Người trong thôn Bách Tử chỉ sinh con trai. Hễ sinh con gái, còn sống cũng bị ném thẳng vào hố vôi sống, cả xư//ơng lẫn m//áu bị trát vào ngôi miếu Nương Nương ở đầu làng. Họ gọi đó là “xây nền”. Lấy mạng h//èn của con bé lót đáy, thôn Bách Tử mới có thể tài lộc dồi dào. Còn tôi… Chính là vị Nương Nương bị trát trên bàn thờ ấy. Một trăm năm rồi. Hôm nay, cuối cùng họ cũng ném vào đây một thứ… vẫn còn sống. … Thôn Bách Tử là ngôi làng giàu nhất vùng. Nhà nào nhà nấy đều ở biệt thự bốn tầng rưỡi. Trong sân đỗ đầy Mercedes, BMW. Trong làng có một quy tắc. Không cưới dâu ngoài, không gả con gái đi. Thật ra không phải không gả. Mà là… thôn này vốn không có đứa con gái nào còn sống. Đầu làng có một ngôi miếu Nương Nương hương khói nghi ngút. Trong miếu thờ một pho tượng Nương Nương cầu con, toàn thân đen kịt. Pho tượng không có mắt. Chỉ có một nụ cười như cười như không. Đó chính là tôi. Hay nói đúng hơn… Tôi là thứ được tụ lại từ oán khí của hàng trăm đứa bé gái chưa sống nổi đầy tháng trong ngôi làng này.
Tôi và Chu Dực là thanh mai trúc mã. Từ nhỏ đến lớn, tôi bảo anh đi đông anh không dám đi tây, ai ai cũng cho rằng chúng tôi là trời sinh một đôi. Tôi cũng nghĩ như vậy. Cho đến một ngày, trước mắt tôi bỗng nhiên xuất hiện từng hàng từng hàng bình luận. 【Thanh mai của nam chính sao cứ sai khiến anh ấy hoài vậy?】 【Cười chết mất, cô ta còn không biết nam chính thật ra cực kỳ ghét mình nữa kìa.】 【Đúng đó, thanh mai có thể mau mau rút khỏi sân khấu được không! Bao giờ nữ chính bé cưng mới gặp được nam chính đây.】 【Sắp rồi sắp rồi, nữ chính lập tức sẽ vào làm ở công ty nam chính.】 Tôi sững người. Có phải nhân vật pháo hôi hay không tôi không biết, dù sao tôi là kiểu người thẳng thắn. Tôi chạy tới trước mặt Chu Dực, trực tiếp hỏi: “Anh có phải ghét tôi không?”
Năm thứ ba sau khi kết hôn với Kỳ Tư Niên, trạng thái hôn nhân của chúng tôi trong mắt anh ấy từ trước đến nay vẫn luôn là: Không công khai, không đáp lại, không giải thích. Tôi từng nghĩ rằng là vì anh không yêu tôi nhiều đến thế. Cho đến khi một kẻ ở bên ngoài nói xấu tôi bị đưa đến trước mặt anh. Tôi đứng ngoài phòng làm việc, lần đầu tiên lén thấy dáng vẻ anh nổi giận. Đôi giày da đế đỏ nghiền lên mặt người kia, người đàn ông từ trên cao nhìn xuống lạnh lùng nói: “Vợ của tôi rõ ràng vừa thông minh lại vừa đáng yêu. Anh không biết sao?” Người nằm dưới đất đau đến co giật, liên tục gật đầu: “Biết rồi, bây giờ biết rồi!” “Biết?” Kỳ Tư Niên khẽ tặc lưỡi một tiếng, đế giày chậm rãi dùng lực, “Vậy thì anh càng đáng chết hơn.”
Ta không cho phép Lục Từ An nạp thiếp, hắn liền ngoan ngoãn giữ lời suốt cả một đời. Người đời đều nói ta có phúc, phu quân yêu chiều, con cháu đầy đàn, gia môn hưng thịnh. Nhưng đến khi Lục Từ An lâm chung, lại chậm chạp không chịu nhắm mắt. Mãi cho đến khi đứa cháu mang về một nhành lan Tố Tâm, hắn mới mỉm cười mà đi. Đó chính là loài hoa năm xưa, kỹ nữ đánh tỳ bà Ôn Kiều yêu thích nhất. Thì ra, trong một đời ta tự cho là viên mãn không hối tiếc ấy, hắn lại đem người không thể có, cất giấu trong lòng suốt mấy chục năm. Lần nữa mở mắt, đã là năm thứ ba sau khi thành thân. Lục Từ An đứng trước mặt ta, giả vờ thản nhiên mà nói: “Ngày đó ta đáp ứng nàng không nạp thiếp, e là bị nàng quản thúc cả đời rồi.” Ta nhìn hắn hồi lâu, rồi mới chậm rãi cất lời: “Chàng đã thích Ôn Kiều, vậy thì cứ nạp nàng ấy vào phủ.” Lời vừa dứt, Lục Từ An sững sờ tại chỗ, trong mắt thoáng hiện một tia vui mừng. Vui mừng đến nỗi, hắn quên mất rằng — Đêm tân hôn năm ấy, giữa ta và hắn từng lập một tờ hòa ly thư.
