Đề xuất

Bí Mật Của Nhiếp Chính Vương
Cổ Đại

Bí Mật Của Nhiếp Chính Vương

Bí Mật Của Nhiếp Chính Vương Ta nữ giả nam trang thay thế ca ca làm quan Ngự sử ba năm. Bởi vì quá nhát gan nên không dám tham tấu một ai. Hoàng đế mắng ta vô dụng, ám chỉ ta tìm lỗi của Nhiếp chính vương để tham tấu chết hắn ta. Hắn ta không chết thì người chết chính là ta. Sao có thể như vậy được? Để bảo toàn tính mạng, ta như thuốc cao da chó, bám theo hắn ta suốt hai mươi bốn giờ, cuối cùng cũng phát hiện ra trong phòng hắn giấu một mật thất. Nhưng ta không ngờ tới, khi ta hớn hở dẫn đồng liêu ở Ngự sử đài xông vào, lại nhìn thấy đầy tường là chân dung của ta. Còn Nhiếp chính vương ngày thường lạnh lùng nghiêm nghị, lúc này quần áo nửa cởi, đang làm chuyện đó!

6 chương 80 lượt đọc
Trò Hề Mang Tên Tình Yêu
HE

Trò Hề Mang Tên Tình Yêu

Trò Hề Mang Tên Tình Yêu Ngày nhận giấy kết hôn, tôi không đợi được chú rể của mình, chỉ đợi được thông báo nguy kịch vì anh ta trở thành người thực vật. Lục Diễn bị tai nạn xe khi đang trên đường đi lấy nhẫn cưới cho tôi. Bác sĩ nói với tôi rằng, anh ấy có ý chí sống rất mạnh, biết đâu có thể gặp kỳ tích. Tôi khẽ đặt tay lên bụng nơi ấy đang nuôi dưỡng đứa con mà chúng tôi mất hai năm để chuẩn bị. Kỳ tích lớn nhất chính là sinh mệnh nhỏ bé này, phải không? Tôi nắm chặt tờ kết quả siêu âm thai, chạy như bay về phòng bệnh, nhưng vừa đến cửa thì nghe tiếng cười ha hả bên trong. “Vẫn là anh Diễn lợi hại, bày một vụ tai nạn giả, kéo dài thời gian đăng ký kết hôn, chơi chán mười cô gái rồi tỉnh dậy cưới con ngốc kia!” “Mười cô thì đủ gì? Dù sao con ngốc kia biết quản lý công ty, ít nhất chơi thêm năm ba năm nữa, đợi chơi chán rồi lại ‘tỉnh’! Dù sao con bé cũng yêu cậu ta đến ch đi sống lại, nhất định phải gả cho cậu ta!” Từng giọt m//áu trong người tôi như đông cứng lại. Ngay sau đó, tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc của người đàn ông mà tôi đã yêu tám năm vị hôn phu “người thực vật” của tôi. Anh ta bật cười nhẹ, trong giọng nói là sự giễu cợt và khinh thường. “Vội gì chứ, đợi cô ta đưa công ty về đúng quỹ đạo rồi tôi mới tỉnh, dù sao con ngốc yêu đương mù quáng đó, tôi nói gì cô ta chẳng nghe.” Yêu đương mù quáng. Thì ra, tình yêu chân thành của tôi trong mắt anh ta chỉ là một trò hề. Tôi quay người, bước vào văn phòng bác sĩ. …

4 chương 57 lượt đọc
Diêu Diêu
Hiện đại

Diêu Diêu

Diêu Diêu Đêm tân hôn, chồng tôi đang tắm thì bất thình lình gọi to: “Diêu Diêu ơi, lấy giúp anh cái quần lót!” Tôi vừa định đứng dậy đi lấy, thì sững lại. “Diêu Diêu” không phải là tôi. Mà là “cô bạn thân từ nhỏ đến lớn” đang tạm thời ở nhờ nhà chúng tôi. Tôi còn chưa kịp phản ứng, Diêu Diêu đã uốn éo bước vào phòng ngủ chính. Ngón tay cô ta còn nghênh ngang móc theo một chiếc quần lót của chồng tôi. Cô ta chẳng buồn gõ cửa. Thậm chí còn không liếc nhìn tôi lấy một cái. Thẳng thừng bước đến cửa nhà tắm, giọng oang oang: “Nè! Mở cửa ra, ba anh mang trà khổ qua tới này!” Ồ? Ba chồng tôi mất từ hơn chục năm trước rồi. Vậy nếu “ông ấy” về thật, phiền ông tiện thể dẫn theo hai cái củ cải thối này đi luôn cho sạch nhà.

