Danh sách truyện đã hoàn thành
Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Đạo Văn Sau khi bị cả mạng xã hội tẩy chay vì sự cố đạo văn, tôi tuyên bố giải nghệ ngay tại buổi họp báo. Bạn trai tôi – người đang giận dữ lên án tôi – lập tức sững sờ. “Em làm gì thế? Không phải em còn phải trả một đống nợ sao?” Còn “bạch nguyệt quang” của hắn – kẻ bị cho là nạn nhân trong vụ đạo văn – cũng hoảng hốt. “Vi Vi, cậu không cần phải tự trừng phạt mình như vậy. Mình đồng ý cho cậu một cơ hội bắt đầu lại.” Tôi nhìn những tia sáng lóe lên liên tục từ các ống kính, sắc mặt không hề dao động. Kiếp trước, hai người bọn họ vừa nhục mạ tôi, vừa âm thầm câu kết, đánh cắp toàn bộ tác phẩm tôi khổ sở viết nên. Cuối cùng, những lời văn tôi dành cả thanh xuân tạo nên lại trở thành huy chương vinh quang của “thiên tài văn học” Tần Nhược Nhược. Kiếp này quay lại, tôi chẳng buồn tranh cãi, trực tiếp hủy bỏ bút danh mình đã dùng suốt sáu năm.
Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Đạo Văn
Tôi đã tỏ tình với cậu thiếu niên cô độc trong lớp, người đeo máy trợ thính. Tôi dùng cách đánh thẳng, hỏi trực diện: “Tôi thích cậu, cậu có đồng ý yêu tôi không?” Cậu thiếu niên trốn trong bóng tối nghiêng mắt nhìn tôi, khẽ hỏi ngược lại: “Yêu tôi là phải kết hôn, cậu làm được không?” Tôi mỉm cười gật đầu: “Được chứ, ông xã.”
Ngày Tôi Rời Bỏ Thái Tử Kinh Thành
Ta là kẻ có thù tất báo, kẻ nào khiến ta không vui, ta sẽ khiến kẻ đó không thể yên ổn. Trong tiệc hồi môn, phu quân dẫn về ba đứa trẻ nhem nhuốc, vẻ mặt đầy bi tráng: “Đây là cô nhi của phó tướng ta, từ nay về sau sẽ là con của chúng ta.” Đại tẩu đứng bên cạnh mỉa mai: “Ôi chao, đệ muội thật đúng là có phúc khí, vừa bước qua cửa đã được làm mẹ, đỡ công tự mình sinh nở.” Tam đệ muội che miệng cười thầm: “Phải đó, phủ chúng ta phen này náo nhiệt rồi đây.” Mẹ chồng ngồi chễm chệ trên cao đường, chờ xem ta nhẫn nhục chịu đựng. Ta liếc nhìn ba đứa “cô nhi” trông như đúc từ một khuôn với phu quân, khẽ cười. “Náo nhiệt thì tốt, một mình vui sao bằng cả nhà cùng vui.” Dứt lời, ta quay sang dặn dò nha hoàn: “Đi.” “Đón hết ngoại thất cùng các thiếu gia, tiểu thư của Đại phòng và Tam phòng về đây. Hôm nay nếu người không tề tựu đông đủ, tất cả chúng ta đều khỏi cần dùng cơm.”
Chủ Mẫu Chỉ Mê Tiền
Thiên Kim Quan Chủ Khi bố mẹ ruột tìm đến cửa, tôi đang thực hiện pháp sự trong đạo quán. “Năm mươi vạn, đừng có tranh giành tình thương với em gái cô.” Một chiếc thẻ ngân hàng ném xuống trước mặt tôi, người mẹ ruột vừa lạnh lùng mở lời vừa che chở cho cô con gái giả. Tôi ngẩn người, năm mươi vạn à, còn không đủ tiền mời tôi xuống núi!
Thiên Kim Quan Chủ
Tôi từ nhỏ đã ngủ trong quan tài, lấy trùng cổ làm thức ăn. Cha tôi nói: nuôi tôi đến mười tám tuổi thì sẽ chôn sống tôi, để mượn âm thọ cho đứa em trai ốm yếu.
