Đề xuất

Yêu Thầm Thầy Châu
Hiện đại

Yêu Thầm Thầy Châu

Yêu Thầm Thầy Châu Tôi kết hôn chớp nhoáng với một giảng viên đại học. Nửa tháng sau khi kết hôn, không chịu nổi sự lạnh nhạt của anh ta, tôi hối hận rồi. Cắn răng đề nghị ly hôn: “Tôi cảm thấy… chúng ta không hợp…” Anh ta lại lạnh mặt, ép tôi xuống dưới thân, giọng khàn khàn: “Chưa thử mà đã biết không hợp sao?”

7 chương 300 lượt đọc
BẠN TRAI MÍT ƯỚT
Hiện đại

BẠN TRAI MÍT ƯỚT

Sau khi quen với anh bạn học bá số 188, tôi phát hiện ra một bí mật động trời.Bề ngoài thì lạnh lùng, bá đạo, ngầu lòi, bên trong lại là một anh chàng mít ướt đích thực.Không cho nắm tay thì khóc, không cho hôn cũng khóc, nước mắt rơi ào ào như thể không mất tiền. Làm như tôi ép anh ấy yêu tôi vậy.Ừ thì, tôi có ép thật.

4 chương 163 lượt đọc
Mệnh Phượng Hoàng
Cổ Đại

Mệnh Phượng Hoàng

Mệnh Phượng Hoàng Quốc sư từng dự đoán rằng, Tiết gia sẽ có một Hoàng hậu. Thế nhưng, Tiết gia lại có tổng cộng chín nữ nhi. Ngay sau khi quốc sư dự đoán xong thì ông ấy đã qua đời. Còn chưa kịp nói đó là ai. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

7 chương 192 lượt đọc
GIẢ MẤT TRÍ, NHÌN KẺ THÙ ĐÓNG VAI NGƯỜI YÊU TÔI
Hiện đại

GIẢ MẤT TRÍ, NHÌN KẺ THÙ ĐÓNG VAI NGƯỜI YÊU TÔI

Sau một trận cãi nhau kịch liệt với kẻ thù truyền kiếp, tôi bị một vật từ trên cao rơi trúng đầu làm bất tỉnh.Tỉnh lại, tôi nảy ra ý định “giả heo ăn thịt hổ” – giả mất trí nhớ để lừa tiền hắn.“Tôi là ai vậy?”Hắn kinh ngạc tột độ, nhưng miệng phản ứng cực nhanh: “Anh là bạn trai em, hai ta yêu nhau tám năm rồi!”Tôi: Hả????Hắn còn không biết xấu hổ nói tiếp: “Hay là hôn cái, để em nhớ lại mùi vị?”Đàn ông đúng là… chó săn!Tôi thèm tiền của hắn, hắn thì thèm… môi tôi!

8 chương 337 lượt đọc
HỌC TRƯỞNG LẠNH LÙNG VÀ CÔ NÀNG DỐT TOÁN
Hiện đại

HỌC TRƯỞNG LẠNH LÙNG VÀ CÔ NÀNG DỐT TOÁN

Cô chủ nhiệm cấp ba sắp xếp để con trai mình – một nam thần học bá, lạnh lùng kiệm lời – kèm toán cho tôi.Cậu ta ghét tôi ngốc, chưa từng tỏ thái độ tử tế bao giờ.Nhưng rồi, tôi thi đại học vượt kỳ vọng, đậu vào đúng trường của cậu ta.Đêm hôm đó mừng thi đậu, tôi mượn rượu làm càn, bất ngờ hôn cậu ta một cái.Sau khi nhập học, cậu ta bỗng bám riết lấy tôi:Tô Tiêu Tiêu, cậu đã cướp nụ hôn đầu của tôi, giờ phải chịu trách nhiệm đi chứ.

5 chương 148 lượt đọc
Kỹ Thuật Né Bẫy
Hài Hước

Kỹ Thuật Né Bẫy

Kỹ Thuật Né Bẫy Trong buổi họp lớp, bạn cùng bàn cũ đột nhiên tiến đến trước mặt tôi rồi nói: “Cậu còn nhớ chuyện bắt nạt tớ hồi cấp hai không?” Tiếng trò chuyện đột ngột dừng lại, mọi người đều nhìn về phía tôi. Ngay cả ống kính livestream của bạn học đang là một hot girl triệu view cũng hướng về phía tôi. Cả thế giới đang chờ tôi tự chứng minh. Tôi nhếch mép, nhanh gọn rút ra một cuốn sổ tay dày cộp tới năm trăm trang. “Tôi đã bắt nạt cậu lúc nào, ở đâu, cậu nói ra để chúng ta đối chứng.” Người ta ngày nào cũng viết nhật ký đây này! Tuy không tài giỏi nhưng từ năm mười tuổi tôi đã mắc chứng hoang tưởng bị hại. Cảm thấy luôn có kẻ tiểu nhân muốn hãm hại mình nên tôi đã sớm có sự chuẩn bị.  

