Đề xuất

Lại Muốn Đấu?
Báo Thù

Lại Muốn Đấu?

Lại Muốn Đấu? Vào đêm tân hôn với chồng tôi, Lạc Tây Châu, chị dâu góa phụ của anh ấy, Thẩm Phương Băng, vô tình bị trật chân. Thế là Lạc Tây Châu bỏ mặc tôi, người vợ mới cưới, để ở bên chăm sóc cô ta suốt đêm. Sáng hôm sau, anh ta còn ngang nhiên định lấy hết phiếu thịt mà tôi mang theo làm của hồi môn để đi mua sườn bồi bổ cho Thẩm Phương Băng đang “yếu ớt”. Nhưng khi Lạc Tây Châu mở rương hồi môn của tôi ra, anh ta phát hiện bên trong trống không. Tất cả là vì tôi đã sống lại! Tôi biết trong lòng Lạc Tây Châu yêu Thẩm Phương Băng, anh ta cưới tôi chỉ để che mắt thiên hạ. Kiếp trước, bọn họ xem tôi như người giúp việc già, tôi ở nhà chăm sóc cha mẹ bệnh tật của anh ta, còn Lạc Tây Châu thì đưa Thẩm Phương Băng đi theo đơn vị sống sung sướng. Kiếp này, tôi sẽ không ngu ngốc mà dốc lòng vì anh ta nữa, cũng không làm trâu làm ngựa cho bọn họ. Nếu Lạc Tây Châu cứ một lòng hướng về Thẩm Phương Băng, vậy thì để anh ta tự mà lo cho cô ta đi. Kiếp này, tôi sẽ bước trên con đường của riêng mình, con đường không có hai kẻ hút máu đó! Chỉ là điều tôi không ngờ được chính là — Lạc Tây Châu và Thẩm Phương Băng… cũng đã sống lại!  

6 chương 135 lượt đọc
Người phụ nữ hàng xóm
Kinh Dị

Người phụ nữ hàng xóm

Tôi thuê một căn nhà, đối diện có người mới dọn đến — là một người phụ nữ đã có chồng, nhan sắc rất xinh đẹp, dáng người lại càng quyến rũ. Người phụ nữ ấy còn dắt theo một cô con gái nhỏ, bé rất đáng yêu, ăn mặc như búp bê vậy. Nhưng “bất ngờ” còn ở phía sau — trong mấy ngày tiếp theo, tôi không thấy trong nhà cô ta có người đàn ông nào, trên giá giày ngoài cửa cũng không có lấy một đôi giày nam! Tôi nghi cô ta tám, chín phần là đã ly hôn. Vài ngày sau, nhà cô ấy chuyển đến một cây đàn piano. Cây đàn rất nặng, hai người khuân vác khiêng đến toát cả mồ hôi, tới khúc cua hành lang thì gần như không nhúc nhích nổi. Tôi nghe thấy tiếng động, lập tức chạy ra giúp. Mấy người cùng hợp sức mới khiêng được đàn vào trong nhà, hai người khuân vác làm xong rồi đi, còn tôi thì bị phong cách trang trí trong nhà cô ấy thu hút. Căn nhà tràn ngập nét phong vị dân tộc thiểu số, bày biện đủ loại đồ trang trí vùng Miêu Cương, giữa phòng khách còn treo cả một bộ xương đầu bò trông khá rợn người. Nhưng ánh mắt tôi nhanh chóng bị hút về phía người phụ nữ ấy — cô ta mặc một chiếc váy bó sát, càng làm nổi bật dáng người. Tôi lấy hết can đảm hỏi cô ta tên gì. Cô nói mình tên Bạch Tiểu Thiềm, đến từ Vân Nam, ngoài ra không nói thêm gì nữa. Một lát sau, Bạch Tiểu Thiềm hình như thấy tôi len lén nhìn cô ta, liền kéo nhẹ váy xuống một chút, miệng đột nhiên nói: “Chị đẹp đến vậy sao?” Tôi ngẩn người, rồi gật đầu.

