Đề xuất

Mộc Vân
Báo Thù

Mộc Vân

Mộc Vân Ca ca là thị vệ của tiểu thư, tự nhận tình cảm với tiểu thư vượt qua tình cảm nam nữ. Vì sợ tiểu thư vào cung cô đơn, ca ca bán nhà tổ lấy tiền mặt, hủy hôn sự của ta, đưa ta vào trong cung làm cung nữ. Tiểu thư bị người ta hãm hại, ca ca bảo ta chịu bị đ//ánh g//ãy chân, để chứng minh tiểu thư trong sạch. Phản quân làm loạn, ca ca bảo ta thay quần áo của tiểu thư, thay tiểu thư chịu nhục. Ta chet ở đầu đường, lúc mở mắt ra, ta đã quay về ngày ca ca bắt ta vào cung.

5 chương 100 lượt đọc
Sổ Ghi Nợ Của Mẹ
HE

Sổ Ghi Nợ Của Mẹ

Sổ Ghi Nợ Của Mẹ Mẹ có một cuốn sổ ghi chép, trên bìa đề “Khoản nợ của con gái thứ hai”. Chỉ ghi riêng những chi tiêu của một mình tôi từ nhỏ đến lớn. Không có chi tiêu chung của gia đình, không có của chị gái, cũng không có của em trai. Khi tôi nhìn thấy nó, cả người tôi đều đờ đẫn. Nắm chặt tờ vé số trúng tám triệu, tôi nuốt trở lại tất cả niềm vui muốn chia sẻ. Mở miệng lại là một câu dò hỏi khô khan. “Mẹ, con muốn kết hôn rồi, bạn trai bảo con hỏi mẹ, nhà mình có thể chuẩn bị bao nhiêu của hồi môn?”

5 chương 88 lượt đọc
Bạn Thân Tôi Liên Kết Với Hệ Thống Đâm Sau Lưng
Hài Hước

Bạn Thân Tôi Liên Kết Với Hệ Thống Đâm Sau Lưng

Bạn Thân Tôi Liên Kết Với Hệ Thống Đâm Sau Lưng Bạn thân của tôi đã liên kết với hệ thống “đ/â/m sau lưng”. Càng bị người khác giới ghét, cô ấy càng kiếm được nhiều tiền hơn. Tôi hào hứng đến mức làm loạn khắp nơi. Tôi đổ nước rửa chén lên đầu những gã đàn ông đáng ghét, nói với mấy anh chàng “mama boy” rằng: “Mẹ anh không cần anh nữa đâu”… Cuối cùng, tôi bị tất cả đàn ông chặn liên lạc, nhưng lại cùng bạn thân chia đôi số tiền khổng lồ kiếm được.

4 chương 91 lượt đọc
Livestream Nữ Quỷ Trong Biệt Thự
Báo Thù

Livestream Nữ Quỷ Trong Biệt Thự

Livestream Nữ Quỷ Trong Biệt Thự Tôi đang trực tiếp ở một khu biệt thự và đánh canh đêm*. [Cười chết, đã ở thế kỷ 21 rồi mà vẫn còn người đi báo động đêm khuya] [Đánh chiêng giữa đêm, người chủ trì phòng livestream ơi, cô đang làm phiền người dân đấy.] Tiếng chiêng vừa dứt. Một con nữ quỷ quấn quanh cổ tôi. Cô ta nhìn vào ống kính mà cười buồn. Phòng phát sóng trực tiếp nổ tung. (*Đánh canh đêm là văn hóa cổ đại, đề cập đến việc đánh chiêng làm bằng đồng để báo động và báo giờ vào ban đêm.)

