Danh sách truyện đã hoàn thành
Cùng Bạn Trai Đánh Rơi Mặt Mũi Sau khi chia tay, tôi phát hiện mình mang thai. Trong nhà sắp xếp buổi xem mắt với một gia đình giàu sang quyền thế. Không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể chấp nhận đi gặp đối tượng xem mắt. Muốn hỏi anh ta có thể vui vẻ làm ba của con tôi hay không. Vừa vào cửa, tôi ngây ngẩn cả người. Bạn trai cũ mặt đen như than ngồi ở chỗ ngồi, thấy tôi xuất hiện, thần sắc kinh ngạc. Mẹ tôi nhiệt tình giới thiệu: “Y Y, đây là người thừa kế của Cố thị.” Không phải bây giờ anh nên chuyển gạch ở công trường sao? Bạn trai cũ đứng dậy, cười như không cười nhìn tôi: “Hôm nay em không đi nhà hàng làm phục vụ à?”
Cùng Bạn Trai Đánh Rơi Mặt Mũi
Chó Dữ Và Thư Tình Năm mười tám tuổi, tôi vô tình nhặt được một tên côn đồ bị mọi người ruồng bỏ. Tôi cố gắng rất lâu, nhưng vẫn không thể cảm hóa được anh. Sau đó, bạn thuở nhỏ của anh xuất hiện. Lúc đó tôi mới biết, anh thực ra còn có một mặt dịu dàng đến như thế, chỉ là không phải dành cho tôi. Ngày chia tay, tôi đã nói dối, bảo rằng mình đi một lát rồi quay lại. Nhưng rồi tôi không bao giờ trở lại nữa. Bảy năm sau, chúng tôi gặp lại nhau trên phim trường, anh giờ đã trở thành một nam diễn viên nổi tiếng và giữ tôi lại: “Đi một lát rồi quay lại à?” “Rốt cuộc em đã đi đâu vậy?!”
Chó Dữ Và Thư Tình
Mất Mát Tuổi Thanh Xuân Lần đầu tiên đến tháng năm mười lăm tuổi, tôi đã làm bẩn ghế sau xe BMW của mẹ. Bà túm tóc tôi lôi xuống xe, tiện tay cầm chiếc túi xách giá vài vạn tệ đập vào bụng tôi. Khi cái tát của bà rơi xuống khiến tôi choáng váng, thì những bạn nam cùng lớp đang chơi bóng đi tới. Họ nhận ra tôi, ánh mắt dừng lại ở chiếc quần đã nhuộm đỏ của tôi. Một khắc này, mẹ tôi đẩy tôi ra. “Bọn họ quen biết mày đúng không?” “Đến đây, đến đây! Dứt khoát mất mặt luôn đi!” Nhìn lan can cầu chỉ cao tới thắt lưng mình. Tôi rất muốn nhảy xuống.
Mất Mát Tuổi Thanh Xuân
Chệch Lối Ngày con trai bị tai nạn giao thông cần truyền máu, đúng lúc thái tử nhà họ Trình đang ở bệnh viện. Kho máu báo hết, hắn vén tay áo định để y tá rút máu cho. Tôi mặt mày tái nhợt túm lấy tay hắn, căng thẳng nói: Trình Thư Tự không hiến máu được, để người khác đi! Ánh mắt hắn nhìn tôi bỗng trở nên sâu thẳm không thấy đáy: Khương Trí, rốt cuộc cô đã giấu tôi những điều gì?
Chệch Lối
Từ Chối Làm Thánh Mẫu Chị gái của tôi quen một cậu ấm, gã chẳng những cầu hôn chị gái tôi mà còn muốn tặng cho chị tôi một căn hộ. Tôi nhìn ra được người đàn ông đó là kẻ lừa đảo, tôi khuyên chị ta chia tay. Nhưng chị ta lại cho rằng tôi ganh tị với chị ta, sống chết không nghe. Sau đó gã cặn bã đó bị tôi vạch trần âm mưu, bỏ chạy trối chết. Mà chị gái của tôi lại cho rằng tôi cố tình ngăn chị ta tiến vào giới thượng lưu, cả nhà dì cả đến tìm gia đình tôi đòi sống đòi chết, hậu quả là làm mẹ tôi lên cơn đau tim bất chợt. Trên đường đưa bà đến bệnh viện thì bọn họ cố tình ngăn không cho xe cấp cứu đi tiếp, cuối cùng dẫn đến tai nạn xe cộ thảm khốc. Hại nhân viên y tế cùng với cả nhà tôi tử vong tại chỗ. Lần nữa mở mắt ra, tôi quay về ngày mà chị ta giới thiệu bạn trai mới của chị ta cho cả nhà biết. Tôi rất rất là chân thành chúc mừng chị ta: “Anh rể vừa giàu vừa đẹp trai, là người đàn ông tốt hiếm có khó tìm!”