3 chương 40 lượt đọc
Ngoại truyện - Dương Hoa Lạc Tần Tử Quy Đề
Chữa Lành

Ngoại truyện - Dương Hoa Lạc Tần Tử Quy Đề

Lục Văn Quân (Ngoại truyện của “Dương Hoa Lạc Tần Tử Quy Đề” ) Ta tên là Lục Văn Quân. Từ khi ta đỗ tú tài vào năm mười hai tuổi, ánh mắt của phụ mẫu, cũng như toàn bộ gia nhân trong phủ đều thay đổi. Vào dịp Tết, khi tế tổ tại từ đường, tổ phụ nắm tay ta, đứng trước bài vị tổ tiên, lệ già tuôn rơi. “Liệt tổ liệt tông trên cao, Lục gia chúng ta có hy vọng phục hưng rồi, có hy vọng rồi.” Ta lặng lẽ đứng đó, ngước nhìn bài vị tổ tiên trên từ đường. Ở hàng thứ hai, ngay chính giữa, có một bài vị làm từ gỗ nam mộc khảm vàng, đó chính là tổ tiên Lục gia – Lục Quán Thư, người từng giữ chức Thừa tướng, cũng là tằng tổ phụ (ông cố nội) của ta.

6 chương 164 lượt đọc
Bạn Giường
Hiện đại

Bạn Giường

Bạn Giường Đêm trước hôn lễ, tôi phát hiện ra Hứa Châu và bạn gái cũ của anh ấy vẫn duy trì mối quan hệ kiểu “bạn giường”. Hai người hễ muốn là gọi, gọi xong là gặp. Bất kể xa xôi thế nào, bên kia đều sẽ lập tức chạy đến. Anh em của anh ta hỏi: “Cậu rốt cuộc nghĩ gì vậy? Đã sắp làm đám cưới với Tuyết Trà rồi, còn lằng nhằng không dứt với đàn chị. Nếu không dứt được thì lúc trước chia tay làm gì?” Hứa Châu châm điếu thuốc, giọng khàn khàn: “Giữa tôi với cô ấy, ngoài chuyện đó ra, chẳng hợp nhau điểm nào. Còn tôi và Tuyết Trà thì lại hoàn toàn ngược lại, haizz.” “Yên tâm đi, tôi biết chừng mực. Mỗi lần chúng tôi gặp nhau chỉ là giải quyết nhu cầu, không ôm ấp, không qua đêm, tuyệt đối không ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân của tôi và Tuyết Trà.”

4 chương 198 lượt đọc
Tri Hứa
Hiện đại

Tri Hứa

Tri Hứa Tôi là thư ký trưởng của Thái tử gia nhà họ Giang, cả năng lực chuyên môn lẫn thái độ làm việc đều thuộc hàng xuất sắc trong ngành. Thế nhưng chỉ vì ngoại hình quá nổi bật mà bị đồng nghiệp mỉa mai bóng gió. Cho đến một hôm, Thái tử gia đang tán tỉnh bạn gái nhỏ ở quán bar thì nhận cuộc gọi công việc từ tôi. Hôm sau, bạn gái anh ta đến công ty tát thẳng vào mặt tôi. Tôi cười lạnh, giật tấm thẻ nhân viên xuống, ném thẳng vào mặt Giang Sở Niên: “Tiện nhân gây sự thì thôi, bà đây sa thải luôn cái đồ sếp vô dụng như anh. Chúc công ty anh ngày mai đóng cửa, ngày mốt ra cầu xin cơm sống qua ngày!”  

