một sinh vật khổng lồ dài hàng nghìn mét đang quấn quanh trung tâm thành phố, cúi đầu như thể đang nghỉ ngơi. Tuy nhiên, ánh sáng lấp lánh quanh cơ thể nó cho thấy nó chưa hề ngủ.Cách trung tâm thành phố khoảng 16 km, trên tầng cao nhất của một tòa nhà chung cư cũ kỹ.Cánh cửa phòng bật mở với tiếng kêu “rắc”, một người đàn ông tóc đen ngắn, đeo kính và mặc áo khoác trắng bước ra.“Thật tiếc, bệnh nhân không hợp tác lắm. Nếu không, có lẽ tôi đã có thể thu thập thêm nhiều dữ liệu hơn.” Người đàn ông bước ra từ căn phòng, nói với vẻ tiếc nuối, nhưng niềm vui trong mắt thì không thể che giấu.Bên trong căn phòng, một bức tranh bầu trời xanh mây trắng được vẽ trên trần phòng khách, bất cứ ai bước vào đều có thể nhìn thấy cảnh đẹp này.

2 chương 161 lượt đọc
Yêu Đương Với Kẻ Không Xứng
Hiện đại

Yêu Đương Với Kẻ Không Xứng

Yêu Đương Với Kẻ Không Xứng Chồng tôi cặp kè với người giúp việc 48 tuổi trong nhà. Mẹ chồng biết chuyện, mắng ầm lên: “Mày đúng là đói quá hoá liều rồi!” Bà ta lại quay sang chỉ trích tôi – người đang nằm liệt giường: “Nếu không phải tại mày vô dụng, thì con trai tao có phải ra ngoài tìm đàn bà khác không?” “Giờ thì hay rồi, lại đi kiếm một mụ già, còn định nối dõi tông đường kiểu gì?” Ai ngờ chỉ mấy ngày sau, điều bà ta mong lại thành sự thật. Người giúp việc đưa ra một tờ giấy xét nghiệm ADN. Lúc đó tôi mới biết, cậu bé 12 tuổi hay lui tới nhà tôi chơi, chính là con ruột của chồng tôi!

3 chương 129 lượt đọc
Phụng Dưỡng Cha Mẹ
Vả Mặt

Phụng Dưỡng Cha Mẹ

Phụng Dưỡng Cha Mẹ Chị gái tôi vì muốn được ăn thịt mà lấy con trai trưởng thôn, còn tôi gả cho một anh trí thức nghèo mới chuyển về làng. Ai ngờ hôm chị cưới, Tô An Quốc đã rời làng đi buôn, rồi biệt tăm luôn không trở lại. Còn tôi thì theo Tống Minh Khiêm – người cùng đỗ đại học – trở lại thành phố, trở thành vợ của anh, khiến dân làng ai cũng ngưỡng mộ gọi là bà Tống. Chị tôi thì sống như góa phụ, bị bắt gặp lén lút qua lại với đàn ông khác. Trưởng thôn đuổi chị về nhà, ba – người luôn xem trọng thể diện – đánh chị một trận rồi tống cổ ra khỏi cửa, tuyên bố từ mặt, không còn đứa con gái này nữa. Tết năm đó, khi tôi về quê, chị chặn xe tôi, van xin tôi đưa chị về. Không ngờ trên xe, chị bất ngờ giành tay lái khiến tôi và xe lao xuống vực. Khi mở mắt ra, chị đang lăn lộn dưới đất, vừa khóc vừa gào đòi đổi chỗ để cưới thay tôi. Lúc đó tôi đã hiểu, chị cũng quay về rồi. Chỉ tiếc là chị không biết, làm bà Tống đâu phải dễ. Tôi lập tức đăng ký thi đại học. Lần này tôi sẽ liều chết mà học, phải tự mình đỗ vào đại học!

