Đề xuất

Xuyên Thành Thư Ký Nhỏ Trong Truyện Tổng Tài
HE

Xuyên Thành Thư Ký Nhỏ Trong Truyện Tổng Tài

Xuyên Thành Thư Ký Nhỏ Trong Truyện Tổng Tài   Xuyên thành thư ký nhỏ trong truyện tổng tài Tôi luôn tận tâm tận lực giúp ông chủ và nữ chính thành đôi. Nhưng gần đây liên tục gặp sự cố. Xin nghỉ ốm bị bắt tại trận. “Thư ký Giang, bệnh gì mà phải đến Disney chữa thế?” “Bệ… bệnh công chúa.” Bị đối thủ cạnh tranh trong thương trường bắt cóc. “Thư ký Giang, tôi thấy cô không chỉ có bệnh công chúa, mà còn có cả mệnh công chúa đấy.” “Anh thực sự nghĩ vậy à?” “Ừ, số mệnh cản trở sự phát triển của công ty.” “…”

4 chương 142 lượt đọc
Sống Cuộc Đời Mới
Tội Phạm

Sống Cuộc Đời Mới

Sống Cuộc Đời Mới Trong đêm giao thừa, cả người tôi đầy máu chạy ra khỏi nhà. Sau lưng lửa cháy hừng hực, người nhà tôi nằm sõng soài trong vũng máu. Người là mẹ tôi giết, nhưng nhà là do tôi đốt. Tôi làm như vậy, chỉ để che dấu sự thật tàn nhẫn phía sau thảm cảnh.

3 chương 142 lượt đọc
Giả Liên Của Tôi
HE

Giả Liên Của Tôi

Giả Liên Của Tôi Mẹ tôi, bà ấy ghét tôi. Người ta thường nói, người may mắn thì dùng tuổi thơ để chữa lành cả cuộc đời, còn kẻ bất hạnh thì dùng cả đời để chữa lành tuổi thơ. Còn tôi, thuộc về trường hợp sau.

4 chương 117 lượt đọc
Trò Chơi Tru Tâm
HE

Trò Chơi Tru Tâm

Trò Chơi Tru Tâm Khi đang cùng vị hôn phu đi chọn nhẫn kim cương, tôi tình cờ lướt qua một bài viết đang rất hot trên mạng: [Cô bạn thân sắp dùng hôn nhân để thay đổi giai cấp, tôi thật sự rất ghen tị, phải làm sao đây?] Phần lớn bình luận đều là an ủi tác giả của bài viết. Chỉ có một bình luận nói: [Vậy thì tìm cách phá hỏng, cướp lấy cơ hội.] Ngay dưới, một dòng chữ nhỏ hiện lên, tác giả đã thích bình luận này. Lông mày tôi khẽ nhíu lại. Ngay sau đó, điện thoại của Chu Diễn ở ngay bên cạnh nhận được hai tin nhắn WeChat: “Anh Chu, tôi đã suy nghĩ rất lâu, nhưng vẫn không thể trơ mắt nhìn anh bị lừa dối.” “Giang Phồn khi đi du học ở nước ngoài đã mang thai trước khi kết hôn và sinh con cho người đàn ông khác. Anh có biết chuyện này không?”

4 chương 110 lượt đọc
Ngày Ngày Trăng Sáng
Hiện đại

Ngày Ngày Trăng Sáng

Ngày Ngày Trăng Sáng Trong thôn đang bốc thăm chia ruộng đất. Tôi vừa định đưa tay vào, trước mắt tôi bỗng hiện lên những dòng chữ bình luận: [Nữ chính thật đáng thương, cô ấy hoàn toàn không biết cha mẹ cô ấy đã để lại vàng cho cô ấy, họ chôn vàng ngay tại mảnh đất sau nhà.] [Nghe nói mảnh đất có chôn vàng đó đã bị chồng chưa cưới của nữ chính ngầm thao túng đưa cho Bạch Nguyệt Quang?] [Đúng vậy, nam chính đã gấp tờ giấy thăm đó thành hình tam giác để Bạch Nguyệt Quang bốc trúng, nữ chính thật là thảm.] Tôi hoang mang cúi đầu. Trong hộp gỗ thực sự có một mảnh giấy được gấp thành hình tam giác.

