Đề xuất

Đối Thủ Một Mất Một Còn Tỏ Tình Tôi Trong Mơ
Hài Hước

Đối Thủ Một Mất Một Còn Tỏ Tình Tôi Trong Mơ

Đối Thủ Một Mất Một Còn Tỏ Tình Tôi Trong Mơ Mỗi đêm, tôi đều lạc vào trong giấc mơ của kẻ thù. Ban ngày, hắn ta lạnh lùng kiêu ngạo trước mặt tôi, nhíu mày ghét bỏ: “Tránh xa tôi ra.” Nhưng đến đêm, trong giấc mơ của hắn, hắn lại ôm chặt tôi, hôn tôi say đắm: “Em là của tôi, làm ơn hãy đến gần tôi thêm một chút.”

5 chương 85 lượt đọc
Hoa Nở Giữa Trường An
Cổ Đại

Hoa Nở Giữa Trường An

Hoa Nở Giữa Trường An Vị hôn phu chê ta quá mức yêu kiều, không giống nữ tử nhà lành. Bởi vậy đối với ta vô cùng lãnh đạm. Hắn vừa ý biểu muội của mình, nói nàng ôn nhu trầm ổn, hiền lương rộng lượng, thích hợp làm chính thê. Đồng liêu hỏi hắn: “Chẳng phải ngươi đã có vị hôn thê rồi sao?” Vị hôn phu thở dài một hơi: “Diệu Diệu xuất thân thương hộ, nếu có thể làm thiếp thất cho ta, cũng không tính là uổng phí nàng.” Ta đau lòng say rượu, gõ cửa phòng vị công tử đang tạm trú tại nhà hắn. Hỏi: “Ngươi có muốn cưới thê tử không?” Nam nhân nhướng mày: “Muốn.”

6 chương 118 lượt đọc
THẦM YÊU ANH NHIỀU NĂM
Hiện đại

THẦM YÊU ANH NHIỀU NĂM

Thầm yêu anh ấy nhiều năm, cuối cùng tôi cũng ra tay rồi.Tối hôm họp lớp, tôi giả vờ say rượu, lột đồ anh ấy, rồi “ra tay xử lý”.Nhưng đến nửa chừng, tôi lại hối hận.Thế là tôi mặc lại quần áo cho anh ấy, cố gắng phục hồi hiện trường.Chỉ tiếc là quần áo bị xé hơi rách, dây thắt lưng tôi cũng không cài lại được…Tôi đứng suy nghĩ ba giây bên cạnh anh ấy, cầu mong rằng sau khi tỉnh lại, anh ấy sẽ quên hết mấy hành động mất nết của tôi.Sau đó, tôi bỏ chạy, vội vàng bắt chuyến tàu xanh về quê ngay trong đêm.Trích “Nghe nói anh muốn chống lại tôi” – Nam thần lạnh lùng vs Nữ chính hài hước

7 chương 180 lượt đọc
Làm Ơn Đừng Yêu Tôi Bằng 18 Nhân Cách
Hiện đại

Làm Ơn Đừng Yêu Tôi Bằng 18 Nhân Cách

Trong thời gian nghỉ quay phim, tôi bị người đại diện sắp xếp đồ đạc và đưa vào một chương trình tạp kỹ chậm rãi, được gọi một cách hoa mỹ là ” cuối tuần sống chung”. Nói thẳng ra, đó là nhốt một nhóm nghệ sĩ chẳng có điểm chung nào ở cùng một nơi trong một căn biệt thự và phát sóng trực tiếp 24/24, dưới chiêu bài thể hiện khía cạnh chân thực nhất của các ngôi sao.Tôi – Nhiễm Chức – chuyên trị vai phản diện nổi tiếng trong giới giải trí.Cái gọi là “mặt thật” của tôi ấy à? Là muốn lười biếng, muốn hết giờ, muốn cầm tiền rồi đi.Tiếc là đời không như mơ.Trùng hợp làm sao, người yêu cũ từng hẹn hò bí mật ba năm với tôi cũng có mặt.Càng cay hơn, bây giờ anh ta là Ảnh đế quốc dân – Yển Trầm, cúp thưởng nhiều đến phát ngán.

