Tôi là đứa con út trong nhà, ai cũng bảo đầu óc tôi không được lanh lợi cho lắm. Lúc ăn cơm, tôi nhìn bạn trai của chị hai một lúc. 【Anh trai này trông kỳ thật đấy, sao trên đỉnh đầu lại có cả một thảo nguyên xanh mướt?】 Chị hai đang uống canh bỗng phụt một cái, phun thẳng vào mặt bạn trai. Cả nhà đồng loạt quay sang nhìn tôi với ánh mắt kinh hãi. Tôi gãi đầu, tiếp tục cúi xuống ăn cơm, hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. 【Wow, đối tác của anh cả sao lại để trong cặp một khẩu sú//ng nước đồ chơi màu hồng vậy?】 Đôi đũa trên tay anh cả rơi xuống đất, anh lập tức rút điện thoại hủy hợp đồng.
Bình luận đến trễ ba năm, nhưng tôi lại không hề hay biết. 【Nam chính là chó poodle thành tinh à? Tối qua nhân lúc nữ chính say rượu, ăn liền ba phần bánh chiên nước.】 【Lửa lớn xào mạnh, đúng là ăn đến sung sướng.】 【Chậc chậc chậc, bảo sao sáng nay nữ chính đi đường còn không vững…】 Tôi nhịn cơn ê ẩm khắp người, nhìn vị đại gia bên phía đối tác đang ở cạnh mình: “Anh tối qua đưa tôi về nhà, đã làm gì?” Yết hầu Trương Trầm khẽ chuyển động một cái: “Không làm gì cả, vợ à.” “Vợ cũ.” Tôi nhắc anh ta: “Chúng ta đã ly hôn ba năm rồi.”
Tôi thông qua bạn của bạn của bạn mà thêm được WeChat của Giang Thố. Rầm rộ thông báo với anh ấy: tôi muốn theo đuổi anh! Mỗi ngày chúc buổi sáng, chúc buổi tối, cố tình tạo những cuộc gặp gỡ tình cờ, nhưng anh ấy từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt. Lúc mang bữa sáng đến cho anh ấy, tôi nhìn thấy bình luận hiện lên: 【Nữ phụ này có thể đừng cứ bám lấy nam chính nữa được không? Không nhìn ra nam chính rất phiền cô ta sao?】 【Đúng vậy, ngày nào cô ta cũng đến phòng thí nghiệm của nam chính, bảo bối nữ chính ghen đến mức bắt đầu xa lánh nam chính rồi!】 【Đừng vội đừng vội, bây giờ cô ta càng cố thể hiện sự hiện diện khiến người khác thấy phiền bao nhiêu, sau này đến lúc nam chính truy vợ ở lò hỏa táng vả mặt nữ phụ sẽ càng sảng khoái bấy nhiêu!】 【Kết cục của nữ phụ rất thảm, cô ta bỏ thuốc nam chính không thành còn bị vạch trần ngay tại chỗ, sau đó tinh thần thất thường, mỗi ngày nhặt rác ngoài đường!】 Giang Thố đang định nhận lấy bánh trứng trong tay tôi, tôi lập tức rụt tay về. “… Không phải mua cho anh.” “Tôi đến chỉ để nói một câu, sau này tôi sẽ không theo đuổi anh nữa.”
Tiểu thư nhà giàu ở Bắc Kinh không muốn gả cho ông trùm điên loạn. Liền tìm tôi, kẻ đang thiếu tiền, thay cô ấy kết hôn. Vừa chuyển vào tòa lâu đài bí ẩn, tôi đã nhìn thấy bình luận bay ngang. 【Kiếp trước, sau khi nữ chính kết hôn với nam chính, bị dục vọng khống chế cực đoan và thủ đoạn tàn nhẫn của anh ta hành hạ đến mức tinh thần thất thường, cuối cùng nhảy xuống biển tự sát.】 【Dù nam chính vừa giàu vừa đẹp trai, nhưng anh ta biến thái lại độc ác, dục vọng chiếm hữu còn cực mạnh, kiếp trước điên cuồng đến mức phạm nửa bộ luật hình sự, nữ chính bỏ chạy là đúng.】 【Nữ phụ đúng là rất đẹp, nhưng ai bảo cô ta chỉ là công cụ chứ, định sẵn phải làm bia đỡ đạn cho nữ chính của chúng ta thôi.】 Nói sớm chứ. Tôi đã tát anh ta một cái rồi bọn họ mới nói cho tôi biết. Tôi chờ cơn giận của anh ta bùng nổ. Thế nhưng lại nghe thấy một tiếng thở dốc đầy kiềm nén, trong mắt anh lóe lên tia hưng phấn. “Đánh thêm một cái nữa đi.”