4 chương 118 lượt đọc
Quý Nữ Lầu Xanh
Báo Thù

Quý Nữ Lầu Xanh

Quý Nữ Lầu Xanh Thái tử mà đích tỷ yêu nhất suốt ngày lưu luyến chốn lầu xanh, nên tỷ ấy muốn giả làm kỹ nữ, lấy lòng Thái tử. Là ta mạnh mẽ ngăn tỷ ấy lại. Sau đó, đích tỷ gả cho Tam hoàng tử, cuối cùng trở thành Hoàng hậu. Ta vui cho tỷ ấy, đại điển phong hậu hôm ấy, đích tỷ thế nhưng đem ta ra lăng trì, ngàn đao róc thịt cho đến chết. Gương mặt hoàng hậu hôm ấy vặn vẹo độc ác đến khó ngờ: “Đây là báo ứng của ngươi.” Tỉnh lại lần nữa, trở về thời niên thiếu, về cái ngày đích tỷ bí mật ủ mưu với chủ thanh lâu. Ta mỉm cười khích lệ: “Nếu Thái tử biết được mối tình si của tỷ, nhất định sẽ vô cùng cảm động, cùng tỷ tỷ đầu bạc răng long.” Đời này, cứ để đích tỷ được như mong ước, làm một quý nữ lầu xanh đi.

5 chương 90 lượt đọc
Bán Giang Yên Vũ
Chữa Lành

Bán Giang Yên Vũ

Bán Giang Yên Vũ Ta nhặt được một phu nhân nghèo túng ở dưới chân Hoàng thành. Từng chén từng chén hoành thánh đút xuống, cứu mạng bà. Sau đó bà ấy đột nhiên biến mất. Vào mùa thu, sạp hoành thánh có một thái giám đến. Nói Hoàng hậu triệu ta vào cung làm bạn đọc của Thái tử. Ta khó xử nói: “Ta cái gì cũng không biết, ta chỉ biết làm hoành thánh thôi.” Lão thái giám híp mắt suy nghĩ một lát. “A, vậy dạy Thái tử làm hoành thánh đi.”

6 chương 125 lượt đọc
Oán Cốt Thi
Hiện đại

Oán Cốt Thi

Oán Cốt Thi Dưới gốc cây hòe cổ thụ trong khuôn viên trường, người ta đào được một bộ xương trắng. Đêm hôm đó, bạn cùng phòng của tôi bắt đầu mộng du. Tôi không dám đánh thức cậu ấy, chỉ lặng lẽ đi theo sau. Giữa chừng, một màn sương ma quái bỗng che mờ mắt tôi. Khi thoát ra được, tôi sững sờ chứng kiến bạn cùng phòng đang quỳ lạy trước cây hòe cổ thụ. Dưới gốc cây ấy, một nữ quỷ mặc áo đỏ đang ngồi. Tôi vừa định gọi bạn cùng phòng tỉnh lại thì miệng đột nhiên bị bịt chặt. Một giọng nói vang lên bên tai: “Đừng lên tiếng, nếu không cả hai sẽ chết. Đó không phải quỷ, mà là oán cốt thi, thứ còn đáng sợ hơn cả quỷ.”

3 chương 69 lượt đọc
Hạc Tâm Viên Mãn
Cổ Đại

Hạc Tâm Viên Mãn

Hạc Tâm Viên Mãn Sau bữa tiệc mừng thắng trận, thuộc hạ đề nghị đưa ta đi hưởng lạc nhân gian. Tỉnh dậy sau một đêm say xỉn, nam kỹ mà ta hẹn không thấy đâu, thay vào đó là Thượng thư Thương Hạc Vũ, toàn thân đầy những vết tích mờ ám, đang nằm trong lòng ta. Khi tỉnh dậy, vẻ mặt hắn lạnh lùng đến đáng sợ, “Kết hôn hoặc chết, tướng quân chọn một đi.”

5 chương 132 lượt đọc
CHƯA TỪNG HẾT YÊU EM
Hiện đại

CHƯA TỪNG HẾT YÊU EM

Vô tình đi khám răng thì gặp lại mối tình đầu từng chia tay, nhưng anh ấy không còn nhận ra tôi nữa.Sau khi nhổ xong răng, anh ấy chủ động nói: “Cô Từ, thêm WeChat của tôi đi.”Tôi ngập ngừng. Anh ấy khẽ nhếch mép cười: “Đừng hiểu lầm, tôi có bạn gái rồi.”

