Đề xuất

Tạm Biệt
Hiện đại

Tạm Biệt

Tạm Biệt Nửa năm trước, mẹ quỳ xuống đất cầu xin tôi hiến một quả thận cho con gái của ba dượng. Nửa năm sau vào đêm trước ngày tôi kết hôn, mẹ lại quỳ xuống đất cầu xin tôi, để tôi nhường chồng chưa cưới cho đứa con gái mà bà ấy yêu thương. Anh trai ruột tát tôi một cái: “Ninh Kỳ, sao em lại không hiểu chuyện như vậy, nó sắp chết rồi, em không biết sao?” Không sao, thêm hai tháng nữa, tôi cũng sẽ chết, sẽ khiến tất cả mọi người hài lòng.

4 chương 218 lượt đọc
Phần 2 – Khương Phù Và Phá Đài Hí
Hiện đại

Phần 2 – Khương Phù Và Phá Đài Hí

Phần 2 – Khương Phù Và Phá Đài Hí Tôi cùng bạn bè đi cắm trại, gặp một đoàn kịch đang diễn ngoài trời. Bạn tôi tò mò muốn qua xem, nhưng tôi kéo lại. “Đừng đi, đó là vở phá đài*, không phải diễn cho người sống xem.” (Phá đài hí: là nghệ thuật sân khấu truyền thống của Trung Quốc, thường được biểu diễn vào những dịp đặc biệt hoặc lễ hội, cúng tế)

5 chương 171 lượt đọc
Trong Mắt Anh Là Bóng Hình Em
Hiện đại

Trong Mắt Anh Là Bóng Hình Em

Tống Thanh Nghiễn đào góc tường của tôi suốt hai năm, lúc ấy bức tường này mới chịu lung lay. Sau khi yêu nhau, anh ta chiếm hữu đến mức khiến tôi nghẹt thở. Sau đó, anh ta bị tai nạn xe mất trí nhớ, còn tôi thì rời xa quê hương. Năm năm sau tái ngộ, tôi và Tống Thanh Nghiễn nhiều lần chạm mặt. Số lần càng nhiều, ánh mắt anh ta nhìn tôi càng u ám, khó đoán. Cuối cùng, anh ta nhịn không được hỏi: “Em kết hôn rồi à?” Tôi: “Kết hôn rồi.” Anh ta mất vài giây để tiếp nhận sự thật, rồi lại hỏi: “Vậy chồng em đâu?” “Xin lỗi tôi nói thẳng, đàn ông không biết thương vợ thương con thì không thể lấy được.” “Tiện thì ly hôn đi, tôi cũng muốn cưới em.”

6 chương 50 lượt đọc
Đứa Con Riêng Tham Lam
Hiện đại

Đứa Con Riêng Tham Lam

Đứa Con Riêng Tham Lam Sau khi tôi mang thai, đứa con riêng của chồng liền từ nước ngoài trở về, mở miệng đòi 20% cổ phần công ty, nếu không thì phải phá thai. Cậu ta nói: “Tài sản của cô có một phần của ba tôi, đương nhiên cũng có phần của tôi. Để tránh sau này cô thiên vị con ruột, tốt nhất bây giờ đưa cho tôi phần thuộc về tôi luôn đi.” Tôi nhìn đứa con riêng mà mình đã nuôi dạy hơn mười năm, chỉ cười giận: “Công ty là của tôi, không liên quan gì đến ba cậu.” Không ngờ cậu ta hừ lạnh: “Cái gì mà của cô? Bao năm nay toàn ba tôi quản lý công ty, không có ông ấy thì cái công ty của cô sớm phá sản rồi. Công ty đương nhiên có một nửa là của ba tôi.” “Muốn sinh con thì đưa cổ phần đây. Không thì tôi không đồng ý. Tôi sẽ ép ba tôi ly hôn với cô.” Tôi suýt bật cười. Ba cậu ta chẳng qua là một quản lý cấp cao được thuê. Thế mà đứa con lại nghĩ anh ta là… chủ tịch hội đồng quản trị. Càng buồn cười hơn là, tôi chưa từng kết hôn với ba cậu ta. Cậu lấy tư cách gì mà đòi chia cổ phần từ tôi?

