Danh sách truyện đã hoàn thành
Thiên Kim Thật Đang Tu Tiên Khi cha mẹ ruột tìm thấy tôi, tôi đang tu luyện tiên đạo. Đúng vậy, tôi đã tu luyện hàng ngàn năm, chỉ còn một bước cuối cùng để phi thăng. Kết quả là, tôi lại quay về thế giới cũ. Người em trai ruột đứng cạnh thắc mắc: “Sao không giống trên phim, khóc lóc, náo loạn, rồi đòi sống đòi chết?” Kể lể về những năm tháng qua đã phải chịu đựng khổ sở thế nào?”
Thiên Kim Thật Đang Tu Tiên
Vẫn Mãi Yêu Anh Tôi đã trở thành một con tang thi có ý thức, vừa hay lại phát hiện ông chủ đang chạy trốn. Tôi lập tức chạy nước rút xông về phía trước, gặm phập một cái! Kết quả hắn biến thành tang thi đầu đàn, lại thành ông chủ, tiếp tục những ngày tháng sai bảo tôi…
Vẫn Mãi Yêu Anh
Đừng Chạy Tôi bị bắt cóc đến chợ đen, nằm im như con cừu non chờ bị làm thịt. Một người đàn ông lạnh lùng, cao quý bước đến trước mặt tôi, dùng mũi giày khẽ nâng cằm tôi lên. Người đứng sau lưng anh dè dặt hỏi: “Ngài Hoắc, anh quen người này sao?” Anh nhếch môi, nụ cười đầy giễu cợt: “Từng ngủ chung.” Về sau, tôi dốc hết mọi thủ đoạn để một lần nữa bò lên giường của anh, van xin anh đưa tôi đi. Anh siết cổ tôi, giọng nói đầy lạnh lùng và tàn nhẫn: “Đưa em đi để rồi em lại bỏ trốn một lần nữa sao?”
Đừng Chạy
Tổ Tiên Hiển Linh Rồi Thông thường, người ta cúng tổ tiên là để cầu bình an. Tôi mang theo thẻ ngân hàng của mình, chỉ mong cầu một đêm đổi đời thành đại gia. Ngày hôm sau, tài khoản của tôi bỗng xuất hiện một khoản tiền khổng lồ, mà dù có đầu thai ngàn lần cũng chưa chắc kiếm được. Tôi phát tài rồi ~ Nhưng vui quá hóa buồn, cảnh sát đã tìm đến tận cửa nhà tôi. Cuối cùng, tôi bị các chú cảnh sát bắt giữ vì tội “trộm cắp”.
Tổ Tiên Hiển Linh Rồi
Không Phải Vì Trời Quang Mây Tạnh Mà Tôi Yêu Anh Thịnh Hoan mãnh liệt theo đuổi Giang Chiếu Dã. Cô ấy hỏi tôi: “Thang Dư Nhiên, cô có thích Giang Chiếu Dã không?” “Nếu cô thích thì chúng ta hãy cạnh tranh công bằng. Nếu cô không thích, vậy anh ấy là của tôi.” Tôi nói: “Mười tám năm qua, thời gian chúng tôi ở bên nhau còn nhiều hơn thời gian xa cách.” “Cô lấy gì ra mà đòi cạnh tranh công bằng với tôi?” …
Không Phải Vì Trời Quang Mây Tạnh Mà Tôi Yêu Anh
Trà Xanh Đỉnh Nóc Sau khi xuyên qua, ta bị ràng buộc với hệ thống Trà Trà. Cần phải nói đủ 1000 câu trà ngôn trà ngữ. Vì thế mỗi ngày ta điên cuồng nói: “Tỷ tỷ, chẳng phải vị hôn phu của tỷ không thích muội sao? Muội chỉ sợ tỷ thiệt thòi, không phải cố ý nói xấu hắn đâu.” Nam chính bên cạnh hận không thể nuốt sống ta. Ta giả vờ sợ hãi nép sau lưng nữ chính. “Tỷ tỷ, vị hôn phu của tỷ thật đáng sợ, trong mắt hắn còn lóe lên hàn quang. Không như muội, trong mắt muội chỉ có tỷ tỷ.”
Trà Xanh Đỉnh Nóc
Trăng Tàn Hoa Rụng Hôn phu của ta là Thái tử Điện hạ, hắn luôn cực kỳ chán ghét thứ muội của ta, khi nhắc đến nàng luôn luôn khịt mũi coi thường. Cho đến khi, ta vô tình chứng kiến hai người ôm, hôn nhau thắm thiết. Thứ muội tựa vào lòng Thái tử, khóc thút thít: “Chàng sắp thành thân với tỷ tỷ của ta rồi, lại còn tới trêu chọc ta làm gì?” Thái tử điện hạ lại cười khẽ: “Ai bảo nàng luôn không nghe lời? Nàng ta chẳng qua chỉ là công cụ để Cô trừng phạt nàng, sau này cưới rồi cũng sẽ bỏ.” Đêm đó, ta lặng lẽ tiến cung, đối diện với nam nhân trên long sàng, đôi mắt đỏ hoe. “Ta hối hận rồi, lời ngài nói trước đây vẫn còn giá trị chứ?” Người kia lau đi nước mắt ta, khẽ thở dài: “Đương nhiên rồi, ngôi vị Hoàng hậu, trẫm vẫn luôn giữ lại cho nàng.”
