Đề xuất

Tiểu Tổ Tông
Hiện đại

Tiểu Tổ Tông

Tiểu Tổ Tông Nửa đêm tôi đi quẩy bar về, bị anh bắt quả tang tại chỗ. Trong lúc luống cuống, tôi lỡ làm rơi một cái hộp nhỏ trong túi ra ngoài. Tôi hoảng hốt giải thích: “Đây là kẹo cao su.” Sắc mặt anh ấy u ám đến mức muốn giết người: “Có loại kẹo cao su nào mà size XL?” “Em thấy ăn cũng ngon mà?” Tôi chột dạ cãi lại: “Không cần anh quản! Em trưởng thành rồi!” Về sau, anh ấy đè tôi dưới thân với gương mặt lạnh tanh, ánh mắt đầy nguy hiểm. “Trưởng thành rồi à?” “Vậy thì ban ngày dám cãi một câu, buổi tối anh sẽ trả lại gấp đôi.”  

5 chương 82 lượt đọc
TƯỞNG LÀ ANH TRAI AI NGỜ LẠI LÀ SẾP
Hiện đại

TƯỞNG LÀ ANH TRAI AI NGỜ LẠI LÀ SẾP

Gần đây anh tôi trả lời tin nhắn rất nghiêm túc, trong khi trước kia anh ấy toàn gọi tôi là “em cầu” cơ mà.Tôi: 【Anh ơi, hết tiền rồi, cứu em với.】Tôi còn gửi kèm một sticker mèo tội nghiệp ôm cái bát vỡ, ánh mắt van xin.Anh tôi: 【?】Tôi lập tức gửi hết hồ sơ y tế và hóa đơn viện phí vì sơ ý bị gãy chân, còn chụp thêm cận cảnh cái chân đang bó bột.Anh tôi: 【……】【Tiền viện phí lát nữa anh chuyển cho em.】Tôi: 【Yeah! Em tuyên bố anh chính là người đàn ông đẹp trai và tốt bụng nhất thiên hạ, em yêu anh chết đi được~】Anh không nói gì nữa.Một tháng sau, tôi đã bình phục, gửi tin nhắn rủ anh về nhà ăn cơm.Anh: 【Nhanh vậy à?】Tôi: 【Nhanh gì mà nhanh? Đã một tháng rồi đó.】Anh im lặng ba phút rồi trả lời: 【Vậy được, anh chuẩn bị chút đồ trước.】Hôm sau, tôi đứng trước cửa nhà, trợn mắt nhìn ông sếp.Tôi: “Anh đến đây làm gì?”Anh ta: “Không phải em gọi tôi tới à?”Tôi nhìn cái ảnh đại diện y hệt anh tôi… mắt tối sầm lại.Xong đời rồi! Hóa ra suốt thời gian qua tôi toàn gửi nhầm tin nhắn cho sếp!

