Đề xuất

Thương Tùng Bách Thuý
Hiện đại

Thương Tùng Bách Thuý

Thương Tùng Bách Thuý Kiếp trước, em gái được một gia đình giàu có nhận nuôi, tôi được nhân viên lao công nhận nuôi. Kết quả gia đình giàu có xảy ra xung đột nội bộ nghiêm trọng, ba mẹ lạnh lùng, anh trai thì bắt nạt, cuối cùng em ấy trắng tay rời đi. Gia đình tôi thì rất hòa thuận, tôi một cô gái yếu đuối nhà nghèo được thiếu gia nhà giàu đem lòng yêu, tất cả giống như một bộ phim thần tượng. Em gái ôm hận sát hại tôi, rồi cùng tôi quay trở lại ngày được nhận nuôi. Lần này, em ấy nhảy bổ vào lòng của người nhân viên lao công: “Chị ơi, lần này đến lượt em làm nữ chính trong phim thần tượng rồi.” Nhưng em ấy không biết, nữ chính sở dĩ là nữ chính, không phải dựa vào xuất thân.

6 chương 158 lượt đọc
Lưới Trời Lồng Lộng
Báo Thù

Lưới Trời Lồng Lộng

Lưới Trời Lồng Lộng Chồng tôi vì cứu ánh sáng đời mình mà chết giữa biển khơi. Khi cảnh sát báo tin, thi thể anh ta gần như đã bị ăn sạch. Nhân viên giám định hỏi tôi có muốn vớt xác không. Tôi phất tay, kiên quyết không lãng phí tài nguyên công cộng. Cầm tờ giấy chứng nhận tử vong, tôi lập tức làm thủ tục xóa tên chồng khỏi hộ khẩu. Liên hệ xong với luật sư của anh ta, cuối cùng tôi không nhịn được mà bật cười. Buổi tối, tôi mở một chai sâm panh. Vốn dĩ chỉ có thể lấy một nửa tài sản, giờ tôi có thể lấy đến hai phần ba. Nhất định phải chúc mừng.

4 chương 218 lượt đọc
Nam Thần Bị Mù, Tôi Giả Làm Bạn Gái Anh Ấy
HE

Nam Thần Bị Mù, Tôi Giả Làm Bạn Gái Anh Ấy

Nam Thần Bị Mù, Tôi Giả Làm Bạn Gái Anh Ấy Năm thứ hai thầm yêu Cố Uyên, đột nhiên nghe tin anh ấy bị mù, bạn gái cũng bỏ đi. Thế là tôi giả làm bạn gái cũ của anh ấy, đưa anh ấy về nhà mình chăm sóc. Anh ấy đẹp trai, lúc xúc động còn rơi nước mắt, khiến tôi càng ngày càng yêu không dứt ra được. Cho đến khi gặp một người bạn chung, nhắc tới Cố Uyên thì người đó ngơ ngác hỏi: “Anh Uyên mù lúc nào vậy? Tối qua còn uống rượu với nhau mà.”

5 chương 229 lượt đọc
Tiệm giao ước
Linh Dị

Tiệm giao ước

Tiệm giao ước Tôi là chủ tiệm cầm đồ ở âm gian, chuyên thu những thứ con người sống dễ dàng bán đi nhất — những thứ họ nghĩ là không đáng một xu: đạo đức, lương tâm, tình thân máu mủ. — Dù sao thì khi cân lương tâm, đến cả quỷ cũng chê nhẹ. Hôm nay có một cặp vợ chồng đến, muốn dùng dương thọ của con gái để đổi lấy việc con trai đậu đại học. Tôi cho họ hai lựa chọn: bán mạng con trai, hoặc bán tình thân của con gái. Họ chọn cái thứ hai — xem kìa, đến giá còn chẳng thèm trả.

4 chương 61 lượt đọc
Tôi Có Tiền, Tại Sao Phải Kết Hôn?
Hiện đại

Tôi Có Tiền, Tại Sao Phải Kết Hôn?