5 chương 158 lượt đọc
Tình Mệnh Trong Tay
Cổ Đại

Tình Mệnh Trong Tay

Tình Mệnh Trong Tay Hệ thống bắt ta đi công lược Ma Tôn, ta từ chối. “Ai thèm đi đeo đuổi tên khốn kia cùng bạch nguyệt quang của hắn chứ, ta không có sở thích bị ngược nhá!” Hệ thống: “Nếu nhiệm vụ thất bại ngươi sẽ chết đấy.” Vài năm sau, đúng như lời nó nói, vào một ngày lành tháng tốt, ta cần tiền gấp, lại tình cờ nhặt được Ma Tôn ở bên đường. Thanh niên tuấn tú mất trí nhớ nhìn ta, ngơ ngác hỏi: “Ta là ai? Ngươi là ai?” Ta ghé vào tai hắn, thì thầm như ma quỷ: “Ta là hôn thê của ngươi, ngươi nợ ta rất nhiều tiền, quên rồi sao?”

6 chương 135 lượt đọc
Thành Chủ Gấu Trúc
Hài Hước

Thành Chủ Gấu Trúc

Thành Chủ Gấu Trúc Ta là một con gấu trúc bình thường ở Bích Sơn. Nhưng ta rất chăm chỉ. Những con gấu trúc khác mỗi ngày chỉ dành năm tiếng rưỡi để ăn, sáu tiếng để ngủ, và còn lại nửa tiếng để tu luyện. Còn ta, mỗi ngày chỉ cần năm tiếng để ăn, sáu tiếng để ngủ, và một tiếng còn lại để tu luyện. Những người trong tộc mỗi lần đi qua lãnh thổ của ta đều la lên: “Đừng cố gắng nữa! Cố gắng không nổi đâu!” Nhưng ta chẳng bận tâm đến họ, ngày này qua ngày khác, chăm chỉ rèn luyện, cuối cùng ta đã trở thành yêu quái đầu tiên trong một trăm năm qua có thể biến hình thành người.

5 chương 171 lượt đọc
CUỘC HÔN NHÂN THƯƠNG MẠI KIỂU CŨ
Hiện đại

CUỘC HÔN NHÂN THƯƠNG MẠI KIỂU CŨ

Tôi và Lục Yển Tịch là một cuộc hôn nhân thương mại theo kiểu cũ.Ngay ngày đầu tiên kết hôn, anh ấy đã cùng tôi đặt ra ba điều quy ước.Rõ ràng liệt kê ra những việc cần làm để ứng phó với gia đình hai bên.Số lần cần ôm nhau mỗi tuần.Thời gian phải nắm tay.Và mức độ thân mật khi hôn.Ban đầu, anh ấy thực hiện rất nghiêm túc theo đúng thỏa thuận.Mỗi lần hoàn thành đều giống như đang làm nhiệm vụ.Về sau, anh dứt khoát dồn hết những hành động thân mật cần làm trong tuần vào mỗi sáng thứ Hai.Tôi đoán chắc anh cảm thấy miễn cưỡng vô cùng,Nên mới nghĩ thà đau một lần còn hơn dằn vặt nhiều lần, rồi dồn hết mọi việc vào một ngày.Nhưng không ngờ, lại vô tình phát hiện trong nhật ký của anh có viết:【Tôi thật đúng là rảnh tay quá mức.Tại sao hôm qua lại phải dùng hết số lần đó chứ.Mới có thứ Ba thôi.Còn sáu ngày nữa tôi mới được ôm vợ.Sáu ngày này, tôi phải sống sao đây?】Tôi: 「?」

7 chương 321 lượt đọc
Lỡ Sai Thì Sai Luôn
HE

Lỡ Sai Thì Sai Luôn

Lỡ Sai Thì Sai Luôn Gần đây, mẹ tôi nhắn tin WeChat rất lạnh nhạt, trước đây bà luôn gọi tôi là “bé cưng yêu dấu”. Tôi làm nũng với bà suốt một thời gian dài, cuối cùng bà cũng chịu gọi tôi như cũ. Một tháng sau, mẹ đột nhiên gửi lời mời kết bạn cho tôi. “Bé cưng, sao con lại xóa mẹ?” Tôi nhìn danh sách liên lạc, thấy một người có cùng ảnh đại diện hoa sen vàng như mẹ mình, liền trầm tư suy nghĩ. Nếu người này là mẹ tôi, vậy người đã nghe tôi làm nũng suốt thời gian qua là ai? Ngày hôm sau, học thần lạnh lùng đứng trước ký túc xá của tôi, trên tay cầm một chiếc bánh kem. “Chào em, bé cưng… yêu dấu.”