Ngủ trong quan tài từ nhỏ
Đổi Người Ở Rể Bạn trai tôi trước khi ở rể, tôi tình cờ lướt thấy một bài đăng gây sốt:【Bạn gái thuộc gia đình siêu giàu (A9), chỉ đưa ra một căn hộ cao cấp 180m2 ở trung tâm thành phố, 5 triệu tệ tiền mặt và một chiếc Porsche đã bắt tôi ở rể, có phải tôi bị hớ không?】 Dưới phần bình luận, có một ID nhảy vào khuyên anh ta hết lời: 【Ở chỗ chúng tôi cũng có người điều kiện tương đương cậu, cuối cùng lấy được con gái Thị trưởng đấy, điều kiện của cậu căn bản không cần phải ở rể!】 【Rõ ràng là nhà gái đang tính kế cậu, chạy ngay đi! Bắt cô ta tăng thêm giá, không tăng thì đổi người!】 Tôi càng xem càng thấy lạnh lòng, tự trấn an mình có lẽ chỉ là trùng hợp. Nhưng đến trước cửa Cục Dân chính, bạn trai đột nhiên buông tay tôi ra. Khuôn mặt anh ta đầy vẻ tủi nh/ục và chính nghĩa: “Em có biết cái giá của việc ở rể là gì không? Cả đời bị người ta chỉ trỏ, cái anh cần không phải là tiền mà là tôn nghiêm!” “Anh là con trai trưởng, bố mẹ anh tuy là nông dân nhưng để anh ở rể là phản bội tổ tiên! Em phải đưa ra thành ý, nếu không thì tại sao anh phải ở rể nhà em mà không ở rể nhà con gái Thị trưởng?” Thế nhưng, cái ID nhảy tới nhảy lui trong bài đăng đó, kẻ khuyên anh ta đòi giá trên trời… Lại chính là đối tượng liên hôn của tôi.
Đổi Người Ở Rể
Mẹ tôi là một hot mom mạng xã hội, tiêu đề mấy video của bà phần lớn đều là: “Đoán xem ai là mẹ, ai là con gái?”, “Cùng một bộ đồ, con gái mặc đẹp hơn hay tôi mặc đẹp hơn?”… Trong khi mẹ lung linh bao nhiêu, thì tôi lại mặt đầy mụn, dáng người mũm mĩm, hoàn toàn lép vế trước bà. Sống trong sự so sánh như thế suốt thời gian dài, tôi dần trở nên tự ti và cáu kỉnh. Tình trạng này kéo dài cho đến lần đầu tiên tôi gặp mẹ kế…
Phía Sau Một Ánh Hào Quang
Ông chủ của tôi là Lục Diệp, kiểu người mà trên TV hay nói, nếu không nỗ lực thì phải quay về kế thừa gia sản trăm triệu. Nhưng anh ta cao 1m83, nặng 75kg, có đến 74,5kg phản cốt. Có thân phận phú nhị đại không làm, nhất quyết muốn làm sáng nghiệp đời đầu. Tôi vừa tốt nghiệp đại học, đã bị anh ta lừa theo cùng khởi nghiệp. Làm công việc của trợ lý tổng tài, nhưng lĩnh mức lương của dì lao công. Ngày nào anh ta cũng vẽ bánh cho tôi, nói sẽ tăng lương cho tôi. Còn tôi thì chỉ mong anh ta đừng cố gắng nữa, mau mau quay về kế thừa gia sản đi. Cuối cùng, công ty chúng tôi sắp phá sản, tôi cố nén vui mừng, nói với anh ta: “Ông chủ, thiên hạ không có yến tiệc nào không tan…” Anh ta lại ôm chầm lấy tôi: “Không được, không thể kết thúc như vậy, tôi phải về hỏi ông già xin ít tiền, em phải giúp tôi! Giả làm vợ tôi, nói em có thai rồi.” Tôi nhìn anh ta, mặt đầy chấn động: “???” Tên này trả cho tôi 2.500 tệ một tháng, coi tôi như trâu ngựa sai khiến, lừa tiền thì thôi đi, bây giờ còn muốn lừa sắc nữa sao?!!