5 chương 245 lượt đọc
Trọng Sinh Trả Thù Tra Nam
Báo Thù

Trọng Sinh Trả Thù Tra Nam

Trọng Sinh Trả Thù Tra Nam Kinh thành đồn thổi, Vương gia yêu ta hơn cả yêu bản thân mình. Nhưng sau khi đăng cơ, lại phong một nha hoàn trong phủ ta làm hoàng hậu. “Nếu không phải cần ngươi thay nàng đỡ đao kiếm thì ta đã để ngươi sớm chết rồi!” Hắn lột da rút xương ta, làm quạt cho nha hoàn hắn yêu. Hắn giết cả nhà ta, treo trên tường thành cho bá tánh cười chê. Mở mắt lần nữa, trở về đêm tân hôn. Ta làm chủ, gả nha hoàn Vương gia yêu nhất cho một tên mã phu. Hắn tức giận, đâm chết mã phu. Ta cười khẩy, thế này đã không chịu được rồi, sau này nếu ngươi vui vẻ thì coi như ta vô năng!

4 chương 115 lượt đọc
Tạ Quân Phỉ
Báo Thù

Tạ Quân Phỉ

Tạ Quân Phỉ Ngày thứ hai sau khi một nữ ngôi sao nổi tiếng gặp tai nạn xe hơi qua đời, bố tôi đã đưa con gái riêng của ông ta về nhà và bảo tôi sống hòa thuận với cô ta. Thậm chí, ông ta còn nói với mẹ tôi rằng nên coi cô ta như con ruột, dù sao thì cô ta cũng vừa mất mẹ. Nhìn cô gái xinh đẹp đang nép sau lưng bố, tôi và mẹ nhìn nhau mỉm cười. Chúng tôi tất nhiên sẽ đối xử tốt với cô ta. Dù sao, mẹ của cô ta cũng chính là người mà chúng tôi thuê người hại chet mà.

4 chương 161 lượt đọc
Song Sinh Báo Thù
Báo Thù

Song Sinh Báo Thù

Song Sinh Báo Thù Hoàng đế gặp ác mộng. Sau khi hắn thức dậy đã hạ lệnh giết chết tất cả các bé gái sinh vào ngày Tết Nguyên Tiêu năm Thìn. Cha nương vì bảo vệ tỷ tỷ mà bị loạn côn đánh chết, phơi thây nơi hoang dã. Hoàng đế cho rằng mầm tai họa đã được diệt trừ sạch sẽ. Nhưng hắn không biết ta và tỷ tỷ là tỷ muội sinh đôi.

8 chương 359 lượt đọc
Người Truy Hồn
Cứu Rỗi

Người Truy Hồn

Người Truy Hồn Bố dượng đối xử không tốt với mẹ tôi, ngày nào mẹ tôi cũng khóc lóc kể lể với tôi. Tôi khuyên mẹ ly hôn, mẹ quay sang nói lại với bố dượng: “Con gái tôi khuyên tôi đừng ở với ông nhưng tôi vẫn đối xử tốt với ông như vậy.” Bố dượng tức giận, lỡ tay đánh chết tôi. Sau khi mẹ tôi khóc lóc thảm thiết, với tư cách là người nhà, mẹ tôi đã viết thư xin giảm án cho bố dượng: “Con đã mất rồi, người sống vẫn phải sống tốt.” Sống lại một lần nữa, tôi trở về ngày mẹ lấy bố dượng. Mẹ hỏi tôi: “Con thấy bố mới thế nào?” Tôi cười lạnh: “Nhìn là biết hai người sẽ sống với nhau đến răng long đầu bạc.”

