Danh sách truyện đã hoàn thành
Hai Kiếp Sương Giá Cha ta là thủ phủ* ỷ vào việc mình có chút tiền, ép buộc Tiêu Kính Đường cưới kẻ ngu là ta làm vợ. *nhà giàu nhất; nhà giàu số một。 Tiêu Kính Đường cho rằng người mình cưới là muội muội tài danh kia của ta, nên vui vẻ đồng ý. Đêm tân hôn, người mà hắn nhìn thấy là ta, ngay tại chỗ phẩy tay áo tức giận bỏ đi. Về sau, hắn chiếm được đế vị, quân lâm thiên hạ, giết sạch cả nhà Thẩm gia của ta. Ta nghe được tin này, liền lặng lẽ uống Hạc Đỉnh Hồng. Nghe nói cha và di nương của ta đều bị chặt đầu, ta sợ đau, cũng không nhọc đến hắn động thủ. Sống lại một đời, ta quay đầu gả cho con nuôi của cha ta.
Hai Kiếp Sương Giá
Trưởng Huynh Khó Làm Trong kinh thành mọi người đều nói ta trẻ tuổi lắm quyền, khắt khe với đệ muội. Vì leo lên được hoàng ân, mà không tiếc chia rẽ uyên ương, đưa muội muội vào cung, còn đưa đệ đệ vào doanh trại quân đội biên cương. Về sau, hai người họ, một người thành sủng phi, một người trở thành tướng quân. Rồi sau đó, ta bị hai người họ âm mưu hãm hại giết chết. Trước khi chết, bọn họ châm chọc: “Ngươi tự xưng là chúa cứu thế, ôi thật nực cười!” Mở mắt ra lần nữa, ta thấy phụ thân đang hấp hối dặn dò: “Trường Châu, con là trưởng huynh, tương lai của đệ muội con đặt cả vào tay con.”
Trưởng Huynh Khó Làm
Lạc Vào Trò Chơi Kinh Dị Phiên bản 1: Tôi hôn mê váng vất thì bị kéo vào trò chơi kinh dị. Khung cảnh trò chơi là trang viên của sếp tôi. Bị quản gia cầm dao truy sát, tôi nịnh nọt kéo sếp cùng chui vào tủ quần áo né tránh. Tôi còn giơ tay bụm chặt miệng ảnh: “Sếp Cố đừng lên tiếng, nhà này của sếp không sạch đâu!” Bên ngoài bình luận như sắp phát điên: [Cô ta… Cô ta vừa kéo BOSS cuối vào tủ treo quần áo hở? Cô ta điên rồi hay tôi bị mù?] [Ủa không phải chứ? Sao mặt BOSS lại đỏ lên thế kia? Ê anh mà như thế là tôi chuẩn bị dập đầu đấy nhé.] Sếp nạy tay tôi ra, giọng khàn khàn: “Vợ à, sao em lại ở đây?” Bình luận trên màn hình: [???] [!!!] Phiên bản 2: Đi tới trò chơi kinh dị, tôi bị quỷ dị truy đuổi phải chạy trốn vào tủ treo quần áo. Tiếng bước chân âm u lạnh lẽo cứ chầm chậm tới gần. Cửa tủ quần áo bị mở hé một khe hở. Để lộ ra một khuôn mặt tái nhợt âm u với khuôn mặt góc cạnh đầy lạnh lẽo, mà trông lại giống sếp của tôi đến thế. Tôi lập tức đứng thẳng dậy, đẩy mạnh cửa tủ ra, đụng cho anh ta lảo đảo. Sau đó tôi quơ băng ghế trong tay lập tức đập lên đầu anh ta. Buồn cười, tôi liều mạng cày cuốc tới kiệt sức ngỏm củ tỏi, oán khí trên người còn nặng hơn cả lũ quỷ ấy nhé!
Lạc Vào Trò Chơi Kinh Dị
Tên Trộm Không Tồn Tại Tôi là một tên trộm. Lúc đang trộm đồ thì chủ nhà trở về. Hết cách, tôi đành trốn dưới gầm giường. Nhưng chỉ một giây sau, người đàn ông đã cắt cổ người phụ nữ, sau đó móc điện thoại ra gọi. Ngay khi cuộc gọi được kết nối, di động trong túi tôi cũng run lên.
