Cửa hàng vàng xem xong chiếc vòng tay của tôi, bèn gọi 110. Tôi đứng trước quầy, đầu óc trống rỗng. “Cô đừng căng thẳng.” Anh ta hạ thấp giọng, mắt lại nhìn chằm chằm vào cổ tay tôi, “Tôi hỏi cô, thứ này——cô lấy từ đâu ra?” Tôi nói: “Bà ngoại tôi cho.” Ánh mắt anh ta nhìn tôi lập tức thay đổi. Không phải nghi ngờ. Mà là kinh ngạc. Chiếc vòng tay này tôi đeo suốt hai mươi năm. Cả nhà đều gọi nó là “đồng nát sắt vụn”. Hai mươi năm sau tôi mới biết nó đáng giá bao nhiêu. Cũng mới biết, bà ngoại rốt cuộc yêu tôi đến mức nào. Hai mươi năm trước. Ngày bà ngoại ra đi là vào mùa đông. Khi đó tôi tám tuổi. Những ngày cuối cùng bà nằm viện, cả nhà cậu cả ngày nào cũng tới. Không phải tới thăm bà ngoại. Mà là tới lục tủ của bà. Thím cả Triệu Mỹ Chi kéo cậu cả ra hành lang nói chuyện, giọng không lớn không nhỏ, vừa đủ để người ta nghe thấy: “Sổ tiết kiệm của mẹ đâu? Giấy tờ nhà đâu? Tranh thủ lúc cậu hai cậu ba còn chưa tới, tìm ra trước đi.” Cậu cả nói: “Đừng vội, đợi người ta mất rồi tính.” “Đợi đến lúc người ta mất thì muộn rồi!” Thím cả liếc anh ta một cái, “Em anh tuy chẳng ra gì, nhưng vợ thằng ba khôn lắm.” Tôi ngồi ở góc phòng bệnh, nghe rõ rành rành. Bà ngoại cũng nghe thấy. Bà chẳng nói gì, chỉ đưa tay về phía tôi. Bàn tay rất gầy, da bọc xương. “Niệm Niệm.” “Bà ngoại.”
Từ nhỏ tôi đã được anh trai chiều chuộng đến mức muốn làm gì thì làm. Tôi thích vị nam thần lạnh lùng của học viện bên cạnh, liền bảo anh trai đến tận cửa ép buộc người ta, bắt anh ấy phải chấp nhận. Từ đó về sau, vị nam thần mặt lạnh kia bị tôi sai khiến như chó. Một ngày nọ, khi tôi đang ra lệnh cho Chu Úc Xuyên quỳ xuống buộc dây giày cho tôi, trước mắt bỗng nhiên xuất hiện những dòng bình luận: 【Nữ phụ còn đang nhe răng cười ngu ngốc kìa, trong lòng nam chính đã hận chết cô ta và anh trai cô ta rồi, sau này khi nam chính phát đạt, việc đầu tiên chính là tìm hai anh em họ tính sổ.】 【Nữ phụ không gây chuyện thì làm sao làm nổi bật sự dịu dàng lương thiện của nữ chính nhà chúng ta, trở thành sự cứu rỗi của nam chính chứ?】 【Chỉ cần nghĩ tới bảy năm sau, nhà nữ phụ sẽ bị nam chính chỉnh cho phá sản, cô ta còn mắc bệnh nặng, cùng với ông anh nam phụ khốn kiếp kia chết thảm ngoài đường, tôi đã thấy hả hê rồi!】 Tôi sợ đến mức đầu gối mềm nhũn, “bịch” một tiếng cũng quỳ xuống. Chu Úc Xuyên: 「?! 」 Tôi run rẩy được anh đỡ đứng dậy. “Tôi… chuyện đó… sau này anh không cần buộc dây giày cho tôi nữa.” Chu Úc Xuyên đột nhiên ngẩng đầu: “Có phải em không thích kiểu nơ bướm này không? Không sao, tôi còn biết rất nhiều cách buộc khác.”
