BE
Khói Cô Độc Giờ Dần ba khắc, Thái tử rời khỏi giường ta. Hắn chưa từng chạm vào ta. Đêm nay chỉ là một tai nạn. Bởi vì người trong lòng hắn, vị kia trong Chiêu Dương cung, đã thị tẩm đêm nay. Lúc ái ân thâm tình, đầu ngón tay hắn luồn vào tóc ta, không nhịn được mà khẽ gọi: “Phù nhi.” Người trong Chiêu Dương cung ấy tên Tống Phù Lan. Là đại tỷ của ta, cũng là sủng phi của đương kim Hoàng thượng.
Vọng Thương Nhai Ta và hai kẻ đáng ghét bị tiểu yêu bắt cóc. Tiểu yêu ép ta phải chọn một trong hai. Ta quét mắt nhìn sang bên trái là sư huynh thanh lãnh, kẻ ta yêu đơn phương nhưng lại khinh thường ta. Rồi nhìn sang bên phải là tiểu sư đệ u ám, người ta tận tâm chăm sóc nhưng một lòng chỉ mong ta ch-t. Trời ạ, làm sao ta có thể chọn ra đống phân nào ít thối hơn đây chứ? “Ta chọn người ở giữa.”
Ánh Trăng Tàn Ngày vong quốc, là một tiểu thị vệ đã cứu ta. Trên đường trốn chạy, hắn thắt lưng buộc bụng, có một đồng tiền cũng phải bẻ làm đôi. Suốt ngày ăn bánh khô, dưa muối, ta nằm mơ cũng chỉ mong được ăn thịt. Tiểu thị vệ nắm chặt hai đồng tiền vừa kiếm được, giọng nói khàn khàn: “Công chúa, bây giờ chúng ta không còn như xưa, tiền phải dùng vào chỗ cần thiết…” Ta buồn bã gật đầu, thấu hiểu sự khó khăn của hắn khi kiếm tiền, cũng bắt đầu học cách sống tằn tiện. Thế nhưng, khi ta dần quen với cuộc sống khốn khó này, lại bắt gặp hắn ngồi trong góc tường lén lút ăn trộm nguyên một con ngỗng quay! Ta tức giận đến phát điên! Hắn ung dung đáp: “Biệt danh của ta là “Đao Nhẫn”* đó, sao hả?” *còn có nghĩa là thứ cần thiết nhất.