Đô Thị

Người vợ may mắn không vâng lời chồng

Một giọt máu tươi rơi xuống cánh bướm, cánh bướm này chỉ là một món trang trí trên cây trâm, được gắn ngọc. Cánh bướm hút lấy máu tươi, thấm vào viên ngọc.“Ồ? Là máu trinh nữ? Quả thật rất ngọt ngào… không đúng, máu trinh nữ lần này thơm hơn nhiều so với trước đây, đây là máu trinh nữ tinh khiết nhất mà ta từng nếm thử trong trăm năm qua.”Trong bóng tối, yêu hồn bị giam trong trâm, đang trong giấc ngủ chờ đợi người có duyên dùng máu tươi đánh thức.Lần này là cô gái như thế nào, duyên phận ra sao đang chờ đợi hắn kéo tơ hồng? Hắn rất mong đợi…Không, nên nói là hắn mong đợi được thả ra, ngửi mùi vị đầy dục vọng của thế gian, nhìn những con người ngu ngốc trôi nổi trong yêu hận.Hắn là Hà Quan, một yêu hồn bị tiên pháp giam cầm trong trâm, cuối cùng lại được hiện thế.Bên hồ, trong đám lau sậy bạt ngàn, một hình thể nam nhân đang dần dần hiện hình, tóc dài tung bay, thân hình cao ráo, ngũ quan nghiêng nước nghiêng thành, vẻ đẹp yêu kiều tái hiện giang hồ.

TÔI VÀ CHỊ GÁI ĐỀU LÀ CHIM HOÀNG YẾN

Tôi và chị gái là hai con chim hoàng yến được đối đãi tốt nhất ở bên cạnh hai thiếu gia giới Thượng Hải.Chị ấy tựa như một đóa bạch liên hoa tinh khôi, còn tôi là trà xanh thượng hạng. Cả hai được kim chủ xem là thần tài, truyền nhân Thái Địch.Cho đến một ngày, chị tôi phát hiện ra thân phận của mình chỉ là nữ phụ, sau này sẽ bị kim chủ vứt bỏ, chết một cách thảm thương.Chị nói: “Phải tìm lý do làm họ cảm thấy tội lỗi, buộc họ phải để chúng ta ra đi.”Đầu tôi chợt lóe lên ý tưởng, chuyện này dễ như ăn bánh.“Chị đi ngủ với kim chủ của em, em đi ngủ kim chủ của chị, chúng ta cùng diễn màn bắt gian kẻ phản bội.”Vào ngày thực hiện ý đồ, bọn tôi lén lút đổi phòng.Nhưng còn chưa kịp trèo lên giường của em trai kim chủ, tôi đã bị nhấc bổng lên. Bùi Yến vuốt ve phía sau cổ tôi cười lạnh nói:“Em cũng to gan quá nhỉ, mình tôi chưa đủ hay sao, lại còn muốn cả em trai tôi nữa?”