Đề xuất

Khương Mộng
Cổ Đại

Khương Mộng

Khương Mộng Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, ta chỉ cần chết đi là có thể rời khỏi thế giới này. Thế nhưng, khi ta treo mình trên dải lụa trắng, Tiêu Tự – kẻ luôn chán ghét ta – lại như phát điên ôm ta xuống. Hắn gầm lên, giọng khàn đặc: “Khương Mộng, nàng nhất định phải tận mắt chứng kiến trẫm và Vân Nhi thành thân, nàng không được chết!” Ta ngước đôi mắt trống rỗng lên, trước mắt chỉ là một mảnh mơ hồ. Lúc đỡ đao cho Tiêu Tự, ta trúng phải kịch độc, đôi mắt đã hoàn toàn mù lòa. “Sao ta có thể tận mắt nhìn chàng thành thân được chứ?”

4 chương 210 lượt đọc
Nhặt Được Tiểu Zombie
HE

Nhặt Được Tiểu Zombie

Nhặt Được Tiểu Zombie Tôi trừng mắt nhìn tiểu Zombie đang cắn cổ mình, bất lực ấn trán. Bảo bối, hình như em chưa có răng. Nhưng phải làm sao đây, hình như nó bám lấy tôi rồi, đôi tay mũm mĩm cứ ôm chặt lấy tôi không chịu buông. Tình hình khẩn cấp, tôi chỉ có thể mang nó theo để bắt đầu hành trình tìm mẹ cho tiểu Zombie. Ai ngờ, tìm mãi không thấy mẹ nó, thế mà lại tìm thấy bố nó – Zombie vương. Hơn nữa, Zombie vương này lại chính là bạn trai cũ đã chia tay tôi hai năm trước – Tống Dục! Hóa ra anh ta đã nhanh chóng chuyển sang người khác, còn tôi vẫn còn lưu luyến anh ta! Sự thật khiến tôi đau lòng, tôi tức đến nỗi bốc khói! “Cả nhà Zombie các người tránh ra cho tôi, tránh ra! Tránh ra!”

5 chương 125 lượt đọc
Ngày Yên Tháng Lặng, Một Đời Bình An
Cổ Đại

Ngày Yên Tháng Lặng, Một Đời Bình An

Ngày Yên Tháng Lặng, Một Đời Bình An Sau khi thành công công lược hoàng đế bạc tình bạc nghĩa, ta vì hắn mà ở lại. Nào ngờ hắn bị thương, mất trí nhớ quên đi ta. Hắn yêu cô nương khác, mũ phượng khăn quàng, thú nàng ta làm thê. Còn ta ở bên cạnh hắn thành quý phi không được sủng ái. Chỉ vì làm bẩn giày của người hắn yêu mà ta bị hắn phế hai tay rồi ném vào lãnh cung. Đôi tay này từng cầm trường thương, cùng hắn vào sinh ra tử. Đôi tay này đã từng đan chặt mười ngón với hắn, cả đêm không nỡ tách ra. Ta quyết định từ bỏ. Hệ thống khuyên ta: [Đợi thêm mấy ngày nữa đi, bệnh của hắn sắp khỏi rồi.] Nhưng ta mệt rồi, ta không muốn chờ hắn nữa.

4 chương 103 lượt đọc
Cơn Mưa Ngang Qua
Hiện đại

Cơn Mưa Ngang Qua

Cơn Mưa Ngang Qua Năm lớp 12, tôi chuyển trường. Không ngờ sau khi tôi đi, đám bạn học lại đồn ầm lên rằng tôi mất vì ung thư máu. Sau khi tôi rời đi, cậu nam sinh ngồi cuối lớp — người luôn tỏ ra bất cần đời — bỗng chốc trở nên trầm lặng. Cậu ta thay đổi hoàn toàn, bỏ lại vẻ lười nhác thường ngày, liều mạng học hành, cuối cùng thi đỗ vào nhạc viện danh tiếng nhất cả nước. Chín năm sau, cậu ấy đã thành công, nổi tiếng khắp nơi, là ngôi sao hạng A mà ai cũng biết mặt đặt tên. Trong một chương trình livestream, khi được hỏi về chuyện tình cảm, ánh mắt cậu ấy trở nên ảm đạm. “Cô ấy… không còn nữa rồi.” “Nếu biết trước, tôi đã không chúc cô ấy mãi mãi mười tám tuổi.” Tôi đang đeo khẩu trang, vác máy quay lia qua hình nền điện thoại của cậu ấy thì bỗng sững người. Ơ? Đó… là tôi à?