Từ Chối Làm Thánh Mẫu
Hẹn Ước Đến Bạc Đầu Ta và Chu Huyền Cảnh là phu thê đã mười năm. Mặc dù còn trẻ nhưng chàng ấy rất trầm ổn, cộng thêm thủ đoạn tàn nhẫn nên người trong cung đều vô cùng sợ hãi chàng ấy. Chỉ khi ở cạnh ta, chàng ấy mới có thể thả lỏng không chút đề phòng. Chàng ấy còn từng tự tay trồng đầy hoa hải đường – loài hoa mà ta yêu nhất khắp hoàng cung để ta ngắm nhìn thỏa thích. Thoáng chốc đã 10 năm, biểu muội vừa mới cập kê của ta vào cung. Chu Huyền Cảnh vừa thấy muội ấy lập tức thất thố, không những phong muội ấy làm quận chúa, còn chặt bỏ tất cả hoa hải đường trong cung, trồng đầy thược dược mà muội ấy thích, hai người họ chơi đùa ngày ngày đêm đêm. Chàng ấy nhìn muội ấy đến ngẩn ngơ: “Nàng biết không, nàng ấy cực kỳ giống nàng khi còn trẻ.” Phải rồi, ta đã không còn trẻ nữa. Còn Chu Huyền Cảnh, chàng ấy vẫn thích gương mặt trẻ tuổi, cô nương xinh đẹp kia. Cuối cùng, ta quyết định từ bỏ. Trả lại kim ấn sách bảo lại cho chàng ấy, từ nay về sau đóng kín cửa cung, sống chết không gặp. Nhưng rồi chàng ấy lại hối hận.
Hẹn Ước Đến Bạc Đầu
Chấp Niệm Sinh Con Của Đích Tỷ Ta cùng đích tỷ xuất giá cùng ngày. Đích tỷ gả cao cho Vĩnh An Hầu phủ, ta gả cho tiểu binh thủ thành. Ai ngờ sau khi thành hôn, tiểu Hầu gia lại bị chẩn đoán mắc chứng yếu tinh*, đích tỷ nhiều năm cầu con không được, trở thành trò cười cho cả kinh thành. Tiểu binh thủ thành lại nhiều lần lập đại công, được phong thành Đại tướng quân, còn cùng ta sinh hạ năm nam hai nữ, được bệ hạ ban thưởng biển “Phù Tư Diễn Khánh.” Đích tỷ ghen ghét, vào ngày ta thụ phong cáo mệnh đã độc chết ta. Mở mắt ra lần nữa, chúng ta cùng nhau trở lại ngày đính hôn. Lần này, đích tỷ giành trước lựa chọn tiểu binh thủ thành. Đêm đó, Tiểu Hầu gia cũng vô cùng lo lắng đến tìm ta từ hôn: “Ta không muốn vô duyên vô cớ làm chậm trễ cả đời của ngươi, kỳ thật ta không thể…” “Không thể sinh đúng không!” Ta ôm lấy cánh tay hắn: “Ta gả! ta không phải chàng sẽ không gả!” Chết cười. Bà bà giàu có hào phóng, công công quyền thế, cởi mở, phu quân phong lưu phóng khoáng, trẻ trung khỏe mạnh, còn không thể sinh dục. Phú quý như vậy đích tỷ lại không thèm sao?
Chấp Niệm Sinh Con Của Đích Tỷ
Niệm Linh Dao Ta dẫn con gái ba tuổi đi mua bánh ngọt, gặp được một người nam nhân đang cải trang vi hành. Con gái của ta chỉ vào tên nam nhân: “Mẹ, thúc thúc kia thật đẹp, nếu như thúc ấy có thể làm cha con thì tốt quá rồi.” Ta nhìn chằm chằm khuôn mặt nam nhân kia, nghiến răng nghiến lợi, “Tên đó, không thể nào! Đây chính là kẻ thù đã giết cha của con, con hãy tránh xa hắn ra.” Con bé nửa mê nửa tỉnh gật đầu. Sau đó, tên nam nhân vuốt ve gương mặt của ta, đặt ta ở trên giường, nhếch môi, cười như không cười: “Nghe nói… nàng nói với con gái của ta, ta là kẻ thù giết cha của con bé?”