5 chương 261 lượt đọc
Lưu Luyến Không Rời
Hệ Thống

Lưu Luyến Không Rời

Lưu Luyến Không Rời Ta và Tạ Trường Quan là thanh mai trúc mã đã vài chục năm. Nhưng khi ta r ơi xuống nước, hắn lại thẳng thừng bỏ qua ta, cứu lấy tiểu cung nữ phía sau ta. Hắn hết lần này đến lần khác ra mặt vì nàng ta, hết lần này đến lần khác che chở nàng ta sau lưng. Sau đó ta chet tâm, đ ốt hết đèn hoa nhỏ hắn tặng ta. Tạ Trường Quan lại như phát điên ngăn ta lại, nói rằng hắn có thể giải thích mọi chuyện với ta.

4 chương 91 lượt đọc
Xuyên Không Làm Mẹ Kế
Cổ Đại

Xuyên Không Làm Mẹ Kế

Xuyên Không Làm Mẹ Kế Mẹ kế nói nàng là người xuyên không. Ngày nàng thành thân với cha, nàng vừa mắng vừa chửi: “Người khác xuyên không thì làm hoàng hậu hoặc quý phi, chỉ có tôi xui xẻo lại lấy một tên huyện lệnh.” Nhưng một tháng sau, cha bị kẻ gian hãm hại, bị xét nhà và chém đầu. Lúc này, mẹ kế ngay cả huyện lệnh phu nhân cũng không làm được nữa. Nàng mắng ông trời cả đêm, sau đó lại mắng cha mẹ đã chết của tôi, cuối cùng mắng luôn tôi và đệ đệ. Tôi và đệ đệ đều biết, chúng tôi sắp thành cô nhi rồi. Quả nhiên, trên đường đày đi biên cương, mẹ kế bỏ chúng tôi lại rồi chạy trốn. Sau đó, trong đêm mưa gió chúng tôi bị cai ngục đánh đập, mẹ kế lại chậm rãi quay trở lại…

5 chương 109 lượt đọc
Thanh Xuân Đếm Ngược
Thanh Xuân Vườn Trường

Thanh Xuân Đếm Ngược

Thanh Xuân Đếm Ngược Người bạn thân trách tôi đã phá vỡ mối quan hệ giữa cô ấy và nam thần trường học, thậm chí còn tố cáo tôi gian lận trong kỳ thi đại học. Thành tích của tôi bị hủy bỏ, cô ấy đạt được ước nguyện đỗ vào Đại học Bắc Kinh và cắt đứt quan hệ với tôi. Nhiều năm sau, cô ấy trở về trường cũ với tư cách là cựu sinh viên xuất sắc để diễn thuyết, tôi lặng lẽ trốn trong góc nhìn cô ấy. Khi nhìn thấy tấm bảng lớn phía sau cô ấy sắp đổ xuống, tôi theo bản năng lao tới… Toàn thân đau nhức, ý thức mơ hồ, tôi buông bàn tay đang nắm chặt lấy cô ấy. “Lần cuối cùng, nếu có kiếp sau, tôi sẽ không giúp cậu nữa.” Sau đó, chúng tôi thực sự cùng nhau tái sinh. Cô ấy và nam thần yêu nhau cuồng nhiệt. Trốn học để đi nghe nhạc hội, dưới lá cờ quốc gia lợi dụng bài kiểm điểm để thổ lộ tình yêu. Tình yêu của họ mãnh liệt và bùng nổ như ngọn lửa thiêu rụi, nơi nào họ đi qua cũng chẳng còn gì sót lại. Còn tôi, làm đúng như lời đã nói ở kiếp trước, tránh xa Hứa Gia, chăm chỉ học hành. Cô ấy chế nhạo tôi: “Ngu sẵn rồi, có học thế nào cũng chẳng đỗ nổi Thanh Hoa hay Bắc Đại, lãng phí thanh xuân.” Cô ấy mang theo ký ức về kỳ thi đại học ở kiếp trước, ảo tưởng về việc vừa thành công trong học tập vừa đạt được tình yêu.

4 chương 101 lượt đọc
Tôi Làm Vợ Lão Đại Tàn Tật
Hào Môn

Tôi Làm Vợ Lão Đại Tàn Tật

Tôi là thiên kim thật sự, nhưng từ nhỏ đã bị người khác bế nhầm đi. Sau khi được nhà họ Thẩm tìm về, tôi bị ném cho con trai tàn tật của nhà họ Phó để làm vợ. Lần đầu gặp mặt, anh ta đã tự buông bỏ bản thân. “Cút, tất cả cút đi!” “Sao? Thấy tôi tàn phế rồi liền tìm một người phụ nữ quê mùa đến để sỉ nhục tôi à?” Về sau, anh ta trả thù kẻ địch, giành lại quyền lực trong tay. Tôi nhanh chóng thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi. Nhưng người đàn ông lại ấn tôi xuống xe lăn, ôm chặt lấy tôi, giọng nói vừa lạnh lùng vừa lộ ra sự hoảng loạn. “Em không được đi!” “Em là vợ tôi, tôi không cho phép em đi!” Thấy tôi mãi không trả lời, anh ta đột nhiên rơi hai hàng nước mắt. “Vợ à, em không thể bỏ rơi tôi… hu hu hu…”