4 chương 104 lượt đọc
CUỐI CÙNG CŨNG CƯỚI ĐƯỢC EM
Hiện đại

CUỐI CÙNG CŨNG CƯỚI ĐƯỢC EM

Lúc mới vào showbiz, tôi sợ bị công ty chèn ép, nên nhắm trúng thái tử gia của công ty mà ra tay.Anh ta đích thân giúp tôi che chở, giành vai diễn, cướp hợp đồng đại diện, còn đưa tôi đi tham gia đủ loại sự kiện.Bảy năm sau, tôi kiếm tiền đầy túi, liền đưa ra thỏa thuận chấm dứt hợp đồng.Vì ba tôi nói rằng công ty đã kiếm được tiền, và ông ấy muốn giới thiệu con trai của một đối tác làm ăn cho tôi.Tôi trang điểm kỹ càng để đi xem mắt, ai ngờ vừa đến nơi đã thấy “đối tượng hẹn hò” là Kỷ Kiến Chu đang trò chuyện rôm rả với ba tôi.Kết thúc buổi gặp mặt, tôi bị anh ta nhét thẳng vào ghế phụ chiếc Maybach: “Tiểu bảo bối, giờ chúng ta đường hoàng danh chính ngôn thuận rồi!”

4 chương 157 lượt đọc
Chạm Nhầm Nơi Cấm Kỵ
Hài Hước

Chạm Nhầm Nơi Cấm Kỵ

Chạm Nhầm Nơi Cấm Kỵ Tôi nuôi một con rắn làm thú cưng. Mỗi lần tôi chạm vào nó, nó đều trốn đi. Tôi rất ngạc nhiên, hỏi hàng xóm bên cạnh, hắn khẽ ho một tiếng: “Đó là biểu hiện của sự xấu hổ, cứ chạm vào nó nhiều lần là được.” Ai ngờ có một lần, tôi chạm nhầm chỗ, con rắn bỏ chạy. Đến ngày thứ ba vẫn không có tin tức gì, em trai tôi đến giúp tôi tìm. Gần nửa đêm, con rắn quay về, còn mang theo một gói đồ lớn. Nhìn thấy tôi và em trai, nó rơi nước mắt lộp bộp: “Trong lúc tôi chuẩn bị sính lễ, mà em đã có người đàn ông khác rồi?” Không phải chứ, rắn sao lại biết nói!?  

4 chương 197 lượt đọc
Cai Trị Thiên Hạ
Cổ Đại

Cai Trị Thiên Hạ

Cai Trị Thiên Hạ Ánh trăng sáng giả chết đã ba năm của Thái tử trở về. Nàng ngang ngược chặn xe ngựa của ta lại giữa đường, ra lệnh cho ta đón nàng vào cung: “Ngươi chỉ là con gái của một tiểu quan lục phẩm hèn mọn, sao xứng đáng chiếm vị trí của ta?” Nàng tưởng Thái tử vẫn như trước kia, vì nàng mà không màng sống chết. Nhưng nàng không biết rằng trong ba năm nàng rời đi, ta đã tìm cho Thái tử hai mươi tiểu thiếp, mỗi người đều giống hệt nàng. Tất nhiên nàng có thể trở về. Nhưng vị trí Hoàng hậu này, đã thuộc về ta rồi.  

5 chương 126 lượt đọc
Cứu Vớt Cô Con Gái Mù Quáng Vì Yêu
Hiện đại

Cứu Vớt Cô Con Gái Mù Quáng Vì Yêu

Cứu Vớt Cô Con Gái Mù Quáng Vì Yêu Con gái tôi muốn đoạn tuyệt quan hệ với tôi để lấy một chàng trai nghèo, tôi đồng ý rồi, tiện thể đưa ra một tờ kết quả kiểm tra thai kỳ. “Mẹ với bố con vẫn còn khỏe mạnh, không ngờ tuổi già lại có con, sau này em trai con sẽ thừa kế toàn bộ gia sản.” “Vừa lúc con muốn đoạn tuyệt quan hệ, sau này con cũng sẽ không tranh giành gia sản với em trai nữa phải không.” Con gái tôi với bạn trai nó trực tiếp ngớ người.

