Sau khi theo đuổi được hot boy lạnh lùng nhất toàn trường, tôi hoàn toàn buông thả bản thân. Mỗi ngày làm loạn đủ kiểu, bắt anh vặn nắp chai, mua kẹo hồ lô, không cho nói chuyện với con gái. Anh đều dung túng hết, chỉ là mỗi lần tôi lại gần, anh đều cứng đờ né tránh. Tôi cứ nghĩ anh trời sinh lạnh lùng, cho đến khi trong đầu bỗng nổ tung những dòng chữ như đạn mạc: 【Nữ phụ làm màu mau tỉnh lại đi! Anh ta sắp gặp nữ chính thật rồi, sẽ đích thân khiến gia đình cô tan cửa nát nhà!】 Tôi sợ đến mức ngay trong đêm liền thu lại tính khí, trở nên ngoan ngoãn hiểu chuyện, chủ động giữ khoảng cách. Ngay tối hôm đó đã bị anh chặn ở góc tường, đáy mắt tràn đầy âm u: “Chơi chán rồi, muốn vứt tôi đi?”
Roi Đánh Hồn 15: Rượu Trấn Hầm Một ông chủ chuyên thu mua đồ cổ tìm đến tôi, nhờ tôi vận chuyển một lô rượu lâu năm. Lô rượu này được chôn giấu trong một ngôi làng hoang suốt sáu mươi năm, mỗi bình đều là loại chum lớn cao nửa người. Ngày mở hầm rượu, hương thơm bay xa mười dặm, những công nhân khuân vác đều cảm thấy xây xẩm mặt mày. Thế nhưng, người thanh niên bán rượu lại có vẻ mặt xanh mét. Vừa nhận tiền của ông chủ xong, anh ta chẳng muốn nán lại dù chỉ một phút, vội vã rời đi ngay. Tối hôm đó, một công nhân lén mở một chum rượu ra. Đến ngày thứ hai khi bị phát hiện, đầu người công nhân đó đã nhét chặt vào trong chum rượu, lúc kéo ra thì đã tắt thở từ lâu.
Ngày thứ hai sau khi nếm trái cấm, Giang Từ Yến gửi đến một đoạn ghi âm. Tôi lựa chọn chia tay dứt khoát. Sau năm năm, buổi họp lớp lại gặp nhau. Tửu lượng kém, tôi ôm chặt đùi anh khóc như mưa. Giang Từ Yến mặt lạnh, một tay kéo tôi từ dưới đất lên. Nghiến răng hỏi: “Năm đó là em đề nghị chia tay, giờ em lại diễn trò gì?”
Kẻ Săn Chữ đăng lại bộ này trên Laophatgia từ Phần 1 đến Phần 14 để tiện dẫn link cho phần 15. Cả nhà ủng hộ nhé!
Dưới sự cổ vũ ồn ào của bạn bè, Giang Tòng Yến và tôi bẻ tay, ai thua thì phải giả làm người yêu tôi một tháng. Ai ngờ, anh nhân lúc tôi lơ đãng, nắm lấy tay tôi, tự bẻ ngã chính mình. Giang Tòng Yến thần sắc bình thản, “Lợi hại thật, tôi thua rồi.” Sau đó, bạch nguyệt quang thời cấp ba của Giang Tòng Yến trở về nước, thời hạn một tháng cũng đã đến. Tôi đề nghị chia tay với anh. “Một tháng đã hết rồi, anh không cần giả vờ thích tôi nữa, tôi không muốn chơi với anh nữa.” Giang Tòng Yến lại đỏ mắt, từng chữ từng chữ nói, “Ai mẹ nó đang giả vờ với em.”