Tôi Có Tiền, Tại Sao Phải Kết Hôn? Trong lễ trưởng thành tôi tổ chức cho con gái, một nữ phục vụ “vô tình” ngã nhào vào chiếc bánh kem. Tòa tháp bánh cao ba mét đổ sập xuống trong tiếng ầm ầm. Khung cảnh trở nên hỗn loạn, con gái tôi tức đến đỏ cả mắt. Nhưng ngay khi tôi bước về phía nữ phục vụ đó, trước mắt bỗng hiện lên một dòng bình luận: 【Đến rồi đến rồi, bà mẹ độc ác sắp bắt nạt con ruột của mình rồi.】 Tôi giật mình, thì dòng bình luận khác lại xuất hiện: 【May mà có nam chính, anh ấy sẽ ra tay cứu mỹ nhân.】 Ngay sau đó— vị hôn phu của con gái đang chen qua đám đông, vội vàng bước về phía tôi.

4 chương 105 lượt đọc
Em Không Còn Là Vợ Anh
Hiện đại

Em Không Còn Là Vợ Anh

Em Không Còn Là Vợ Anh Năm thứ 4 sau khi kết hôn, dưới sự cổ vũ của đám bạn, Cố Đình Chu đã bí mật bao nuôi một nữ họa sĩ xinh đẹp. Hôm đó, tôi vô tình nghe thấy anh ta tranh cãi với đám bạn. “Việc Hứa Chỉ làm ầm ĩ đến tai Hạ Ý Đồng rồi đấy, lúc đầu là do các người đẩy cô ta cho tôi, bây giờ cũng nên tự mình giải quyết đi.” Có người hỏi lại: “Nếu phải chọn một trong hai, Cố thiếu muốn bọn tôi giúp giải quyết ai?” Cố Đình Chu ngập ngừng hai giây, rồi nói: “Hứa Chỉ… rất đặc biệt.” —

4 chương 79 lượt đọc
Giành Lấy Tân Sinh
Báo Thù

Giành Lấy Tân Sinh

Giành Lấy Tân Sinh Chuyện phòng the của cô gia khác hẳn người thường, khiến nữ tử khó mà chịu đựng nổi. Tiểu thư vì muốn tỏ ra hiền huệ, độ lượng nên đã tìm cho cô gia một nha hoàn thông phòng. Nha hoàn kia không ra gì, mới hầu hạ cô gia được bảy đêm thì tắt thở. Tiểu thư biết chuyện lại mắng nàng không biết liêm sỉ, phóng túng vô độ, lột sạch quần áo rồi ném vào ổ ăn mày. Sau đó, tiểu thư lại bắt đầu nhìn chằm chằm vào mặt ta. Ta bị trói chặt đưa vào phòng cô gia, run rẩy không thôi. Nhưng nửa đêm, trong phòng lại vang lên tiếng kêu thảm thiết của cô gia.

5 chương 211 lượt đọc
Người Đi Trong Gió Lạnh
Báo Thù

Người Đi Trong Gió Lạnh

Người Đi Trong Gió Lạnh Sau kỳ thi Đại Học, trong chuyến du lịch tốt nghiệp, tôi gặp Cố Đường Sinh. Giống như thiên lôi đánh trúng địa cầu, tôi yêu anh ấy đến ch .t đi sống lại. Cho đến ngày anh ấy ném một que thử thai trước mặt bố tôi. “Trưởng phòng Lâm, con gái ông mang thai. Đứa trẻ là của tôi, nhưng tôi chuẩn bị đá cô ấy.” Cố Đường Sinh biến mất khỏi thế giới của tôi. Hóa ra, anh ấy ở bên tôi chỉ để trả thù cho mối tình đầu. Sau đó, bố tôi qua đời, mẹ tôi phát điên. Mười năm sau, tôi lại gặp Cố Đường Sinh.

4 chương 175 lượt đọc
Trọng Sinh: Ai Mới Là Nữ Chính Thật Sự?
Hiện đại

Trọng Sinh: Ai Mới Là Nữ Chính Thật Sự?