4 chương 104 lượt đọc
Hoài Thuỷ Thác
Cổ Đại

Hoài Thuỷ Thác

Hoài Thuỷ Thác Vị hôn phu của ta, Cố Hoài Tự, đã mất đi ký ức. Điều đầu tiên hắn làm sau khi tỉnh lại là đòi hủy hôn ước với ta. Song, thân phận ta là công chúa, nếu hắn hủy hôn phải chịu ba mươi roi. Cố Hoài Tự chịu xong đòn, thân thể t/àn t/ạ, hơi thở th/oi th/óp. Trong lúc th/ảm h/ại nhất, hắn lại nhìn thấy ta đang đứng quan sát. Hắn gắng gượng bò dậy, nói với Cố lão gia, vị Tể tướng tam triều của Cố gia: “Tổ phụ, hình như con đã nhất kiến chung tình rồi.” “Đứa ngốc, đó chính là vị hôn thê cũ mà con sống chet đòi hủy hôn đấy.”

4 chương 50 lượt đọc

Truyện mới

Bạn Trai Giả Hóa Ra Thích Tôi Từ Lâu

Cuối tháng thiếu tiền, tôi nhận một việc học hộ cho người khác. Nhưng lại quên hỏi đối phương là nam hay nữ. Lúc điểm danh, tôi và giáo sư nhìn nhau sững sờ. “Em tên Phó Từ?” “Sao tôi không nhớ trong lớp có người này?” Thấy sắp bị lộ, tôi lập tức nhanh trí. “Thật ra em là bạn gái của anh ấy.” “Anh ấy bị bệnh, nhờ em đến giúp ghi chép bài!” Giáo sư đẩy đẩy kính, vẻ mặt nghiêm túc nhìn tôi. “Sao con trai tôi có bạn gái mà tôi lại không biết?” “Tan học hai đứa cùng đến văn phòng gặp tôi!”

Phu Quân Giả Chết, Ta Đổi Cả Nhân Sinh

Sau khi phu quân giả ch//ết hồi kinh, nhi tử bảy tuổi của ta ra ngoài suốt một ngày, lúc trở về… lại như biến thành một người khác. Ta nhìn thiếu niên trước mặt – dung mạo chỉ có ba phần tương tự – còn chưa kịp mở lời, trước mắt bỗng hiện lên từng hàng chữ lạ. 【Đã thấy đủ loại thế thân, chưa từng thấy “thế thân nhi tử”. Đứa trẻ này chỉ giống con trai nữ phụ ba phần thôi, dù có mù mắt thì nữ phụ cũng nhận ra chứ?】 【Ai bảo nàng ta chỉ là một thôn phụ sơn dã, quả thực là nỗi sỉ nhục cả đời của nam chính. May mà sinh được đứa con thông minh, biết lấy lòng nữ chính, làm bảo bối ngoan của nàng ta!】 【Nghĩ đến cảnh nữ phụ cố chấp lên kinh nhận lại con ruột, kết quả bị chính con trai chối bỏ trước mặt mọi người, còn nói chỉ nhận nữ chính là mẫu thân. Nữ phụ thất hồn lạc phách, bị xe ngựa t/ông bay – thật hả hê!】 【Theo ta thấy, nữ phụ chi bằng nhận luôn đứa trẻ này đi, đứa nhỏ này tương lai chính là tể phụ!】 Ta lặng im hồi lâu, nhìn thiếu niên đang đứng trước mặt với vẻ dè dặt, khẽ nói: “Con… đã về rồi.”  

Livestream Bói Mệnh Gặp Quỷ

Tôi đang livestream xem bói thì có một cư dân mạng nhắn hỏi, nói rằng bản thân dường như đã m/ang th/ai, trong bụng còn cảm nhận được thứ gì đó đang chuyển động. Những người đang hóng chuyện liền nhiệt tình an ủi, khuyên cô ấy trong thời gian m/ang th/ai đừng quá căng thẳng, cứ yên tâm dưỡng sức. Người kia bật khóc nức nở nói rằng bản thân là đàn ông. Tôi bấm tay tính thử, lập tức biến sắc nói rằng đến cả nhau thai của Quỷ Mẫu mà cũng dám ăn, đúng là không cần mạng nữa rồi. Nhau thai của Quỷ Mẫu, bất kể nam hay nữ, chỉ cần ăn vào đều có thể m/ang th/ai. Chỉ có điều, thứ được mang trong bụng lại không phải con người.

