Đề xuất

Quá Khứ, Hiện Tại Và Tương Lai Đều Là Anh
HE

Quá Khứ, Hiện Tại Và Tương Lai Đều Là Anh

Quá Khứ, Hiện Tại Và Tương Lai Đều Là Anh Lúc tôi đi du học về, trúc mã đã thành tổng giám đốc, đang quấn quýt với thế thân của tôi. Mẹ anh đến tìm tôi: “Một ngàn vạn, quay lại bên cạnh con trai tôi.” Tôi nhã nhặn từ chối: “Dì, dì hiểu lầm rồi, tiêu chuẩn để làm ánh trăng sáng chính là giống như người chết vậy.” “Một trăm triệu, có làm không?” “Không thành vấn đề, đảm bảo khiến dì hài lòng!”

5 chương 249 lượt đọc
Ta Nắm Tay Nhau Giữa Biển Cát Trắng
Cứu Rỗi

Ta Nắm Tay Nhau Giữa Biển Cát Trắng

Ta Nắm Tay Nhau Giữa Biển Cát Trắng [Cực kỳ hay, cảm động và ý nghĩa, highly recommend, khuyến cáo chuẩn bị khăn giấy.] – Sau khi thanh mai trúc mã come out, đối tượng liên hôn của tôi đổi thành anh trai của cậu ấy. Chu Duật cao ráo đẹp trai, tính cách vừa nghiêm túc vừa phúc hắc, từ nhỏ tôi đã sợ anh ấy, căn bản không thể nào ngủ chung nổi. Nghe nói anh ấy cũng có một mối tình đầu khó quên, tôi thở phào nhẹ nhõm, còn khuyến khích anh ấy dũng cảm theo đuổi tình yêu của mình, còn tôi sẽ mãi mãi coi anh ấy như anh trai đáng kính. “Vậy à?” Anh ấy cười nhẹ, tháo cà vạt ra, chậm rãi trói tay tôi ra sau lưng. Hơi thở nguy hiểm phủ lên. “Nhưng anh trai này, e là không đáng để tôn trọng.”

13 chương 353 lượt đọc
Phu Quân Đáng Yêu Của Ta
Cổ Đại

Phu Quân Đáng Yêu Của Ta

Phu Quân Đáng Yêu Của Ta Phu quân nhà ta người tựa hoa cúc, nhẹ nhàng thanh tao. Người khác làm hỏng con búp bê đất ta tặng cho hắn, hắn chỉ nhẹ nhàng nói: “Không sao.” Vô tình thấy ta trò chuyện vui vẻ với một nam nhân khác, hắn chỉ mỉm cười: “Nàng vui là được.” Ta tưởng rằng hắn không thích, nên mới không để ý. Ai ngờ, một đêm khuya, ta thấy hắn ôm con búp bê đất bị vỡ, mắng chửi gã nam nhân kia, rồi cuộn mình trong chăn mà tủi thân khóc nức nở. Từ đó, ta bỗng dưng có thể nghe được tâm sự của hắn — Ta nói muốn ra ngoài đi dạo, hắn nhẹ nhàng gật đầu: “Đi đi.” Nhưng trong lòng lại nghĩ: 【!!! Lại đi ra ngoài! Nàng lại bị tên gian phu nào lôi kéo rồi! Huhu, đừng đi đừng đi mà!】 Phu quân mặt ngoài vẫn giữ vẻ bình thản, quay người rời đi. Ta nhìn theo bóng lưng hắn, không nhịn được mà cười. Nhưng ta đâu biết rằng, phu quân cũng nghe được tâm sự của ta. Câu đầu tiên hắn nghe được chính là — 【Hí, nhìn từ phía sau, eo của Trần Quân thật sự vừa thon lại vừa mạnh mẽ ~】 Hắn quay đầu, không thể tin nổi, nhìn ta – người mà hắn luôn cho là dịu dàng, hiền thục, ngoan ngoãn.

