Đề xuất

Sau Khi Bị Thái Tử Phi Tráo Đổi Hài Tử
Cổ Đại

Sau Khi Bị Thái Tử Phi Tráo Đổi Hài Tử

Sau Khi Bị Thái Tử Phi Tráo Đổi Hài Tử Ta là thiếp thất, cùng Thái tử phi đồng thời lâm bồn, nàng lại lấy nữ nhi tráo đổi nhi tử của ta. Nàng vốn toan tính muốn mẹ quý nhờ con, mưu cầu vị trí Thái hậu, nào ngờ hài tử kia tính tình hung hãn, dính líu đến m/ư/u n/g//hịch, khiến nàng bị liên lụy, bị p h ế làm thứ dân. Mà nữ nhi do ta nuôi dưỡng lại tài sắc vẹn toàn, được tôn xưng là khuôn mẫu của nữ tử thiên hạ. Con gái hiển hách, mẹ nhờ đó mà được vinh sủng vô cùng. Thái tử phi vì thế mà sinh lòng o/án h/ận, nhân lúc ta ra ngoài phát chẩn, giả trang làm dân chạy nạn mà á/m s/át ta. Lần nữa mở mắt, ta lại trở về ngày sinh nở năm ấy.

5 chương 139 lượt đọc
Huyết Lệ
Báo Thù

Huyết Lệ

Huyết Lệ Bạn thân bất ngờ qua đời, thế nhưng tôi vẫn không nỡ xóa WeChat của cô ấy. Lúc rảnh rỗi, tôi thường lật lại những tin nhắn cũ để xem, coi như chút an ủi. Một đêm khuya, khi tôi đang ngủ mơ màng, màn hình điện thoại bỗng sáng lên. Tôi vô thức mở ra, không ngờ lại nhận được một tin nhắn từ WeChat của bạn thân: 【Cứu tôi!】

3 chương 157 lượt đọc
Diễm Quỷ Mê Hoặc Lòng Người
HE

Diễm Quỷ Mê Hoặc Lòng Người

Diễm Quỷ Mê Hoặc Lòng Người Ta bị một nam nhân diễm lệ đa tình quấn lấy. Thế nhưng, dù hắn có dung mạo khuynh thành, dáng dấp hoàn mỹ đến đâu, ta cũng không thể. Bởi vì ta là một ni cô tứ đại giai không, còn là loại chuyên tróc yêu trừ ma.

5 chương 106 lượt đọc
Thay Muội Gả Hòa Thân, Nhiếp Chính Vương Hối Không Kịp
Hiện đại

Thay Muội Gả Hòa Thân, Nhiếp Chính Vương Hối Không Kịp

Thay muội gả hòa thân, Nhiếp chính vương hối không kịp Trước ngày đại hôn một ngày, ta chủ động xin chỉ gả xa sang Bắc Ngụy. Bởi kiếp trước, vị hôn phu của ta – Nhiếp chính vương Thẩm Dự – lại chọn gả muội muội cùng cha khác mẹ của ta đi hòa thân. Nhưng kiệu hoa vừa đến biên cảnh, nàng liền lập tức t ự v/ẫ .n ngay trước mặt sứ đoàn. Nàng nói, đời này nàng chỉ yêu một mình Thẩm Dự, thà ch .t chứ tuyệt không gả cho kẻ khác. Cái ch .t ấy phá vỡ bang giao hai nước, Bắc Ngụy lập tức kéo quân áp sát biên giới. Vị hôn phu của ta khi ấy chỉ hơi cau mày, vẫn chuẩn bị đại hôn như không có chuyện gì xảy ra. Mãi đến khi bái đường, hắn mang theo mấy vạn tinh binh thẳng tiến vào cung, m/á u chảy thành sông. Đệ đệ mới 10 tuổi của ta bị ch é/m đến thân thể n/át//v ụ.n, còn ta thì rơi vào đại lao, chịu đủ mọi cực hình. Hắn ôm th i t h //ể của ta và A đệ, ném xuống trước mộ muội muội, rồi ôm bia mộ mà gào khóc: “A Dữu, đều là do Hạ Minh Châu chiếm vị trí trưởng công chúa, bằng không ta sao lại bỏ lỡ nàng? Bây giờ ta đã đưa nàng xuống gặp muội, kiếp sau chúng ta nhất định sẽ nên duyên.” Sau đó hắn lên ngôi, trở thành “minh quân si tình” được ca tụng muôn đời. Còn ta và A đệ lại bị hậu thế khắc sâu hai chữ “ác độc”, ngàn năm bị người đời nguyền rủa. Mở mắt ra, ta trở về đúng ngày trước khi hòa thân. Lần này, ta xé nát thánh chỉ để muội muội đi thay, không chút do dự bước lên kiệu hoa.

