Đề xuất

Phù Dung Nở
Hiện đại

Phù Dung Nở

Phù Dung Nở Ông trùm Bắc Kinh – Chu Kinh Nam mắc bệnh nan y sắp không qua khỏi. Ngay cả vị hôn thê cũng chạy mất dép. Thế mà tôi lại quyến rũ được anh ta phá giới, thuận lợi lên làm chim hoàng yến trong lồng son. Tôi âm thầm lên kế hoạch mang thai con của anh ta, chờ anh ta kiệt sức rồi thừa kế khối tài sản hàng tỷ. Vì thế, mỗi đêm tôi đều chuẩn bị đầy đủ: roi da, đồng phục y tá, các loại đạo cụ chiến đấu. Ngay cả khi anh ta vừa xuất viện sau cơn bạo bệnh, tôi vẫn bám riết không tha cả đêm. Kết quả là, Chu Kinh Nam chưa c/h/ết, tôi đã sắp không trụ nổi rồi. Đến mức nửa đêm mộng du cũng phải kiểm tra hơi thở, sờ mạch xem tim anh ta còn đập không. “Sao vẫn còn thở thế này, làm mất công quá.” Trong giấc mơ, tôi thất vọng quay người rời đi. Chu Kinh Nam mắt còn chưa mở, liền giữ chặt cổ tay tôi: “Giang Dĩ Phù, đừng nóng vội như thế.” “Mấy bộ chiến giáp em chuẩn bị vẫn chưa mặc hết đâu. Trong một sớm một chiều, chồng em còn chưa ch/ết được.”

6 chương 202 lượt đọc
Đôi Đường Đôi Ngả
BE

Đôi Đường Đôi Ngả

Đôi Đường Đôi Ngả Mọi người đều ghen tị với Lục Vọng Châu vì có một vị hôn thê như tôi – dịu dàng, đảm đang, học vấn lại cao. Mỗi khi nghe vậy, anh ta chỉ cười khẩy một cách khinh miệt: “Mua về thôi.” Tôi không nói gì, chỉ gật đầu ngoan ngoãn rồi tiếp tục bóc vỏ tôm cho anh ta. Sau đó, tin đồn về anh ta và một nữ diễn viên nổi tiếng lan truyền khắp mạng xã hội. Tôi bình tĩnh thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi, nhưng anh ta lại đột nhiên nắm chặt tay tôi. “Ở lại đi.” Anh ta nghiến răng nói, lần đầu tiên trong đời cúi đầu, “Em muốn bao nhiêu cũng được.” Tôi cười: “Một trăm triệu.” Anh ta lập tức gật đầu, lấy điện thoại ra định chuyển tiền cho tôi. Nhưng tôi chỉ cầm lấy vali, mỉm cười nói nốt câu còn lại: “Cũng không mua được tôi nữa đâu.”

5 chương 146 lượt đọc
Liên Hôn Và Tình Yêu Cấm Kỵ
Hiện đại

Liên Hôn Và Tình Yêu Cấm Kỵ

Năm thứ ba tôi ở bên Giang Dật. Tôi bắt gặp anh ta đang quấn quýt cùng một cô gái khác trong xe. Anh ta giúp cô gái cài lại nội y, ngẩng mắt nhìn tôi. “Liên hôn mà thôi, đừng quá coi trọng.” “Tôi cuối cùng cũng sẽ cưới em, chỉ là ngủ với người khác một lần, em làm ầm gì chứ?” Tôi không khóc, không náo, chỉ lặng lẽ xoay người rời đi. Anh em của Giang Dật trêu chọc rằng cái đuôi nhỏ phía sau anh ta biến mất rồi. Giang Dật ôm lấy cô gái mới, không mấy để tâm: “Đợi mà xem, Thẩm Đường cái tính mềm yếu đó, chẳng náo được mấy ngày sẽ quay lại cầu tôi hòa hợp thôi.” Nhưng liên tiếp mấy tháng, tôi chẳng có chút tin tức nào. Cho đến đêm đó, Giang Dật mượn men say, gọi điện cho tôi. Nghe thấy tiếng tôi nức nở. Anh ta cười mở miệng: “Biết sai rồi à? Thôi được, về đi, tôi tha thứ cho em.” Không ngờ, trong điện thoại lại vang lên giọng nam trầm khàn: “Bảo bối, anh còn chưa dùng sức, em khóc cái gì?” Khoảnh khắc hơi thở Giang Dật khựng lại. Tôi nhịn không được mà muốn cười. Liên hôn mà thôi, tôi chỉ là ngủ với chú nhỏ của anh ta một lần, có gì mà ầm ĩ?