3 chương 95 lượt đọc
Tôi không phải cô dâu ngoan ngoãn, tôi là người nắm quyền trong nhà họ Trần
Hiện đại

Tôi không phải cô dâu ngoan ngoãn, tôi là người nắm quyền trong nhà họ Trần

Lần đầu tiên ra mắt bố mẹ bạn trai, tôi cẩn thận thay một chiếc váy trắng nhỏ, cố gắng mỉm cười dịu dàng, ra dáng tiểu thư đoan trang. Bác gái nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, cuối cùng thở dài như chấp nhận số phận: “Con ngoan, ngồi đi.” Trong bữa cơm, bác trai bác gái đều dịu dàng, hòa nhã. Tôi còn đang thắc mắc, vì sao trước đó Trần Mặc lại dặn tôi cứ mạnh mẽ, đanh đá cũng chẳng sao. Đúng lúc ấy, một bà lão bất ngờ xông vào, ánh mắt soi mói từ đầu đến chân tôi: “Cháu đích tôn đưa bạn gái về, sao không gọi bà già này đến nhìn thử?!” “Tôi nói cho cô biết, nhà chúng tôi phải đủ đầy. Cô lấy con trai cả, thì phải lo cả chuyện cưới vợ cho con trai thứ. Cô mang bao nhiêu của hồi môn, cũng phải bù cho nhà thằng hai bấy nhiêu!” Trong tôi lửa giận bùng lên. “Sao thế? Con trai thứ nhà bà nghèo đến mức sống không nổi nữa sao? Hay bà đang vội gom tiền mua sẵn quan tài cho mình?” Ngay giây sau, ánh mắt bác trai bác gái bỗng sáng rực, nhìn tôi như nhìn thấy báu vật.

3 chương 47 lượt đọc
Về Quê
Hài Hước

Về Quê

Về Quê Tôi về quê ăn Tết, xin nghỉ sớm vài ngày thì ông sếp nhỏ nhen của tôi cười khẩy: “Về nhà mà cần nghỉ mấy ngày liền sao? Nhà cô ở châu Phi à?” Tôi im lặng. Một người thành phố như anh ta sẽ không bao giờ hiểu được nỗi khổ phải đi hết tàu cao tốc, rồi xe buýt, xe ba gác, lại còn phải chuyển sang xe lừa để về nhà. Anh ta không cho tôi nghỉ, tôi bực mình quá liền nghỉ việc. Khi tôi đang xách thùng nước gạo ở quê đi cho lợn ăn, ngẩng đầu lên, tôi thấy một người đàn ông đi giày ủng, xách một can dầu ăn trên con đường đất trước mặt. Trông anh ta có vẻ quen quen. Hai chúng tôi nhìn nhau, sững sờ tại chỗ. “Lucy, Nhị Nữu là tên thật của cô à?” “Ông chủ, sao không nói sớm là anh cũng về làng? Nếu không tôi đã nhờ chú hai của tôi lái xe lừa đưa anh đi một đoạn rồi.”

4 chương 52 lượt đọc
Xem Bói Trong Trường Quý Tộc
Hiện đại

Xem Bói Trong Trường Quý Tộc

Xem Bói Trong Trường Quý Tộc Năm lớp 12, ba mẹ ép tôi dùng kỹ thuật xem bói mà bà nội truyền lại để kiếm tiền. Tôi lừa họ đầu tư cho tôi vào trường quý tộc: “Tiền kiếm được chia hai tám!” Ngay ngày nhập học đầu tiên, bộ đồng phục cũ khiến tôi bị cả trường cười nhạo. Cho đến khi con trai duy nhất của chủ trường túm cổ áo tôi: “Không làm bài tập cho tao? Đợi tao thừa kế tài sản xong, sẽ cho cả nhà mày không sống nổi luôn!” Tôi nhẩm tính một chút rồi bật cười: “Mày mà cũng đòi thừa kế tài sản á?” “Trước tiên phải hỏi coi hai đứa con riêng bên ngoài của ba mày có chịu không đã.” Cô gái mặc đồ Chanel bên cạnh hét lên: “Vu khống! Mày có tin tao chỉ cần nói một câu là mày bị đuổi học không?” Tôi cười nhạt: “Mày là đồ giả mạo mà còn ở đây vênh váo cái gì?”

4 chương 47 lượt đọc
TÔI NHẶT ĐƯỢC ĐIỆN THOẠI CỦA ẢNH ĐẾ
Hiện đại

TÔI NHẶT ĐƯỢC ĐIỆN THOẠI CỦA ẢNH ĐẾ

Tôi nhặt được điện thoại của ảnh đế Giang Kỳ trong phòng phỏng vấn.Điện thoại reo, trên màn hình hiển thị ba chữ to rõ ràng: “Anh vợ”.Truyền thông nổ tung, tất cả máy quay đồng loạt chĩa vào tôi.Trước sự chứng kiến của bao người, tôi đành cắn răng nhận cuộc gọi: “Alo, xin chào, tôi nhặt được…”“Bạch Hy Hy? Sao lại là em?!”“Anh? Sao lại là anh?!”