4 chương 41 lượt đọc
Bà Nội Trọng Nam Khinh Nữ Đã Đến
Hiện đại

Bà Nội Trọng Nam Khinh Nữ Đã Đến

Bà Nội Trọng Nam Khinh Nữ Đã Đến Sau khi cậu mợ tôi qua đời vì tai nạn, mẹ tôi đón Hứa Tầm về nhà sống cùng. Trong lòng bà, Hứa Tầm ngoan ngoãn hiểu chuyện, là hình mẫu con gái mà bà luôn mong muốn. Còn tôi, vụng về ngốc nghếch, chỉ là của nợ. Mẹ đưa Hứa Tầm đi ăn món Tây mà trước đây cô ấy chưa từng thử, vậy mà lại tiếc tiền mua cho tôi một bộ đồng phục mới. Bà không hề biết, chỉ vì không mặc đồng phục, tôi đã bị phạt đứng suốt cả tuần rồi. Khi tôi đang bất lực và tuyệt vọng, chuông điện thoại bàn trong nhà vang lên, tôi nhấc máy — là bà nội tôi, người luôn trọng nam khinh nữ. “A lô? Là Nhiễm Nhiễm à? Đừng khóc con ơi.”

4 chương 187 lượt đọc
TÌNH YÊU THẦM KÍN VỚI NAM THẦN
Hài Hước
KẾ HOẠCH HOÀN HẢO
Hiện đại

KẾ HOẠCH HOÀN HẢO

Tôi là người con gái mà Tống Cẩm – vị thiếu gia quyền lực nhất Cẩm thành luôn xem như bạch nguyệt quang trong lòng.Lý do tôi ban chút ít sự quan tâm cho anh ta là vì kiếp trước, tôi đã bị vị hôn thê của anh ta – Giang Nhược bắt nạt đến chết.Với kế hoạch tỉ mỉ của tôi, cuối cùng Giang Nhược đã phải đến cầu xin tôi trả lại Tống Cẩm cho cô ta.Tôi yêu cầu trợ lý ném mười con lươn sống vào mặt cô ta, rồi lạnh lùng nói: “Nuốt sống hết đi, tôi sẽ trả lại anh ta cho cô thôi.”

9 chương 360 lượt đọc
Em trai không có giáo dưỡng
Hiện đại

Em trai không có giáo dưỡng

Em trai tôi từ nhỏ đã không có chút giáo dưỡng nào. Chỉ khi tôi bị bắt nạt thì nó mới như vậy. Trên bàn ăn tôi muốn gắp cái đùi gà nhưng mẹ không cho ăn, nó liền nhảy lên bàn tung cú đá quét ngang, cơm canh đổ đầy đất. “Nếu đã không muốn ăn tử tế thì mẹ nó đừng có ăn nữa.” Cãi mẹ tôi nói với nó phải tôn trọng người lớn, mẹ lại quay sang dạy dỗ tôi, nó lập tức mở miệng đáp trả. “Mày mà còn xen vào chuyện của tao tao để bà ấy đánh chết tao luôn mày tin không?” Có họ hàng vô lương định giới thiệu cho tôi một lão đàn ông độc thân lớn tuổi. Nó nói: “Sao không bảo mẹ mày đi lấy, chẳng phải vì bố mày còn chưa chết à?” Bố mẹ nói chị gái sớm muộn gì cũng phải gả đi, nó đối tốt với tôi như vậy cũng vô ích. Em tôi liếc bọn họ một cái. “Chị ấy gả đi tôi cũng theo làm hầu, các người trả xong nợ nhà chưa mà ngày nào cũng nghĩ nhiều chuyện như vậy.”