5 chương 158 lượt đọc
Ngày Đêm Nuông Chiều
Cổ Đại

Ngày Đêm Nuông Chiều

Ngày Đêm Nuông Chiều Ta đã cứu một mỹ nhân, đêm đêm cùng nàng đồng sàng cộng chẩm. Nàng lạnh, ta giúp nàng sưởi tay. Nàng đau, ta xoa bụng cho nàng. Cho đến khi ta bị đẩy xuống hóa yêu đàn, nàng nghênh gió bão lao đến. Ta nhìn bộ y sam bị gió thổi đến biến hình của nàng mà kinh ngạc. Hóa ra… đây lại là một nam nhân!  

6 chương 176 lượt đọc
Tái Sinh Chẳng Vì Ngươi
Cổ Đại

Tái Sinh Chẳng Vì Ngươi

Tái Sinh Chẳng Vì Ngươi Ta là ánh trăng sáng trong lòng Hoàng thượng, nhưng hắn đã yêu người thay thế ta mất rồi. Lúc ta mang thai ba tháng, hắn ép ta uống canh phá thai. Máu nhuộm khắp sàn, đau thấu tim gan. Hắn thế mà vẫn cười dỗ ta: “Ngoan, sinh con, thì không đẹp nữa.” Nếu ta không xinh đẹp, sẽ không còn giống Phương Uyển vẫn đang mất tích nữa. Sau đó, ta sống lại. Trước mặt tất cả mọi người, thiêu trụi thư đính hôn của ta và hắn. Ta chúc hắn và Phương Uyển tình chàng ý thiếp, trăm năm hoà thuận. Hắn lại nói, không phải ta không cưới.

5 chương 322 lượt đọc
Anh Tôi Ra Tay Vì Em Gái Ruột
Hiện đại

Anh Tôi Ra Tay Vì Em Gái Ruột

Anh Tôi Ra Tay Vì Em Gái Ruột Tôi đã sống mười sáu năm trong sự cưng chiều của anh trai, không ngờ lại là con ruột nhà tài phiệt bị trao nhầm. Ngày cậu ấm nhà họ Thẩm đến tìm, anh tôi khóc như th/ằng ng/ốc. “Hu hu hu trời sập rồi! Con bé mà tôi khoe suốt mười sáu năm qua hóa ra không phải em ruột tôi!” “Em phải nhớ kỹ! Tuy anh không phải anh ruột, nhưng chỉ có anh mới là người yêu em nhất!” “Trong mấy bộ truyện về con ruột con nuôi người ta đều nói rồi, cái tên anh trai ruột của em chắc chắn sẽ bênh đứa con nuôi! Còn móc tim móc gan em ra cơ!” “Em nhất định phải mang theo quyển Cẩm nang sinh tồn của con ruột nhà tài phiệt anh viết cho em! Nếu bị b/ắt n/ạt thì về tìm anh! Anh đã nuôi sẵn mười sáu con bò, mười sáu con dê, mười sáu con heo cho em rồi!” Cậu ấm nhà họ Thẩm nổi gân xanh đầy trán: “Có ai nói là không cho anh đi theo đâu!” Anh tôi lập tức im bặt, sau đó hí hửng khoác tay tôi: “Ha ha! Em gái, mình dọn đồ lên thành phố thôi! Anh đưa em đi càn quét giới nhà giàu! Quét sạch con con ruột giả!” Tôi không dám ho he nửa câu vì cái “con ruột giả” trong miệng anh… chính là em gái ruột của anh ấy.

