OE

Đoạn Trường Khúc

Đoạn Trường Khúc Đây là năm thứ mười kể từ khi ta qua đời, và Tiêu Cảnh Thừa lại có thêm mười mỹ nhân mới. Người được sủng ái nhất có đôi mắt hơi giống ta. Ta nhìn gương mặt giống mình đang bóc nho cho Tiêu Cảnh Thừa ăn, cảm thấy vô cùng quái dị. Trái lại, hắn có vẻ rất thích thú, im lặng để nàng ta dỗ dành ăn hết cả đĩa nho. Nhưng một lúc sau hắn lại nổi giận, ném vỡ cái đĩa xuống đất: “Ngươi không phải là nàng, cút ra ngoài, tất cả cút ra ngoài cho trẫm, nàng ấy sẽ không bao giờ bóc nho cho trẫm!” Lời này không sai, ta quả thật sẽ không làm vậy. Không đầu độc hắn đã là may lắm rồi. Tiểu Liên từng khuyên ta: “Chủ nhân, nếu ngài cứ như vậy, Hoàng thượng sẽ không vui đâu.” Thật sao? Vậy thì tốt quá. Tiêu Cảnh Thừa không vui, Thì ta đây lại càng vui.

Mãi Mãi Mười Năm

Mãi Mãi Mười Năm Tôi xuyên sách rồi! Bất ngờ chưa! Xuyên thẳng vào giường phản diện luôn! Bốn mắt nhìn nhau, tôi lúng túng chào hỏi: “H-hế lô.” Thiếu niên tuấn tú dụi mắt: “Vch, Nguyệt Lão gì linh nghiệm quá vậy, vừa mới ước xong đã rơi xuống một tiểu tiên nữ!”

Thành Phố Ảo Ảnh

Thành Phố Ảo Ảnh “Tôi có chuyện muốn nói với cậu, cậu nhất định không được nói cho ai khác biết.” “Thôi, dù cậu có nói ra, người khác cũng không tin đâu.” Trương Hạo uống cạn ly bia, cười cay đắng như thể vừa e ngại vừa tự giễu: “Tôi đã biết Viên Viên ở đâu rồi.” Con gái của Trương Hạo đã mất tích. Vào đêm hè cách đây vài năm, Trương Hạo như phát điên đập cửa nhà tôi, hỏi tôi có thấy con gái cậu ấy không: “Cậu cho tôi vào xem một chút đi, chiều nay con bé nói muốn đến nhà cậu chơi, cậu có gặp nó không?” Ngoài cửa, Trương Hạo nắm chặt tay tôi như một con thú điên dại. Thời đó camera giám sát còn hiếm, cảnh sát đã kiểm tra vài camera trên đường chính, thông báo tìm người dán khắp nơi, nhưng con gái Trương Hạo như bốc hơi khỏi nhân gian, không một tin tức. Từ đó, Trương Hạo như bị ám ảnh.

Muôn Vàn Dụ Dỗ

Muôn Vàn Dụ Dỗ Xuyên thành thê tử đầu tiên của phản diện bệnh kiều, ta hiện giờ có chút hoảng hốt. Bởi vì vô tình, ta đã ngủ nhầm người. Chiếc yếm của ta vẫn còn mắc trên eo của tên cuồng đồ kia, trong khi phản diện quanh năm không về nhà đang đạp cửa phòng mà vào luôn rồi!

Lựa Chọn Của Thiếu Gia Giả

Lựa Chọn Của Thiếu Gia Giả [Văn máo choá, không logic, kết mở 3v1.] Tôi là thiếu gia giả nhà hào môn, để không bị đuổi ra khỏi nhà, tôi ngủ với thiếu gia thật. Chủ yếu là tự xử lý nội bộ, giành không lại thì gia nhập. Ngày thân thế bị vạch trần, hắn ta quỳ trước mặt bố mẹ, vẻ mặt kiên quyết: “Nếu hai người không chấp nhận em ấy làm con dâu, thì cũng đừng nhận con là con trai!” Đúng lúc tôi tưởng mọi chuyện đã thành công như mong muốn thì anh trai ruột của thiếu gia thật lại đạp cho hắn ta một phát lăn quay: “Thằng chó, mày dám giành người với anh à!” Người bạn thanh mai trúc mã vốn nhìn tôi không vừa mắt từ nhỏ lập tức vác tôi lên chạy: “Đừng có mơ! Thu Thu là của tôi!” Đù mé! Không cẩn thận một chút mà đâm thẳng vào cái động gay rồi!