4 chương 42 lượt đọc
Vân Ý Truyện
Cổ Đại

Vân Ý Truyện

Sau khi phụ thân bị giáng chức, nhà phu quân tương lai quả nhiên đến từ hôn.

4 chương 37 lượt đọc
Sáu Năm Yêu Thương Và Sự Phản Bội
Hiện đại

Sáu Năm Yêu Thương Và Sự Phản Bội

Sáu Năm Yêu Thương Và Sự Phản Bội Tôi đã ở bên Crush được sáu năm và hắn nói rằng hắn chán nản với điều đó. Ngày hôm sau, học muội Hạ Uyển Như của hắn đã đăng một bức ảnh hai người kề vai nhau trong nhóm. Sau đó cô ta gửi một tin nhắn khác. “Aiya, tôi vô tình đăng nhầm thôi. Mọi người đừng để ý nha, đó chỉ là một sai sót nhỏ mà thôi.” Hết lần này đến lần khác, chính Lục Dục Đình đang thử thách điểm giới hạn của tôi. Ai muốn nói về chuyện đó thì nói còn tôi không muốn nói gì về chuyện đó. Hắn chắc chắn rằng hắn vẫn có thể kiểm soát được tôi. Nhưng lần này, tôi đã trực tiếp chặn và xóa liên hệ với hắn. Hắn thậm chí ngay cả cái bóng của tôi còn không thể chạm vào. Khi Lục Dục Đình đến tìm tôi trong đêm, tôi đã có một người đàn ông khác. Giọng điệu của hắn ta đầy mỉa mai: “Mới có mấy ngày anh không quan tâm đến em, mà em lại cố ý tìm một kẻ khác để chọc tức anh sao?” Tịch Doãn ở bên cạnh lạnh lùng liếc nhìn hắn, chế nhạo: “Lục tổng, loại người không được yêu như anh mới là tiểu tam đấy.”

5 chương 95 lượt đọc

Truyện mới

Anh trai là chó trung thành

Sau khi bố chết, tôi được Lục Yếm nhặt về nhà. Anh là nhân vật phong vân của trường, còn tôi là học sinh ngoan hoàn toàn chẳng có chút liên quan nào với anh. Hai chúng tôi đều không còn người thân, nương tựa vào nhau mà sống, anh nói: “Từ hôm nay trở đi, anh là anh trai của em.” Nhưng vào sinh nhật 20 tuổi của tôi, anh cầm bức thư tình người khác đưa cho tôi. Ngón tay anh ở nơi bí mật nhất của tôi xoay từng chút một, tôi run rẩy đến mức không chịu nổi. Anh khẽ vùi mặt vào cổ tôi, giọng nói cố gắng kiềm chế. “Tôi đã sớm muốn làm như vậy rồi, những người đàn ông khác ngay cả xách giày cho em cũng không xứng.”

