Đề xuất

Livestream Gọi Hồn 2: Bạch Mao Cương Xuất Thế
Linh Dị

Livestream Gọi Hồn 2: Bạch Mao Cương Xuất Thế

Lần thứ hai tôi livestream gọi hồn, vốn định làm một cách kín đáo, nhưng con trai của người giàu nhất lại điên cuồng ném mười nghìn “lễ hội hóa trang”, cảm ơn tôi vì đã cứu mẹ anh ta. Những người nhanh trí đã tranh thủ gửi trước một “lễ hội hóa trang”, giành được suất gọi hồn hôm nay. “Đại sư, tôi không muốn gọi hồn, tôi muốn tìm một người đã mất tích năm năm, anh có thể giúp tôi tính thử không?” Tôi bảo đối phương cung cấp bát tự sinh thần. Sau khi xem xong bát tự đó, tôi tiếc nuối nói: “Chủ nhân của bát tự này không phải mất tích, mà đã hy sinh rồi…” Người có bát tự thuần âm, nơi nghìn người loạn táng, trước mộ trào ra nước chết, cây quỷ tụ âm khí, luyện thành bạch mao cương. Chuyện này phiền phức rồi…

4 chương 62 lượt đọc
MẬN XANH HƠI NGỌT
Hiện đại

MẬN XANH HƠI NGỌT

Từ khi còn trong bụng mẹ, mẹ tôi và mẹ cậu ấy đã hứa hôn cho chúng tôi, nếu cùng giới tính thì kết nghĩa anh em, khác giới tính thì đính ước.Mẹ của Giang Hiểu là một đại mỹ nhân nổi tiếng gần xa, là bạn thân nhiều năm của mẹ tôi, lại còn là hàng xóm.Vì thế, bà ấy luôn mong sinh được con trai để cưới con gái của bạn thân về làm dâu.Kết quả thì… rõ ràng rồi…

7 chương 304 lượt đọc
Tấm Vé Về Phương Nam
Hiện đại

Tấm Vé Về Phương Nam

Quốc khánh năm ấy, cả nhà chuẩn bị đi du lịch. Đêm trước ngày khởi hành, anh trai đưa cho tôi một tấm vé tàu đi về phương Bắc. “Hồng Anh, xe không còn chỗ nữa. Em cũng biết, từ nhỏ Mạn Mạn chưa từng rời xa chúng ta…” “Anh đã mua sẵn cho em vé tàu rồi, em đi trước, tới nơi chờ cả nhà nhé.” Tôi chỉ khẽ gật đầu, nhận lấy tấm vé bé nhỏ kia. Anh trai lập tức thở phào, như vừa trút được gánh nặng. Thế nhưng, anh không hề biết — tôi sẽ không đi về phương Bắc chờ họ. Tôi đã trả lại tấm vé ấy, rồi mua một tấm vé khác, hướng về phương Nam. Nơi đó có Cảnh Ninh, vùng đất đã sinh ra và nuôi lớn tôi. Nơi đó có cha mẹ nuôi và người anh trai yêu thương tôi như sinh mệnh. Lần này, tôi sẽ không quay về nữa.

5 chương 48 lượt đọc
Ánh Sáng Cuối Cùng
Hiện đại

Ánh Sáng Cuối Cùng

Trước ngày cưới một ngày, tôi bị h/ành h/ung ngay trong bệnh viện. Hai bàn tay bị chém hơn mười nhát, ba ngón tay bị chặt đứt. Từ đó, tôi không bao giờ có thể cầm lại dao mổ – mười mấy năm khổ luyện, tan thành mây khói. Hôn lễ của tôi, cũng bị gia đình đổi cho cô em kế Chu Tuyết Nhung. Khi tôi vẫn đang đau đớn tuyệt vọng, Phó Tử Dụ bất ngờ cầu hôn tôi. Anh ta còn hứa sẽ cho tôi điều kiện chữa trị tốt nhất. Nhưng ngay trong ngày cưới, tôi vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện giữa anh ta và bạn thân. “Phó ca, giá mà ngày đó anh đừng vì Tuyết Nhung mà ra tay với Ngụy Nhiên thì tốt rồi. Nghe nói ca phẫu thuật mắt mà anh sắp làm, trong cả nước chỉ có Ngụy Nhiên và thầy của cô ấy có thể thực hiện. Nhưng thầy cô ấy đã lớn tuổi, năm ngoái không còn đủ sức làm nữa. Vậy chẳng phải anh đã tự tay hủy đi cơ hội của mình sao?” Phó Tử Dụ chỉ cười nhạt, dửng dưng nói: “Chỉ cần Tuyết Nhung có thể gả cho người cô ấy yêu, tôi có mù cũng không sao.” Đầu tôi như nổ tung. Nhưng chỉ một giây sau, tôi lấy lại bình tĩnh, quay lưng bỏ đi. Sau đó, trên đường đón dâu, tôi giật lấy vô lăng, lao thẳng ra khỏi cây cầu. Khi mở mắt ra, tôi đã quay lại ngày xảy ra vụ bạo hành y tế.

