Chiếc Yếm Định Mệnh Trên sân mã cầu, vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu bị cầu trượng quật rách. Một chiếc yếm hồng của nữ tử từ trong ngực áo hắn bay ra, lả tả rơi xuống đất. Mọi người xôn xao, Huyện chủ Thừa Hoan thốt lên một tiếng kinh hãi: “Nam Chi, chẳng phải đó là yếm của ngươi sao?” Mặt Thế tử đỏ bừng, lắp bắp nhìn ta: “Nam Chi, ta chỉ là muốn lúc nào cũng nhớ đến nàng nên mới mang theo bên mình, nào có ý để người khác trông thấy.” Chỉ một chiếc yếm, danh tiết của ta bị hủy hoại. Ta muốn biện bạch rằng đó vốn không phải vật tùy thân của mình, nhưng trăm miệng cũng không nói lại, liền trở thành kẻ d//âm đã//ng trong lời đàm tiếu của thiên hạ. Chỉ một câu của Thế tử: “Chúng ta chẳng qua vì tình không tự cấm, nên mới có da thịt chi thân,” đã đẩy ta xuống vực sâu muôn kiếp không thể siêu sinh. Trưởng Công chúa lấy cớ ta phóng đãng, bại hoại phong tục, sai đá//nh ba mươi trượng, ném vào đạo quán hoàng gia, ta đa//u đớ//n mà ch//ết ở nơi ấy. Khi xá//c ta bị cuốn trong manh chiếu rách, quẳng ra sau núi cho sói ăn, thì kiệu hoa của Huyện chủ Thừa Hoan đang được rước vào phủ Vũ An Hầu. Đến ngày đầu thất, Thế tử đứng trước linh vị ta, đốt chiếc yếm ấy: “Nam Chi, chuyện chiếc yếm là ta có lỗi với nàng. Chỉ là sự việc xảy ra quá đột ngột, ta đành lấy nàng làm cớ… cũng chỉ trách nàng số mệnh không tốt.” Mở mắt lần nữa, ta đã trở lại ngày mã cầu ấy. Vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu sắp bị cầu trượng đá//nh rá//ch… ……
Tôi thầm thích Tiêu Minh nhiều năm, sau khi tốt nghiệp thì vào công ty khởi nghiệp của anh. Không ngờ lại biết được rằng anh vậy mà có một ánh trăng sáng đã thầm yêu nhiều năm. Vì cô ấy, Tiêu Minh không chỉ ở lại Việt Thành phát triển, thậm chí còn từ chối sự theo đuổi của con gái ông chủ lớn. Tôi lặng lẽ từ bỏ. Đúng lúc tôi dần tự điều chỉnh lại bản thân, coi Tiêu Minh như một ông chủ bình thường. Anh đỏ mắt, phát điên trước mặt tôi: “Em lúc nào cũng chẳng quan tâm đến chuyện gì cả.” “Giống như vừa nãy, rõ ràng đã gián tiếp hôn tôi rồi, vậy mà em vẫn tỏ ra chẳng hề để ý.”
Phó Nghiễn Thâm nuôi tôi ba năm. Ai cũng nói tôi là chim hoàng yến ngoan nhất của anh. Ngoan ngoãn, nghe lời, không gây chuyện. —— Mới là lạ. Tôi lén tán tỉnh một cậu em trai trên mạng xã hội. Khoảnh khắc ảnh cơ bụng được gửi tới, tay tôi run lên, điện thoại “bốp” một tiếng rơi xuống thảm. Sau lưng truyền đến tiếng giày da giẫm trên sàn. Phó Nghiễn Thâm cúi người, nhặt điện thoại của tôi lên. Trên màn hình, ảnh cơ bụng của cậu em hiện rõ mồn một. Tôi nhắm mắt lại, trong lòng đã mặc niệm cho bản thân suốt ba phút. Anh nheo mắt, giọng trầm thấp: “Giải thích đi.” Tôi chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Huấn luyện viên thể hình đó, tôi đang học yoga.” Anh cười lạnh, ngón tay lướt lên đầu đoạn chat — “Chị ơi, ông già đó không được đúng không? Hay thử với em đi?” “Được thôi, đợi lúc anh ta đi công tác nhé~” Không khí đột ngột hạ xuống mức đóng băng. Phó Nghiễn Thâm dùng một tay kéo lỏng cà vạt, cúi người ép sát tôi: “Tôi không được?” … Xong rồi. Chơi quá trớn rồi.