Sau khi trưởng tỷ qua đời, phu quân đau đớn đến mức xuất gia, ngày đêm tụng kinh cầu phúc cho nàng. Còn ta, trở thành kẻ đáng thương trong mắt mọi người. Thật không hiểu nổi. Ta ngày nào cũng ăn sơn hào hải vị, mặc lụa là gấm vóc, ngủ trên giường thêu gấm chăn êm — có gì đáng để thương hại chứ? Con trai ta còn là Quốc công gia nữa kia! Ta rõ ràng đang hưởng phúc mà! Chỉ có điều, phu quân ta chết sớm. Trước khi chết, hắn còn cầu xin ta, bảo ta lén đem thi thể hắn chôn cạnh trưởng tỷ. Lại nói, nếu có kiếp sau, nhất định đừng gả cho hắn nữa. “Làm người đi, Tạ Ngọc Hoa, nàng thành toàn cho ta và tỷ tỷ nàng được không!” “Hu hu hu, thiếp biết rồi phu quân, chàng mau đi đầu thai đi hu hu hu.” Không. Ta chẳng làm theo điều nào cả. Thứ nhất, người ta vợ chồng hợp táng yên ổn rồi, ta không thể để hắn chen vào gây chướng mắt. Thứ hai, cuộc sống sau khi gả cho hắn quá tốt. Công bà hiền lành dễ ở, con trai ta lại là thần đồng. Trong lòng hắn có trưởng tỷ, hậu viện lại sạch sẽ, ngay cả một thông phòng cũng không có. Ta đâu có ngu. Cho nên, một lần sống lại. Khi mẫu thân của hắn mỉm cười hỏi ta đã đính hôn chưa. “Chưa ạ.”
Tiểu Ma Hoàn Của Bạo Quân Ta có một huynh trưởng – bạ//o quân. Còn ta, là muội muội “m//a hoàn” năm tuổi mà hắn vừa tìm về. Tính tình hắn hung lệ vô cùng, gi//ết sạch hoàng tộc chỉ còn một mình, triều thần cũng chỉ giữ lại kẻ thuận phục. Lại còn thân chinh xuất binh, mở rộng cương thổ gấp đôi. Thủ đoạn tàn huyết đến mức dân Bắc Man kinh hãi, rục rịch đóng thuyền vượt hải mà chạy sang lục địa khác. Đến cuối cùng… hắn còn phát đi//ên, muốn t//ự sá//t. Hôm ấy, hắn cầm đoản đ//ao, lơ lửng trước ngực. Ta ngồi bên, thúc giục: “Ch//ết nhanh lên. Trước khi ch//ết nhớ viết di chiếu, truyền ngôi cho ta – Ninh Ninh đại vương, thiên hạ vô địch.” Nói xong, ta còn giẫm một dấu chân lên long bào hắn, cau mày ghét bỏ: “Đừng ch//ết trong Dưỡng Tâm Điện. Sau này ta còn ở đây. Muốn ch/ết thì ra lãnh cung, nhảy xuống giếng khô mà ch//ết.” Hắn trầm mặc một lúc. Rồi… buông đoản đao. Cầm lấy chổi lông gà.
Tôi là một chim hoàng yến xinh đẹp thích làm nũng gây chuyện, đầu óc đơn giản lại bá đạo, ỷ vào sự cưng chiều của kim chủ mà muốn làm gì thì làm. Không cho anh đi tiệc rượu, không cho anh tiếp xúc với phụ nữ, thậm chí còn theo dõi vị trí của anh. Cho đến khi nhìn thấy những dòng bình luận bay qua: 【Trời ơi! Ai mà phân biệt nổi chim hoàng yến với vợ vậy?】 【Khương Đường không phải thật sự cho rằng mình là vợ của nam chính chứ? Buồn cười quá, cô ta chỉ là một món hàng thay thế rẻ tiền thôi!】 【Nam chính có thể nhịn cô ta đến mức này, thật sự toàn dựa vào gương mặt giống bảo bối muội muội kia.】 【Vốn dĩ bà nội cô ta còn có thể sống thêm một năm, chỉ vì cô ta suốt ngày gây chuyện làm loạn, nam chính tức giận cực độ nên khiến bà nội cô ta mất mạng!】 Từ đó về sau, tôi không dám gây chuyện nữa.
