Ta là nhị tiểu thư phủ Thông phán, từ nhỏ lớn lên nơi thôn dã. Năm mười bốn tuổi mới được tìm về phủ. Mỗi lần vị hôn phu gặp ta đều thở dài: “Cô nếu có được nửa phần khí độ của đích tỷ, hay nửa phần dung mạo của tam muội, thì ta cũng chẳng đến nỗi mang cô ra ngoài mà thấy mất mặt.” Ta không đáp, chỉ cúi đầu tiếp tục thêu hoa. Về sau, Ty Chức Tạo tuyển tú nương, các phủ đều phải đưa một vị đích nữ nhập cung. A nương không nỡ để đại tỷ đi, lại thương tiểu muội còn nhỏ, thế nên người được chọn là ta. Đêm ấy, cô cô quản sự cầm chiếc khăn tay ta thêu lên ngắm rất lâu. “Thêu pháp này… là tự ngươi tự mày mò ra?” Ta lắc đầu: “Lúc nhỏ dân nữ từng học từ một bà lão nơi thôn quê.” “Bà ấy là ai?” “Một bà lão quê mùa thôi ạ.”
Xả thân đỡ nh//át da//o thay Thái hậu, bà hỏi ta muốn ban thưởng điều gì. Khoảnh khắc ấy, cả nhà Trung Dũng Hầu phủ đều vô thức chắn trước mặt vị thiên kim giả, nhìn ta như nhìn kẻ thù không đội trời chung. Kiếp trước, ta nóng lòng vạch trần sự thật năm xưa nhũ mẫu tráo con, ép họ nhận lại huyết mạch ruột rà. Khiến cô gái được họ nâng niu suốt mười tám năm bị đuổi khỏi phủ, ch//ết thả//m giữa đường hồi hương dưới tay thổ phỉ. Từ đó, họ h//ận ta cả một đời. Về sau, khi ta bị nhà chồng hà//nh h//ạ, viết thư cầu cứu, thứ nhận lại chỉ là một câu lạnh nhạt: “Đều do ngươi tự chuốc lấy.” Rồi trơ mắt nhìn ta bị bán tới biên quan, cuối cùng ch//ết nơi đất khách quê người. Sống lại một đời, ta không muốn giẫm lên vết xe đổ nữa. Ngẩng đầu đối diện ánh mắt thương xót của Thái hậu, ta chậm rãi quỳ xuống, khẽ nói: “Dân nữ từ nhỏ cô khổ, không nơi nương tựa. Cũng mong được như người thường, có người thân biết lạnh biết nóng, cùng nhau nương tựa qua ngày.” “Cầu xin Thái hậu nương nương thay dân nữ tìm một gia đình thích hợp, nhận dân nữ làm con, làm muội.”
Đêm động phòng hoa chúc qua đi, ta mới biết mình bị đưa nhầm kiệu, gả sai lang quân. Vốn dĩ, người mà Thế tử họ Bùi muốn cưới không phải ta. Mà vị cô nương kia cũng đã cùng công tử ta định gả viên phòng, nên ban đầu ta nghĩ, chi bằng thuận theo sai lầm này mà sống tiếp. Nào ngờ, Bùi Thế tử lại cao cao tại thượng nói: “Ta không thể cưới một nữ nhi thương hộ làm chính thê. Hoặc nàng làm thiếp, hoặc để kiệu hoa quay về nguyên lộ. Nàng chọn đi.” Về sau, chỉ vì câu nói này mà hắn hối hận đến xanh cả ruột.