Ngày tôi phát hiện mình mang thai, Phương Tư Thần đá tôi. Anh ngồi trong sofa, tay áo sơ mi xắn lên khuỷu, tay cầm một tấm thẻ ngân hàng, vẻ mặt bình thản như đang bàn một vụ làm ăn bình thường. “Trong đó có ba triệu.” Anh đẩy thẻ về phía tôi. “Cầm lấy, rồi đi đi.” Tôi siết tờ giấy khám thai, cúi đầu liếc tấm thẻ mỏng kia một cái. “Ít vậy sao?” Vừa nói ra, chính tôi cũng thấy mình có hơi… vô nhân tính. Nhưng đó là lời thật lòng. Không đủ. Thật sự không đủ. Trước đây ở bên Phương Tư Thần, anh từng mua cho tôi cả một bức tường túi xách, mua cho tôi căn hộ view sông đắt nhất, đến cả bát cháo tôi uống khi sốt cũng là xếp hàng từ phía đông thành phố mua về. Ba triệu, với người thường thì là nhiều, nhưng với cái “người” vừa xuất hiện trong bụng tôi, thật sự không dư dả. Tôi bình tĩnh đè tờ giấy khám thai ra sau lưng. Đứa bé là hôm nay mới phát hiện. Tôi còn chưa quyết định giữ hay không. Nhưng có một chuyện, tôi rất chắc chắn — Tôi không thể trong lúc này, một xu cũng không cầm mà bị đuổi ra khỏi cửa. Tay Phương Tư Thần đang sờ bao thuốc bỗng khựng lại. Anh ngẩng lên nhìn tôi, trong mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên, như không ngờ phản ứng đầu tiên của tôi sau khi nghe “phí chia tay” lại là chê ít. Giây tiếp theo, anh ném bao thuốc xuống bàn, giọng hơi khàn. “Vài ngày nữa, tôi chuyển thêm hai triệu vào.” Mắt tôi sáng lên. “Thật không?” “Ừ.” Tôi lập tức cất thẻ, động tác nhanh gọn như sợ anh đổi ý. “Được.”
Năm bốn tuổi, mẫu thân vào chùa tư tình với người khác, còn nhốt ta lại trong phòng. Ta vô ý làm đổ nến, suýt nữa bị thiêu chết, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng chữ kỳ quái. 【Đứa con của nữ chính chính là bị hủy dung ở đây nhỉ? Nếu không phải con bé không nghe lời cứ thích chạy lung tung, làm nam nữ chính suýt bị phát hiện vụ vụng trộm, thì cũng đâu biến thành đồ xấu xí.】 【Thật ra đứa trẻ này cũng không phải con ruột của nữ chính. Nữ chính nhận nuôi nó chỉ vì quá lương thiện thôi.】 【Lầu trên nói gì vậy? Nhận nuôi cái gì chứ? Rõ ràng là cô ta không sinh được con nên cố tình ôm con của chị gái mình về nuôi. Ai bảo chị cô ta là một ni cô điên, còn cha ruột đứa nhỏ lại là Tiêu Dao Vương giết người như ngóe chứ.】 Ni cô? Ta chợt nhớ ra rồi! Ban ngày trong chùa có một dì rất xinh đẹp, trèo lên cây bắt chước khỉ kêu, gọi cả bầy khỉ đầy núi tới. Chẳng lẽ dì ấy là mẹ ta? Ta mừng rỡ vô cùng, lén trèo qua cửa sổ, chạy lên hậu sơn tìm Tĩnh Tâm sư thái. Đến nơi thì thấy bà ấy đang cưỡi trên người Tiêu Dao Vương, hưng phấn hét lớn: “Xông lên nào! Hãn Huyết Bảo Mã!”
Ta vốn mang thể chất “dưỡng sinh linh”—nuôi gì, thứ nấy đều sinh sôi nảy nở. Trong tông môn, giống trân châu kê do ta chăm sóc đã sinh sôi đến mức đi đầy sơn cốc. Kim bằng của Thái thượng trưởng lão, từ chỗ hiếm hoi sắp tuyệt chủng, cũng bị ta nuôi đến mức mỗi người một con. Duy chỉ có một con bạch miêu, khiến ta bó tay hết cách. Ta đã bỏ ra số linh thạch lớn, nhờ sư huynh mua về từng đống “tọa thai dược” cao như núi, vậy mà vẫn không thấy chút khởi sắc. Bất đắc dĩ, ta đành nhóm lửa đun nước— Nào ngờ nó bật mạnh khỏi nồi, quát lớn: “Tân Nguyệt Nhiên! Ngươi chưa từng nghĩ tới sao—bản đại gia là giống đực?!”