Livestream Thông Linh: Miệng Thép Phán Mệnh

Tôi mở một phòng livestream thông linh, có người trong nghề ném mười vạn để kết nối vào phá rối. Hắn giơ “la bàn gia truyền” lên bảo tôi giám định. Tôi nhắm mắt ba giây: “Thứ này tuần trước vừa rơi xuống nhà vệ sinh, anh tiếc năm trăm tệ nên lại vớt lên.” Sắc mặt hắn xanh mét: “Nói bậy nói bạ.” Khi phòng livestream cười bùng nổ, hắn lại lấy ra một cái trống nhỏ khiêu khích, bảo tôi xem chất liệu. Tôi ngước mắt: “Mẹ anh.” Hắn nổi giận: “Anh muốn ch/ết phải không? Tôi tra thông tin của anh chỉ là chuyện vài phút.” Tôi cười: “Đúng vậy, chính là trống được căng bằng da mẹ anh.” “Anh thật sự nghĩ đứng sau anh là mẹ anh sao?” “Lát nữa sau khi anh ăn xong bát mì trường thọ bà ấy đưa, tối nay anh chắc chắn sẽ ch/ết.”

Ta mang theo Bách Tử Đan đầu thai vào nhà Chiến thần.

Tỷ tỷ độc ác đời đời kiếp kiếp cùng ta tranh đoạt. Đến kiếp này, nàng cướp lấy khí vận cẩm lý của ta, nóng lòng đầu thai vào bụng Thái tử phi đương triều. “Muội muội, vị trí Hoàng trưởng tôn này, ta xin nhận trước vậy.” “Còn ngươi, cứ đi làm dược dẫn cho vị Chiến thần vương gia tàn phế, mệnh trung tuyệt tự kia đi!” Ta chỉ cười lạnh. Nàng nào hay, ta từng ở âm phủ làm việc trăm năm, tích góp được một viên Bách Tử Đan. Ta vừa giơ tay, linh đan hóa thành mười đạo kim quang, lao thẳng vào bụng Vương phi của Chiến thần. Hì hì, đợi mười vị ca ca mang huyết mạch chiến thần kia chào đời… Có bọn họ che chở, ta nằm yên làm cá mặn chẳng phải quá sung sướng sao?

Thẩm Tri Ý mới là vợ tôi

“Vợ tôi đâu? Cô ấy sinh thuận lợi chứ?” Bác sĩ ở Bệnh viện Tổng quân y sững người nhìn Tổng chỉ huy Hoắc Đình Kiêu. “Tổng chỉ huy Hoắc, chẳng phải ngài đã điều động cả đội ngũ quân y tinh nhuệ nhất toàn quân khu đến hỗ trợ phu nhân sinh hạ một bé trai bình an rồi sao?” “Hiện giờ, trong phòng phẫu thuật chỉ còn người phụ nữ khó sinh nhưng không ai tiếp nhận, cùng bé gái vừa chào đời đã ngừng tim thôi.” Trán Hoắc Đình Kiêu nổi gân xanh, đôi mắt đỏ quạch găm chặt vào cánh cửa phòng phẫu thuật đang hắt ra thứ ánh sáng lạnh lẽo đến rợn người. “Thẩm Tri Ý mới là vợ tôi.”