6 chương 180 lượt đọc
Tình Yêu Với Đại Ma Vương
HE

Tình Yêu Với Đại Ma Vương

Tình Yêu Với Đại Ma Vương Ta mang thai con của nhân vật phản diện, nhưng nhân vật phản diện Ứng Hoài lúc này lại bị phong ấn dưới Huyền Uyên. Vì để cho hài tử có cha, ta quyết định nghĩ cách cứu hắn, không ngờ lại tự mình rơi vào Huyền Uyên.

5 chương 199 lượt đọc
Lại Một Năm Nữa Hoa Tàn
Hiện đại

Lại Một Năm Nữa Hoa Tàn

Lại Một Năm Nữa Hoa Tàn Tôi làm tình nhân cho Tống Viễn Lâm đã bốn năm. Anh ta đang tổ chức đám cưới với người khác vào ngày tôi chết. “Ngày trọng đại cô cũng không đến, là không muốn nhìn thấy tôi cưới người khác sao?” “Hay cô nghĩ tôi sẽ thỏa hiệp nếu cô làm như vậy?” “Lộ Dương, tôi nói lần cuối cùng, hôm nay cô không xuất hiện, cả đời này cũng đừng nghĩ sẽ quay về.” Sau đó, anh ta quỳ gối trước mộ của tôi, tự tay khắc tên lên mộ cho tôi. “Vợ tôi Lộ Dương. Sinh vào ngày hoa rụng, chết vào năm tôi yêu cô ấy nhất.” Đó là lần đầu tiên anh ta thừa nhận rằng anh ta yêu tôi. Nhưng vậy thì sao? Tôi đã chết rồi.  Hoàn Tiền Shopee  Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee.  🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền

7 chương 114 lượt đọc
Đạo Trà Xanh Mới Là Chân Ái!
Báo Thù

Đạo Trà Xanh Mới Là Chân Ái!

Đạo Trà Xanh Mới Là Chân Ái! Tông môn toàn môn bị diệt, ta – một cường giả Vô Tình Đạo – ngã xuống đất, sắp chết đến nơi thì trông thấy sư muội trà xanh yếu đuối tựa vào lòng Ma Tôn. Nàng chỉ vài câu đã khiến Ma Tôn buông lỏng cảnh giác, sau đó rút dao găm, một kích lấy mạng hắn, báo thù cho tông môn. Ta chấn động sâu sắc. Trọng sinh trở lại, kẻ luôn theo đuổi con đường mạnh nhất như ta, đã bái sư muội trà xanh làm sư phụ. “Vô Tình Đạo không thể giết Ma Tôn, chỉ có Trà Đạo mới là mạnh nhất!” “Xin sư muội truyền thụ cho ta Trà Đạo!” Sư muội trà xanh cả kinh: “Sư tôn, đại sư tỷ luyện kiếm đến hỏng cả đầu rồi!” Nhưng nếu sư muội không muốn dạy thì sao đây? Chỉ có thể đem tinh thần ôn tập thi đại học đời trước của ta ra, lén học lỏm mà thôi.

4 chương 88 lượt đọc
Trưởng Thư Nan Vi
Cổ Đại

Trưởng Thư Nan Vi

Trưởng Thư Nan Vi Ngày thứ hai sau khi ấu đệ của ta được phong làm Thế tử, hắn đã đoạt quyền quản gia của ta và còn gả ta cho một kẻ vừa ngốc nghếch vừa béo ú. Hắn nói rằng ta vốn chỉ là một nữ tử nhà nông được nhận nuôi, từ m//áu đến thịt đều hèn kém vô cùng, hoàn toàn không xứng đáng làm trưởng tỷ của hắn. Chỉ có con gái dòng chính của nhị phòng mới là tiểu thư chân chính của Hầu phủ, mới là tỷ tỷ thực sự của hắn. Hắn dường như hoàn toàn quên mất, chính là ta đã dùng m//ạng mình để bảo vệ hắn suốt mười năm trong cái phủ tàn khốc này. Ta cười. Từ ngày đó, ta vui vẻ trốn trong khuê phòng, ngồi nhâm nhi hạt dưa và thưởng thức cảnh tượng tiểu đệ của ta bị “tỷ tỷ” mà hắn tôn trọng kia lừa gạt, dâng tước vị cho kẻ khác, rồi nhìn hắn biến Hầu phủ to lớn này trở nên suy tàn. Thật sảng khoái, quá sảng khoái!