Ngày thứ sáu về quê chịu tang, đột nhiên có một tên ăn mày đến xin cơm. Tôi múc cho ông ta một bát cơm đầy ắp. Ông ta ăn ngấu nghiến như chết đói, ăn xong liền nhìn chằm chằm vào con gái tôi rồi cất giọng: “Cô em à, con bé nhà cô bị người ta mượn mạng rồi, không sống qua nổi tối mai đâu.”
Tôi sinh ra đã có số mệnh tốt. Tốt nghiệp trường bình thường, lại có được công việc lương cao. Làm việc nửa năm, lại quen được bạn trai tổng tài. Đáng tiếc là, phương diện kia của tổng tài dường như không được tốt. Anh và tôi yêu theo kiểu Plato. Ngày sinh nhật hai mươi sáu tuổi. Bạn thân nghe nói tôi còn chưa từng nếm mùi nam nữ. Cô ấy hào sảng quẹt thẻ, gọi cho tôi một “mẫu tử ca” đỉnh cấp. Cơ ngực như muốn bật ra khiến tôi nhìn mà rục rịch không yên. Trước mắt đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận. 【Nữ phụ thật to gan, dám mang gương mặt bạch nguyệt quang của nam chính làm chuyện thế này.】 【Nam chính vì nữ chính giữ thân ba năm, tối nay lại vì tức giận mà phá giới rồi.】 【Nữ phụ vốn có thể nhẹ nhàng nhận ba mươi triệu phí chia tay. Giờ thì hay rồi, đợi nữ chính về nước, nam chính sẽ điều nữ phụ ra châu Phi gặm cát.】 Tôi kinh hãi, vội rút tay lại. Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh lẽo. “Không sờ nữa à? Tiếp tục đi.”
Ta tỷ tỷ tính tình ôn nhu, hiểu lễ nghĩa, được tuyển làm thế tử phi của hầu phủ. Thế nhưng gả sang chưa đầy một năm, người vốn khỏe mạnh như nàng lại hương tiêu ngọc vẫn. Bà mụ theo th//i th//ể trở về, khóc lóc kể rằng: tỷ tỷ ta đang mang thai, lại bị mẹ chồng hà//nh h//ạ, bắt đứng phạt dưới nắng gắt, đến khi choáng váng ngã xuống, một xá//c hai m//ạng. Để che giấu chuyện xấu, hầu phủ ép nhà ta phải gả thêm một nữ nhi sang làm kế thất. Cha mẹ ta phẫn uất muốn liều mạng, đệ đệ còn định giả nữ nhi mà diệt sạch bọn họ. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ để tỷ tỷ ta nhắm mắt. Người có thể khiến nàng an lòng, chỉ có ta — một kẻ như La Sát gả vào đó. Á//c nhân, chỉ có á//c qu//ỷ mới trị nổi.