Kiếp trước, tôi may mắn vớt được suất tuyển thẳng vào Thanh Bắc mà cô đại tiểu thư giới thượng lưu vứt bỏ. Sau khi tốt nghiệp còn gả vào hào môn, từ một cô gái nông thôn thoắt cái biến thành phu nhân của người giàu nhất. Tôi của năm 28 tuổi đã đi đúng tất cả những bước ngoặt thay đổi vận mệnh cuộc đời. Nhưng vừa ngủ một giấc dậy, tôi lại quay về năm 18 tuổi. Trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận chạy ngang. 【Số nữ chính đỏ thật đấy, vớt được cuộc đời vốn thuộc về nữ phụ.】 【Kiếp trước đại tiểu thư như bị bỏ bùa ấy, vứt bỏ suất tuyển thẳng để đi học trường hạng ba với trai nghèo thì chớ, còn đẩy nam chính tỷ phú – người nâng niu mình từ bé – cho người khác. Một ván bài đẹp đánh cho nát bét!】 【Thì để nhường đường cho nữ chính nên bị cốt truyện cưỡng ép hạ thấp IQ chứ sao! May mà trọng sinh rồi, lần này chắc chắn là kịch bản nữ phụ lội ngược dòng!】 【Tôi muốn chống mắt lên xem Giang Minh Nguyệt không có đồ của đại tiểu thư thì kiếp này làm nữ chính kiểu gì!】 Giang Minh Nguyệt chính là tôi. Nhưng mà—— Ai nói tôi không làm được nữ chính? Kẻ chỉ khi mất đi rồi mới nghĩ đến chuyện cứu vãn, thì ngay từ đầu đã thua cuộc rồi.

3 chương 60 lượt đọc
Kế Hoạch Bí Mật Của Tổng Tài
Hiện đại

Kế Hoạch Bí Mật Của Tổng Tài

Kế Hoạch Bí Mật Của Tổng Tài Tôi đi cùng bạn thân đến Cục Dân chính lén lút đăng ký kết hôn, không ngờ lại bị anh trai cô ấy bắt gặp ngay trước cổng Cục Dân chính. Bạn thân sợ đến hồn bay phách lạc, trốn sau lưng tôi, cứng đầu nói dối: “Anh, anh đừng hiểu lầm… là Thẩm Miên! Hôm nay cô ấy kết hôn, em đi cùng cô ấy!” Để bảo vệ bạn thân, tôi chỉ có thể cắn răng nhận luôn chuyện hôn sự này. Trước mặt em gái mình, anh chỉ lạnh nhạt thốt ra bốn chữ: “Chúc tân hôn vui vẻ.” Nhưng đến đêm khuya, anh lại mang theo mùi rượu nồng nặc khóa trái cửa nhà tôi. Người đàn ông từng luôn thanh lãnh kiềm chế nhất, lúc này lại giống như một kẻ điên: “Đã vậy em đã là vợ của người khác rồi.” “Vậy chúng ta làm chút chuyện trái với đạo đức, được không?”

4 chương 78 lượt đọc

Truyện mới

Bữa Tiệc Sinh Nhật 62

Cha tôi ngoại tình với hàng xóm suốt 15 năm, còn có 2 đứa con gái riêng.Mẹ tôi chưa từng làm ầm lên, cho đến sinh nhật 62 tuổi của bà… tôi mới biết bà cao tay đến mức nào.Tôi tên Chu Niệm An, 32 tuổi, là luật sư hợp danh ở một hãng luật tại Bắc Kinh.Mẹ tôi, Tống Huệ Như, 62 tuổi, giáo viên tiểu học đã nghỉ hưu.Cha tôi, Chu Đức Mậu, 63 tuổi, trước khi nghỉ là phó cục trưởng Cục Xây dựng đô thị.Họ kết hôn 39 năm, nhưng đã ngủ riêng suốt 22 năm.Bắt đầu từ năm tôi 10 tuổi.Năm đó, nhà bên cạnh chuyển đến một gia đình họ Triệu. Người đàn ông làm kinh doanh vật liệu xây dựng, người phụ nữ ở nhà chăm con.Nhà họ có hai cô con gái.Cô lớn Triệu Uyển Đình, nhỏ hơn tôi 2 tuổi.Cô nhỏ Triệu Uyển Như, nhỏ hơn tôi 5 tuổi.Chỉ ba ngày sau khi họ chuyển đến, cha tôi đã bắt đầu giúp họ sửa ống nước, thay bóng đèn, đưa đón con đi học.Mẹ tôi khi ấy còn cười:“Ông Chu này nhiệt tình thật.”Lúc đó tôi không hiểu.Sau này thì hiểu.