7 chương 112 lượt đọc
Đùi Gà Không Dành Cho Tôi
Báo Thù

Đùi Gà Không Dành Cho Tôi

Đùi Gà Không Dành Cho Tôi Những năm 90, vật tư khan hiếm. Trong nhà hiếm lắm mới hầm được một con gà, vậy mà mẹ lại đem cái đùi gà cho con trai bác Vương hàng xóm. Lúc ăn cơm, ba hỏi đến, mẹ lại nói là tôi ăn. Tôi không nhận, mẹ lập tức chửi tôi là đồ nói dối. “Chính là mày ăn! Chính là mày ăn! Ăn rồi còn không nhận! Tao đánh ch .t cái đồ nói dối như mày…” Cuối cùng, mẹ thật sự lỡ tay đánh ch .t tôi. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay về bàn cơm hôm đó. Mẹ cười gượng, nói: “Đùi gà là Phương Phương ăn đấy.” Lần này, tôi đứng bật dậy, lớn tiếng nói: “Cha! Đùi gà là con ăn! Con sẽ không nói là mẹ đưa cho bác Vương đâu!”

4 chương 136 lượt đọc
Thử Thách
Hiện đại

Thử Thách

Thử Thách Bạn trai tôi thua trò chơi “thử thách lớn”, phải hôn một người khác giới. Tôi còn chưa kịp hôn hắn thì Lâm San San đã đẩy tôi ra rồi hôn lên môi hắn. “Đừng nghịch nữa, hôm nay là sinh nhật của chị dâu em đấy.” Tần Tụng vừa nói vừa cưng chiều nhéo má cô ta. Mọi người nhìn tôi bị đẩy ngã trên ghế sofa, không ai dám thở mạnh. Lâm San San cười khúc khích: “Chị đừng giận, anh ấy có bao giờ coi em là con gái đâu mà.” Tần Tụng cũng khuyên tôi: “Chỉ là trò chơi thôi, đừng nghiêm trọng quá.” Tôi không nói gì, chỉ nhẹ nhàng tháo nhẫn đính hôn xuống, đeo vào tay cô bạn thanh mai của hắn: “Khi nào mời cưới thì nhớ báo tôi.”

3 chương 105 lượt đọc

Truyện mới

Làm Ơn Đừng Yêu Tôi Bằng 18 Nhân Cách

Trong thời gian nghỉ quay phim, tôi bị người đại diện sắp xếp đồ đạc và đưa vào một chương trình tạp kỹ chậm rãi, được gọi một cách hoa mỹ là ” cuối tuần sống chung”. Nói thẳng ra, đó là nhốt một nhóm nghệ sĩ chẳng có điểm chung nào ở cùng một nơi trong một căn biệt thự và phát sóng trực tiếp 24/24, dưới chiêu bài thể hiện khía cạnh chân thực nhất của các ngôi sao.Tôi – Nhiễm Chức – chuyên trị vai phản diện nổi tiếng trong giới giải trí.Cái gọi là “mặt thật” của tôi ấy à? Là muốn lười biếng, muốn hết giờ, muốn cầm tiền rồi đi.Tiếc là đời không như mơ.Trùng hợp làm sao, người yêu cũ từng hẹn hò bí mật ba năm với tôi cũng có mặt.Càng cay hơn, bây giờ anh ta là Ảnh đế quốc dân – Yển Trầm, cúp thưởng nhiều đến phát ngán.

Cô Gái Bán Giày Và Chàng Thiếu Gia Mắc Bệnh Sạch Sẽ

Giang Vọng mắc bệnh sạch sẽ.Những thứ tôi chạm vào, anh ta chê bẩn rồi vứt luôn.Tôi nhặt chúng về.Đăng bán trên mấy nền tảng đồ cũ được giá khá tốt.Ít thì mấy ngàn, nhiều thì mấy chục vạn.Sau này, Giang Vọng như ý nguyện đến với mối tình trắng trong của anh ta.Không cần con chó trung thành như tôi nữa.Biết tin đó, tôi ôm lấy tay anh ta.Khóc như mất hết hình tượng suốt ba tiếng.Hết cách rồi, lúc anh ta đuổi tôi đi…Tôi cầm theo chiếc đồng hồ trị giá tám chữ số.

Muốn Làm Người Hay Làm Sói?