5 chương 214 lượt đọc
Gặp Lại Tại Địa Phủ
Hài Hước

Gặp Lại Tại Địa Phủ

Gặp Lại Tại Địa Phủ Tôi đã thi đậu công chức ở Địa Phủ, ngày đầu tiên đi làm đã thấy hồn phách của bạn trai bị Vô Thường dẫn tới. Anh còn dắt theo một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Cô bé non nớt chạy về phía tôi gọi: “Mẹ ơi!” Tôi: “…” Bị cắm sừng à? Ở Địa Phủ thì không đau khi trở thành mẹ kế sao?

4 chương 120 lượt đọc

Truyện mới

Hoàn thành giấc mơ của cả gia đình anh

Sau khi kết hôn với Hà Tri Ngôn, tôi mới biết anh ấy có một mối tình đầu đã qua đời từ lâu. Mẹ chồng mỗi lần nhắc đến cô ta đều khen ngợi: “Chưa từng thấy cô gái nào tốt như vậy.” Bố chồng thì nói cô ta chu đáo, EQ và IQ đều vượt trội. Còn chồng tôi, tuy không nói ra, nhưng mạng xã hội và điện thoại anh ấy đầy ắp những kỷ niệm về cô ta. Có lần, tôi vô tình làm vỡ bức ảnh của anh và Kỷ Thanh khi dọn dẹp nhà cửa. Anh nổi trận lôi đình: “Đừng có giở những trò nhỏ nhen này trước mặt tôi. Cô mãi không bằng cô ấy đâu.” Nếu đã như vậy, vậy thì tôi sẽ đưa bạch nguyệt quang của anh quay trở lại. Hoàn thành giấc mơ của cả gia đình anh!

Chỗ Ngồi Cạnh Cửa Sổ

Tu hú chiếm nồng Tiếng động cơ máy bay gầm rú, như muốn vứt lại toàn bộ ồn ào của thành phố phía sau. Tôi là Chu Tịnh, hai mươi tám tuổi. Vừa kết thúc một cuộc đàm phán thương mại xuyên quốc gia kéo dài nửa tháng. Cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ. Điều duy nhất tôi mong lúc này, là được tựa vào chỗ ngồi cạnh cửa sổ đã đặt trước, nhìn mây trời, buông lỏng đầu óc. Vé máy bay do trợ lý đặt trước một tuần. Hàng 15A, sát cửa sổ.

Sinh Ra Trong Bùn Lầy, Chết Đi Dưới Ánh Mặt Trời

Tôi sinh ra đã ốm yếu bệnh tật, đi ba bước ho một trận, đi năm bước là ngã. Ngày đầu tiên vừa được bố mẹ hào môn đón về nhà, cô thiên kim giả đã muốn đổ tội tôi đẩy cô ta xuống cầu thang. Kết quả, tôi bị tụt đường huyết, lăn xuống trước cả cô ta, đầu nghiêng một cái, tại chỗ ngừng thở. Bố mẹ hoảng loạn, cuồng cuồng đưa tôi đến bệnh viện, mặt mày trắng bệch một mảnh. Khó khăn lắm mới cứu được về, anh trai lại xông vào phòng bệnh, túm cổ áo tôi, lạnh giọng cảnh cáo không được chọc giận cô thiên kim giả nữa. Tôi bị vẻ hung dữ của anh ta dọa đến phát bệnh tim, hai mắt trợn trắng, nhịp tim kéo thẳng thành một đường. Anh trai hoàn toàn sững sờ, lảo đảo chạy ra gọi bác sĩ, nhìn tôi như nhìn quái vật. Tối hôm đó, cô thiên kim giả chạy lên sân thượng bệnh viện, làm bộ muốn tự tử: “Anh à, giờ chị ấy đã về rồi, nhà này không còn cần em nữa… vậy em chết đi là xong!” Anh trai chẳng nói chẳng rằng kéo tôi lên sân thượng, ép tôi phải xin lỗi cô ta. Tòa nhà cao ba mươi tầng đột ngột đập vào mắt. Chứng sợ độ cao bộc phát, chân tôi mềm nhũn, cả người rơi thẳng từ mép sân thượng xuống. Bố mẹ xách hộp cơm đến đúng lúc nhìn thấy cảnh đó. Không khí lặng đi một giây. Ngay sau đó, hai người trợn mắt muốn nứt ra, lao tới hét lên kinh thiên động địa. Trong hỗn loạn, anh trai và cô thiên kim giả đứng chết trân tại chỗ, mặt cắt không còn giọt máu.

