Ở thành phố lớn, tôi suýt nuôi mình đến ch//ết đói, nên nửa đêm liền mua vé chạy thẳng vào rừng sâu. Dân làng hùng hổ vây lấy tôi: “Cái thứ đang có kinh kia, mày phải đ//ẻ cho mỗi người chúng tao một đứa con trai!” Tôi vừa nghe đã biết—chuyến này đến đúng chỗ rồi. Hổ hổ như tôi đây… Cuối cùng cũng có thể thực hiện tự do ăn thịt.
Sau khi thành thân với Tạ Vân Diệp một năm, chàng gặp nạn nơi biên quan, được một nữ y tình cờ đi ngang cứu giúp. Vì báo ân cứu mạng, chàng đưa nàng về phủ, nhận làm nghĩa muội. Cố Thanh Hàn từ đó cả đời không xuất giá, treo hồ cứu thế, được bách tính kính ngưỡng. Về sau, Tạ Vân Diệp trúng độc, nàng ngày đêm thử thuốc, cuối cùng vì tích độc mà mất. Còn ta, an nhiên ngồi vững vị trí lão phu nhân hầu phủ suốt năm mươi năm. Con trai sợ ta thương tâm, chưa từng cho ta bước vào từ đường. Mãi đến khi lâm chung, ta muốn thắp cho Tạ Vân Diệp một nén nhang, mới phát hiện trong từ đường có thêm một bài vị — trên đó rõ ràng khắc: “Thê tử của Tạ Vân Diệp: Cố Thanh Hàn.” Con trai bất đắc dĩ thở dài: “Phụ thân lúc lâm chung đã dặn, từ khi gặp Cố di, mới biết chân ái là gì. Chỉ tiếc Cố di tính tình cương liệt, không chịu làm thiếp, nên người hứa cho nàng danh phận chính thê, hợp táng cùng mình.” “Mẫu thân… đều chỉ là một danh phận hư vô, người chết rồi cũng hóa cát bụi, người cứ nhường cho Cố di đi.” Mở mắt lần nữa, ta trở về ngày Tạ Vân Diệp đưa Cố Thanh Hàn về phủ. Ta thần sắc đạm bạc: “Tùy hầu gia an bài.”
Tôi và anh trai nhà bên là thanh mai trúc mã. Tôi nói nhiều, thích bám lấy anh làm nũng. Còn anh vừa hay lại trầm tính, không thích nói chuyện, con người cũng lạnh lùng. Từ nhỏ đã có người lấy chúng tôi ra đùa, nói một người là nồi, một người là nắp, trời sinh là một đôi. Lớn hơn một chút, đi học rồi, chúng tôi vẫn luôn học cùng một trường. Bạn bè xung quanh cũng cảm thấy chúng tôi như hình với bóng, sớm muộn gì cũng sẽ ở bên nhau. Cho đến ngày tôi lấy hết can đảm để tỏ tình với anh, tôi nhìn thấy những dòng bình luận trước mắt: 【Đáng tiếc thật, thanh mai trúc mã vẫn không thắng nổi người từ trên trời rơi xuống.】 【Nữ phụ còn chưa biết đâu, hôm nay nữ chính sẽ chuyển đến trường của họ, đến lúc nam chính nhìn thấy nữ chính sẽ yêu từ cái nhìn đầu tiên.】 【Nữ phụ cũng không tự nhìn lại mình đi, nói nhiều, bám người, suốt ngày quấn lấy nam chính của chúng ta, không thấy trên mặt nam chính toàn là vẻ mất kiên nhẫn sao?】 【Giống hệt một đứa trẻ còn chưa cai sữa, cũng chỉ có nam chính tính tình tốt mới chịu để ý đến cô ta thôi.】 【Thật ra nữ phụ cũng khá đáng thương, cô ấy mắc chứng lo âu chia ly, lại còn thích nam chính từ nhỏ, kết quả nam chính chỉ bị nữ chính thu hút, về sau sức khỏe nữ phụ càng ngày càng kém, bệnh chết.】 Những lời đã đến bên miệng, lại bị tôi nuốt ngược trở vào. Tạ Nam Tề lại nhìn thấy lá thư tình trong tay tôi, đưa tay muốn nhận lấy: “Cho anh à?”