Tình yêu với Chu Thời An là do tôi dùng tiền đập ra. Vì vậy mỗi ngày tôi đều yên tâm thoải mái dính lấy anh. Khi tôi lại một lần nữa quấn lấy anh đòi hôn. Trước mắt bỗng trôi qua vài dòng bình luận: 【Chu Thời An thật thảm, vốn dĩ là thiếu gia thật, bị ôm nhầm với thiên kim giả thì thôi đi, bây giờ còn phải vì tiền thuốc của ông nội mà bán thân.】 【Nam chính vừa từ cửa hàng tiện lợi trở về, đã bị nữ phụ kiêu căng quấn lấy đòi hôn, sự mệt mỏi của anh ấy cô không nhìn thấy sao?】 【Nam chính cần là kiểu tri kỷ tâm hồn như nữ chính có thể cùng anh bàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt, chứ không phải loại trong đầu chỉ biết dính dính như nữ phụ!】 【May mà bí mật thân thế sắp bị nữ chính lương thiện vạch trần rồi, nữ phụ sắp bị đá đi rồi hì hì.】 Tôi sững người. Rời khỏi môi Chu Thời An, nhìn vào đôi mắt đen mê ly của anh nói: “Tôi… tôi không muốn nữa.”
Tôi chỉ dùng một năm, đã chinh phục được thái tử gia Thẩm Yến Từ khiến cả giới Kinh Quyển nghe danh đều sợ hãi. Tôi ép anh bỏ thuốc, ép anh mặc đồ ngủ gấu hồng, ép anh mỗi ngày đúng giờ về nhà nấu cơm cho tôi. Cho dù tôi làm loạn trời đất, giá trị công lược trên đầu anh vẫn một đường tăng vọt đến 99%. Tôi cứ tưởng anh yêu tôi đến tận xương tủy, trong lòng tràn đầy vui sướng chờ hệ thống phát thưởng. Kết quả hệ thống sau khi nâng cấp trở về, lại phát ra tiếng báo động chói tai: “Chạy! Mau chạy! Đó là giá trị sát ý! Anh ta muốn giết cô!” Tôi lập tức tỉnh táo. Ngày hôm sau, tôi hai tay đưa bật lửa cho anh, cung kính cúi người một cái: “Thẩm tổng, chúng ta chia tay đi.”
Lâm gia dựng nhà mới, ta vừa liếc mắt đã buông một câu: “Đây là bán phần mộ, đại hung.” Mụ bà mù nghe vậy liền quát: “Ngươi không hiểu gì cả! Mộ trấn trạch, phú quý vạn đời!” Ta cười nhạt: “Dương khí ép âm, đoạn tuyệt con cháu. Ai ở trong đó, hậu nhân ắt tuyệt. Tin hay không tùy các ngươi, chết rồi đừng tìm ta.” Con trai của Lâm bí thư xông lên định động thủ. Chưa kịp ra tay, đã bị xà nhà rơi xuống, đập gãy cổ tại chỗ. “Ôi chao, nhà ai làm rơi cái yếm đỏ xuống đầm thế này? Vải trơn bóng thế kia, chắc đáng giá lắm.” Sau lưng vang lên giọng nói trầm như sấm. Là Đường Đại Tráng—bạn nối khố từ thuở ta còn chân đất. Hắn vác xẻng trên vai, tay kia xách nửa túi giấy vàng chuẩn bị đi tảo mộ. Trước tiết Thanh Minh, trời vừa đổ một trận mưa tà lạnh thấu xương. Ta trở về làng quét mộ, vừa tới miệng đầm Hắc Thủy nơi đầu thôn liền dừng bước. Trên mặt nước xoáy tròn, nổi lềnh bềnh một thứ chói mắt. Một chiếc yếm đỏ kiểu cũ, thêu ám văn, theo làn nước dập dềnh. Ta nhìn chằm chằm mặt nước, không quay đầu: “Đừng nói bậy.” Sắc mặt ta trầm xuống. Màu đỏ trên chiếc yếm kia, căn bản không phải thuốc nhuộm, đó là thứ đỏ được ngâm từ chu sa và máu người chết, sẫm đến lạnh người. Thứ này gọi là “tiền mua mạng”. Kẻ âm vượt sông, phải để lại một vật trên mặt nước làm giao dịch. Ai tiện tay nhặt lên… kẻ đó sẽ thế chỗ xuống dưới. Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng chuông xe đạp lanh lảnh. Keng… keng…