Người Ngốc Không Giả

Chú 2 ruột của tôi là kẻ ngốc. Ở nhà tôi hơn 20 năm, đến khi cha mẹ tôi qua đời thì lặng lẽ rời đi. Khi tìm được ông, tôi khóc nức nở.Tôi như phát điên, lục tung cả ngôi làng để tìm.Cuối cùng, tôi thấy ông ở dưới gốc cây hòe già phía sau núi.Ông ôm một chiếc hộp sắt rỉ, vừa thấy tôi đã cười:“Đường Đường, chú hai không n gố/c.”

Thầm Yêu Đã Có Hồi Âm

Tôi đã làm cái đuôi nhỏ của Thẩm Thuật hơn mười năm, giấu kín tất cả những rung động dành cho anh. Năm đó tôi thích Thẩm Thuật, vô tình nghe thấy anh nói: “Em gái Lâm Oản, chỉ là một con nhóc mà thôi.” Tôi nuốt hết chua xót trong lòng xuống. Liều mạng thi đỗ vào trường đại học có anh, đuổi theo bước chân của anh. Nhưng lúc nào cũng nghe nói có rất nhiều cô gái vây quanh anh. Cho đến khi anh nhìn thấy người khác ôm tôi. Chiếc xe đua quăng ngang ở ngã tư, kéo tôi lên xe, hôn vừa dữ dội vừa gấp gáp: “Lâm Oản, em nhìn tôi đi.”

Hôn Ước Sai Kịch Bản

Vị hôn phu của tôi dị ứng với người khác giới, còn tôi lại mắc chứng khát khao tiếp xúc da thịt. Sau một lần nữa vì thử thân mật mà khiến anh vào viện, tôi nhìn thấy những dòng bình luận trôi qua trước mắt. 【Nữ phụ phiền chết đi được! Cô ta làm vậy sẽ hại chết nam chính mất, ngày nào cũng thèm thân thể nam chính, đúng là lẳng lơ.】 【Đây là truyện song khiết đó, nam chính không thể có tiếp xúc thân mật với bất kỳ người khác giới nào ngoài nữ chính đâu, nữ phụ vẫn nên từ bỏ đi.】 【Đúng vậy, hôm nay nam chính sẽ gặp chân mệnh thiên nữ của anh ấy ở bệnh viện. Biết điều thì từ bỏ sớm đi, còn hơn sau này bị nam chính chán ghét rồi ném xuống biển cho cá mập ăn.】 … Tôi lập tức rụt bàn tay đang dò dẫm chạm về phía chàng trai tuấn tú trên giường bệnh lại, hoảng sợ kêu lên. “Tôi không thử nữa!”

Liếm Cẩu Quay Đầu: Chồng Cũ Rất Muốn Được Thiên Vị

Sau khi ôm con bỏ chạy suốt 5 năm, tôi lại bị ông chồng cũ âm u bắt gặp. Anh ta bế con gái của chúng tôi trong lòng, ánh mắt nhìn tôi lạnh lẽo, u ám đến đáng sợ. Tôi theo bản năng muốn chạy. Anh lại cười khẩy: “Đừng tự đa tình nữa, tôi hết cảm giác với cô từ lâu rồi.” “But my daughter, I must take her away today.” Tôi vui mừng đến bật khóc: “Ý anh là sau này anh nuôi con à?” Tối hôm đó, con gái “ma vương” vì không được nuôi hổ Đông Bắc làm thú cưng mà lăn lộn ăn vạ khắp nhà. “Nếu không cho con nuôi hổ Đông Bắc, con sẽ không thích mẹ với ba nữa!” Chồng cũ thức trắng mắt quầng thâm, mặt lập tức đen sì. “Cả thế giới phải cùng ba thích mẹ, nói lại!”