Chồng Tôi Đi Biển Suốt Năm Năm, Rồi Bặt Vô Âm Tín

Chồng tôi đi biển suốt năm năm, rồi bặt vô âm tín. Tôi một mình chăm sóc mẹ chồng bị liệt, cắn răng chịu đựng tròn năm năm trời. Vì chờ anh ta quay về ký giấy giải tỏa, tôi trở thành “hộ cứng đầu” cuối cùng của cả thôn. Hôm nay, đồn cảnh sát đột nhiên gọi điện, bảo tôi đến nhận dạng một thi thể nam. Kết quả DNA cho thấy — người chết đúng là chồng tôi. Nhưng nếu điều đó là thật… Vậy thì năm năm trước, người bị chính tay tôi xây kín vào bức tường căn nhà cũ… là ai?

Chim Hoàng Yến Thích Gây Chuyện Của Bùi Tổng

Tôi là chim hoàng yến thích gây chuyện nhất trong giới thượng lưu Bắc Kinh. Lần nữa cưỡi lên người kim chủ tát anh ta, trước mắt tôi bỗng hiện lên những dòng bình luận: 【Tôi thật sự phục nữ phụ rồi, háo sắc lại ham tiền, nam chính ngoài mặt dung túng, nhưng thật ra sớm đã chán ngấy cô ta.】 【Nam chính chỉ coi nữ phụ là công cụ làm ấm giường, đợi tối nay ở buổi tiệc gặp nữ chính, anh ta sẽ bị đóa hồng đỏ rực rỡ độc lập ấy thu hút.】 【Sau đó nữ phụ ghen tuông tiếp tục gây chuyện, bị nam chính ném cho đám lang thang ngoài đường, cuối cùng rơi vào kết cục nhà tan cửa nát.】 “… Sao dừng lại rồi, tổ tông?” Bùi Tây Châu khàn giọng, ngữ khí bất mãn. Tôi từ trên người anh bước xuống, thở dài đầy tâm sự. “Chúng ta chấm dứt đi, tôi chuẩn bị tìm người chống lưng mới rồi.”

Sau khi sinh, tôi được mẹ chồng "cưng như trứng mỏng"

Con dâu tôi sinh thường xong, ngày nào cũng kêu mệt. Sáng kêu mệt, trưa kêu mệt, tối vẫn kêu mệt. Con trai tôi bực bội: “Người ta sinh con có thấy ai làm quá như cô ấy đâu? Suốt ngày chỉ biết than!” Trong lòng tôi cũng bắt đầu nghi ngờ. Trước đây con bé nhanh nhẹn, tháo vát bao nhiêu, sao sinh xong lại trở nên “yếu đuối” thế này? Cho đến đêm hôm đó, tôi dậy đi vệ sinh, đi ngang qua phòng của hai đứa, bỗng nghe thấy tiếng khóc nghẹn lại, cố nén. Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa. Cảnh tượng trước mắt khiến mắt tôi lập tức đỏ hoe.