5 chương 75 lượt đọc
Sau Khi Chồng Yêu Bị Mắng
Ngôn Tình

Sau Khi Chồng Yêu Bị Mắng

Sau Khi Chồng Yêu Bị Mắng Lúc nhận phỏng vấn, phóng viên hỏi tôi: “Kết hôn với nhà vô địch cờ vây thế giới bạn có hạnh phúc không?” Tôi chân thành trả lời: “Mỗi lần đợi anh ấy về ăn cơm, tôi đều phải chờ hai tiếng đồng hồ.” Ngay sau khi cuộc phỏng vấn được đăng tải, hashtag #Thiên tài cờ vây nổi tiếng Hứa Sâm không cho vợ lên bàn ăn cơm# nhanh chóng lên top tìm kiếm. Còn có người nhiều chuyện nói Hứa Sâm có ánh trăng sáng, tôi chỉ là thế thân của ảnh hậu Từ Vi. Khoảnh khắc Từ Vi “lỡ tay” dùng nick chính thích bài đăng đó, toàn thể cư dân mạng đoán tôi là kẻ thứ ba đầy mưu mô cướp vị trí chính thất. Sau đó tôi và Hứa Sâm tham gia một show tình cảm vợ chồng. [Tôi muốn xem kẻ thứ ba cướp cuộc sống của người khác sau sẽ sống như thế nào!] Thế nhưng dưới ống kính, người đàn ông mà mọi người cho rằng sẽ lạnh lùng lườm nguýt tôi lại bám lấy tôi hệt một chú cún con. Vừa về nhà sau trận đấu liền dính lấy tôi: “Ba triệu tiền tiêu vặt tháng này có đủ không em? Nếu không đủ thì bảo anh, anh còn một triệu tiền thưởng hôm nay nữa.” Anh ấy sau khi chơi cờ hơn chục tiếng mới được chợp mắt ngủ bù nên không muốn ăn cơm, tôi không có cách nào khác đành uy hiếp anh ấy dậy ăn: “Anh không ăn thì em cũng không ăn đâu đấy nhé.” Cư dân mạng rơi vào trầm mặc. [Đây gọi là không cho lên bàn ăn cơm ý hả?] [Sao bảo Hứa Sâm không yêu thương gì cô ấy, mỗi tháng ba triệu tiền tiêu vặt, rồi là đến đoạn không thương chưa?] [Chết tiệt! Nếu chồng tôi cũng cho tôi ba triệu tiền tiêu vặt mỗi tháng, đừng nói là có ánh trăng sáng! Anh ta mà ngoại tình… tôi còn đặt khách sạn giúp cho!]

3 chương 74 lượt đọc
Một kiếm, một rượu, một thế giới
Cổ Đại

Một kiếm, một rượu, một thế giới

Mùa xuân mưa lất phất.Thiếu niên thắt lưng mang một thanh kiếm gỗ, tay phải xách một cái giỏ tre cũ, lưng mang một bầu rượu, đi đôi giày cỏ, bước chân nhẹ nhàng, mặc cho gió thổi hoa đào rơi rụng trên tóc mai ướt và áo xanh rách rưới. Thiếu niên dung mạo điềm đạm, phong thái tao nhã.Thiếu niên vượt qua rừng, đội mưa, mắt sáng trong, tuổi chừng mười một, mười hai, cả đoạn đường gian nan.Cậu tên là Cố Dư Sinh.Một năm trước, đại yêu quái vào Thanh Bình Châu, nhân tộc gặp nguy nan.Đó là lần cuối Cố Dư Sinh nhìn thấy bóng lưng cha mình mang kiếm rời khỏi Thanh Vân Môn để trảm yêu, ánh mắt kiên định và hiền từ của ông in sâu trong trí óc.Giờ đây, dưới chân núi Thanh Bình, rừng hoa đào chỉ còn một ngôi mộ cô đơn.Những kỷ vật của Cố Dư Sinh về cha chỉ là một thanh kiếm gỗ và một bầu rượu.

2 chương 138 lượt đọc
TÔI LẤY XE MAYBACH CỦA CHỒNG TÔNG VÀO MỘT CHIẾC PORSCHE
Hài Hước

TÔI LẤY XE MAYBACH CỦA CHỒNG TÔNG VÀO MỘT CHIẾC PORSCHE

Tôi gây họa rồi, trộm lấy chiếc Maybach của chồng tôi tông phải một chiếc Porsche.Lúc để anh ấy phải giải quyết đống rắc rối cho tôi, tôi tự giác phạt đứng bên góc tường.Anh gỡ kính mắt xuống, xoa mi tâm: “Dù có là con nít thì làm sai cũng phải chịu phạt.”Trái tim của tôi nhảy lên “thình thịch”.Mỗi lần anh ấy lấy kính xuống, tôi biết là anh muốn hôn tôi.Nhưng lúc anh bắt đầu gỡ đồng hồ đeo tay, tôi biết là mình xong đời rồi…Giờ tôi bỏ chạy thì có kịp nữa không? 