7 chương 230 lượt đọc
Đứng Nhất Trong Cuộc Đời
Trọng Sinh

Đứng Nhất Trong Cuộc Đời

Đứng Nhất Trong Cuộc Đời Tôi là học sinh đứng nhất lớp. Để giúp đỡ tên đội sổ là Chu Hạo, cô giáo sắp xếp tôi ngồi cùng bàn với hắn. Kết quả, tôi bị hắn trêu chọc, rút ghế khiến tôi ngã xuống, thành người tàn tật. Sau đó, cô giáo đến bệnh viện khuyên nhủ: “Nói cho cùng, chẳng phải là em đứng không vững nên mới ngã sao? Đừng vu oan cho bạn, mau viết bản tha thứ đi.” Tôi không đồng ý, nhưng bố mẹ lại lén nuốt tiền bồi thường, công khai tuyên bố tha thứ và làm thủ tục cho tôi nghỉ học, rồi dắt em trai tôi bỏ đi biệt tích. Ngày tôi chết, Chu Hạo từ hạng bét vươn lên đứng nhất khối, hiệu trưởng đích thân trao giấy chứng nhận danh dự. “Cảm ơn cô giáo, đã không từ bỏ em lúc em khó khăn nhất, mới có em của ngày hôm nay.” Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày khai giảng năm học mới, cô giáo đang cổ vũ mô hình kèm cặp một – một. “Lý Phán Đệ, em xuống bàn cuối ngồi cùng Chu Hạo.” Haha, không phải tự nhiên mà tôi đứng nhất lớp, xem tôi dùng cái não này chơi chết mấy người.

4 chương 195 lượt đọc

Truyện mới

Làm Ơn Đừng Yêu Tôi Bằng 18 Nhân Cách

Trong thời gian nghỉ quay phim, tôi bị người đại diện sắp xếp đồ đạc và đưa vào một chương trình tạp kỹ chậm rãi, được gọi một cách hoa mỹ là ” cuối tuần sống chung”. Nói thẳng ra, đó là nhốt một nhóm nghệ sĩ chẳng có điểm chung nào ở cùng một nơi trong một căn biệt thự và phát sóng trực tiếp 24/24, dưới chiêu bài thể hiện khía cạnh chân thực nhất của các ngôi sao.Tôi – Nhiễm Chức – chuyên trị vai phản diện nổi tiếng trong giới giải trí.Cái gọi là “mặt thật” của tôi ấy à? Là muốn lười biếng, muốn hết giờ, muốn cầm tiền rồi đi.Tiếc là đời không như mơ.Trùng hợp làm sao, người yêu cũ từng hẹn hò bí mật ba năm với tôi cũng có mặt.Càng cay hơn, bây giờ anh ta là Ảnh đế quốc dân – Yển Trầm, cúp thưởng nhiều đến phát ngán.

Cô Gái Bán Giày Và Chàng Thiếu Gia Mắc Bệnh Sạch Sẽ

Giang Vọng mắc bệnh sạch sẽ.Những thứ tôi chạm vào, anh ta chê bẩn rồi vứt luôn.Tôi nhặt chúng về.Đăng bán trên mấy nền tảng đồ cũ được giá khá tốt.Ít thì mấy ngàn, nhiều thì mấy chục vạn.Sau này, Giang Vọng như ý nguyện đến với mối tình trắng trong của anh ta.Không cần con chó trung thành như tôi nữa.Biết tin đó, tôi ôm lấy tay anh ta.Khóc như mất hết hình tượng suốt ba tiếng.Hết cách rồi, lúc anh ta đuổi tôi đi…Tôi cầm theo chiếc đồng hồ trị giá tám chữ số.

Muốn Làm Người Hay Làm Sói?

Muốn Làm Người Hay Làm Sói? Sau khi cha là người sói qua đời, mẹ tôi không còn đủ sức nuôi hai chị em. Bà chỉ nói một câu: “Muốn làm người, hay làm sói tự các con chọn.” Ở kiếp trước, em gái tôi chọn làm sói. Kết cục, bị đàn sói trong vườn thú hoang dã hành hạ đến ch/ết, thảm không thể nhìn. Còn tôi, theo mẹ rời đi, sống giữa loài người, từng vinh hoa phú quý một thời… Nhưng cuối cùng lại ch/ết vì bị chính em gái c/ắn trong lần đến thăm, rồi nhiễm b/ệnh d/ại. Kiếp này làm lại từ đầu. Giây phút ấy, em gái trừng mắt nhìn tôi, hung hăng giật lấy tờ thẻ: “Em muốn làm người!” Tôi nhìn em, hàng mi cụp xuống, cả người run lên vì…giải thoát. Em gái thân yêu à, làm người cái giá phải trả, còn đắt hơn làm sói rất nhiều.