6 chương 231 lượt đọc
Không Còn Hối Tiếc
Cổ Đại

Không Còn Hối Tiếc

Không Còn Hối Tiếc Kiếp trước, Tần Yến chết vào đêm ta xung hỉ cho hắn. Khi hắn còn sống, ta hận hắn giam ta trong hậu trạch, phá hủy mối lương duyên giữa ta và thái tử. Ta càng hận hắn vu oan giá họa, hại cả gia tộc ta. Nhưng hóa ra—— Người cứu mạng ta, hứa cùng ta bạc đầu giai lão chính là hắn. Người nhẫn nhục chịu đựng, bảo vệ cả gia tộc ta cũng là hắn. Nhưng hắn đã chết. Đường hoàng tuyền lạnh lẽo, ta vì hắn đốt một ngọn lửa. Lửa cháy ngùn ngụt, ta nằm vào trong quan tài của hắn: “Tần Yến, đêm nay chúng ta thành thân. “Quan tài này tuy nhỏ nhưng cũng đủ để chúng ta gối đầu cạnh nhau.” … Mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về bảy năm trước. Chàng thiếu niên tuấn tú bên giường đang rũ mắt, lạnh lùng nhìn ta: “Tự dâng hiến, tự tiến cử gối chăn, Tô tiểu thư từ khi nào lại thông suốt như vậy?”

8 chương 170 lượt đọc
Quan Hệ Đồng Phạm
Hiện đại

Quan Hệ Đồng Phạm

Để nữ chính thuận lợi công lược, hệ thống đã giả tạo cái chết của tôi. Khi tôi mở mắt lần nữa, đã là sáu năm sau. Tôi đứng trên đầu phố, trong túi không có một đồng nào, nam nữ chính đã sớm hạnh phúc viên mãn, còn tôi vừa mới trốn ra từ một trận hỏa hoạn, chật vật đến mức ngay cả một chiếc giày cũng mất. Có chút mờ mịt, tôi gửi tin nhắn cho Chu Tư Trú. “…Có thể đến đón tôi một chút được không?” Điện thoại rất nhanh đã gọi lại. Nhưng người lên tiếng lại không phải Chu Tư Trú. Đứa trẻ im lặng một lúc, giả vờ lạnh nhạt nói: “Ồ, lại thêm một người mạo danh mẹ tôi.”

5 chương 171 lượt đọc
THUÊ EM CẢ ĐỜI
Hiện đại

THUÊ EM CẢ ĐỜI

Tôi đã nhận một khoản tiền lớn từ nhà tài trợ, để chăm sóc cậu chủ nhỏ của nhà hào môn.Từ khi bắt đầu công việc, mỗi ngày tôi đều tận tụy làm tròn bổn phận, sợ cậu chủ Diệp Thừa Trạch sẽ phải chịu một chút ủy khuất.Cho đến ngày tôi hoàn thành nhiệm vụ và rời đi, anh ấy bất ngờ thay đổi hoàn toàn, không còn ngoan ngoãn nghe lời như trước.Anh ấy lạnh lùng ném tấm séc trước mặt tôi.“Mỗi ngày một trăm triệu, thuê em cả đời được không?”

5 chương 253 lượt đọc

Truyện mới

Bình Luận Bảo Tôi Phải Rời Khỏi Anh

Tôi và Chu Dực là thanh mai trúc mã. Từ nhỏ đến lớn, tôi bảo anh đi đông anh không dám đi tây, ai ai cũng cho rằng chúng tôi là trời sinh một đôi. Tôi cũng nghĩ như vậy. Cho đến một ngày, trước mắt tôi bỗng nhiên xuất hiện từng hàng từng hàng bình luận. 【Thanh mai của nam chính sao cứ sai khiến anh ấy hoài vậy?】 【Cười chết mất, cô ta còn không biết nam chính thật ra cực kỳ ghét mình nữa kìa.】 【Đúng đó, thanh mai có thể mau mau rút khỏi sân khấu được không! Bao giờ nữ chính bé cưng mới gặp được nam chính đây.】 【Sắp rồi sắp rồi, nữ chính lập tức sẽ vào làm ở công ty nam chính.】 Tôi sững người. Có phải nhân vật pháo hôi hay không tôi không biết, dù sao tôi là kiểu người thẳng thắn. Tôi chạy tới trước mặt Chu Dực, trực tiếp hỏi: “Anh có phải ghét tôi không?”