4 chương 83 lượt đọc
Văn Nguyệt
Hiện đại

Văn Nguyệt

Văn Nguyệt Ngày thứ bảy làm gia sư cho Trần Vọng Dã, tôi mơ thấy tương lai. Trong mơ, Trần Vọng Dã của hai năm sau nắm chặt lấy cổ tay tôi, ghì tôi xuống bàn học và hôn tôi đến mức quên cả trời đất. Giật mình tỉnh giấc, tôi chẳng biết phải kể chuyện này với Trần Vọng Dã thế nào. Bởi vì, cậu ta đang lạnh lùng nói với đám bạn về tôi: “Tôi ghét Dương Văn Nguyệt. Cho dù tất cả phụ nữ trên thế giới này chết hết, tôi cũng không thể nào thích cô ta.” …

6 chương 80 lượt đọc
Xé Nát Trà Xanh
Cổ Đại

Xé Nát Trà Xanh

Xé Nát Trà Xanh Phủ đệ có một vị biểu muội không giống bình thường đến. Nàng mặc áo đỏ cưỡi ngựa, uống rượu bằng bát lớn, tâm tình chuyện thiên hạ. Khi nàng nhất quyết muốn kéo phu quân ta đi du ngoạn đêm ở Tần Hoài, còn muốn dán lên người chàng. Ta đã đích thân ra tay, đẩy nàng xuống sông Tần Hoài. Những người huynh đệ tốt của nàng sau khi cứu nàng lên thì túm lại chỉ trích ta. Phu quân ta mặt lạnh bảo hộ ta ở sau lưng: “Phu nhân ta yếu đuối không thể tự gánh vác, sao có thể đẩy nàng ta xuống nước?”

4 chương 97 lượt đọc

Truyện mới

Làm Ơn Đừng Yêu Tôi Bằng 18 Nhân Cách

Trong thời gian nghỉ quay phim, tôi bị người đại diện sắp xếp đồ đạc và đưa vào một chương trình tạp kỹ chậm rãi, được gọi một cách hoa mỹ là ” cuối tuần sống chung”. Nói thẳng ra, đó là nhốt một nhóm nghệ sĩ chẳng có điểm chung nào ở cùng một nơi trong một căn biệt thự và phát sóng trực tiếp 24/24, dưới chiêu bài thể hiện khía cạnh chân thực nhất của các ngôi sao.Tôi – Nhiễm Chức – chuyên trị vai phản diện nổi tiếng trong giới giải trí.Cái gọi là “mặt thật” của tôi ấy à? Là muốn lười biếng, muốn hết giờ, muốn cầm tiền rồi đi.Tiếc là đời không như mơ.Trùng hợp làm sao, người yêu cũ từng hẹn hò bí mật ba năm với tôi cũng có mặt.Càng cay hơn, bây giờ anh ta là Ảnh đế quốc dân – Yển Trầm, cúp thưởng nhiều đến phát ngán.

Cô Gái Bán Giày Và Chàng Thiếu Gia Mắc Bệnh Sạch Sẽ

Giang Vọng mắc bệnh sạch sẽ.Những thứ tôi chạm vào, anh ta chê bẩn rồi vứt luôn.Tôi nhặt chúng về.Đăng bán trên mấy nền tảng đồ cũ được giá khá tốt.Ít thì mấy ngàn, nhiều thì mấy chục vạn.Sau này, Giang Vọng như ý nguyện đến với mối tình trắng trong của anh ta.Không cần con chó trung thành như tôi nữa.Biết tin đó, tôi ôm lấy tay anh ta.Khóc như mất hết hình tượng suốt ba tiếng.Hết cách rồi, lúc anh ta đuổi tôi đi…Tôi cầm theo chiếc đồng hồ trị giá tám chữ số.

Muốn Làm Người Hay Làm Sói?