Kế Hoạch Gả Vào Hào Môn Thành Công

Kinh vòng đại lão Phó Đình Vân đã tài trợ cho hai học sinh nghèo. Một người là học trưởng vừa có đạo đức tốt vừa học giỏi. Một người là tôi, chỉ có nhan sắc, còn trí tuệ thì chả có gì. Lần đầu gặp mặt, Phó Đình Vân hỏi tôi sau này muốn làm gì? Tôi thành thật trả lời: “Tôi muốn gả cho một người giàu có giống như ngài.” Phó Đình Vân liếc tôi một cái, “Người giàu cũng không mù, cảm ơn.” Nhưng sau đó, chính mắt tôi lại nhìn thấy anh lạnh giọng cảnh cáo học trưởng đang thầm thích tôi: “Anh mù rồi à? Không nhìn ra Trần Dư Đóa là khoản giữ riêng của tôi sao?”

Giao Nhân Hay Hồ Ly, Tôi Đều Nuôi Cả

Vì nghèo nên suất phân phối thú nhân của làng không có phần tôi. Thế là tôi tự ra biển, vớt đại một người cá về làm thú nhân của mình. Người cá này đẹp trai thật đấy, nhưng tính tình thì chẳng tốt chút nào. Không những không chịu hóa hình để ngủ cùng tôi, mà hễ cứ giận dỗi là lại rơi nước mắt. Ngay lúc tôi đang cẩn thận giúp anh ta vuốt ve lớp vảy ngược để dỗ dành, thì những dòng bình luận lướt qua trước mắt: 【Cô thôn nữ này trong nhà có cái chuồng lợn mà cũng bày đặt học đòi người ta chơi trò giam cầm.】 【Cô ta thì biết cái gì chứ, nước mắt của người cá cấp cao hóa thành trân châu là đáng giá nhất đấy, thế mà bị cô ta vứt đi hết rồi.】 【Hay là người cá này chỉ là đang làm mình làm mẩy thôi?】 【Đừng nằm mơ nữa, người cá nếu mà tình nguyện thì “vũ khí” đã thò ra từ chỗ vảy ngược lâu rồi, lâu như vậy không cho chạm vào chắc chắn là ghét cô ta lắm.】 Tôi thử đưa tay chạm vào đuôi anh ta. Giây tiếp theo, mu bàn tay lại xuất hiện thêm một vết thương. “Cô chạm vào vảy ngược của tôi rồi! Đau quá!” Nhìn mu bàn tay sưng đỏ, tôi nảy ra một ý, nhặt những viên trân châu dưới đất lên, đi đến chợ đen mua về một thú nhân hồ ly cấp cao. Tối hôm đó, tôi mãn nguyện ôm hồ ly trong chăn ngủ khì khì. Còn anh chàng người cá kiêu kỳ kia thì đứng ngoài cửa khóc lóc, làm trân châu rơi đầy cả sàn.

Bình Luận Nói Tôi Sắp Bị Ly Hôn

Tôi lại một lần nữa làm ầm lên, bắt ông chồng đỉnh lưu Cố Thâm bỏ buổi lễ trao giải, chỉ để nấu nước đường đỏ cho tôi uống. Trước mắt đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận. 【Trời ơi, chị này đúng là biết làm trò thật đó, bắt Cố Thâm bỏ lễ trao giải chỉ để nấu nước đường đỏ?】 【Nữ phụ độc ác Lâm Niệm Niệm, ngoài cái mặt này ra còn có gì nữa?】 【Đợi Cố Thâm lấy được Ảnh đế, anh ấy sẽ biết người thật sự phù hợp với mình là ai.】 【Nữ phụ mà thôi, ba tháng sau sẽ bị quét ra khỏi nhà, tay trắng ra đi, cả mạng xem trò cười.】 Tôi sợ đến mức làm đổ cả bát nước đường đỏ, vội vàng đẩy anh ra: “Không, tôi không uống nữa……” Động tác của anh khựng lại, nhìn cái bát đã trống rất lâu không nói gì. Sau đó tôi thật sự bắt đầu ngoan ngoãn lại, không làm ầm lên, không quấn lấy anh, cũng không bắt anh làm bất cứ chuyện gì nữa. Thế nhưng nửa đêm anh lại leo lên giường tôi, dùng cà vạt trói tôi lại. Giọng anh hung dữ, nhưng vành mắt lại đỏ lên: “Lâm Niệm Niệm, có phải cô ở bên ngoài có con chó khác rồi không?” “Bây giờ ngay cả làm loạn với tôi cô cũng không muốn nữa, vậy cô nói cho tôi biết, tôi còn có tác dụng gì?”