Thay vì quyến rũ tổng tài, tôi chọn làm đồng minh với vợ hắn

Năm nghèo túng nhất, tôi nhận một “đơn hàng” của một tổng tài bá đạo. Mỗi tháng một trăm nghìn tệ, nhiệm vụ là đi làm ghê tởm vợ anh ta đến mức phải ly hôn. “Loại con bé quê mùa như cô, chắc chắn biết cách lăn lộn ăn vạ nhất. Chỉ cần cô khiến Giản Thanh Đường chịu không nổi mà rời đi, tôi thưởng thêm năm trăm nghìn.” Tôi lập tức gật đầu đồng ý. Sau đó, tôi đi đôi giày cao gót mười phân, đạp tung cửa biệt thự. Vốn tưởng sẽ là một trận xé xác giữa chính thất và tiểu tam. Nhưng thứ tôi nhìn thấy lại là một người phụ nữ gầy trơ xương, đang đứng trên mép ban công, nửa người đã treo lơ lửng ngoài không trung. Tôi văng luôn đôi giày cao gót, lao như vận động viên chạy trăm mét, nhào tới túm tóc kéo cô ta lại. “Ơ kìa? Cô đang định ăn vạ đấy à?” Cô ngã vào lòng tôi, ngơ ngác nhìn, rồi “oa” một tiếng khóc nức nở.

Kẻ Mượn Xác

Mười một giờ rưỡi đêm, tôi tan ca đêm như thường lệ, lên xe buýt số 6. Vừa ngồi xuống, chồng tôi lại nhắn tin cho tôi: 【Anh đợi em một lát, anh sắp đến dưới công ty em rồi.】 Tôi vội ngăn lại: 【Em đã lên xe số 6 rồi, anh không cần đến.】 Không ngờ chồng tôi cuống lên: 【Em lên cái xe số 6 gì vậy? Xe số 6 hôm qua đã ngừng chạy rồi!】 Tôi sững người, vậy thứ tôi đang ngồi bây giờ… là cái gì?

Chú Chó Nhỏ Sau Khi Chết Vẫn Bảo Vệ Tôi

Sau một trận bệnh nặng, mắt phải của tôi có thể nhìn thấy ma. Con ma đầu tiên tôi nhìn thấy là con chó nhỏ của tôi. Nó đứng bên giường tôi, lo lắng nhảy lên nhảy xuống: “Làm sao đây làm sao đây, tên giết người đó sắp quay lại rồi. “Hôm nay hắn sẽ giết mẹ!” Tôi sững sờ, ánh mắt chăm chăm nhìn con chó ma. Con chó ma không nhảy nữa, nó nghiêng đầu thở hổn hển: “Mẹ nhìn thấy con rồi sao?!”

Năm Năm Trốn Tránh

Sau khi chỉnh xong máy ảnh, tôi mới nhận ra khách chụp ảnh gia đình… lại chính là bố mẹ và chị gái, những người tôi đã trốn suốt năm năm qua. Vừa chạm mắt, nụ cười trên môi mẹ lập tức cứng lại. Bà đỏ vành mắt, do dự mở miệng: “Đa Đa… là con sao?” “Con… vẫn còn sống à?” Tôi đặt tay lên nút chụp, chỉ nhắc: “Giữ nụ cười. Nhìn vào ống kính.” Bố tôi bỗng bật dậy: “Con giận đến mức đó à? Bao nhiêu năm nay trốn tránh chúng ta. Người một nhà, có mối hận nào mà năm năm còn không gỡ nổi?” Tôi nhìn sang con chó đang đứng cạnh chị gái — nó cũng tên Đa Đa. Tôi thật sự không hiểu ông ta nổi nóng vì điều gì.

Giấy Báo Nhập Học Trong Thùng Rác

Lúc đi đổ rác, tay tôi chạm phải một chiếc phong bì nằm lẫn dưới đống lá rau đã thối rữa. Người nhận: Trần Thái Vi. Đơn vị gửi: Văn phòng tuyển sinh Đại học Chính pháp Hoa Đông. Phong bì đã bị xé ra, rồi lại được gấp chỉnh tề theo đúng nếp cũ, nhét sâu xuống đáy thùng rác hữu cơ. Tôi ngồi xổm bên cạnh thùng rác của tòa nhà. Nắng tháng Bảy hắt xuống như lửa, thiêu rát cả lưng áo. Đầu ngón tay tôi dính thứ nước từ vỏ dưa hấu rỉ ra, nhớp nháp khó chịu. Tôi mở phong bì. Bên trong trống rỗng. Tờ giấy báo nhập học đã bị ai đó rút mất từ lâu. Trên vận đơn chuyển phát, thời gian ký nhận là ngày 15 tháng 7.