5 chương 144 lượt đọc
Điểm Chung
Hiện đại

Điểm Chung

Điểm Chung Anh trai tôi mất tích đã được mười năm, mười năm sau, tại biên giới phía bắc, tôi gặp lại anh. Chỉ là lúc này đây, tôi là hàng hoá, mà anh lại là ông chủ muốn mua tôi. Quan trọng nhất là anh giống như không quen biết tôi.

6 chương 100 lượt đọc
Chồng Nói Anh Và Tiểu Tam Là Chân Ái
Hiện đại

Chồng Nói Anh Và Tiểu Tam Là Chân Ái

Chồng Nói Anh Và Tiểu Tam Là Chân Ái Kết hôn ba năm, chồng tôi ngoại tình hai năm. Anh ta nói với tôi: “Anh và Tiểu Ngọc là tình yêu đích thực, em hãy tác thành cho bọn anh đi.” Vậy nên, tôi tác thành cho anh ta. Nhà, xe, công ty mà tôi tặng cho anh, tôi lần lượt lấy lại từng thứ một.

4 chương 153 lượt đọc
Song Phượng Hoàng
Báo Thù

Song Phượng Hoàng

Song Phượng Hoàng Vào ngày phu nhân tướng quân Dịch gia sinh con, bầu trời trên kinh thành đỏ rực, ánh vàng tràn ngập phòng. Một đạo sĩ đã nói to rằng đây là điềm rất tốt, như thể có sự báo hiệu của phượng hoàng. Tuy nhiên, đạo sĩ không ngờ rằng Dịch gia lại sinh ra hai cô con gái. Mọi người đều cười, làm sao một phượng hoàng có thể có hai con cùng lúc? Vì vậy, đạo sĩ bị đuổi khỏi kinh thành vì bị coi là lừa đảo. Chỉ có tôi biết, ông ấy nói đúng sự thật.

5 chương 211 lượt đọc
THAM GIA SHOW LY HÔN VỚI CHỒNG ẢNH ĐẾ
Hiện đại

THAM GIA SHOW LY HÔN VỚI CHỒNG ẢNH ĐẾ

Tôi và Cận Nam Triều đã kết hôn ba năm, nhưng chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa.Ngày tham gia show ly hôn, tôi lại thấy hàng loạt bình luận nhảy lên:【Nữ chính vẫn chưa biết đúng không? Nam phụ căn bản không hề muốn ly hôn! Anh ta đến đây chỉ để được gần vợ nhiều hơn thôi!】【Nam phụ đúng chuẩn kiểu u ám, bệnh hoạn đấy! Vợ to đùng trước mặt rồi, còn giả vờ yêu thầm cái gì nữa, xông lên luôn đi!】【Nữ chính, cô cứ thử mở cửa ra xem! Cô mà bảo liếm chân, anh ta cũng vui vẻ làm ngay đấy!】Tôi không tin lắm.Nhưng khi đẩy cửa phòng ra, tôi thấy trong tay Cận Nam Triều đang cầm thẻ bài phiên bản giới hạn của tôi, ánh mắt nóng rực.Tôi sững sờ, đối diện ánh nhìn đó, khẽ mở miệng nói:“Ờm… tôi bị trật chân rồi, có thể xoa bóp giúp tôi không?”Nếu không phải do vừa nhìn thấy loạt bình luận kia, tôi chắc chắn sẽ không để ý đến sự thay đổi trong ánh mắt của anh ta.Nhưng giọng điệu của anh ta vẫn lạnh lùng như cũ: “Lại đây, đau chỗ nào?”Trên màn hình, bình luận bùng nổ:【Ôi trời ơi! Nữ chính chơi chiêu này cao tay thật!】【Ngồi chờ nữ chính bắt đầu trêu ghẹo đây! Để xem nam phụ giả vờ được bao lâu!】

4 chương 154 lượt đọc
Bạn Trai Là Đại Boss Game Kinh Dị 8: Cuộc Gọi Ma Quái
Huyền Huyễn

