Đề xuất

Từ Giả Thành Thật
Hiện đại

Từ Giả Thành Thật

Từ Giả Thành Thật Chồng tôi – một tổng tài từng hô mưa gọi gió – sau khi phá sản thì mắc chứng trầm cảm. Chỉ sau một đêm, tôi từ vợ tổng giám đốc rơi thẳng xuống thân phận nhân viên quèn làm thuê kiếm sống. Để giúp chồng trả nợ, gom tiền chữa bệnh trầm cảm cho anh, tôi đến hội đấu giá làm lễ tân đón khách. Nhưng tôi không ngờ, người đáng lẽ giờ này đang nằm viện điều trị tâm lý – chồng tôi – lại ngồi ung dung ở khu vực VIP, mắt không thèm chớp mà giơ bảng đấu giá chiếc vòng cổ đắt đến choáng người, rồi tặng cho người phụ nữ ngồi bên cạnh anh ta. Mà sợi dây chuyền đó, chính là kỷ vật của bà nội tôi – tôi đã phải đem cầm để lấy tiền giúp anh trả nợ.

3 chương 128 lượt đọc
Hoa Hoa Như Ý
Hiện đại

Hoa Hoa Như Ý

Hoa Hoa Như Ý Tôi bị bế nhầm. Lúc bố mẹ ruột tìm thấy tôi, tôi đang đeo giỏ tre đi thái rau cho heo ăn. Họ ôm tôi khóc lóc rất đau lòng, tôi vẫn còn nhớ thương đến chuyện thả trâu trên núi, sợ trâu đi lung tung ăn hoa màu nhà người ta. Lúc này, có một cô bé đi từ sau lưng họ ra. Cô ấy mặc váy xinh đẹp, trên đầu còn đeo nơ bướm, xinh đẹp đến mức khiến tôi cảm thấy mặc cảm. Cô ấy nhìn tôi, trong mắt là sự hổ thẹn, không ngừng nói: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi…” Chúng tôi đâu có biết nhau, tại sao cô ấy lại xin lỗi tôi?

4 chương 161 lượt đọc
Mong Em Một Đời Hạnh Phúc
Hào Môn

Mong Em Một Đời Hạnh Phúc

Mong Em Một Đời Hạnh Phúc Trước khi kết hôn, Thẩm Duật Phong và tôi có một thỏa thuận hôn nhân, điều khoản quan trọng nhất trong đó chính là không được phép công khai cuộc hôn nhân của chúng tôi. Sau khi cưới, anh được mời tham gia phỏng vấn. Phóng viên: “Chào tổng giám đốc Thẩm.” Thẩm Duật Phong: “Đúng vậy, tôi đã kết hôn.” Phóng viên: “…Sáng nay ngài đã ăn gì vậy?” Thẩm Duật Phong: “Vợ tôi họ Khương.” Phóng viên: “Chuyện đó…” Thẩm Duật Phong: “Tôi rất yêu cô ấy.” Phóng viên: …Anh trai à, ai cũng nhìn ra được anh vừa mới kết hôn luôn đấy.

4 chương 139 lượt đọc
NHẶT ĐƯỢC NHẬT KÝ CỦA HỌC BÁ
Hiện đại

NHẶT ĐƯỢC NHẬT KÝ CỦA HỌC BÁ

Ở chợ đồ cũ, tôi tình cờ mua được cuốn nhật ký của học bá cấp ba Thịnh Tư Niên – người từng thầm thích tôi.Nhìn thấy tên anh ấy đứng đầu bảng xếp hạng đại gia, tôi cảm thán mình đã bỏ lỡ cơ hội lớn.Không ngờ, em trai của Thịnh Tư Niên lại gọi điện cho tôi.“Cô Giang, nghe nói cô mua được cuốn nhật ký của anh tôi, có thể trả lại được không?“Anh tôi đang nổi trận lôi đình vì tôi làm mất cuốn nhật ký, còn định gửi tôi đến sa mạc Sahara.“Biệt thự số 109 đường Yến Tây, cô mau mang nó đến đây, gấp lắm rồi, cứu mạng tôi với.”