BUÔNG BỎ THÙ HẬN

Đêm trước ngày cưới quân nhân, tôi bị người ta cạo trọc đầu. Mái tóc dài nuôi suốt mười hai năm nay bị cắt sạch không còn một sợi, chỉ để lại lớp da đầu lởm chởm xanh đen. Lâm Sát buộc tóc đuôi ngựa cao gọn gàng, một tay nghịch chiếc tông đơ, cười rạng rỡ với Thẩm Nam Phong bên cạnh: “Vị hôn thê này của anh cảnh giác kém quá đấy. Đúng là tiểu thư được nuông chiều trong đại viện quân khu có khác, có người lẻn vào tận ký túc xá mà chẳng hay biết gì. Thế này sao xứng với vị Thủ trưởng Thẩm đây?” Mấy vị tiểu đoàn trưởng, tham mưu của lữ đoàn đặc công ngồi xung quanh cũng đồng loạt cười rộ lên. “Tham mưu Lâm nói vậy là sai rồi. Túi thuốc an thần đó là do chính tay Thủ trưởng Thẩm treo ở đầu giường mà, đổi lại là ai thì cũng chẳng đề phòng vị hôn phu của mình đâu.”

Cẩm nang thuần phục bạn trai Big Dog

Sau lần thứ N tôi cãi nhau với Lâm Chiếu Dã đến mức tan rã không vui, anh ấy lại một lần nữa ném lại lời tuyên bố chia tay rồi sập cửa bỏ đi. Còn tôi nằm trên giường, nhìn tin nhắn mà bạn thân Trần Viện gửi tới. 【Lại cãi nhau à? Lại bỏ đi sập cửa à? Lần này cũng không dỗ sao?】 Tôi yên tĩnh như một con cá muối, lặng lẽ trở mình. 【Không cần, anh ấy tự biết dỗ chính mình.】 【Cậu chắc chứ?】 【Đương nhiên.】 Một giờ sau, điện thoại bắt đầu bị tin nhắn oanh tạc liên hồi. 【Tôi chợt nhớ ra máy tính của tôi để ở nhà cậu, tôi quay lại lấy một chút.】 【Tôi chỉ là lấy máy tính thôi, cậu đừng hiểu lầm, không có ý gì khác.】 【Tôi là vì bài tập nhóm nên mới buộc phải quay lại lấy máy tính, không phải rất muốn quay lại.】 【Dù sao tôi vẫn còn giận cậu, cậu không xin lỗi thì tôi sẽ không tha thứ cho cậu đâu.】 【Chuyện này tôi tuyệt đối không nhượng bộ!】 Một lúc lâu thấy tôi không trả lời, anh ấy lại gửi thêm vài tin. 【Tôi thấy trời cũng muộn rồi, vậy đi, lát nữa tôi quay lại ở thêm một đêm, sáng mai sẽ đi.】 【Ừm, chỉ là ở một đêm thôi, không phải nói sẽ tha thứ cho cậu hay quay lại với cậu, cậu hiểu ý tôi chứ.】 【Phòng khách trước đây tôi có dọn chưa nhỉ? Tôi nhớ là chưa, trời cũng muộn rồi, vậy tôi miễn cưỡng chen ngủ với cậu một chút vậy.】 【Đừng hiểu lầm, tôi chỉ là lười dọn dẹp thôi, không phải muốn chung giường với cậu.】 Lại một lúc nữa trôi qua, tôi vẫn chưa trả lời, anh ấy tiếp tục nhắn. 【Sao vẫn không trả lời? Ngủ rồi à?】 【Không phải chứ? Dù sao chúng ta vừa mới cãi nhau xong, sao cậu có thể ngủ được?】 【Ồ tôi biết rồi, lại đang giả vờ mạnh mẽ.】 【Thôi thôi, tôi không chấp nhặt với con gái như cậu nữa, lần này tha thứ cho cậu, nhưng sau này cậu phải tránh xa cái con trà xanh chết tiệt kia!】 【Mở cửa đi bảo bối, tôi về rồi.】