Máu Nhuộm Đường Tu: Đừng Mong Ta Làm Hiền Thê

Vì phu quân mà đỡ đao bỏ mạng, hắn lại cưới kỹ nữ trong nhà làm vợ. Sính lễ ngàn vàng, kiệu tám người khiêng, còn được người đời ca tụng là không câu nệ xuất thân. Đến ngày Thanh Minh, hai đứa con gái của ta khóc ngất trước mộ. Đứa con gái lớn xinh đẹp như hoa của ta nức nở: “Nương ơi, cha vì lấy lòng tiện nhân đó, đem con gả cho lão các lão bảy mươi tuổi để xung hỉ. Lão ta chết rồi, mấy đứa con trai của hắn thay nhau hành hạ con… con sống không bằng chết!” Đứa con gái nhỏ ngây thơ đáng yêu run rẩy: “Nương ơi, cha vì tiền đồ của đứa con riêng kia, ép con gả cho thế tử mắc bệnh hoa liễu… giờ toàn thân con lở loét…” Hai đứa tuyệt vọng, uống thuốc độc tự vẫn ngay trước mộ ta. Ta điên cuồng, hận ý ngập trời! Mở mắt ra lần nữa, ta trở về đúng ngày mình đỡ đao cho phu quân…

Kế Hoạch Mang Thai

Tôi đã lén lấy chiếc ba/o c/a/o s/u đã dùng rồi của cô bạn thân, sau đó mang thai đứa con của vị hôn phu cô ấy — Cố Hoài An. Tất cả chỉ vì phần thưởng treo giải sinh con của nhà họ Cố, gia tộc giàu nhất thành phố. Nếu không phải Cố Hoài An yêu cô bạn thân của tôi đến phát điên, một người theo chủ nghĩa DINK, thì tôi vốn chẳng thể nào với tới cơ hội này. Cố Hoài An là độc đinh chín đời của nhà họ Cố. Cố lão gia tử tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn cơ nghiệp trăm năm rơi vào tay các nhánh phụ.

Chiếc Vòng Của Ngoại

Cửa hàng vàng xem xong chiếc vòng tay của tôi, bèn gọi 110. Tôi đứng trước quầy, đầu óc trống rỗng. “Cô đừng căng thẳng.” Anh ta hạ thấp giọng, mắt lại nhìn chằm chằm vào cổ tay tôi, “Tôi hỏi cô, thứ này——cô lấy từ đâu ra?” Tôi nói: “Bà ngoại tôi cho.” Ánh mắt anh ta nhìn tôi lập tức thay đổi. Không phải nghi ngờ. Mà là kinh ngạc. Chiếc vòng tay này tôi đeo suốt hai mươi năm. Cả nhà đều gọi nó là “đồng nát sắt vụn”. Hai mươi năm sau tôi mới biết nó đáng giá bao nhiêu. Cũng mới biết, bà ngoại rốt cuộc yêu tôi đến mức nào. Hai mươi năm trước. Ngày bà ngoại ra đi là vào mùa đông. Khi đó tôi tám tuổi. Những ngày cuối cùng bà nằm viện, cả nhà cậu cả ngày nào cũng tới. Không phải tới thăm bà ngoại. Mà là tới lục tủ của bà. Thím cả Triệu Mỹ Chi kéo cậu cả ra hành lang nói chuyện, giọng không lớn không nhỏ, vừa đủ để người ta nghe thấy: “Sổ tiết kiệm của mẹ đâu? Giấy tờ nhà đâu? Tranh thủ lúc cậu hai cậu ba còn chưa tới, tìm ra trước đi.” Cậu cả nói: “Đừng vội, đợi người ta mất rồi tính.” “Đợi đến lúc người ta mất thì muộn rồi!” Thím cả liếc anh ta một cái, “Em anh tuy chẳng ra gì, nhưng vợ thằng ba khôn lắm.” Tôi ngồi ở góc phòng bệnh, nghe rõ rành rành. Bà ngoại cũng nghe thấy. Bà chẳng nói gì, chỉ đưa tay về phía tôi. Bàn tay rất gầy, da bọc xương. “Niệm Niệm.” “Bà ngoại.”