4 chương 41 lượt đọc
Mối Hận Kiếp Trước
Báo Thù

Mối Hận Kiếp Trước

Mối Hận Kiếp Trước Ban ngày, ta vô tình gặp được một thư sinh tại chùa. Đến tối, nha hoàn Hồng Ngọc mang đến cho ta một phong thư. Người gửi – Trương Sinh. Ta sai Hồng Ngọc trả lại, dặn không được chuyển thư cho nam nhân xa lạ nữa. Không ngờ, mấy ngày sau, Trương Sinh cầm lấy tờ thư ta tự tay viết, nói rằng ta và hắn có tư tình. Ta sai người đi báo quan, nhưng bị phụ thân ngăn cản. Phụ thân nhận Hồng Ngọc làm nghĩa nữ, cho nàng thay thế ta, long trọng gả vào nhà thế tử Bắc Uy Hầu. Cùng ngày ấy, ép ta gả cho Trương Sinh, buộc ta từ cửa sau mà theo hắn đi. Đêm tân hôn, Trương Sinh sau khi uống rượu liền lộ ra sự thật. Hóa ra hắn là biểu ca của Hồng Ngọc, tất cả đều là âm mưu của bọn họ. Bọn họ kéo ta vào vũng bùn nhơ, dẫm lên ta mà thăng tiến, để Hồng Ngọc chiếm đoạt toàn bộ của ta. Vào ngày lai mặt, ta muốn vạch trần bọn họ, nhưng bọn họ lại ép ta uống rượu độc. Dùng chút hơi tàn cuối cùng, ta kéo bọn họ cùng đồng quy vu tận. Khi mở mắt ra, ta đã quay trở lại ngày gặp Trương Sinh tại Tướng Quốc Tự.

4 chương 114 lượt đọc
Bố Chết Cháy Vì Cứu Con Của Bạch Nguyệt Quang
Hài Hước

Bố Chết Cháy Vì Cứu Con Của Bạch Nguyệt Quang

Bố Chết Cháy Vì Cứu Con Của Bạch Nguyệt Quang Bố tôi, để cứu con gái của ánh trăng sáng trong lòng ông, đã chết trong đám cháy. Tôi vội vã đến bệnh viện ngay trong đêm, và khoảnh khắc nhìn thấy ông lần đầu, khóe miệng tôi không thể kìm được mà nhếch lên. Nhân viên ở đó tốt bụng nhắc nhở: “Cô ơi, cười nhỏ tiếng chút thôi.” Nhưng khi nhận được hũ tro cốt của bố, tôi lại cười to hơn nữa. Bố tốt của tôi ơi, ông đi thì đi, sao không để lại một bản di chúc nào, mà để lại cho tôi cả trăm tỷ gia sản thế này? Thật là quá khách sáo rồi!

4 chương 42 lượt đọc
XUNG HỈ VỚI THÁI TỬ GIA BẮC KINH
Hiện đại
Vân Tiêu Vũ Tễ
Cổ Đại