5 chương 168 lượt đọc

Truyện mới

Sau Khi Biết Sai Độ Phù Hợp

Sau Khi Biết Sai Độ Phù Hợp Vì độ phù hợp 100%, thống soái thú nhân bị ép phải cưới tôi. Nhưng sau khi kết hôn, anh ấy vẫn luôn không có hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách, ngày nào cũng tìm anh ấy để làm chuyện đó. Tôi tin rằng chỉ cần làm đủ nhiều, sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dùng hết mọi bản lĩnh để quyến rũ Ân Nhiên, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: 【Độ phù hợp giữa cô và thống soái Ân đã bị nhầm lẫn!】 【Anh ấy không phải người 100% của cô!】 Tôi lập tức sững sờ đứng tại chỗ. Thảo nào Ân Nhiên từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Bên dưới, Ân Nhiên hoàn toàn không biết gì, khẽ nhíu mày thúc giục: “Còn làm hay không? Lát nữa tôi còn có việc.” Tôi nhanh nhẹn mặc áo khoác vào, đứng sang một bên: “Không làm nữa, anh đi bận trước đi.”

Sau Khi Chết Ba Năm, Ta Mượn Xác Trưởng Công Chúa Báo Thù

Sau khi chết ba năm, ta trở thành Bạch Vô Thường nơi địa phủ. Hôm nay lĩnh sai, ta đến phủ Thủ phụ câu hồn. Trong nội viện, tân phu nhân của Thủ phụ đang thong thả cầm một cây độc châm, đâm thẳng vào huyệt Bách Hội của một đứa trẻ. Đứng bên cạnh nàng, chính là người từng thề cùng ta đầu bạc răng long — phu quân cũ, Bùi Trường Ý. Phán quan đứng cạnh cười nhạt: “Tiểu nương tử này đã là lần thứ chín mươi chín đến bổ làm Tam Sinh Khế rồi. Hồ sơ đều khắc trên Tam Sinh Thạch, làm nhanh lắm.” Ta khựng lại: “Tam Sinh Khế? Chín mươi chín lần?” Phán quan bật cười: “Đúng vậy. Tiểu nương tử tính tình ngây thơ, vợ chồng cãi nhau liền xé Tam Sinh Khế cho hả giận.” “Muốn bổ lại, nàng ta không tiếc hành hạ kế tử đến thoi thóp để dẫn âm sai đến, sau đó lại cho uống thuốc giữ mạng.” Ta lơ lửng giữa không trung, ánh mắt lạnh như băng. Năm đó, Bùi Trường Ý hạ lệnh “bỏ mẹ giữ con”. Sau khi ta chết, nghe nói đứa trẻ vừa sinh đã chết yểu. Hóa ra, nó chưa từng chết. Ta rút cây khóc tang bổng ra, khẽ cười. Hôm nay, hồn này — ta câu định rồi.

Tôi Lỡ Theo Đuổi Nhầm Phản Diện

Tôi Lỡ Theo Đuổi Nhầm Phản Diện Sau bao nhiêu gian khổ, cuối cùng tôi cũng theo đuổi được nam chính. Đêm xác nhận quan hệ, tôi được Tần Bùi ôm trong lòng, trong căn hộ thử hết mọi tư thế. Hệ thống đột nhiên hét lên: “Mẹ nó cô công lược nhầm người rồi, người này là phản diện!” Trong tiểu thuyết, hắn là phản diện bệnh kiều âm hiểm cố chấp, có thù tất báo, ai dám lừa hắn thì ngay cả tro cốt cũng không còn. Vậy phải làm sao, chuyện cần làm cũng đã làm hết rồi! Sáng hôm sau, tôi vừa bước xuống giường, anh kéo cổ tay tôi lại, giọng khàn khàn làm nũng: “Đừng đi, ở lại với anh thêm một lát nữa.” Tôi hôn anh một cái: “Em đi một chút rồi quay lại.” Từ đó biến mất khỏi nhân gian. Anh tìm tôi đến phát điên, nhưng điện thoại lại đột nhiên nhận được tin nhắn tôi gửi: “Anh làm chuyện đó quá tệ, chúng ta chia tay đi.”

Một Câu Tiếng Đức, Tôi Phát Hiện Mẹ Không Phải Mẹ Tôi

Chỉ một câu tiếng Đức thôi, mà như xé phăng lớp mặt nạ của bố mẹ. Tôi đang cười nói rôm rả với cậu bạn người Đức. Mẹ bỗng quay sang, buông đúng một câu: “Cứ xì xào bàn tán cái gì thế?” Tôi lập tức cứng người. Mẹ tôi vốn chỉ là một bà nội trợ thuần túy. Nhưng hồi trẻ bà từng sống ở Đức 5 năm, tiếng Đức của bà còn trôi hơn cả tôi. Vậy mà vừa nãy bà lại không nhận ra… tôi đang gọi tên bà. Bà có thật sự là mẹ tôi không?