Tình Yêu Bị Che Giấu Của Kỳ Tư Niên

Năm thứ ba sau khi kết hôn với Kỳ Tư Niên, trạng thái hôn nhân của chúng tôi trong mắt anh ấy từ trước đến nay vẫn luôn là: Không công khai, không đáp lại, không giải thích. Tôi từng nghĩ rằng là vì anh không yêu tôi nhiều đến thế. Cho đến khi một kẻ ở bên ngoài nói xấu tôi bị đưa đến trước mặt anh. Tôi đứng ngoài phòng làm việc, lần đầu tiên lén thấy dáng vẻ anh nổi giận. Đôi giày da đế đỏ nghiền lên mặt người kia, người đàn ông từ trên cao nhìn xuống lạnh lùng nói: “Vợ của tôi rõ ràng vừa thông minh lại vừa đáng yêu. Anh không biết sao?” Người nằm dưới đất đau đến co giật, liên tục gật đầu: “Biết rồi, bây giờ biết rồi!” “Biết?” Kỳ Tư Niên khẽ tặc lưỡi một tiếng, đế giày chậm rãi dùng lực, “Vậy thì anh càng đáng chết hơn.”

Đóa Lan Trong Tim, Người Thê Ngoài Ngõ.

Ta không cho phép Lục Từ An nạp thiếp, hắn liền ngoan ngoãn giữ lời suốt cả một đời. Người đời đều nói ta có phúc, phu quân yêu chiều, con cháu đầy đàn, gia môn hưng thịnh. Nhưng đến khi Lục Từ An lâm chung, lại chậm chạp không chịu nhắm mắt. Mãi cho đến khi đứa cháu mang về một nhành lan Tố Tâm, hắn mới mỉm cười mà đi. Đó chính là loài hoa năm xưa, kỹ nữ đánh tỳ bà Ôn Kiều yêu thích nhất. Thì ra, trong một đời ta tự cho là viên mãn không hối tiếc ấy, hắn lại đem người không thể có, cất giấu trong lòng suốt mấy chục năm. Lần nữa mở mắt, đã là năm thứ ba sau khi thành thân. Lục Từ An đứng trước mặt ta, giả vờ thản nhiên mà nói: “Ngày đó ta đáp ứng nàng không nạp thiếp, e là bị nàng quản thúc cả đời rồi.” Ta nhìn hắn hồi lâu, rồi mới chậm rãi cất lời: “Chàng đã thích Ôn Kiều, vậy thì cứ nạp nàng ấy vào phủ.” Lời vừa dứt, Lục Từ An sững sờ tại chỗ, trong mắt thoáng hiện một tia vui mừng. Vui mừng đến nỗi, hắn quên mất rằng — Đêm tân hôn năm ấy, giữa ta và hắn từng lập một tờ hòa ly thư.

Phu Quân Cứ Việc Xuất Gia, Vinh Hoa Phú Quý Cứ Để Ta Lo.

Sau khi trưởng tỷ qua đời, phu quân đau đớn đến mức xuất gia, ngày đêm tụng kinh cầu phúc cho nàng. Còn ta, trở thành kẻ đáng thương trong mắt mọi người. Thật không hiểu nổi. Ta ngày nào cũng ăn sơn hào hải vị, mặc lụa là gấm vóc, ngủ trên giường thêu gấm chăn êm — có gì đáng để thương hại chứ? Con trai ta còn là Quốc công gia nữa kia! Ta rõ ràng đang hưởng phúc mà! Chỉ có điều, phu quân ta chết sớm. Trước khi chết, hắn còn cầu xin ta, bảo ta lén đem thi thể hắn chôn cạnh trưởng tỷ. Lại nói, nếu có kiếp sau, nhất định đừng gả cho hắn nữa. “Làm người đi, Tạ Ngọc Hoa, nàng thành toàn cho ta và tỷ tỷ nàng được không!” “Hu hu hu, thiếp biết rồi phu quân, chàng mau đi đầu thai đi hu hu hu.” Không. Ta chẳng làm theo điều nào cả. Thứ nhất, người ta vợ chồng hợp táng yên ổn rồi, ta không thể để hắn chen vào gây chướng mắt. Thứ hai, cuộc sống sau khi gả cho hắn quá tốt. Công bà hiền lành dễ ở, con trai ta lại là thần đồng. Trong lòng hắn có trưởng tỷ, hậu viện lại sạch sẽ, ngay cả một thông phòng cũng không có. Ta đâu có ngu. Cho nên, một lần sống lại. Khi mẫu thân của hắn mỉm cười hỏi ta đã đính hôn chưa. “Chưa ạ.”