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà!

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà! Kỳ thi đại học vừa khép lại, tôi liền mượn chứng minh thư của mẹ để xin làm giúp việc trong nhà một gia đình giàu có. Chủ nhà tên Trang Chi Hiền, vừa cầm hồ sơ của tôi vừa ngước mắt nhìn: “Cô… bốn mươi ba tuổi rồi hả?” Tôi uốn tóc xoăn tít như lông cừu, mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí cũ kỹ, giọng Hà Nam đặc sệt vang lên: “Chớ gì nữa! Tính cả tuổi mụ là bốn mươi lăm rồi cơ. Quê tôi mười bảy mười tám tuổi đã sinh con đầy nhà!” Sau đó, tôi lại gặp Trang Chi Hiền… trong lớp học đại học. Tan học, anh ta chặn tôi ngay góc tường, ánh mắt sắc bén: “Bốn mươi lăm tuổi? Hai đứa con? Học suốt đời không thấy mệt sao?” Tôi run lẩy bẩy, cố giữ bình tĩnh: “Thầy… thầy nhận nhầm người rồi ạ?” Trang Chi Hiền nở nụ cười nguy hiểm: “Tôi vẫn thấy cô nói giọng địa phương nghe hay hơn đấy.” Tôi suýt khóc: “Thầy ơi thầy, đừng cho em trượt môn màaa\~”  

Ánh Trăng Riêng Của Em

Vào ngày tôi nhận được kết quả phỏng vấn, vô tình lướt thấy một bài viết: [Rốt cuộc sức s//át thư//ơng của “ánh trăng sáng” lớn đến mức nào?] Bình luận hot nhất vừa mới được đăng. [Nói chuyện của tôi nhé, cậu ấy từng thầm yêu tôi hồi cấp ba, mấy hôm trước đi xin việc lại tình cờ gặp nhau.] [Dù tôi không bằng ai, cậu ấy vẫn khiến tôi trở thành người nổi bật giữa muôn người.] Ảnh kèm theo là tấm ảnh tốt nghiệp năm 18 tuổi của họ. Cô gái mặc váy trắng, bóng lưng thon gầy, trông ngoan ngoãn và dịu dàng. Chàng trai nghiêng đầu chăm chú nhìn cô, góc nghiêng khuôn mặt vừa sạch sẽ vừa… quen thuộc. Điện thoại khẽ rung lên — là tin nhắn thông báo tôi bị từ chối phỏng vấn. Lúc đó tôi mới chợt nhận ra — cô ta chính là ánh trăng sáng của Tạ Thanh Việt, và thứ bị cô ta “gi.t ch.t”… chính là tiền đồ của tôi. Thà làm cây đợi xuân, còn hơn quay đầu làm chim lạc bầy. Tôi có thể cho phép mình yêu sai, đ//au kh//ổ vì tình. Nhưng tiền đồ, tự do, cuộc sống của tôi — tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.

Cô Chủ Quán Bánh Bao Và Nữ Chủ Căng-tin

Tôi đã bán đồ ăn sáng ở cổng bệnh viện suốt ba năm. Bánh bao rau năm hào, cháo hai hào lại còn cho ăn thêm thoải mái. Hôm đó, có người vu oan tôi dùng bánh bao đông lạnh sẵn để lừa gạt mọi người. Khách đứng quanh cũng hùa theo chỉ trích: “Ngày nào chúng tôi cũng ăn bánh bao nhà bà, bà làm vậy không phải hại người sao?” “Kiếm tiền thất đức thế này, cả nhà bà sớm chết hết cho rồi!” Họ càng nói càng kích động, cuối cùng lao vào đập nát cả quầy hàng của tôi. Được thôi, đã không ăn bánh bao năm hào thì sau này đành ăn loại mười tệ vậy.