6 chương 88 lượt đọc
ĐẠI TIỂU THƯ CHUYÊN GIA TRỊ HEO NÁI
Hiện đại

ĐẠI TIỂU THƯ CHUYÊN GIA TRỊ HEO NÁI

Lúc mẹ ruột tìm đến cửa, tôi đang cầm xẻng hì hục xúc cám cho lũ heo ăn. Hết cách, con heo nái Đa Hoa sắp đẻ, phải bồi dưỡng cho nó đủ chất.“Này này này, đừng tranh! Tao nói đừng tranh mà!”“Nhị Hoa, Tam Hoa, tụi mày tranh cái gì? Không biết nhường cho heo bầu hả?”“Đúng là lũ óc heo, mấy người cũng chửa đẻ rồi còn gì!”Ngay lúc đó, cổng chính bị người ta rầm một tiếng đẩy tung ra.Một đám người ăn mặc sang trọng xông vào.Tôi ngơ ngác đứng dậy, tay trái xách xô, tay phải cầm xẻng, cứ thế mà mắt to trừng mắt nhỏ với họ.“Ờ… mấy người muốn mua heo hay mua gà ạ?”Tôi thuận miệng hỏi, giống hệt kiểu rao bán thường ngày của mẹ.Ai dè vừa nói xong, đối diện có một người phụ nữ mặc đồ nhã nhặn bỗng nước mắt tuôn như mưa.Làm tôi sững cả người.Ơ… có cần xúc động vậy không?Thật ra tôi gặp đủ hạng khách rồi, mấy người đầu óc lạ đời cũng không thiếu.Như lần trước có cậu trai trẻ tới chọn heo, chọn cả buổi sáng không chọn nổi con nào. Tôi sốt ruột quát một câu “Muốn cưỡi heo hả?”, cậu ta như được khai sáng, mặt hớn hở, quyết chọn liền hai con mập nhất. Còn hí hửng nói muốn mở kênh tự quay “Kỵ Sĩ Cưỡi Heo Quê”, chắc chắn sẽ hot, còn rủ tôi hùn vốn.Hay là bà này cũng muốn chơi kiểu khác người?“Tôi còn có mấy con thỏ vừa đẻ xong…”Tôi nghĩ nhà ngoài gà, heo thì chỉ còn thỏ, chưa nói hết câu thì bà ấy đã lao lên ôm chầm lấy tôi, khóc nức nở.“Con gái ơi! Con gái của mẹ! Con khổ quá rồi!”Tôi ngớ ra nửa nhịp, mới hiểu ra — hoá ra “hàng” bà ấy nhắm đến là tôi.

5 chương 166 lượt đọc
TÔI LÉN BẮT CÓC THÁI TỬ GIA
Hiện đại

TÔI LÉN BẮT CÓC THÁI TỬ GIA

Vì năm trăm ngàn, tôi đã bắt cóc thái tử gia của giới Kinh Thành lên một căn nhà gỗ trên núi.Gọi điện cho đại ca giang hồ: “Xử lý thế nào?”“Đánh hắn.”Tín hiệu trên núi không tốt, tôi nghe nhầm thành: “Hôn hắn.”Thế là tôi xông lên, hôn một cái.Giây tiếp theo, vài dòng bình luận bay qua trước mắt tôi:【…Đây đâu phải thuần ngốc, rõ ràng là thuần điếc.】【Người ở trên, rõ ràng là thuần sắc, không phải ngốc. Nhìn Giang Nghiên nhỏ nước dãi kìa!】【Giang Nghiên muốn hôn thì cứ hôn đi, sao cứ phải giả vờ nghe nhầm?】