Bát Mì Nước Lã

Lúc bạn trai buông câu chia tay, tôi đáp “được” còn nhanh hơn cả anh ta kịp thở. Nhanh đến mức anh ta đứng hình đúng hai giây. “Em… không níu kéo gì à?” “Thôi, đồ ăn giao tới rồi.” Tôi xuống lầu lấy đồ. Quay lên, anh ta vẫn ngồi nguyên trên sofa, như thể còn đợi một cảnh bi lụy nào đó. “Chỉ vậy thôi hả?” Tôi mở hộp ra. Một phần mì cay (malatang) đúng chuẩn cho một người. Anh ta nhìn cái hộp rất lâu, lâu đến mức bầu không khí cũng đặc lại. “Em bắt đầu đặt suất một người từ khi nào thế?” Tôi nghĩ một chút.

Thiên Vị Một Người

Chị gái tôi xinh đẹp lại thông minh, lúc nào cũng dễ dàng nhận được sự yêu thích của người khác. Còn tôi bình thường đến mức bị cô ấy làm cho trông như một con chuột nhỏ nhút nhát. Bố mẹ nói: “Con mà so được với chị con sao?” Thanh mai trúc mã nói: “Giai Giai và cậu chẳng giống chị em chút nào.” Tôi hỏi cậu ấy: “Vậy giống cái gì?” Cậu ta vừa sụt sịt mũi vừa nói: “Giống công chúa và nha hoàn.” Cho đến khi tôi gặp Sầm Dịch. Bố mẹ nắm tay chị gái, giới thiệu với gia đình họ rằng con gái mình ưu tú thế nào. Còn tôi đứng bên cạnh lén nhìn đĩa bánh quy trên bàn. Nhưng anh lại bước qua tất cả mọi người, ôm chặt tôi vào lòng. “Của tôi.” Anh nói.

Tượng năm đầu

Tôi mở tiệm xăm đã bảy tám năm, đã xăm qua hàng vạn hình xăm, nhưng chưa từng gặp kiểu nào như thế này. Một tượng thần năm đầu kỳ dị lại được xăm lên bụng dưới của một cô gái, mà người trả tiền để tôi xăm chính là thái tử gia trong giới Kinh thành. “Hình và nguyên liệu đều dùng của tôi, cậu chỉ cần thể hiện tay nghề của mình.” Anh ta đặt một tấm séc năm vạn trước mặt tôi. Tôi không kìm được lộ vẻ vui mừng, vội gật đầu: “Ngài yên tâm, đảm bảo không sai một chút nào.” “Xong việc còn có thêm năm vạn. Đừng hỏi nhiều, nhớ kỹ, miệng không kín thì mạng không dài.” Bàn tay trắng nõn của anh ta vỗ nhẹ lên tay tôi đang nắm tấm séc. Tôi sững lại, gượng cười cứng đờ, ngẩng đầu lên thì vừa hay chạm phải ánh mắt dưới vẻ ôn hòa của thái tử gia lại ẩn chứa sát ý lạnh như mùa đông.

Thanh Xuân Trong Ống Kính

Tôi mua được một chiếc máy ảnh cũ trên mạng, nhưng sau khi nhận hàng lại phát hiện bên trong có chính mình thời còn học cấp ba. Không phải góc nghiêng thì cũng là bóng lưng, đúng chuẩn góc nhìn của một người thầm thích. Tôi vô cùng nghi hoặc. Quay đầu nhìn lại, trên bảng hot search đã nổ tung từ lúc nào. #Ảnh đế Tống Ẩn Chu bị tố trợ lý bán đồ cá nhân của nghệ sĩ với giá cao# Không lâu sau, phía người bán gửi tin nhắn tới —— 【Máy ảnh là của tôi.】 【Không phải tôi tự nguyện bán.】 【Có thể trả lại cho tôi không?】

Livestream Bói Mệnh Gặp Quỷ Yến

Tôi livestream xem bói, kết nối mic với một streamer nhỏ. Anh ta cho chúng tôi xem chín mươi chín cách tiết kiệm tiền, trong đó có một cách là đi ăn chực uống chực ở đám cưới của người khác. Anh ta đắc ý nói trước ống kính: “Gia đình này ngu quá! Không những không thu tiền mừng của tôi, còn cho tôi ăn ngon uống sướng!” Phía sau, sảnh tiệc được trang trí đỏ rực, cô dâu mặc lễ phục kiểu Trung Hoa được dìu lên sân khấu. Streamer nhỏ nhìn rất chăm chú, còn buông lời tục tĩu: “Cô dâu này chân trắng thật đấy…” Cư dân mạng trong phòng livestream cũng đang xem náo nhiệt. Chỉ có sắc mặt tôi thay đổi: “Anh tham gia là tiệc của ma! Trên chân cô dâu mọc đầy vết thi thể rồi, anh không thấy sao?”