Hồi Ức Trong Túi Gấm

Năm đại hạn ấy, nhà họ Hách mang tới một bao lúa mạch đen, xin kết thân cùng nhà ta. Phụ thân, mẫu thân cùng đệ muội đều đã đói đến co gi/ật, chúng ta thật chẳng còn khí phách để khước từ. Ta bước ra, nhận lấy bao lúa mạch ấy, gả cho Hách Viễn, người hơn ta 5 tuổi. Ba ngày sau tân hôn, Hách Viễn liền phải ra chiến trường. Ta ở nhà chờ mãi, chờ năm này qua năm khác, cuối cùng lại chỉ nhận được tin hắn t/ử tr/ận…

Khi Gió Qua Nhà Cũ

Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam… Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép. Tôi cười, đưa cho bà một quả vải: “Mẹ cũng thèm à?” Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu — Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

A Trạch

A Trạch Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam…Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép.Tôi cười, đưa cho bà một quả vải:“Mẹ cũng thèm à?”Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu —Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

Mười Năm Vẫn Là Nàng

Mười Năm Vẫn Là Nàng Vì không nỡ để ta tham gia tuyển tú, cha ta liền cho người tung tin khắp nơi rằng ta si mê vị Cửu vương gia bệnh tật kia, say mê đến đi/ê/n dại, thề non hẹn biển sẽ cùng chàng sống ch .t có nhau. Hoàng thượng thân thiết với Cửu vương gia nhất, vừa nghe tin liền thật sự miễn cho ta khỏi vào cung tuyển tú. Một tháng sau, khi ta đang ở Nam Phong quán, tay vu/ốt ve cơ bụng của một gã trai trẻ, ngắm nghía cho thỏa. Thì quan phủ đột nhiên ập vào tr/uy qu/ét k/ỹ viện. Cửu vương gia ngồi trên xe lăn, ánh mắt lạnh như băng nhìn ta. “Những kẻ khác cứ theo luật mà xử, riêng kẻ này, phải tăng thêm một tội.”

Sau Khi Trợ Lý Của Hôn Phu Cướp Giường Bệnh Của Bố Tôi

Sau Khi Trợ Lý Của Hôn Phu Cướp Giường Bệnh Của Bố Tôi Sau khi kết thúc nhiệm vụ gìn giữ hòa bình, tôi vội vã đến bệnh viện để gặp người mẹ đang bệnh nặng của mình. Nhưng vừa tới nơi, tôi đã thấy bà bị vứt nằm ngoài hành lang, chỉ có một thân một mình, rét đến run rẩy. Tôi đang định đi tìm y tá để hỏi cho ra lẽ, thì một người phụ nữ trang điểm kỹ càng bước tới trước mặt tôi, ánh mắt khinh miệt từ trên cao nhìn xuống: “Cô là con gái của con mụ già này à? Mau dẫn bà ta đi đi, mùi hôi này làm tôi nhức cả đầu!” Vừa nói, cô ta vừa nhếch môi, giơ tay che mũi như sợ dơ. Tôi cố nén giận, trầm giọng nói: “Mẹ tôi vẫn đang nằm điều trị ở đây, cô dựa vào đâu mà đuổi chúng tôi?” “Dựa vào đâu à?” Cô ta bật cười, ánh mắt đầy trêu chọc. “Dựa vào tôi là trợ lý đặc biệt của đại thiếu gia nhà họ Tiêu, Tiêu Tư Thần. Phòng bệnh đặc biệt này phải nhường cho tôi!” …

Tạm Biệt Mười Năm

Tạm Biệt Mười Năm Vào đúng ngày kỷ niệm 10 năm yêu nhau, vị hôn phu của tôi lại đang đi công tác nước ngoài với cô trợ lý nhỏ. Tôi gọi hơn chục cuộc, nhưng không ai bắt máy. Gần như cùng lúc đó, tài khoản mạng xã hội của cô trợ lý cập nhật trạng thái mới. Trong đoạn video, người đàn ông phía sau cô ta đang c/ởi áo sơ mi, ánh sáng mờ ảo càng khiến cơ ngực rắn chắc của anh ta thêm rõ nét. Dòng chú thích là: “Ra nước ngoài mở mang tầm mắt cùng đại luật sư~ Ban ngày dạy làm việc, ban đêm dạy làm người, hí hí~” Tôi không nổi giận cũng chẳng kích động, chỉ thản nhiên thả tim và để lại bình luận: “Cố gắng nhé! Mong sớm thành người!”

Truyện đang đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.