Muốn Làm Người Hay Làm Sói? Sau khi cha là người sói qua đời, mẹ tôi không còn đủ sức nuôi hai chị em. Bà chỉ nói một câu: “Muốn làm người, hay làm sói tự các con chọn.” Ở kiếp trước, em gái tôi chọn làm sói. Kết cục, bị đàn sói trong vườn thú hoang dã hành hạ đến ch/ết, thảm không thể nhìn. Còn tôi, theo mẹ rời đi, sống giữa loài người, từng vinh hoa phú quý một thời… Nhưng cuối cùng lại ch/ết vì bị chính em gái c/ắn trong lần đến thăm, rồi nhiễm b/ệnh d/ại. Kiếp này làm lại từ đầu. Giây phút ấy, em gái trừng mắt nhìn tôi, hung hăng giật lấy tờ thẻ: “Em muốn làm người!” Tôi nhìn em, hàng mi cụp xuống, cả người run lên vì…giải thoát. Em gái thân yêu à, làm người cái giá phải trả, còn đắt hơn làm sói rất nhiều.

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà!

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà! Kỳ thi đại học vừa khép lại, tôi liền mượn chứng minh thư của mẹ để xin làm giúp việc trong nhà một gia đình giàu có. Chủ nhà tên Trang Chi Hiền, vừa cầm hồ sơ của tôi vừa ngước mắt nhìn: “Cô… bốn mươi ba tuổi rồi hả?” Tôi uốn tóc xoăn tít như lông cừu, mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí cũ kỹ, giọng Hà Nam đặc sệt vang lên: “Chớ gì nữa! Tính cả tuổi mụ là bốn mươi lăm rồi cơ. Quê tôi mười bảy mười tám tuổi đã sinh con đầy nhà!” Sau đó, tôi lại gặp Trang Chi Hiền… trong lớp học đại học. Tan học, anh ta chặn tôi ngay góc tường, ánh mắt sắc bén: “Bốn mươi lăm tuổi? Hai đứa con? Học suốt đời không thấy mệt sao?” Tôi run lẩy bẩy, cố giữ bình tĩnh: “Thầy… thầy nhận nhầm người rồi ạ?” Trang Chi Hiền nở nụ cười nguy hiểm: “Tôi vẫn thấy cô nói giọng địa phương nghe hay hơn đấy.” Tôi suýt khóc: “Thầy ơi thầy, đừng cho em trượt môn màaa\~”  

Ánh Trăng Riêng Của Em

Vào ngày tôi nhận được kết quả phỏng vấn, vô tình lướt thấy một bài viết: [Rốt cuộc sức s//át thư//ơng của “ánh trăng sáng” lớn đến mức nào?] Bình luận hot nhất vừa mới được đăng. [Nói chuyện của tôi nhé, cậu ấy từng thầm yêu tôi hồi cấp ba, mấy hôm trước đi xin việc lại tình cờ gặp nhau.] [Dù tôi không bằng ai, cậu ấy vẫn khiến tôi trở thành người nổi bật giữa muôn người.] Ảnh kèm theo là tấm ảnh tốt nghiệp năm 18 tuổi của họ. Cô gái mặc váy trắng, bóng lưng thon gầy, trông ngoan ngoãn và dịu dàng. Chàng trai nghiêng đầu chăm chú nhìn cô, góc nghiêng khuôn mặt vừa sạch sẽ vừa… quen thuộc. Điện thoại khẽ rung lên — là tin nhắn thông báo tôi bị từ chối phỏng vấn. Lúc đó tôi mới chợt nhận ra — cô ta chính là ánh trăng sáng của Tạ Thanh Việt, và thứ bị cô ta “gi.t ch.t”… chính là tiền đồ của tôi. Thà làm cây đợi xuân, còn hơn quay đầu làm chim lạc bầy. Tôi có thể cho phép mình yêu sai, đ//au kh//ổ vì tình. Nhưng tiền đồ, tự do, cuộc sống của tôi — tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.

Cô Chủ Quán Bánh Bao Và Nữ Chủ Căng-tin

Tôi đã bán đồ ăn sáng ở cổng bệnh viện suốt ba năm. Bánh bao rau năm hào, cháo hai hào lại còn cho ăn thêm thoải mái. Hôm đó, có người vu oan tôi dùng bánh bao đông lạnh sẵn để lừa gạt mọi người. Khách đứng quanh cũng hùa theo chỉ trích: “Ngày nào chúng tôi cũng ăn bánh bao nhà bà, bà làm vậy không phải hại người sao?” “Kiếm tiền thất đức thế này, cả nhà bà sớm chết hết cho rồi!” Họ càng nói càng kích động, cuối cùng lao vào đập nát cả quầy hàng của tôi. Được thôi, đã không ăn bánh bao năm hào thì sau này đành ăn loại mười tệ vậy.