Muốn Làm Người Hay Làm Sói? Sau khi cha là người sói qua đời, mẹ tôi không còn đủ sức nuôi hai chị em. Bà chỉ nói một câu: “Muốn làm người, hay làm sói tự các con chọn.” Ở kiếp trước, em gái tôi chọn làm sói. Kết cục, bị đàn sói trong vườn thú hoang dã hành hạ đến ch/ết, thảm không thể nhìn. Còn tôi, theo mẹ rời đi, sống giữa loài người, từng vinh hoa phú quý một thời… Nhưng cuối cùng lại ch/ết vì bị chính em gái c/ắn trong lần đến thăm, rồi nhiễm b/ệnh d/ại. Kiếp này làm lại từ đầu. Giây phút ấy, em gái trừng mắt nhìn tôi, hung hăng giật lấy tờ thẻ: “Em muốn làm người!” Tôi nhìn em, hàng mi cụp xuống, cả người run lên vì…giải thoát. Em gái thân yêu à, làm người cái giá phải trả, còn đắt hơn làm sói rất nhiều.

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà!

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà! Kỳ thi đại học vừa khép lại, tôi liền mượn chứng minh thư của mẹ để xin làm giúp việc trong nhà một gia đình giàu có. Chủ nhà tên Trang Chi Hiền, vừa cầm hồ sơ của tôi vừa ngước mắt nhìn: “Cô… bốn mươi ba tuổi rồi hả?” Tôi uốn tóc xoăn tít như lông cừu, mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí cũ kỹ, giọng Hà Nam đặc sệt vang lên: “Chớ gì nữa! Tính cả tuổi mụ là bốn mươi lăm rồi cơ. Quê tôi mười bảy mười tám tuổi đã sinh con đầy nhà!” Sau đó, tôi lại gặp Trang Chi Hiền… trong lớp học đại học. Tan học, anh ta chặn tôi ngay góc tường, ánh mắt sắc bén: “Bốn mươi lăm tuổi? Hai đứa con? Học suốt đời không thấy mệt sao?” Tôi run lẩy bẩy, cố giữ bình tĩnh: “Thầy… thầy nhận nhầm người rồi ạ?” Trang Chi Hiền nở nụ cười nguy hiểm: “Tôi vẫn thấy cô nói giọng địa phương nghe hay hơn đấy.” Tôi suýt khóc: “Thầy ơi thầy, đừng cho em trượt môn màaa\~”  

Ánh Trăng Riêng Của Em

Vào ngày tôi nhận được kết quả phỏng vấn, vô tình lướt thấy một bài viết: [Rốt cuộc sức s//át thư//ơng của “ánh trăng sáng” lớn đến mức nào?] Bình luận hot nhất vừa mới được đăng. [Nói chuyện của tôi nhé, cậu ấy từng thầm yêu tôi hồi cấp ba, mấy hôm trước đi xin việc lại tình cờ gặp nhau.] [Dù tôi không bằng ai, cậu ấy vẫn khiến tôi trở thành người nổi bật giữa muôn người.] Ảnh kèm theo là tấm ảnh tốt nghiệp năm 18 tuổi của họ. Cô gái mặc váy trắng, bóng lưng thon gầy, trông ngoan ngoãn và dịu dàng. Chàng trai nghiêng đầu chăm chú nhìn cô, góc nghiêng khuôn mặt vừa sạch sẽ vừa… quen thuộc. Điện thoại khẽ rung lên — là tin nhắn thông báo tôi bị từ chối phỏng vấn. Lúc đó tôi mới chợt nhận ra — cô ta chính là ánh trăng sáng của Tạ Thanh Việt, và thứ bị cô ta “gi.t ch.t”… chính là tiền đồ của tôi. Thà làm cây đợi xuân, còn hơn quay đầu làm chim lạc bầy. Tôi có thể cho phép mình yêu sai, đ//au kh//ổ vì tình. Nhưng tiền đồ, tự do, cuộc sống của tôi — tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.

Cô Chủ Quán Bánh Bao Và Nữ Chủ Căng-tin

Tôi đã bán đồ ăn sáng ở cổng bệnh viện suốt ba năm. Bánh bao rau năm hào, cháo hai hào lại còn cho ăn thêm thoải mái. Hôm đó, có người vu oan tôi dùng bánh bao đông lạnh sẵn để lừa gạt mọi người. Khách đứng quanh cũng hùa theo chỉ trích: “Ngày nào chúng tôi cũng ăn bánh bao nhà bà, bà làm vậy không phải hại người sao?” “Kiếm tiền thất đức thế này, cả nhà bà sớm chết hết cho rồi!” Họ càng nói càng kích động, cuối cùng lao vào đập nát cả quầy hàng của tôi. Được thôi, đã không ăn bánh bao năm hào thì sau này đành ăn loại mười tệ vậy.