Vân Tiêu Vũ Tễ

Vân Tiêu Vũ Tễ Sau khi được nhiếp chính vương hậu táng theo lễ nghi của vương phi, linh hồn ta vẫn luôn lơ lửng trên một cung điện. Nơi đó có một nữ nhân gầy gò, không mảnh vải che thân, trên làn da như vỏ cây là những vết thương mới cũ đan xen. Cho đến khi nàng ta lấy ra một con búp bê quen thuộc, ta mới bàng hoàng nhận ra, nữ nhân điên này chính là tỷ tỷ đã thay ta gả vào hoàng gia. Linh hồn ta phát ra tiếng kêu gào đau đớn, ta đột nhiên nhận ra, cả cuộc đời này ta đã ích kỷ đến mức vô lý. Vào khoảnh khắc nàng ta buông tay, ta trở về năm mười lăm tuổi. Ngay khi ta vui mừng khôn xiết, ta nhìn thấy ánh mắt căm hận của tỷ tỷ đang quỳ trong từ đường.

6 chương 127 lượt đọc
TỎ TÌNH NHẦM NAM THẦN
Hiện đại

TỎ TÌNH NHẦM NAM THẦN

5 chương 123 lượt đọc
Cừu Hai Chân
Kinh Dị

Cừu Hai Chân

Cừu Hai Chân Bạn đã từng nghe đến Cừu hai chân bao giờ chưa? Những người giàu có sẽ tìm người về nuôi như nuôi cừu, bắt người đó vận động thật nhiều. Thịt của những “con cừu” này rất ngon lành, dẻo dai, nghe nói ăn vào sẽ kéo dài thanh xuân và sức khỏe.

6 chương 154 lượt đọc
BỐ TÔI VÌ TIẾN THÂN ĐÃ VỨT BỎ MẸ CON TÔI
Gia Đấu

BỐ TÔI VÌ TIẾN THÂN ĐÃ VỨT BỎ MẸ CON TÔI

Khi mẹ mang thai tôi, bố tôi lại cưới thiên kim của sếp để tiến thân. Hai mươi mấy năm sau, ông ta bảo tôi nhường bạn trai của mình cho con gái của thiên kim.Từ nhỏ, tôi đã biết gia đình mình không giống người khác, nhà tôi không có bố.Bố tôi đã leo lên được một vị trí cao hơn, khi mẹ còn đang mang thai tôi, ông ta đã vội vã cưới thiên kim của sếp.Hiểu biết của tôi về ông ta chỉ dừng lại ở đó, tôi không biết ông tên gì, bao nhiêu tuổi, hay trông như thế nào.Cho đến khi bà ngoại tôi lâm bệnh nặng, bệnh viện số 1 nói rằng ca phẫu thuật của bác sĩ Lâm đã được xếp lịch một tháng sau. Bạn trai tôi muốn giúp tôi đẩy lịch nhưng anh ấy chỉ là bác sĩ nội trú, không có nhiều quyền lực.Nhìn bà ngoại ngày càng yếu đi, dì họ của tôi vô tình nói lỡ miệng, “Hay là để Châu Ngư liên lạc với bố nó thử xem, biết đâu lại có giường bệnh.”Lúc đó tôi mới biết, thì ra bố tôi sống cùng thành phố với tôi và còn có mối quan hệ khá lớn trong bệnh viện số 1.Bà ngoại quát dì, bảo bà đừng nói nhảm, “Không chữa thì thôi, mẹ đã sống đến tuổi này cũng đủ rồi.” Tôi đóng cửa, hỏi dì họ tên của ông ta.Phương Kiến Nghiệp, thì ra bố tôi tên là Phương Kiến Nghiệp.Tôi tìm kiếm cái tên này trên công cụ tìm kiếm, xuất hiện nhiều bài báo, trên trang web chính thức còn có cả số điện thoại liên lạc của ông ta.Điện thoại được kết nối.“Alo, ai đấy?”“Con là Châu Ngư,” móng tay tôi bấm chặt vào lòng bàn tay, “Bố ạ.”