2 chương 39 lượt đọc
Chú Thỏ Lực Điền Của Tôi
Hài Hước

Chú Thỏ Lực Điền Của Tôi

Tuổi trẻ bồng bột, tôi điền giới tính tài khoản là nam, kết quả là cô bạn gái ngọt ngào đã trò chuyện suốt hai năm nay rủ tôi gặp mặt. Để không phải hối tiếc, tôi đội tóc giả, lót miếng đệm giày tăng chiều cao, mặc trên người bộ đồ nam cực ngầu, rồi đến địa điểm hẹn. Sau đó tôi thấy “Thiên Thố Tương” cao một mét tám, mặc váy Lolita viền ren trắng hồng, nụ cười gượng gạo. Tôi: “…” Không phải, tôi tưởng em là tiểu bạch thỏ, hóa ra em là thỏ Bắc Cực à?!

4 chương 139 lượt đọc
Có hy vọng cho những người đã mất
Kinh Dị

Có hy vọng cho những người đã mất

Em chồng là một streamer thú cưng đáng yêu, nhưng sau lưng lại nghiện hành hạ chó. Chỉ riêng với con chó nhỏ giống Teddy nhặt được thì cô ta đặc biệt yêu thích. Cô ta khoe khoang với cư dân mạng: “Teddy thuần chủng đúng là thông minh, ban đêm không cho nó lên giường, nó còn làm ầm lên nữa.” Có người gửi tin nhắn riêng: 【Đây là con Teddy đã thành tinh, là Thái Nhật Thiên có thể hóa thành người, mau vứt nó đi, nếu không cả nhà sẽ gặp họa.】 Em chồng mắng đối phương bị thần kinh, còn trực tiếp chặn luôn. Đêm hôm đó, trong phòng em chồng quả nhiên vang lên những tiếng động khác thường…

4 chương 52 lượt đọc
Mẹ
Cổ Đại

Mẹ

Mẹ Ngày vị hôn phu đến phủ hủy hôn, mẫu thân ta kích động đến nỗi nước mắt giàn giụa. Hóa ra, ta không phải con ruột của bà. Bà nhận nuôi ta, chỉ là để cản tai cho con gái ruột của bà. Bà nói: “Bây giờ kiếp số đã ứng, con cũng nên trở về nhà mình đi.” Ta thu dọn hành lý, đồ đạc mang theo không nhiều, cũng nhẹ nhàng. Thân sinh mẫu thân của ta chờ ở cửa sau, giọng nói bà lớn, lại còn đánh xe bò đến, trông y hệt một nông phụ không biết lễ nghĩa. Mọi người trong Hầu phủ vì bà mà càng khinh thường ta. Nhưng bà cũng chính là người cho ta một thân vinh hoa quay về kinh thành.