Người tôi thầm yêu là thiên chi kiêu tử nổi danh trong giới. Anh ta ngông nghênh phản nghịch, người theo đuổi nhiều vô số. Anh ta tùy tiện chỉ tay một cái, tôi liền trở thành lá chắn để anh từ chối người theo đuổi. Có người ồn ào trêu chọc: “Hóa ra lại là kiểu học sinh ngoan chỉ biết học à?” “Các cậu đoán xem, thiếu gia Hứa của chúng ta sẽ đá người bạn này trong bao lâu?” “Một tuần? Một tháng? Tôi cược nhiều nhất hai tháng.” Nhưng sau năm mới, trong phòng của Hứa Cẩn Dã, tôi bị ép trên bệ cửa sổ làm chuyện thân mật. Người đàn ông nửa quỳ bên chân tôi, giọng khàn đục: “Cái gì cũng được, bảo bối, đừng chia tay với tôi.”
Buổi sáng sau khi cùng bạn trai thân mật sâu sắc. Tôi nhìn thấy đầy màn hình là những dòng bình luận mắng chửi mình. 【Đệt! Nữ phụ qua đường sao lại lên giường với nam chính rồi?】 【Quá vô lý rồi, nam chính lại nhận nhầm đối tượng cứu rỗi! Sự trong sạch giờ cũng cho nữ phụ qua đường, vậy nữ chính phải làm sao?】 【Nữ chính bảo bối của tôi không cần đồ đã qua tay! Ai biết có phải con nữ phụ này cố ý không, hệ thống sắp sửa sửa lại rồi, đồ ăn cắp, chờ chết đi!】 Toàn thân tôi lạnh toát, đột ngột né tránh đôi môi của Cảnh Tranh đang muốn hôn. Ánh mắt tôi chạm phải ánh nhìn đầy nghi hoặc của anh. Tôi run giọng nói: “Anh… anh hôm nay không phải có thi đấu sao? Đừng đến muộn…”
Chồng tôi ôm tiền công quỹ bỏ trốn, nào ngờ lại ch//ết đ//uối giữa đường. Tôi không chỉ thay anh ta bù khoản thâm hụt, trả sạch nợ cho xưởng, mà còn tận tụy hầu hạ mẹ chồng suốt mười năm trời. Mười năm sau, mẹ chồng qua đời thanh thản. Trước lúc nhắm mắt, bà để lại cho tôi căn tứ hợp viện trong nhà. Vậy mà chồng tôi lại bất ngờ dẫn nhân tình trở về. “Nhà của tao, mày dựa vào đâu mà đòi lấy?” Tôi không chịu trả, hắn liền đi dán đầy đại tự báo, bịa chuyện tôi dan díu đàn ông. Nước bọt của cả khu tập thể ép tôi đến bước phải nhảy giếng t//ự vẫ//n. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày chồng vừa “ch//ết đu//ối”. Mẹ chồng khóc lóc nói con trai ch//ết rồi, bà cũng chẳng muốn sống nữa. Tôi lập tức kéo lão độc thân đồ tể ở sát vách— Vương Hắc Tử qua. Đem luôn suất thế chỗ của chồng giao cho ông ta. “Chú Vương, công việc của chồng cháu, cháu cho chú.” “Đổi lại… chú ở rể cho mẹ chồng cháu nhé!” …
Sau khi theo đuổi được hot boy lạnh lùng nhất toàn trường, tôi hoàn toàn buông thả bản thân. Mỗi ngày làm loạn đủ kiểu, bắt anh vặn nắp chai, mua kẹo hồ lô, không cho nói chuyện với con gái. Anh đều dung túng hết, chỉ là mỗi lần tôi lại gần, anh đều cứng đờ né tránh. Tôi cứ nghĩ anh trời sinh lạnh lùng, cho đến khi trong đầu bỗng nổ tung những dòng chữ như đạn mạc: 【Nữ phụ làm màu mau tỉnh lại đi! Anh ta sắp gặp nữ chính thật rồi, sẽ đích thân khiến gia đình cô tan cửa nát nhà!】 Tôi sợ đến mức ngay trong đêm liền thu lại tính khí, trở nên ngoan ngoãn hiểu chuyện, chủ động giữ khoảng cách. Ngay tối hôm đó đã bị anh chặn ở góc tường, đáy mắt tràn đầy âm u: “Chơi chán rồi, muốn vứt tôi đi?”
