Danh sách truyện đã hoàn thành
Thê Thất Không Tên Ta là thiếp mà Ngụy Càn nạp khi bị ngoại phóng làm quan. Độc chiếm hắn tám năm, nay hắn thăng chức, hồi kinh. Ta dắt theo một trai một gái, theo hắn về phủ cũ. Trước cổng lớn, một phụ nhân đoan trang đứng yên lặng nhìn ta, giọng nhạt như nước: “Ngươi chính là Hứa di nương? Những năm theo quan nhân ở ngoài hẳn vất vả. Từ nay cứ ở tại viện Thúy Liễu.”
Thê Thất Không Tên
Tôi mở một nhà nghỉ nông gia trong núi. Khách hàng là một gã trọc phú, con trai thì được cưng chiều đến mức hỏng hẳn. Hôm đó, ông ta ném thằng con cho tôi: “Giúp tôi quản nó ba tháng, cho nó nếm chút khổ.” Tôi nhìn cậu nhóc béo mầm trước mặt — nặng gần một trăm ký, béo đến mức không cúi nổi để buộc dây giày, một bữa ăn bằng năm người cộng lại. Ba tháng sau, vị khách lái xe sang đến đón người. Tôi dắt ra một chàng trai da ngăm, rắn chắc, ánh mắt sáng. Ông ta sững sờ tại chỗ: “Cậu là ai? Con trai tôi đâu?” Thiếu niên quay đầu, nhe răng cười: “Ba!”
Ba Mươi Vạn Tệ: Biến Thiếu Gia Béo Thành Soái Ca
Ác Khuyển Của Đại Tiểu Thư Sau khi giả chết, thiếu niên lạnh lùng trước nay luôn hờ hững với tôi đã phát điên. Anh ta đoạt lấy quyền lực của nhà họ Hạ, điên cuồng bắt đầu công kích tất cả các công ty, ngay cả nhà tôi cũng không buông tha. Mắt thấy nhà tôi không trụ nổi nữa, tôi đành phải thay một thân phận mới quay về cứu nguy. Chỉ là khi tôi trở về, Hạ Kỳ Niên đang ở trong phòng tôi làm chuyện như vậy, trong miệng còn gọi tên tôi. “Lại xuất hiện trong giấc mơ của tôi sao?” Nhìn thấy tôi, động tác trong tay anh ta không dừng lại, trái lại còn nhanh hơn. “Vậy thì tốt, bảo bối, em nhìn tôi làm đi.”
Ác Khuyển Của Đại Tiểu Thư
Sau khi được Lục gia nhận nuôi, Lục Nghiên trở thành vị hôn phu của ta, nhưng hắn mãi không chịu rước ta về dinh. Hắn chê bàn tay xay đỗ của ta thô ráp, lại chẳng biết ngâm thơ đối chữ. Đợi đến khi hắn lên kinh ứng thí, Tạ thị nhất tộc bỗng nhiên tìm đến cửa, nói rằng năm xưa từng có hôn ước với con gái Lục gia. Em chồng nghe tin xong suýt nữa khóc ngất trên giường. “Tạ Tam lang kia suốt ngày đá gà chọc chó, là tên lăng nhăng nức tiếng đất Lăng Châu! Ta thà chet chứ không gả!” Ta thở dài một tiếng, đề nghị: “Hay là, để ta thay muội?” Dù sao thì, ta cũng đang muốn đổi một phu quân khác.
Niên Niên Hữu Kim Triều
Người Phụ Nữ Trong Mộng Tôi nhờ cô bạn thân thử giúp váy phù dâu, kết quả cô ta lại mặc thẳng thành váy cô dâu. Sáng ngày cưới, bạn thân và bạn trai tôi quần áo xộc xệch bước ra từ cùng một căn phòng. Nhân viên phục vụ ch//ết sững. Bố mẹ tôi khóc lóc thảm thiết. Bạn trai áy náy tiến tới, ôm lấy tôi. Tôi không làm ầm ĩ, cũng không khóc lóc, tại chỗ hào phóng tuyên bố: sẽ nhường luôn hôn lễ này cho bọn họ. Bạn thân đắc ý ra mặt,nhưng cô ta đâu biết Ngay lúc nãy, khi bạn trai ôm tôi,miếng ngọc hộ mệnh bà nội để lại cho tôi… đã n//ổ tung. Bà tôi từng nói: Ngọc vỡ, là thay người chắn tai. Là đại tai nạn.