Ta từng làm thế thân thị tẩm ban đêm cho Hoàng hậu suốt mấy năm trời. Bởi vì che giấu quá tốt, nên mãi cho đến lúc ta hạ sinh tiểu hoàng tử, Chu Thừa Vũ vẫn không hề hay biết, người mà hắn đêm đêm ân ái sủng hạnh… Thực chất luôn là một cung nữ hầu hạ bên cạnh Hoàng hậu. Ta tự biết thân phận mình thấp hèn, chẳng dám ôm mộng tưởng xa vời. Nhiệm vụ vừa hoàn thành, ta liền ôm bạc xuất cung. Sáu năm sau, tại trấn Phù Dung nằm ở nơi tận cùng phía Nam. Ta vừa từ tiệm son phấn về đến nhà, đã phát hiện trước cửa có một đứa bé dung mạo khôi ngô, trắng trẻo tựa ngọc nắn phấn điêu đang ngồi xổm ở đó. Vừa nhìn thấy ta, thằng bé liền đứng phắt dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng chắc nịch mà cất tiếng hỏi: “Người chính là mẫu thân của con sao?”
Chàng trai nghèo năm xưa được gia đình tôi tài trợ, nay một bước trở thành tân quý của Hải Thành. Tôi vẫn xem anh là người theo sau mình, tùy ý sai bảo, tác oai tác quái với anh. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận. 【Ai hiểu cảm giác này không, cứ nhìn thấy nữ phụ độc ác làm trời làm đất là đã thấy phiền.】 【Cười chết mất, tân quý Hải Thành bị cô ta sai như người hầu, nam chính chắc đã nhịn đến giới hạn rồi nhỉ.】 【Nữ chính đã đến làm thư ký cho nam chính rồi, cặp đôi mạnh kết hợp mạnh, nữ phụ ngay cả xách giày cho họ cũng không xứng!】 【Nữ phụ bị hủy dung rồi bị nhốt vào bệnh viện tâm thần, đúng là đáng đời!】 Thấy tôi vẫn đang ngây người, Tần Dữ nhẹ tay hơn, giọng nói có chút bất lực: “Có chuyện gì vậy, làm em đau sao?” “Tôi nhẹ hơn một chút, hôm nay có thể massage ít đi một lát không, tôi còn rất nhiều công việc phải xử lý.” Toàn thân tôi cứng đờ, như bị điện giật mà lập tức lùi mạnh về sau, trực tiếp tránh khỏi anh. “Không… không cần đâu.”
Sau khi giả chết suốt năm năm rồi quay lại thế giới công lược, tôi nhắn cho đối tượng công lược cũ một tin nhắn: “Tôi là người vợ trước đã chết của anh, chuyển cho tôi một triệu đi, nếu không tối nay tôi sẽ biến thành ma đến tìm anh.” Ngay giây tiếp theo, tài khoản ngân hàng nhận được hai triệu. Cùng lúc đó, tôi cũng nhận được tin nhắn hồi đáp — “Mẹ, là mẹ sao?” “Con đã chuyển tiền rồi, mẹ khi nào đến gặp con?”