4 chương 111 lượt đọc
Người Khác Trong Mắt Em
HE

Người Khác Trong Mắt Em

Người Khác Trong Mắt Em Nửa đêm 2 giờ sáng, tôi thấy trong điện thoại bạn trai mình có hai tin nhắn.【Ngoài em ra, tất cả đều là tạm bợ.】【Chỉ cần em lên tiếng, anh sẽ lập tức đến bên em.】Ngọt ngào biết bao, đáng tiếc… người nhận lại không phải tôi.Tay tôi run lên, chiếc điện thoại rơi xuống đất, nước mắt cũng theo đó mà trào ra.Hai dòng tin nhắn cô độc nằm trơ trọi trong khung chat, không ai đáp lại, như đang chế giễu tôi.Mày xem, người mà mày si mê khắc cốt ghi tâm, thì ra chỉ là một con cún bên cạnh người khác mà thôi.Tôi thích Tề Tri Phi bao lâu, thì anh ta đã thích Đường Nguyệt bấy lâu.Nhưng tôi không ngờ, chỉ còn một tháng nữa là đến ngày đính hôn, vậy mà anh lại nói với Đường Nguyệt rằng:Tôi chỉ là sự tạm bợ của anh ta.

4 chương 195 lượt đọc
Tình Yêu Trọn Vẹn, Không Còn Nuối Tiếc
Hiện đại

Tình Yêu Trọn Vẹn, Không Còn Nuối Tiếc

Mẹ tôi tái giá vào nhà họ Phí, tôi liền phải theo bà mà gả vào Phí gia. Vừa gặp Phí Nghiễn Lễ – người anh kế ấy, tôi đã đem lòng si mê ngay từ cái nhìn đầu tiên. Để có thể lấy được anh, tôi kiên quyết bám riết không buông, chấp nhận cảnh bị mọi người quay lưng. Cuối cùng, tôi cũng toại nguyện. Thế nhưng sau khi thành vợ chồng, Phí Nghiễn Lễ vẫn đối xử lạnh nhạt, ngay cả trên giường cũng chỉ coi tôi như công cụ để phát tiết, không hề có chút ấm áp nào. Đêm đó trong quán bar, tôi nghe bạn bè hỏi anh: “Tại sao lại bỏ qua tiểu thư nhà họ Phương, mà cưới cô em kế bướng bỉnh, nông cạn như Chúc Thời Niệm?” Phí Nghiễn Lễ chỉ cười bất đắc dĩ: “Chỉ là trách nhiệm thôi. Không có tôi, cô ấy sống không nổi.” Hóa ra anh chưa từng yêu tôi, tất cả chỉ là vì gánh lấy hậu quả cho đêm hoang đường sau men say ấy. Tôi mơ hồ bước ra khỏi quán bar, rồi bị một chiếc xe thể thao lao đến, kéo tôi trở về năm mười bảy tuổi. Sống lại một lần nữa, tôi cố gắng bù đắp những nuối tiếc kiếp trước, chỉ duy nhất không còn chạy theo Phí Nghiễn Lễ nữa. Nhưng đêm hôm đó, Phí Nghiễn Lễ lại ép tôi vào sau cánh cửa, đôi mắt đỏ hoe lần đầu tiên trong hai đời người. “Chúc Thời Niệm, em nhìn anh đi, anh cũng yêu em…”

4 chương 56 lượt đọc

Truyện mới

Tôi Theo Đuổi Nhầm Người Rồi

Tôi và anh trai tôi, đúng là hai kẻ yêu đương mù quáng cấp độ cao nhất. Tôi là kiểu liếm cẩu. Còn anh tôi là kiểu chen chân vào chuyện tình cảm của người khác rồi thành công thượng vị. Lần nữa tôi mang bao đến cho Tạ Trú, lại bị anh tôi bắt gặp. Người đàn ông tối sầm mặt, tức đến phát điên: “Nếu em dám mang đi, lát nữa anh xuống lầu sẽ không đi cầu thang, cũng không đi thang máy.” “Em thử mang đi xem!” Tay tôi run lên, lặng lẽ ném món đồ vào thùng rác. …Được rồi, tạm thời không mang nữa. Mãi đến sau này, khi tôi cuối cùng cũng quyết định không theo đuổi Tạ Trú nữa. Bạch nguyệt quang của anh tôi lại đột nhiên có bạn trai mới. Bạch nguyệt quang che chở cho người mới, giọng điệu chân thành. “Nghe nói loại người như anh bắt tiểu tam rất tàn nhẫn, nhưng tôi cảnh cáo anh, đừng động vào anh ấy.” “Tôi thật lòng thích anh ấy.” Không ngờ anh tôi lại trực tiếp nổi giận. “Bắt cái tên chen chân vào chuyện tình cảm của bố em à, tôi không bắt nữa, yêu đương bí mật tôi cũng không yêu nữa!” Bạch nguyệt quang sững sờ, hỏi anh ấy bị sao vậy, có phải muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt không. Anh tôi nghiêm túc nói: “Tôi có một cô em gái yêu đương mù quáng.” “Nhân phẩm tôi không tốt, lỡ làm hư em ấy thì sao?”