Chưa Kịp Từ Biệt Kiều An

Sau khi say rượu, tôi đến nhà thanh mai trúc mã tá túc. Sau lần nhập sai mật khẩu thứ ba, trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. “Vai phụ đừng phí công nữa, mật khẩu sớm đã bị nữ chính đổi rồi.” “Nam nữ chính đang ở bên trong tình nồng ý mật, căn bản không rảnh để ý Thẩm Kiều An.” “Cười chết mất, tên phản diện u ám ở căn đối diện đã nhìn qua mắt mèo cửa rất lâu rồi.” “Hình như hắn vẫn luôn thầm thích nữ phụ thì phải?” “Hay nữ phụ ghép cặp với hắn luôn đi, gương mặt của Giang Kinh Từ vẫn rất đỉnh.” “Hơn nữa nghe nói kích cỡ còn kinh người tới 20…” Men rượu dâng lên, tôi thật sự bấm chuông cửa nhà đối diện. Cửa lập tức mở ra, lộ ra một gương mặt đẹp trai. Người đàn ông nhìn chằm chằm tôi, yết hầu chuyển động dữ dội.

Chiếm Ghế Của Tôi

Sau khi lên máy bay, tôi mới phát hiện chỗ ngồi cạnh cửa sổ của mình đã bị một người phụ nữ mang thai chiếm mất. Cô ta lý sự: “Tôi đang bầu bí, ngồi đây cho thoải mái hơn, cô nhường một chút đi.” Người chồng ngồi bên cạnh thì vắt chân chữ ngũ, đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên. Tôi không cãi, không làm ầm lên, cũng không gọi tiếp viên. Tôi rút thẳng 1.800 tệ, nâng cấp lên khoang hạng nhất. Ngồi yên lặng nhâm nhi vang đỏ, cắt bò bít tết thưởng thức. Mười ba phút sau, từ khoang phổ thông bắt đầu vọng ra một tràng khóc lóc rối loạn.

Đêm rằm tháng bảy

Đêm rằm tháng bảy, tôi tiện tay ném cho một đứa bé ăn mày bên đường một túi bánh mì. Không ngờ nó không chỉ lén lút theo tôi về tận nhà, mà còn đòi nhận tôi làm mẹ! Thằng bé trèo lên vai tôi, chớp chớp đôi mắt xanh u tối, trống rỗng rồi gọi: “Mẹ ơi…” Tôi trừng mắt, rồi ngất lịm ngay tại chỗ. Cho đến một đêm kia, một người đàn ông với gương mặt trắng bệch như vôi bất ngờ gõ cửa nhà tôi. “Chào cô, con trai tôi nói nó đã tìm được mẹ. Cô chính là người vợ ma của tôi sao?”

Người Hắn Xem Như Phế Vật

Khi ta xuyên không tới nơi, bản thân đang quỳ giữa một nền mảnh sứ vỡ. Đầu gối đau nhói đến tận xương, máu trên trán vẫn không ngừng chảy xuống, nóng hầm hập như muốn kéo luôn ý thức ta trôi tuột đi. Bốn phía là một vòng người đứng vây kín. Kẻ thì đứng xem náo nhiệt, kẻ thì nhíu mày chờ ta cúi đầu nhận lỗi, kẻ khác lại mang vẻ mặt như thể chỉ cần ta mở miệng cãi một câu là sẽ phạm phải tội tày trời. Còn nam nhân đứng ngay chính giữa kia, một thân cẩm bào đen tuyền, thần sắc lạnh đến mức như lớp băng phủ kín miệng giếng mùa đông. Hắn cúi mắt nhìn ta, ánh nhìn ấy chẳng khác gì đang nhìn một món đồ đã mất giá. Trong đầu ta “ầm” một tiếng, vô số ký ức không thuộc về mình chen nhau ùa tới.