Như Hình Với Bóng

Như Hình Với Bóng Khi trong trò chơi sinh tồn chỉ còn lại tôi và anh trai, hệ thống lại thông báo rằng tên sát nhân biến thái vẫn còn sống. Anh trai tôi: “Được rồi, là anh.” Tôi cười phá lên: “Ha! Là anh? Nếu anh nói mình là biến thái thì em tin, nhưng sát nhân cơ á? Haha, buồn cười chết mất!” Anh ấy im lặng: “…” Tôi dần dần không cười nổi: “…Là thật à?” Anh trai tôi nhếch môi, nụ cười đầy ẩn ý: “Nếu không phải, em nghĩ mình có thể sống sót đến giờ sao?”

Trò Chơi Cuối

Trò Chơi Cuối [Truyện rấc điêng nhưng cũng cực kỳ thú vị, tam quan của nhân vật không đại diện cho tam quan của editor. Xicamon.] Vào ngày đám cưới của tôi và Cố Tổng, Omega mà anh ta nuôi tìm đến, đôi mắt đẫm lệ cầu xin tôi buông tay. Cậu ấy nói sau này tôi làm vợ, cậu ấy làm thiếp, cậu ấy là khách sạn còn tôi là gia đình. Cậu ấy không cầu danh phận, chỉ cầu được ở bên cạnh Alpha mà cậu ấy yêu thương đã lâu. Tôi lau nước mắt cho cậu ấy, ghé sát tai thì thầm đầy mờ ám: “Cố Hạo Sâm có hơn mười người tình nhỏ.” “Em có muốn cân nhắc đến với tôi không? Tôi cũng là Alpha, hơn nữa chỉ yêu đương một đối một.”

Nếu Có Kiếp Sau

Nếu Có Kiếp Sau Khi Đoạn Sách đè ta xuống dưới thân, ta lại hỏi một câu cực kỳ phá hỏng tâm tình— “Ngươi có tin vào nhị thứ nguyên không?” Hắn giọng khàn đặc, nhưng vẫn cố nén dục niệm mà thuận theo lời ta: “Là gì vậy?” “Chính là nơi ta muốn chạy trốn đến.” Hắn bật cười khẽ hai tiếng, cắn lấy cằm ta: “Nàng trốn đến đâu, ta cũng sẽ tìm nàng về.”

Mỹ Nam Đoàn Phái

Mỹ Nam Đoàn Phái Ta bỏ ra một khoản lớn để cứu về một thiếu niên cực kỳ xinh đẹp. “Thưa sư tôn, đây là mỹ thiếu niên thứ mười tám mà người cứu về rồi.” “Chi phí của tông môn đã quá lớn rồi!” Người than phiền là đại đệ tử của ta, Tống Nhất. Hắn đã từ một thiếu niên tuấn tú trưởng thành thành một thanh niên khôi ngô. Nhìn hàng dài những thiếu niên với dung mạo kiều diễm, phong thái khác biệt đứng trước mặt, ta thở dài một hơi. “Moẹ nó, rốt cuộc nam chính là ai đây?”

Phá Đảo Thế Giới Ảo

Phá Đảo Thế Giới Ảo Tôi xuyên vào truyện ABO, trở thành giới tính thứ tư đầy bi kịch và mạnh mẽ: Enigma. Mùi hương của người khác, hoặc ngọt ngào, hoặc lạnh lùng, hoặc gợi cảm. Còn mùi hương của tôi – sát khí ngút trời!!! Người ta phát tình, còn tôi thì phát đin! Tôi gào rú, méo mó, bò trườn trong bóng tối. Gặp Alpha nào, tôi cũng đánh dấu thành Omega độc quyền của tôi hết! “Chủ nhân, xin… xin người rủ lòng thương xót…” Tôi: “Thương xót cái gì mà thương xót! Đại ca đây muốn chiến đấu! Đại ca đây muốn chiến đấu!!!”