Tiểu Ma Hoàn Của Bạo Quân

Tiểu Ma Hoàn Của Bạo Quân Ta có một huynh trưởng – bạ//o quân. Còn ta, là muội muội “m//a hoàn” năm tuổi mà hắn vừa tìm về. Tính tình hắn hung lệ vô cùng, gi//ết sạch hoàng tộc chỉ còn một mình, triều thần cũng chỉ giữ lại kẻ thuận phục. Lại còn thân chinh xuất binh, mở rộng cương thổ gấp đôi. Thủ đoạn tàn huyết đến mức dân Bắc Man kinh hãi, rục rịch đóng thuyền vượt hải mà chạy sang lục địa khác. Đến cuối cùng… hắn còn phát đi//ên, muốn t//ự sá//t. Hôm ấy, hắn cầm đoản đ//ao, lơ lửng trước ngực. Ta ngồi bên, thúc giục: “Ch//ết nhanh lên. Trước khi ch//ết nhớ viết di chiếu, truyền ngôi cho ta – Ninh Ninh đại vương, thiên hạ vô địch.” Nói xong, ta còn giẫm một dấu chân lên long bào hắn, cau mày ghét bỏ: “Đừng ch//ết trong Dưỡng Tâm Điện. Sau này ta còn ở đây. Muốn ch/ết thì ra lãnh cung, nhảy xuống giếng khô mà ch//ết.” Hắn trầm mặc một lúc. Rồi… buông đoản đao. Cầm lấy chổi lông gà.

Chim Hoàng Yến Không Phải Thế Thân

Tôi là một chim hoàng yến xinh đẹp thích làm nũng gây chuyện, đầu óc đơn giản lại bá đạo, ỷ vào sự cưng chiều của kim chủ mà muốn làm gì thì làm. Không cho anh đi tiệc rượu, không cho anh tiếp xúc với phụ nữ, thậm chí còn theo dõi vị trí của anh. Cho đến khi nhìn thấy những dòng bình luận bay qua: 【Trời ơi! Ai mà phân biệt nổi chim hoàng yến với vợ vậy?】 【Khương Đường không phải thật sự cho rằng mình là vợ của nam chính chứ? Buồn cười quá, cô ta chỉ là một món hàng thay thế rẻ tiền thôi!】 【Nam chính có thể nhịn cô ta đến mức này, thật sự toàn dựa vào gương mặt giống bảo bối muội muội kia.】 【Vốn dĩ bà nội cô ta còn có thể sống thêm một năm, chỉ vì cô ta suốt ngày gây chuyện làm loạn, nam chính tức giận cực độ nên khiến bà nội cô ta mất mạng!】 Từ đó về sau, tôi không dám gây chuyện nữa.

Thiên Kim Giả Và Thiếu Gia Thật

Tình yêu với Chu Thời An là do tôi dùng tiền đập ra. Vì vậy mỗi ngày tôi đều yên tâm thoải mái dính lấy anh. Khi tôi lại một lần nữa quấn lấy anh đòi hôn. Trước mắt bỗng trôi qua vài dòng bình luận: 【Chu Thời An thật thảm, vốn dĩ là thiếu gia thật, bị ôm nhầm với thiên kim giả thì thôi đi, bây giờ còn phải vì tiền thuốc của ông nội mà bán thân.】 【Nam chính vừa từ cửa hàng tiện lợi trở về, đã bị nữ phụ kiêu căng quấn lấy đòi hôn, sự mệt mỏi của anh ấy cô không nhìn thấy sao?】 【Nam chính cần là kiểu tri kỷ tâm hồn như nữ chính có thể cùng anh bàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt, chứ không phải loại trong đầu chỉ biết dính dính như nữ phụ!】 【May mà bí mật thân thế sắp bị nữ chính lương thiện vạch trần rồi, nữ phụ sắp bị đá đi rồi hì hì.】 Tôi sững người. Rời khỏi môi Chu Thời An, nhìn vào đôi mắt đen mê ly của anh nói: “Tôi… tôi không muốn nữa.”

Bị Tổng Tài Hiểu Lầm Cả Thế Giới

Tôi chỉ dùng một năm, đã chinh phục được thái tử gia Thẩm Yến Từ khiến cả giới Kinh Quyển nghe danh đều sợ hãi. Tôi ép anh bỏ thuốc, ép anh mặc đồ ngủ gấu hồng, ép anh mỗi ngày đúng giờ về nhà nấu cơm cho tôi. Cho dù tôi làm loạn trời đất, giá trị công lược trên đầu anh vẫn một đường tăng vọt đến 99%. Tôi cứ tưởng anh yêu tôi đến tận xương tủy, trong lòng tràn đầy vui sướng chờ hệ thống phát thưởng. Kết quả hệ thống sau khi nâng cấp trở về, lại phát ra tiếng báo động chói tai: “Chạy! Mau chạy! Đó là giá trị sát ý! Anh ta muốn giết cô!” Tôi lập tức tỉnh táo. Ngày hôm sau, tôi hai tay đưa bật lửa cho anh, cung kính cúi người một cái: “Thẩm tổng, chúng ta chia tay đi.”