Lạc Mất Nhau Năm Năm

Từ năm mười sáu tuổi, tôi đã mơ ước được bao nuôi Lục Vân Thâm. Chàng sinh viên nghèo lạnh lùng, cô độc và cao ngạo ấy. Vì điều đó, tôi rầm rộ theo đuổi anh suốt bốn năm, cuối cùng cũng dùng chút thủ đoạn để giữ anh ở bên mình. Nhưng sau này, người chán trước lại là tôi. Tôi rời đi dứt khoát gọn gàng, vứt bỏ anh cùng toàn bộ quá khứ. Năm năm sau gặp lại nơi công sở, anh đã trở thành tân quý của giới thương nghiệp, còn tôi chỉ là một bà mẹ đơn thân chật vật mưu sinh. Chúng tôi như hai người xa lạ, lướt qua nhau trên phố. Tối hôm đó, chiếc xe sang giá trị không nhỏ của anh dừng ngang trước tòa nhà công ty tôi. Cửa kính xe hạ xuống, đôi mày ánh mắt người đàn ông sâu thẳm, giọng nói còn lạnh hơn năm xưa: “Tôi cần một người phụ nữ để giải quyết nhu cầu, nhưng tôi rất bận, không có thời gian yêu đương.” “Mười triệu, theo tôi, cho đến khi tôi chán thì thôi.”

Thai Nhi Biết Nói

Trong phòng siêu âm, tôi nghe thấy hai đứa trẻ trong bụng đang cãi nhau. Một đứa giọng mềm mại: “Anh ơi, anh đừng lấn em.” Một đứa giọng hung hăng: “Cút ra, đây là địa bàn của tao!” Tôi xúc động đến bật khóc, túm lấy bác sĩ hỏi: “Có phải song thai không bác sĩ?” Bác sĩ liếc nhìn chồng tôi đứng phía sau, lạnh lùng lắc đầu: “Thưa bà, bà nhìn nhầm rồi, chỉ có một túi thai thôi.” Chồng tôi cười, ôm lấy tôi: “Em xem em kìa, vui quá nên hoa mắt rồi.” Cho đến đêm khuya, giọng nói hung hăng kia lại vang lên trong đầu tôi: “Mẹ ơi, đừng uống nước người đàn ông đó đưa, hắn muốn gi/ế/c em gái con!”

Bị Xóa Tên Khỏi Gia Phả

Tên tôi trên gia phả đã bị cạo sạch. Không phải bị bôi mực đen, cũng không phải gạch chéo. Mà là chính tay anh cả tôi, cầm con dao gọt hoa quả, từng nhát từng nhát khoét thẳng ba chữ “Triệu Tú Cần” ra khỏi mặt giấy. Năm đó tôi hai mươi lăm tuổi. Cả dòng họ đứng chật trong nhà chính, mắt mở to, nhìn mà không một ai dám hé miệng. Mẹ tôi đứng ở cửa, tay siết cứng một chiếc áo bông cũ. Bà cũng im lặng. Khi tôi xách hai túi nilon bước ra khỏi cổng lớn nhà họ Triệu, tôi nghe giọng anh cả lạnh ngắt vọng từ phía sau: “Từ hôm nay, nhà họ Triệu không còn người này.” Đó là năm 2006. Còn bây giờ là 2026. Hai mươi năm rồi, tôi chưa từng quay lại ngôi làng ấy. Vậy mà bây giờ, họ lại gọi điện tới — nói rằng trong di chúc có tên tôi.