Yêu Em Từ Lần Đầu Gặp

Từ nhỏ tôi đã được anh trai chiều chuộng đến mức muốn làm gì thì làm. Tôi thích vị nam thần lạnh lùng của học viện bên cạnh, liền bảo anh trai đến tận cửa ép buộc người ta, bắt anh ấy phải chấp nhận. Từ đó về sau, vị nam thần mặt lạnh kia bị tôi sai khiến như chó. Một ngày nọ, khi tôi đang ra lệnh cho Chu Úc Xuyên quỳ xuống buộc dây giày cho tôi, trước mắt bỗng nhiên xuất hiện những dòng bình luận: 【Nữ phụ còn đang nhe răng cười ngu ngốc kìa, trong lòng nam chính đã hận chết cô ta và anh trai cô ta rồi, sau này khi nam chính phát đạt, việc đầu tiên chính là tìm hai anh em họ tính sổ.】 【Nữ phụ không gây chuyện thì làm sao làm nổi bật sự dịu dàng lương thiện của nữ chính nhà chúng ta, trở thành sự cứu rỗi của nam chính chứ?】 【Chỉ cần nghĩ tới bảy năm sau, nhà nữ phụ sẽ bị nam chính chỉnh cho phá sản, cô ta còn mắc bệnh nặng, cùng với ông anh nam phụ khốn kiếp kia chết thảm ngoài đường, tôi đã thấy hả hê rồi!】 Tôi sợ đến mức đầu gối mềm nhũn, “bịch” một tiếng cũng quỳ xuống. Chu Úc Xuyên: 「?! 」 Tôi run rẩy được anh đỡ đứng dậy. “Tôi… chuyện đó… sau này anh không cần buộc dây giày cho tôi nữa.” Chu Úc Xuyên đột nhiên ngẩng đầu: “Có phải em không thích kiểu nơ bướm này không? Không sao, tôi còn biết rất nhiều cách buộc khác.”

Hoàn thành giấc mơ của cả gia đình anh

Sau khi kết hôn với Hà Tri Ngôn, tôi mới biết anh ấy có một mối tình đầu đã qua đời từ lâu. Mẹ chồng mỗi lần nhắc đến cô ta đều khen ngợi: “Chưa từng thấy cô gái nào tốt như vậy.” Bố chồng thì nói cô ta chu đáo, EQ và IQ đều vượt trội. Còn chồng tôi, tuy không nói ra, nhưng mạng xã hội và điện thoại anh ấy đầy ắp những kỷ niệm về cô ta. Có lần, tôi vô tình làm vỡ bức ảnh của anh và Kỷ Thanh khi dọn dẹp nhà cửa. Anh nổi trận lôi đình: “Đừng có giở những trò nhỏ nhen này trước mặt tôi. Cô mãi không bằng cô ấy đâu.” Nếu đã như vậy, vậy thì tôi sẽ đưa bạch nguyệt quang của anh quay trở lại. Hoàn thành giấc mơ của cả gia đình anh!

Chỗ Ngồi Cạnh Cửa Sổ

Tu hú chiếm nồng Tiếng động cơ máy bay gầm rú, như muốn vứt lại toàn bộ ồn ào của thành phố phía sau. Tôi là Chu Tịnh, hai mươi tám tuổi. Vừa kết thúc một cuộc đàm phán thương mại xuyên quốc gia kéo dài nửa tháng. Cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ. Điều duy nhất tôi mong lúc này, là được tựa vào chỗ ngồi cạnh cửa sổ đã đặt trước, nhìn mây trời, buông lỏng đầu óc. Vé máy bay do trợ lý đặt trước một tuần. Hàng 15A, sát cửa sổ.