Khi Nữ Hoàng Trở Lại Ngai Vàng

Đêm tôi đến tháng, chồng tôi dùng thẻ chung của hai vợ chồng, đặt cho cô thư ký tăng ca một bát chè đậu đỏ. Tôi lập tức chụp màn hình, trở tay gửi thẳng email cho luật sư ly hôn của mình. Nhìn thấy email, Trần Tự tức đến run người. “Cả công ty mấy chục người tăng ca, tôi chỉ quan tâm mỗi mình cô ấy, em còn muốn thế nào nữa?” “Cái tính đa nghi của em có thể bớt lại được không!” “Đa nghi?” Tôi bật cười lạnh. “Vậy ngày mai, tôi sẽ toàn quyền tiếp quản công ty.”  

Một Thai Ba Bảo: Quả Phụ Bán Đậu Phụ "Mượn Giống" Nhầm Thái Tử

Phu quân bệnh mất, ta mang theo ba đứa nhỏ dựa vào nghề bán đậu phụ mà gian nan sống qua ngày. Đến lúc cuộc sống cơ hồ không thể tiếp tục, ta lại đột nhiên bị người ta đưa thẳng tới phủ Trấn Quốc Tướng quân. Thế tử của phủ bị kết án tử hình, chờ sau mùa thu sẽ hỏi trảm. Nhưng chàng là độc đinh duy nhất của phủ Tướng quân, mà ta lại có “chiến tích huy hoàng” một thai ba đứa, nên bọn họ muốn ta thay Thế tử lưu lại hậu tự. Nghe đến đó, ta vội ôm chặt cổ áo, kinh hãi lùi lại: “Không được! Ta là nữ nhân an phận thủ thường, phu quân ta mất chưa đầy ba năm!” “Ta còn phải thủ tiết vì phu quân, tuyệt không thể làm chuyện có lỗi với người đã khuất!” Tướng quân phu nhân: “Một đứa, một ngàn lượng!” Ta: “Vậy thì được!” Về sau, vị Thế tử phủ Trấn Quốc Tướng quân được minh oan vô tội, còn được thăng quan tiến chức, nhìn sáu đứa trẻ có dung mạo giống mình như đúc trước mặt, trầm tư hồi lâu. “Độc phụ nhà ngươi! Lại dám lén lút sinh con cho bản Thế tử?” Hì hì, quên không nói, năm xưa phu quân mất sớm, ta không có con cái, chỉ sợ các trưởng bối trong tộc đến chiếm đoạt gia sản, thế là bèn tìm người nam nhân được cứu về nhà để “mượn giống”. Hiện giờ, chàng đã có sáu đứa con rồi. “Đã nói với chàng từ trước rồi, nữ tử tộc ta chuyên trị sinh tam thai mà…”

Tình Yêu Bí Mật Giữa Hai Gia Tộc Oan Gia

Bố tôi và bố của thanh mai trúc mã là kẻ thù không đội trời chung. Hai người nhìn nhau cực kỳ chướng mắt, cứ như muốn nhổ nước bọt vào mặt đối phương. “Con trai tôi thà chết cũng không chịu ở bên con gái ông.” “Dù đàn ông trên toàn thế giới có chết hết, tôi cũng tuyệt đối không gả con gái cho nhà ông.” Nhưng thực ra sau lưng họ, tôi và thanh mai trúc mã của mình hôn nhau đến mức môi sắp rách rồi.