Sau khi kết hôn với Hà Tri Ngôn, tôi mới biết anh ấy có một mối tình đầu đã qua đời từ lâu. Mẹ chồng mỗi lần nhắc đến cô ta đều khen ngợi: “Chưa từng thấy cô gái nào tốt như vậy.” Bố chồng thì nói cô ta chu đáo, EQ và IQ đều vượt trội. Còn chồng tôi, tuy không nói ra, nhưng mạng xã hội và điện thoại anh ấy đầy ắp những kỷ niệm về cô ta. Có lần, tôi vô tình làm vỡ bức ảnh của anh và Kỷ Thanh khi dọn dẹp nhà cửa. Anh nổi trận lôi đình: “Đừng có giở những trò nhỏ nhen này trước mặt tôi. Cô mãi không bằng cô ấy đâu.” Nếu đã như vậy, vậy thì tôi sẽ đưa bạch nguyệt quang của anh quay trở lại. Hoàn thành giấc mơ của cả gia đình anh!
Tu hú chiếm nồng Tiếng động cơ máy bay gầm rú, như muốn vứt lại toàn bộ ồn ào của thành phố phía sau. Tôi là Chu Tịnh, hai mươi tám tuổi. Vừa kết thúc một cuộc đàm phán thương mại xuyên quốc gia kéo dài nửa tháng. Cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ. Điều duy nhất tôi mong lúc này, là được tựa vào chỗ ngồi cạnh cửa sổ đã đặt trước, nhìn mây trời, buông lỏng đầu óc. Vé máy bay do trợ lý đặt trước một tuần. Hàng 15A, sát cửa sổ.
Tôi sinh ra đã ốm yếu bệnh tật, đi ba bước ho một trận, đi năm bước là ngã. Ngày đầu tiên vừa được bố mẹ hào môn đón về nhà, cô thiên kim giả đã muốn đổ tội tôi đẩy cô ta xuống cầu thang. Kết quả, tôi bị tụt đường huyết, lăn xuống trước cả cô ta, đầu nghiêng một cái, tại chỗ ngừng thở. Bố mẹ hoảng loạn, cuồng cuồng đưa tôi đến bệnh viện, mặt mày trắng bệch một mảnh. Khó khăn lắm mới cứu được về, anh trai lại xông vào phòng bệnh, túm cổ áo tôi, lạnh giọng cảnh cáo không được chọc giận cô thiên kim giả nữa. Tôi bị vẻ hung dữ của anh ta dọa đến phát bệnh tim, hai mắt trợn trắng, nhịp tim kéo thẳng thành một đường. Anh trai hoàn toàn sững sờ, lảo đảo chạy ra gọi bác sĩ, nhìn tôi như nhìn quái vật. Tối hôm đó, cô thiên kim giả chạy lên sân thượng bệnh viện, làm bộ muốn tự tử: “Anh à, giờ chị ấy đã về rồi, nhà này không còn cần em nữa… vậy em chết đi là xong!” Anh trai chẳng nói chẳng rằng kéo tôi lên sân thượng, ép tôi phải xin lỗi cô ta. Tòa nhà cao ba mươi tầng đột ngột đập vào mắt. Chứng sợ độ cao bộc phát, chân tôi mềm nhũn, cả người rơi thẳng từ mép sân thượng xuống. Bố mẹ xách hộp cơm đến đúng lúc nhìn thấy cảnh đó. Không khí lặng đi một giây. Ngay sau đó, hai người trợn mắt muốn nứt ra, lao tới hét lên kinh thiên động địa. Trong hỗn loạn, anh trai và cô thiên kim giả đứng chết trân tại chỗ, mặt cắt không còn giọt máu.
