Đề xuất

Nhặt Được Đại Mỹ Nam Bên Rãnh Nước Bẩn
Hiện đại

Nhặt Được Đại Mỹ Nam Bên Rãnh Nước Bẩn

Nhặt Được Đại Mỹ Nam Bên Rãnh Nước Bẩn 1 năm trước, tôi nhặt được một đại mỹ nam bị thương, lại còn mất trí nhớ bên rãnh nước bẩn ở làng chài. Sau này, anh ta khôi phục ký ức, hóa ra lại là người thừa kế nhà họ Hạ ở kinh thành. Tôi cũng theo đó mà một bước lên mây, dựa vào ơn cứu mạng với Hạ Văn Tiêu. Tiêu tiền của anh ta, dùng thân thể anh ta, còn tát anh ta, mắng anh ta là đồ chó chết. Cho đến một ngày, sau khi tôi sai khiến Hạ Văn Tiêu xong như thường lệ. Trước mắt tôi bỗng hiện ra một loạt dòng bình luận: 【Nữ phụ này quá đáng quá rồi đấy! Lại dám coi nam chính như chó để sai khiến!】 【Nữ chính sau khi cứu nam chính xong, đã để anh ấy ở bên rãnh nước rồi đi tìm người giúp, không ngờ lại bị nữ phụ đi ngang qua nhặt mất.】 【Chờ đến khi nam chính biết ai mới thật sự là ân nhân cứu mạng, nữ phụ này sẽ chết chắc thôi!】 Tôi bắt đầu hoảng sợ, không dám đối xử với Hạ Văn Tiêu như trước nữa. Cho đến một ngày, tôi vô tình thấy lịch sử tìm kiếm của Hạ Văn Tiêu: 「Bạn gái không còn hứng thú với tôi nữa phải làm sao?」 「Bạn gái nói tôi vất vả rồi là có ý gì?」 「30 phút 2 lần có tính là yếu không?」

4 chương 71 lượt đọc
Lập Xuân
Cổ Đại

Lập Xuân

Lập Xuân Năm chín tuổi, ta bị bán vào Phương gia. Tiểu thư ốm yếu đặt cho ta cái tên Lập Xuân. Nàng nói: Mong rằng xuân đến, vạn vật hồi sinh. Để đem chút sinh khí đến viện tử đầy tử khí của nàng. Nhưng về sau, nàng lại chết vào mùa đông lạnh giá. Ta dùng một sợi dây thừng, kết thúc sinh mệnh của nàng.

10 chương 302 lượt đọc
Người Hầu Ngoan Ngoãn Muốn Tạo Phản
Hiện đại

Người Hầu Ngoan Ngoãn Muốn Tạo Phản

Người Hầu Ngoan Ngoãn Muốn Tạo Phản Tôi là đại tiểu thư kiêu căng của giới thượng lưu Bắc Kinh. Khi Tạ Lâm và mẹ anh ta đến nhà tôi, tôi đã đá đổ vali của anh ta. “Con chó hoang từ đâu tới, cũng xứng để bổn tiểu thư gọi là anh sao?” Anh ta không nói gì, lặng lẽ dựng vali dậy. Sau khi Tạ Lâm sống ở nhà tôi, tôi coi anh ta như người hầu sai bảo, anh ta cũng không một lời oán hận. Sau này, tôi uống say được bạn học nam đưa về nhà. Sau khi mở cửa, Tạ Lâm kéo mạnh tôi vào lòng anh ta. “Con chó hoang thối tha! Anh làm tôi đau rồi, mau buông tôi ra!” Tôi bất mãn gào lên với anh ta. Anh ta lại vác tôi lên ném lên giường, thong thả cởi dây lưng trói hai tay tôi lên đỉnh đầu. Khóe miệng Tạ Lâm cong lên, nhẹ nhàng nói bên tai tôi. “Đại tiểu thư…” “Chó hoang, sao có thể nghe lời chứ?”