Truyện đang đọc

Cam Ngọt Không Dành Cho Con Gái

Cam Ngọt Không Dành Cho Con Gái

Cam Ngọt Không Dành Cho Con Gái Mỗi lần tôi mua gì cho mẹ, bà đều lập tức đăng lên vòng bạn bè: “Con gái mua đấy! Có con gái thương yêu thật là hạnh phúc.” Cho đến một ngày, dì tôi vô tình nhắc: “Em trai cháu ngày nào cũng mua cái này cái kia cho mẹ cháu, chẳng thấy cháu hiếu thảo gì cả.” Tôi sững người, sau này mới biết, mẹ tôi đăng đến hai bài vòng bạn bè – một cái để chỉ mình tôi thấy, một cái để tôi không thể thấy.

Chương 2
Cậu Ấm Nhà Hứa Và Cô Gái Nhút Nhát

Cậu Ấm Nhà Hứa Và Cô Gái Nhút Nhát

Kỳ nghỉ hè năm lớp 11, tôi dọn đến sống trong nhà của bạn thân mẹ tôi. Nghe nói con trai nhà họ Hứa bằng tuổi tôi, là người khó dây dưa nhất trong giới con nhà giàu. Kiêu ngạo, lạnh lùng, làm gì cũng tùy hứng — là vị thái tử được tất cả nâng niu như châu báu. Tôi thận trọng giấu kín mối tình đơn phương, lại vô tình nghe thấy anh ta khẽ cười nói: “Tống Khinh à, nhát gan quá, tôi không hứng thú.” Tôi lặng lẽ xóa liên lạc của anh, dứt khoát rời xa — nhưng khi lên đại học, chúng tôi lại gặp nhau lần nữa. Đêm xuống, ở đủ mọi nơi, giọng anh khàn khàn vang lên bên tai tôi: “Bảo bối, đừng run, ngoan nào, nghe lời tôi.”  

Chương 4
Vai Hề Trong Chuyện Tình Người Khác

Vai Hề Trong Chuyện Tình Người Khác

Khuyên bạn thân chia tay tám trăm lần, cuối cùng lại nâng ly chúc mừng ngày cưới của cô ấy. Trong lễ cưới, tôi và “quân sư” bên nhà trai ngồi ở bàn chính, cầm điện thoại ra đối chiếu tin nhắn. Mới phát hiện ra rằng, mỗi lần hai người họ gây gổ đòi chia tay, kẻ bị liên lụy thảm nhất luôn là hai đứa tôi. Lịch sử trò chuyện giống nhau đến mức kinh ngạc. 【Chia tay rồi, lần này là thật đấy.】 【Tôi vẫn còn lo cho anh ấy/cô ấy thì phải?】 Quân sư nhà trai: 【Đổi nghề đi, nghề hề trong rạp xiếc chắc hợp với cậu đấy.】 Tôi: 【Bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi một ít đi.】 1Khuyên bạn thân chia tay tám trăm lần, cuối cùng lại là người nhận được thiệp cưới của cô ấy. Lúc biết tin, tôi chỉ cười lạnh như nước, cười kiểu một phi tần đã phát điên vì bị nhốt lâu trong lãnh cung. Là đứa bạn thân lớn lên cùng mặc chung một cái quần với Trình Thanh Di, tôi vẫn đến dự đám cưới, còn làm phù dâu cho cô ấy. Không những vậy, còn bỏ bao lì xì to, tự tay chuẩn bị quà cưới cho cô ấy. Ngày đại hỷ, tôi chẳng cười nổi. Thanh Di lo lắng hỏi: “Du Du, không cười được thì thôi, cậu mặt lạnh ngầu ngầu thế này nhìn vẫn đẹp.”

Chương 3