Chồng tôi đi biển suốt năm năm, rồi bặt vô âm tín. Tôi một mình chăm sóc mẹ chồng bị liệt, cắn răng chịu đựng tròn năm năm trời. Vì chờ anh ta quay về ký giấy giải tỏa, tôi trở thành “hộ cứng đầu” cuối cùng của cả thôn. Hôm nay, đồn cảnh sát đột nhiên gọi điện, bảo tôi đến nhận dạng một thi thể nam. Kết quả DNA cho thấy — người chết đúng là chồng tôi. Nhưng nếu điều đó là thật… Vậy thì năm năm trước, người bị chính tay tôi xây kín vào bức tường căn nhà cũ… là ai?
Tôi là chim hoàng yến thích gây chuyện nhất trong giới thượng lưu Bắc Kinh. Lần nữa cưỡi lên người kim chủ tát anh ta, trước mắt tôi bỗng hiện lên những dòng bình luận: 【Tôi thật sự phục nữ phụ rồi, háo sắc lại ham tiền, nam chính ngoài mặt dung túng, nhưng thật ra sớm đã chán ngấy cô ta.】 【Nam chính chỉ coi nữ phụ là công cụ làm ấm giường, đợi tối nay ở buổi tiệc gặp nữ chính, anh ta sẽ bị đóa hồng đỏ rực rỡ độc lập ấy thu hút.】 【Sau đó nữ phụ ghen tuông tiếp tục gây chuyện, bị nam chính ném cho đám lang thang ngoài đường, cuối cùng rơi vào kết cục nhà tan cửa nát.】 “… Sao dừng lại rồi, tổ tông?” Bùi Tây Châu khàn giọng, ngữ khí bất mãn. Tôi từ trên người anh bước xuống, thở dài đầy tâm sự. “Chúng ta chấm dứt đi, tôi chuẩn bị tìm người chống lưng mới rồi.”
Con dâu tôi sinh thường xong, ngày nào cũng kêu mệt. Sáng kêu mệt, trưa kêu mệt, tối vẫn kêu mệt. Con trai tôi bực bội: “Người ta sinh con có thấy ai làm quá như cô ấy đâu? Suốt ngày chỉ biết than!” Trong lòng tôi cũng bắt đầu nghi ngờ. Trước đây con bé nhanh nhẹn, tháo vát bao nhiêu, sao sinh xong lại trở nên “yếu đuối” thế này? Cho đến đêm hôm đó, tôi dậy đi vệ sinh, đi ngang qua phòng của hai đứa, bỗng nghe thấy tiếng khóc nghẹn lại, cố nén. Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa. Cảnh tượng trước mắt khiến mắt tôi lập tức đỏ hoe.
Kinh vòng đại lão Phó Đình Vân đã tài trợ cho hai học sinh nghèo. Một người là học trưởng vừa có đạo đức tốt vừa học giỏi. Một người là tôi, chỉ có nhan sắc, còn trí tuệ thì chả có gì. Lần đầu gặp mặt, Phó Đình Vân hỏi tôi sau này muốn làm gì? Tôi thành thật trả lời: “Tôi muốn gả cho một người giàu có giống như ngài.” Phó Đình Vân liếc tôi một cái, “Người giàu cũng không mù, cảm ơn.” Nhưng sau đó, chính mắt tôi lại nhìn thấy anh lạnh giọng cảnh cáo học trưởng đang thầm thích tôi: “Anh mù rồi à? Không nhìn ra Trần Dư Đóa là khoản giữ riêng của tôi sao?”