5 chương 74 lượt đọc
Giấc Mộng Bốn Mươi Năm
Báo Thù

Giấc Mộng Bốn Mươi Năm

Giấc Mộng Bốn Mươi Năm Xuyên không đã 40 năm, phu quân từng hứa hẹn cùng ta một đời một kiếp một đôi người nay lại đưa về một nữ tử xuyên không 16 tuổi, muốn nạp nàng ta làm quý thiếp. Ta nói đối phương quá trẻ, tuổi còn có thể làm nữ nhi hắn. Hắn lại đáp: “Thấy nàng, ta như thấy lại dáng vẻ tiêu dao tự tại năm xưa của nàng.” “Vì một lời hứa, 40 năm qua ta chỉ giữ lấy mình nàng, như thế còn chưa đủ sao?” Ta không đồng ý. Con trai do chính thê sinh ra liền mắng ta nhỏ nhen ghen tuông. Nàng dâu vốn là kẻ hưởng lợi cũng khuyên ta nên độ lượng bao dung. Ngay cả cháu nội, cháu dâu cũng ầm ĩ chê ta tuổi già mà vẫn ương ngạnh tùy hứng. Ta giận quá mà ngã ngửa ra sau, vậy mà không một ai đỡ lấy ta. May thay, hệ thống đã lâu không xuất hiện lại hiện lên hỏi ta có muốn trở về hiện đại hay không. Ta không chút do dự mà gật đầu. Một đạo bạch quang lóe lên, khi ta mở mắt, trong phòng vẫn là đám người ấy. Bên tai vang lên tiếng giận dữ: “Hôm nay nạp thiếp, bất kể nàng có đồng ý hay không, ta cũng nhất định phải làm!” …Khốn thật. Lại mang bọn họ theo về luôn rồi!

4 chương 98 lượt đọc
Giang Sơn Đổi Một Chữ Tình
Báo Thù

Giang Sơn Đổi Một Chữ Tình

Giang Sơn Đổi Một Chữ Tình Đại tẩu đã ch .t.Ch .t theo một cách vô cùng nhục nhã.Ban ngày, nàng bị phu nhân Trấn Quốc hầu dẫn người bắt gian tại giường, chịu hết thảy khuất nhục.Đến đêm, nàng dùng một dải lụa trắng, tr eo c.ổ ngay đầu giường.Chỉ để lại tiểu chất tử 8 tuổi khóc đến tê tâm liệt phế.

5 chương 122 lượt đọc
Người mẹ Thánh Mẫu
Trọng Sinh

Người mẹ Thánh Mẫu

Người mẹ Thánh Mẫu Mẹ tôi là một thánh mẫu. Bà ấy thánh mẫu với người khác, nhưng lại là một kẻ keo kiệt đối với chúng tôi. Anh họ tôi lấy vợ mà không có nhà tân hôn. Bà ấy liền ký tên chuyển nhượng căn nhà của chúng tôi cho anh họ, khiến cả nhà tôi phải ngủ trong một căn nhà cũ kỹ dột nát. Mẹ tôi nói rằng ai cũng sẽ gặp khó khăn. Nếu hiện tại chúng ta luôn giúp đỡ người khác thì trong tương lai chúng ta cũng sẽ được người khác sẽ giúp đỡ. Em họ tôi không có tiền đi học nên mẹ bắt tôi phải bỏ học, đi làm trong nhà máy để kiếm tiền học phí cho em họ. Mẹ tôi nói điều này là để tôi hòa nhập xã hội sớm và học hỏi thêm kinh nghiệm xã hội. Sau này, khi em họ tôi đi học, kiếm được nhiều tiền, em ấy nhất định sẽ báo đáp tôi. Nhưng cho đến khi em họ tôi sinh được ba đứa con, còn tôi thì bị nó đ ẩy trên cầu thang xuống rồi chet, bà ấy vẫn chưa nhận được cái gọi là báo đáp của mình.