Tôi Không Muốn Là Lốp Dự Phòng Nữa

Tôi và Lục Kiến Xuyên đang yêu cuồng nhiệt được ba tháng, thì đột nhiên tôi xuyên trở về đúng đêm anh ta tỏ tình. Đang định hồi tưởng lại khoảnh khắc tỏ tình ấy, trước mắt tôi bỗng hiện lên những dòng bình luận bay. 【Tội nghiệp bé con còn chưa biết, người Lục Kiến Xuyên vốn định tỏ tình không phải là cô ấy.】 【Thiếu gia Lục thật ra thích chị gái của cô ấy, bé con chỉ là planb phương án e, là người qua đường ất bị giẫm dưới chân mà thôi…】 【Tình yêu là giả, tiền mới là thật! Bé con chi bằng vớt một khoản thật đậm rồi mở ra mùa xuân tiếp theo!】 Tôi cảm thấy vô cùng có lý, một lòng gom tiền, tích cực chuẩn bị chuồn đi. Ngày tôi đề nghị chia tay, giọng Lục Kiến Xuyên bình tĩnh mà an nhiên: “Được rồi vợ, anh biết rồi.” “Bữa sáng ở trên bàn, quần áo ở trên giường.” “Còn anh?” “Anh đang trên đường đi nhảy xuống biển.”

Ngày Nào Cũng Muốn Đuổi Tôi, Nhưng Không Được

Sau khi ly hôn với ông chồng già, tôi chạy đến nhà người giàu làm bảo mẫu,  công việc rất đơn giản, ngày đêm chăm sóc người em trai tàn tật của ông chủ lớn. Em trai anh ta vừa đẹp trai vừa trẻ tuổi, trước đó không lâu còn gặp tai nạn xe hơi. “Yêu cầu của tôi chỉ có một, đó là xem tôi như một người bình thường.” “Tôi tuy không đi được, nhưng xin cô đừng để ý chuyện đó.” Tôi ghi nhớ kỹ lời của em trai ông chủ, hoàn toàn phớt lờ việc anh là người tàn tật. Đẩy anh chạy như bay trong chợ rau, còn đưa anh lên cầu vượt đi xin ăn. Trong công viên, anh cực kỳ được các bà già yêu thích, từng hàng người xếp hàng ôm anh nhảy múa. Một năm sau, ánh mắt của em trai ông chủ lớn khi nhìn tôi từ khinh thường, đến trong trẻo, rồi đến mơ hồ khó đoán. Tôi sợ đến mức vội vàng xin nghỉ việc với ông chủ lớn. “Cô Lưu, cô chăm sóc em trai tôi rất tốt. Có thể làm thêm vài năm nữa không?” Tôi lắc đầu: “Không được đâu ông chủ. Làm nữa thì tôi thành em dâu của anh rồi!”

Sau Khi Tổng Tài Mất Trí Nhớ

Thiệu Dư Hàn bị tai nạn xe, mất trí nhớ, quên mất chuyện từng cưỡng ép chiếm đoạt tôi. Người nhà anh ta biết được tin này, lập tức vội vàng giúp anh ta ly hôn với tôi. Chưa đến nửa ngày, tôi một tay cầm giấy chứng nhận ly hôn, một tay cầm tấm séc khổng lồ, ngơ ngác xuất hiện ở một thành phố khác. Bị Thiệu Dư Hàn cưỡng ép yêu suốt thời gian dài như vậy, vừa mới giành lại được tự do, tôi lại có chút không biết phải làm sao. Tôi bén rễ ở thành phố này, bắt đầu một cuộc sống mới bình lặng. Một ngày nọ khi ra đường mua thức ăn, đột nhiên có người bịt miệng và mũi tôi. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đang ở trong một căn tầng hầm tối tăm nhưng quen thuộc, bên tai vang lên giọng nói lạnh lẽo của người đàn ông —— “Ngoan ngoãn làm người phụ nữ của tôi, tôi có thể cho em tất cả những gì em muốn.” …… Rất tốt, giống hệt như năm đó.

Truyện đang đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.