Gia gia là kẻ vá xác, nghề này cần gan lớn mới làm được, mấy huyện quanh vùng chỉ có mình ông hành nghề ấy. Phàm người chết oan, chết thảm, đều được đưa đến cho ông khâu vá chỉnh tề. Mười mấy năm trước, vào một đêm gió lớn, gia gia vừa khâu xong một thi thể đứt đầu, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa. Gió rít từng cơn, cửa sổ kêu u u như tiếng quỷ khóc. Nếu là người thường, bên cạnh nằm một xác chết, lại nghe tiếng gõ cửa lúc đêm khuya, ắt đã sợ đến mất vía. Nhưng gia gia gan lớn, liền bước ra mở cửa. Ngoài cửa đứng một nữ tử tóc tai rũ rượi, bụng mang thai to. Dẫu gia gia đã quen nhìn xác chết, cũng không khỏi giật mình. Da thịt nữ tử trắng bệch, trên thân lốm đốm vết ban — chính là thi ban. Gia gia trong lòng lạnh đi, biết mình đã gặp thứ không sạch sẽ. Song ông không hoảng, bởi người làm nghề này, gặp chuyện tà dị cũng chẳng hiếm. Ông quát: “Thứ không có mắt! Đây không phải nơi ngươi nên đến!” “Cút mau! Không ta lấy huyết chó đen hắt ngươi!” Người đời nói: người sợ quỷ ba phần, quỷ sợ người bảy phần. Nào ngờ nữ thi kia lại quỳ sụp xuống, ôm bụng run rẩy: “Xin cứu hài nhi của ta…” Xác chết mà mang thai, đã chết thì thai trong bụng tất cũng không sống. Chưa kịp để gia gia nghĩ ngợi, nữ thi đã ôm bụng kêu thảm: “Đau… ta sắp sinh rồi…” Cảnh tượng ấy quỷ dị đến cực điểm. Nữ thi ngã xuống, như người sống sinh nở, vừa khóc vừa rặn. Chỉ trong chốc lát, đã sinh ra một đứa trẻ. Tiếng khóc oe oe vang lên, khiến gia gia bừng tỉnh. Ông run rẩy định đóng cửa, nhưng nữ thi đã bế đứa bé, đưa tới trước mặt: “Hài nhi của ta còn sống… xin ngươi nuôi dưỡng nó…”
Cuộc thi lập trình, Lục Tễ Hàn đã đồng ý bỏ cho tôi một phiếu nhưng lại đổi ý. Tôi tức giận, túm lấy cổ áo anh rồi hôn thẳng lên. “Anh nói mà không giữ lời thì phải chịu trừng phạt.” Trong cơn bốc đồng, tôi mất hết lý trí. Đột nhiên nhìn thấy những dòng bình luận bay lơ lửng trên đầu. 【A a a! Nam chính của tôi bị vấy bẩn rồi, nữ phụ độc ác này đúng là quá độc ác.】 【Hừ! Nam chính là người mà nữ phụ như cô có thể hôn sao?】 【Không sao, đợi khi nữ phụ và nữ chính cùng rơi xuống nước, nam chính chỉ cứu nữ chính, nữ phụ sẽ chết ngay tập đó.】 【Phiền chết đi được, không muốn thấy cô ta ngày nào cũng bám lấy nam chính nữa, tác giả mau viết cho cô ta chết đi.】 Tôi: ??? Thì ra tôi là nữ phụ độc ác, chẳng trách tôi liếm mặt theo đuổi Lục Tễ Hàn suốt một năm mà anh vẫn không thèm để ý. Tôi ngẩng mắt lên, đối diện với ánh mắt của Lục Tễ Hàn: “Hôn đủ chưa?” Tôi lau miệng: “Đủ rồi, đủ rồi, xin lỗi, làm phiền rồi, sau này sẽ không như vậy nữa.” Giữ mạng quan trọng hơn, tôi lập tức chạy mất. Chỉ còn lại Lục Tễ Hàn đứng ngơ ngác trong gió.