Bạn Trai Là Đại Boss Game Kinh Dị 8: Cuộc Gọi Ma Quái

Bạn Trai Là Đại Boss Game Kinh Dị 8: Cuộc Gọi Ma Quái Bước vào trò chơi kinh dị, tiếng chuông điện thoại vang lên lúc nửa đêm. Thần Chết nói với giọng điệu ác ý: “Đây là cuộc gọi của tử thần, những ai nhận được cuộc gọi này sẽ bị nguyền rủa, không ai có thể sống sót thoát khỏi đây.” Người chơi run rẩy sợ hãi. Trong khi mọi người đang tìm kiếm manh mối để thoát khỏi trò chơi một cách cẩn thận. Tôi lại chủ động gọi cho Thần Chết giữa đêm: “Này, ra ngoài một chút được không? Ngồi lên đôi chân dài hơn cả cuộc đời tôi của anh ấy.” Thần Chết: “Muốn chết à.” Sau đó, tôi đỏ mặt nói không muốn nữa. Thần Chết giam giữ tôi trong vòng tay, thì thầm dụ dỗ: “Ngoan nào, những xúc tu của ta cũng rất dễ thương đấy, để ta dạy em cách chơi.”

4 chương 84 lượt đọc

Truyện mới

Làm Ơn Đừng Yêu Tôi Bằng 18 Nhân Cách

Trong thời gian nghỉ quay phim, tôi bị người đại diện sắp xếp đồ đạc và đưa vào một chương trình tạp kỹ chậm rãi, được gọi một cách hoa mỹ là ” cuối tuần sống chung”. Nói thẳng ra, đó là nhốt một nhóm nghệ sĩ chẳng có điểm chung nào ở cùng một nơi trong một căn biệt thự và phát sóng trực tiếp 24/24, dưới chiêu bài thể hiện khía cạnh chân thực nhất của các ngôi sao.Tôi – Nhiễm Chức – chuyên trị vai phản diện nổi tiếng trong giới giải trí.Cái gọi là “mặt thật” của tôi ấy à? Là muốn lười biếng, muốn hết giờ, muốn cầm tiền rồi đi.Tiếc là đời không như mơ.Trùng hợp làm sao, người yêu cũ từng hẹn hò bí mật ba năm với tôi cũng có mặt.Càng cay hơn, bây giờ anh ta là Ảnh đế quốc dân – Yển Trầm, cúp thưởng nhiều đến phát ngán.

Cô Gái Bán Giày Và Chàng Thiếu Gia Mắc Bệnh Sạch Sẽ

Giang Vọng mắc bệnh sạch sẽ.Những thứ tôi chạm vào, anh ta chê bẩn rồi vứt luôn.Tôi nhặt chúng về.Đăng bán trên mấy nền tảng đồ cũ được giá khá tốt.Ít thì mấy ngàn, nhiều thì mấy chục vạn.Sau này, Giang Vọng như ý nguyện đến với mối tình trắng trong của anh ta.Không cần con chó trung thành như tôi nữa.Biết tin đó, tôi ôm lấy tay anh ta.Khóc như mất hết hình tượng suốt ba tiếng.Hết cách rồi, lúc anh ta đuổi tôi đi…Tôi cầm theo chiếc đồng hồ trị giá tám chữ số.

Muốn Làm Người Hay Làm Sói?

Muốn Làm Người Hay Làm Sói? Sau khi cha là người sói qua đời, mẹ tôi không còn đủ sức nuôi hai chị em. Bà chỉ nói một câu: “Muốn làm người, hay làm sói tự các con chọn.” Ở kiếp trước, em gái tôi chọn làm sói. Kết cục, bị đàn sói trong vườn thú hoang dã hành hạ đến ch/ết, thảm không thể nhìn. Còn tôi, theo mẹ rời đi, sống giữa loài người, từng vinh hoa phú quý một thời… Nhưng cuối cùng lại ch/ết vì bị chính em gái c/ắn trong lần đến thăm, rồi nhiễm b/ệnh d/ại. Kiếp này làm lại từ đầu. Giây phút ấy, em gái trừng mắt nhìn tôi, hung hăng giật lấy tờ thẻ: “Em muốn làm người!” Tôi nhìn em, hàng mi cụp xuống, cả người run lên vì…giải thoát. Em gái thân yêu à, làm người cái giá phải trả, còn đắt hơn làm sói rất nhiều.