5 chương 113 lượt đọc
Ánh Hà
Chữa Lành

Ánh Hà

Ánh Hà Ngày thiếu gia thành thân, tân phu nhân đã đuổi ta ra khỏi phủ. Ở Hầu phủ mười một năm, hành lý cuối cùng cũng chỉ có một gói đồ nhỏ. Tân phu nhân là tiểu thư của danh gia vọng tộc họ Thôi, ánh mắt nhìn ta vừa cao ngạo lại vừa mang theo một tia thương hại. “Ngươi đừng trách ta, ta biết ngươi lớn lên cùng phu quân.” “Chàng coi trọng ngươi, ta không dám đánh cược.” Ta không nói gì, chỉ quỳ xuống dập đầu lạy nàng. Phải cố gắng lắm mới kìm được nụ cười ở khóe miệng. Nào có gì đâu, phu nhân, ta còn phải cảm ơn người mới phải. Dù sao trước đó ta đã nói rất nhiều lần, vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta đã lên kinh ứng thí, chẳng mấy chốc sẽ đến chuộc thân cho ta về thành thân. Nhưng thiếu gia không tin, cứ khăng khăng nói ta ghen nên mới lừa hắn, còn nói sau khi cưới sẽ nạp ta làm thiếp. Hắn đâu biết, nô tỳ sẽ không ghen đâu. Ta và hắn chưa bao giờ bình đẳng, nói gì đến tình yêu?

7 chương 125 lượt đọc
Phần 1 - Bạn Cùng Phòng Của Nương Nương
Huyền Huyễn

Phần 1 - Bạn Cùng Phòng Của Nương Nương

Bạn Cùng Phòng Của Nương Nương 1 Bạn cùng phòng tạo ra scandal khiêu dâm về ta đột nhiên phát điên. Cô ta nói rằng cứ vào ban đêm thì ma nữ Sở Nhân Mỹ* đứng bên giường xướng Việt kịch*, còn Khẩu Liệt Nữ* thì múa dao cạo đầu cô ta, đầu trâu mặt ngựa còn muốn đẩy cô ta xuống chảo dầu. Ta khẽ mỉm cười, lần này chỉ dạy dỗ cô một chút thôi, lần sau ta sẽ không khoan dung như vậy đâu. Dù sao ta cũng là vợ của Quỷ Vương, ăn hiếp ta thì đám vệ sĩ của ta làm sao mà chịu được!   Chú thích *Sở Nhân Mỹ: con ma trong phim Sơn thôn lão thi. *Việt kịch: một loại ca kịch phổ biến ở vùng Chiết Giang, Trung Quốc. *Khẩu Liệt Nữ (Kuchisake Onna): trong tiếng Nhật nghĩa là người bị rạch miệng. Đây là một ma nữ nổi tiếng của Nhật Bản. Đọc phần 2 tại đây: https://metruyen.mobi/truyen/ban-cung-phong-cua-nuong-nuong-2

5 chương 73 lượt đọc
Tiết Nữ Đường
Chữa Lành

Tiết Nữ Đường

Tiết Nữ Đường Khi đám thổ phỉ đi qua, đám nam nhân trong nhà đã bỏ chạy không còn bóng dáng. Đám nữ nhân chân nhỏ không thể chạy kịp, bị bỏ lại chờ chết. Trước lúc đi, cha đưa cho mẹ một con dao. “Nếu nàng mà bị làm nhục, hãy dùng con dao này để tự kết liễu.” “Chờ khi ta trở về, sẽ nghênh nàng vào tiết nữ đường.” Sau khi cha rời đi, mẹ đập nát bài vị trong tiết nữ đường, thay vào đó là dựng vài chiếc giường gỗ. Bà dẫn theo các tẩu tẩu, bắt đầu làm ăn với đám thổ phỉ. Đêm hôm ấy, tất cả nữ nhân đều sống không bằng chết. Nhưng tất cả đều sống sót. Sau này, khi cha trở về, ông hỏi mẹ muốn chết như thế nào. Mẹ đặt con dao xuống, cầm lấy hỏa súng, chĩa thẳng vào đầu ông.