Tên Trộm Không Tồn Tại
Hoa Bồ Công Anh Năm đó vì cứu Thái tử, ta bị xà gỗ rơi xuống làm gãy chân, từ đó về sau trở thành tiểu thư què nổi tiếng cả Kinh Thành. Về sau Thái tử đăng cơ, ngồi bễ nghễ trên cao, hỏi ta muốn được ban thưởng cái gì? Người người đều cho là ta yêu Thái tử đến tận xương tủy, chắc chắn sẽ yêu cầu được tiến cung làm hậu phi, hầu hạ bên vua. Nếu không, trong kinh cũng sẽ không có ai cưới một người què về làm chủ mẫu. Nhưng bọn họ không ngờ điều ta xin lại là phong hào, là thực ấp ngàn hộ. Mọi người châu đầu ghé tai, không ai nhìn thấy Thái tử hơi nhíu mày, nhưng rất nhanh sau đó đã thả lỏng: “Nếu vậy, như khanh mong muốn.” *Ý nghĩa tên truyện: Bởi vì mỗi khi có gió, hoa bồ công anh sẽ được gió cuốn đi, tự do tự tại, không bị ràng buộc và cũng man mác buồn.
Hoa Bồ Công Anh
Hạ Hòa Tôi và ảnh đế là cặp vợ chồng hờ giả vờ yêu thương nhau. Trước mặt người khác, anh ta vờ yêu tôi như mạng, vì tôi mà đánh nhau với người đàn ông khác. Sau lưng, anh ta lại hận tôi đến tận xương tủy, bên ngoài nuôi một cô bồ nhí xinh đẹp. Anh cùng cô ta đeo nhẫn cưới, gọi cô ta là vợ ngoan. Anh em của anh đều gọi cô ta là chị dâu. Tôi không khóc không ầm ĩ, chỉ âm thầm xóa đi những tin nhắn trước đây anh ta nói sẽ mãi mãi yêu tôi. Chúng tôi là mối tình đầu, dây dưa với nhau nhiều năm. Cho đến khi tôi bị bệnh, dần dần quên hết mọi thứ về anh ta. Anh ta bắt đầu hoảng sợ. Cố ý tạo ra những bất ngờ lãng mạn cho tôi, nghĩ mọi cách để tôi khỏe lại. Nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn tôi yêu người khác.
Hạ Hòa
Chàng Trúc Mã Của Tôi Sau khi tôi chết, trúc mã của tôi phát điên rồi. Lúc bà nội qua đời, ông nội dẫn về một cô gái câm. Cả nhà vì cô ta mà học ngôn ngữ dành cho người câm, bố mẹ che chở cô ta, anh trai thương tiếc cô ta. Bất luận tôi làm cái gì thì trong mắt bọn họ đều chỉ là đang “tranh giành tình cảm”. Tôi nhập viện do nôn ra máu, bác sĩ bảo trong cơ thể tôi giờ có hơn mấy chục loại độc. Tôi đã gửi báo cáo lên nhóm chat gia đình nhưng chẳng ai để tâm đến, anh trai còn đá tôi ra khỏi nhóm. Thì ra cô gái câm là người xuyên việt, cô ta cướp đi vận khí của tôi rồi trở thành nữ chính của thế giới này. Còn tôi thì trở thành nữ phụ độc ác rất nhanh đã phải đi lĩnh cơm hộp. Người nhà dung túng cho cô gái câm hạ độc tôi, bọn họ đều mong tôi sớm chết đi. Ba ngày sau khi tôi chết, Lục Cân Hạc người bị tôi bắt nạt mười tám năm đã quay về…
Chàng Trúc Mã Của Tôi
Nỗi Oán Hận Của Niệm Yểu Mẫu thân ta từng là một kỹ nữ, bà dùng tiền kiếm được từ xương máu của mình để chu cấp cho phụ thân ta học hành thi cử. Năm năm sau, phụ thân thi đậu công danh, được thiên tử ban hôn cùng công chúa Nhưng trên điện Kim Loan, ông lấy cái chết để cự hôn, sau đó dùng mười dặm hồng trang, gióng trống khua chiêng để lấy mẫu thân về. Công chúa không vui. Thế là chỉ vỏn vẹn ba ngày sau, mẫu thân ta bị người làm nhục, y phục trên người tan nát, toàn thân nhếch nhác chết tại đầu ngõ. Nửa năm sau, công chúa đã được gả cho phụ thân như ý nguyện. Nhưng ả không biết rằng đây chính là khởi đầu cho những bất hạnh của mình.
