Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Thượng Vị

Tôi thầm yêu Lâm Dực suốt nhiều năm. Thời đại học, tôi là fan nhỏ si mê anh ấy, sau khi tốt nghiệp, tôi trở thành thư ký của anh. Công việc chung hay việc riêng, tôi đều một tay gánh vác, theo trước theo sau, tận tâm tận lực, ai ai cũng nói, tôi sẽ là Lâm phu nhân tương lai. Nhưng tại cuộc họp hội đồng quản trị, anh lại công khai hỏi các cổ đông: “Tôi cũng không còn trẻ nữa, nên kết hôn rồi, trong nhà đã đưa ra vài lựa chọn, mọi người xem ai thích hợp?” Trên màn hình hiện lên mấy tấm ảnh mỹ nhân. Danh môn quyền quý, tân tú thương trường, minh tinh đang hot… đủ cả, bất kỳ ai chọn ra cũng khiến tôi tự thấy không bằng. Tôi cúi đầu, chuẩn bị lén rời khỏi phòng họp, định tìm một nơi không người để xoa dịu trái tim đang tổn thương của mình. Không ngờ anh lại gọi tôi lại, nghiêm túc hỏi: “Thư ký Cố, cô là người ở gần tôi nhất, hiểu rõ tính cách và sở thích của tôi nhất, cô cũng phát biểu ý kiến đi.”

Thượng Vị

4 chương
Hiện đại
Cô Con Gái Ruột Bị Thất Lạc 45 Năm

Cô Con Gái Ruột Bị Thất Lạc 45 Năm Tôi được thông báo mình là con ruột… vào năm 45 tuổi. Lúc đó, tôi đã lập gia đình, và có ba đứa con. Ngày trở về, trước khi gặp lại bố mẹ ruột đã cao tuổi, thứ đầu tiên tôi nghe được lại là cuộc trò chuyện của em trai ruột và “con gái giả”: “Không hiểu đưa bà ta và đám con hoang về làm gì? Mấy chục năm trôi dạt bên ngoài, ai biết sống thành thứ gì rồi, lấy phải thằng nào, đẻ ra cái lũ mặt ngang mũi dọc nào nữa.” “Em chỉ nhận một người chị là chị thôi…” Con hoang? Mặt ngang mũi dọc? Đang nói tới cậu con trai tôi, năm 20 tuổi đã nổi tiếng khắp cả nước? Hay cặp sinh đôi là con gái tôi, chưa đến đôi mươi đã đỗ vào chương trình tài năng trẻ của trường đại học hàng đầu?

Nữ chính thức tỉnh

Tôi thức tỉnh ngay khoảnh khắc bị người ta nh/ấn đầu vào chuồng heo! Tôi là nữ chính của một cuốn sách. Bố ruột tôi là Thái tử giới Kinh thành, mẹ ruột là Ảnh hậu đang nổi đình đám. Vừa mới chào đời, tôi đã bị tình địch của mẹ đ/ánh c/ắp và bán đi. Mẹ tôi uất ức mà qua đời, đến lúc nhắm mắt vẫn không thể tha thứ cho bố. Tôi phải trốn thoát! Phải đi cứu mẹ!

Nữ chính thức tỉnh

4 chương
Cứu Rỗi
Ta Chỉ Chấp Hành Đúng Luật Thôi Mà, Sao Ngươi Lại Khóc?

Ta Chỉ Chấp Hành Đúng Luật Thôi Mà, Sao Ngươi Lại Khóc? Ta là vị công chúa khiến phụ hoàng đau đầu nhất, cố chấp chỉ tuân theo luật pháp. Thái phó khen chữ ta viết đẹp, rằng: “Chữ của công chúa, có khí thế quân lâm thiên hạ.” Ta lập tức tr/ói Thái phó, giải đến Đại Lý Tự, tố cáo ông ta mưu luận ngôi vị trữ quân, cố ý dùng lời lẽ tâng bốc để hại Hoàng tự. Phụ hoàng bất đắc dĩ, phạt ta chép một trăm lần Nữ Giới. Sau đại hôn, Phò mã mang về một nữ tri kỷ, cả hai cùng nhau ngâm thơ đối đáp trong thư phòng. Nữ tri kỷ nhặt phượng quan ta đặt trên bàn, đội lên đầu ngắm nghía trong gương đồng. Thấy ta bước vào, nàng ta cũng không hề bối rối, chỉ cười duyên nói: “Công chúa, Phò mã thường nói nếu thiếp sinh ra trong hoàng gia, nhất định không hề kém cạnh người. Người xem, thiếp đội phượng quan này, chẳng phải cũng rất ra dáng đó sao?” Phò mã cũng phụ họa theo: “Loan nhi, Hồng Tụ chỉ nói đùa thôi, nàng đừng chấp nhặt.” Ta mặt không chút biểu cảm, hạ lệnh với Cấm Vệ quân đứng ngoài cửa: “Có kẻ tự ví mình với công chúa, ý đồ mưu đồ soán vị.” “Truyền lệnh Bổn cung, phong tỏa phủ môn, cửu tộc của những kẻ trong phòng, không tha một ai.”