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà!

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà! Kỳ thi đại học vừa khép lại, tôi liền mượn chứng minh thư của mẹ để xin làm giúp việc trong nhà một gia đình giàu có. Chủ nhà tên Trang Chi Hiền, vừa cầm hồ sơ của tôi vừa ngước mắt nhìn: “Cô… bốn mươi ba tuổi rồi hả?” Tôi uốn tóc xoăn tít như lông cừu, mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí cũ kỹ, giọng Hà Nam đặc sệt vang lên: “Chớ gì nữa! Tính cả tuổi mụ là bốn mươi lăm rồi cơ. Quê tôi mười bảy mười tám tuổi đã sinh con đầy nhà!” Sau đó, tôi lại gặp Trang Chi Hiền… trong lớp học đại học. Tan học, anh ta chặn tôi ngay góc tường, ánh mắt sắc bén: “Bốn mươi lăm tuổi? Hai đứa con? Học suốt đời không thấy mệt sao?” Tôi run lẩy bẩy, cố giữ bình tĩnh: “Thầy… thầy nhận nhầm người rồi ạ?” Trang Chi Hiền nở nụ cười nguy hiểm: “Tôi vẫn thấy cô nói giọng địa phương nghe hay hơn đấy.” Tôi suýt khóc: “Thầy ơi thầy, đừng cho em trượt môn màaa\~”  

Ánh Trăng Riêng Của Em

Vào ngày tôi nhận được kết quả phỏng vấn, vô tình lướt thấy một bài viết: [Rốt cuộc sức s//át thư//ơng của “ánh trăng sáng” lớn đến mức nào?] Bình luận hot nhất vừa mới được đăng. [Nói chuyện của tôi nhé, cậu ấy từng thầm yêu tôi hồi cấp ba, mấy hôm trước đi xin việc lại tình cờ gặp nhau.] [Dù tôi không bằng ai, cậu ấy vẫn khiến tôi trở thành người nổi bật giữa muôn người.] Ảnh kèm theo là tấm ảnh tốt nghiệp năm 18 tuổi của họ. Cô gái mặc váy trắng, bóng lưng thon gầy, trông ngoan ngoãn và dịu dàng. Chàng trai nghiêng đầu chăm chú nhìn cô, góc nghiêng khuôn mặt vừa sạch sẽ vừa… quen thuộc. Điện thoại khẽ rung lên — là tin nhắn thông báo tôi bị từ chối phỏng vấn. Lúc đó tôi mới chợt nhận ra — cô ta chính là ánh trăng sáng của Tạ Thanh Việt, và thứ bị cô ta “gi.t ch.t”… chính là tiền đồ của tôi. Thà làm cây đợi xuân, còn hơn quay đầu làm chim lạc bầy. Tôi có thể cho phép mình yêu sai, đ//au kh//ổ vì tình. Nhưng tiền đồ, tự do, cuộc sống của tôi — tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.

Cô Chủ Quán Bánh Bao Và Nữ Chủ Căng-tin

Tôi đã bán đồ ăn sáng ở cổng bệnh viện suốt ba năm. Bánh bao rau năm hào, cháo hai hào lại còn cho ăn thêm thoải mái. Hôm đó, có người vu oan tôi dùng bánh bao đông lạnh sẵn để lừa gạt mọi người. Khách đứng quanh cũng hùa theo chỉ trích: “Ngày nào chúng tôi cũng ăn bánh bao nhà bà, bà làm vậy không phải hại người sao?” “Kiếm tiền thất đức thế này, cả nhà bà sớm chết hết cho rồi!” Họ càng nói càng kích động, cuối cùng lao vào đập nát cả quầy hàng của tôi. Được thôi, đã không ăn bánh bao năm hào thì sau này đành ăn loại mười tệ vậy.