6 chương 307 lượt đọc

Truyện mới

Chim Hoàng Yến Thích Gây Chuyện Của Bùi Tổng

Tôi là chim hoàng yến thích gây chuyện nhất trong giới thượng lưu Bắc Kinh. Lần nữa cưỡi lên người kim chủ tát anh ta, trước mắt tôi bỗng hiện lên những dòng bình luận: 【Tôi thật sự phục nữ phụ rồi, háo sắc lại ham tiền, nam chính ngoài mặt dung túng, nhưng thật ra sớm đã chán ngấy cô ta.】 【Nam chính chỉ coi nữ phụ là công cụ làm ấm giường, đợi tối nay ở buổi tiệc gặp nữ chính, anh ta sẽ bị đóa hồng đỏ rực rỡ độc lập ấy thu hút.】 【Sau đó nữ phụ ghen tuông tiếp tục gây chuyện, bị nam chính ném cho đám lang thang ngoài đường, cuối cùng rơi vào kết cục nhà tan cửa nát.】 “… Sao dừng lại rồi, tổ tông?” Bùi Tây Châu khàn giọng, ngữ khí bất mãn. Tôi từ trên người anh bước xuống, thở dài đầy tâm sự. “Chúng ta chấm dứt đi, tôi chuẩn bị tìm người chống lưng mới rồi.”

Sau khi sinh, tôi được mẹ chồng "cưng như trứng mỏng"

Con dâu tôi sinh thường xong, ngày nào cũng kêu mệt. Sáng kêu mệt, trưa kêu mệt, tối vẫn kêu mệt. Con trai tôi bực bội: “Người ta sinh con có thấy ai làm quá như cô ấy đâu? Suốt ngày chỉ biết than!” Trong lòng tôi cũng bắt đầu nghi ngờ. Trước đây con bé nhanh nhẹn, tháo vát bao nhiêu, sao sinh xong lại trở nên “yếu đuối” thế này? Cho đến đêm hôm đó, tôi dậy đi vệ sinh, đi ngang qua phòng của hai đứa, bỗng nghe thấy tiếng khóc nghẹn lại, cố nén. Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa. Cảnh tượng trước mắt khiến mắt tôi lập tức đỏ hoe.

Kế Hoạch Gả Vào Hào Môn Thành Công

Kinh vòng đại lão Phó Đình Vân đã tài trợ cho hai học sinh nghèo. Một người là học trưởng vừa có đạo đức tốt vừa học giỏi. Một người là tôi, chỉ có nhan sắc, còn trí tuệ thì chả có gì. Lần đầu gặp mặt, Phó Đình Vân hỏi tôi sau này muốn làm gì? Tôi thành thật trả lời: “Tôi muốn gả cho một người giàu có giống như ngài.” Phó Đình Vân liếc tôi một cái, “Người giàu cũng không mù, cảm ơn.” Nhưng sau đó, chính mắt tôi lại nhìn thấy anh lạnh giọng cảnh cáo học trưởng đang thầm thích tôi: “Anh mù rồi à? Không nhìn ra Trần Dư Đóa là khoản giữ riêng của tôi sao?”

Giao Nhân Hay Hồ Ly, Tôi Đều Nuôi Cả

Vì nghèo nên suất phân phối thú nhân của làng không có phần tôi. Thế là tôi tự ra biển, vớt đại một người cá về làm thú nhân của mình. Người cá này đẹp trai thật đấy, nhưng tính tình thì chẳng tốt chút nào. Không những không chịu hóa hình để ngủ cùng tôi, mà hễ cứ giận dỗi là lại rơi nước mắt. Ngay lúc tôi đang cẩn thận giúp anh ta vuốt ve lớp vảy ngược để dỗ dành, thì những dòng bình luận lướt qua trước mắt: 【Cô thôn nữ này trong nhà có cái chuồng lợn mà cũng bày đặt học đòi người ta chơi trò giam cầm.】 【Cô ta thì biết cái gì chứ, nước mắt của người cá cấp cao hóa thành trân châu là đáng giá nhất đấy, thế mà bị cô ta vứt đi hết rồi.】 【Hay là người cá này chỉ là đang làm mình làm mẩy thôi?】 【Đừng nằm mơ nữa, người cá nếu mà tình nguyện thì “vũ khí” đã thò ra từ chỗ vảy ngược lâu rồi, lâu như vậy không cho chạm vào chắc chắn là ghét cô ta lắm.】 Tôi thử đưa tay chạm vào đuôi anh ta. Giây tiếp theo, mu bàn tay lại xuất hiện thêm một vết thương. “Cô chạm vào vảy ngược của tôi rồi! Đau quá!” Nhìn mu bàn tay sưng đỏ, tôi nảy ra một ý, nhặt những viên trân châu dưới đất lên, đi đến chợ đen mua về một thú nhân hồ ly cấp cao. Tối hôm đó, tôi mãn nguyện ôm hồ ly trong chăn ngủ khì khì. Còn anh chàng người cá kiêu kỳ kia thì đứng ngoài cửa khóc lóc, làm trân châu rơi đầy cả sàn.