Trọng Sinh: Không Cầu Viên Mãn, Chỉ Cầu Sơ Tâm

Ta bị tịch biên gia sản đúng ngày ấy, thanh mai trúc mã là Thẩm Tễ giả xưng đã sớm có hôn ước với ta, liều mang tội khi quân để đổi cho ta khỏi cảnh lưu đày. Từ đó về sau, ta cùng chàng đồng cam cộng khổ, tiến thoái có nhau, tưởng như tình thâm ý trọng trọn đời. Thế nhưng đến lúc hấp hối, Thẩm Tễ lại gạt tay ta ra. “Cả đời này, ta chưa từng phụ nghĩa với ai… chỉ phụ lòng chính mình.” Khi ấy ta mới hay — nếu năm đó ta không gặp nạn, thì chính ngày hôm ấy, chàng đã định đến cầu thân người trong lòng. “Ván cờ đã hạ, không hối,” chàng nói, “nhưng nếu có kiếp sau… ta không muốn cứu nàng nữa.” Mở mắt lần nữa, ta đã quay về đúng ngày bị tịch biên. Thẩm Tễ trong mắt còn mang đau đớn, nhưng tờ hôn thư trong tay… rốt cuộc không còn mở ra nữa. Ta khẽ cụp mắt. Cũng tốt. Chàng không đến quấy nhiễu, con đường của ta… vốn dĩ còn rộng hơn.

Cứu Nhầm Thủ Phụ, Tặng Kèm Con Trai

Ta cứu một lão đầu trúng kỳ độc, hơi tàn như đèn trước gió. Khi tỉnh lại, lão mở miệng liền nói: “Lão phu đã có thê thất, tuổi lại cao, tuyệt không thể nạp cô nương làm thiếp để báo ân…” Không phải chứ, lão này trúng độc đến hồ đồ rồi sao? Ai ngờ lời vừa dứt, lão đổi giọng: “Nhưng ân cứu mạng khó báo, lão phu nguyện tặng cô nương vạn lượng hoàng kim, lại thêm khế ước tửu lâu đệ nhất kinh thành… cùng với… đứa con trai bất thành khí của ta.” ! Trong lúc lão đầu dưỡng thương, nghe nói vị hôn phu cũ của ta – kẻ vừa đỗ Cử nhân – đã đuổi ta ra khỏi cửa, lão tức đến mức ném cả bàn tính xuống trước mặt ta: “Ngươi, cầm lấy số bạc này, lên kinh thành làm hoàng thương! Dùng tiền đập chết cái thứ vong ân phụ nghĩa ấy cho ta!” “Sao có thể làm hoàng thương…” “Lão phu nói được là được! Mau cút lên kinh thành kiếm tiền!” Về sau, khi ta ngồi đối sổ ở tửu lâu lớn nhất kinh thành, nhìn thấy chân dung đương triều Tể phụ, chợt sững sờ.

Trọng Sinh: Tôi Chọn Báo Cảnh Sát

Tôi sống lại đúng vào đêm con tôi bị cư//ớp đi. Vết m//ổ sinh còn đ//au r//át, thu//ốc tê đã hết từ lâu, chỉ cần cử động nhẹ cũng đủ khiến mắt tối sầm. Nhưng Tạ Lâm Xuyên đã dẫn theo Tô Vãn cùng hai vệ sĩ, chặn ngay trước cửa phòng 302. Anh ta mặc bộ vest đen, đứng dưới ánh đèn lạnh lẽo của hành lang, gương mặt trầm xuống như đến để tuyên án. “Lâm Tri Ý.” “Giao đứa trẻ ra.” Tôi ngẩng đầu nhìn anh. Kiếp trước… cũng là câu này. Khi đó tôi mới sinh được ba ngày, ngay cả ngồi dậy còn khó, nghe anh đòi bế con đi, phản ứng đầu tiên của tôi là bật khóc. Tôi vừa khóc vừa cầu xin anh đừng chạm vào con mình. Tô Vãn đứng sau lưng anh, mắt đỏ hoe, nhẹ giọng nói: “Lâm Xuyên, chị ấy sau sinh tinh thần không ổn định.” Chỉ một câu đó. Tôi bị gán cho cái mác đi//ên. Đứa trẻ bị bế đi. Tôi đuổi theo ra hành lang, vết m//ổ r//ách to//ạc, b//ăng hu//yết rồi ngất lịm. Tỉnh lại, tôi đã ở bệnh viện tâ//m th//ần. Ba tháng sau, tôi ch//ết ở đó. Còn bây giờ, Tạ Lâm Xuyên vẫn đứng ở cửa.