5 chương 258 lượt đọc
Mỹ Nữ Béo Trọng Sinh
Báo Thù

Mỹ Nữ Béo Trọng Sinh

Mỹ Nữ Béo Trọng Sinh Ta vốn là mỹ nhân đệ nhất kinh thành, nhưng lại bị mẹ kế nuôi thành một người béo hai trăm cân. Bà cho ta ăn như nuôi heo, dù ta không nuốt nổi, bà vẫn ép ta ăn. Sau này ta mới biết, bà đang làm áo cưới cho nữ nhi của mình. Sau khi ta trở thành nữ tử béo, trong kinh thành truyền đủ loại tiếng xấu của ta, ai nhìn thấy ta cũng cau mày tránh xa. Ta như mong muốn của bà, gả vào một nhà á.c nhân, bị bà mẫu và cô em chồng mỉa mai, bị trượng phu ghét bỏ. Cuối cùng, mang theo hài tử trong bụng ch .t ré.t tại mùa đông. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về năm mười ba tuổi. Lúc này, phụ thân vẫn còn thương yêu ta, mẹ kế chưa kịp đẩy ta vào h.ố lử.a. Kiếp này, ta nhất định phải thay đổi số phận của mình.

5 chương 115 lượt đọc
Anh Trai Phản Diện Là Đầu Bếp Riêng Của Tôi
Hiện đại

Anh Trai Phản Diện Là Đầu Bếp Riêng Của Tôi

Trong nguyên tác, anh ta bị nữ chính dùng đồ ăn dụ dỗ như dắt một con chó. Chơi chán rồi thì bị vứt bỏ như rác rưởi. Cuối cùng chết đói ngay trong căn biệt thự. Nhưng bây giờ anh lại có thêm tôi. Một cô em gái ruột kén ăn, tham ăn, tính khí khó chiều, lại còn thù dai và cực kỳ nhỏ mọn. Món ăn nhạt một chút hay mặn một chút cũng không ăn. Cơm cứng một chút hay mềm một chút cũng không nuốt. Đồ ăn ngoài không ăn, đồ ăn nhanh không ăn. Không phải anh tự tay nấu thì càng không ăn.

2 chương 36 lượt đọc
Cô bé trong sân
Hiện đại

Cô bé trong sân

Tôi tan học về nhà, thấy cảnh sát, còn có một cô bé nằm trong sân. Toàn thân đầy bùn, xấu xí, khuôn mặt trắng tím giống như tiểu cương thi trong phim của Lâm Chánh Anh. Một chú cảnh sát hỏi ba tôi: “Tại sao thi thể lại bị chôn trong sân nhà anh?” Tôi sợ hãi trốn vào trong nhà, cách biệt tiếng ồn ào bên ngoài, tôi nghe thấy tiếng khóc. Trong căn nhà chỉ có một mình tôi.

3 chương 40 lượt đọc
Ăn vào là biết
Kinh Dị

Ăn vào là biết

Tôi có một dị năng đặc biệt nhưng vô dụng, đó là mỗi khi ăn thịt, trong đầu tôi sẽ hiện lên bức ảnh lúc sinh thời của miếng thịt đó. Phần lớn đều là đủ loại gà, heo, bò, cừu, vân vân. Nhưng hôm nay, khi tôi ăn miếng thịt này, trong đầu lại hiện lên… ảnh của bạn học tôi, Chu Trì.