Bình Luận Nói Tôi Sắp Bị Ly Hôn

Tôi lại một lần nữa làm ầm lên, bắt ông chồng đỉnh lưu Cố Thâm bỏ buổi lễ trao giải, chỉ để nấu nước đường đỏ cho tôi uống. Trước mắt đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận. 【Trời ơi, chị này đúng là biết làm trò thật đó, bắt Cố Thâm bỏ lễ trao giải chỉ để nấu nước đường đỏ?】 【Nữ phụ độc ác Lâm Niệm Niệm, ngoài cái mặt này ra còn có gì nữa?】 【Đợi Cố Thâm lấy được Ảnh đế, anh ấy sẽ biết người thật sự phù hợp với mình là ai.】 【Nữ phụ mà thôi, ba tháng sau sẽ bị quét ra khỏi nhà, tay trắng ra đi, cả mạng xem trò cười.】 Tôi sợ đến mức làm đổ cả bát nước đường đỏ, vội vàng đẩy anh ra: “Không, tôi không uống nữa……” Động tác của anh khựng lại, nhìn cái bát đã trống rất lâu không nói gì. Sau đó tôi thật sự bắt đầu ngoan ngoãn lại, không làm ầm lên, không quấn lấy anh, cũng không bắt anh làm bất cứ chuyện gì nữa. Thế nhưng nửa đêm anh lại leo lên giường tôi, dùng cà vạt trói tôi lại. Giọng anh hung dữ, nhưng vành mắt lại đỏ lên: “Lâm Niệm Niệm, có phải cô ở bên ngoài có con chó khác rồi không?” “Bây giờ ngay cả làm loạn với tôi cô cũng không muốn nữa, vậy cô nói cho tôi biết, tôi còn có tác dụng gì?”

Lạc Mất Nhau Năm Năm

Từ năm mười sáu tuổi, tôi đã mơ ước được bao nuôi Lục Vân Thâm. Chàng sinh viên nghèo lạnh lùng, cô độc và cao ngạo ấy. Vì điều đó, tôi rầm rộ theo đuổi anh suốt bốn năm, cuối cùng cũng dùng chút thủ đoạn để giữ anh ở bên mình. Nhưng sau này, người chán trước lại là tôi. Tôi rời đi dứt khoát gọn gàng, vứt bỏ anh cùng toàn bộ quá khứ. Năm năm sau gặp lại nơi công sở, anh đã trở thành tân quý của giới thương nghiệp, còn tôi chỉ là một bà mẹ đơn thân chật vật mưu sinh. Chúng tôi như hai người xa lạ, lướt qua nhau trên phố. Tối hôm đó, chiếc xe sang giá trị không nhỏ của anh dừng ngang trước tòa nhà công ty tôi. Cửa kính xe hạ xuống, đôi mày ánh mắt người đàn ông sâu thẳm, giọng nói còn lạnh hơn năm xưa: “Tôi cần một người phụ nữ để giải quyết nhu cầu, nhưng tôi rất bận, không có thời gian yêu đương.” “Mười triệu, theo tôi, cho đến khi tôi chán thì thôi.”