6 chương 205 lượt đọc
Báo Thù
Báo Thù

Báo Thù

Báo Thù Thành hôn được một năm, ta có thai, phu quân mừng rỡ khôn xiết, đặc biệt đưa ta về nhà mẹ để báo tin vui. Nhưng trên đường lại gặp phải sơn tặc, chàng vì bảo vệ ta mà trúng nhiều mũi tên, chet ngay tại chỗ. Vương phi phủ An vương biết chuyện, đích thân đến an ủi ta, còn thường xuyên mời ta vào phủ tụ họp. Tấm lòng giúp đỡ giữa lúc hoạn nạn ấy khiến ta cảm kích, liền lấy ân báo ân, giúp nàng xử lý không ít chuyện hậu viện âm u. Một ngày nọ, ta đ//ánh rơi đồ, quay lại viện của Vương phi để tìm thì vô tình nghe lén được nàng đang nói chuyện với tâm phúc. Thì ra đám sơn tặc năm đó chính là do Vương phi sai đến. Chỉ vì Hoàng hậu từng khen ta thông minh, từng có ý định ban hôn ta cho An vương. Sau đó, ta quỳ trước Hoàng đế trẻ tuổi: “Thiếp thân không cần ban thưởng, chỉ muốn mạng sống cả nhà nàng ta.”

4 chương 121 lượt đọc
Giang Dao
Cổ Đại

Giang Dao

Giang Dao Ta từ thuở nhỏ đã được định hôn với Chu Cảnh Diệp. Kinh thành đồn rằng, Chỉ huy sứ Chu Cảnh Diệp tính tình âm hiểm, tàn đ/ộc, khét tiếng là Diêm La sống. Ta mỗi khi thấy hắn là lòng lại hoảng, tay run. Ngay cả tỳ nữ trung thành nhất của ta cũng xúi giục ta sớm ngày bỏ trốn. Vào ngày trốn hôn, ta bỗng thấy mấy hàng chữ hiện ra. 【Con gái đừng mà, con mà chạy trốn, tỳ nữ của con sẽ khoác lên mình áo cưới, thay con gả cho Chu Cảnh Diệp.】 【Con sẽ bị tên nghèo hèn họ Vệ gi/am ở nhà cũ dưới quê, phải hầu hạ mẹ già q/uè chân của hắn.】 【Cuối cùng mắc bệnh nặng, không thuốc chữa mà chet.】 【Chọn Chu Cảnh Diệp đi, hắn có sức lực và thủ đoạn, đêm đêm ân ái cũng sướng lắm chứ.】 Đêm đêm ân ái? Ta nghẹn lời.

11 chương 133 lượt đọc

Truyện mới

Tiểu Ma Hoàn Của Bạo Quân

Tiểu Ma Hoàn Của Bạo Quân Ta có một huynh trưởng – bạ//o quân. Còn ta, là muội muội “m//a hoàn” năm tuổi mà hắn vừa tìm về. Tính tình hắn hung lệ vô cùng, gi//ết sạch hoàng tộc chỉ còn một mình, triều thần cũng chỉ giữ lại kẻ thuận phục. Lại còn thân chinh xuất binh, mở rộng cương thổ gấp đôi. Thủ đoạn tàn huyết đến mức dân Bắc Man kinh hãi, rục rịch đóng thuyền vượt hải mà chạy sang lục địa khác. Đến cuối cùng… hắn còn phát đi//ên, muốn t//ự sá//t. Hôm ấy, hắn cầm đoản đ//ao, lơ lửng trước ngực. Ta ngồi bên, thúc giục: “Ch//ết nhanh lên. Trước khi ch//ết nhớ viết di chiếu, truyền ngôi cho ta – Ninh Ninh đại vương, thiên hạ vô địch.” Nói xong, ta còn giẫm một dấu chân lên long bào hắn, cau mày ghét bỏ: “Đừng ch//ết trong Dưỡng Tâm Điện. Sau này ta còn ở đây. Muốn ch/ết thì ra lãnh cung, nhảy xuống giếng khô mà ch//ết.” Hắn trầm mặc một lúc. Rồi… buông đoản đao. Cầm lấy chổi lông gà.