Mù nữ Quan Kỳ 1: Thập Tỵ

Tôi là một cô gái mù. Năm tôi năm tuổi, cha mẹ bỏ rơi tôi giữa núi tuyết phong kín lối đi. May mắn thay, số tôi chưa tận. Sư phụ không chê đôi mắt bị đông cứng đến mù lòa của tôi, còn cho tôi một bát cháo ấm để cầm cự mạng sống. Tôi theo người lên núi tu hành suốt mười ba năm. Ngoài việc học pháp thuật, người dạy tôi chữ nghĩa, dạy tôi đạo lý làm người, dạy tôi cách đứng vững trên đời. Năm tôi mười tám tuổi, sư phụ tan biến giữa núi tuyết. Từ đó, tôi dùng dải lụa đen che mắt, đóng cửa xuống núi. Hôm ấy, có một cô gái tìm đến quầy xem quẻ của tôi, rõ ràng vẫn là trinh nữ nhưng lại m/ang th/ai. Trong bụng cô ta có mười con rắn.

Mù nữ Quan Kỳ 1: Thập Tỵ

4 chương
Kinh Dị
Nhưng Tôi Chỉ Yêu Tiền Của Anh

Tôi là một kẻ đào mỏ, gả cho một phú nhị đại. Anh ta rất hào phóng, cực kỳ chịu chi tiền cho tôi. Tôi sợ vị thần tài này một ngày nào đó chán tôi, bỏ rơi tôi mà chạy mất, nên hễ có thời gian là lại dính lấy anh làm nũng, nghĩ đủ mọi cách cung cấp giá trị cảm xúc cho anh. Thế nhưng thái độ của người đàn ông đối với tôi trước sau vẫn lạnh nhạt. Tôi không hiểu rốt cuộc là sai ở đâu. Cho đến một ngày tôi phát hiện đoạn ghi chép trò chuyện nhóm giữa chồng tôi và đám bạn thân của anh: 【Anh Giang, dạo này anh với vợ anh thế nào rồi?】 【Vợ cái gì, nói bao nhiêu lần rồi, cô ta chỉ là công cụ để tôi trả thù kẻ thù mà thôi, tôi mù à mà có thể để mắt đến loại phụ nữ tầm thường như vậy.】 【À đúng đúng đúng, quên mất, là cái đứa con riêng tranh gia sản với anh muốn cưới cô ta, anh vì muốn ghê tởm đối phương nên ra tay trước giành lấy cô ta. Trí nhớ tệ thật.】 【Haiz, dạo này tôi bị cô ta làm phiền đến phát điên, ngày nào cũng dính lấy tôi, như thể rời tôi ra là không sống nổi, một chút tự do cũng không có, tôi cũng muốn lật bài không giả vờ nữa rồi.】 Từ đó về sau, tôi hoàn toàn ngoan ngoãn, chủ động đề nghị ngủ riêng phòng, còn thường xuyên lấy cớ tăng ca, giảm bớt số lần gặp mặt anh. Nhưng không ngờ, chồng tôi lại không vui. Một đêm khuya nọ, tôi vừa bước vào nhà, người đàn ông đã đỏ hoe mắt chặn tôi ở cửa, khóc đến môi run rẩy, điên cuồng chất vấn: “Vợ à, nói thật với anh đi, ngày nào cũng về trễ như vậy, rốt cuộc em giấu tình nhân ở đâu rồi!” “Bảo hắn cút đi! Anh có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.” Kẻ chỉ muốn đào thêm chút tiền như tôi: “Cố ý kiếm chuyện sao?”

Nhưng Tôi Chỉ Yêu Tiền Của Anh

4 chương
Hiện đại
Mù nữ Quan Kỳ 3: Quỷ Họa Bì

Tôi là một cô gái mù, ngày thường dùng dải lụa đen che mắt, kiếm sống bằng nghề xem mệnh đoán việc. Vì muốn giúp vị Thái tử ngầm trong giới ngầm Thượng Hải dọn dẹp rắc rối, tôi lên chuyến tàu đến Uyển Châu. Đã lâu không đi xa, để tránh tai họa, trước khi xuất hành tôi đặc biệt xem kỹ ngày hoàng đạo. Tôi vốn nghĩ chuyến đi này sẽ thuận buồm xuôi gió. Nào ngờ, rốt cuộc vẫn xảy ra chuyện. Trong nhà vệ sinh trên tàu, xuất hiện một thi thể nữ không còn gương mặt, phần da mặt đã bị xé nát. Tôi lập tức nhận ra, đây là do quỷ Họa Bì hung dữ nhất trong đám lệ quỷ quấy phá.