Hồi Ức Trong Túi Gấm

Năm đại hạn ấy, nhà họ Hách mang tới một bao lúa mạch đen, xin kết thân cùng nhà ta. Phụ thân, mẫu thân cùng đệ muội đều đã đói đến co gi/ật, chúng ta thật chẳng còn khí phách để khước từ. Ta bước ra, nhận lấy bao lúa mạch ấy, gả cho Hách Viễn, người hơn ta 5 tuổi. Ba ngày sau tân hôn, Hách Viễn liền phải ra chiến trường. Ta ở nhà chờ mãi, chờ năm này qua năm khác, cuối cùng lại chỉ nhận được tin hắn t/ử tr/ận…

Khi Gió Qua Nhà Cũ

Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam… Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép. Tôi cười, đưa cho bà một quả vải: “Mẹ cũng thèm à?” Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu — Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

A Trạch

A Trạch Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam…Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép.Tôi cười, đưa cho bà một quả vải:“Mẹ cũng thèm à?”Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu —Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

Mười Năm Vẫn Là Nàng

Mười Năm Vẫn Là Nàng Vì không nỡ để ta tham gia tuyển tú, cha ta liền cho người tung tin khắp nơi rằng ta si mê vị Cửu vương gia bệnh tật kia, say mê đến đi/ê/n dại, thề non hẹn biển sẽ cùng chàng sống ch .t có nhau. Hoàng thượng thân thiết với Cửu vương gia nhất, vừa nghe tin liền thật sự miễn cho ta khỏi vào cung tuyển tú. Một tháng sau, khi ta đang ở Nam Phong quán, tay vu/ốt ve cơ bụng của một gã trai trẻ, ngắm nghía cho thỏa. Thì quan phủ đột nhiên ập vào tr/uy qu/ét k/ỹ viện. Cửu vương gia ngồi trên xe lăn, ánh mắt lạnh như băng nhìn ta. “Những kẻ khác cứ theo luật mà xử, riêng kẻ này, phải tăng thêm một tội.”

Sau Khi Trợ Lý Của Hôn Phu Cướp Giường Bệnh Của Bố Tôi

Sau Khi Trợ Lý Của Hôn Phu Cướp Giường Bệnh Của Bố Tôi Sau khi kết thúc nhiệm vụ gìn giữ hòa bình, tôi vội vã đến bệnh viện để gặp người mẹ đang bệnh nặng của mình. Nhưng vừa tới nơi, tôi đã thấy bà bị vứt nằm ngoài hành lang, chỉ có một thân một mình, rét đến run rẩy. Tôi đang định đi tìm y tá để hỏi cho ra lẽ, thì một người phụ nữ trang điểm kỹ càng bước tới trước mặt tôi, ánh mắt khinh miệt từ trên cao nhìn xuống: “Cô là con gái của con mụ già này à? Mau dẫn bà ta đi đi, mùi hôi này làm tôi nhức cả đầu!” Vừa nói, cô ta vừa nhếch môi, giơ tay che mũi như sợ dơ. Tôi cố nén giận, trầm giọng nói: “Mẹ tôi vẫn đang nằm điều trị ở đây, cô dựa vào đâu mà đuổi chúng tôi?” “Dựa vào đâu à?” Cô ta bật cười, ánh mắt đầy trêu chọc. “Dựa vào tôi là trợ lý đặc biệt của đại thiếu gia nhà họ Tiêu, Tiêu Tư Thần. Phòng bệnh đặc biệt này phải nhường cho tôi!” …

Tạm Biệt Mười Năm

Tạm Biệt Mười Năm Vào đúng ngày kỷ niệm 10 năm yêu nhau, vị hôn phu của tôi lại đang đi công tác nước ngoài với cô trợ lý nhỏ. Tôi gọi hơn chục cuộc, nhưng không ai bắt máy. Gần như cùng lúc đó, tài khoản mạng xã hội của cô trợ lý cập nhật trạng thái mới. Trong đoạn video, người đàn ông phía sau cô ta đang c/ởi áo sơ mi, ánh sáng mờ ảo càng khiến cơ ngực rắn chắc của anh ta thêm rõ nét. Dòng chú thích là: “Ra nước ngoài mở mang tầm mắt cùng đại luật sư~ Ban ngày dạy làm việc, ban đêm dạy làm người, hí hí~” Tôi không nổi giận cũng chẳng kích động, chỉ thản nhiên thả tim và để lại bình luận: “Cố gắng nhé! Mong sớm thành người!”