Tình Thương Méo Mó

Tình Thương Méo Mó Mẹ tôi phát điên lên bắt chị tôi đang là nghiên cứu sinh từ bỏ công việc lương cao về quê thi làm giáo viên, bàmuốn mọi chuyện theo mong muốn của bà nên đã đến công ty chị tôi làm loạn. Lại ép chị tôi chia tay bạn trai ưu tú, giới thiệu cho một người đàn ông cao 1m65 “biết sống ngày này qua tháng nọ”. Chị tôi khóc lóc phản đối, cuối cùng không chống lại được câu “đều là muốn tốt con” của bà, chị tôi đã nghe theo. Chị tôi từ mức lương cao ngất ngưởng giờ trở thành lương bốn nghìn một tháng, còn lấy một ông chồng vô dụng, thậm chí còn mất luôn cả sức khỏe. Nhưng mẹ tôi lại đi khắp nơi khoe khoang chị tôi ngoan ngoãn hiểu chuyện. Sau khi sắp đặt xong cho chị tôi, mẹ tôi lại để mắt đến tôi vừa mới vào đại học. Mẹ tôi nghĩ rằng tôi sẽ là con rối mới của bà ta. Nhưng tôi sẽ buông bỏ nhân phẩm. Tận hưởng cuộc sống thiếu đức.

Giữ Người Trong Tim

Giữ Người Trong Tim Sau hai năm vắng bóng, cuối cùng chủ nhà cũng tìm được một tên khách thuê mới khốn khổ. Thế là tôi không còn buồn chán nữa. Không ngờ khi thấy vòi nước chảy ra nước đỏ như máu, hắn lại gọi điện cho ban quản lý đến kiểm tra đường ống. Tôi lắc cánh cửa kêu “cót két cót két”, hắn liền lấy dầu tra trơn bản lề. Tóm lại là, luôn luôn tin vào khoa học, nhất định không chịu dọn đi. Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, định hiện hồn đè hắn ngủ cho hắn chết khiếp. Kết quả là hắn mơ màng trở mình, rồi ôm tôi vào lòng. “Tiểu quỷ, đừng quậy nữa.”

Không Trọn Vẹn

Không Trọn Vẹn Chồng tôi không chỉ có bồ nhí bên ngoài, mà còn muốn đưa cô ta về làm vợ hai. Tôi không đồng ý, nên anh ta cho tôi uống thuốc quên. Nhưng người tôi quên không phải chồng tôi, mà là anh trai của anh ta. Kết quả là anh ta lại phát đ1ên.

Yêu Một Kẻ Điên

Yêu Một Kẻ Điên Tôi là một nữ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết ABO. Có một vị hôn phu Omega xinh đẹp lại quyền lực. Nhưng tôi không muốn. Bởi vì người đó là một bệnh kiều* với tính kiểm soát vô cùng mạnh mẽ. *Bệnh kiều: kiểu người thể hiện sự chiếm hữu quá mức đối với người họ có cảm tình, người yêu, bạn đời của mình á. Hắn yêu cầu tôi phải ở bên cạnh hắn mỗi ngày, không được rời khỏi nửa bước. Vậy nên, nữ chính ơi, mau xuất hiện đi! Thần thiếp thật sự chịu không nổi nữa rồi!

Kế Hoạch Trả Thù Của Công Chúa

Kế Hoạch Trả Thù Của Công Chúa Sau khi ta mất trí nhớ, ta được một nhà nông phu “tốt bụng” cưu mang. Tháng đầu tiên được cưu mang, bụng ta đã lớn. Sau đó, quan binh tìm đến, nói rằng họ bắt cóc nữ tử lương thiện để làm vợ lẽ. Nông phu nói: “Ta chỉ tốt bụng cưu mang, nếu không thì ả đàn bà này đã chết cóng ngoài kia rồi!” Tỷ tỷ hắn nói: “Nàng ta chỉ là một kẻ ngốc, chẳng có ích gì cho giang sơn xã tắc! Sinh con trai cho ca ca ta là mục đích duy nhất để nàng ta tồn tại trên cõi đời này!” Họ đều nghĩ rằng quan binh chỉ đến hỏi thăm theo lệ, chỉ cần qua loa cho xong là được. Nhưng họ không ngờ rằng, lần này đến là Cấm vệ quân. Ta nhớ ra rồi, trước khi mất trí nhớ, ta chính là công chúa tôn quý nhất. Lúc này, đứa con trai mười hai tuổi nắm lấy tayta: “Mẫu thân, người đừng nghĩ đến chuyện rời chồng bỏ con! Người phải ở lại đây chăm sóc con với đệ đệ cả đời! Đừng hòng bỏ trốn!” Ta xoa đầu đứa con bất hiếu, làm ra vẻ không nỡ: “Phụ thân con đã cưu mang mẫu thân nhiều năm, ta sớm đã coi mọingười như người nhà.” Ta nhìn quanh đám súc sinh trong nhà, cười nói: “Hay là, các ngươi theo ta về kinh thành hưởng vinh hoa phú quý đi?”