Roi Đánh Hồn 15: Rượu Trấn Hầm Một ông chủ chuyên thu mua đồ cổ tìm đến tôi, nhờ tôi vận chuyển một lô rượu lâu năm. Lô rượu này được chôn giấu trong một ngôi làng hoang suốt sáu mươi năm, mỗi bình đều là loại chum lớn cao nửa người. Ngày mở hầm rượu, hương thơm bay xa mười dặm, những công nhân khuân vác đều cảm thấy xây xẩm mặt mày. Thế nhưng, người thanh niên bán rượu lại có vẻ mặt xanh mét. Vừa nhận tiền của ông chủ xong, anh ta chẳng muốn nán lại dù chỉ một phút, vội vã rời đi ngay. Tối hôm đó, một công nhân lén mở một chum rượu ra. Đến ngày thứ hai khi bị phát hiện, đầu người công nhân đó đã nhét chặt vào trong chum rượu, lúc kéo ra thì đã tắt thở từ lâu.
Ngày thứ hai sau khi nếm trái cấm, Giang Từ Yến gửi đến một đoạn ghi âm. Tôi lựa chọn chia tay dứt khoát. Sau năm năm, buổi họp lớp lại gặp nhau. Tửu lượng kém, tôi ôm chặt đùi anh khóc như mưa. Giang Từ Yến mặt lạnh, một tay kéo tôi từ dưới đất lên. Nghiến răng hỏi: “Năm đó là em đề nghị chia tay, giờ em lại diễn trò gì?”
Kẻ Săn Chữ đăng lại bộ này trên Laophatgia từ Phần 1 đến Phần 14 để tiện dẫn link cho phần 15. Cả nhà ủng hộ nhé!
Dưới sự cổ vũ ồn ào của bạn bè, Giang Tòng Yến và tôi bẻ tay, ai thua thì phải giả làm người yêu tôi một tháng. Ai ngờ, anh nhân lúc tôi lơ đãng, nắm lấy tay tôi, tự bẻ ngã chính mình. Giang Tòng Yến thần sắc bình thản, “Lợi hại thật, tôi thua rồi.” Sau đó, bạch nguyệt quang thời cấp ba của Giang Tòng Yến trở về nước, thời hạn một tháng cũng đã đến. Tôi đề nghị chia tay với anh. “Một tháng đã hết rồi, anh không cần giả vờ thích tôi nữa, tôi không muốn chơi với anh nữa.” Giang Tòng Yến lại đỏ mắt, từng chữ từng chữ nói, “Ai mẹ nó đang giả vờ với em.”
Ngày tôi phát hiện mình mang thai, Phương Tư Thần đá tôi. Anh ngồi trong sofa, tay áo sơ mi xắn lên khuỷu, tay cầm một tấm thẻ ngân hàng, vẻ mặt bình thản như đang bàn một vụ làm ăn bình thường. “Trong đó có ba triệu.” Anh đẩy thẻ về phía tôi. “Cầm lấy, rồi đi đi.” Tôi siết tờ giấy khám thai, cúi đầu liếc tấm thẻ mỏng kia một cái. “Ít vậy sao?” Vừa nói ra, chính tôi cũng thấy mình có hơi… vô nhân tính. Nhưng đó là lời thật lòng. Không đủ. Thật sự không đủ. Trước đây ở bên Phương Tư Thần, anh từng mua cho tôi cả một bức tường túi xách, mua cho tôi căn hộ view sông đắt nhất, đến cả bát cháo tôi uống khi sốt cũng là xếp hàng từ phía đông thành phố mua về. Ba triệu, với người thường thì là nhiều, nhưng với cái “người” vừa xuất hiện trong bụng tôi, thật sự không dư dả. Tôi bình tĩnh đè tờ giấy khám thai ra sau lưng. Đứa bé là hôm nay mới phát hiện. Tôi còn chưa quyết định giữ hay không. Nhưng có một chuyện, tôi rất chắc chắn — Tôi không thể trong lúc này, một xu cũng không cầm mà bị đuổi ra khỏi cửa. Tay Phương Tư Thần đang sờ bao thuốc bỗng khựng lại. Anh ngẩng lên nhìn tôi, trong mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên, như không ngờ phản ứng đầu tiên của tôi sau khi nghe “phí chia tay” lại là chê ít. Giây tiếp theo, anh ném bao thuốc xuống bàn, giọng hơi khàn. “Vài ngày nữa, tôi chuyển thêm hai triệu vào.” Mắt tôi sáng lên. “Thật không?” “Ừ.” Tôi lập tức cất thẻ, động tác nhanh gọn như sợ anh đổi ý. “Được.”