Chiếc Yếm Định Mệnh

Chiếc Yếm Định Mệnh Trên sân mã cầu, vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu bị cầu trượng quật rách. Một chiếc yếm hồng của nữ tử từ trong ngực áo hắn bay ra, lả tả rơi xuống đất. Mọi người xôn xao, Huyện chủ Thừa Hoan thốt lên một tiếng kinh hãi: “Nam Chi, chẳng phải đó là yếm của ngươi sao?” Mặt Thế tử đỏ bừng, lắp bắp nhìn ta: “Nam Chi, ta chỉ là muốn lúc nào cũng nhớ đến nàng nên mới mang theo bên mình, nào có ý để người khác trông thấy.” Chỉ một chiếc yếm, danh tiết của ta bị hủy hoại. Ta muốn biện bạch rằng đó vốn không phải vật tùy thân của mình, nhưng trăm miệng cũng không nói lại, liền trở thành kẻ d//âm đã//ng trong lời đàm tiếu của thiên hạ. Chỉ một câu của Thế tử: “Chúng ta chẳng qua vì tình không tự cấm, nên mới có da thịt chi thân,” đã đẩy ta xuống vực sâu muôn kiếp không thể siêu sinh. Trưởng Công chúa lấy cớ ta phóng đãng, bại hoại phong tục, sai đá//nh ba mươi trượng, ném vào đạo quán hoàng gia, ta đa//u đớ//n mà ch//ết ở nơi ấy. Khi xá//c ta bị cuốn trong manh chiếu rách, quẳng ra sau núi cho sói ăn, thì kiệu hoa của Huyện chủ Thừa Hoan đang được rước vào phủ Vũ An Hầu. Đến ngày đầu thất, Thế tử đứng trước linh vị ta, đốt chiếc yếm ấy: “Nam Chi, chuyện chiếc yếm là ta có lỗi với nàng. Chỉ là sự việc xảy ra quá đột ngột, ta đành lấy nàng làm cớ… cũng chỉ trách nàng số mệnh không tốt.” Mở mắt lần nữa, ta đã trở lại ngày mã cầu ấy. Vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu sắp bị cầu trượng đá//nh rá//ch… ……

Ánh Trăng Sáng Của Tổng Tài Hóa Ra Là Tôi

Tôi thầm thích Tiêu Minh nhiều năm, sau khi tốt nghiệp thì vào công ty khởi nghiệp của anh. Không ngờ lại biết được rằng anh vậy mà có một ánh trăng sáng đã thầm yêu nhiều năm. Vì cô ấy, Tiêu Minh không chỉ ở lại Việt Thành phát triển, thậm chí còn từ chối sự theo đuổi của con gái ông chủ lớn. Tôi lặng lẽ từ bỏ. Đúng lúc tôi dần tự điều chỉnh lại bản thân, coi Tiêu Minh như một ông chủ bình thường. Anh đỏ mắt, phát điên trước mặt tôi: “Em lúc nào cũng chẳng quan tâm đến chuyện gì cả.” “Giống như vừa nãy, rõ ràng đã gián tiếp hôn tôi rồi, vậy mà em vẫn tỏ ra chẳng hề để ý.”

Sau Khi Chọc Điên Kim Chủ

Phó Nghiễn Thâm nuôi tôi ba năm. Ai cũng nói tôi là chim hoàng yến ngoan nhất của anh. Ngoan ngoãn, nghe lời, không gây chuyện. —— Mới là lạ. Tôi lén tán tỉnh một cậu em trai trên mạng xã hội. Khoảnh khắc ảnh cơ bụng được gửi tới, tay tôi run lên, điện thoại “bốp” một tiếng rơi xuống thảm. Sau lưng truyền đến tiếng giày da giẫm trên sàn. Phó Nghiễn Thâm cúi người, nhặt điện thoại của tôi lên. Trên màn hình, ảnh cơ bụng của cậu em hiện rõ mồn một. Tôi nhắm mắt lại, trong lòng đã mặc niệm cho bản thân suốt ba phút. Anh nheo mắt, giọng trầm thấp: “Giải thích đi.” Tôi chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Huấn luyện viên thể hình đó, tôi đang học yoga.” Anh cười lạnh, ngón tay lướt lên đầu đoạn chat — “Chị ơi, ông già đó không được đúng không? Hay thử với em đi?” “Được thôi, đợi lúc anh ta đi công tác nhé~” Không khí đột ngột hạ xuống mức đóng băng. Phó Nghiễn Thâm dùng một tay kéo lỏng cà vạt, cúi người ép sát tôi: “Tôi không được?” … Xong rồi. Chơi quá trớn rồi.