4 chương 36 lượt đọc
CHỒNG TÔI CÓ 2 NHÂN CÁCH
Hiện đại

CHỒNG TÔI CÓ 2 NHÂN CÁCH

Khi đi vào giấc mơ của chồng, tôi mới phát hiện ra một tính cách hoàn toàn khác của anh ấy.Bình thường, anh ấy: Vẻ mặt nghiêm nghị, giọng điệu lạnh lùng, vì bảo vệ “bạch nguyệt quang” mà nghiêm khắc cảnh cáo tôi: “Tránh xa Tiểu Mạn ra, nếu cô ấy có bất kỳ tổn hại nào, tôi sẽ không tha cho em.”Trong giấc mơ của anh ấy: Đôi mắt đong đầy tình cảm, biểu hiện buồn bã, tội nghiệp nhìn tôi: “Chỉ có anh mới có thể nhìn thấu sự mạnh mẽ giả tạo của em, hiểu được nỗi buồn của em, bảo vệ sự yếu đuối của em… huhu, vợ yêu ơi, nhìn anh một cái được không?”

9 chương 343 lượt đọc
Trùng Tên Với Nữ Chính
Hiện đại

Trùng Tên Với Nữ Chính

Trùng Tên Với Nữ Chính Sau khi xuyên vào sách, tôi phát hiện mình trùng tên với nữ chính. Một cách rất tự nhiên, tôi cho rằng mình đã xuyên thành nữ chính. Vì thế, dựa vào hào quang nữ chính, tôi liền tìm đến nam chính khi anh ta còn là một tên nghèo rớt mồng tơi, bá đạo nhào tới trước mặt anh. Thậm chí lúc anh đỏ mắt nói ghét tôi, tôi còn tưởng đó là “tình thú”. Cho đến khi nữ chính thật sự xuất hiện, tôi mới biết… Anh ta thật sự rất ghét tôi. Trái tim tôi tan nát, liền thu dọn đồ đạc định rời đi. Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi đã bị nam chính chặn lại ở góc tường: “Chạy gì chứ, chơi chán rồi sao, bảo bối?”

4 chương 97 lượt đọc

Truyện mới

Sa Ngã Sâu Sắc

Sau khi tôi tự bỏ thuốc cho mình rồi lao vào lòng anh trai nuôi, nhưng anh ấy vẫn không hề dao động. Tôi nhìn thấy những dòng bình luận bay qua: 【Cười chết mất, nếu đổi thành nữ chính thì sớm đã bị nhét thành bánh su kem rồi.】 【Nữ phụ lần sau cứ bỏ thuốc cho nam chính đi, như vậy… nam chính có thể “bùm bùm bùm” nữ chính rồi.】 【Rõ ràng có số mệnh công chúa xinh đẹp, lại cứ cố tranh đàn ông với nữ chính, đáng đời cuối cùng phá sản lại còn bị hủy dung.】 Tôi sợ đến mức trước mắt tối sầm. Quay đầu liền tìm một người bạn trai. Nhưng về sau, Tạ Kỳ Sâm lại bóp lấy eo tôi, ép tôi trước gương. Đôi môi anh ánh lên vẻ ướt át, giọng khàn thấp nói: “Ngoan nào, mấy tên đàn ông hoang bên ngoài có biết hầu hạ em như tôi không?”

Nhường Chồng Nhường Luôn Đại Họa

Tôi bảo bạn thân thử váy phù dâu, ai ngờ cô ta lại mặc luôn váy cưới. Sáng ngày cưới, cô ta cùng bạn trai tôi từ cùng một căn phòng bước ra, quần áo xộc xệch. Nhân viên phục vụ sững sờ, bố mẹ tôi thì khóc lóc om sòm. Bạn trai tôi áy náy tiến lên ôm tôi. Tôi không ầm ĩ, cũng không làm loạn, ngay tại chỗ hào phóng tuyên bố nhường luôn hôn lễ cho hai người họ. Bạn thân đắc ý ra mặt, nhưng cô ta không biết… Ngay lúc bạn trai ôm tôi, miếng ngọc hộ mệnh bà nội để lại đã vỡ nát. Bà từng nói, ngọc vỡ là chắn tai. Mà là đại họa.