4 chương 136 lượt đọc
Toast Nướng Nguyên Vị
HE

Toast Nướng Nguyên Vị

Toast Nướng Nguyên Vị Tôi là trợ lý của thái tử giới Kinh Thành. Cuối tuần, sếp bị trễ chuyến bay. Anh ấy liền bảo tôi đi thay anh ấy viếng mộ vợ quá cố. Tôi xách theo bánh kem và hoa tươi đến nghĩa trang. Trước bia mộ, tôi nhìn thấy một dãy số… cùng một cái tên rất kỳ lạ. Trời đất ơi, chẳng phải là số QQ và nickname của tôi sao?!

4 chương 90 lượt đọc
Nhị Thiếu Gia! Gọi Chị Dâu Đi
Hiện đại

Nhị Thiếu Gia! Gọi Chị Dâu Đi

Nhị Thiếu Gia! Gọi Chị Dâu Đi Năm thứ tư sau khi yêu đương bí mật. Tôi tình cờ gặp Phó Thời Cẩm ở quán bar gọi hai em tay vịn, trái ôm phải ấp. Có người trêu ghẹo: “Phó nhị thiếu, không sợ bạn gái khóc nhè à?” Giọng điệu của anh ta lẳng lơ: “Dù sao cũng là trêu đùa, tôi sẽ không cưới cô ấy.” “Tôi đường đường là nhị thiếu gia, vị trí phu nhân của tôi sao có thể là con gái của bảo mẫu chứ?” Đêm đó, mưa lớn cả thành phố. Cả đêm tôi không về. Phó Thời Cẩm lo lắng gọi điện thoại cho anh cả của anh ta: “Anh, dùng các mối quan hệ của anh, giúp em tìm Hiểu Hiểu nhé! Cô ấy sợ nhất là sấm sét.” Cậu ấm của Phó gia tắt điện thoại, ngược lại thấp giọng dụ dỗ dưới người tôi: “Ngoan, chủ động một chút, vị trí đại thiếu phu nhân của Phó gia cho em ngồi.”

4 chương 77 lượt đọc
Tất Nhiên Là Làm Phú Bà Rồi
Báo Thù

Tất Nhiên Là Làm Phú Bà Rồi

Tất Nhiên Là Làm Phú Bà Rồi *捧杀 trước nịnh nọt khen ngợi khiến đối phương tự mãn dẫn đến sai lầm. Tôi trả lại đệm y tế giá hai chục ngàn tệ mà mẹ chồng mua. Ngăn bọn họ bán em chồng để góp tiền sính lễ cho chú em. Khuyên chồng làm việc tử tế, không đầu tư vớ vẩn. Tôi tự nhận bản thân đã bảo vệ tốt cái nhà này. Nhưng cả nhà bọn họ lại cho rằng tôi là sao chổi ngăn cản con đường tài lộc của bọn họ. Mẹ chồng lén đổi thuốc của tôi, hại tôi tái phát bệnh tim không kịp thời cứu chữa. Sống lại đời này, tôi bắt tay với hệ thống ban thưởng phủng sát. Một câu nịnh hót là được thưởng tới mười nghìn tệ. Tôi nhìn số dư trong tài khoản không ngừng tăng thì khóe môi cũng không nhịn được mà vểnh lên. Các người thích nhảy vào biển lửa hả? Vậy để tôi cho các người thêm mồi lửa.