Bị Ép Kết Hôn Với Tổng Tài Lạnh Lùng

Năm thứ năm bị cưỡng đoạt tình yêu, tôi muốn có một đứa con. Đúng lúc tôi cầm kim chuẩn bị chọc thủng chiếc “áo mưa nhỏ”. Trước mắt đột nhiên xuất hiện bình luận nổi. 【Nữ phụ đang làm gì vậy? Cảm thấy không giữ được nam chính bằng cơ thể nên muốn lợi dụng con cái sao?】 【Thôi đi, có con thì đã sao? Chờ nữ chính bạch nguyệt quang về nước, nam chính vẫn sẽ ly hôn với cô ta thôi.】 【Dưa cưỡng ép không ngọt đâu, chắc nam chính hận cô ta chết đi được.】 Tôi buồn đến vô cùng. Suy đi tính lại, tôi quyết định trả tự do cho Cố Dữ. Kết quả khi tôi lấy thỏa thuận ly hôn ra. Cố Dữ lại đỏ hoe mắt, ép tôi vào tường. “Tại sao em không cần tôi nữa?” “Chẳng lẽ tôi ngay cả tư cách làm kẻ thứ ba cũng không có sao?”

Mang Thai Con Của Tổng Tài Rồi Bỏ Trốn

Năm thứ ba ở bên ông trùm cảng Thành, anh vẫn thích ném tiền cho tôi như cũ. Gọi chồng, mười vạn. Gọi bé cưng, hai mươi vạn. Gọi Daddy, năm mươi vạn. Hôm đó, anh tiện tay chuyển cho tôi hai mươi triệu, tôi phấn khích gọi anh mấy tiếng bé cưng. Khóe mắt anh đỏ hoe, siết chặt eo tôi không chịu buông. Thế nhưng tôi lại lấy lý do cơ thể không thoải mái để từ chối anh. Bởi vì tôi mang thai rồi. Cuối cùng tôi cũng mang thai con của anh! Không ai biết, từ đầu mục đích tôi tiếp cận anh chính là để có được một đứa con. Bây giờ thời cơ đã chín muồi, ngay trong đêm tôi thu dọn hành lý bỏ trốn. Lúc chuẩn bị lên máy bay, Hoắc Kiêu vốn nên đang ở nước ngoài lại lặng lẽ xuất hiện trước mặt tôi. Anh ôm chặt lấy tôi, bàn tay rộng lớn áp sát bụng dưới của tôi, giọng điệu vừa tủi thân vừa đáng thương: “Vì cô ấy, em không cần tôi nữa sao?” “Mẹ à, chẳng phải con cũng là bé cưng của mẹ sao?”

Phu Quân Nuôi Từ Bé: Người Bảo Vệ Công Chúa

Tôi từ nhỏ đã không thông minh. Thanh mai trúc mã rủ tôi chơi trò “1, 2, 3, người gỗ”, bắt tôi đứng im không được nhúc nhích, rồi quay lưng một cái đã đi xem phim với hoa khôi lớp. “Cuối cùng cũng vứt được cái của nợ đó rồi, phiền chết đi được.” Khi bà ngoại tìm thấy tôi, tôi đã đứng làm “người gỗ” suốt một ngày một đêm dưới cơn mưa lớn. Sốt cao, vẫn ngây ngốc chờ cậu ta quay lại. Bà ngoại ngồi xổm xuống trước mặt tôi, mắt đỏ hoe: “Nam Nam, sao con lại nghe lời nó đến vậy?” Tôi nghĩ một lúc rồi nói với bà: “Vì lúc mẹ còn sống… mẹ rất thích cậu ấy.” Ngày hôm sau, bà ngoại dẫn từ quê lên một cậu bé. “Nam Nam, đây là phu quân nuôi từ bé mẹ để lại cho con, sau này chỉ chơi với nó thôi, được không?” Về sau, thanh mai trúc mã chặn tôi ở cổng trường, tức giận chất vấn: “Tại sao cậu không đến tìm tôi nữa?” Tôi nhìn cậu ta một cách khó hiểu: “Cậu là cái gì, mà cũng xứng chơi với tôi?”