Người Phụ Nữ Trong Mộng
Chính Là Yêu Anh Tôi là một tiểu thư kiêu căng thích làm loạn. Dựa vào thân phận của mình, nhân cơ hội ép con trai của bảo mẫu nhà tôi là Tống Yến Thần kết hôn với tôi. Kết hôn được hai năm, tôi chỗ nào cũng quản anh. Ra lệnh cho anh như sai khiến. Trong lần nữa anh lại khiến tôi không vui. Khi tôi tức giận muốn tát anh một cái. Trước mắt bỗng nhiên hiện ra từng hàng từng hàng đạn mạc: 【Phiền chết cái nữ phụ làm quá này! Cả người đầy bệnh công chúa, sao nam chính còn chưa chịu đề nghị ly hôn, để được đường đường chính chính ở bên nữ chính dịu dàng chu đáo của chúng ta?】 【Cứ để cô ta làm loạn đi, chính cái tát này sẽ khiến nam chính hoàn toàn tuyệt vọng, sau khi nhà nữ phụ sắp phá sản, anh ta sẽ thừa nước đục thả câu, cướp mất dự án có thể cứu nhà nữ phụ.】 【Nữ phụ còn chưa biết sao? Nhà cô ta sắp phá sản rồi đó!】 【Gia phá nhân vong, cuối cùng cô ta chỉ có thể tuyệt vọng nhảy xuống biển tự sát.】 【Còn công ty của nam chính thì lên sàn, thân giá tăng gấp vô số lần, tiền đồ vô lượng, sớm đã không còn là cậu nghèo mặc cho cô ta nắm mũi dắt đi năm xưa, cùng nữ chính sống hạnh phúc viên mãn bên nhau.】 Tôi đứng sững tại chỗ, lập tức dừng lại cái tát sắp rơi xuống mặt Tống Yến Thần. Nhưng anh lại nghi hoặc hỏi: “Sao không đánh nữa?”
Chính Là Yêu Anh
Phụ nữ trong làng tôi bữa nào cũng cá thịt ê hề, vậy mà vóc dáng lại nổi tiếng quyến rũ. Eo thon đến mức một bàn tay là ôm gọn. Chỉ cần trên người họ xuất hiện thêm chút mỡ thừa, lập tức sẽ tìm tới nhà mẹ tôi, nhờ dùng thứ trùng thịt bà nuôi để ăn sạch đi. Mẹ tôi từng nói: “Ăn là thịt, trộm là mệnh.”
Con sâu hút máu
Ăn nấm bị ngộ độc, hai con cóc khiêng tôi đặt lên cáng. Tôi thầm bật cười, cho rằng bản thân chỉ đang gặp ảo giác. Nhưng những dòng bình luận hiện lên lại nói: 【Con gái cuối cùng cũng nhìn thấy sự thật rồi!】 【Chúng chính là quái vật! Chung quanh con toàn là quái vật!】 【Mau chạy đi!!!】 【Không thì con cũng sẽ biến dị!】
Hai con cóc
Mang thai mười tháng, tôi sinh ra một cặp long phượng. Việc đầu tiên tôi làm là thuê hộ công và gọi mẹ tôi tới, yêu cầu họ canh chừng bọn trẻ từng phút từng giây. Ngay cả chồng tôi — Khương Tùng cũng không được lại gần! Kiếp trước, nhân lúc tôi vừa sinh xong, cơ thể suy nhược, Khương Tùng đã bịa chuyện con chết yểu, ép tôi ly hôn. Anh ta quay đầu cưới đứa bạn thân không thể sinh con, rồi ôm con của tôi sống hạnh phúc như một gia đình bốn người. Còn tôi — mất con, bị chồng vứt bỏ, mắc trầm cảm sau sinh, cuối cùng nhảy từ tầng 18 xuống. Chết rồi tôi mới biết, tất cả đều là âm mưu của bọn họ. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về ngày sinh con. Tôi rút điện thoại, thuê hai bà hộ công to con, giọng lớn, sức khỏe tràn trề. Lần này, tôi xem anh còn dám trộm con tôi kiểu gì!