5 chương 94 lượt đọc
Có Mắt Không Tròng
Trọng Sinh

Có Mắt Không Tròng

Có Mắt Không Tròng Kiếp trước, chị gái nhốt tôi trong nhà vệ sinh, cướp đi cơ hội được cặp vợ chồng nhà giàu nhất nhận nuôi. Kiếp này, chị gái não yêu đương vì muốn ở cùng một chỗ với tên côn đồ, chủ động đẩy tôi tới trước mặt người giàu nhất: “Ngài nhận nuôi em gái cháu đi, con bé so với cháu còn ngoan, và nghe lời hơn.” Sau khi biết tôi được vợ chồng giàu nhất nhận nuôi, chị gái trốn sau cửa cười ra tiếng. “Đám biến thái máu lạnh Phó gia sớm muộn gì cũng tra tấn chet mày.” Nhưng chị ấy không biết rằng tôi cũng đã được tái sinh. Sau đó, chị ấy được người nghèo nhận nuôi, như ý nguyện cùng tên côn đồ mà chị thích trở thành hàng xóm thanh mai trúc mã. Điều duy nhất không theo ý chị ấy chính là, tôi không những không bị đám biến thái Phó gia kia tra tấn chet, ngược lại còn được bọn họ cưng chiều lên tận trời.

4 chương 120 lượt đọc
Chị Đây Không Cần, Xin Anh Tránh Ra
Hiện đại

Chị Đây Không Cần, Xin Anh Tránh Ra

Chị Đây Không Cần, Xin Anh Tránh Ra Tiểu Thanh Mai bị chẩn đoán ung thư, Cố Thành vì cô ta mà bỏ rơi tôi ngay tại lễ đường. Mọi người đều khuyên tôi nên rộng lượng: “Cô ấy sắp chết rồi, cô đừng chấp nhặt với cô ấy nữa.” Sau này, tiểu Thanh Mai mang thai. Cố Thành muốn tôi nhận con của họ: “Đây là di nguyện của cô ấy, chẳng lẽ em không thể chấp nhận một đứa trẻ chưa chào đời sao?” Tôi cười lạnh: “Vậy cô ta còn muốn được sống chết bên anh, sao anh không đi chết cùng cô ta luôn đi?” Sau khi tôi và Cố Thành hủy hôn, kẻ thù không đội trời chung của anh ta đã công khai theo đuổi tôi. Cố Thành như muốn phát điên. Nhưng liên quan gì đến tôi, Cố Thành hay kẻ thù của anh ta, tốt nhất đừng dính dáng đến tôi nữa.

4 chương 127 lượt đọc

Truyện mới

Làm Ơn Đừng Yêu Tôi Bằng 18 Nhân Cách

Trong thời gian nghỉ quay phim, tôi bị người đại diện sắp xếp đồ đạc và đưa vào một chương trình tạp kỹ chậm rãi, được gọi một cách hoa mỹ là ” cuối tuần sống chung”. Nói thẳng ra, đó là nhốt một nhóm nghệ sĩ chẳng có điểm chung nào ở cùng một nơi trong một căn biệt thự và phát sóng trực tiếp 24/24, dưới chiêu bài thể hiện khía cạnh chân thực nhất của các ngôi sao.Tôi – Nhiễm Chức – chuyên trị vai phản diện nổi tiếng trong giới giải trí.Cái gọi là “mặt thật” của tôi ấy à? Là muốn lười biếng, muốn hết giờ, muốn cầm tiền rồi đi.Tiếc là đời không như mơ.Trùng hợp làm sao, người yêu cũ từng hẹn hò bí mật ba năm với tôi cũng có mặt.Càng cay hơn, bây giờ anh ta là Ảnh đế quốc dân – Yển Trầm, cúp thưởng nhiều đến phát ngán.

Cô Gái Bán Giày Và Chàng Thiếu Gia Mắc Bệnh Sạch Sẽ

Giang Vọng mắc bệnh sạch sẽ.Những thứ tôi chạm vào, anh ta chê bẩn rồi vứt luôn.Tôi nhặt chúng về.Đăng bán trên mấy nền tảng đồ cũ được giá khá tốt.Ít thì mấy ngàn, nhiều thì mấy chục vạn.Sau này, Giang Vọng như ý nguyện đến với mối tình trắng trong của anh ta.Không cần con chó trung thành như tôi nữa.Biết tin đó, tôi ôm lấy tay anh ta.Khóc như mất hết hình tượng suốt ba tiếng.Hết cách rồi, lúc anh ta đuổi tôi đi…Tôi cầm theo chiếc đồng hồ trị giá tám chữ số.