Bà Cửu 1: Rắn Chín Miệng

Tôi tên là Vu Thập Tam, giới tính nữ, năm nay mười hai tuổi, là bà đồng nhảy hầu trong làng. Người già trẻ nhỏ trong phạm vi mười dặm đều kính trọng gọi tôi một tiếng Bà Cửu. Bởi vì tại điện Diêm La và dưới trướng Thành Hoàng, tôi đứng hàng thứ chín, Chung Quỳ, Thôi Giác, Hắc Bạch Vô Thường, Nhị Tướng Già Tỏa, Ngưu Đầu Mã Diện đều xem như anh tôi. Có một ngày, một đôi vợ chồng tìm đến nhờ tôi ra mặt, nói rằng con gái họ m/ang t/hai đủ mười tháng, đến lúc sinh nở lại sinh ra cả một ổ rắn…

Bà Cửu 1: Rắn Chín Miệng

4 chương
Linh Dị
Năm Tám Tuổi, Ta Tự Bán Chính Mình

Năm ta lên tám, ta tự bán chính mình, đổi lấy mười lạng bạc. Bạc ấy đem đi bốc thuốc cho nương. Mua áo mới cho đệ đệ. Lại cắt về cho cả nhà một miếng đầu heo. Cha ôm đầu ngồi xổm dưới đất, nén tiếng mà chẳng nói nên lời. Ta nói với cha: “Chỉ cần người còn sống, thì vẫn còn hy vọng.” Mùa đông năm ấy, rốt cuộc ta vẫn bán mình. Sao có thể không bán cho được?

Phu Quân Muốn Hưu Thê, Ta Tiễn Hắn Làm Thái Giám

Ta sinh ra đã lãnh đạm, không giỏi giao tiếp. Năm ta tám tuổi, phụ thân nói với mẫu thân rằng di mẫu đã mang thai cốt nhục của ông. Ông muốn nạp nàng làm bình thê. Mẫu thân khóc lắc đầu. Ta liền hạ dược vào chén trà của di mẫu, một xác hai mạng. Ta tưởng mẫu thân sẽ vui mừng. Nào ngờ bà đánh ta suốt một ngày. Mắng ta máu lạnh vô tình, chẳng khác gì cái người cha đã chết kia của ta. Ta không nói gì. Nửa đêm trèo lên giường của họ, dùng đoản đao áp vào cổ phụ thân để thử từng phân một. Đáng tiếc mẫu thân tỉnh giấc, giữ chặt tay ta, giữ lại cho phụ thân một mạng. Từ đó về sau, họ rất ít khi nói chuyện trước mặt ta. Sau này ta xuất giá. Ba năm sau phu quân và thứ muội nảy sinh tư tình, chuyện vỡ lở ngay trước mặt ta. Hắn nói: “Ta đã hứa với Tranh Tranh, đời này kiếp này chỉ có một đôi, dẫu có làm quỷ cũng không ai chia rẽ được chúng ta.” Chén trà trong tay mẫu thân đột nhiên rơi xuống đất. Phản ứng đầu tiên của bà là hoảng sợ nhìn ta. Còn ta nâng chén rượu, mỉm cười ôn hòa: “Vậy thì cứ theo ý phu quân.” Ngay khoảnh khắc sau, ta rút kiếm của thị vệ, chém thẳng xuống người hắn.

Giữa Ngày Hè Rực Rỡ

Đối tượng xem mắt của tôi là giáo sư đại học, tính cách lạnh nhạt tự chủ. Quen nhau hai tháng rồi, tay còn chưa nắm qua. Tối nay vốn định chuốc say anh, chiếm lấy một nụ hôn thơm ngát. Ai ngờ, tôi đột nhiên nhìn thấy bình luận bay. Bình luận nói tôi là nữ phụ pháo hôi, gia vị cho tình yêu tương lai của nam nữ chính, đến cả bạch nguyệt quang cũng không phải. Giây trước tôi vừa gọi cho Thẩm Kinh Hàn, muốn hẹn anh đi ăn. Giây sau tôi giữ mạng chó, nói chia tay. Thẩm Kinh Hàn xông vào nhà tôi, ném tôi lên giường. “Chia tay? Còn chia nữa không?” “Không… không chia nữa.” Tin lời bình luận bay sẽ chết! Nhưng có một câu nói không sai. Thẩm Kinh Hàn trước mặt là giáo sư, sau lưng là cầm thú!

Giữa Ngày Hè Rực Rỡ

4 chương
Hiện đại
Đừng Để Sự Dịu Dàng Trở Nên Muộn Màng

Đừng Để Sự Dịu Dàng Trở Nên Muộn Màng Sau khi bị quốc gia phân phối cho tôi một cặp anh em thú nhân làm bạn đời. Mỗi tối, tôi đều chuẩn bị hai ly sữa. Anh trai tính tình lạnh nhạt, nhưng luôn lễ phép nhận lấy, dịu giọng nói cảm ơn. Còn em trai thì nóng nảy, thường xuyên làm vỡ cốc, lớn tiếng quát nạt tôi. Tôi vẫn luôn tự cho rằng mình đối xử công bằng, “bưng nước” vô cùng hoàn hảo. Cho đến khi bạn thân tình cờ nhìn thấy, cô ấy do dự một lúc rồi nói: “Cậu không thấy sao? Cách cậu bưng nước như vậy… thực ra rất bất công với người ngoan hơn.” Tôi suy nghĩ suốt cả ngày, cuối cùng nhận ra bạn mình nói đúng. Tối hôm đó. Tôi từ trong bếp đi ra, trên tay chỉ có một ly sữa.