6 chương 127 lượt đọc
Ạnh Trai Ủ Mưu Sau Khi Trọng
Hiện đại

Ạnh Trai Ủ Mưu Sau Khi Trọng

Ạnh Trai Ủ Mưu Sau Khi Trọng Sau khi trùng sinh, tôi quyết định làm một người em gái ngoan ngoãn, không còn dây dưa với Hạ Húc, không tiếp tục có ý định với anh ấy nữa. Anh ấy nghỉ phép ở nhà, tôi liền đi hát karaoke bên ngoài đến tận nửa đêm. Anh ấy làm việc ở thành phố này, tôi thì chỉ nộp đơn xin việc ở những nơi khác. Để có thể không còn yêu anh ấy, tôi còn thử chấp nhận lời tỏ tình của một nam sinh cùng lớp. Ai nấy đều cảm thấy vui mừng vì cuối cùng tôi cũng không còn u mê với chính anh trai mình nữa. Nhưng người anh “lãnh đạm vô dục” của tôi, lại như biến thành một con người hoàn toàn khác. Trong đêm xuân mập mờ, anh dồn tôi vào một góc hẹp đến mức không thể lùi lại được, Vừa thở dốc, vừa cắn nhẹ bên tai tôi, khàn giọng thì thầm: “Trốn gì chứ?” “Không phải vẫn luôn thích anh sao?”

4 chương 105 lượt đọc
Livestream Thông Linh: Miệng Thép Phán Mệnh
Kinh Dị

Livestream Thông Linh: Miệng Thép Phán Mệnh

Tôi mở một phòng livestream thông linh, có người trong nghề ném mười vạn để kết nối vào phá rối. Hắn giơ “la bàn gia truyền” lên bảo tôi giám định. Tôi nhắm mắt ba giây: “Thứ này tuần trước vừa rơi xuống nhà vệ sinh, anh tiếc năm trăm tệ nên lại vớt lên.” Sắc mặt hắn xanh mét: “Nói bậy nói bạ.” Khi phòng livestream cười bùng nổ, hắn lại lấy ra một cái trống nhỏ khiêu khích, bảo tôi xem chất liệu. Tôi ngước mắt: “Mẹ anh.” Hắn nổi giận: “Anh muốn ch/ết phải không? Tôi tra thông tin của anh chỉ là chuyện vài phút.” Tôi cười: “Đúng vậy, chính là trống được căng bằng da mẹ anh.” “Anh thật sự nghĩ đứng sau anh là mẹ anh sao?” “Lát nữa sau khi anh ăn xong bát mì trường thọ bà ấy đưa, tối nay anh chắc chắn sẽ ch/ết.”

4 chương 78 lượt đọc
Tôi Không Nợ Anh Một Tình Yêu
Nữ Cường

Tôi Không Nợ Anh Một Tình Yêu

Năm thứ ba sau khi chia tay với Hạ Tô Nguyên, tôi tình cờ gặp lại hắn ở bệnh viện. Tôi ăn mặc xuề xòa, bụng bầu lùm lùm, miệng còn đang gặm móng gà muối mua ngoài quán. Hắn thì chỉnh tề, bên cạnh là vị hôn thê vừa mới đính hôn. Ánh mắt hắn dừng lại trên bụng tôi, đồng tử khẽ co lại, giọng cười khẩy: “Lâm Cửu Nhi, rời khỏi tôi rồi, cô thảm hại thế này sao.” “Đừng nói đứa bé là của tôi nhé.” Tôi cau mày: “Anh bị điên à? Mình chia tay ba năm rồi đấy.” Khám thai xong, tôi định lái chiếc xe máy điện nhỏ về nhà thì bị một chiếc Maybach chặn ngang đường. Kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt của Hạ Tô Nguyên. Hắn nhìn tôi đầy khinh miệt: “Trước kia chẳng phải chê tôi nghèo à? Chồng cô đến cái xe cũng không mua nổi sao? Đi lại thế này chẳng phải quá bất tiện à.”

4 chương 108 lượt đọc

Truyện mới

Tiểu Ma Hoàn Của Bạo Quân

Tiểu Ma Hoàn Của Bạo Quân Ta có một huynh trưởng – bạ//o quân. Còn ta, là muội muội “m//a hoàn” năm tuổi mà hắn vừa tìm về. Tính tình hắn hung lệ vô cùng, gi//ết sạch hoàng tộc chỉ còn một mình, triều thần cũng chỉ giữ lại kẻ thuận phục. Lại còn thân chinh xuất binh, mở rộng cương thổ gấp đôi. Thủ đoạn tàn huyết đến mức dân Bắc Man kinh hãi, rục rịch đóng thuyền vượt hải mà chạy sang lục địa khác. Đến cuối cùng… hắn còn phát đi//ên, muốn t//ự sá//t. Hôm ấy, hắn cầm đoản đ//ao, lơ lửng trước ngực. Ta ngồi bên, thúc giục: “Ch//ết nhanh lên. Trước khi ch//ết nhớ viết di chiếu, truyền ngôi cho ta – Ninh Ninh đại vương, thiên hạ vô địch.” Nói xong, ta còn giẫm một dấu chân lên long bào hắn, cau mày ghét bỏ: “Đừng ch//ết trong Dưỡng Tâm Điện. Sau này ta còn ở đây. Muốn ch/ết thì ra lãnh cung, nhảy xuống giếng khô mà ch//ết.” Hắn trầm mặc một lúc. Rồi… buông đoản đao. Cầm lấy chổi lông gà.