Gả cho Bùi Cảnh Xuyên được năm thứ hai, hắn chiến t/ử. Tôi lên chùa vì hắn thủ tiết suốt ba năm, hôm nay mới trở về. Em trai của hắn, Bùi Cảnh Minh, sắc mặt lạnh nhạt: “Tẩu tẩu vất vả rồi, sau này Bùi gia sẽ nuôi tẩu.” “Không cần, ta chuẩn bị tái giá. Hôm nay trở về chỉ là để kiểm kê của hồi môn.” Tên thư sinh quen biết kia lại vừa tranh vừa giành, còn tuyên bố nếu tôi không gả cho hắn thì hắn sẽ không sống nữa. Tôi còn biết làm sao? Sắc mặt Bùi Cảnh Minh lập tức tối sầm: “Tẩu tẩu đúng là thủ đoạn cao minh! Ở chùa thanh tu cũng có thể tu ra được một mối lương duyên.” Tôi mỉm cười rạng rỡ với hắn: “Tiểu thúc vẫn nên nhanh chóng cho người mang của hồi môn của ta ra đi. Trễ thêm chút nữa, ta sợ cái bụng này không giấu nổi.” “Ngươi!” Hắn trợn mắt như muốn nứt ra. Tôi nhướng mày, ghé sát tai hắn, khẽ nói: “Bùi Cảnh Xuyên, ngươi còn có thể giả ch/ết để cưới thanh mai, vậy sao ta lại không thể gả cho thư sinh?”
Chồng tôi là thanh niên trí thức xuống nông thôn, đang tính bỏ tôi lại để một mình trở về thành phố. Để giữ anh ấy ở lại, tôi đã dùng đủ mọi cách. Vẫn vô ích. Đang định chơi một ván lớn. Bỗng nhiên tôi nhìn thấy bình luận bay ngang. 【Nam chính đúng là xui xẻo, chỉ vì tốt bụng cứu nữ phụ bị rơi xuống nước, ngược lại còn bị người đàn bà quê mùa này bám lấy, nhất quyết bắt người ta chịu trách nhiệm.】 【Bây giờ khó khăn lắm mới có cơ hội trở về thành phố, nữ phụ lại không định buông tha, còn muốn làm loạn.】 【Cứ để cô ta làm đi, dù sao cô ta cũng sắp chết rồi, tôi không tin cô ta còn có thể làm ra trò gì nữa.】 【Đúng đó, tôi nhớ sau khi nữ phụ chết, còn chưa qua thất đầu, nam chính đã trở về thành phố đoàn tụ với nữ chính rồi, hai người nhanh chóng thành đôi, ba năm sinh hai đứa.】 Tôi kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Tối hôm đó, hiếm khi tôi không chui vào chăn của chồng nữa. Anh ấy không vui, một tay kéo tôi vào lòng. Kề sát bên tai tôi mà oán trách: “Bình thường em cởi sạch trơn như cá chạch, hôm nay sao lại mặc nhiều thế này?” Tôi giữ lấy bàn tay đang làm loạn của anh. Giọng nói bình tĩnh: “Thẩm Quý Phong, tôi muốn ly hôn với anh.”
01 Nữ quỷ mang thai Năm thứ ba ở địa phủ, tôi phát hiện mình… béo lên. Ban đầu tôi tưởng là do đồ ăn ở địa phủ quá ngon — dù sao Mạnh Bà cũng hay “mở bếp riêng” cho tôi. Cho đến hôm đó, trên cầu Nại Hà, tôi va phải một con tiểu quỷ mới tới. Nó chỉ vào tôi, sợ đến hồn vía bay sạch, hét lên chói tai: “C-chị quỷ… bụng chị sao lại… động vậy?!” Tôi ngơ ngác cúi đầu nhìn xuống. Chỉ một cái nhìn, suýt nữa chính hồn tôi cũng bay luôn. Bụng tôi không chỉ nhô lên nhẹ… mà còn đang nhấp nhô. Như thể có thứ gì đó bên trong… đang trở mình.