Tình Yêu Đến Muộn Giữa Đêm Đen
Ngoại thất của Tạ Thần Ninh lại bỏ trốn rồi. Hắn lòng nóng như lửa đ/ốt, đêm khuya triệu tập nhân mã, đích thân xuống Giang Nam bắt người. “Chuyến này trở về, ta sẽ cho nàng ấy một danh phận.” Trước khi đi, hắn thông báo với ta như vậy. “Phu quân có thể… về nhà sớm chút không?” Ta nhỏ giọng hỏi hắn. Hắn chán ghét nhận lấy văn thư trong tay ta: “Về nhà về nhà, nàng thiếu ta đến mức đó sao?!” Hắn ký tên vào, ném lại tờ văn thư rồi bỏ đi ngay. Do quá vội vàng nên hắn đã không nhìn rõ, thứ vừa ký chính là thư hòa ly của ta và hắn.
Tái Gía
Sau khi chị chết, mẹ bán chị đi để gả cho một cuộc hôn nhân âm phủ. Kết quả là nửa đêm có người đập cửa nhà tôi ầm ầm. Tôi nhìn qua khe cửa, chị đang ôm lấy cái cổ sắp đứt lìa của mình. “Em gái, cho chị xin kim chỉ đi, đầu chị sắp rơi xuống rồi.”
Chị Dâu Trở Về
Tôi yêu đương với cậu chủ nhỏ nhà Tập đoàn Giang ba năm. Người nhà anh ta lúc nào cũng công khai lẫn ngấm ngầm chèn ép tôi: “Cô và nó thân phận địa vị quá không tương xứng.” “Nghe tôi khuyên một câu, hai đứa không thuộc cùng một thế giới, nếu cô thật sự yêu nó đến chết đi sống lại.” “Đợi sau khi nó kết hôn, cô có thể làm người tình của nó.” Tôi không dám tán đồng giá trị quan của giới nhà giàu, cũng đã hoàn toàn mệt mỏi trong những lần dây dưa không dứt. Tôi gửi tin nhắn cho cậu chủ nhỏ, đề nghị chia tay. Kết quả là cậu chủ nhỏ hôm trước còn ở Melbourne, ngày hôm sau đã đặt chuyến bay mắt đỏ bay về thủ đô chặn tôi: “Tại sao?” Tôi thuận miệng bịa ra một lý do: “Tôi có người mới rồi.” Thế là mắt cậu chủ nhỏ đỏ hoe, nắm chặt cổ tay tôi run rẩy. “Vậy để tôi làm người tình, có được không.”
Người Giữ Trăng Cho Tôi
Khi ta bị ép uống chén rượu độc để tuẫn táng. Người nằm trên long sàng bệnh tật là Tiêu Lãng lại dịu dàng che mắt ta. “Hoàng hậu sợ bóng tối. Quý phi, nàng ở lại bầu bạn với trẫm nhé.” “Nếu có kiếp sau, trẫm sẽ trả lại ngôi vị hoàng hậu cho nàng.” Sau khi tiểu muội thất lạc từ thuở ấu thơ được tìm về. Tất cả mọi người đều cho rằng ta nợ nàng ấy, Tiêu Lãng lại càng cho là như vậy. Lạc Uyển nhút nhát. Hắn liền đem ngôi vị hoàng hậu đã hứa với ta, trao cho nàng. Lạc Uyển sợ đau. Hắn liền cướp đứa con ta sinh ra, ôm sang cho nàng nuôi dưỡng. Cho đến hôm nay, lý do ta phải tuẫn táng, chỉ vì nàng… sợ bóng tối. Nếu có kiếp sau ư? Trong cơn đau đớn tột cùng, ta lập lời thề: Kiếp này đã quá bất kham, ta không cầu kiếp sau. Khi mở mắt ra lần nữa, ta quay về năm mười sáu tuổi, trong buổi tuyển phi. Thiếu niên Tiêu Lãng lộ vẻ mất kiên nhẫn, ánh mắt lướt qua một hàng dài quý nữ. Bỗng nhiên nhìn thấy một người, bên mai không trang sức châu ngọc, chỉ cài duy nhất một đóa hải đường rực rỡ. Tựa như… đã từng gặp ở đâu đó. Hắn tùy ý chỉ tay: “Chọn nàng ấy đi.”