Chim Hoàng Yến Không Phải Thế Thân

Tôi là một chim hoàng yến xinh đẹp thích làm nũng gây chuyện, đầu óc đơn giản lại bá đạo, ỷ vào sự cưng chiều của kim chủ mà muốn làm gì thì làm. Không cho anh đi tiệc rượu, không cho anh tiếp xúc với phụ nữ, thậm chí còn theo dõi vị trí của anh. Cho đến khi nhìn thấy những dòng bình luận bay qua: 【Trời ơi! Ai mà phân biệt nổi chim hoàng yến với vợ vậy?】 【Khương Đường không phải thật sự cho rằng mình là vợ của nam chính chứ? Buồn cười quá, cô ta chỉ là một món hàng thay thế rẻ tiền thôi!】 【Nam chính có thể nhịn cô ta đến mức này, thật sự toàn dựa vào gương mặt giống bảo bối muội muội kia.】 【Vốn dĩ bà nội cô ta còn có thể sống thêm một năm, chỉ vì cô ta suốt ngày gây chuyện làm loạn, nam chính tức giận cực độ nên khiến bà nội cô ta mất mạng!】 Từ đó về sau, tôi không dám gây chuyện nữa.

Thiên Kim Giả Và Thiếu Gia Thật

Tình yêu với Chu Thời An là do tôi dùng tiền đập ra. Vì vậy mỗi ngày tôi đều yên tâm thoải mái dính lấy anh. Khi tôi lại một lần nữa quấn lấy anh đòi hôn. Trước mắt bỗng trôi qua vài dòng bình luận: 【Chu Thời An thật thảm, vốn dĩ là thiếu gia thật, bị ôm nhầm với thiên kim giả thì thôi đi, bây giờ còn phải vì tiền thuốc của ông nội mà bán thân.】 【Nam chính vừa từ cửa hàng tiện lợi trở về, đã bị nữ phụ kiêu căng quấn lấy đòi hôn, sự mệt mỏi của anh ấy cô không nhìn thấy sao?】 【Nam chính cần là kiểu tri kỷ tâm hồn như nữ chính có thể cùng anh bàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt, chứ không phải loại trong đầu chỉ biết dính dính như nữ phụ!】 【May mà bí mật thân thế sắp bị nữ chính lương thiện vạch trần rồi, nữ phụ sắp bị đá đi rồi hì hì.】 Tôi sững người. Rời khỏi môi Chu Thời An, nhìn vào đôi mắt đen mê ly của anh nói: “Tôi… tôi không muốn nữa.”

Bị Tổng Tài Hiểu Lầm Cả Thế Giới

Tôi chỉ dùng một năm, đã chinh phục được thái tử gia Thẩm Yến Từ khiến cả giới Kinh Quyển nghe danh đều sợ hãi. Tôi ép anh bỏ thuốc, ép anh mặc đồ ngủ gấu hồng, ép anh mỗi ngày đúng giờ về nhà nấu cơm cho tôi. Cho dù tôi làm loạn trời đất, giá trị công lược trên đầu anh vẫn một đường tăng vọt đến 99%. Tôi cứ tưởng anh yêu tôi đến tận xương tủy, trong lòng tràn đầy vui sướng chờ hệ thống phát thưởng. Kết quả hệ thống sau khi nâng cấp trở về, lại phát ra tiếng báo động chói tai: “Chạy! Mau chạy! Đó là giá trị sát ý! Anh ta muốn giết cô!” Tôi lập tức tỉnh táo. Ngày hôm sau, tôi hai tay đưa bật lửa cho anh, cung kính cúi người một cái: “Thẩm tổng, chúng ta chia tay đi.”