Thai Nhi Biết Nói

Trong phòng siêu âm, tôi nghe thấy hai đứa trẻ trong bụng đang cãi nhau. Một đứa giọng mềm mại: “Anh ơi, anh đừng lấn em.” Một đứa giọng hung hăng: “Cút ra, đây là địa bàn của tao!” Tôi xúc động đến bật khóc, túm lấy bác sĩ hỏi: “Có phải song thai không bác sĩ?” Bác sĩ liếc nhìn chồng tôi đứng phía sau, lạnh lùng lắc đầu: “Thưa bà, bà nhìn nhầm rồi, chỉ có một túi thai thôi.” Chồng tôi cười, ôm lấy tôi: “Em xem em kìa, vui quá nên hoa mắt rồi.” Cho đến đêm khuya, giọng nói hung hăng kia lại vang lên trong đầu tôi: “Mẹ ơi, đừng uống nước người đàn ông đó đưa, hắn muốn gi/ế/c em gái con!”

Bị Xóa Tên Khỏi Gia Phả

Tên tôi trên gia phả đã bị cạo sạch. Không phải bị bôi mực đen, cũng không phải gạch chéo. Mà là chính tay anh cả tôi, cầm con dao gọt hoa quả, từng nhát từng nhát khoét thẳng ba chữ “Triệu Tú Cần” ra khỏi mặt giấy. Năm đó tôi hai mươi lăm tuổi. Cả dòng họ đứng chật trong nhà chính, mắt mở to, nhìn mà không một ai dám hé miệng. Mẹ tôi đứng ở cửa, tay siết cứng một chiếc áo bông cũ. Bà cũng im lặng. Khi tôi xách hai túi nilon bước ra khỏi cổng lớn nhà họ Triệu, tôi nghe giọng anh cả lạnh ngắt vọng từ phía sau: “Từ hôm nay, nhà họ Triệu không còn người này.” Đó là năm 2006. Còn bây giờ là 2026. Hai mươi năm rồi, tôi chưa từng quay lại ngôi làng ấy. Vậy mà bây giờ, họ lại gọi điện tới — nói rằng trong di chúc có tên tôi.

Ngày Con Gái Tôi Đứng Nhất

Chồng tôi đi họp phụ huynh với mối tình đầu, chỉ một câu nói của con gái trên bục nhận thưởng đã khiến cả hội trường bùng nổ. Ngày có kết quả thi, con gái tôi đứng hạng nhất toàn huyện. Thế nhưng chồng tôi lại nói: “Anh không đi họp phụ huynh được, công ty có khách quan trọng.” Tôi không nói gì, một mình đi. Cho đến khi hàng xóm gửi cho tôi một tin nhắn WeChat kèm theo một tấm ảnh. Trong ảnh, chồng tôi đang ngồi ở một buổi họp phụ huynh tại một ngôi trường khác, bên cạnh là một người phụ nữ trẻ. Đó là mối tình đầu của anh ta.

Hậu Cung Tranh Đấu: Chân Tâm Đổi Giang Sơn

Thế gian đều nói ta một đời viên mãn, cho đến khi ta và Ôn Quý thái phi cùng ngày qua đời. Ta táng tại hoang sơn, nàng vào hoàng lăng. Ngày linh cữu xuất cung, ta bay lơ lửng giữa không trung, nhìn thấy Hoàng đế quỳ trước linh tiền của Ôn Quý thái phi khóc lóc kể lể. “Nếu có kiếp sau, hãy để hài nhi thác sinh vào bụng người nhé!” Hóa ra, đứa trẻ ta dốc hết một đời dạy dỗ, chưa từng coi ta là mẫu thân. Mở mắt ra lần nữa, Kỳ nhi đang đứng giữa điện, rụt rè hỏi: “Mẫu… mẫu hậu, Ôn nương nương gọi nhi thần đi ngắm hoa.” Lần này, ta không ngăn cản nữa. Trước mắt hiện lên những hàng chữ lạ lẫm: 【 Haizz, Tam hoàng tử đúng là hạng A Đẩu không đỡ nổi, sau khi Thái hậu qua đời ba năm thì mất nước luôn. 】 【 Hoàng hậu chi bằng thừa dịp bây giờ đổi người mà nuôi. 】 【 May mà mình xem truyện cung đấu trọng sinh, thật ra Ngũ hoàng tử không ai quản kia cũng rất tốt, ghi nhớ chút ơn nghĩa năm xưa của Hoàng hậu, tự thỉnh rời kinh thủ mộ cho Hoàng hậu nhiều năm. 】

Nuôi Nhầm Sói Dữ, Phu Nhân Thủ Phụ Quyết Tuyệt Báo Thù.