Em gái tàn tật của tôi bị làm nhục đến chết thê thảm. Ba ngày sau, hiệu trưởng trường chuyên biệt ra đầu thú, còn ba mẹ tôi thì bận rộn lo chuyện cưới âm cho con bé. Còn tôi thì nhận được hết tin nhắn chửi rủa này đến tin khác. “Một đứa tàn tật gây ra bao nhiêu chuyện, không biết tự trọng, dâm đãng lại còn vu khống người ta. Giờ hiệu trưởng bị bắt, bao nhiêu gia đình mất chỗ dựa, sao nó không chết sớm đi cho rồi.” “Muốn người ta giúp thì chỉ biết nói mồm, chẳng chịu làm gì à?” “Đồ sao chổi, vu khống người ta xong lại chết đi như thế — đến một câu xin lỗi cũng không có.” Tôi nghiến răng, từng tin một mà trả lời: “Mấy người nói đúng. Tôi sẽ đưa nó đến tận nơi, đích thân xin lỗi.” Ngay lúc đó, bên cạnh tôi, sợi chỉ khâu miệng của em gái bỗng đứt ra, miệng nó há lớn như đang nói “Được.”
Em gái báo thù
Tôi Là Một Đứa Trẻ Hư Năm tôi suýt bị mẹ nuôi đ/ánh đến ch .t, tôi mới biết mình là con ruột bị cố tình tráo đổi. Khi được đưa về nhà họ Tô, tôi chủ động chọn căn phòng nhỏ nhất, cũ kỹ nhất. Mẹ liền ngăn lại: “Con vào phòng giúp việc làm gì? Phòng của con ở trên lầu mà.” Anh trai bước tới, đưa tay về phía tôi. Tôi ngoan ngoãn cúi đầu, đưa tiền sinh hoạt tháng này cho anh. Anh ngẩn người: “Anh là anh của em! Anh băng bó cho em, không lấy tiền!” Tô Hiểu Hiểu mặt mũi u sầu đi về phía tôi, tôi bắt chước trên phim, nghiêng mặt để lộ bên trái. Tưởng sẽ bị tát một cái đau điếng, ai ngờ lại nhận được một nụ hôn nhẹ. “Xin lỗi chị, chị có thể đừng ghét em được không?”
Tôi Là Một Đứa Trẻ Hư
Vì Sao Triệu Nhất Minh Mua Đồ Ăn Vặt Cho Tôi Tôi theo đuổi Quý Nguyên suốt ba tháng, WeChat gửi còn siêng hơn cả nhắn cho mẹ tôi. Thế nhưng anh lúc nào cũng tiếc chữ như vàng, chỉ có mấy câu “ừ”, “ồ”, “biết rồi”. Hẹn anh đi ăn, anh trả lời “không rảnh”. Gửi anh tin nhắn chào buổi sáng, anh trả lời “ừ”. Ngay cả khi tôi sốt tới 39 độ, anh cũng chỉ hời hợt nói một câu “uống nhiều nước nóng”. Có lúc tôi còn nghi ngờ, bàn phím của anh có phải chỉ có mấy chữ đó hay không. Hôm đó đi dạo phố xong, tôi tiện tay chụp một tấm ảnh mứt dâu vừa mua, gửi cho anh: “Triệu Nhất Minh mua đó, siêu ngon!” Vốn dĩ tôi cũng chẳng trông mong anh sẽ trả lời. Dù sao thì hôm trước tôi gửi sticker mèo, đến giờ anh vẫn xem mà không trả lời. Kết quả điện thoại rung lên dữ dội, suýt nữa thì rơi khỏi túi: “Triệu Nhất Minh là ai?” “Em quen thân với anh ta lắm à?” “Tại sao anh ta lại mua đồ ăn vặt cho em?” “Dụ Thanh Nhất, nói chuyện!”