Nhà Trên Mộ, Người Đóng Cọc

Lâm gia dựng nhà mới, ta vừa liếc mắt đã buông một câu: “Đây là bán phần mộ, đại hung.” Mụ bà mù nghe vậy liền quát: “Ngươi không hiểu gì cả! Mộ trấn trạch, phú quý vạn đời!” Ta cười nhạt: “Dương khí ép âm, đoạn tuyệt con cháu. Ai ở trong đó, hậu nhân ắt tuyệt. Tin hay không tùy các ngươi, chết rồi đừng tìm ta.” Con trai của Lâm bí thư xông lên định động thủ. Chưa kịp ra tay, đã bị xà nhà rơi xuống, đập gãy cổ tại chỗ. “Ôi chao, nhà ai làm rơi cái yếm đỏ xuống đầm thế này? Vải trơn bóng thế kia, chắc đáng giá lắm.” Sau lưng vang lên giọng nói trầm như sấm. Là Đường Đại Tráng—bạn nối khố từ thuở ta còn chân đất. Hắn vác xẻng trên vai, tay kia xách nửa túi giấy vàng chuẩn bị đi tảo mộ. Trước tiết Thanh Minh, trời vừa đổ một trận mưa tà lạnh thấu xương. Ta trở về làng quét mộ, vừa tới miệng đầm Hắc Thủy nơi đầu thôn liền dừng bước. Trên mặt nước xoáy tròn, nổi lềnh bềnh một thứ chói mắt. Một chiếc yếm đỏ kiểu cũ, thêu ám văn, theo làn nước dập dềnh. Ta nhìn chằm chằm mặt nước, không quay đầu: “Đừng nói bậy.” Sắc mặt ta trầm xuống. Màu đỏ trên chiếc yếm kia, căn bản không phải thuốc nhuộm, đó là thứ đỏ được ngâm từ chu sa và máu người chết, sẫm đến lạnh người. Thứ này gọi là “tiền mua mạng”. Kẻ âm vượt sông, phải để lại một vật trên mặt nước làm giao dịch. Ai tiện tay nhặt lên… kẻ đó sẽ thế chỗ xuống dưới. Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng chuông xe đạp lanh lảnh. Keng… keng…

Đứa Trẻ Sinh Ra Trong Quan Tài

Gia gia là kẻ vá xác, nghề này cần gan lớn mới làm được, mấy huyện quanh vùng chỉ có mình ông hành nghề ấy. Phàm người chết oan, chết thảm, đều được đưa đến cho ông khâu vá chỉnh tề. Mười mấy năm trước, vào một đêm gió lớn, gia gia vừa khâu xong một thi thể đứt đầu, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa. Gió rít từng cơn, cửa sổ kêu u u như tiếng quỷ khóc. Nếu là người thường, bên cạnh nằm một xác chết, lại nghe tiếng gõ cửa lúc đêm khuya, ắt đã sợ đến mất vía. Nhưng gia gia gan lớn, liền bước ra mở cửa. Ngoài cửa đứng một nữ tử tóc tai rũ rượi, bụng mang thai to. Dẫu gia gia đã quen nhìn xác chết, cũng không khỏi giật mình. Da thịt nữ tử trắng bệch, trên thân lốm đốm vết ban — chính là thi ban. Gia gia trong lòng lạnh đi, biết mình đã gặp thứ không sạch sẽ. Song ông không hoảng, bởi người làm nghề này, gặp chuyện tà dị cũng chẳng hiếm. Ông quát: “Thứ không có mắt! Đây không phải nơi ngươi nên đến!” “Cút mau! Không ta lấy huyết chó đen hắt ngươi!” Người đời nói: người sợ quỷ ba phần, quỷ sợ người bảy phần. Nào ngờ nữ thi kia lại quỳ sụp xuống, ôm bụng run rẩy: “Xin cứu hài nhi của ta…” Xác chết mà mang thai, đã chết thì thai trong bụng tất cũng không sống. Chưa kịp để gia gia nghĩ ngợi, nữ thi đã ôm bụng kêu thảm: “Đau… ta sắp sinh rồi…” Cảnh tượng ấy quỷ dị đến cực điểm. Nữ thi ngã xuống, như người sống sinh nở, vừa khóc vừa rặn. Chỉ trong chốc lát, đã sinh ra một đứa trẻ. Tiếng khóc oe oe vang lên, khiến gia gia bừng tỉnh. Ông run rẩy định đóng cửa, nhưng nữ thi đã bế đứa bé, đưa tới trước mặt: “Hài nhi của ta còn sống… xin ngươi nuôi dưỡng nó…”