Mỗi Kiếp Đều Tìm Thấy Em

Sau khi liên hôn với Lộ Thời Dữ, anh giống như không biết no, đêm nào cũng quấn lấy tôi. Lần nữa thay chiếc váy ngủ vừa ngây thơ vừa gợi cảm, trước mắt tôi lại xuất hiện những dòng bình luận. 【Nữ phụ này hưởng phúc quá rồi đó, nam chính vì tình yêu mà sống lại 5 lần. Kết quả sau khi mất trí nhớ thì cô ta hưởng hết phúc phần, tức chết đi được!】 【Đừng vội, hôm nay nam nữ chính gặp lại rồi, lúc nữ chính khóc nhào vào lòng nam chính, rõ ràng nam chính đã sững người một lúc.】 【Trên đường nhân ngư của nam chính có hình xăm, chính là chữ viết tắt tên nữ chính, anh ấy khôi phục ký ức chỉ là chuyện sớm muộn thôi, nữ phụ không nhảy nhót được bao lâu nữa đâu!】 Tôi còn đang chấn động vì lượng thông tin khổng lồ này thì Lộ Thời Dữ tắm xong bước ra. Hình xăm chữ cái mà đạn mạc nhắc tới, một nửa lộ ra trên đường nhân ngư đẹp mắt và cơ bụng săn chắc của anh, một nửa ẩn dưới chiếc khăn tắm màu trắng. “Em yêu, một ngày không gặp, anh nhớ em quá.” Người đàn ông chân dài dáng cao như thường lệ, dán sát tới đòi hôn. Tôi lập tức né tránh, nhìn anh khẽ hỏi: “Lộ Thời Dữ, hôm nay anh không có chuyện gì muốn chia sẻ với tôi sao?”

Mẫu Hậu Chậm Hiểu Và Vị Hoàng Đế "Nhầm Chỗ"

Ta vốn sinh ra chậm chạp, tâm địa lại mềm mỏng. Vào cung chưa được bao lâu, ta bị Quý phi hạ độc nên không thể mang thai. Hoàng thượng vì áy náy, bèn sai ta đến lãnh cung nhận nuôi Tam hoàng tử nghe nói là đứa trẻ ngoan ngoãn. Nào ngờ ta còn chưa đến nơi, Tam hoàng tử đã tự mình tìm ra. Ta thầm nghĩ quả nhiên là đứa hiểu chuyện, liền dắt tay mang về. Về sau Tam hoàng tử đăng cơ làm đế, ta mừng rỡ xoa đầu hắn nói: “Lão Tam tuy không ngoan như tiên đế từng nói, nhưng lại có chí tiến thủ hơn.” Tân đế vẻ mặt bất đắc dĩ, tay vẫn chậm rãi bóc vỏ khoai nướng cho ta: “Mẫu hậu… người có từng nghĩ qua chưa, nhi thần… là Lão Lục?”

Gió Thổi Bên Bờ Nhị Hải

Con trai tôi sắp kết hôn, trước đó lại đặt ra với tôi “ba điều ước pháp”. “Nghiên Nghiên là con nhà người ta, mẹ chưa nuôi dưỡng cô ấy ngày nào, nên không được tỏ thái độ với cô ấy.” “Nghiên Nghiên từ nhỏ được cưng chiều, dù gả vào nhà mình cũng không thể để cuộc sống của cô ấy kém hơn ở nhà mẹ đẻ.” “Con dâu không có nghĩa vụ chăm sóc mẹ chồng, có chuyện gì mẹ tìm con.” Kiếp trước, tôi đều đồng ý hết, vì nghĩ con gái người ta đã gả vào nhà mình, không thể để con bé chịu uất ức. Tôi giặt giũ, nấu nướng, trông cháu. Chăm sóc cả nhà chu đáo đến mức không ai chê trách được. Đến cuối cùng, tôi lao lực thành bệnh, bị đưa thẳng vào viện dưỡng lão. Cho đến lúc chết, cũng không được gặp lại con cháu lấy một lần. Sống lại một đời, nếu đã không thể trông cậy vào tuổi già… Tôi muốn sống tốt cho chính mình.

Mật Mã 1987

Con mèo nhà tôi cứ lén chạy ra ngoài suốt, nên tôi gắn cho nó một chiếc camera mini. Đến khi xuất video ra xem, tôi lặng người. Trong đoạn ghi hình, người chồng hiền lành, nho nhã, không hút thuốc không rượu chè của tôi… Lại đang phì phèo thuốc lá, vẻ mặt đầy oán độc, đứng nói chuyện với mấy người hàng xóm. Thứ ngôn ngữ họ dùng… tôi chưa từng nghe qua.