Vì nghèo nên suất phân phối thú nhân của làng không có phần tôi. Thế là tôi tự ra biển, vớt đại một người cá về làm thú nhân của mình. Người cá này đẹp trai thật đấy, nhưng tính tình thì chẳng tốt chút nào. Không những không chịu hóa hình để ngủ cùng tôi, mà hễ cứ giận dỗi là lại rơi nước mắt. Ngay lúc tôi đang cẩn thận giúp anh ta vuốt ve lớp vảy ngược để dỗ dành, thì những dòng bình luận lướt qua trước mắt: 【Cô thôn nữ này trong nhà có cái chuồng lợn mà cũng bày đặt học đòi người ta chơi trò giam cầm.】 【Cô ta thì biết cái gì chứ, nước mắt của người cá cấp cao hóa thành trân châu là đáng giá nhất đấy, thế mà bị cô ta vứt đi hết rồi.】 【Hay là người cá này chỉ là đang làm mình làm mẩy thôi?】 【Đừng nằm mơ nữa, người cá nếu mà tình nguyện thì “vũ khí” đã thò ra từ chỗ vảy ngược lâu rồi, lâu như vậy không cho chạm vào chắc chắn là ghét cô ta lắm.】 Tôi thử đưa tay chạm vào đuôi anh ta. Giây tiếp theo, mu bàn tay lại xuất hiện thêm một vết thương. “Cô chạm vào vảy ngược của tôi rồi! Đau quá!” Nhìn mu bàn tay sưng đỏ, tôi nảy ra một ý, nhặt những viên trân châu dưới đất lên, đi đến chợ đen mua về một thú nhân hồ ly cấp cao. Tối hôm đó, tôi mãn nguyện ôm hồ ly trong chăn ngủ khì khì. Còn anh chàng người cá kiêu kỳ kia thì đứng ngoài cửa khóc lóc, làm trân châu rơi đầy cả sàn.
Tôi lại một lần nữa làm ầm lên, bắt ông chồng đỉnh lưu Cố Thâm bỏ buổi lễ trao giải, chỉ để nấu nước đường đỏ cho tôi uống. Trước mắt đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận. 【Trời ơi, chị này đúng là biết làm trò thật đó, bắt Cố Thâm bỏ lễ trao giải chỉ để nấu nước đường đỏ?】 【Nữ phụ độc ác Lâm Niệm Niệm, ngoài cái mặt này ra còn có gì nữa?】 【Đợi Cố Thâm lấy được Ảnh đế, anh ấy sẽ biết người thật sự phù hợp với mình là ai.】 【Nữ phụ mà thôi, ba tháng sau sẽ bị quét ra khỏi nhà, tay trắng ra đi, cả mạng xem trò cười.】 Tôi sợ đến mức làm đổ cả bát nước đường đỏ, vội vàng đẩy anh ra: “Không, tôi không uống nữa……” Động tác của anh khựng lại, nhìn cái bát đã trống rất lâu không nói gì. Sau đó tôi thật sự bắt đầu ngoan ngoãn lại, không làm ầm lên, không quấn lấy anh, cũng không bắt anh làm bất cứ chuyện gì nữa. Thế nhưng nửa đêm anh lại leo lên giường tôi, dùng cà vạt trói tôi lại. Giọng anh hung dữ, nhưng vành mắt lại đỏ lên: “Lâm Niệm Niệm, có phải cô ở bên ngoài có con chó khác rồi không?” “Bây giờ ngay cả làm loạn với tôi cô cũng không muốn nữa, vậy cô nói cho tôi biết, tôi còn có tác dụng gì?”
Từ năm mười sáu tuổi, tôi đã mơ ước được bao nuôi Lục Vân Thâm. Chàng sinh viên nghèo lạnh lùng, cô độc và cao ngạo ấy. Vì điều đó, tôi rầm rộ theo đuổi anh suốt bốn năm, cuối cùng cũng dùng chút thủ đoạn để giữ anh ở bên mình. Nhưng sau này, người chán trước lại là tôi. Tôi rời đi dứt khoát gọn gàng, vứt bỏ anh cùng toàn bộ quá khứ. Năm năm sau gặp lại nơi công sở, anh đã trở thành tân quý của giới thương nghiệp, còn tôi chỉ là một bà mẹ đơn thân chật vật mưu sinh. Chúng tôi như hai người xa lạ, lướt qua nhau trên phố. Tối hôm đó, chiếc xe sang giá trị không nhỏ của anh dừng ngang trước tòa nhà công ty tôi. Cửa kính xe hạ xuống, đôi mày ánh mắt người đàn ông sâu thẳm, giọng nói còn lạnh hơn năm xưa: “Tôi cần một người phụ nữ để giải quyết nhu cầu, nhưng tôi rất bận, không có thời gian yêu đương.” “Mười triệu, theo tôi, cho đến khi tôi chán thì thôi.”