Hóa Ra Nam Chính Thích Tôi

Cuộc thi lập trình, Lục Tễ Hàn đã đồng ý bỏ cho tôi một phiếu nhưng lại đổi ý. Tôi tức giận, túm lấy cổ áo anh rồi hôn thẳng lên. “Anh nói mà không giữ lời thì phải chịu trừng phạt.” Trong cơn bốc đồng, tôi mất hết lý trí. Đột nhiên nhìn thấy những dòng bình luận bay lơ lửng trên đầu. 【A a a! Nam chính của tôi bị vấy bẩn rồi, nữ phụ độc ác này đúng là quá độc ác.】 【Hừ! Nam chính là người mà nữ phụ như cô có thể hôn sao?】 【Không sao, đợi khi nữ phụ và nữ chính cùng rơi xuống nước, nam chính chỉ cứu nữ chính, nữ phụ sẽ chết ngay tập đó.】 【Phiền chết đi được, không muốn thấy cô ta ngày nào cũng bám lấy nam chính nữa, tác giả mau viết cho cô ta chết đi.】 Tôi: ??? Thì ra tôi là nữ phụ độc ác, chẳng trách tôi liếm mặt theo đuổi Lục Tễ Hàn suốt một năm mà anh vẫn không thèm để ý. Tôi ngẩng mắt lên, đối diện với ánh mắt của Lục Tễ Hàn: “Hôn đủ chưa?” Tôi lau miệng: “Đủ rồi, đủ rồi, xin lỗi, làm phiền rồi, sau này sẽ không như vậy nữa.” Giữ mạng quan trọng hơn, tôi lập tức chạy mất. Chỉ còn lại Lục Tễ Hàn đứng ngơ ngác trong gió.

Bạn Gái Của Học Thần

Anh trai ruột trước khi ra nước ngoài đã giao tôi cho anh em tốt của anh ấy chăm sóc, người mà tôi Crush. Biết được hoa khôi của trường cũng thích anh, tôi nhân lúc say rượu mà giành trước tỏ tình. Crush đã đồng ý! Tôi vui mừng đến nổ tung, nhưng đột nhiên lại nhìn thấy những dòng bình luận bay trên đầu: 【Phiền chết đi được. Nữ phụ có thể giữ chút thể diện không! Tôi chịu hết nổi rồi!】 【Nữ phụ chỉ có gương mặt và vóc dáng, đầu óc trống rỗng mà cũng dám đi tỏ tình? Buồn cười chết mất!】 【Mấy người không hiểu rồi. Nam chính chưa từng yêu ai, chỉ lấy cái bao cỏ này luyện tay thôi.】 【Nam chính sắp sửa vừa gặp đã yêu hoa khôi tài sắc vẹn toàn rồi, ngồi chờ cái đồ phiền phức này bị cốt truyện giết chết thôi.】 Thẩm Duật Minh – người vừa mới chính thức trở thành bạn trai tôi – thấy tôi đứng ngây ra nửa ngày không động đậy, bất đắc dĩ quay đầu lại: “Leo lên đi. Tôi cõng em về.” Tôi run lên một cái, lùi lại hai bước: “Không… không cần anh cõng đâu.”

Giáo Sư Lạnh Lùng Và Cuộc Yêu Bí Mật

Tôi lén lút yêu đương với một vị giáo sư cao lãnh. Kết quả phát hiện ra anh ấy lại là một tên siêu dính người, yêu rồi thì chia tay cũng không chia được. Sau đó người đàn ông gặp tai nạn bất ngờ mất trí nhớ, tôi lén gọi thử anh ấy một tiếng “chồng”. Kết quả bị anh ấy quát mắng ngay trước mặt mọi người: “Bạn học Trần, chuyện thi lại không có chỗ để thương lượng, sức hút cá nhân của em không đủ để em đi con đường tắt này.” Sau khi xác nhận Tống Du Niên thật sự đã quên tôi, tôi vui mừng như điên chạy tới quán bar bắt chuyện với trai đẹp. Đúng lúc này, người đàn ông đột nhiên xuất hiện với vẻ âm trầm đáng sợ: “Vừa nãy trong trường đông người, anh suýt nữa đã quỳ xuống cầu xin em.” “Xin em, chỉ cần nhìn thấy em ở bên người khác, anh cảm thấy mình sắp chết rồi.”

