Ta vốn sinh ra chậm chạp, tâm địa lại mềm mỏng. Vào cung chưa được bao lâu, ta bị Quý phi hạ độc nên không thể mang thai. Hoàng thượng vì áy náy, bèn sai ta đến lãnh cung nhận nuôi Tam hoàng tử nghe nói là đứa trẻ ngoan ngoãn. Nào ngờ ta còn chưa đến nơi, Tam hoàng tử đã tự mình tìm ra. Ta thầm nghĩ quả nhiên là đứa hiểu chuyện, liền dắt tay mang về. Về sau Tam hoàng tử đăng cơ làm đế, ta mừng rỡ xoa đầu hắn nói: “Lão Tam tuy không ngoan như tiên đế từng nói, nhưng lại có chí tiến thủ hơn.” Tân đế vẻ mặt bất đắc dĩ, tay vẫn chậm rãi bóc vỏ khoai nướng cho ta: “Mẫu hậu… người có từng nghĩ qua chưa, nhi thần… là Lão Lục?”
Con trai tôi sắp kết hôn, trước đó lại đặt ra với tôi “ba điều ước pháp”. “Nghiên Nghiên là con nhà người ta, mẹ chưa nuôi dưỡng cô ấy ngày nào, nên không được tỏ thái độ với cô ấy.” “Nghiên Nghiên từ nhỏ được cưng chiều, dù gả vào nhà mình cũng không thể để cuộc sống của cô ấy kém hơn ở nhà mẹ đẻ.” “Con dâu không có nghĩa vụ chăm sóc mẹ chồng, có chuyện gì mẹ tìm con.” Kiếp trước, tôi đều đồng ý hết, vì nghĩ con gái người ta đã gả vào nhà mình, không thể để con bé chịu uất ức. Tôi giặt giũ, nấu nướng, trông cháu. Chăm sóc cả nhà chu đáo đến mức không ai chê trách được. Đến cuối cùng, tôi lao lực thành bệnh, bị đưa thẳng vào viện dưỡng lão. Cho đến lúc chết, cũng không được gặp lại con cháu lấy một lần. Sống lại một đời, nếu đã không thể trông cậy vào tuổi già… Tôi muốn sống tốt cho chính mình.
Con mèo nhà tôi cứ lén chạy ra ngoài suốt, nên tôi gắn cho nó một chiếc camera mini. Đến khi xuất video ra xem, tôi lặng người. Trong đoạn ghi hình, người chồng hiền lành, nho nhã, không hút thuốc không rượu chè của tôi… Lại đang phì phèo thuốc lá, vẻ mặt đầy oán độc, đứng nói chuyện với mấy người hàng xóm. Thứ ngôn ngữ họ dùng… tôi chưa từng nghe qua.
Tôi là người yêu chết sớm của đại ca xã hội đen. Sau năm thứ bảy kể từ khi chết, tôi trọng sinh vào thân xác của một nữ minh tinh tuyến mười tám vô danh. Nhiệm vụ của tôi là đưa Thẩm Nghiên Trầm trở lại dưới ánh sáng. Vừa tỉnh lại, tôi đã phát hiện mình trần trụi bị quấn trong chăn. Người đàn ông cao cao tại thượng, đến một ánh mắt cũng không thèm ban cho tôi. “Ném cô ta ra ngoài.” Khi bị mấy vệ sĩ ném khỏi phòng, từng dòng bình luận hiện lên trước mắt tôi. 【Lại đưa tới thêm một đóa bạch liên hoa nữa, mọi người đoán xem lần này cô ta sẽ bị đưa sang Đông Phi trồng cây hay bị ném sang Nam Phi cho chim cánh cụt ăn đây?】 【Sắp xếp nhiều người làm nhiệm vụ công lược như vậy, hệ thống đúng là sợ nam chính càng lún càng sâu trên con đường này mà.】 【Hay là cược đi, xem đóa bạch liên hoa này trụ được mấy ngày?】 Thì ra trước tôi đã có 99 người làm nhiệm vụ công lược. Nhưng tất cả đều thất bại. Tôi lao tới trước mặt Thẩm Nghiên Trầm, bóp lấy mặt anh. “Được lắm Thẩm Tiểu Nghiên, anh dám để vệ sĩ của anh đuổi tôi ra ngoài sao!”