Sau khi chinh phục được vị thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh nổi tiếng nóng nảy hung bạo, tôi hoàn toàn bay cao quên trời đất. Không cho anh hút thuốc, đua xe, còn bắt anh mỗi ngày quay video báo cáo hành tung cho tôi kiểm tra, thậm chí ép một người mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng như anh phải ăn quán vỉa hè cùng tôi. Anh lạnh mặt không nói gì, nhưng mỗi lần đều làm đúng theo yêu cầu của tôi. Tôi đắc ý vô cùng, chắc chắn rằng tên máu lạnh vô tình này đã hoàn toàn không thể rời xa tôi nữa rồi. Cuộn mình trên sofa, tôi đắc chí chỉ vào thanh chỉ số màu đỏ sắp đầy. “Thấy chưa, muốn công lược kiểu đàn ông hoang dã bất kham thế này thì phải dùng chiến thuật làm màu như tôi.” Hệ thống im lặng, một lúc lâu sau mới yếu ớt nói: 【Ký chủ… nhầm rồi. Chỉ số màu đỏ đó không phải độ công lược, mà là giá trị sát khí. Nếu đạt đến 100% thì rất có thể anh ấy sẽ xử đẹp cô đấy!】 Tôi sợ đến mức run lên, bịch khoai tây chiên trong tay rơi thẳng xuống đất. Người đàn ông đang bưng trái cây đi về phía tôi hơi tối mắt lại, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh. “Lại muốn giở trò gì nữa? Còn không qua ăn trái cây?” Đầu gối tôi mềm nhũn, lắp bắp nói: “Đột nhiên cảm thấy dưới đất khá mát, tôi quỳ ăn cũng được…”
Tôi là một kẻ “giả vờ khiêm tốn”, từ nhỏ đã sống chết tranh giành vị trí số một. Mỗi lần nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của người khác dành cho “học thần” rơi đúng vào mình, tôi sướng đến tê cả da đầu. Cho đến khi lên cấp ba, tôi trở thành “vạn niên lão nhị”. Sau đó, người đứng nhất với người đứng ba… yêu sớm. Một lần công bố điểm kiểm tra, tôi nghe có người nói: “Triệu Nhiễm sao cứ kẹp giữa cặp đôi người ta làm bóng đèn vậy, ha ha ha…” Đi ngang qua một lớp học trống, tôi nghe thấy thủ khoa đang giảng bài cho bạn gái: “Bé à, lần sau em cố thêm vài điểm, tên chúng ta có thể đứng sát nhau rồi.” “……” Tôi… hoàn toàn hắc hóa. Muốn tên đứng cạnh nhau chứ gì? Được thôi. Tôi thi hạng nhất, tác thành cho hai người!
Ngày tôi sinh ra được ba ngày, bị quấn trong một tấm chăn rách, vứt ngay dưới cánh cổng sắt của bang Cửu Tiêu. Mười hai gã đàn ông thô kệch đứng vây quanh, nhìn nhau trân trối. “Đại ca… ngoài cửa… có một đứa.” Hoắc Cửu gia ngồi xổm xuống. Trên tay ông có ba vết sẹo cũ, ngón trỏ to hơn cả cẳng tay tôi. Ông chọc chọc má tôi. Tôi chụp lấy ngón tay ông, nhe miệng cười với ông một cái. “Nuôi.” Chỉ một câu. Từ đó, tôi có thêm một người cha, bảy người chú.
Ngày thứ ba kể từ khi Trần Kiều bỏ trốn, “cục nợ” cô ta để lại gõ cửa nhà tôi. Thằng bé mặt lạnh tanh, ngẩng đầu nhìn tôi đầy dè chừng. “Mẹ cháu không cần cháu nữa rồi. Cô có thể… cho cháu chút đồ ăn không?” Tôi tiện tay ném cho nó nửa cái pizza ăn dở từ tối qua. “Ăn xong thì đem rác trước cửa đi đổ. Chỗ bà đây không nuôi kẻ ăn không. Tiền thuê nhà mẹ mày nợ, sau này mày đi làm mà trả.” Chu Trì ăn ngấu nghiến, xong thật sự xách túi rác xuống lầu. Mười năm sau. Trần Kiều, cả người đeo đầy vàng bạc châu báu, tìm đến cửa, khóc lóc đòi đón đứa con vừa thi đỗ thủ khoa khối tự nhiên đi. Chu Trì cao mét tám lăm đứng chắn trước mặt tôi, ánh mắt lạnh như băng. “Thưa bà, bà đang chắn đường tôi đi mua bánh nướng lạnh cho mẹ tôi.”
Ta là con gái nhà buôn, cả người vương mùi tiền bạc, trong triều không người, trong tộc không quan. Có thể gả ta vào phủ Vệ Quốc công, tất cả chỉ nhờ một thứ — tiền.