Em Lỡ Thích Anh Từ Hồi Còn Trẻ Trâu

Khi xin nghỉ phép, tôi lỡ tay gõ thiếu chữ “h” trong câu “Tôi bị sốt” và gửi cho tổng giám đốc. Trong lúc đầu óc mơ màng, tôi liền gõ liền mấy câu: “Giám đốc Bùi, xin hãy thỏa mãn tôi! Xin anh thương xót tôi! Tôi thực sự không chịu nổi nữa rồi!” Cuối cùng, mắt tôi tối sầm, rồi lại lỡ tay nhấn gửi thêm một câu: “Huhu, bây giờ tôi chỉ muốn ngủ với anh thôi!” Tổng giám đốc im lặng mất năm phút, sau đó nhắn lại: “Chịu đựng thêm chút nữa được không? Tôi còn một cuộc họp.”

Anh Cả Lạnh Lùng Hối Hận Rồi

Tôi và chị gái đều thích hai anh em nhà họ Hạ. Tôi mê mẩn người anh cả lạnh lùng cấm dục, chị tôi lại thèm khát người anh hai bệnh yếu, hay ngại ngùng. Khổ sở theo đuổi suốt một năm không có kết quả, chúng tôi quyết định bỏ thuốc rồi cưỡng ép. Không ngờ lại nhìn thấy bình luận bay ngang trước mắt: 【Thật chịu thua hai chị em háo sắc này rồi, đầu óc toàn nghĩ chuyện đó đó đó, cầu xin buông tha cho hai nam chính đi.】 【Cứ bỏ thuốc đi, bỏ xong sẽ nhận ngay combo phá sản, hủy dung, bị đuổi khỏi nhà, kết cục thảm vô cùng!】 Tôi và chị gái nhìn nhau một cái, lập tức dừng tay. Từ đó cải tà quy chính, không còn ngày nào cũng đuổi theo anh cả anh hai nữa, không cưỡng cầu tình cảm của họ, tập trung vào bản thân, thỉnh thoảng cũng tiếp xúc với những người đàn ông ưu tú khác. Người anh cả vốn luôn không thích tôi lại chặn tôi trong hành lang, ép sát người rồi hôn xuống. “Vì sao nói không cần là không cần tôi nữa?” “Có phải vì tôi lớn tuổi rồi, không xứng với em không?” Anh càng nói càng mất bình tĩnh, nụ hôn cũng càng dữ dội hơn. Tôi bất lực gọi chị gái cầu cứu. Thế nhưng đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc nức nở vụn vặt, giọng nói u ám của anh hai truyền tới: “Ngoan, thêm một lần nữa.” “?”

Truyện đang đọc

Chiếc Yếm Định Mệnh

Chiếc Yếm Định Mệnh

Chiếc Yếm Định Mệnh Trên sân mã cầu, vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu bị cầu trượng quật rách. Một chiếc yếm hồng của nữ tử từ trong ngực áo hắn bay ra, lả tả rơi xuống đất. Mọi người xôn xao, Huyện chủ Thừa Hoan thốt lên một tiếng kinh hãi: “Nam Chi, chẳng phải đó là yếm của ngươi sao?” Mặt Thế tử đỏ bừng, lắp bắp nhìn ta: “Nam Chi, ta chỉ là muốn lúc nào cũng nhớ đến nàng nên mới mang theo bên mình, nào có ý để người khác trông thấy.” Chỉ một chiếc yếm, danh tiết của ta bị hủy hoại. Ta muốn biện bạch rằng đó vốn không phải vật tùy thân của mình, nhưng trăm miệng cũng không nói lại, liền trở thành kẻ d//âm đã//ng trong lời đàm tiếu của thiên hạ. Chỉ một câu của Thế tử: “Chúng ta chẳng qua vì tình không tự cấm, nên mới có da thịt chi thân,” đã đẩy ta xuống vực sâu muôn kiếp không thể siêu sinh. Trưởng Công chúa lấy cớ ta phóng đãng, bại hoại phong tục, sai đá//nh ba mươi trượng, ném vào đạo quán hoàng gia, ta đa//u đớ//n mà ch//ết ở nơi ấy. Khi xá//c ta bị cuốn trong manh chiếu rách, quẳng ra sau núi cho sói ăn, thì kiệu hoa của Huyện chủ Thừa Hoan đang được rước vào phủ Vũ An Hầu. Đến ngày đầu thất, Thế tử đứng trước linh vị ta, đốt chiếc yếm ấy: “Nam Chi, chuyện chiếc yếm là ta có lỗi với nàng. Chỉ là sự việc xảy ra quá đột ngột, ta đành lấy nàng làm cớ… cũng chỉ trách nàng số mệnh không tốt.” Mở mắt lần nữa, ta đã trở lại ngày mã cầu ấy. Vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu sắp bị cầu trượng đá//nh rá//ch… ……