Hiểu Lầm Giá Trị Hận Ý

Tôi xuyên thành người vợ háo sắc của nam chính, ngày nào cũng quấn lấy anh làm tình, đòi hỏi không biết chừng mực. Sô pha, phòng ngủ, nhà bếp, cửa sổ sát đất…… Cho đến khi giá trị hận ý vọt lên 99, tôi mới kinh hoàng phát hiện mình xuyên vào không phải po văn, mà là thanh thủy văn! Tô Dự là nam chính X lãnh đạm! Từ đó về sau tôi nơm nớp lo sợ, cẩn thận từng li từng tí, không dám quấn lấy anh nữa, hễ trời vừa tối là chạy đến khách sạn, không về nhà. Thậm chí còn chủ động đề nghị ly hôn. Hy vọng có thể giảm bớt sự căm ghét của anh đối với tôi. Thế nhưng người đàn ông lại không nhịn được nữa, đôi mắt đỏ lên bùng nổ, bệnh hoạn mất kiểm soát giam chặt tôi, từng chữ điên cuồng: “Tại sao em không quấn lấy tôi nữa?” “Là tôi già rồi, hay là tên XL bên ngoài kia đã khiến em ăn no rồi?”

Từ Bỏ Gia Đình Độc Ái: Kiếp Này Tôi Sống Cho Chính Mình.

Kiếp trước, tôi và chồng ân ái bên nhau suốt ba mươi năm. Đến năm năm mươi tuổi, ông ta đột nhiên thú nhận—ông ta đã yêu chính nữ sinh của mình. Tôi cứ nghĩ ông ta chỉ nhất thời mê muội, sống chết không chịu ký vào đơn ly hôn. Cô nữ sinh kia không thể chen chân vào gia đình tôi, quay đầu xuất ngoại, chẳng bao lâu sau đã nghe tin kết hôn. Ngày cô ta tổ chức đám cưới, chồng tôi thất hồn lạc phách, gặp tai nạn xe, để lại tàn tật. Tôi chăm sóc ông ta suốt mười lăm năm trời bên giường bệnh. Trước khi chết, ông ta nắm tay tôi, giọng run rẩy: “Cả đời này, điều tôi hối hận nhất… là đã cưới em. Nếu có kiếp sau, tôi nhất định sẽ dũng cảm hơn…” Con cái đem cái chết của cha chúng, đổ hết lên đầu tôi. Sau đó, tôi cũng liệt giường. Một đứa là tổng giám đốc công ty, một đứa là tinh anh du học về—thế mà lại ném tôi vào viện dưỡng lão rẻ tiền nhất. Sau khi tôi chết, chúng tiện tay hất tro cốt của tôi xuống cống nước bốc mùi, còn hả hê nói: “Nếu không phải tại bà, ba tôi với dì Tiểu Nhu đã sớm được hạnh phúc rồi! Một người đàn bà độc ác như bà, căn bản không xứng có kết cục tốt!” Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày chồng thú nhận.

Sau Khi Nhầm Chỉ Số Phiền Chán Thành Chỉ Số Chinh Phục

Sau khi chinh phục thành công đại ca học đường, tôi lộ nguyên hình, bắt đầu hành hạ anh ta đủ kiểu. Không cho anh trốn học đi tiệm net, phải gọi là đến ngay, còn không được nổi nóng với tôi. Dù vậy, chỉ số chinh phục trên đầu anh vẫn đều đặn tăng lên. Tôi tự cho rằng anh yêu tôi đến phát điên. Cho đến một năm sau khi hệ thống online, tôi tự tin cho nó xem chỉ số chinh phục của đại ca học đường. Hệ thống nhìn chằm chằm vào con số đỏ rực trên đầu đại ca học đường, im lặng rất lâu. Cuối cùng nghiến răng nghiến lợi nói: 【Cái quái này là chỉ số phiền chán!】