Truyện đang đọc
Thiên Kim Thật Cơ Bắp Lực Lưỡng Gặp Phải Hào Môn Tấu Hài
Ngày tôi biết mình là thiên kim thật, tôi đang ở công trường… vác gạch. Đội trưởng công trình dẫn theo một người phụ nữ—nghe nói là mẹ ruột tôi đứng chặn trước mặt tôi. Bà nhìn tôi. Tôi nhìn bà. Một lúc lâu sau, bà nghẹn ra được một câu: “Ông chủ à, tôi tới tìm con gái, không gọi nam người mẫu đâu. Nam người mẫu thì tôi có chỗ khác rồi.” “Nhưng nếu ông nhất quyết giới thiệu… cũng không phải là không được…” Tôi và đội trưởng: …… “Thưa bà, bà hiểu lầm rồi. Đây không phải nam người mẫu. Đây chính là Lâm Trí Thâm, người bà đang tìm.” Tôi—Lâm Trí Thâm. Cao mét tám mươi mốt, dáng chuẩn da đẹp, tám múi rõ ràng. Hôm nay, tôi phát hiện mình là thiên kim thật. Người trước mặt là mẹ ruột tôi, lúc này tam quan của bà rõ ràng đang bị đ//ập v//ỡ rồi tái cấu trúc. “Con gái tôi… lực lưỡng—à không! đẹp trai vậy sao? Quả nhiên đúng là người như tên…” Một lúc sau, bà reboot thành công, lao thẳng tới, hai tay sờ tới sờ lui trên bụng tám múi của tôi. Lý trí nói với tôi: Phải gạt ngay bàn tay dê xồm này ra. Nhưng cảm tính lại bảo: Đây là mẹ ruột chưa từng gặp của mình. Trong khoảnh khắc lý trí cảm tính đan xen, tay tôi không khống chế được… sờ ngược lại bụng mẹ Lâm. Toàn là mỡ. Tôi: ……
Tiếng Miêu Tả Oán: Màn Trả Thù Dưới Gầm Giường Cưới
Tôi bẩm sinh đã nghe hiểu được tiếng mèo. Đêm trước hôn lễ, mọi người đều đang bận rộn trang hoàng biệt thự, chỉ có chú rể và phù dâu là biến mất không thấy tăm hơi. Chỉ nghe mấy con mèo nằm phục trên bậu cửa thì thầm: 【Muốn nói cho chị biết quá, chú rể và phù dâu đang trốn trong ngăn chứa đồ dưới giường cưới đó.】 【Giường này là giường điện đúng không? Khởi động lên, ép ch//ết hai người bọn họ là xong rồi.】 Tôi nhận ra ngay giọng này — chính là mấy con mèo hoang tôi hay cho ăn xúc xích. Chúng sợ tôi bị lừa gạt, sốt ruột đến mức cứ cào liên tục vào khung cửa, đuôi dựng đứng cả lên. Tôi lạnh lùng cười một tiếng, rồi đồng ý với phong tục “đè giường” bên quê mẹ: 【Lát nữa, ai trò nhiều nhất, nhảy lâu nhất, tôi sẽ lì xì càng to.】 Giọng mấy con mèo lập tức khựng lại: 【Trời đất ơi, nhảy trên giường là lấy hên, còn nhảy dưới này là lấy mạng đó!】 【Sáu thằng nhóc mập cùng nhảy, không đạ//p g//ãy xư//ơng hai người kia mới lạ!】 【Chị này chắc chắn nghe hiểu rồi, chiêu này đúng là quá đã!】 ……
Xem bói trực tiếp: Ma trận tà ác triệu hồi trẻ sơ sinh
Ảnh hậu mất tích con gái, mở livestream tìm con, ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt. Tôi gieo quẻ trả lời: “Người đã ch/ết. Do người thân ra tay, ở hướng Đông Nam, xung quanh có núi rừng bao bọc, thi thể bị kẹt trong tường, trên người có bốn mươi chín cây đinh trấn hồn, tà trận đã thành.” Bình luận vừa đăng đã lập tức leo lên top thịnh hành. Tôi bị cư dân mạng đuổi theo mắng hơn vạn lượt. Ba ngày sau, ảnh hậu báo án. Cảnh sát tìm thấy thi thể cô bé trong bức tường phòng ngủ chính của biệt thự trên núi, bất kể phương vị hay hiện trường đều trùng khớp hoàn toàn với những gì tôi nói. Tối hôm tài khoản bị cư dân mạng tấn công đến tê liệt, tôi được các chú cảnh sát mời đi “uống trà”. Tin tức mẹ chồng của ảnh hậu tàn nhẫn sát hại cháu gái, lập trận cầu con trai leo thẳng lên top tìm kiếm.