Muốn Làm Người Hay Làm Sói?

Muốn Làm Người Hay Làm Sói? Sau khi cha là người sói qua đời, mẹ tôi không còn đủ sức nuôi hai chị em. Bà chỉ nói một câu: “Muốn làm người, hay làm sói tự các con chọn.” Ở kiếp trước, em gái tôi chọn làm sói. Kết cục, bị đàn sói trong vườn thú hoang dã hành hạ đến ch/ết, thảm không thể nhìn. Còn tôi, theo mẹ rời đi, sống giữa loài người, từng vinh hoa phú quý một thời… Nhưng cuối cùng lại ch/ết vì bị chính em gái c/ắn trong lần đến thăm, rồi nhiễm b/ệnh d/ại. Kiếp này làm lại từ đầu. Giây phút ấy, em gái trừng mắt nhìn tôi, hung hăng giật lấy tờ thẻ: “Em muốn làm người!” Tôi nhìn em, hàng mi cụp xuống, cả người run lên vì…giải thoát. Em gái thân yêu à, làm người cái giá phải trả, còn đắt hơn làm sói rất nhiều.

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà!

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà! Kỳ thi đại học vừa khép lại, tôi liền mượn chứng minh thư của mẹ để xin làm giúp việc trong nhà một gia đình giàu có. Chủ nhà tên Trang Chi Hiền, vừa cầm hồ sơ của tôi vừa ngước mắt nhìn: “Cô… bốn mươi ba tuổi rồi hả?” Tôi uốn tóc xoăn tít như lông cừu, mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí cũ kỹ, giọng Hà Nam đặc sệt vang lên: “Chớ gì nữa! Tính cả tuổi mụ là bốn mươi lăm rồi cơ. Quê tôi mười bảy mười tám tuổi đã sinh con đầy nhà!” Sau đó, tôi lại gặp Trang Chi Hiền… trong lớp học đại học. Tan học, anh ta chặn tôi ngay góc tường, ánh mắt sắc bén: “Bốn mươi lăm tuổi? Hai đứa con? Học suốt đời không thấy mệt sao?” Tôi run lẩy bẩy, cố giữ bình tĩnh: “Thầy… thầy nhận nhầm người rồi ạ?” Trang Chi Hiền nở nụ cười nguy hiểm: “Tôi vẫn thấy cô nói giọng địa phương nghe hay hơn đấy.” Tôi suýt khóc: “Thầy ơi thầy, đừng cho em trượt môn màaa\~”  

Ánh Trăng Riêng Của Em

Vào ngày tôi nhận được kết quả phỏng vấn, vô tình lướt thấy một bài viết: [Rốt cuộc sức s//át thư//ơng của “ánh trăng sáng” lớn đến mức nào?] Bình luận hot nhất vừa mới được đăng. [Nói chuyện của tôi nhé, cậu ấy từng thầm yêu tôi hồi cấp ba, mấy hôm trước đi xin việc lại tình cờ gặp nhau.] [Dù tôi không bằng ai, cậu ấy vẫn khiến tôi trở thành người nổi bật giữa muôn người.] Ảnh kèm theo là tấm ảnh tốt nghiệp năm 18 tuổi của họ. Cô gái mặc váy trắng, bóng lưng thon gầy, trông ngoan ngoãn và dịu dàng. Chàng trai nghiêng đầu chăm chú nhìn cô, góc nghiêng khuôn mặt vừa sạch sẽ vừa… quen thuộc. Điện thoại khẽ rung lên — là tin nhắn thông báo tôi bị từ chối phỏng vấn. Lúc đó tôi mới chợt nhận ra — cô ta chính là ánh trăng sáng của Tạ Thanh Việt, và thứ bị cô ta “gi.t ch.t”… chính là tiền đồ của tôi. Thà làm cây đợi xuân, còn hơn quay đầu làm chim lạc bầy. Tôi có thể cho phép mình yêu sai, đ//au kh//ổ vì tình. Nhưng tiền đồ, tự do, cuộc sống của tôi — tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.