Không tìm được đường lên giường

Khi bạn trai đi tắm, tôi lướt thấy một video. Trong video, một blogger huyền học nói rằng mũi giày không được chĩa về phía giường, nếu không quỷ sẽ giẫm lên giày mà leo lên giường. Muốn tránh tình huống này, chỉ cần làm rối hướng đặt giày, quỷ tự nhiên sẽ bị lạc đường. Nhìn đôi dép đặt ngay ngắn bên giường, tôi nhất thời nổi hứng, đá chúng loạn cả lên. Một lúc sau, bạn trai từ phòng tắm đi ra, cúi đầu lục lọi bên giường. Tôi hỏi anh đang tìm gì, nhưng anh lại nhìn chằm chằm vào mắt tôi: “Em yêu, anh không tìm được đường lên giường nữa rồi.”

Mèo yêu

Tôi là một con mèo yêu, vô tình rơi vào ổ hổ, bị hổ mẹ nhận làm con của mình. Ba tháng trước, hổ mẹ đắc ý nhìn tôi nói: “Không hổ là đứa con xuất sắc nhất của ta, lớn hơn cả anh chị nó.” Ba tháng sau, nhìn tôi vẫn chỉ là một cục nhỏ xíu, hổ mẹ lo lắng: “Sao lại không lớn lên vậy?” Mẹ à, có khi nào thật ra con không phải là hổ không?

Ngọc bích đầy đặn và đẹp mắt

Chị dâu đã ch/ết. Ch/ết trong cái hố do tượng Bồ Tát bằng đất trong khe núi đổ xuống để lại. Ngâm ba ngày, toàn thân trắng bệch. Người trong làng đều nói đây là Bồ Tát phù hộ, con dâu trong làng không thể chạy thoát. Mẹ tôi nhổ một bãi nước bọt về phía Bồ Tát: “Phi, ch/ết rồi thì có ích gì, nhận nhiều hương khói như vậy, giỏi thì trả lại một người còn sống đi!” Nói xong mười ngày sau, tôi lại phát hiện chị dâu còn sống sờ sờ trong cái hố.

Quan Hệ Đồng Phạm

Để nữ chính thuận lợi công lược, hệ thống đã giả tạo cái chết của tôi. Khi tôi mở mắt lần nữa, đã là sáu năm sau. Tôi đứng trên đầu phố, trong túi không có một đồng nào, nam nữ chính đã sớm hạnh phúc viên mãn, còn tôi vừa mới trốn ra từ một trận hỏa hoạn, chật vật đến mức ngay cả một chiếc giày cũng mất. Có chút mờ mịt, tôi gửi tin nhắn cho Chu Tư Trú. “…Có thể đến đón tôi một chút được không?” Điện thoại rất nhanh đã gọi lại. Nhưng người lên tiếng lại không phải Chu Tư Trú. Đứa trẻ im lặng một lúc, giả vờ lạnh nhạt nói: “Ồ, lại thêm một người mạo danh mẹ tôi.”

Ta Là Mèo, Không Phải Hổ Đâu Nương Ơi!

Ta vốn là một con miêu yêu, trong một lần sơ ý rơi vào hang hổ, lại bị mẫu hổ nhận nhầm làm con ruột. Ba tháng trước, nàng còn đắc ý nhìn ta mà nói: “Quả không hổ là đứa con xuất sắc nhất của ta, lớn hơn cả huynh tỷ ngươi.” Ba tháng sau, nhìn ta vẫn chỉ bé xíu một đoàn, nàng lại cau mày lo lắng: “Sao lại không lớn lên chút nào?” Nương a… có khi nào… kỳ thực ta không phải là hổ không?