Mười tám năm trước, ta sinh hạ một nhi tử. Nào ngờ phu quân lại làm chuyện “trộm long tráo phụng”, đem con ta đổi lấy nữ nhi của ngoại thất. Mười tám năm sau, phu quân bệnh nặng sắp chết, mới đem toàn bộ chân tướng phơi bày, cầu ta tha thứ. Ta chỉ khẽ gật đầu: “Phu quân dùng tình sâu nặng, thiếp hiểu.” Thân sinh nhi tử hiếu thuận, một lòng nhận ngoại thất làm mẹ, nguyện phụng dưỡng nàng đến cuối đời. Ta đáp ứng: “Nàng nuôi dưỡng ngươi mười tám năm, ơn sinh không bằng ơn dưỡng, đó là lẽ thường.” Dưỡng nữ cũng hiếu thuận, mong được gọi ngoại thất một tiếng “mẫu thân”, để bù đắp tiếc nuối. Ta lại càng tán đồng: “Mẫu nữ thiên tính, vốn dĩ như vậy.” Mọi người đều vui vẻ, cho rằng ta đã nhượng bộ. Nhưng đợi đến khi phu quân tắt thở, ta lập tức ghi tên thứ tử vào danh phận, để hắn kế thừa tước vị Hầu phủ. Quay đầu liền đem cả nhà ngoại thất ba người đuổi sạch ra ngoài. “Được rồi, các ngươi từ nay có thể vĩnh viễn tương thân tương ái.”

Cuộc Chiến Giữa

Tôi làm ăn ngọc phỉ thúy ở Miến Bắc đã mười lăm năm, tối nay như mọi khi tôi tới một sàn đấu giá bí mật để lấy hàng. Bề ngoài nơi này đấu giá ngọc phỉ thúy, nhưng trong bóng tối thỉnh thoảng cũng đấu giá “người hàng”. Vừa bước tới hậu trường, tôi nhìn thấy một cô gái toàn thân đầy thương tích ngồi co ro ở góc tường, ánh mắt cầu cứu hướng về phía tôi. Ngay khoảnh khắc sau đó, trước mắt tôi bỗng xuất hiện vài dòng chữ: 【Đây là thiên kim giả của nhà họ Diệp ở Kinh thị, Diệp Tình!】 【Sau khi bị thiên kim thật hãm hại, anh trai đưa cô ta tới đây để chịu giáo huấn.】 【Thảm quá, cô ta đã bị điện giật, bị quất roi rồi, sắp bị lột sạch đem ra đấu giá rồi.】 【Thiên kim thật bọn họ cũng đang ở ngay trong sàn đấu giá, đợi tận mắt xem cô ta bị làm nhục.】 Tôi theo nguyên tắc bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện, xoay người định rời đi. Lúc này, màn bình luận lại xuất hiện thêm một dòng: 【Trời ơi, bà chủ bán ngọc phỉ thúy này chính là mẹ ruột của thiên kim giả!】

Truyện đang đọc

Tấm ảnh bí ẩn

Tấm ảnh bí ẩn

Chồng sắp đi công tác về rồi, anh bảo tôi tắm rửa sạch sẽ đợi anh. Tôi đang chán nên tự chụp ảnh selfie chơi, thì đột nhiên trong album điện thoại lại thấy một tấm ảnh tôi đang ngủ say. Dưới ánh đèn mờ, có thể thấy rõ những sọc xám của chăn — chính là ga giường ở nhà tôi. Xem ngày chụp thì là 1 giờ sáng hôm nay. Nhưng chồng tôi đang đi công tác, tối qua tôi ở nhà một mình. Vậy ai là người đã chụp tấm ảnh này?