Chim Hoàng Yến Không Phải Thế Thân

Tôi là một chim hoàng yến xinh đẹp thích làm nũng gây chuyện, đầu óc đơn giản lại bá đạo, ỷ vào sự cưng chiều của kim chủ mà muốn làm gì thì làm. Không cho anh đi tiệc rượu, không cho anh tiếp xúc với phụ nữ, thậm chí còn theo dõi vị trí của anh. Cho đến khi nhìn thấy những dòng bình luận bay qua: 【Trời ơi! Ai mà phân biệt nổi chim hoàng yến với vợ vậy?】 【Khương Đường không phải thật sự cho rằng mình là vợ của nam chính chứ? Buồn cười quá, cô ta chỉ là một món hàng thay thế rẻ tiền thôi!】 【Nam chính có thể nhịn cô ta đến mức này, thật sự toàn dựa vào gương mặt giống bảo bối muội muội kia.】 【Vốn dĩ bà nội cô ta còn có thể sống thêm một năm, chỉ vì cô ta suốt ngày gây chuyện làm loạn, nam chính tức giận cực độ nên khiến bà nội cô ta mất mạng!】 Từ đó về sau, tôi không dám gây chuyện nữa.

Thiên Kim Giả Và Thiếu Gia Thật

Tình yêu với Chu Thời An là do tôi dùng tiền đập ra. Vì vậy mỗi ngày tôi đều yên tâm thoải mái dính lấy anh. Khi tôi lại một lần nữa quấn lấy anh đòi hôn. Trước mắt bỗng trôi qua vài dòng bình luận: 【Chu Thời An thật thảm, vốn dĩ là thiếu gia thật, bị ôm nhầm với thiên kim giả thì thôi đi, bây giờ còn phải vì tiền thuốc của ông nội mà bán thân.】 【Nam chính vừa từ cửa hàng tiện lợi trở về, đã bị nữ phụ kiêu căng quấn lấy đòi hôn, sự mệt mỏi của anh ấy cô không nhìn thấy sao?】 【Nam chính cần là kiểu tri kỷ tâm hồn như nữ chính có thể cùng anh bàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt, chứ không phải loại trong đầu chỉ biết dính dính như nữ phụ!】 【May mà bí mật thân thế sắp bị nữ chính lương thiện vạch trần rồi, nữ phụ sắp bị đá đi rồi hì hì.】 Tôi sững người. Rời khỏi môi Chu Thời An, nhìn vào đôi mắt đen mê ly của anh nói: “Tôi… tôi không muốn nữa.”

Bị Tổng Tài Hiểu Lầm Cả Thế Giới

Tôi chỉ dùng một năm, đã chinh phục được thái tử gia Thẩm Yến Từ khiến cả giới Kinh Quyển nghe danh đều sợ hãi. Tôi ép anh bỏ thuốc, ép anh mặc đồ ngủ gấu hồng, ép anh mỗi ngày đúng giờ về nhà nấu cơm cho tôi. Cho dù tôi làm loạn trời đất, giá trị công lược trên đầu anh vẫn một đường tăng vọt đến 99%. Tôi cứ tưởng anh yêu tôi đến tận xương tủy, trong lòng tràn đầy vui sướng chờ hệ thống phát thưởng. Kết quả hệ thống sau khi nâng cấp trở về, lại phát ra tiếng báo động chói tai: “Chạy! Mau chạy! Đó là giá trị sát ý! Anh ta muốn giết cô!” Tôi lập tức tỉnh táo. Ngày hôm sau, tôi hai tay đưa bật lửa cho anh, cung kính cúi người một cái: “Thẩm tổng, chúng ta chia tay đi.”