Tôi nhặt về ba con sói con, cuối cùng chúng đều biến thành người. Còn ngày nào cũng quấn lấy tôi làm chuyện đó. Khi tôi mệt đến mức rã rời, nghe thấy bọn họ nói: “Chậc, thể lực với cái thân thể như cô ta mà dám nuôi ba đứa chúng ta à?” “Không sao, chỉ cần cô ta không chịu nổi nữa thì sẽ đem chúng ta cho em gái cô ta thôi.” “Giờ cô ta còn chẳng đứng dậy nổi. Làm thêm vài ngày nữa, chắc chắn sẽ bỏ nuôi bọn mình.” Tôi tối sầm mắt, lập tức gọi điện cho em gái: “Không phải em nói mình thiếu thốn sao? Chị cho em cả ba con sói nhà chị, em đổi con xà nhân ‘bạch kim’ của em cho chị đi!”
Bùi Hiến Nam mắc chứng tự kỷ, còn tôi là cô dâu nuôi từ nhỏ của anh ấy. Mỗi ngày tôi đều tận tâm tận lực kéo quần anh ấy, leo lên giường của anh. Ban đầu anh còn từ chối, về sau lại dần trở nên thuận theo. Tôi vốn tưởng rằng anh có tình cảm với tôi, nhưng vào một ngày nọ trước khi làm chuyện đó, tôi lại nhìn thấy từng dòng bình luận điên cuồng tràn qua. “Nam chính đã bị ép thành ra thế này rồi, nữ phụ làm màu này còn biết xấu hổ không, đợi đến khi nữ chính xuất hiện thì chứng tự kỷ của nam chính sẽ khỏi.” “Tôi nhớ nữ phụ này sau đó gia đình sẽ phá sản, cuối cùng lưu lạc đầu đường rồi chết cóng, chỉ vì cô ta tranh sủng với nữ chính.” “Lấy đâu ra mặt mũi mà nghĩ nam chính yêu cô ta sâu đậm vậy.” Tôi sợ đến mức buông lỏng cạp quần của Bùi Hiến Nam ra. “Hôm nay thôi vậy!”
Ta là cung nữ hầu hạ Hoàng thượng tắm rửa. Thế nhưng dạo gần đây khi hầu hạ Người, ta phát hiện có điều dị thường. Da thịt Người xanh tái, sau lưng lại mọc ra những sợi lông dài màu đen xám. Móng tay móng chân mọc nhanh đến mức hầu như ngày nào cũng phải cắt tỉa. Tứ chi cũng ngày càng trở nên cứng đờ. Tựa như loài… cương thi trong truyền thuyết. Cùng lúc đó, Tô Vi Nhi – kẻ vốn luôn không ưa ta bày mưu hãm hại, vu cho ta bất kính với Quý phi. Ta bị đánh ba mươi trượng, từ cung nữ hầu tắm giáng xuống làm dạ hương tỳ. Còn nàng ta thì dương dương đắc ý, thay thế vị trí của ta. Nhưng điều này lại đúng ý ta. Bởi nơi ở của dạ hương tỳ hẻo lánh nhất. Cũng là nơi gần với chốn an toàn và kiên cố nhất trong hoàng cung – lãnh cung.
Trong buổi xem mắt, người đàn ông đối diện hờ hững hỏi tôi: “Cô có phải kiểu người cực kỳ thích buôn chuyện không?” Tôi cười: “Tôi là trưởng ban tình báo đầu làng đấy, trên đời này không có chuyện gì tôi không biết.” Người đang nghịch bật lửa lập tức ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào tôi: “Buôn được bao lâu?” Tôi khựng lại, mím môi đáp: “Từ thời Bàn Cổ khai thiên lập địa buôn tới lúc con heo nhà dì Hai đ//ẻ lứa mới, sao hả?” Anh ta đứng phắt dậy, nắm chặt tay tôi: “Chúng ta đi đăng ký kết hôn luôn.” “Hả? Tôi còn chưa chuẩn bị…” Anh kéo tôi đi thẳng ra ngoài: “Cứ đăng ký trước đã. Sau cưới cô chỉ cần ở nhà buôn chuyện là được.” “Không cần đi làm à?” “Anh đưa cô thẻ phụ, muốn tiêu sao cũng được. Anh không về nhà cô cũng không cần quản, chỉ cần cô ở nhà nói nhiều là được.” Thế là tôi mơ mơ màng màng gả vào hào môn. Nhiệm vụ mỗi ngày: nói chuyện với không khí, kể chuyện thiên hạ. Kể từ khi tôi bước chân vào, căn nhà cổ trăm năm vốn âm u, suốt ngày phát ra tiếng động lạ, bỗng trở nên ấm áp. Ngay cả cây già đã ch//ết khô ngoài sân cũng bắt đầu nảy mầm. Bố chồng sợ tôi về nhà mẹ đ//ẻ, ngày nào cũng cho người chăm sóc tôi ăn ngon uống tốt. Cho đến khi bà mẹ kế ca//y ngh//iệt của chồng chỉ thẳng ra cửa, đuổi tôi đi: “Cô có bị bệnh không đấy? Ngày nào cũng lải nhải nhức cả đầu! Không có chút giáo dưỡng nào! Cầm mười vạn này rồi biến đi!” Tôi vừa bước ra khỏi cửa lớn, chiếc đèn phía trên rơi thẳng xuống. Bà ta bị đậ//p đến bê bết m//áu. Cùng lúc đó, tôi nghe thấy một tràng cười âm u.