Truyện đang đọc

Trọng Sinh: Tôi Chọn Báo Cảnh Sát

Trọng Sinh: Tôi Chọn Báo Cảnh Sát

Tôi sống lại đúng vào đêm con tôi bị cư//ớp đi. Vết m//ổ sinh còn đ//au r//át, thu//ốc tê đã hết từ lâu, chỉ cần cử động nhẹ cũng đủ khiến mắt tối sầm. Nhưng Tạ Lâm Xuyên đã dẫn theo Tô Vãn cùng hai vệ sĩ, chặn ngay trước cửa phòng 302. Anh ta mặc bộ vest đen, đứng dưới ánh đèn lạnh lẽo của hành lang, gương mặt trầm xuống như đến để tuyên án. “Lâm Tri Ý.” “Giao đứa trẻ ra.” Tôi ngẩng đầu nhìn anh. Kiếp trước… cũng là câu này. Khi đó tôi mới sinh được ba ngày, ngay cả ngồi dậy còn khó, nghe anh đòi bế con đi, phản ứng đầu tiên của tôi là bật khóc. Tôi vừa khóc vừa cầu xin anh đừng chạm vào con mình. Tô Vãn đứng sau lưng anh, mắt đỏ hoe, nhẹ giọng nói: “Lâm Xuyên, chị ấy sau sinh tinh thần không ổn định.” Chỉ một câu đó. Tôi bị gán cho cái mác đi//ên. Đứa trẻ bị bế đi. Tôi đuổi theo ra hành lang, vết m//ổ r//ách to//ạc, b//ăng hu//yết rồi ngất lịm. Tỉnh lại, tôi đã ở bệnh viện tâ//m th//ần. Ba tháng sau, tôi ch//ết ở đó. Còn bây giờ, Tạ Lâm Xuyên vẫn đứng ở cửa.

Chương 1
Người Ngốc Không Giả

Người Ngốc Không Giả

Chú 2 ruột của tôi là kẻ ngốc. Ở nhà tôi hơn 20 năm, đến khi cha mẹ tôi qua đời thì lặng lẽ rời đi. Khi tìm được ông, tôi khóc nức nở.Tôi như phát điên, lục tung cả ngôi làng để tìm.Cuối cùng, tôi thấy ông ở dưới gốc cây hòe già phía sau núi.Ông ôm một chiếc hộp sắt rỉ, vừa thấy tôi đã cười:“Đường Đường, chú hai không n gố/c.”

Chương 10
Bữa Tiệc Sinh Nhật 62

Bữa Tiệc Sinh Nhật 62

Cha tôi ngoại tình với hàng xóm suốt 15 năm, còn có 2 đứa con gái riêng.Mẹ tôi chưa từng làm ầm lên, cho đến sinh nhật 62 tuổi của bà… tôi mới biết bà cao tay đến mức nào.Tôi tên Chu Niệm An, 32 tuổi, là luật sư hợp danh ở một hãng luật tại Bắc Kinh.Mẹ tôi, Tống Huệ Như, 62 tuổi, giáo viên tiểu học đã nghỉ hưu.Cha tôi, Chu Đức Mậu, 63 tuổi, trước khi nghỉ là phó cục trưởng Cục Xây dựng đô thị.Họ kết hôn 39 năm, nhưng đã ngủ riêng suốt 22 năm.Bắt đầu từ năm tôi 10 tuổi.Năm đó, nhà bên cạnh chuyển đến một gia đình họ Triệu. Người đàn ông làm kinh doanh vật liệu xây dựng, người phụ nữ ở nhà chăm con.Nhà họ có hai cô con gái.Cô lớn Triệu Uyển Đình, nhỏ hơn tôi 2 tuổi.Cô nhỏ Triệu Uyển Như, nhỏ hơn tôi 5 tuổi.Chỉ ba ngày sau khi họ chuyển đến, cha tôi đã bắt đầu giúp họ sửa ống nước, thay bóng đèn, đưa đón con đi học.Mẹ tôi khi ấy còn cười:“Ông Chu này nhiệt tình thật.”Lúc đó tôi không hiểu.Sau này thì hiểu.

Chương 6