Truyện đang đọc
Hệ Thống Hoàn Tiền Báo Thù: Mỗi Đồng Anh Lấy, Tôi Thu Lại Gấp Trăm
Mẹ tôi bị u não, ba tôi bị cho nghỉ việc. Thế mà cậu ấm nhà giàu ở Bắc Kinh lại giả vờ thất nghiệp, để tôi nai lưng đi giao đồ ăn nuôi anh ta. Anh ta từng đùa giỡn với người khác: “Vẫn là gái quê ngon nhỉ, vừa không tốn tiền, lần đầu tiên đã cho luôn.” “Chỉ cần than khổ một chút là thương, còn tranh nhau đưa tiền cho.” Tim tôi nhói lên. Nhưng bên tai lại vang lên tiếng hệ thống: 【Chúc mừng ký chủ, hệ thống “Càng giả nghèo – hoàn tiền gấp trăm” đã được liên kết.】 【Từ nay, mỗi đồng cô chi cho Cố Yến, sẽ được hoàn trả gấp 100 lần vào tài khoản.】 Tối hôm đó, tôi tặng anh ta một chiếc cà vạt giá mười ngàn tệ. Tài khoản của tôi lập tức tăng thêm một triệu. Cùng lúc ấy, tôi nghe lén được anh ta than phiền với bạn bè: “Bực chết đi được, chiều nay chơi golf làm rơi cái đồng hồ trị giá một triệu.” Giao đồ ăn đến hội sở cao cấp, tôi bất ngờ thấy bạn trai mình ngồi giữa bàn ở vị trí trung tâm. Anh ta phất tay, mở ngay một chai rượu giá ba trăm ngàn. Bằng đúng hai năm lương của tôi. Tôi rất muốn tự lừa mình rằng đó không phải là Cố Yến. Nhưng trên người anh ta lại là chiếc áo chợ tôi mua cho. Có người nhìn từ đầu đến chân, bật cười hỏi: “Cố thiếu chơi trò giả nghèo với con bé nhà quê kia hai năm rồi, không chán à?” “Cậu không hiểu đâu.” Anh ta lắc ly rượu vang, vẻ quý khí ngút trời: “Loại gái quê chưa từng yêu bao giờ ấy, trong sáng, non nớt, chẳng cần tốn đồng nào cũng dâng hết cho.” “Lại còn biết đau lòng, tranh nhau đưa tiền, so với mấy con đào mỏ, đáng yêu hơn nhiều.” Anh ta khựng lại một chút, khóe môi cong lên khinh miệt: “Công nhận, chơi lâu cũng nghiện thật.” Mấy người xung quanh phá lên cười: “Chết cười, thế chẳng phải còn lời hơn cả mua vui à!” “Cố thiếu nói vậy chứ, lúc đuổi việc ba con nhỏ kia thì ra tay cũng tàn nhẫn lắm.” “Đúng thế, mẹ bệnh, ba thất nghiệp, Cố thiếu còn giả vờ nghèo để nó nuôi. Cũng ác thật đấy.” Tôi run lên. Tôi chưa từng nghĩ chữ “Cố” của Cố Yến lại là “Cố” trong Cố thị. Ba tôi làm việc ở công ty con của Cố thị suốt nửa đời người, cần cù không than vãn. Vậy mà nửa năm trước, đột nhiên bị sa thải không một lời giải thích. Từ đó, ông như già đi cả chục tuổi chỉ sau một đêm, tóc bạc đầy hai bên mai. Mũi tôi cay xè. Tôi không hiểu vì sao Cố Yến lại đối xử với tôi như vậy. Nhưng Cố Yến, ngồi ở vị trí trung tâm phòng VIP, lại chỉ cười nhàn nhạt: “Không hạ liều mạnh thì