Trăng Tàn Hoa Rụng
Chú Nhỏ Năm 17 tuổi, tôi định tỏ tình với chú nhỏ. Nhưng tôi lại nghe thấy tiếng cười khẩy hờ hững của anh. “Con bé chỉ là một đứa con nít mà thôi, tôi mẹ nó có thể có tâm tư gì với con bé chứ?” Ba năm sau, tôi và anh say rượu đã xảy ra một đêm hoang đường. Lúc tỉnh dậy, tôi giả vờ bình tĩnh nói với anh: “Chỉ là ngoài ý muốn thôi, cháu chỉ coi chú là trưởng bối.” Người đàn ông cười khẩy rồi đè tôi xuống. Anh nhìn tôi từ trên cao. “Em cũng có thể coi tôi như một tên súc sinh đi.” Anh vỗ mặt tôi, lười biếng nói: “Cháu gái nhỏ à, tối qua chú không hề đụng đến giọt rượu nào cả.”
Chú Nhỏ
Người Hầu Ngoan Ngoãn Muốn Tạo Phản Tôi là đại tiểu thư kiêu căng của giới thượng lưu Bắc Kinh. Khi Tạ Lâm và mẹ anh ta đến nhà tôi, tôi đã đá đổ vali của anh ta. “Con chó hoang từ đâu tới, cũng xứng để bổn tiểu thư gọi là anh sao?” Anh ta không nói gì, lặng lẽ dựng vali dậy. Sau khi Tạ Lâm sống ở nhà tôi, tôi coi anh ta như người hầu sai bảo, anh ta cũng không một lời oán hận. Sau này, tôi uống say được bạn học nam đưa về nhà. Sau khi mở cửa, Tạ Lâm kéo mạnh tôi vào lòng anh ta. “Con chó hoang thối tha! Anh làm tôi đau rồi, mau buông tôi ra!” Tôi bất mãn gào lên với anh ta. Anh ta lại vác tôi lên ném lên giường, thong thả cởi dây lưng trói hai tay tôi lên đỉnh đầu. Khóe miệng Tạ Lâm cong lên, nhẹ nhàng nói bên tai tôi. “Đại tiểu thư…” “Chó hoang, sao có thể nghe lời chứ?”
Người Hầu Ngoan Ngoãn Muốn Tạo Phản
Miểu Liên Tiên Tử Ta và thiên đế đã hòa ly ba năm rồi. Vậy mà hôm nay hắn đột nhiên lại chạy tới, tay còn cầm theo một mảnh giấy mua bán nhà đất hung hăng ném vào mặt ta. “Miểu Liên! Mảnh đất của bản tôn ở núi Bắc Hoang từ bao giờ lại thành đất của nàng vậy!” “Hả? Sao mới mấy năm không gặp mà thiên đế càng ngày càng vô vị vậy.” Ta đứng dậy khỏi chiếc trường kỉ mềm mại, đưa tay nhặt mảnh giấy lên. Phía bên trên tờ giấy, giấy trắng mực đen viết rất rõ ràng — [Núi Bắc Hoang đã được Trạch Hoa thiên đế tặng lại cho Miểu Hoa nữ tôn, hiện tại đã thuộc quyền sở hữu của Miểu Hoa nữ tôn.] Là đêm qua ta lợi dụng lúc hắn say rượu mà lừa được. Tiểu đồng gác đêm không đúng lúc lại đem ngọc mộng bước vào. “Nữ Tôn, ngọc mộng của Thiên Đế vỡ rồi, phải làm sao đây?” Chỉ thấy cảnh mộng như một làn khói, chầm chậm hiện ra. Ta ôm cổ Thiên Đế, rót rượu vào miệng hắn: “Trạch Hoa, nếu chàng đưa đất cho ta, ta sẽ để chàng muốn làm gì thì làm.” Sau đó ta lấy được khế đất, phóng bước đi mất, hoàn toàn quên lời hứa. Đôi mắt Thiên Đế phát ra làn khí lạnh, ta tưởng hắn sẽ trách tội ta vì đã đùa bỡn hắn. Không ngờ hắn lại nắm lấy cằm ta, ánh mắt rực rỡ sinh động. “Miểu Liên, nàng lừa ta, lấy núi của ta mà không thực hiện lời hứa.”
Miểu Liên Tiên Tử
Bạn Gái Trà Xanh Của Em Trai Em trai dẫn về một cô gái “trà xanh”, vì cô ta mà còn định chuyển nhượng cả căn nhà của ân nhân cứu mạng. Tôi xoay người, rút giấy chứng nhận con nuôi ra, từng chữ từng câu nói rõ với cậu ta: “Lâm Hàng, cậu chẳng qua chỉ là một đứa trẻ được nhận nuôi!” “Nhà họ Lâm không cần một người vong ân bội nghĩa như cậu!”
Bạn Gái Trà Xanh Của Em Trai
Thiên Kim Giả Mang Thể Chất Cá Chép Gấm Thiên kim thật khóc lóc tìm đến nhà. Bố mẹ là của cô ấy, anh trai được cưng chiều là của cô ấy, và vị hôn phu quyền thế kia cũng là của cô ấy. Nghe nói bố mẹ nuôi của thiên kim thật, tức là bố mẹ ruột của tôi, nhà chỉ có bốn bức tường. Hửm? Chuyện này có khó gì đâu. Dù sao tôi cũng có thể chất cá chép gấm. Mang theo mẹ ruột và em trai làm giàu phát đạt. Tự mình trở thành hào môn chẳng phải tốt hơn sao?