5 chương 91 lượt đọc
Tình Tan Mỗi Ngả
Hiện đại

Tình Tan Mỗi Ngả

Tình Tan Mỗi Ngả Vào ngày sinh nhật lần thứ 65, tôi quyết định ly hôn. Nguyên nhân là vì tôi phát hiện chồng mình là Trần Chí Châu, còn có một mái ấm khác. Khi tôi bận rộn nấu cơm giặt giũ, thì ông ấy đang cùng mối tình đầu ngắm hoàng hôn trên thảo nguyên. Dưới ánh chiều tà, họ tay trong tay, ông ấy viết: “Ba mươi năm đôi chim nhạn chia lìa, thư gấm chẳng thể viết khúc tương tư.” Sau đó lại nhắn cho tôi: “Tối nay muốn ăn lẩu bao tử gà.” Tôi bỗng thấy tất cả thật vô vị. Cơm tôi nấu 30 năm rồi, tôi cũng chán. Thôi thì… thành toàn cho họ đi vậy.

4 chương 150 lượt đọc

Truyện mới

Làm Ơn Đừng Yêu Tôi Bằng 18 Nhân Cách

Trong thời gian nghỉ quay phim, tôi bị người đại diện sắp xếp đồ đạc và đưa vào một chương trình tạp kỹ chậm rãi, được gọi một cách hoa mỹ là ” cuối tuần sống chung”. Nói thẳng ra, đó là nhốt một nhóm nghệ sĩ chẳng có điểm chung nào ở cùng một nơi trong một căn biệt thự và phát sóng trực tiếp 24/24, dưới chiêu bài thể hiện khía cạnh chân thực nhất của các ngôi sao.Tôi – Nhiễm Chức – chuyên trị vai phản diện nổi tiếng trong giới giải trí.Cái gọi là “mặt thật” của tôi ấy à? Là muốn lười biếng, muốn hết giờ, muốn cầm tiền rồi đi.Tiếc là đời không như mơ.Trùng hợp làm sao, người yêu cũ từng hẹn hò bí mật ba năm với tôi cũng có mặt.Càng cay hơn, bây giờ anh ta là Ảnh đế quốc dân – Yển Trầm, cúp thưởng nhiều đến phát ngán.

Cô Gái Bán Giày Và Chàng Thiếu Gia Mắc Bệnh Sạch Sẽ

Giang Vọng mắc bệnh sạch sẽ.Những thứ tôi chạm vào, anh ta chê bẩn rồi vứt luôn.Tôi nhặt chúng về.Đăng bán trên mấy nền tảng đồ cũ được giá khá tốt.Ít thì mấy ngàn, nhiều thì mấy chục vạn.Sau này, Giang Vọng như ý nguyện đến với mối tình trắng trong của anh ta.Không cần con chó trung thành như tôi nữa.Biết tin đó, tôi ôm lấy tay anh ta.Khóc như mất hết hình tượng suốt ba tiếng.Hết cách rồi, lúc anh ta đuổi tôi đi…Tôi cầm theo chiếc đồng hồ trị giá tám chữ số.

Muốn Làm Người Hay Làm Sói?

Muốn Làm Người Hay Làm Sói? Sau khi cha là người sói qua đời, mẹ tôi không còn đủ sức nuôi hai chị em. Bà chỉ nói một câu: “Muốn làm người, hay làm sói tự các con chọn.” Ở kiếp trước, em gái tôi chọn làm sói. Kết cục, bị đàn sói trong vườn thú hoang dã hành hạ đến ch/ết, thảm không thể nhìn. Còn tôi, theo mẹ rời đi, sống giữa loài người, từng vinh hoa phú quý một thời… Nhưng cuối cùng lại ch/ết vì bị chính em gái c/ắn trong lần đến thăm, rồi nhiễm b/ệnh d/ại. Kiếp này làm lại từ đầu. Giây phút ấy, em gái trừng mắt nhìn tôi, hung hăng giật lấy tờ thẻ: “Em muốn làm người!” Tôi nhìn em, hàng mi cụp xuống, cả người run lên vì…giải thoát. Em gái thân yêu à, làm người cái giá phải trả, còn đắt hơn làm sói rất nhiều.

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà!