Truyện đang đọc

Lâm Miểu

Lâm Miểu

Lâm Miểu   Từ nhỏ tôi đã được nhà họ Hoắc nuôi dưỡng như con dâu. Khi tôi hai mươi tuổi, tôi kết hôn với Hoắc Khuynh. Đến năm hai mươi tư tuổi, tôi sinh ra Hoắc Tự Thời. Hoắc Tự Thời giống hệt Hoắc Khuynh, luôn trầm mặc ít nói và không quá thân thiết với tôi. Trước kia mỗi đêm, tôi thường mang cho cha con họ một cốc sữa nóng. Nhưng hôm đó, Hoắc Khuynh lỡ làm đổ cốc sữa, còn Hoắc Tự Thời lén đổ sữa đi. Tôi bỗng cảm thấy mệt mỏi. Khi tôi đưa đơn ly hôn cho Hoắc Khuynh, anh ta nhíu mày, vẻ không hài lòng hỏi tôi: “Chỉ vì chuyện này thôi sao?” “Ừ, chỉ vì chuyện này thôi.”

Chương 3
Tín Hiệu Yêu Thích

Tín Hiệu Yêu Thích

Tín Hiệu Yêu Thích Khi tôi ở bên Mục Nghiêu, tình yêu của hắn mới bắt đầu chớm nở. Tôi là người đầu tiên hắn yêu. Có người nói rằng với địa vị của Mục Nghiêu, sau khi hắn trải nghiệm sự đời, chắc chắn sẽ đá tôi. Nhưng mỗi lần nghe thấy điều đó, Mục Nghiêu luôn đứng ra bảo vệ tôi và hứa hẹn sẽ không bao giờ nói lời chia tay, rằng tôi là bạch nguyệt quang duy nhất trong lòng hắn. Tuy nhiên, chỉ sau chưa đầy sáu tháng, hắn đã chán tôi. Hắn ôm cô gái mới quen và trêu chọc tôi, nói: “Nếu là bạch nguyệt quang, thì càng đi xa càng tốt.” Trong ba tháng tôi rời đi, hắn đã thay đổi bạn gái liên tục. Đột nhiên, hắn lại bắt đầu quyến luyến và quyết định quay lại tìm tôi. Khi hắn nghe tin tôi đang ở trên giường với người anh em tốt nhất của hắn, hắn tức giận: “Thẩm Lan Châu, cậu giúp tôi chăm sóc bạn gái như vậy sao?”

Chương 2
Tội Lỗi

Tội Lỗi

Tội Lỗi Anh trai và chị dâu cưng chiều con trai như mạng sống, ngoan ngoãn phục vụ con mình. Cháu trai muốn lấy phân bôi lên thang máy, bị tôi phát hiện ngăn lại, nhưng cháu lại hắt hết phân lên người tôi, anh trai và chị dâu còn giận dữ mắng tôi: “Tuổi thơ chỉ có một lần, sao em có thể ngăn cản cháu phát huy trí tưởng tượng của mình như thế? Phải để thằng bé điên cuồng một chút mới đúng!” Không lâu sau, cháu trai lại muốn vén váy một bé gái, tôi lập tức kéo cháu về nhà. Thấy con trai mình khóc lóc, anh trai và chị dâu lại trách tôi: “Đều là trẻ con cả thôi, thằng bé có nhìn thấy gì đâu, vén một cái thì có sao đâu? Sao em có thể tước đi niềm vui của cháu mình chứ?” Sau đó, cháu trai lại nhắm vào tôi, cố ý để xà phòng trong nhà vệ sinh, hại tôi một xác hai mạng! Sau khi tôi chết, cháu trai dùng nước mắt để che giấu tội ác của mình, anh trai và chị dâu liền an ủi nó: “Con trai mẹ không làm gì cả, chắc chắn là cô của con đi đứng không cẩn thận nên mới bị té ngã, không sao đâu con yêu của mẹ.” cha mẹ tôi nhanh chóng dọn dẹp nhà vệ sinh, đưa tôi đi hỏa táng, ký tên. Chồng và cha mẹ chồng biết tin thì đau khổ vô cùng, lần lượt gặp chuyện, linh hồn tôi tức giận đến mức tan biến! Khi mở mắt ra, tôi trở về ngày cháu trai muốn lấy phân bôi lên thang máy.

Chương 2