Nhà Trên Mộ, Người Đóng Cọc

Lâm gia dựng nhà mới, ta vừa liếc mắt đã buông một câu: “Đây là bán phần mộ, đại hung.” Mụ bà mù nghe vậy liền quát: “Ngươi không hiểu gì cả! Mộ trấn trạch, phú quý vạn đời!” Ta cười nhạt: “Dương khí ép âm, đoạn tuyệt con cháu. Ai ở trong đó, hậu nhân ắt tuyệt. Tin hay không tùy các ngươi, chết rồi đừng tìm ta.” Con trai của Lâm bí thư xông lên định động thủ. Chưa kịp ra tay, đã bị xà nhà rơi xuống, đập gãy cổ tại chỗ. “Ôi chao, nhà ai làm rơi cái yếm đỏ xuống đầm thế này? Vải trơn bóng thế kia, chắc đáng giá lắm.” Sau lưng vang lên giọng nói trầm như sấm. Là Đường Đại Tráng—bạn nối khố từ thuở ta còn chân đất. Hắn vác xẻng trên vai, tay kia xách nửa túi giấy vàng chuẩn bị đi tảo mộ. Trước tiết Thanh Minh, trời vừa đổ một trận mưa tà lạnh thấu xương. Ta trở về làng quét mộ, vừa tới miệng đầm Hắc Thủy nơi đầu thôn liền dừng bước. Trên mặt nước xoáy tròn, nổi lềnh bềnh một thứ chói mắt. Một chiếc yếm đỏ kiểu cũ, thêu ám văn, theo làn nước dập dềnh. Ta nhìn chằm chằm mặt nước, không quay đầu: “Đừng nói bậy.” Sắc mặt ta trầm xuống. Màu đỏ trên chiếc yếm kia, căn bản không phải thuốc nhuộm, đó là thứ đỏ được ngâm từ chu sa và máu người chết, sẫm đến lạnh người. Thứ này gọi là “tiền mua mạng”. Kẻ âm vượt sông, phải để lại một vật trên mặt nước làm giao dịch. Ai tiện tay nhặt lên… kẻ đó sẽ thế chỗ xuống dưới. Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng chuông xe đạp lanh lảnh. Keng… keng…

Đứa Trẻ Sinh Ra Trong Quan Tài

Gia gia là kẻ vá xác, nghề này cần gan lớn mới làm được, mấy huyện quanh vùng chỉ có mình ông hành nghề ấy. Phàm người chết oan, chết thảm, đều được đưa đến cho ông khâu vá chỉnh tề. Mười mấy năm trước, vào một đêm gió lớn, gia gia vừa khâu xong một thi thể đứt đầu, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa. Gió rít từng cơn, cửa sổ kêu u u như tiếng quỷ khóc. Nếu là người thường, bên cạnh nằm một xác chết, lại nghe tiếng gõ cửa lúc đêm khuya, ắt đã sợ đến mất vía. Nhưng gia gia gan lớn, liền bước ra mở cửa. Ngoài cửa đứng một nữ tử tóc tai rũ rượi, bụng mang thai to. Dẫu gia gia đã quen nhìn xác chết, cũng không khỏi giật mình. Da thịt nữ tử trắng bệch, trên thân lốm đốm vết ban — chính là thi ban. Gia gia trong lòng lạnh đi, biết mình đã gặp thứ không sạch sẽ. Song ông không hoảng, bởi người làm nghề này, gặp chuyện tà dị cũng chẳng hiếm. Ông quát: “Thứ không có mắt! Đây không phải nơi ngươi nên đến!” “Cút mau! Không ta lấy huyết chó đen hắt ngươi!” Người đời nói: người sợ quỷ ba phần, quỷ sợ người bảy phần. Nào ngờ nữ thi kia lại quỳ sụp xuống, ôm bụng run rẩy: “Xin cứu hài nhi của ta…” Xác chết mà mang thai, đã chết thì thai trong bụng tất cũng không sống. Chưa kịp để gia gia nghĩ ngợi, nữ thi đã ôm bụng kêu thảm: “Đau… ta sắp sinh rồi…” Cảnh tượng ấy quỷ dị đến cực điểm. Nữ thi ngã xuống, như người sống sinh nở, vừa khóc vừa rặn. Chỉ trong chốc lát, đã sinh ra một đứa trẻ. Tiếng khóc oe oe vang lên, khiến gia gia bừng tỉnh. Ông run rẩy định đóng cửa, nhưng nữ thi đã bế đứa bé, đưa tới trước mặt: “Hài nhi của ta còn sống… xin ngươi nuôi dưỡng nó…”