Nỗi Oán Hận Của Niệm Yểu
Vợ Ma [Sanh tê bất cảm thiêu, nhiên chi hữu dị hương, Tiêm y đái, nhân năng dự quỷ thông.](*) “Tôi đã từng có một con chó con.” Người phụ nữ nhẹ nhàng giơ tay lên, luồn ngón tay vào mái tóc của chàng trai trẻ, nhẹ nói: “Nó thật sự rất mềm và ngoan ngoãn, cậu rất giống nó.” Chàng trai ngẩng đầu khỏi cổ cô, đôi mắt xinh đẹp ướt át. “Chị à, em là cún cưng của chị.” Người phụ nữ cười khúc khích, như thể không tin, trên đôi má tái nhợt của chàng trai chợt ửng hồng, cậu nóng lòng muốn chứng tỏ bản thân: “Nó có thể làm được, em cũng có thể.” Nói xong, cậu cầm lấy bàn tay trái mềm mại của cô, lè lưỡi nhẹ nhàng liếm, cậu nghiêng đầu nhìn thấy lông mày cô hơi nhướng lên, đầu lưỡi lộ ra khi môi và răng hé mở. “… Rất tốt. ” (*) Tạm dịch: Sừng tê sống không được đốt, đốt sẽ sinh mùi lạ, ám lên áo quần, người có thể giao tiếp với ma quỷ.
Vợ Ma
Vân Vu Mỗi lần Sở Thác Cương bị thương, chỉ cần cùng ta viên phòng, có thể làm cho vết thương mau lành. Hắn chinh chiến khắp nơi, hơn trăm lần bị thương nặng, mỗi lần đều được ta kéo từ Quỳ Môn quan trở về. Sau đó, hắn leo lên ngôi vị Cửu Ngũ Chí Tôn. Trong buổi lễ phong Hậu, hắn lạnh lùng nhìn Hoàng hậu thiêu sống ta. “Vân Vu, giờ đây trẫm không cần phải đích thân chinh chiến, công đức của ngươi đã viên mãn, chết là kết cục của ngươi!” Xuyên qua ngọn lửa hung tàn, ta quay trở lại ngày Sở Thác Cương lần đầu tiên bị thương nặng. Hắn máu me đầm đìa bò đến chỗ ta, níu lấy mắt cá chân ta, cầu xin ta cứu hắn. Ta đá hắn văng ra xa, quay người hôn lên vết thương của phó tướng. Sở Thác Cương trừng mắt như muốn nứt, nôn ra máu: “Vân Vu, không cho phép cứu hắn!”
Vân Vu
Tô Miêu Miêu Chồng sắp cưới của tôi là Yến Triều – là người sói khiến ai nghe tên cũng sợ phát khiếp. Anh ta lúc nào cũng tỏ ra yêu mến người khác nhưng lại cực kỳ ghét tôi. “Vợ sắp cưới của tôi? Cô ta là loài người yếu ớt, khiến tôi cảm thấy rất ghê tởm.” Tôi mỉm cười yếu ớt. Mọi người đều cho rằng tôi là con chó của Yến Triều, nhưng anh ta là người sói, còn không phải là chó hay sao? Ngày giải trừ hôn ước, tôi cực kỳ vui vẻ, cuối cùng cũng được tự do. Nhưng Yến Triều đã phát điên. Mắt anh ta đỏ hoe và giọng nói run rẩy: “Xin đừng rời đi, anh sẽ trao cho em mạng sống của anh, được không?”
Tô Miêu Miêu
Thái Tử Gia Bắc Kinh Là Cháu Của Tôi Thiên kim giả và tôi cùng lúc nôn nghén. Cô ta ưỡn bụng bầu, cao cao tại thượng. “Tôi mang thai con của thái tử gia Bắc Kinh.” Cha mẹ vui mừng khôn xiết, liên tục khen thiên kim giả có bản lĩnh. Quay sang chê bai tôi không biết tự ái, không trông cậy được vào việc thông gia với gia tộc hào môn. Hôm nay, người nhà thái tử gia Bắc Kinh đến. Nhưng người đến lại là chú ba của thái tử gia Bắc Kinh, người nắm quyền thực sự của cả Bắc Kinh này. Hắn nhanh chân bước đến chỗ tôi, vẻ mặt căng thẳng. “Hết giận chưa?”