Niệm Linh Dao
Hai Kiếp Yêu Em Khi chúng tôi yêu nhau nhất, Hứa Thụ Bạch đã nói với anh em của mình rằng nếu cô dâu tương lai của anh không phải là tôi, thì họ nhất định không được đến dự đám cưới của anh. Sau đó, Hứa Thụ Bạch kết hôn, cô dâu không phải là tôi. Anh em của anh ta quả thực không đến tham dự đám cưới đó. Đám cưới kết thúc, Hứa Thụ Bạch chất vấn họ. Người đàn ông từ trước đến nay vẫn không ưa tôi đã đấm thẳng vào mặt anh ta, đôi mắt đỏ ngầu. “Hứa Thụ Bạch, kẻ phụ bạc người chân thành là đáng chết nhất.” “Nhưng tại sao người chết lại là Nam Dương.”
Hai Kiếp Yêu Em
Ác Duyên Kiếp trước, tỷ tỷ lừa ta đến căn phòng nàng ta đã hẹn sẵn tình lang của nàng ta, rồi còn dẫn theo một đám người đến chứng kiến. Bùi Trạm bất đắc dĩ phải cưới ta, còn tỷ tỷ lại như ý nguyện được phong làm Tam hoàng tử phi. Sau khi kết hôn, Bùi Trạm trút hết hận thù lên người ta, bạo hành ta bất kể khi nào hắn muốn. Ta ngày ngày bị tra tấn, còn tỷ tỷ không hề thấy có lỗi mà thỉnh thoảng vẫn đến gặp riêng Bùi Trạm như trước. Thì ra Tam hoàng tử không thể có con, mà tỷ tỷ lại cần một đứa con trai nên hai bọn họ lại thông đồng với nhau. Để che giấu bí mật này, bọn họ dùng một mảnh lụa trắng để giết ta rồi chôn ta ở ngoài sân nơi bọn họ gặp nhau. Mở mắt ra một lần nữa, ta trở lại ngày tỷ tỷ bảo ta bước vào căn phòng đó. Lần này, ta sai nha hoàn đưa cho Bùi Trạm một tờ giấy, rủ hắn đến bên hồ kích thích hơn nhiều.
Ác Duyên
Cứu Rỗi Chính Mình Kết hôn năm năm, Giang Dụ lại đổi một người phụ nữ khác. Tôi giả vờ không biết, nhưng lần này cô gái đó rất không nghe lời, làm ầm ĩ đến trước mặt tôi. Cô ta kéo áo sơ mi của Giang Dụ, ngang nhiên hôn lên mặt anh ta. Giang Dụ lại dung túng cho cô ta làm bậy. Tôi cầm trên tay tờ giấy chẩn đoán bệnh nan y, đột nhiên cảm thấy thật vô nghĩa: “Giang Dụ, ly hôn đi.” Giang Dụ tưởng tôi đang đe dọa anh ta. Tất cả mọi người đều không tin, dù sao thì vào năm chúng tôi ầm ĩ nhất, đánh nhau đến mức phải vào viện, thà hành hạ lẫn nhau cũng không chịu buông tay. Nhưng ngay cả Giang Dụ cũng quên mất, tôi là một người rất cứng đầu. Khi yêu có thể khắc cốt ghi tâm, khi hận cũng có thể sống chết không gặp. Tôi không muốn sau khi chết, trên bia mộ vẫn khắc tên anh ta.
Cứu Rỗi Chính Mình
Nhận Lấy Hạnh Phúc Khi 17 tuổi, tôi tỏ tình với chú. Lại nghe được tiếng cười cợt dè bĩu của chú ấy. “Con bé chỉ là một đứa trẻ con, con mẹ nó, tôi thì sao có thể có tâm tư gì được chứ?” Ba năm sau, tôi và chú ấy say rượu xảy ra một đêm hoang đường. Khi tỉnh lại tôi giả bộ bình tĩnh nói với chú ấy: “Chỉ là ngoài ý muốn mà thôi, cháu chỉ coi chú là bậc cha chú.” Người đàn ông chế giễu cười, lại lần nữa nhấn tôi xuống. Từ trên xuống dưới nhìn tôi. “Cháu coi chú không bằng súc sinh sao.” Chú ấy vỗ mặt tôi giọng lười biếng nói: “Cháu gái nhỏ, tối qua chú không uống một giọt rượu nào cả.”