Hóa Ra Nam Chính Thích Tôi

Cuộc thi lập trình, Lục Tễ Hàn đã đồng ý bỏ cho tôi một phiếu nhưng lại đổi ý. Tôi tức giận, túm lấy cổ áo anh rồi hôn thẳng lên. “Anh nói mà không giữ lời thì phải chịu trừng phạt.” Trong cơn bốc đồng, tôi mất hết lý trí. Đột nhiên nhìn thấy những dòng bình luận bay lơ lửng trên đầu. 【A a a! Nam chính của tôi bị vấy bẩn rồi, nữ phụ độc ác này đúng là quá độc ác.】 【Hừ! Nam chính là người mà nữ phụ như cô có thể hôn sao?】 【Không sao, đợi khi nữ phụ và nữ chính cùng rơi xuống nước, nam chính chỉ cứu nữ chính, nữ phụ sẽ chết ngay tập đó.】 【Phiền chết đi được, không muốn thấy cô ta ngày nào cũng bám lấy nam chính nữa, tác giả mau viết cho cô ta chết đi.】 Tôi: ??? Thì ra tôi là nữ phụ độc ác, chẳng trách tôi liếm mặt theo đuổi Lục Tễ Hàn suốt một năm mà anh vẫn không thèm để ý. Tôi ngẩng mắt lên, đối diện với ánh mắt của Lục Tễ Hàn: “Hôn đủ chưa?” Tôi lau miệng: “Đủ rồi, đủ rồi, xin lỗi, làm phiền rồi, sau này sẽ không như vậy nữa.” Giữ mạng quan trọng hơn, tôi lập tức chạy mất. Chỉ còn lại Lục Tễ Hàn đứng ngơ ngác trong gió.

Bạn Gái Của Học Thần

Anh trai ruột trước khi ra nước ngoài đã giao tôi cho anh em tốt của anh ấy chăm sóc, người mà tôi Crush. Biết được hoa khôi của trường cũng thích anh, tôi nhân lúc say rượu mà giành trước tỏ tình. Crush đã đồng ý! Tôi vui mừng đến nổ tung, nhưng đột nhiên lại nhìn thấy những dòng bình luận bay trên đầu: 【Phiền chết đi được. Nữ phụ có thể giữ chút thể diện không! Tôi chịu hết nổi rồi!】 【Nữ phụ chỉ có gương mặt và vóc dáng, đầu óc trống rỗng mà cũng dám đi tỏ tình? Buồn cười chết mất!】 【Mấy người không hiểu rồi. Nam chính chưa từng yêu ai, chỉ lấy cái bao cỏ này luyện tay thôi.】 【Nam chính sắp sửa vừa gặp đã yêu hoa khôi tài sắc vẹn toàn rồi, ngồi chờ cái đồ phiền phức này bị cốt truyện giết chết thôi.】 Thẩm Duật Minh – người vừa mới chính thức trở thành bạn trai tôi – thấy tôi đứng ngây ra nửa ngày không động đậy, bất đắc dĩ quay đầu lại: “Leo lên đi. Tôi cõng em về.” Tôi run lên một cái, lùi lại hai bước: “Không… không cần anh cõng đâu.”

Giáo Sư Lạnh Lùng Và Cuộc Yêu Bí Mật

Tôi lén lút yêu đương với một vị giáo sư cao lãnh. Kết quả phát hiện ra anh ấy lại là một tên siêu dính người, yêu rồi thì chia tay cũng không chia được. Sau đó người đàn ông gặp tai nạn bất ngờ mất trí nhớ, tôi lén gọi thử anh ấy một tiếng “chồng”. Kết quả bị anh ấy quát mắng ngay trước mặt mọi người: “Bạn học Trần, chuyện thi lại không có chỗ để thương lượng, sức hút cá nhân của em không đủ để em đi con đường tắt này.” Sau khi xác nhận Tống Du Niên thật sự đã quên tôi, tôi vui mừng như điên chạy tới quán bar bắt chuyện với trai đẹp. Đúng lúc này, người đàn ông đột nhiên xuất hiện với vẻ âm trầm đáng sợ: “Vừa nãy trong trường đông người, anh suýt nữa đã quỳ xuống cầu xin em.” “Xin em, chỉ cần nhìn thấy em ở bên người khác, anh cảm thấy mình sắp chết rồi.”