Truyện đang đọc
Hai vong hồn cuối cùng tôi tiếp đón ở địa phủ
Tôi chưa từng nghĩ tới. Hai vong hồn cuối cùng tôi tiếp đón ở địa phủ, lại là chồng cũ và “bé ba” của anh ta. Người đàn ông trước đây đến cả cà vạt cũng muốn nũng nịu bắt tôi thắt hộ, là Diệp Vũ Hàng, giờ đây đang dịu dàng ôm một người phụ nữ khác an ủi: “Đừng sợ, có tôi ở đây.” Tiếng nức nở u uất của Giang Nguyệt vang vọng bên bờ Vong Xuyên. Mười năm rồi, tôi không ngờ vẫn có thể nghe lại giọng nói khiến người ta đau đầu này. Tôi sờ lên chiếc mặt nạ trên mặt, bỗng dưng thấy vô cùng may mắn vì công việc cần đeo mặt nạ, nên mới không đến mức xấu hổ khi gặp lại người quen. Bình tĩnh lại, tôi tiến lên, bày ra quy trình công thức hóa với hai người. “Xin chào, theo hồ sơ, hai người đã được xác nhận tử vong vì tai nạn xe vào lúc ba giờ hai mươi mốt phút chiều nay, đây là địa phủ, tôi là nhân viên tiếp đón của phòng chiêu hồn địa phủ, phụ trách đưa hai người đến điện Diêm La báo danh.” Giọng tôi vừa dứt, ánh mắt của Diệp Vũ Hàng đã lập tức dừng lại trên mặt nạ của tôi. Tôi như không hay biết gì, chuẩn bị đăng ký: “Trước tiên điền vào phiếu đã.” “Báo tên.” Diệp Vũ Hàng nheo mắt nhìn tôi hồi lâu, sau đó mới chậm rãi lên tiếng. “Diệp Vũ Hàng, Giang Nguyệt.” “Tuổi.” “33, 32.” “Quan hệ.” “Kết hôn mười năm.” Tôi khựng đầu bút lại. Kết hôn mười năm.
Nữ Thương Nhân
Nữ Thương Nhân Bà mẫu móc ra một tờ hưu thư đặt vào tay ta. Ta giật mình: “Mẹ, đây là thứ cha để lại cho người trước khi mất sao?” “Không, đây là nhi tử ta để lại cho ngươi.” Cái gì? Thừa dịp ta mang thai, muốn lấy mệnh ta? “Đừng lo lắng, nửa năm sau sẽ lại nạp ngươi vào cửa làm thiếp, đồ cưới của ngươi trước hết cứ để ta giữ cho, sau này chúng ta vẫn là người một nhà.” Đời trước ta đào mồ người khác, nên đời này phải làm người một nhà với các ngươi sao!? Ta vuốt ve bụng đã nhô cao, ra lệnh cho tâm phúc: “Đi, chúng ta đi phá từ đường của Tần gia trước đã!” “Không được, đó là tổ tông của Tần gia.” Hừ, đó là tổ tông nhà ngươi, chứ không phải tổ tông nhà ta!
Sau Khi Tổng Tài Bước Vào Dòng Vô Tận Đáng Sợ
Sau Khi Tổng Tài Bước Vào Dòng Vô Tận Đáng Sợ Tên phạm tội sát nhân biến thái gây án kề dao vào cổ tôi. Tôi: “Tốt lắm, anh đã thành công thu hút sự chú ý của tôi!” Nữ quỷ váy đỏ trên xe buýt nghiêng đầu mỉm cười quái dị với tôi. Tôi: “Cái đồ yêu tinh phiền phức này, bắt đầu từ hôm nay, tôi không cho phép em mỉm cười với người đàn ông khác!” Bá tước ma cà rồng trong lâu đài ma quái chuẩn bị hút cạn máu của tôi. Tôi: “Chết tiệt, gọi một tiếng vợ, mạng này trao cho anh!” … Tổng tài đến, tất cả đều tránh đường.