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà! Kỳ thi đại học vừa khép lại, tôi liền mượn chứng minh thư của mẹ để xin làm giúp việc trong nhà một gia đình giàu có. Chủ nhà tên Trang Chi Hiền, vừa cầm hồ sơ của tôi vừa ngước mắt nhìn: “Cô… bốn mươi ba tuổi rồi hả?” Tôi uốn tóc xoăn tít như lông cừu, mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí cũ kỹ, giọng Hà Nam đặc sệt vang lên: “Chớ gì nữa! Tính cả tuổi mụ là bốn mươi lăm rồi cơ. Quê tôi mười bảy mười tám tuổi đã sinh con đầy nhà!” Sau đó, tôi lại gặp Trang Chi Hiền… trong lớp học đại học. Tan học, anh ta chặn tôi ngay góc tường, ánh mắt sắc bén: “Bốn mươi lăm tuổi? Hai đứa con? Học suốt đời không thấy mệt sao?” Tôi run lẩy bẩy, cố giữ bình tĩnh: “Thầy… thầy nhận nhầm người rồi ạ?” Trang Chi Hiền nở nụ cười nguy hiểm: “Tôi vẫn thấy cô nói giọng địa phương nghe hay hơn đấy.” Tôi suýt khóc: “Thầy ơi thầy, đừng cho em trượt môn màaa\~”  

Ánh Trăng Riêng Của Em

Vào ngày tôi nhận được kết quả phỏng vấn, vô tình lướt thấy một bài viết: [Rốt cuộc sức s//át thư//ơng của “ánh trăng sáng” lớn đến mức nào?] Bình luận hot nhất vừa mới được đăng. [Nói chuyện của tôi nhé, cậu ấy từng thầm yêu tôi hồi cấp ba, mấy hôm trước đi xin việc lại tình cờ gặp nhau.] [Dù tôi không bằng ai, cậu ấy vẫn khiến tôi trở thành người nổi bật giữa muôn người.] Ảnh kèm theo là tấm ảnh tốt nghiệp năm 18 tuổi của họ. Cô gái mặc váy trắng, bóng lưng thon gầy, trông ngoan ngoãn và dịu dàng. Chàng trai nghiêng đầu chăm chú nhìn cô, góc nghiêng khuôn mặt vừa sạch sẽ vừa… quen thuộc. Điện thoại khẽ rung lên — là tin nhắn thông báo tôi bị từ chối phỏng vấn. Lúc đó tôi mới chợt nhận ra — cô ta chính là ánh trăng sáng của Tạ Thanh Việt, và thứ bị cô ta “gi.t ch.t”… chính là tiền đồ của tôi. Thà làm cây đợi xuân, còn hơn quay đầu làm chim lạc bầy. Tôi có thể cho phép mình yêu sai, đ//au kh//ổ vì tình. Nhưng tiền đồ, tự do, cuộc sống của tôi — tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.

Cô Chủ Quán Bánh Bao Và Nữ Chủ Căng-tin

Tôi đã bán đồ ăn sáng ở cổng bệnh viện suốt ba năm. Bánh bao rau năm hào, cháo hai hào lại còn cho ăn thêm thoải mái. Hôm đó, có người vu oan tôi dùng bánh bao đông lạnh sẵn để lừa gạt mọi người. Khách đứng quanh cũng hùa theo chỉ trích: “Ngày nào chúng tôi cũng ăn bánh bao nhà bà, bà làm vậy không phải hại người sao?” “Kiếm tiền thất đức thế này, cả nhà bà sớm chết hết cho rồi!” Họ càng nói càng kích động, cuối cùng lao vào đập nát cả quầy hàng của tôi. Được thôi, đã không ăn bánh bao năm hào thì sau này đành ăn loại mười tệ vậy.