Năm thứ năm bị cưỡng đoạt tình yêu, tôi muốn có một đứa con. Đúng lúc tôi cầm kim chuẩn bị chọc thủng chiếc “áo mưa nhỏ”. Trước mắt đột nhiên xuất hiện bình luận nổi. 【Nữ phụ đang làm gì vậy? Cảm thấy không giữ được nam chính bằng cơ thể nên muốn lợi dụng con cái sao?】 【Thôi đi, có con thì đã sao? Chờ nữ chính bạch nguyệt quang về nước, nam chính vẫn sẽ ly hôn với cô ta thôi.】 【Dưa cưỡng ép không ngọt đâu, chắc nam chính hận cô ta chết đi được.】 Tôi buồn đến vô cùng. Suy đi tính lại, tôi quyết định trả tự do cho Cố Dữ. Kết quả khi tôi lấy thỏa thuận ly hôn ra. Cố Dữ lại đỏ hoe mắt, ép tôi vào tường. “Tại sao em không cần tôi nữa?” “Chẳng lẽ tôi ngay cả tư cách làm kẻ thứ ba cũng không có sao?”
Năm thứ ba ở bên ông trùm cảng Thành, anh vẫn thích ném tiền cho tôi như cũ. Gọi chồng, mười vạn. Gọi bé cưng, hai mươi vạn. Gọi Daddy, năm mươi vạn. Hôm đó, anh tiện tay chuyển cho tôi hai mươi triệu, tôi phấn khích gọi anh mấy tiếng bé cưng. Khóe mắt anh đỏ hoe, siết chặt eo tôi không chịu buông. Thế nhưng tôi lại lấy lý do cơ thể không thoải mái để từ chối anh. Bởi vì tôi mang thai rồi. Cuối cùng tôi cũng mang thai con của anh! Không ai biết, từ đầu mục đích tôi tiếp cận anh chính là để có được một đứa con. Bây giờ thời cơ đã chín muồi, ngay trong đêm tôi thu dọn hành lý bỏ trốn. Lúc chuẩn bị lên máy bay, Hoắc Kiêu vốn nên đang ở nước ngoài lại lặng lẽ xuất hiện trước mặt tôi. Anh ôm chặt lấy tôi, bàn tay rộng lớn áp sát bụng dưới của tôi, giọng điệu vừa tủi thân vừa đáng thương: “Vì cô ấy, em không cần tôi nữa sao?” “Mẹ à, chẳng phải con cũng là bé cưng của mẹ sao?”
Tôi từ nhỏ đã không thông minh. Thanh mai trúc mã rủ tôi chơi trò “1, 2, 3, người gỗ”, bắt tôi đứng im không được nhúc nhích, rồi quay lưng một cái đã đi xem phim với hoa khôi lớp. “Cuối cùng cũng vứt được cái của nợ đó rồi, phiền chết đi được.” Khi bà ngoại tìm thấy tôi, tôi đã đứng làm “người gỗ” suốt một ngày một đêm dưới cơn mưa lớn. Sốt cao, vẫn ngây ngốc chờ cậu ta quay lại. Bà ngoại ngồi xổm xuống trước mặt tôi, mắt đỏ hoe: “Nam Nam, sao con lại nghe lời nó đến vậy?” Tôi nghĩ một lúc rồi nói với bà: “Vì lúc mẹ còn sống… mẹ rất thích cậu ấy.” Ngày hôm sau, bà ngoại dẫn từ quê lên một cậu bé. “Nam Nam, đây là phu quân nuôi từ bé mẹ để lại cho con, sau này chỉ chơi với nó thôi, được không?” Về sau, thanh mai trúc mã chặn tôi ở cổng trường, tức giận chất vấn: “Tại sao cậu không đến tìm tôi nữa?” Tôi nhìn cậu ta một cách khó hiểu: “Cậu là cái gì, mà cũng xứng chơi với tôi?”
Khi xin nghỉ phép, tôi lỡ tay gõ thiếu chữ “h” trong câu “Tôi bị sốt” và gửi cho tổng giám đốc. Trong lúc đầu óc mơ màng, tôi liền gõ liền mấy câu: “Giám đốc Bùi, xin hãy thỏa mãn tôi! Xin anh thương xót tôi! Tôi thực sự không chịu nổi nữa rồi!” Cuối cùng, mắt tôi tối sầm, rồi lại lỡ tay nhấn gửi thêm một câu: “Huhu, bây giờ tôi chỉ muốn ngủ với anh thôi!” Tổng giám đốc im lặng mất năm phút, sau đó nhắn lại: “Chịu đựng thêm chút nữa được không? Tôi còn một cuộc họp.”