Chương 4
Chiếc Yếm Định Mệnh

Chiếc Yếm Định Mệnh

Chiếc Yếm Định Mệnh Trên sân mã cầu, vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu bị cầu trượng quật rách. Một chiếc yếm hồng của nữ tử từ trong ngực áo hắn bay ra, lả tả rơi xuống đất. Mọi người xôn xao, Huyện chủ Thừa Hoan thốt lên một tiếng kinh hãi: “Nam Chi, chẳng phải đó là yếm của ngươi sao?” Mặt Thế tử đỏ bừng, lắp bắp nhìn ta: “Nam Chi, ta chỉ là muốn lúc nào cũng nhớ đến nàng nên mới mang theo bên mình, nào có ý để người khác trông thấy.” Chỉ một chiếc yếm, danh tiết của ta bị hủy hoại. Ta muốn biện bạch rằng đó vốn không phải vật tùy thân của mình, nhưng trăm miệng cũng không nói lại, liền trở thành kẻ d//âm đã//ng trong lời đàm tiếu của thiên hạ. Chỉ một câu của Thế tử: “Chúng ta chẳng qua vì tình không tự cấm, nên mới có da thịt chi thân,” đã đẩy ta xuống vực sâu muôn kiếp không thể siêu sinh. Trưởng Công chúa lấy cớ ta phóng đãng, bại hoại phong tục, sai đá//nh ba mươi trượng, ném vào đạo quán hoàng gia, ta đa//u đớ//n mà ch//ết ở nơi ấy. Khi xá//c ta bị cuốn trong manh chiếu rách, quẳng ra sau núi cho sói ăn, thì kiệu hoa của Huyện chủ Thừa Hoan đang được rước vào phủ Vũ An Hầu. Đến ngày đầu thất, Thế tử đứng trước linh vị ta, đốt chiếc yếm ấy: “Nam Chi, chuyện chiếc yếm là ta có lỗi với nàng. Chỉ là sự việc xảy ra quá đột ngột, ta đành lấy nàng làm cớ… cũng chỉ trách nàng số mệnh không tốt.” Mở mắt lần nữa, ta đã trở lại ngày mã cầu ấy. Vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu sắp bị cầu trượng đá//nh rá//ch… ……

Chương 2
Ánh Trăng Sáng Của Tổng Tài Hóa Ra Là Tôi

Ánh Trăng Sáng Của Tổng Tài Hóa Ra Là Tôi

Tôi thầm thích Tiêu Minh nhiều năm, sau khi tốt nghiệp thì vào công ty khởi nghiệp của anh. Không ngờ lại biết được rằng anh vậy mà có một ánh trăng sáng đã thầm yêu nhiều năm. Vì cô ấy, Tiêu Minh không chỉ ở lại Việt Thành phát triển, thậm chí còn từ chối sự theo đuổi của con gái ông chủ lớn. Tôi lặng lẽ từ bỏ. Đúng lúc tôi dần tự điều chỉnh lại bản thân, coi Tiêu Minh như một ông chủ bình thường. Anh đỏ mắt, phát điên trước mặt tôi: “Em lúc nào cũng chẳng quan tâm đến chuyện gì cả.” “Giống như vừa nãy, rõ ràng đã gián tiếp hôn tôi rồi, vậy mà em vẫn tỏ ra chẳng hề để ý.”

Chương 8