Nhà Trên Mộ, Người Đóng Cọc

Lâm gia dựng nhà mới, ta vừa liếc mắt đã buông một câu: “Đây là bán phần mộ, đại hung.” Mụ bà mù nghe vậy liền quát: “Ngươi không hiểu gì cả! Mộ trấn trạch, phú quý vạn đời!” Ta cười nhạt: “Dương khí ép âm, đoạn tuyệt con cháu. Ai ở trong đó, hậu nhân ắt tuyệt. Tin hay không tùy các ngươi, chết rồi đừng tìm ta.” Con trai của Lâm bí thư xông lên định động thủ. Chưa kịp ra tay, đã bị xà nhà rơi xuống, đập gãy cổ tại chỗ. “Ôi chao, nhà ai làm rơi cái yếm đỏ xuống đầm thế này? Vải trơn bóng thế kia, chắc đáng giá lắm.” Sau lưng vang lên giọng nói trầm như sấm. Là Đường Đại Tráng—bạn nối khố từ thuở ta còn chân đất. Hắn vác xẻng trên vai, tay kia xách nửa túi giấy vàng chuẩn bị đi tảo mộ. Trước tiết Thanh Minh, trời vừa đổ một trận mưa tà lạnh thấu xương. Ta trở về làng quét mộ, vừa tới miệng đầm Hắc Thủy nơi đầu thôn liền dừng bước. Trên mặt nước xoáy tròn, nổi lềnh bềnh một thứ chói mắt. Một chiếc yếm đỏ kiểu cũ, thêu ám văn, theo làn nước dập dềnh. Ta nhìn chằm chằm mặt nước, không quay đầu: “Đừng nói bậy.” Sắc mặt ta trầm xuống. Màu đỏ trên chiếc yếm kia, căn bản không phải thuốc nhuộm, đó là thứ đỏ được ngâm từ chu sa và máu người chết, sẫm đến lạnh người. Thứ này gọi là “tiền mua mạng”. Kẻ âm vượt sông, phải để lại một vật trên mặt nước làm giao dịch. Ai tiện tay nhặt lên… kẻ đó sẽ thế chỗ xuống dưới. Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng chuông xe đạp lanh lảnh. Keng… keng…

Đứa Trẻ Sinh Ra Trong Quan Tài

Gia gia là kẻ vá xác, nghề này cần gan lớn mới làm được, mấy huyện quanh vùng chỉ có mình ông hành nghề ấy. Phàm người chết oan, chết thảm, đều được đưa đến cho ông khâu vá chỉnh tề. Mười mấy năm trước, vào một đêm gió lớn, gia gia vừa khâu xong một thi thể đứt đầu, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa. Gió rít từng cơn, cửa sổ kêu u u như tiếng quỷ khóc. Nếu là người thường, bên cạnh nằm một xác chết, lại nghe tiếng gõ cửa lúc đêm khuya, ắt đã sợ đến mất vía. Nhưng gia gia gan lớn, liền bước ra mở cửa. Ngoài cửa đứng một nữ tử tóc tai rũ rượi, bụng mang thai to. Dẫu gia gia đã quen nhìn xác chết, cũng không khỏi giật mình. Da thịt nữ tử trắng bệch, trên thân lốm đốm vết ban — chính là thi ban. Gia gia trong lòng lạnh đi, biết mình đã gặp thứ không sạch sẽ. Song ông không hoảng, bởi người làm nghề này, gặp chuyện tà dị cũng chẳng hiếm. Ông quát: “Thứ không có mắt! Đây không phải nơi ngươi nên đến!” “Cút mau! Không ta lấy huyết chó đen hắt ngươi!” Người đời nói: người sợ quỷ ba phần, quỷ sợ người bảy phần. Nào ngờ nữ thi kia lại quỳ sụp xuống, ôm bụng run rẩy: “Xin cứu hài nhi của ta…” Xác chết mà mang thai, đã chết thì thai trong bụng tất cũng không sống. Chưa kịp để gia gia nghĩ ngợi, nữ thi đã ôm bụng kêu thảm: “Đau… ta sắp sinh rồi…” Cảnh tượng ấy quỷ dị đến cực điểm. Nữ thi ngã xuống, như người sống sinh nở, vừa khóc vừa rặn. Chỉ trong chốc lát, đã sinh ra một đứa trẻ. Tiếng khóc oe oe vang lên, khiến gia gia bừng tỉnh. Ông run rẩy định đóng cửa, nhưng nữ thi đã bế đứa bé, đưa tới trước mặt: “Hài nhi của ta còn sống… xin ngươi nuôi dưỡng nó…”