Tôi xuyên vào thân xác “bạch nguyệt quang” của một đại lão tà nhẫn. Nói chính xác hơn… món bánh cuốn tôi làm mới là “bạch nguyệt quang” thực sự trong lòng anh ta. Ngon, rẻ, lại no bụng. Năm tháng sống khổ sở nhất, anh ta gầy đến da bọc xương, cầm ba đồng trong tay hỏi tôi: “Cháu… có thể mua một phần bánh cuốn không ạ?” Tôi cầm muôi sắt, nhìn cậu thiếu niên — kẻ sau này sẽ trở thành đại phản diện tội phạm trí tuệ cao. Lúc này cậu chẳng có chút lệ khí nào, người lạnh đến run rẩy, ánh mắt dè dặt nhìn tôi. “Cháu không định ăn chùa đâu, nếu tiền không đủ, cháu có thể rửa bát, lau bàn, cũng có thể gọi khách giúp cô.” “Đợi cháu bù đủ tiền bánh rồi, cô… cô có thể làm thêm cho cháu một phần nữa được không ạ?” Ngay khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu ra một sự thật. Đại phản diện tương lai, hiện tại chỉ là một đứa trẻ đáng thương đói ăn mà thôi. Tôi khẽ cười: “Tiền của cháu đủ rồi, còn thêm được trứng với thịt tôm nữa cơ.” Tô Triệt cũng sững người, mắt mở to ngay lập tức. “Thật ạ?” Tôi múc một muôi bột trắng đổ vào khay hấp: “Thật, ngồi vào chỗ đợi đi.” Tô Triệt xoa xoa hai tay, chọn một góc ngồi xuống, ánh mắt đầy mong chờ nhìn tôi.
Truyện đang đọc
Ngày Yên Tháng Lặng, Một Đời Bình An
Ngày Yên Tháng Lặng, Một Đời Bình An Sau khi thành công công lược hoàng đế bạc tình bạc nghĩa, ta vì hắn mà ở lại. Nào ngờ hắn bị thương, mất trí nhớ quên đi ta. Hắn yêu cô nương khác, mũ phượng khăn quàng, thú nàng ta làm thê. Còn ta ở bên cạnh hắn thành quý phi không được sủng ái. Chỉ vì làm bẩn giày của người hắn yêu mà ta bị hắn phế hai tay rồi ném vào lãnh cung. Đôi tay này từng cầm trường thương, cùng hắn vào sinh ra tử. Đôi tay này đã từng đan chặt mười ngón với hắn, cả đêm không nỡ tách ra. Ta quyết định từ bỏ. Hệ thống khuyên ta: [Đợi thêm mấy ngày nữa đi, bệnh của hắn sắp khỏi rồi.] Nhưng ta mệt rồi, ta không muốn chờ hắn nữa.
5. Tiếng Động Lạ Trên Gác Mái
Tiếng Động Lạ Trên Gác Mái ==>Click để xem toàn bộ Series Truyện<== Gia đình tôi có một con quái vật bị nhốt trong gác xép. Con quái vật đó là anh trai ruột của tôi, chính cha mẹ tôi đã tự tay nhốt anh ấy lại suốt hai mươi bốn năm trời. Cha mẹ nói với tôi rằng, anh trai bị bệnh tâm thần, còn có khuynh hướng bạo lực nghiêm trọng, nên chỉ có thể nhốt lại để ngăn anh ấy gây tổn hại cho người khác. Nhưng có một lần, tôi tình cờ vào phòng đó, anh trai liền bịt miệng tôi lại, với vẻ mặt hoảng sợ, anh thì thầm bảo tôi rằng, hai người kia không phải cha mẹ ruột của tôi.
Giáo Sư Đột Nhiên Ốm Rồi
Giáo Sư Đột Nhiên Ốm Rồi Khi tôi thức tỉnh, câu chuyện đã gần kết thúc. Thời gian chinh phục giáo sư đại học C chỉ còn lại hai tháng. Tôi cố ý ăn mặc hở hang vậy mà hắn lại khoác thêm áo cho tôi. Tôi cố ý gần gũi với hắn, hắn lại giúp tôi gãi ngứa. Thấy thanh tiến độ không thay đổi, tôi quyết định từ bỏ. Nhưng vào đêm hẹn hò với đối tượng mới, người đàn ông đã lâu không gặp đột nhiên xuất hiện. Hắn tháo đồng hồ, tháo cà vạt, và trói tay tôi lại. Ngày hôm đó, tôi khóc đến khàn cả cổ, hắn vẫn tiếp tục bóp eo tôi và hỏi: “Bảo bối, lặp lại lần nữa, không cần cái gì?”