1978 năm đó, mẹ tôi thi đỗ đại học ở Bắc Kinh. Ngày giấy báo trúng tuyển đến nơi, cha tôi bị người ta giăng bẫy, tống vào tù. Kiếp trước, bà nhân lúc tôi ngủ trưa, xách hành lý bỏ đi. Tôi chân trần lao ra mưa đuổi theo, khóc đến khản giọng, cũng không ai quay đầu lại. Năm năm rưỡi tuổi, tôi chết cháy trên chiếc giường đất. Cha tôi mãn hạn tù trở về, đứng trước nấm mộ nhỏ trên sườn dốc, chỉ sau một đêm tóc bạc trắng. Còn bà ở Bắc Kinh, lấy chồng, làm giáo sư, con cái đủ đầy, cả đời thể diện. Bà chưa từng quay lại nhìn tôi một lần. Sống lại đúng ngày hôm đó, tôi không khóc nữa. Tôi đem những bức thư bà giấu trong lớp đáy của chiếc rương gỗ, trải ra từng phong trước mặt cả làng.
Ở thành phố lớn, tôi suýt nuôi mình đến ch//ết đói, nên nửa đêm liền mua vé chạy thẳng vào rừng sâu. Dân làng hùng hổ vây lấy tôi: “Cái thứ đang có kinh kia, mày phải đ//ẻ cho mỗi người chúng tao một đứa con trai!” Tôi vừa nghe đã biết—chuyến này đến đúng chỗ rồi. Hổ hổ như tôi đây… Cuối cùng cũng có thể thực hiện tự do ăn thịt.
Truyện đang đọc
Đích Nữ Khanh Như
Đích Nữ Khanh Như Ta và Thôi An sắp thành hôn, hắn lại cùng thứ muội thân mật bị bắt ngay tại trận. Triệu Vận Tri cả người đầy dấu vết mập mờ, ả khóc lóc dập đầu với ta: “Đích tỷ, Thôi lang chỉ tưởng nhầm muội là tỷ, Vận nhi nguyện ý làm nô làm tỳ, chỉ cầu xin tỷ tỷ sau khi thành thân hãy cho muội hầu hạ bên cạnh.” Thôi An nghe xong cực kì đau lòng, hai mắt đỏ bừng, quỳ ở từ đường bảy ngày bảy đêm, chỉ vì muốn nâng nàng ta làm bình thê. “Khanh Như, tỷ muội các ngươi cùng hầu chung một chồng, chẳng lẽ không tốt sao?” Ta lấy chân dung hai người thân mật dán khắp thành, rồi không chút do dự từ hôn. Sau đó, hắn nhìn ta và Thái tử qua lại với nhau, hốc mắt lại đỏ lên hỏi: “Khanh Như, nếu ta nói ta hối hận, nàng có thể trở lại bên cạnh ta không?” Ta vừa định mở miệng, lại bị Thái tử ở bên cạnh đang đeo chuông vào cổ chân ta ôm lấy. “Khanh khanh, đêm qua không phải nàng nói, có một mình ta là đủ rồi sao?”
Tuế Tuế An Ninh
Tuế Tuế An Ninh Ngày ta bị nhốt vào lãnh cung, tuyết lớn bay đầy trời, băng trên mái hiên dày hơn một thước. Tiểu thái giám áp giải ta tới cảm thấy vừa lạnh vừa xui xẻo, đẩy ta vào cửa lớn lãnh cung rồi vội vàng bỏ chạy. Trong Hợp Hoan cung của Quý phi hàng đêm vang lên tiếng hát ca, mà ta chỉ là người nàng tiện tay bắt tới để chịu tội thay mà thôi.
Phần 4 - Nương Nương Livestream Xem Tình Duyên
Nương Nương Livestream Xem Tình Duyên 4 Ta là Quỷ Hậu nương nương, mở phòng phát sóng trực tiếp xem nhân duyên lại kết nối với một nữ sinh trong sáng. “Nương nương, chị nói xem em và cha dượng có thể ở bên nhau đến già không?” Ta nói một cách đơn giản và đi thẳng vào vấn đề: “Không! Đó là nghiệt duyên.” Bình luận nổ tung nhưng cô gái lại cười khúc khích: “Vậy giết mẹ em là được đúng không? Suy cho cùng, không được yêu thương cũng là một tội ác.”