Hồi Ức Trong Túi Gấm

Năm đại hạn ấy, nhà họ Hách mang tới một bao lúa mạch đen, xin kết thân cùng nhà ta. Phụ thân, mẫu thân cùng đệ muội đều đã đói đến co gi/ật, chúng ta thật chẳng còn khí phách để khước từ. Ta bước ra, nhận lấy bao lúa mạch ấy, gả cho Hách Viễn, người hơn ta 5 tuổi. Ba ngày sau tân hôn, Hách Viễn liền phải ra chiến trường. Ta ở nhà chờ mãi, chờ năm này qua năm khác, cuối cùng lại chỉ nhận được tin hắn t/ử tr/ận…

Khi Gió Qua Nhà Cũ

Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam… Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép. Tôi cười, đưa cho bà một quả vải: “Mẹ cũng thèm à?” Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu — Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

A Trạch

A Trạch Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam…Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép.Tôi cười, đưa cho bà một quả vải:“Mẹ cũng thèm à?”Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu —Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

Mười Năm Vẫn Là Nàng

Mười Năm Vẫn Là Nàng Vì không nỡ để ta tham gia tuyển tú, cha ta liền cho người tung tin khắp nơi rằng ta si mê vị Cửu vương gia bệnh tật kia, say mê đến đi/ê/n dại, thề non hẹn biển sẽ cùng chàng sống ch .t có nhau. Hoàng thượng thân thiết với Cửu vương gia nhất, vừa nghe tin liền thật sự miễn cho ta khỏi vào cung tuyển tú. Một tháng sau, khi ta đang ở Nam Phong quán, tay vu/ốt ve cơ bụng của một gã trai trẻ, ngắm nghía cho thỏa. Thì quan phủ đột nhiên ập vào tr/uy qu/ét k/ỹ viện. Cửu vương gia ngồi trên xe lăn, ánh mắt lạnh như băng nhìn ta. “Những kẻ khác cứ theo luật mà xử, riêng kẻ này, phải tăng thêm một tội.”

Sau Khi Trợ Lý Của Hôn Phu Cướp Giường Bệnh Của Bố Tôi

Sau Khi Trợ Lý Của Hôn Phu Cướp Giường Bệnh Của Bố Tôi Sau khi kết thúc nhiệm vụ gìn giữ hòa bình, tôi vội vã đến bệnh viện để gặp người mẹ đang bệnh nặng của mình. Nhưng vừa tới nơi, tôi đã thấy bà bị vứt nằm ngoài hành lang, chỉ có một thân một mình, rét đến run rẩy. Tôi đang định đi tìm y tá để hỏi cho ra lẽ, thì một người phụ nữ trang điểm kỹ càng bước tới trước mặt tôi, ánh mắt khinh miệt từ trên cao nhìn xuống: “Cô là con gái của con mụ già này à? Mau dẫn bà ta đi đi, mùi hôi này làm tôi nhức cả đầu!” Vừa nói, cô ta vừa nhếch môi, giơ tay che mũi như sợ dơ. Tôi cố nén giận, trầm giọng nói: “Mẹ tôi vẫn đang nằm điều trị ở đây, cô dựa vào đâu mà đuổi chúng tôi?” “Dựa vào đâu à?” Cô ta bật cười, ánh mắt đầy trêu chọc. “Dựa vào tôi là trợ lý đặc biệt của đại thiếu gia nhà họ Tiêu, Tiêu Tư Thần. Phòng bệnh đặc biệt này phải nhường cho tôi!” …

Tạm Biệt Mười Năm

Tạm Biệt Mười Năm Vào đúng ngày kỷ niệm 10 năm yêu nhau, vị hôn phu của tôi lại đang đi công tác nước ngoài với cô trợ lý nhỏ. Tôi gọi hơn chục cuộc, nhưng không ai bắt máy. Gần như cùng lúc đó, tài khoản mạng xã hội của cô trợ lý cập nhật trạng thái mới. Trong đoạn video, người đàn ông phía sau cô ta đang c/ởi áo sơ mi, ánh sáng mờ ảo càng khiến cơ ngực rắn chắc của anh ta thêm rõ nét. Dòng chú thích là: “Ra nước ngoài mở mang tầm mắt cùng đại luật sư~ Ban ngày dạy làm việc, ban đêm dạy làm người, hí hí~” Tôi không nổi giận cũng chẳng kích động, chỉ thản nhiên thả tim và để lại bình luận: “Cố gắng nhé! Mong sớm thành người!”