Hóa Ra Nam Chính Thích Tôi

Cuộc thi lập trình, Lục Tễ Hàn đã đồng ý bỏ cho tôi một phiếu nhưng lại đổi ý. Tôi tức giận, túm lấy cổ áo anh rồi hôn thẳng lên. “Anh nói mà không giữ lời thì phải chịu trừng phạt.” Trong cơn bốc đồng, tôi mất hết lý trí. Đột nhiên nhìn thấy những dòng bình luận bay lơ lửng trên đầu. 【A a a! Nam chính của tôi bị vấy bẩn rồi, nữ phụ độc ác này đúng là quá độc ác.】 【Hừ! Nam chính là người mà nữ phụ như cô có thể hôn sao?】 【Không sao, đợi khi nữ phụ và nữ chính cùng rơi xuống nước, nam chính chỉ cứu nữ chính, nữ phụ sẽ chết ngay tập đó.】 【Phiền chết đi được, không muốn thấy cô ta ngày nào cũng bám lấy nam chính nữa, tác giả mau viết cho cô ta chết đi.】 Tôi: ??? Thì ra tôi là nữ phụ độc ác, chẳng trách tôi liếm mặt theo đuổi Lục Tễ Hàn suốt một năm mà anh vẫn không thèm để ý. Tôi ngẩng mắt lên, đối diện với ánh mắt của Lục Tễ Hàn: “Hôn đủ chưa?” Tôi lau miệng: “Đủ rồi, đủ rồi, xin lỗi, làm phiền rồi, sau này sẽ không như vậy nữa.” Giữ mạng quan trọng hơn, tôi lập tức chạy mất. Chỉ còn lại Lục Tễ Hàn đứng ngơ ngác trong gió.

Bạn Gái Của Học Thần

Anh trai ruột trước khi ra nước ngoài đã giao tôi cho anh em tốt của anh ấy chăm sóc, người mà tôi Crush. Biết được hoa khôi của trường cũng thích anh, tôi nhân lúc say rượu mà giành trước tỏ tình. Crush đã đồng ý! Tôi vui mừng đến nổ tung, nhưng đột nhiên lại nhìn thấy những dòng bình luận bay trên đầu: 【Phiền chết đi được. Nữ phụ có thể giữ chút thể diện không! Tôi chịu hết nổi rồi!】 【Nữ phụ chỉ có gương mặt và vóc dáng, đầu óc trống rỗng mà cũng dám đi tỏ tình? Buồn cười chết mất!】 【Mấy người không hiểu rồi. Nam chính chưa từng yêu ai, chỉ lấy cái bao cỏ này luyện tay thôi.】 【Nam chính sắp sửa vừa gặp đã yêu hoa khôi tài sắc vẹn toàn rồi, ngồi chờ cái đồ phiền phức này bị cốt truyện giết chết thôi.】 Thẩm Duật Minh – người vừa mới chính thức trở thành bạn trai tôi – thấy tôi đứng ngây ra nửa ngày không động đậy, bất đắc dĩ quay đầu lại: “Leo lên đi. Tôi cõng em về.” Tôi run lên một cái, lùi lại hai bước: “Không… không cần anh cõng đâu.”