Cưỡng Ép Yêu Anh Năm Năm

Là đại tiểu thư của giới thượng lưu Thượng Hải, sau nửa năm kết hôn, bầu trời của tôi sụp đổ. Tôi vậy mà lại là thiên kim giả bị ôm nhầm? Càng thảm hơn là, người chồng tôi dùng thủ đoạn cưỡng ép mới có được, ngày nào cũng muốn ly hôn với tôi. Anh ta spam than thở trong nhóm anh em: 【Sao tôi xui xẻo thế này, cưới phải một tổ tông chỉ biết khóc, lại còn kiêu căng chết người!】 【Nếu không phải cô ta cưỡng đoạt cho bằng được, ai thèm cưới cô ta! Ai thèm nuông chiều cô ta!】 Tôi không còn dám tiếp tục làm loạn nữa, lo anh thật sự ly hôn, vì thế bắt đầu trở nên cẩn thận dè dặt. Thế mà anh lại sụp đổ trong nhóm. 【Anh em à, vợ tôi đột nhiên không làm loạn nữa, có phải bên ngoài có người rồi không?】 【Tất cả mau ra đây hiến kế cho tôi đi, mẹ nó tôi sắp phát điên rồi a a a!】 【Xong đời rồi, vợ tôi hình như thật sự bị chó hoang tha mất rồi…】

Công ty phá sản

Vào cái đêm công ty mẹ tôi phá sản, bà ôm tôi khóc đúng ba phút, sau đó nhét vào tay tôi một tấm vé máy bay. “Đi Anh đi, đừng quay đầu lại.” Tôi không hiểu gì cả, nhưng vẫn ngoan ngoãn kéo vali ra sân bay. Vừa qua khỏi cửa an ninh, tôi vẫn còn đang ăn mừng vì mình kịp bắt chuyến bay cuối cùng. Điện thoại bỗng rung lên. Là tin nhắn từ trợ lý của mẹ, chỉ có vỏn vẹn một dòng —— “Đừng lên máy bay, mười phút nữa bố cô sẽ dẫn người tới bắt cô đấy.” Tôi đứng giữa sảnh chờ sân bay, bốn bề toàn là người, nhưng lại có cảm giác mặt đất dưới chân mình đang lún xuống. Chuyện “công ty phá sản” mà mẹ nói, và chuyện “dẫn người tới bắt” mà bố sắp làm, giữa hai chuyện này rốt cuộc đang ẩn giấu điều gì?

Đường Tam Thi Số 68

Tôi bước lên một chiếc taxi. Tài xế hỏi tôi làm nghề gì. Tôi đáp, mình là blogger tâm linh, bình thường thì giám định đồ cổ, thỉnh thoảng cũng xem bói. Nghe xong, ông ta cười khục khặc. Rồi hỏi tiếp: “Cô gái, vậy cô thử tính xem… bây giờ chúng ta đang ở đâu?” Tôi liếc ra ngoài cửa sổ nhìn biển số cửa hàng, hơi ngờ vực. “Đường Tam Thi… số 68?” Một sự im lặng chết chóc bao trùm. Một lúc lâu sau, trên màn hình livestream, có người chậm rãi gõ ra một dòng chữ: 【Streamer à, đường Tam Thi… không có số 68 đâu.】