Cưỡng Ép Yêu Anh Năm Năm

Là đại tiểu thư của giới thượng lưu Thượng Hải, sau nửa năm kết hôn, bầu trời của tôi sụp đổ. Tôi vậy mà lại là thiên kim giả bị ôm nhầm? Càng thảm hơn là, người chồng tôi dùng thủ đoạn cưỡng ép mới có được, ngày nào cũng muốn ly hôn với tôi. Anh ta spam than thở trong nhóm anh em: 【Sao tôi xui xẻo thế này, cưới phải một tổ tông chỉ biết khóc, lại còn kiêu căng chết người!】 【Nếu không phải cô ta cưỡng đoạt cho bằng được, ai thèm cưới cô ta! Ai thèm nuông chiều cô ta!】 Tôi không còn dám tiếp tục làm loạn nữa, lo anh thật sự ly hôn, vì thế bắt đầu trở nên cẩn thận dè dặt. Thế mà anh lại sụp đổ trong nhóm. 【Anh em à, vợ tôi đột nhiên không làm loạn nữa, có phải bên ngoài có người rồi không?】 【Tất cả mau ra đây hiến kế cho tôi đi, mẹ nó tôi sắp phát điên rồi a a a!】 【Xong đời rồi, vợ tôi hình như thật sự bị chó hoang tha mất rồi…】

Công ty phá sản

Vào cái đêm công ty mẹ tôi phá sản, bà ôm tôi khóc đúng ba phút, sau đó nhét vào tay tôi một tấm vé máy bay. “Đi Anh đi, đừng quay đầu lại.” Tôi không hiểu gì cả, nhưng vẫn ngoan ngoãn kéo vali ra sân bay. Vừa qua khỏi cửa an ninh, tôi vẫn còn đang ăn mừng vì mình kịp bắt chuyến bay cuối cùng. Điện thoại bỗng rung lên. Là tin nhắn từ trợ lý của mẹ, chỉ có vỏn vẹn một dòng —— “Đừng lên máy bay, mười phút nữa bố cô sẽ dẫn người tới bắt cô đấy.” Tôi đứng giữa sảnh chờ sân bay, bốn bề toàn là người, nhưng lại có cảm giác mặt đất dưới chân mình đang lún xuống. Chuyện “công ty phá sản” mà mẹ nói, và chuyện “dẫn người tới bắt” mà bố sắp làm, giữa hai chuyện này rốt cuộc đang ẩn giấu điều gì?

Đường Tam Thi Số 68

Tôi bước lên một chiếc taxi. Tài xế hỏi tôi làm nghề gì. Tôi đáp, mình là blogger tâm linh, bình thường thì giám định đồ cổ, thỉnh thoảng cũng xem bói. Nghe xong, ông ta cười khục khặc. Rồi hỏi tiếp: “Cô gái, vậy cô thử tính xem… bây giờ chúng ta đang ở đâu?” Tôi liếc ra ngoài cửa sổ nhìn biển số cửa hàng, hơi ngờ vực. “Đường Tam Thi… số 68?” Một sự im lặng chết chóc bao trùm. Một lúc lâu sau, trên màn hình livestream, có người chậm rãi gõ ra một dòng chữ: 【Streamer à, đường Tam Thi… không có số 68 đâu.】

Truyện đang đọc

Tôi Và Anh Trai Lạnh Lùng Của Bạn Thân Kết Hôn Chớp Nhoáng

Tôi Và Anh Trai Lạnh Lùng Của Bạn Thân Kết Hôn Chớp Nhoáng

Tôi và anh trai của bạn thân bất ngờ kết hôn. Đối phương mỗi tháng cho tôi 1 triệu tiêu vặt, nhưng lại lạnh nhạt, xa cách. Vì vậy sau nửa năm kết hôn, chúng tôi vẫn ngủ riêng. Đến khi tôi kiên quyết đề nghị ly hôn, anh ta lại mạnh mẽ ôm chặt eo tôi. “Em còn chưa kiểm hàng, đã nỡ ly hôn với tôi sao?”