Tôi sinh ra một cục cưng ngọt ngào, trời sinh đã có kỹ năng thả thính, lời ngon tiếng ngọt nói ra như cơm bữa. “Mẹ không mua cho con cũng không sao đâu, con thích mẹ nhất nhất nhất luôn.” Tay tôi run lên, năm gói khoai tây chiên liền rơi vào giỏ hàng. Về đến nhà tôi mới buồn bực than thở: “Người lớn thì như vậy, đứa nhỏ cũng vẫn như vậy.” Vừa lẩm bẩm xong, một cơ thể ấm nóng đột nhiên áp sát từ phía sau. Cằm người đàn ông cọ vào hõm cổ tôi, giọng nói dính người len thẳng vào tim. “Em thích chị nhất nhất nhất luôn.”
Năm tôi ngông cuồng nhất, tôi đã hung hăng giày vò tên sát thủ đến giết mình. Chỉ vì anh ta quá đẹp trai, vóc dáng lại cực phẩm. “Cởi một món, cho ăn một miếng.” Tôi nhốt Thời Diệu vào lồng, bưng thức ăn cho chó từ trên cao nhìn xuống anh ta. Thời Diệu nhục nhã cởi quần áo, tức đến mức cả người run rẩy, còn tuyên bố sớm muộn gì cũng sẽ giết chết tôi. Về sau, Tôi thả anh đi, chuẩn bị chấp nhận cuộc hôn nhân liên hôn. Thời Diệu nhốt tôi trong phòng, thân thể nóng rực ép sát tôi. “Em bảo tôi cởi sạch tôi cũng đã làm rồi, bảo bối cho tôi ăn một miếng được không?”
Tôi và anh trai tôi, đúng là hai kẻ yêu đương mù quáng cấp độ cao nhất. Tôi là kiểu liếm cẩu. Còn anh tôi là kiểu chen chân vào chuyện tình cảm của người khác rồi thành công thượng vị. Lần nữa tôi mang bao đến cho Tạ Trú, lại bị anh tôi bắt gặp. Người đàn ông tối sầm mặt, tức đến phát điên: “Nếu em dám mang đi, lát nữa anh xuống lầu sẽ không đi cầu thang, cũng không đi thang máy.” “Em thử mang đi xem!” Tay tôi run lên, lặng lẽ ném món đồ vào thùng rác. …Được rồi, tạm thời không mang nữa. Mãi đến sau này, khi tôi cuối cùng cũng quyết định không theo đuổi Tạ Trú nữa. Bạch nguyệt quang của anh tôi lại đột nhiên có bạn trai mới. Bạch nguyệt quang che chở cho người mới, giọng điệu chân thành. “Nghe nói loại người như anh bắt tiểu tam rất tàn nhẫn, nhưng tôi cảnh cáo anh, đừng động vào anh ấy.” “Tôi thật lòng thích anh ấy.” Không ngờ anh tôi lại trực tiếp nổi giận. “Bắt cái tên chen chân vào chuyện tình cảm của bố em à, tôi không bắt nữa, yêu đương bí mật tôi cũng không yêu nữa!” Bạch nguyệt quang sững sờ, hỏi anh ấy bị sao vậy, có phải muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt không. Anh tôi nghiêm túc nói: “Tôi có một cô em gái yêu đương mù quáng.” “Nhân phẩm tôi không tốt, lỡ làm hư em ấy thì sao?”
Đêm tôi đến tháng, chồng tôi dùng thẻ chung của hai vợ chồng, đặt cho cô thư ký tăng ca một bát chè đậu đỏ. Tôi lập tức chụp màn hình, trở tay gửi thẳng email cho luật sư ly hôn của mình. Nhìn thấy email, Trần Tự tức đến run người. “Cả công ty mấy chục người tăng ca, tôi chỉ quan tâm mỗi mình cô ấy, em còn muốn thế nào nữa?” “Cái tính đa nghi của em có thể bớt lại được không!” “Đa nghi?” Tôi bật cười lạnh. “Vậy ngày mai, tôi sẽ toàn quyền tiếp quản công ty.”