làm sao biết cô ta yêu tôi đến đâu?” Câu nói vừa dứt, cả đám phá lên cười: “Chuẩn rồi, nghèo thì đã quen khổ, chịu thêm tí cũng có sao đâu.” “Cố thiếu đang rèn luyện cô ta à? Con nhỏ gái quê nói lời cảm ơn chưa đấy?” Tiếng cười ầm ĩ, chát chúa, đâm thẳng vào tai tôi. Cố Yến cũng cười theo, vẻ mặt giễu cợt. Tim tôi đau nhói, trong đầu lại vang lên âm thanh quen thuộc: 【Chúc mừng ký chủ, cô đã thức tỉnh hệ thống “Càng giả nghèo – hoàn tiền gấp trăm”.】 【Từ giờ, mỗi đồng cô chi cho Cố Yến sẽ được hợp pháp hoàn lại gấp 100 lần.】 【Vui lòng xác nhận có muốn liên kết hệ thống không?】 Tôi nhìn vào bên trong phòng VIP, ánh mắt dừng lại trên người Cố Yến. Mọi người vẫn hiếu kỳ hỏi anh ta: “Nói chứ, Cố thiếu thử bao nhiêu cô rồi, sao con nhỏ nhà quê này bám dai thế?” “Không chừng, con gà đồng này thật sự sắp hóa phượng hoàng làm thiếu phu nhân nhà họ Cố rồi?” Tất cả quay sang nhìn Cố Yến. Chỉ thấy anh ta khẽ cười khẩy: “Ai ngu đến mức coi trò chơi là thật chứ?” Giọng điệu uể oải, thờ ơ như chẳng liên quan: “Chán rồi, cho ít tiền rồi đá thôi.” Tôi hoàn toàn tuyệt vọng. 【Tít tít tít, còn lại 3 giây, ký chủ vui lòng chọn ngay.】 Vì thế, tôi không chút do dự, cắn răng đáp: “Tôi chọn liên kết hệ thống.”
Tiểu Chủ của Thái Thượng Hoàng
Ta mười sáu tuổi tham gia tuyển tú, giữ được bảng vàng, nhưng lại bị Hoàng đế đưa sang Xuân Hòa Viên để tiến cống cho Thái thượng hoàng. Thái thượng hoàng còn già hơn cả cụ nội của ta, ta nhìn ông ta một cái thôi cũng thấy sợ, chỉ lo sơ sẩy một chút là ông ta tắt thở ngay trước mặt ta. Đêm thị tẩm hôm đó, ta run rẩy khai ra cả gia phả, rồi chỉ nghe lão già ấy kể suốt gần nửa đêm chuyện về cụ nội của ta. Vừa hồi tưởng vừa không quên giẫm ta một phát. “Ngươi chẳng giống Cảnh Minh chút nào.” Ta mà giống cụ nội thật, giờ chắc cũng chẳng nằm trên giường thế này đâu! 1 Trước khi tuyển tú, ta vốn đã chẳng mặn mà, vì thấy Hoàng đế cũng đã có tuổi. Nhưng nương lại an ủi: Hoàng đế sẽ chẳng chọn ta đâu. “Ngươi nhìn phụ thân ngươi kìa, chỉ là một tiểu quan, rồi nhìn lại cái mặt mày này của ngươi, đừng mơ mộng hão huyền.” Kết quả, nương chỉ đoán đúng một nửa. Hoàng đế không chọn ta, nhưng lại thay cha mình chọn ta. Đây là bi kịch nhân gian gì thế chứ! Mười tú nữ trúng tuyển, ba người vào hậu cung của Hoàng đế, hai người chỉ hôn cho hoàng tử, bốn người ban cho tông thất. Chỉ mình ta bị đưa đi cho Thái thượng hoàng. Nghe tin ấy, tim ta lạnh toát. Ta không dám tưởng tượng