Trúc Mã Giả Vờ Mất Trí

Trúc mã Tạ Hoài Cẩn gặp tai nạn xe và mất trí nhớ. Tôi đã thèm khát anh ấy từ lâu, trong đầu chợt xoay chuyển một ý nghĩ, liền lừa anh nói: “Thật ra tôi là bạn gái của anh!” Từ đó, tôi sống những ngày tháng hạnh phúc mỗi ngày hôn chụt lên môi anh, sờ bụng sáu múi của anh. Nhìn anh mỗi lần bị tôi trêu chọc đến mức vành tai đỏ bừng, lại chỉ có thể ngoan ngoãn chịu đựng. Trong lòng tôi quả thật sướng đến phát điên. Cho đến ngày hôm đó, tôi vô tình nghe lén anh khoe khoang với bạn bè: “Giả vờ mất trí nhớ thì sao chứ? Đây gọi là chiến lược! Nếu không thì cậu nghĩ tôi theo đuổi được vợ bằng cách nào?” “Cô ấy tưởng mình ở tầng thứ tư, thật ra cô ấy ở tầng thứ nhất, còn tôi thì ở tầng khí quyển.”

Video tìm người bao nuôi

Tôi đăng một video tìm người bao nuôi. Thật sự có người bắt đầu chuyển tiền cho tôi. Không gặp mặt, không nói chuyện nhạy cảm, tôi cũng không biết hắn muốn gì. Nhưng tôi lại bắt đầu phụ thuộc vào hắn. Thậm chí còn than phiền với hắn về đồng nghiệp của tôi. Cho đến một ngày, hắn hỏi tôi bát tự của đồng nghiệp. Không ngờ hôm sau đồng nghiệp của tôi lại tự kết liễu.

Truyện đang đọc

Tang Lê Tiễn Tuyết Thời

Tang Lê Tiễn Tuyết Thời

Tang Lê Tiễn Tuyết Thời Ngày thứ hai sau khi ta nhận sính lễ của tiểu hầu gia, liền có người đưa tin vào tai: hắn đã nuôi ngoại thất. Khi ấy ta mới hiểu, hôn sự này bất quá chỉ là thủ đoạn quyền biến để hắn đường đường chính chính rước tình nhân vào phủ. Cái gọi là tiết lộ phong thanh chẳng qua cũng chỉ là thử xem ta có dễ nắn bóp như cục bột mềm kia hay không. Quả nhiên, đến ngày đại hôn, Vệ Cảnh ngang nhiên bế ả kỹ nữ kia xông vào tân đường. Dưới ánh nến đỏ chói lòa, đôi uyên ương dơ bẩn kia lại quỳ ngay trước mặt ta, còn bức ép ta nhận chén trà tiểu thiếp. “Ngươi là chính thất, lẽ ra phải có dung lượng để chứa người.” Ta mỉm cười như gió xuân, thong dong tiếp lấy chén trà ấy, còn rộng rãi đón kẻ tiện nhân kia nhập môn. Rốt cuộc, đôi oan gia tội nghiệp này đã chạy tới tận trước mặt ta để cầu một cái chết. Mà ta, vốn là người hiền hòa nhân hậu, đương nhiên phải thành toàn cho bọn họ.

Chương 4
Thói Quen Không Hoàn Hảo

Thói Quen Không Hoàn Hảo

Thói Quen Không Hoàn Hảo Tôi xuyên không thành trợ lý của tổng tài, trở thành người đi đầu trong các drama. Nữ chính vô tình làm đổ ly cà phê vừa pha lên chiếc áo sơ mi mười vạn tệ của tổng tài, tôi giả vờ hoảng hốt và trách mắng, nhưng trong lòng lại kinh ngạc tột độ. 【Chet tiệt, nước một trăm độ C đổ lên ngực thế này không phải sẽ b/ỏng rộp hết sao? Mỗi bên ngực một cái, ngày mai tổng tài mặc áo lót đi làm luôn đi!】 Tổng tài đang lạnh lùng bỗng khựng lại, quay đầu nhìn tôi với vẻ mặt khó coi.

Chương 1