Truyện đang đọc
Sầm Vịnh Vi
Sầm Vịnh Vi Thời niên thiếu, Cố Cảnh Chiêu từng thích một cô gái. Lúc cô ta ly hôn quay về nước, tôi bị bỏ quên trong một cơn mưa lớn. Hôm đó, tôi hỏi mượn nhân viên vệ sinh đi ngang qua một chiếc ô. Lại tới sân bay, tùy tiện mua vé máy bay chuyến bay gần nhất. Tôi nghĩ, đi đâu cũng được, chỉ cần không có Cố Cảnh Chiêu và Thư Mạn. … Sáu giờ, xe của Cố Cảnh Chiêu về đến nhà. Người ra đón là người giúp việc chứ không phải phu nhân Sầm Vịnh Vi của anh ta. Lúc này Cố Cảnh Chiêu mới nhớ tới, bởi vì lo lắng cho Thư Mạn mà anh ta quên tới chợ đón cô. Nhưng mà không sao, phu nhân của anh ta có tính cách dịu dàng, chưa bao giờ tức giận vì mấy chuyện nhỏ nhặt này. Bảy giờ, mưa tạnh, trời rất tối, Sầm Vịnh Vi còn chưa về nhà. Trong lòng Cố Cảnh Chiêu bắt đầu có chút vô cớ hoảng hốt. Anh ta gọi cho cô ba cuộc, lần đầu không có ai nghe. Lần thứ hai, lần thứ ba, cũng không gọi được.
Mai Mối Quái Gỡ
Mai Mối Quái Gỡ Dì ruột mai mối cho tôi với một tên hiếp dâm giết người, sau khi tôi vạch trần rồi từ chối thì dì ta tức giận xấu hổ. Sau đó, tên đàn ông đó trèo tường vào nhà vệ sinh nữ của công ty để nhìn trộm tôi, tôi đã báo cảnh sát dọa hắn ta bỏ chạy. Tôi tìm dì ruột để nói lý lẽ nhưng dì ta lại nói: Điều đó chứng tỏ người đàn ông này rất giỏi cũng rất gan dạ, là một người đàn ông tốt. Nghe dì ruột nói vậy, tôi cười lạnh, một người đàn ông tốt như vậy thì làm con rể của dì là tốt nhất. Vì vậy, tôi đã âm thầm mai mối cho tên đàn ông kia với em họ tôi, rất nhanh sau đó tên đàn ông kia và em họ tôi đã vào khách sạn, tôi đã quay trộm một đoạn video và gửi cho dì ruột.
Quý Bà Toàn Thời Gian
Quý Bà Toàn Thời Gian Tôi là một bà nội trợ toàn thời gian, mỗi tháng có 50.000 tệ tiền tiêu vặt và thường xuyên đi du lịch nước ngoài. Cô bạn thân ghen tị đến phát điên, liền quyến rũ chồng tôi và trở thành “tiểu tam.” Cô ta tràn đầy hy vọng mà từ bỏ công việc, chuẩn bị tận hưởng một cuộc sống nhàn hạ thoải mái như tôi. Nhưng không ngờ, đó lại là khởi đầu của một cơn ác mộng…