Tôi và chị gái đều thích hai anh em nhà họ Hạ. Tôi mê mẩn người anh cả lạnh lùng cấm dục, chị tôi lại thèm khát người anh hai bệnh yếu, hay ngại ngùng. Khổ sở theo đuổi suốt một năm không có kết quả, chúng tôi quyết định bỏ thuốc rồi cưỡng ép. Không ngờ lại nhìn thấy bình luận bay ngang trước mắt: 【Thật chịu thua hai chị em háo sắc này rồi, đầu óc toàn nghĩ chuyện đó đó đó, cầu xin buông tha cho hai nam chính đi.】 【Cứ bỏ thuốc đi, bỏ xong sẽ nhận ngay combo phá sản, hủy dung, bị đuổi khỏi nhà, kết cục thảm vô cùng!】 Tôi và chị gái nhìn nhau một cái, lập tức dừng tay. Từ đó cải tà quy chính, không còn ngày nào cũng đuổi theo anh cả anh hai nữa, không cưỡng cầu tình cảm của họ, tập trung vào bản thân, thỉnh thoảng cũng tiếp xúc với những người đàn ông ưu tú khác. Người anh cả vốn luôn không thích tôi lại chặn tôi trong hành lang, ép sát người rồi hôn xuống. “Vì sao nói không cần là không cần tôi nữa?” “Có phải vì tôi lớn tuổi rồi, không xứng với em không?” Anh càng nói càng mất bình tĩnh, nụ hôn cũng càng dữ dội hơn. Tôi bất lực gọi chị gái cầu cứu. Thế nhưng đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc nức nở vụn vặt, giọng nói u ám của anh hai truyền tới: “Ngoan, thêm một lần nữa.” “?”
Cậu bạn thanh mai trúc mã của tôi mỗi lần về quê ăn Tết là bị giới thiệu đối tượng liên tục. Mẹ tôi liếc tôi một cái, giọng đầy tiếc nuối: “Giá mà con giỏi hơn một chút, thì đâu đến nỗi trèo cao không tới người ta.” “Mẹ thật sự rất muốn nó làm con rể nhà mình.” Tôi vừa cắn hạt dưa vừa thuận miệng đáp: “Vâng, cóc ghẻ làm sao ăn được thịt thiên nga.” Nhưng mẹ tôi có nằm mơ cũng không ngờ được — Tôi và anh ta đã yêu nhau bí mật suốt ba năm. Ngày tôi lấy chuyện chia tay để ép anh công khai, anh chỉ cười nhạt, thuận nước đẩy thuyền mà đồng ý luôn: “Anh thiếu gì lựa chọn tốt hơn em.” “Còn em, em tìm được ai tốt hơn anh không?”
Tôi là đứa con út trong nhà, ai cũng bảo đầu óc tôi không được lanh lợi cho lắm. Lúc ăn cơm, tôi nhìn bạn trai của chị hai một lúc. 【Anh trai này trông kỳ thật đấy, sao trên đỉnh đầu lại có cả một thảo nguyên xanh mướt?】 Chị hai đang uống canh bỗng phụt một cái, phun thẳng vào mặt bạn trai. Cả nhà đồng loạt quay sang nhìn tôi với ánh mắt kinh hãi. Tôi gãi đầu, tiếp tục cúi xuống ăn cơm, hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. 【Wow, đối tác của anh cả sao lại để trong cặp một khẩu sú//ng nước đồ chơi màu hồng vậy?】 Đôi đũa trên tay anh cả rơi xuống đất, anh lập tức rút điện thoại hủy hợp đồng.
Bình luận đến trễ ba năm, nhưng tôi lại không hề hay biết. 【Nam chính là chó poodle thành tinh à? Tối qua nhân lúc nữ chính say rượu, ăn liền ba phần bánh chiên nước.】 【Lửa lớn xào mạnh, đúng là ăn đến sung sướng.】 【Chậc chậc chậc, bảo sao sáng nay nữ chính đi đường còn không vững…】 Tôi nhịn cơn ê ẩm khắp người, nhìn vị đại gia bên phía đối tác đang ở cạnh mình: “Anh tối qua đưa tôi về nhà, đã làm gì?” Yết hầu Trương Trầm khẽ chuyển động một cái: “Không làm gì cả, vợ à.” “Vợ cũ.” Tôi nhắc anh ta: “Chúng ta đã ly hôn ba năm rồi.”