Truyện đang đọc

Thanh Sắc Nham Trung

Thanh Sắc Nham Trung

Thanh Sắc Nham Trung Trước ngày thành thân, vị hôn phu của ta – Thế tử gia Thẩm Tầm – cứu một cô nương bán thân chôn phụ thân. Hắn đưa cô ta về phủ làm nha hoàn, hôm ấy ta cùng hắn tới Tường Vân lâu nghe hí, cô nương ấy không cẩn thận, làm đổ trà nóng lên tay ta. Ta còn chưa kịp phát hỏa, hắn đã chau mày, dịu giọng trấn an cô gái đang run lẩy bẩy kia: “Không sao, đừng sợ.” Ta khựng lại. Nhìn cổ tay đỏ rực của mình, ta chợt hiểu — mối hôn sự này, không thể tiếp tục nữa rồi.

Chương 3
Ta Là Công Thần

Ta Là Công Thần

Ta Là Công Thần Ta thay thế Công chúa đi hòa thân ở Bắc Yến. Mãi đến 5 năm sau, khi đại quân Nam Sở công phá kinh đô Yến, ta mới được trở về cố hương. Thế nhưng, ta lại phát hiện có một kẻ thế thân đã thay thế tất cả mọi thứ của ta. Cha mẹ ta đã trở thành cha mẹ nàng, nhà của ta đã trở thành nhà của nàng. Ngay cả thanh mai trúc mã từng có hôn ước với ta cũng đem lòng yêu nàng. Nàng ta nhờ công lao ta thay Công chúa đi hòa thân mà trở thành khách quen trong cung, là khách quý của các bậc quyền quý, được muôn vàn sủng ái. Khi ta trở về, nàng ta đã hạ đ/ộc vào trà của ta. Ta cố nén cơn đau thấu tim gan, nhìn nàng ta trốn sau lưng thanh mai trúc mã kia mà cười tr/ộm. Ta lập tức rút thanh đ/ao của thị vệ ra, vung về phía họ. Đã không ai sống được, vậy thì cùng xuống địa ngục đi! Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay trở về đúng ngày đại quân Nam Sở công phá kinh thành Bắc Yến.

Chương 4
Chuyện Của Chúng Ta, Anh Quyết Định

Chuyện Của Chúng Ta, Anh Quyết Định

Chuyện Của Chúng Ta, Anh Quyết Định Sau 1 năm kết hôn, bạn gái cũ của Tịch Tông Dự đã đến tìm tôi 3 lần. Lần đầu tiên, cô ta chỉ tò mò, loại phụ nữ không ra gì như tôi làm thế nào lại lấy được Tịch Tông Dự. Lần thứ hai, cô ta nói ngôi nhà tôi đang ở bây giờ, vốn dĩ là nhà cưới mà Tịch Tông Dự từng chuẩn bị cho cô ta. Lần thứ ba, cô ta mang kết quả siêu âm thai đến, nhẹ nhàng khuyên tôi đừng “chiếm tổ chim mà ở” nữa. Tôi mỉm cười lịch sự, bình thản đáp: “Cô Mạnh, tôi từng hứa với anh ấy rằng — chuyện l/y h ô.n, bao giờ ly, do anh ấy quyết định. Nếu cô muốn tranh, thì cứ tìm anh ấy. Anh ấy muốn ly hôn, tôi sẵn sàng bất cứ lúc nào.”

Chương 6