Phu quân bệnh mất, ta mang theo ba đứa nhỏ dựa vào nghề bán đậu phụ mà gian nan sống qua ngày. Đến lúc cuộc sống cơ hồ không thể tiếp tục, ta lại đột nhiên bị người ta đưa thẳng tới phủ Trấn Quốc Tướng quân. Thế tử của phủ bị kết án tử hình, chờ sau mùa thu sẽ hỏi trảm. Nhưng chàng là độc đinh duy nhất của phủ Tướng quân, mà ta lại có “chiến tích huy hoàng” một thai ba đứa, nên bọn họ muốn ta thay Thế tử lưu lại hậu tự. Nghe đến đó, ta vội ôm chặt cổ áo, kinh hãi lùi lại: “Không được! Ta là nữ nhân an phận thủ thường, phu quân ta mất chưa đầy ba năm!” “Ta còn phải thủ tiết vì phu quân, tuyệt không thể làm chuyện có lỗi với người đã khuất!” Tướng quân phu nhân: “Một đứa, một ngàn lượng!” Ta: “Vậy thì được!” Về sau, vị Thế tử phủ Trấn Quốc Tướng quân được minh oan vô tội, còn được thăng quan tiến chức, nhìn sáu đứa trẻ có dung mạo giống mình như đúc trước mặt, trầm tư hồi lâu. “Độc phụ nhà ngươi! Lại dám lén lút sinh con cho bản Thế tử?” Hì hì, quên không nói, năm xưa phu quân mất sớm, ta không có con cái, chỉ sợ các trưởng bối trong tộc đến chiếm đoạt gia sản, thế là bèn tìm người nam nhân được cứu về nhà để “mượn giống”. Hiện giờ, chàng đã có sáu đứa con rồi. “Đã nói với chàng từ trước rồi, nữ tử tộc ta chuyên trị sinh tam thai mà…”
Bố tôi và bố của thanh mai trúc mã là kẻ thù không đội trời chung. Hai người nhìn nhau cực kỳ chướng mắt, cứ như muốn nhổ nước bọt vào mặt đối phương. “Con trai tôi thà chết cũng không chịu ở bên con gái ông.” “Dù đàn ông trên toàn thế giới có chết hết, tôi cũng tuyệt đối không gả con gái cho nhà ông.” Nhưng thực ra sau lưng họ, tôi và thanh mai trúc mã của mình hôn nhau đến mức môi sắp rách rồi.
Chiếc Yếm Định Mệnh Trên sân mã cầu, vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu bị cầu trượng quật rách. Một chiếc yếm hồng của nữ tử từ trong ngực áo hắn bay ra, lả tả rơi xuống đất. Mọi người xôn xao, Huyện chủ Thừa Hoan thốt lên một tiếng kinh hãi: “Nam Chi, chẳng phải đó là yếm của ngươi sao?” Mặt Thế tử đỏ bừng, lắp bắp nhìn ta: “Nam Chi, ta chỉ là muốn lúc nào cũng nhớ đến nàng nên mới mang theo bên mình, nào có ý để người khác trông thấy.” Chỉ một chiếc yếm, danh tiết của ta bị hủy hoại. Ta muốn biện bạch rằng đó vốn không phải vật tùy thân của mình, nhưng trăm miệng cũng không nói lại, liền trở thành kẻ d//âm đã//ng trong lời đàm tiếu của thiên hạ. Chỉ một câu của Thế tử: “Chúng ta chẳng qua vì tình không tự cấm, nên mới có da thịt chi thân,” đã đẩy ta xuống vực sâu muôn kiếp không thể siêu sinh. Trưởng Công chúa lấy cớ ta phóng đãng, bại hoại phong tục, sai đá//nh ba mươi trượng, ném vào đạo quán hoàng gia, ta đa//u đớ//n mà ch//ết ở nơi ấy. Khi xá//c ta bị cuốn trong manh chiếu rách, quẳng ra sau núi cho sói ăn, thì kiệu hoa của Huyện chủ Thừa Hoan đang được rước vào phủ Vũ An Hầu. Đến ngày đầu thất, Thế tử đứng trước linh vị ta, đốt chiếc yếm ấy: “Nam Chi, chuyện chiếc yếm là ta có lỗi với nàng. Chỉ là sự việc xảy ra quá đột ngột, ta đành lấy nàng làm cớ… cũng chỉ trách nàng số mệnh không tốt.” Mở mắt lần nữa, ta đã trở lại ngày mã cầu ấy. Vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu sắp bị cầu trượng đá//nh rá//ch… ……
Tôi thầm thích Tiêu Minh nhiều năm, sau khi tốt nghiệp thì vào công ty khởi nghiệp của anh. Không ngờ lại biết được rằng anh vậy mà có một ánh trăng sáng đã thầm yêu nhiều năm. Vì cô ấy, Tiêu Minh không chỉ ở lại Việt Thành phát triển, thậm chí còn từ chối sự theo đuổi của con gái ông chủ lớn. Tôi lặng lẽ từ bỏ. Đúng lúc tôi dần tự điều chỉnh lại bản thân, coi Tiêu Minh như một ông chủ bình thường. Anh đỏ mắt, phát điên trước mặt tôi: “Em lúc nào cũng chẳng quan tâm đến chuyện gì cả.” “Giống như vừa nãy, rõ ràng đã gián tiếp hôn tôi rồi, vậy mà em vẫn tỏ ra chẳng hề để ý.”