Chương 2
Tiểu Ma Hoàn Của Bạo Quân

Tiểu Ma Hoàn Của Bạo Quân

Tiểu Ma Hoàn Của Bạo Quân Ta có một huynh trưởng – bạ//o quân. Còn ta, là muội muội “m//a hoàn” năm tuổi mà hắn vừa tìm về. Tính tình hắn hung lệ vô cùng, gi//ết sạch hoàng tộc chỉ còn một mình, triều thần cũng chỉ giữ lại kẻ thuận phục. Lại còn thân chinh xuất binh, mở rộng cương thổ gấp đôi. Thủ đoạn tàn huyết đến mức dân Bắc Man kinh hãi, rục rịch đóng thuyền vượt hải mà chạy sang lục địa khác. Đến cuối cùng… hắn còn phát đi//ên, muốn t//ự sá//t. Hôm ấy, hắn cầm đoản đ//ao, lơ lửng trước ngực. Ta ngồi bên, thúc giục: “Ch//ết nhanh lên. Trước khi ch//ết nhớ viết di chiếu, truyền ngôi cho ta – Ninh Ninh đại vương, thiên hạ vô địch.” Nói xong, ta còn giẫm một dấu chân lên long bào hắn, cau mày ghét bỏ: “Đừng ch//ết trong Dưỡng Tâm Điện. Sau này ta còn ở đây. Muốn ch/ết thì ra lãnh cung, nhảy xuống giếng khô mà ch//ết.” Hắn trầm mặc một lúc. Rồi… buông đoản đao. Cầm lấy chổi lông gà.

Chương 3
Phu Quân Muốn Hưu Thê, Ta Tiễn Hắn Làm Thái Giám

Phu Quân Muốn Hưu Thê, Ta Tiễn Hắn Làm Thái Giám

Ta sinh ra đã lãnh đạm, không giỏi giao tiếp. Năm ta tám tuổi, phụ thân nói với mẫu thân rằng di mẫu đã mang thai cốt nhục của ông. Ông muốn nạp nàng làm bình thê. Mẫu thân khóc lắc đầu. Ta liền hạ dược vào chén trà của di mẫu, một xác hai mạng. Ta tưởng mẫu thân sẽ vui mừng. Nào ngờ bà đánh ta suốt một ngày. Mắng ta máu lạnh vô tình, chẳng khác gì cái người cha đã chết kia của ta. Ta không nói gì. Nửa đêm trèo lên giường của họ, dùng đoản đao áp vào cổ phụ thân để thử từng phân một. Đáng tiếc mẫu thân tỉnh giấc, giữ chặt tay ta, giữ lại cho phụ thân một mạng. Từ đó về sau, họ rất ít khi nói chuyện trước mặt ta. Sau này ta xuất giá. Ba năm sau phu quân và thứ muội nảy sinh tư tình, chuyện vỡ lở ngay trước mặt ta. Hắn nói: “Ta đã hứa với Tranh Tranh, đời này kiếp này chỉ có một đôi, dẫu có làm quỷ cũng không ai chia rẽ được chúng ta.” Chén trà trong tay mẫu thân đột nhiên rơi xuống đất. Phản ứng đầu tiên của bà là hoảng sợ nhìn ta. Còn ta nâng chén rượu, mỉm cười ôn hòa: “Vậy thì cứ theo ý phu quân.” Ngay khoảnh khắc sau, ta rút kiếm của thị vệ, chém thẳng xuống người hắn.

Chương 2