Cô Chủ Quán Bánh Bao Và Nữ Chủ Căng-tin

Tôi đã bán đồ ăn sáng ở cổng bệnh viện suốt ba năm. Bánh bao rau năm hào, cháo hai hào lại còn cho ăn thêm thoải mái. Hôm đó, có người vu oan tôi dùng bánh bao đông lạnh sẵn để lừa gạt mọi người. Khách đứng quanh cũng hùa theo chỉ trích: “Ngày nào chúng tôi cũng ăn bánh bao nhà bà, bà làm vậy không phải hại người sao?” “Kiếm tiền thất đức thế này, cả nhà bà sớm chết hết cho rồi!” Họ càng nói càng kích động, cuối cùng lao vào đập nát cả quầy hàng của tôi. Được thôi, đã không ăn bánh bao năm hào thì sau này đành ăn loại mười tệ vậy.

Hồi Ức Trong Túi Gấm

Năm đại hạn ấy, nhà họ Hách mang tới một bao lúa mạch đen, xin kết thân cùng nhà ta. Phụ thân, mẫu thân cùng đệ muội đều đã đói đến co gi/ật, chúng ta thật chẳng còn khí phách để khước từ. Ta bước ra, nhận lấy bao lúa mạch ấy, gả cho Hách Viễn, người hơn ta 5 tuổi. Ba ngày sau tân hôn, Hách Viễn liền phải ra chiến trường. Ta ở nhà chờ mãi, chờ năm này qua năm khác, cuối cùng lại chỉ nhận được tin hắn t/ử tr/ận…

Khi Gió Qua Nhà Cũ

Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam… Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép. Tôi cười, đưa cho bà một quả vải: “Mẹ cũng thèm à?” Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu — Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

A Trạch

A Trạch Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam…Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép.Tôi cười, đưa cho bà một quả vải:“Mẹ cũng thèm à?”Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu —Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

Mười Năm Vẫn Là Nàng

Mười Năm Vẫn Là Nàng Vì không nỡ để ta tham gia tuyển tú, cha ta liền cho người tung tin khắp nơi rằng ta si mê vị Cửu vương gia bệnh tật kia, say mê đến đi/ê/n dại, thề non hẹn biển sẽ cùng chàng sống ch .t có nhau. Hoàng thượng thân thiết với Cửu vương gia nhất, vừa nghe tin liền thật sự miễn cho ta khỏi vào cung tuyển tú. Một tháng sau, khi ta đang ở Nam Phong quán, tay vu/ốt ve cơ bụng của một gã trai trẻ, ngắm nghía cho thỏa. Thì quan phủ đột nhiên ập vào tr/uy qu/ét k/ỹ viện. Cửu vương gia ngồi trên xe lăn, ánh mắt lạnh như băng nhìn ta. “Những kẻ khác cứ theo luật mà xử, riêng kẻ này, phải tăng thêm một tội.”

Sau Khi Trợ Lý Của Hôn Phu Cướp Giường Bệnh Của Bố Tôi

Sau Khi Trợ Lý Của Hôn Phu Cướp Giường Bệnh Của Bố Tôi Sau khi kết thúc nhiệm vụ gìn giữ hòa bình, tôi vội vã đến bệnh viện để gặp người mẹ đang bệnh nặng của mình. Nhưng vừa tới nơi, tôi đã thấy bà bị vứt nằm ngoài hành lang, chỉ có một thân một mình, rét đến run rẩy. Tôi đang định đi tìm y tá để hỏi cho ra lẽ, thì một người phụ nữ trang điểm kỹ càng bước tới trước mặt tôi, ánh mắt khinh miệt từ trên cao nhìn xuống: “Cô là con gái của con mụ già này à? Mau dẫn bà ta đi đi, mùi hôi này làm tôi nhức cả đầu!” Vừa nói, cô ta vừa nhếch môi, giơ tay che mũi như sợ dơ. Tôi cố nén giận, trầm giọng nói: “Mẹ tôi vẫn đang nằm điều trị ở đây, cô dựa vào đâu mà đuổi chúng tôi?” “Dựa vào đâu à?” Cô ta bật cười, ánh mắt đầy trêu chọc. “Dựa vào tôi là trợ lý đặc biệt của đại thiếu gia nhà họ Tiêu, Tiêu Tư Thần. Phòng bệnh đặc biệt này phải nhường cho tôi!” …