Truyện đang đọc
Gió Thổi Bên Bờ Nhị Hải
Con trai tôi sắp kết hôn, trước đó lại đặt ra với tôi “ba điều ước pháp”. “Nghiên Nghiên là con nhà người ta, mẹ chưa nuôi dưỡng cô ấy ngày nào, nên không được tỏ thái độ với cô ấy.” “Nghiên Nghiên từ nhỏ được cưng chiều, dù gả vào nhà mình cũng không thể để cuộc sống của cô ấy kém hơn ở nhà mẹ đẻ.” “Con dâu không có nghĩa vụ chăm sóc mẹ chồng, có chuyện gì mẹ tìm con.” Kiếp trước, tôi đều đồng ý hết, vì nghĩ con gái người ta đã gả vào nhà mình, không thể để con bé chịu uất ức. Tôi giặt giũ, nấu nướng, trông cháu. Chăm sóc cả nhà chu đáo đến mức không ai chê trách được. Đến cuối cùng, tôi lao lực thành bệnh, bị đưa thẳng vào viện dưỡng lão. Cho đến lúc chết, cũng không được gặp lại con cháu lấy một lần. Sống lại một đời, nếu đã không thể trông cậy vào tuổi già… Tôi muốn sống tốt cho chính mình.
Mật Mã 1987
Con mèo nhà tôi cứ lén chạy ra ngoài suốt, nên tôi gắn cho nó một chiếc camera mini. Đến khi xuất video ra xem, tôi lặng người. Trong đoạn ghi hình, người chồng hiền lành, nho nhã, không hút thuốc không rượu chè của tôi… Lại đang phì phèo thuốc lá, vẻ mặt đầy oán độc, đứng nói chuyện với mấy người hàng xóm. Thứ ngôn ngữ họ dùng… tôi chưa từng nghe qua.
Mẫu Hậu Chậm Hiểu Và Vị Hoàng Đế "Nhầm Chỗ"
Ta vốn sinh ra chậm chạp, tâm địa lại mềm mỏng. Vào cung chưa được bao lâu, ta bị Quý phi hạ độc nên không thể mang thai. Hoàng thượng vì áy náy, bèn sai ta đến lãnh cung nhận nuôi Tam hoàng tử nghe nói là đứa trẻ ngoan ngoãn. Nào ngờ ta còn chưa đến nơi, Tam hoàng tử đã tự mình tìm ra. Ta thầm nghĩ quả nhiên là đứa hiểu chuyện, liền dắt tay mang về. Về sau Tam hoàng tử đăng cơ làm đế, ta mừng rỡ xoa đầu hắn nói: “Lão Tam tuy không ngoan như tiên đế từng nói, nhưng lại có chí tiến thủ hơn.” Tân đế vẻ mặt bất đắc dĩ, tay vẫn chậm rãi bóc vỏ khoai nướng cho ta: “Mẫu hậu… người có từng nghĩ qua chưa, nhi thần… là Lão Lục?”