Truyện đang đọc

Bà nội lúc sinh thời thích nhất là đánh mạt chược

Bà nội lúc sinh thời thích nhất là đánh mạt chược

Bà nội lúc sinh thời thích nhất là đánh mạt chược, đặc biệt coi bộ mạt chược bằng ngọc cẩm thạch như báu vật của mình. Đêm Thanh minh, bà đột nhiên về báo mộng cho tôi. “Ba chị em bay, có đứa đã lấy quân Nhất Sách của bà.” “Không trả lại đây, tất cả chúng mày đều phải chết.” Tôi giật mình tỉnh giấc, sợ hãi vội gọi điện cho chị Cả và em Út. Nhưng cả hai đều khăng khăng nói không lấy. Ba chị em bàn bạc cả đêm, cuối cùng chị Cả chốt hạ: “Mai mua bộ mạt chược mới đốt cho bà, chuyện này coi như xong.” Hôm sau, chúng tôi mang bộ mạt chược mới lên ngọn núi phía sau làng. Chị Cả đặt bộ mạt chược trước mộ bà, thắp nhang, dập đầu: “Bà nội, bà đừng dọa bọn con nữa, quân Nhất Sách thật sự không phải bọn con lấy đâu.” Cứ tưởng chuyện đến đây là êm xuôi. Ngờ đâu ngay tối hôm đó, chị Cả bị treo cổ chết trên xà nhà. Sáng ngày thứ ba, em Út ra khỏi nhà rồi không bao giờ quay lại nữa. Cảnh sát tìm thấy thi thể nó ở núi sau, trong dạ dày nhét đầy các quân mạt chược. Ngày thứ tư, tôi nhận được một bưu kiện gửi đến nhà. Bên trong là bộ mạt chược cũ của bà nội, chỉ thiếu duy nhất quân Nhất Sách. Kèm theo một tờ giấy ghi: “Đến lượt mày rồi.” Tôi sợ phát điên, ngay trong đêm đặt vé máy bay bỏ trốn. Nhưng chiếc máy bay đó gặp nạn, rơi nát bấy. Lúc mở mắt ra lần nữa, điện thoại đang đổ chuông, là chị Cả gọi tới. “Em Hai à, em có lấy quân Nhất Sách của bà nội không đấy?” Máu trong người tôi lạnh toát. Chúng tôi… đều sống lại cả rồi.

Chương 2
Hai vong hồn cuối cùng tôi tiếp đón ở địa phủ

Hai vong hồn cuối cùng tôi tiếp đón ở địa phủ

Tôi chưa từng nghĩ tới. Hai vong hồn cuối cùng tôi tiếp đón ở địa phủ, lại là chồng cũ và “bé ba” của anh ta. Người đàn ông trước đây đến cả cà vạt cũng muốn nũng nịu bắt tôi thắt hộ, là Diệp Vũ Hàng, giờ đây đang dịu dàng ôm một người phụ nữ khác an ủi: “Đừng sợ, có tôi ở đây.” Tiếng nức nở u uất của Giang Nguyệt vang vọng bên bờ Vong Xuyên. Mười năm rồi, tôi không ngờ vẫn có thể nghe lại giọng nói khiến người ta đau đầu này. Tôi sờ lên chiếc mặt nạ trên mặt, bỗng dưng thấy vô cùng may mắn vì công việc cần đeo mặt nạ, nên mới không đến mức xấu hổ khi gặp lại người quen. Bình tĩnh lại, tôi tiến lên, bày ra quy trình công thức hóa với hai người. “Xin chào, theo hồ sơ, hai người đã được xác nhận tử vong vì tai nạn xe vào lúc ba giờ hai mươi mốt phút chiều nay, đây là địa phủ, tôi là nhân viên tiếp đón của phòng chiêu hồn địa phủ, phụ trách đưa hai người đến điện Diêm La báo danh.” Giọng tôi vừa dứt, ánh mắt của Diệp Vũ Hàng đã lập tức dừng lại trên mặt nạ của tôi. Tôi như không hay biết gì, chuẩn bị đăng ký: “Trước tiên điền vào phiếu đã.” “Báo tên.” Diệp Vũ Hàng nheo mắt nhìn tôi hồi lâu, sau đó mới chậm rãi lên tiếng. “Diệp Vũ Hàng, Giang Nguyệt.” “Tuổi.” “33, 32.” “Quan hệ.” “Kết hôn mười năm.” Tôi khựng đầu bút lại. Kết hôn mười năm.

Chương 1
Nhân viên lưu trữ có "mũi chó nghiệp vụ".

Nhân viên lưu trữ có "mũi chó nghiệp vụ".

Vì món lẩu cay xiên que ngon quá mức, tôi đã báo cảnh sát, triệt luôn một quán đen. Sau đó vì dầu lẩu có vị khé khé lạ, tôi lại tố giác một ổ làm dầu cống. Rồi một ngày, tôi lại xuất hiện ở đồn cảnh sát. Mấy anh cảnh sát đều bật cười: “Cô gái nhỏ, lần này lại định tố quán nào đây?” Tôi đáp: “Lần này không phải quán. Lần này tôi tố cáo bạn trai tôi.” Cảnh sát: “Cô dựa vào đâu mà nghi ngờ cậu ta? Có chứng cứ gì không?” Tôi nói: “Bởi vì… tôi không xứng với anh ấy.”

Chương 2