nửa đời sau sẽ sống thế nào. Thái thượng hoàng đã già đến thế, lỡ một ngày nào đó ông ta chết, chẳng lẽ bắt ta tuẫn táng theo? Nhưng cho dù trong lòng không cam, trên mặt ta vẫn phải nở nụ cười. Chết một mình và chết cả nhà, ta vẫn phân biệt được rõ ràng. 2 Xuân Hòa Viên rất rộng, bà mụ dẫn đường đưa ta đến Hồi Xuân Các, nói từ nay ta sẽ ở đây. Ta chẳng có tí manh mối nào, liền nhét cho bà ta một nắm bạc, dò hỏi chỗ ở của các phi tần khác, và ta có cần đến thỉnh an họ không. Bà mụ nhận bạc, thái độ lập tức niềm nở: “Giờ trong vườn này ngoài tiểu chủ còn có sáu vị nương nương khác, nhưng ai cũng tính tình tốt, tiểu chủ khỏi lo.” Mấy vị nương nương trẻ nhất cũng đã ngoài năm mươi, nếu tính tình có nóng nảy hơn chút thì chắc cũng chẳng sống đến giờ. Ta dọn dẹp sơ qua, rồi mang lễ vật đến thỉnh an từng vị. Người đầu tiên là quý phi có vị phân cao nhất – Du Quý Thái phi. Vừa đến nơi, bà mụ bên cạnh báo Thái phi còn đang ngủ trưa. Ta ngẩng lên nhìn mặt trời đã xế, thôi được, người già ngủ nhiều cũng là điều tốt. Tiếp đó, ta đến chỗ Cẩn Thái phi, Tú Thái phi, Lan Thái phi, không ai gặp mặt, chỉ nhận được chút ban thưởng. Văn Thái tần và Lương Thái tần thì ở cùng nhau, là hai người duy nhất ta được gặp. Hai vị ấy đều tỏ ra hiền hòa, vừa thấy ta đã gọi lại mời ăn bánh vân phiến, bánh dừa nạo, nhìn thì đúng là tốt bụng. Ta vừa nghĩ xong, Văn Thái tần đã đưa tay véo má ta, thở dài đầy tiếc nuối: “Đúng là một cô gái xinh như nước, sao số phận lại khổ đến vậy, bị đưa đến chốn này.” Nghe thế, ta cũng chẳng còn tâm trí ăn bánh, Lương Thái tần tiếp lời: “Phải đấy, thật đáng tiếc.” Rồi hai người họ chẳng hề kiêng dè, ngay trước mặt ta mà thì thầm chê bai Hoàng đế chẳng ra gì. Ta nghe mà chẳng dám động đũa nữa, ngoan ngoãn ngồi thẳng người, yên lặng như một pho tượng.
Cả Nhà Nghe Được Suy Nghĩ Của Tôi Rồi Cười Sấp Mặt
Cả Nhà Nghe Được Suy Nghĩ Của Tôi Rồi Cười Sấp Mặt Tôi bị một chiếc xe đạp công cộng đ//âm trúng rồi xuyên không. Không phải xe sang. Không phải xe tải. Là một chiếc xe đạp quét mã mở khóa. Đúng là đi vào lịch sử luôn! Lúc tỉnh lại, tôi đang nằm trong một căn phòng bệnh viện sang trọng không khác gì khách sạn 5 sao. Bên giường có một cặp vợ chồng trung niên ăn mặc quý phái, một anh trai mặt lạnh mặc vest như tổng tài phim ngôn tình, và một cậu trai trẻ đeo khẩu trang mà vẫn không giấu được vẻ điển trai. Tôi cảnh giác rụt cổ lại: “Các người là ai?” Ủa? Buôn n/ội t//ạng à?