Cánh Chim Ngang Trời

Cánh Chim Ngang Trời Kỳ thi đại học kết thúc, cậu ấy vì muốn ôm cô ấy, cũng tiện thể ôm luôn tôi. Không sao cả. Tôi cũng chỉ là vì muốn ôm, cái người đang bám trên người cậu ấy mà thôi.

Nỗi Đau Khó Nhoà

Nỗi Đau Khó Nhoà Buổi họp lớp, kẻ từng là đầu gấu của lớp không chịu buông tha, cứ đòi kéo tôi chơi “Bút tiên”. Hắn chỉ vào Thẩm Cự người giờ đây đã thành đạt vang danh, rồi hỏi bút tiên rằng tôi có hối hận vì đã từ chối anh ấy năm xưa không. Nhìn dòng chữ “Có” hiện lên từ từ trên giấy, Thẩm Cự vòng tay ôm lấy bạn gái mới, ánh mắt lạnh nhạt không chút biểu cảm. Những người khác thì cười cợt đầy ác ý, bảo tôi không có mắt nhìn, giờ ngay cả xách giày cho “Thẩm tổng” cũng không xứng. Tôi cũng cười, cầm lấy cây bút, nhẹ nhàng đặt ra ba câu hỏi: “Bút tiên, cậu có thích tôi không?” “Bút tiên, tôi có thể đến tìm cậu không?” “Bút tiên, tôi có thể ở bên cậu không?” Nhìn thấy ba chữ “Có” lại lần lượt hiện lên, tất cả mọi người đều sững sờ, mặt tái mét.

Si Mị Vọng Lượng

Si Mị Vọng Lượng Vị tiên quân có quan hệ một đêm với ta lúc này lại muốn giết ta. Y chưa kịp chỉnh trang y phục, nhưng thanh kiếm trong tay đã đặt lên cổ ta, chỉ cần tiến thêm một chút nữa là có thể lấy mạng ta. Ánh mắt ta lướt qua xương quai xanh lộ ra một nửa của y, không kìm được mà nhìn xuống thêm vài phần, rồi lại phải miễn cưỡng thu lại trước sát khí lạnh lẽo của y. Vậy nên, ta tiếc nuối thu ánh mắt về, nhẹ nhàng đưa hai ngón tay đẩy thanh kiếm ra một chút, khóe môi vẽ lên một nụ cười: “Tiên quân đây là đang làm gì?” Người này thật kỳ lạ, rõ ràng đêm qua y cũng rất hưởng thụ, vậy mà sáng sớm lại rút kiếm đối đầu với ta. Ta đã từng gặp qua những tên sở khanh vô sỉ nhất cũng không đến mức này. Mắt y tràn ngập sắc đen cuồn cuộn, dường như nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi dám…”  

Đã Lâu Không Gặp

Đã Lâu Không Gặp Chia tay năm năm, tôi và Giang Trình gặp lại nhau trong đám cưới của một người bạn học. Hắn khoác lên mình bộ vest chỉnh tề, bên cạnh còn có một cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn. Còn tôi, mặc váy phù dâu, trên đầu, trên mặt, trên váy đều bị xịt đầy tuyết bay và ruy băng sắc màu, chật vật chẳng khác nào một gã hề. Mãi đến lúc này, tôi mới hiểu ra ý đồ của người bạn khi mời tôi làm phù dâu. Trong hôn lễ này, người duy nhất bị trêu chọc bởi náo hôn… chính là tôi.

Xuyên Thành Nữ Phụ Tiểu Thuyết Ma Cà Rồng

Xuyên Thành Nữ Phụ Tiểu Thuyết Ma Cà Rồng Tôi xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết, phát hiện ra mình trở thành nữ phụ độc ác trong thế giới ma cà rồng Mary Sue. Trong tình huống nhân vật chính có nửa dòng máu ma cà rồng, tôi vừa khiêu khích nữ chính xong thì đã bị cho đi lãnh cơm hộp. Để không bị hút cạn máu, tôi giả vờ si tình tận tâm với nam phụ thuần khiết. Khi hắn mua bữa sáng cho nữ chính, tôi nói: “Anh yêu, để em mua cho, sao có thể để anh mệt nhọc chứ?” Khi hắn muốn hút máu, tôi lập tức mua 10 cân huyết heo bỏ vào chăn tri kỷ ủ ấm: “Em muốn mỗi sáng thức dậy, anh mở mắt ra là có thể thấy ngay thứ anh yêu thích nhất.”