Truyện đang đọc

Một Cú Ngồi, Rơi Vào Tim Anh

Một Cú Ngồi, Rơi Vào Tim Anh

Một Cú Ngồi, Rơi Vào Tim Anh Năm tôi béo nhất, chỉ với một cú ngồi đã khiến tên đầu gấu trường bật khóc. Càng thấy hắn khóc, tôi càng hưng phấn, vắt một chân qua, ngồi hẳn lên hắn rồi lắc lư vài cái. Cứng ngắc, khó chịu thật. Từ đó, cứ thấy tôi là hắn chạy mất dạng. Ba năm sau, trong buổi họp lớp, mọi người đùa: “Giờ Khánh Yên chắc không thể ngồi đè làm Châu Triết khóc nữa đâu nhỉ? Xinh đẹp thế này trèo lên người người khác không chừng người khác còn cười.” Hắn hơi nghiêng người về phía trước, vắt chân chữ ngũ. Cả người tôi nóng ran, mặt đỏ bừng đến tận cổ.

Chương 3
Tự Dọa Chính Mình

Tự Dọa Chính Mình

Tự Dọa Chính Mình Theo bên cạnh đại thiếu gia Hồng Kông đã ba năm, tôi bắt đầu hoảng sợ. Nghe nói chim hoàng yến của anh cứ ba năm lại bị thay, kết cục thê thảm vô cùng. Tôi đánh thuốc mê anh, trói chặt tay chân, còn vẽ rùa lên mặt anh. Sau đó ôm số tiền lớn rồi chạy trốn, tận hưởng cuộc sống xa hoa trác táng. Hai năm sau, tôi cùng một đại lão trong giới kinh đô thuê phòng ở khách sạn. Thương Nghiễn đạp cửa xông vào, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ: “Lê Thanh, lá gan của em lớn thật đấy!” Tôi bị anh dọa đến cứng người, hốc mắt dần dần đỏ hoe. Anh bất lực, nhẹ giọng: “Bảo bối, giờ đã khóc rồi, lát nữa phải làm sao đây?”

Chương 3
Phản Diện Không Đi Theo Cốt Truyện Chính

Phản Diện Không Đi Theo Cốt Truyện Chính

Phản Diện Không Đi Theo Cốt Truyện Chính Tôi phát hiện vài sợi tóc nâu nhạt trong phòng tắm của Tưởng Tự Dã. Tôi không khóc, không làm loạn, cũng không đòi anh một lời giải thích. Bởi vì tôi biết đó là của nữ chính. Mà vị hôn phu của tôi, Tưởng Tự Dã, vốn dĩ đã được định sẵn sẽ yêu cô ấy, rồi vứt bỏ tôi—một nữ chính bệnh kiều cố chấp. Thế nên tôi thức thời, biết điều mà chủ động rút lui. Chỉ tiện tay để lại cho anh một câu: “Tưởng Tự Dã, anh thật ghê tởm, nhìn anh một cái thôi tôi cũng thấy bẩn.” Sau đó, tôi dứt khoát quay lưng rời đi, ra nước ngoài chơi hai năm. Vừa về nước tối hôm đó, tôi liền bị bắt cóc. Người đàn ông quyền lực nhất giới hào môn Bắc Kinh—Tưởng Tự Dã, hai cánh tay chi chít vết thương cũ và mới chồng chất. Anh quỳ trên mặt đất, giọng nói run rẩy, từng câu từng chữ cầu xin tôi. “Tiểu Chi, từ đầu đến cuối, anh chưa từng có người phụ nữ nào khác. “Xin em, hãy yêu anh thêm một lần nữa, cầu xin em…”

Chương 2