Tôi thông qua bạn của bạn của bạn mà thêm được WeChat của Giang Thố. Rầm rộ thông báo với anh ấy: tôi muốn theo đuổi anh! Mỗi ngày chúc buổi sáng, chúc buổi tối, cố tình tạo những cuộc gặp gỡ tình cờ, nhưng anh ấy từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt. Lúc mang bữa sáng đến cho anh ấy, tôi nhìn thấy bình luận hiện lên: 【Nữ phụ này có thể đừng cứ bám lấy nam chính nữa được không? Không nhìn ra nam chính rất phiền cô ta sao?】 【Đúng vậy, ngày nào cô ta cũng đến phòng thí nghiệm của nam chính, bảo bối nữ chính ghen đến mức bắt đầu xa lánh nam chính rồi!】 【Đừng vội đừng vội, bây giờ cô ta càng cố thể hiện sự hiện diện khiến người khác thấy phiền bao nhiêu, sau này đến lúc nam chính truy vợ ở lò hỏa táng vả mặt nữ phụ sẽ càng sảng khoái bấy nhiêu!】 【Kết cục của nữ phụ rất thảm, cô ta bỏ thuốc nam chính không thành còn bị vạch trần ngay tại chỗ, sau đó tinh thần thất thường, mỗi ngày nhặt rác ngoài đường!】 Giang Thố đang định nhận lấy bánh trứng trong tay tôi, tôi lập tức rụt tay về. “… Không phải mua cho anh.” “Tôi đến chỉ để nói một câu, sau này tôi sẽ không theo đuổi anh nữa.”
Truyện đang đọc
Tra Nữ Cao Cấp
Tra Nữ Cao Cấp Trong phòng thay đồ, tôi bắt gặp Chu Tự và học muội đang hôn nhau nồng nhiệt. Học muội mặc áo cưới của tôi, làn váy vén đến thắt lưng. Chu Tự thỏa mãn nhếch môi: “Trước khi kết hôn muốn tìm chút kích thích, em có muốn thử không?” Vài ngày sau, hắn ta chơi chán học muội, đùa hỏi tôi: “Dạo này em bé thế nào rồi, không ngủ với người khác chứ?” Hắn còn chắc chắn nói với bằng bạn bè rằng: “Lộ Tịch yêu tôi như vậy, không dám làm xằng bậy đâu.” Nhưng hắn không biết, tra nữ cao cấp thích ngụy trang thành kẻ yêu đương não tàn. Lúc đó tôi ở trên giường, cố gắng trả lời: “Chỉ có anh làm cho tôi đi ngủ, còn anh ấy làm cho tôi cả đêm không ngủ.” Phó Tứ Đình ở phía sau không kiên nhẫn nhận điện thoại. “Nào có những người khác chứ, tất cả mọi người đều là người một nhà.” Ngày đó, Chu Tự suýt đập nát cửa nhà Phó Tứ Đình!
Công Chúa An Ninh
Công Chúa An Ninh Tiệc sinh thần, người người chúc ta công chúa thiên tuế, duy chỉ không thấy phò mã của ta – Cố Thừa Uyên. Tìm đến hậu viện, mới thấy hắn đang đứng đối diện cùng một nha hoàn. Đôi mắt xưa nay vốn lạnh nhạt kia, lúc này lại tràn đầy thương xót. “Ta làm sao xứng để nàng vì ta mạo hiểm? Nay ta đã không còn xứng với nàng nữa rồi.” Nữ tử nhào vào lòng hắn: “Ta không ngại việc Thừa Uyên ca ca từng thành thân với người khác.” Thì ra, trong mắt hắn, ta là một vết nhơ. Ta cầu phụ hoàng phong hắn làm phò mã, ban cho tiền đồ, giúp hắn quyền thế, mà đối với hắn, tất cả chỉ là sỉ nhục. Trong lúc thất thần, một bàn tay lạnh như băng nhẹ nhàng che lấy mắt ta. “Công chúa kim chi ngọc diệp, chớ nên nhìn thứ bẩn thỉu như vậy.” Ta ngửi thấy hương khí trên người y, nhận ra người vừa đến chính là cửu thiên tuế quyền khuynh triều dã. Về sau, Cố Thừa Uyên níu chặt lấy tà váy ta, đôi mắt đỏ hoe: “Công chúa thà chọn một hoạn quan, cũng không chọn ta sao?”
Đổi Mệnh Cẩm Lý
Đổi Mệnh Cẩm Lý Bạn cùng phòng đưa cho tôi một bao lì xì màu đỏ. Nhìn thoáng qua tôi đã nhận ra đó là tiền mua mạng, liền đốt nó cho con ma biến thái. Đêm đó, có một người đàn ông trèo lên giường bạn cùng phòng của tôi. (Mệnh Cẩm Lý/Cẩm Lý mệnh/mệnh cá Koi: là một thuật ngữ chỉ người có mệnh đem đến may mắn, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người xung quanh.)