Truyện đang đọc

Kiếp Này Chỉ Nguyện Bình Yên

Kiếp Này Chỉ Nguyện Bình Yên

Kiếp Này Chỉ Nguyện Bình Yên Ta ch .t rồi, ch .t trong một đêm tuyết phủ trắng trời. Mái ngói vỡ nát của lãnh cung chẳng ngăn nổi gió lạnh c/ắt da, ta co mình trong chiếc chăn bông ẩm mốc, nghe tiếng nhạc lễ văng vẳng truyền đến từ nơi xa. Đêm nay là giao thừa, hoàng đế lại cùng bá quan văn võ mở tiệc linh đình, mà ta – kẻ từng là hoàng hậu cao quý, đến một bát cháo nóng cũng không cầu nổi. “Nương nương… Nương nương…” Giọng Yến Thu yếu ớt, nàng đã phát sốt ba ngày rồi, nay chỉ còn thoi thóp. Ta nắm lấy bàn tay khô gầy của nàng, nhớ lại quãng đường nàng theo ta từ Đông cung đến ngôi vị mẫu nghi thiên hạ, rồi lại cùng ta r/ơi xuống vự/c sâu không đáy. Một đời trung thành, cuối cùng lại nhận lấy kết cục thê lương thế này. “Nếu có kiếp sau…” Ta lẩm bẩm, cổ họng khô rát như có lửa đốt, “Nếu có kiếp sau…” …

Chương 8
Đích Trưởng Tử Bị Tráo Đổi

Đích Trưởng Tử Bị Tráo Đổi

Đích Trưởng Tử Bị Tráo Đổi Ngày sinh con, ta phát hiện ngoại thất Lâm Uyển Uyển đã tráo đổi con của ả với con của ta. Ta thưởng cho bà đỡ biết chuyện ba ngàn lượng bạc, lệnh cho bà ta giữ kín miệng. Đứa con của ngoại thất dưới gối ta trở thành đích trưởng tử của Hầu phủ, được gia tộc dốc lòng bồi dưỡng. Mười tám tuổi đã đỗ Thám hoa, phong thái như chi lan ngọc thụ, cực kỳ được thánh quyến. Mà con trai ta, hễ chút là bị Lâm Uyển Uyển đ/ánh đ/ập tàn nhẫn, đến miếng ăn cũng bị hà khắc, vóc dáng thấp bé gầy gò. Lại bị cố tình dụ dỗ đến sòng bạc cùng chốn lầu xanh, nhiễm đầy thói hư tật xấu, tuổi độ trăng tròn đã vì phạm sự mà phải chịu hình xăm chàm lên mặt. Ngày sắc phong Thế tử, Lâm Uyển Uyển chặn đường Thám hoa lang trước cửa Hầu phủ, lệ rơi lã chã: “Đứa con bị đ/ánh c/ắp của ta ơi, ta mới chính là người mẹ mệnh khổ của con!” Ta cười một cách điềm nhiên: “Lâm Uyển Uyển, ta đợi ngươi dẫn x/ác tới cửa đã lâu rồi.”

Chương 3
Một Đời Chỉ Muốn Em Hạnh Phúc

Một Đời Chỉ Muốn Em Hạnh Phúc

Một Đời Chỉ Muốn Em Hạnh Phúc Năm thứ N tôi làm chim hoàng yến của Lục Nghiên Thâm. Tôi được cưng chiều đến mức khẩu vị ngày càng lớn. Một ngày có thể xin ba mươi lần tiền tiêu vặt. Cho đến khi, tôi lại định hỏi anh ta xin năm triệu để mua một chiếc siêu xe về khoe mẽ. Trước mắt đột nhiên trôi qua những dòng đạn mạc: “Đừng xin nữa đừng xin nữa tiểu tổ tông ơi, tiêu xài thế này đợi nữ chính lên sàn rồi thì phải làm sao đây?” “Câu này tôi biết tôi biết, tôi nhớ sau đó bảo bối vì quá tham lam chọc giận nam chính bị đuổi ra ngoài lang thang đầu đường xó chợ, từ giàu sang rơi xuống nghèo khó khó mà thích nghi, bảo bối còn bị lừa vào khu lừa đảo, thảm lắm luôn hu hu hu……” “Haiz, Tạ Vãn tuy kiêu chiều nhưng thật sự quá xinh đẹp, kết cục này trẫm thật sự không nỡ nhìn a a a!” Tạ Vãn là tên của tôi. Tim tôi khẽ thót lên, lặng lẽ thu hồi bàn tay đang định gửi tin nhắn. Một tiếng sau, Lục Nghiên Thâm gọi điện tới, giọng nói trầm thấp: “Không phải em muốn mua chiếc siêu xe đó sao?” “Sao không nhắn tin cho tôi nữa?” “Hay là, đã có người khác mua cho em rồi?”

Chương 5