Tạm Biệt Mười Năm

Tạm Biệt Mười Năm Vào đúng ngày kỷ niệm 10 năm yêu nhau, vị hôn phu của tôi lại đang đi công tác nước ngoài với cô trợ lý nhỏ. Tôi gọi hơn chục cuộc, nhưng không ai bắt máy. Gần như cùng lúc đó, tài khoản mạng xã hội của cô trợ lý cập nhật trạng thái mới. Trong đoạn video, người đàn ông phía sau cô ta đang c/ởi áo sơ mi, ánh sáng mờ ảo càng khiến cơ ngực rắn chắc của anh ta thêm rõ nét. Dòng chú thích là: “Ra nước ngoài mở mang tầm mắt cùng đại luật sư~ Ban ngày dạy làm việc, ban đêm dạy làm người, hí hí~” Tôi không nổi giận cũng chẳng kích động, chỉ thản nhiên thả tim và để lại bình luận: “Cố gắng nhé! Mong sớm thành người!”

Truyện đang đọc

HỌC BÁ NGHÈO KHÓ VÀ TIỂU THƯ ĐỎNG ĐẢNH

HỌC BÁ NGHÈO KHÓ VÀ TIỂU THƯ ĐỎNG ĐẢNH

Tôi đã mang cơm trưa cho học bá thuộc diện khó khăn suốt một tháng.Sau đó, cậu ấy tỏ tình với tôi.Bạn trai thiếu gia nhà giàu từ góc tường nhảy ra, dẫn theo một đám người đến vây xem, chế nhạo cậu học bá là si tâm vọng tưởng.Tôi vừa định buông tay cậu học bá ra, thì trước mắt bỗng hiện lên một loạt “màn đạn” (bình luận bay):【Nam chính sắp bị bẽ mặt khi tỏ tình rồi, bắt đầu thấy đau lòng quá.】【Hai nhân vật phụ độc ác này lại tới phá hoại, ngồi chờ nữ chính ra tay cứu vớt nam chính.】【Cứ chờ đấy mà xem, sau này nam chính sẽ trở thành ông lớn trong giới công nghệ, đám người bắt nạt cậu ấy chẳng ai có kết cục tốt cả.】Tim tôi bỗng hụt một nhịp, lập tức “quay xe”.Tại chỗ mắng thẳng mặt bạn trai thiếu gia: “Chính là tôi chủ động theo đuổi cậu ấy đấy, các người còn dám nói bậy thử xem?!”

Chương 6
Mãi Mãi Không Gặp Lại

Mãi Mãi Không Gặp Lại

Mãi Mãi Không Gặp Lại Tôi và Giang Lại có hôn ước từ nhỏ. Hắn là con cưng của trời, nhưng tôi lại có vấn đề về thính giác. Tất cả mọi người đều nói hắn yêu tôi tha thiết. Chỉ có tôi biết, hắn từng thề với “người anh em” của mình: “Làm sao tôi có thể thích một người tàn tật?” “Chính là nhìn cô ấy đáng thương mà thôi.” Sau đó tôi hủy bỏ hôn ước, ở cạnh bên đối thủ một mất một còn của hắn. Nghe nói Giang thiếu suýt chút nữa là đã chết vào đêm đó.

Chương 4
GỬI NHẦM TIN NHẮN CHO KẺ THÙ CỦA TRÚC MÃ

GỬI NHẦM TIN NHẮN CHO KẺ THÙ CỦA TRÚC MÃ

Để thắng cược với thanh mai trúc mã, tôi đã nhờ đến một cao thủ.Nhưng lại gửi nhầm tin nhắn cho kẻ thù không đội trời chung của anh ấy.【Tôi đang gấp, tối nay có thể làm được không?】Phát hiện sai sót, tôi lập tức thu hồi tin nhắn, rồi gửi lại đúng người.Sau khi nhận được phản hồi chắc chắn, tôi mới yên tâm đi tắm.Không ngờ lại bỏ lỡ hàng loạt tiếng “ting ting” từ điện thoại.【Thu hồi làm gì? Cô gấp cái gì thế?】【Tìm tôi làm à? Cô chắc chứ?】【Đợi tôi tắm cái rồi làm có được không?】【Tắm xong rồi, tôi xuống mua cái gì đó, nhanh thôi.】【……】【Hứa Uyên, mở cửa đi, tôi đang ở trước nhà.】

Chương 5