ABO
Tựa Ánh Sao Trời Thiếu gia Alpha kỳ phát tình yếu ớt lại bám dính người. Cậu chăm chú nhìn chằm chằm vào gáy tôi, đôi mắt đỏ lên, giọng run rẩy: “Chị ơi, em muốn đánh dấu chị.” Nhưng tôi chỉ là một Beta. Không có tuyến thể, cũng chẳng thể ngửi được lượng pheromone khổng lồ đang không ngừng tỏa ra lúc này. Tôi giả vờ đồng ý: “Vậy thì nhẹ thôi nhé, không được làm loạn đâu.” Sau khi giúp thiếu gia chữa xong chứng rối loạn pheromone, tôi cầm số tiền hàng chục triệu mẹ cậu ấy đưa, rời khỏi thế giới của cậu mãi mãi. Nhưng nhiều năm sau, tôi lại bị cậu ấy bắt được. Trong căn phòng chật hẹp và tối tăm, cậu tháo bỏ miếng ngăn cắn, hôn lên từng tấc da thịt trên người tôi: “Bảo bối, giờ trên người chị toàn mùi của tôi rồi, còn muốn chạy nữa sao?”
Ma Cà Rồng Xuyên Thành Omega Thì Phải Làm Sao? [Tưởng Tịch Thiên Dị lúc nào cũng lạnh lùng, kiềm chế, không ngờ sau lưng lại là người như vậy.] Là một ma cà rồng, tôi lại xuyên không đến thế giới ABO, trở thành một Omega. Không phải chứ, xuyên thì xuyên, nhưng mà cũng nên là Alpha chứ! Là Omega đến răng nanh còn chẳng có, tôi cắn người kiểu gì đây? Cắn không khí cho người ta ngạt thở à? May mắn thay, tôi đã tìm được một “túi m*u di động”. Trên người hắn lúc nào cũng có vết thương, tôi chỉ có thể lén lút trèo lên giường hắn vào ban đêm để hút m*u từ những vết thương đó. Nhưng mà, sao càng ngày vị trí bị thương của hắn lại ngày càng kỳ lạ thế? Ngực, bụng dưới thì còn được, bây giờ sao ngay cả giữa đùi cũng chảy máu rồi? Ngay khi tôi đang phân vân có nên hút hay không, người đang ngủ say bỗng mở mắt: “Hôm nay không hút sao?”