Hồi Ức Trong Túi Gấm

Năm đại hạn ấy, nhà họ Hách mang tới một bao lúa mạch đen, xin kết thân cùng nhà ta. Phụ thân, mẫu thân cùng đệ muội đều đã đói đến co gi/ật, chúng ta thật chẳng còn khí phách để khước từ. Ta bước ra, nhận lấy bao lúa mạch ấy, gả cho Hách Viễn, người hơn ta 5 tuổi. Ba ngày sau tân hôn, Hách Viễn liền phải ra chiến trường. Ta ở nhà chờ mãi, chờ năm này qua năm khác, cuối cùng lại chỉ nhận được tin hắn t/ử tr/ận…

Khi Gió Qua Nhà Cũ

Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam… Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép. Tôi cười, đưa cho bà một quả vải: “Mẹ cũng thèm à?” Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu — Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

A Trạch

A Trạch Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam…Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép.Tôi cười, đưa cho bà một quả vải:“Mẹ cũng thèm à?”Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu —Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

Mười Năm Vẫn Là Nàng

Mười Năm Vẫn Là Nàng Vì không nỡ để ta tham gia tuyển tú, cha ta liền cho người tung tin khắp nơi rằng ta si mê vị Cửu vương gia bệnh tật kia, say mê đến đi/ê/n dại, thề non hẹn biển sẽ cùng chàng sống ch .t có nhau. Hoàng thượng thân thiết với Cửu vương gia nhất, vừa nghe tin liền thật sự miễn cho ta khỏi vào cung tuyển tú. Một tháng sau, khi ta đang ở Nam Phong quán, tay vu/ốt ve cơ bụng của một gã trai trẻ, ngắm nghía cho thỏa. Thì quan phủ đột nhiên ập vào tr/uy qu/ét k/ỹ viện. Cửu vương gia ngồi trên xe lăn, ánh mắt lạnh như băng nhìn ta. “Những kẻ khác cứ theo luật mà xử, riêng kẻ này, phải tăng thêm một tội.”

Sau Khi Trợ Lý Của Hôn Phu Cướp Giường Bệnh Của Bố Tôi

Sau Khi Trợ Lý Của Hôn Phu Cướp Giường Bệnh Của Bố Tôi Sau khi kết thúc nhiệm vụ gìn giữ hòa bình, tôi vội vã đến bệnh viện để gặp người mẹ đang bệnh nặng của mình. Nhưng vừa tới nơi, tôi đã thấy bà bị vứt nằm ngoài hành lang, chỉ có một thân một mình, rét đến run rẩy. Tôi đang định đi tìm y tá để hỏi cho ra lẽ, thì một người phụ nữ trang điểm kỹ càng bước tới trước mặt tôi, ánh mắt khinh miệt từ trên cao nhìn xuống: “Cô là con gái của con mụ già này à? Mau dẫn bà ta đi đi, mùi hôi này làm tôi nhức cả đầu!” Vừa nói, cô ta vừa nhếch môi, giơ tay che mũi như sợ dơ. Tôi cố nén giận, trầm giọng nói: “Mẹ tôi vẫn đang nằm điều trị ở đây, cô dựa vào đâu mà đuổi chúng tôi?” “Dựa vào đâu à?” Cô ta bật cười, ánh mắt đầy trêu chọc. “Dựa vào tôi là trợ lý đặc biệt của đại thiếu gia nhà họ Tiêu, Tiêu Tư Thần. Phòng bệnh đặc biệt này phải nhường cho tôi!” …

Tạm Biệt Mười Năm

Tạm Biệt Mười Năm Vào đúng ngày kỷ niệm 10 năm yêu nhau, vị hôn phu của tôi lại đang đi công tác nước ngoài với cô trợ lý nhỏ. Tôi gọi hơn chục cuộc, nhưng không ai bắt máy. Gần như cùng lúc đó, tài khoản mạng xã hội của cô trợ lý cập nhật trạng thái mới. Trong đoạn video, người đàn ông phía sau cô ta đang c/ởi áo sơ mi, ánh sáng mờ ảo càng khiến cơ ngực rắn chắc của anh ta thêm rõ nét. Dòng chú thích là: “Ra nước ngoài mở mang tầm mắt cùng đại luật sư~ Ban ngày dạy làm việc, ban đêm dạy làm người, hí hí~” Tôi không nổi giận cũng chẳng kích động, chỉ thản nhiên thả tim và để lại bình luận: “Cố gắng nhé! Mong sớm thành người!”

Truyện đang đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.