Hồi Ức Trong Túi Gấm

Năm đại hạn ấy, nhà họ Hách mang tới một bao lúa mạch đen, xin kết thân cùng nhà ta. Phụ thân, mẫu thân cùng đệ muội đều đã đói đến co gi/ật, chúng ta thật chẳng còn khí phách để khước từ. Ta bước ra, nhận lấy bao lúa mạch ấy, gả cho Hách Viễn, người hơn ta 5 tuổi. Ba ngày sau tân hôn, Hách Viễn liền phải ra chiến trường. Ta ở nhà chờ mãi, chờ năm này qua năm khác, cuối cùng lại chỉ nhận được tin hắn t/ử tr/ận…

Khi Gió Qua Nhà Cũ

Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam… Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép. Tôi cười, đưa cho bà một quả vải: “Mẹ cũng thèm à?” Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu — Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

A Trạch

A Trạch Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam…Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép.Tôi cười, đưa cho bà một quả vải:“Mẹ cũng thèm à?”Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu —Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

Mười Năm Vẫn Là Nàng

Mười Năm Vẫn Là Nàng Vì không nỡ để ta tham gia tuyển tú, cha ta liền cho người tung tin khắp nơi rằng ta si mê vị Cửu vương gia bệnh tật kia, say mê đến đi/ê/n dại, thề non hẹn biển sẽ cùng chàng sống ch .t có nhau. Hoàng thượng thân thiết với Cửu vương gia nhất, vừa nghe tin liền thật sự miễn cho ta khỏi vào cung tuyển tú. Một tháng sau, khi ta đang ở Nam Phong quán, tay vu/ốt ve cơ bụng của một gã trai trẻ, ngắm nghía cho thỏa. Thì quan phủ đột nhiên ập vào tr/uy qu/ét k/ỹ viện. Cửu vương gia ngồi trên xe lăn, ánh mắt lạnh như băng nhìn ta. “Những kẻ khác cứ theo luật mà xử, riêng kẻ này, phải tăng thêm một tội.”

Sau Khi Trợ Lý Của Hôn Phu Cướp Giường Bệnh Của Bố Tôi

Sau Khi Trợ Lý Của Hôn Phu Cướp Giường Bệnh Của Bố Tôi Sau khi kết thúc nhiệm vụ gìn giữ hòa bình, tôi vội vã đến bệnh viện để gặp người mẹ đang bệnh nặng của mình. Nhưng vừa tới nơi, tôi đã thấy bà bị vứt nằm ngoài hành lang, chỉ có một thân một mình, rét đến run rẩy. Tôi đang định đi tìm y tá để hỏi cho ra lẽ, thì một người phụ nữ trang điểm kỹ càng bước tới trước mặt tôi, ánh mắt khinh miệt từ trên cao nhìn xuống: “Cô là con gái của con mụ già này à? Mau dẫn bà ta đi đi, mùi hôi này làm tôi nhức cả đầu!” Vừa nói, cô ta vừa nhếch môi, giơ tay che mũi như sợ dơ. Tôi cố nén giận, trầm giọng nói: “Mẹ tôi vẫn đang nằm điều trị ở đây, cô dựa vào đâu mà đuổi chúng tôi?” “Dựa vào đâu à?” Cô ta bật cười, ánh mắt đầy trêu chọc. “Dựa vào tôi là trợ lý đặc biệt của đại thiếu gia nhà họ Tiêu, Tiêu Tư Thần. Phòng bệnh đặc biệt này phải nhường cho tôi!” …