Chương 3
Nuôi Nhầm Sói Dữ, Phu Nhân Thủ Phụ Quyết Tuyệt Báo Thù.

Nuôi Nhầm Sói Dữ, Phu Nhân Thủ Phụ Quyết Tuyệt Báo Thù.

Mười tám năm trước, ta sinh hạ một nhi tử. Nào ngờ phu quân lại làm chuyện “trộm long tráo phụng”, đem con ta đổi lấy nữ nhi của ngoại thất. Mười tám năm sau, phu quân bệnh nặng sắp chết, mới đem toàn bộ chân tướng phơi bày, cầu ta tha thứ. Ta chỉ khẽ gật đầu: “Phu quân dùng tình sâu nặng, thiếp hiểu.” Thân sinh nhi tử hiếu thuận, một lòng nhận ngoại thất làm mẹ, nguyện phụng dưỡng nàng đến cuối đời. Ta đáp ứng: “Nàng nuôi dưỡng ngươi mười tám năm, ơn sinh không bằng ơn dưỡng, đó là lẽ thường.” Dưỡng nữ cũng hiếu thuận, mong được gọi ngoại thất một tiếng “mẫu thân”, để bù đắp tiếc nuối. Ta lại càng tán đồng: “Mẫu nữ thiên tính, vốn dĩ như vậy.” Mọi người đều vui vẻ, cho rằng ta đã nhượng bộ. Nhưng đợi đến khi phu quân tắt thở, ta lập tức ghi tên thứ tử vào danh phận, để hắn kế thừa tước vị Hầu phủ. Quay đầu liền đem cả nhà ngoại thất ba người đuổi sạch ra ngoài. “Được rồi, các ngươi từ nay có thể vĩnh viễn tương thân tương ái.”

Chương 2
Giao Nhân Hay Hồ Ly, Tôi Đều Nuôi Cả

Giao Nhân Hay Hồ Ly, Tôi Đều Nuôi Cả

Vì nghèo nên suất phân phối thú nhân của làng không có phần tôi. Thế là tôi tự ra biển, vớt đại một người cá về làm thú nhân của mình. Người cá này đẹp trai thật đấy, nhưng tính tình thì chẳng tốt chút nào. Không những không chịu hóa hình để ngủ cùng tôi, mà hễ cứ giận dỗi là lại rơi nước mắt. Ngay lúc tôi đang cẩn thận giúp anh ta vuốt ve lớp vảy ngược để dỗ dành, thì những dòng bình luận lướt qua trước mắt: 【Cô thôn nữ này trong nhà có cái chuồng lợn mà cũng bày đặt học đòi người ta chơi trò giam cầm.】 【Cô ta thì biết cái gì chứ, nước mắt của người cá cấp cao hóa thành trân châu là đáng giá nhất đấy, thế mà bị cô ta vứt đi hết rồi.】 【Hay là người cá này chỉ là đang làm mình làm mẩy thôi?】 【Đừng nằm mơ nữa, người cá nếu mà tình nguyện thì “vũ khí” đã thò ra từ chỗ vảy ngược lâu rồi, lâu như vậy không cho chạm vào chắc chắn là ghét cô ta lắm.】 Tôi thử đưa tay chạm vào đuôi anh ta. Giây tiếp theo, mu bàn tay lại xuất hiện thêm một vết thương. “Cô chạm vào vảy ngược của tôi rồi! Đau quá!” Nhìn mu bàn tay sưng đỏ, tôi nảy ra một ý, nhặt những viên trân châu dưới đất lên, đi đến chợ đen mua về một thú nhân hồ ly cấp cao. Tối hôm đó, tôi mãn nguyện ôm hồ ly trong chăn ngủ khì khì. Còn anh chàng người cá kiêu kỳ kia thì đứng ngoài cửa khóc lóc, làm trân châu rơi đầy cả sàn.

Chương 6