Truyện đang đọc

Bạn Thân Của Quỷ

Bạn Thân Của Quỷ

Em gái tôi nhảy lầu tự t/ử. Trong lễ tang, có người rải vài tờ giấy vàng vào trong quan tài của em, còn có một mảnh giấy nhỏ. Trên đó viết: “Tôi chỉ nói đùa thôi, không ngờ cậu thật sự nhảy lầu, ai bảo cậu ngu như vậy chứ, mấy tờ tiền giấy này coi như tiền mua m/ạng của cậu.” Một tháng sau, tôi trở thành giáo viên tiếng Anh mới của lớp em gái. Sau tiết học đầu tiên, tôi nhận được một mảnh giấy nhỏ. “Làm thầy mà như đ/ĩ.” Nét chữ giống hệt tờ giấy nhận được trong lễ tang của em gái.

Chương 3
Xuân Đường Tẫn

Xuân Đường Tẫn

Xuân Đường Tẫn Ngày Bùi Nghiên Hằng được phong Tể tướng, ta bị huynh trưởng hạ thuốc, đưa vào khuê phòng. Sau một đêm mặn nồng, Bùi Nghiên Hằng bị thiên hạ chỉ trích, bất đắc dĩ phải cưới ta về làm vợ. Sau này, đại tướng quân Tây Bắc đại thắng khải hoàn, cũng mang theo bạch nguyệt quang của Bùi Nghiên Hằng, Cố tam tiểu thư trở về. Khi thấy ta bế con trai cùng Bùi Nghiên Hằng xuất hiện, Cố tam tiểu thư lệ lóe lên, bỗng dưng tức giận mà thổ huyết rồi chet ngay tại chỗ. Từ đó về sau, Bùi Nghiên Hằng ngày đêm ngủ ở thư phòng, không còn gặp mặt ta cùng con trai. Tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc, nào ngờ ba năm sau đột nhiên bạo loạn xảy ra. Quân phản loạn lấy tính m/ạng ta và con trai ra uy hiếp, muốn Bùi Nghiên Hằng giao ra hổ phù được cất giấu phía sau bài vị của Cố tam tiểu thư. Thế nhưng, Bùi Nghiên Hằng lại lạnh nhạt đến mức chẳng buồn ngẩng đầu: “Hai m/ạng tiện, sao xứng đổi lấy bài vị của người ta yêu?” Lời vừa dứt, ta tận mắt chứng kiến con trai bị một k/iếm đ/âm xuyên ngực. Cuối cùng, không muốn bị làm nh/ục, ta đã c/ắn lưỡi t/ự v/ẫn. Khi tỉnh lại, ta đã trở về ngày Bùi Nghiên Hằng bái tướng. Nhìn bóng người bước vào khuê phòng, ta lôi huynh trưởng đã bị đ/ánh ngất lên giường, còn mình thì lật cửa sổ mà đi. Lần này, để hắn tự mình gả đi vậy!

Chương 4
Tôi Dùng Level Max Tiếng Em Bé Để Thao Túng Cả Hào Môn

Tôi Dùng Level Max Tiếng Em Bé Để Thao Túng Cả Hào Môn

Hệ thống trọng sinh cho tôi chọn một ngôn ngữ, tôi đáp: tiếng Anh. Hệ thống: “Được, tiếng… em bé.” Vậy nên, khi nhìn thấy vị tổng tài bá đạo lừng danh trong giới hùng hồn tuyên bố sẽ tự mình nuôi dạy con, cuối cùng lại bị con trai khóc đến bó tay, còn tôi thì đứng trước một em bé đang gào to bảo “sợi chỉ trong tất móc vào ngón chân”, tôi rơi vào trầm tư sâu sắc. Tôi thẳng tay kéo phắt đôi tất của “tiểu bá tổng” xuống, mặc kệ ánh mắt không hài lòng của ông bố tổng tài, lộn ngược tất lại rồi xỏ vào cho cậu bé. Này, hết khóc luôn. Khoảnh khắc đó, trong mắt vị tổng tài, tôi gần như… là thần.

Chương 2