Tạm Biệt Mười Năm

Tạm Biệt Mười Năm Vào đúng ngày kỷ niệm 10 năm yêu nhau, vị hôn phu của tôi lại đang đi công tác nước ngoài với cô trợ lý nhỏ. Tôi gọi hơn chục cuộc, nhưng không ai bắt máy. Gần như cùng lúc đó, tài khoản mạng xã hội của cô trợ lý cập nhật trạng thái mới. Trong đoạn video, người đàn ông phía sau cô ta đang c/ởi áo sơ mi, ánh sáng mờ ảo càng khiến cơ ngực rắn chắc của anh ta thêm rõ nét. Dòng chú thích là: “Ra nước ngoài mở mang tầm mắt cùng đại luật sư~ Ban ngày dạy làm việc, ban đêm dạy làm người, hí hí~” Tôi không nổi giận cũng chẳng kích động, chỉ thản nhiên thả tim và để lại bình luận: “Cố gắng nhé! Mong sớm thành người!”

Truyện đang đọc

Ván Cờ Hôn Nhân

Ván Cờ Hôn Nhân

Ván Cờ Hôn Nhân Khi con vừa tròn 1 tuổi, tôi đề nghị ly hôn. Tôi chán ghét vợ mình đầu tóc rối bù, người lúc nào cũng nhếch nhác, vóc dáng thì xuống cấp nghiêm trọng. Vậy mà cô ấy lại lập tức đồng ý. “Có thể ra đi tay trắng, nhưng điều kiện là anh phải tự mình chăm sóc bé Sóc trong nửa năm. Anh thấy sao?” Buồn cười thật, yêu cầu đó thì có gì khó? Tôi không nhịn được mà chế giễu cô ấy: “Chỉ là trông con thôi mà. Ai mà chịu nổi cái bộ dạng hiện tại của cô chứ?”

Chương 2
Thấu Hiểu

Thấu Hiểu

Thấu Hiểu Trong năm thứ ba khi tham tiền của kim chủ, anh ta dứt khoát chia tay tôi. Tùy tiện ném tôi cho một kẻ nghèo rớt mồng tơi, thậm chí còn cực kỳ chán ghét tôi – Kỷ Chước. Bình thản như gió thoảng mây trôi: “Nuôi hư rồi, đưa ra ngoài rèn giũa tính tình đi.” Nhưng anh ta không biết rằng, tôi đã sớm muốn thoát khỏi chiếc lồng vàng của anh ta rồi. Ngày bị vứt bỏ, tôi vui vẻ ném cái két sắt nhỏ giàu có ra trước mặt Kỷ Chước, hào khí ngút trời: “Đừng cố gắng nữa, chị bao nuôi em!” Ánh mắt Kỷ Chước trầm xuống, chỉ đáp lại một tiếng “Được.” Về sau, Phí Hoán cuối cùng cũng nhớ đến tôi, tung ra một bản hợp đồng trị giá trên trời muốn chuộc lại tôi. Kỷ Chước ngồi ở vị trí cao, nhẹ nhàng vuốt ve nhẫn cưới, giọng điệu nhàn nhạt: “Xin lỗi, nhà tôi có truyền thống sợ vợ, không dám làm chủ.”  

Chương 5
Tình Yêu Sa Đọa

Tình Yêu Sa Đọa

Tình Yêu Sa Đọa Sau năm năm kết hôn, chồng tôi đã nuôi dưỡng con chim hoàng yến thứ sáu. Lần này, tôi không khóc không làm ầm ĩ, thậm chí còn mỉm cười giúp anh ta che giấu trước mặt phóng viên. Chồng tôi đắc ý, khoe khoang trong bữa tiệc: “Thấy chưa, vợ vẫn nên chọn kiểu người hiểu chuyện thế này.” Trong bầu không khí im lặng, chỉ có thái tử gia ngồi ở vị trí chủ vị nhìn tôi, khóe môi nhếch lên cười như không cười. Mặt tôi lập tức đỏ bừng. Không ai biết rằng, đêm qua chính anh, vừa nghiền nát môi tôi vừa ác ý truy hỏi: “Luật sư tôi đã tìm cho chị rồi, nhẫn kim cương mười carat cũng đã mua. “Chị ơi, rốt cuộc khi nào thì ly hôn để tôi được danh chính ngôn thuận?”

Chương 2