Danh sách truyện đã hoàn thành
Đêm trước Thanh Minh, tôi đang nằm trên giường ký túc xá cày phim thì đột nhiên thấy bạn cùng phòng phát điên như bị ma đuổi, lao thẳng ra ngoài. Tôi sợ xảy ra chuyện nên vội vàng đuổi theo. “Tin tôi thì đi theo tôi!” Vừa đuổi kịp cô ấy, còn chưa kịp hỏi có chuyện gì, cô ấy đã kéo tay tôi chạy một mạch ra khỏi trường. Tôi ôm một bụng hoang mang, cùng cô ấy tạm trú một đêm ở một nhà nghỉ nhỏ ngoài trường. Sáng sớm hôm sau, diễn đàn của trường nổ tung: 【Ký túc xá nữ tòa 6, toàn bộ tử vong!】 【Tin hành lang… nghe nói phòng 304 có hai người trốn khỏi ký túc, có thể còn sống…】 Tim tôi chấn động dữ dội, chiếc điện thoại “pạch” một tiếng rơi xuống đất. Tôi chính là người ở phòng 304!
Tro bụi và Ánh dương
Sau khi phá sản, ba tôi lấy ơn báo oán, ép cậu học sinh nghèo từng được nhà tôi tài trợ cưới tôi. Chúng tôi mỗi ngày đều làm chuyện giường chiếu trong hằn hận, không có tình cảm, toàn là kỹ thuật. Một lần nữa khi tôi sai anh sưởi ấm chân cho mình. Trước mắt đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận. 【Nữ phụ cũng nên biết xấu hổ đi chứ, ngày nào cũng coi nam chính như chó mà sai khiến.】 【Đại tiểu thư vô dụng, ngoài tiêu tiền của nam chính thì chẳng biết làm gì. Rốt cuộc nam chính bao giờ mới ly hôn với cô ta?】 【Đợi nữ chính thanh lãnh tiến thủ là thanh mai xuất hiện, nữ phụ làm loạn khắp nơi, nam chính sẽ chán ghét cô ta thôi.】 【Sau này nữ phụ chỗ nào cũng nhằm vào nữ chính, bị nam chính đuổi khỏi biệt thự, phải nhặt rác mà sống, cuối cùng còn bị xe đâm chết, đúng là hả lòng hả dạ.】 Chân tôi vừa duỗi ra liền lập tức rụt mạnh lại. Tôi nhìn Đàm Tự đang lộ vẻ mất kiên nhẫn. Nuốt nước bọt, nói: “Tôi, tôi đột nhiên thấy không lạnh nữa.”
Sau Khi Tôi Muốn Ly Hôn, Tổng Tài Bỗng Khóc
Sau khi phụ thân bị giáng chức, nhà phu quân tương lai quả nhiên đến từ hôn.
Vân Ý Truyện
Trước đêm Thanh Minh, khi tôi đang nằm trên giường xem phim, bạn cùng phòng bỗng nhiên như phát điên chạy ra ngoài. Tôi lo xảy ra chuyện nên vội vàng đuổi theo. “Tin tôi thì đi theo tôi!” Vừa đuổi kịp cô ấy, còn chưa kịp hỏi đã xảy ra chuyện gì, bạn cùng phòng đã kéo tôi chạy một mạch ra khỏi trường. Tôi mang theo cả bụng nghi hoặc, theo cô ấy tạm qua đêm ở một nhà nghỉ nhỏ ngoài trường. Sáng sớm hôm sau, diễn đàn trường bùng nổ. 【Ký túc xá nữ tòa nhà số 6, toàn bộ t/ử v/ong!】 【Tin hành lang… nghe nói phòng 304 có hai người trốn khỏi ký túc, có thể vẫn còn sống…】 Tim tôi chấn động dữ dội, điện thoại “bộp” một tiếng rơi xuống đất. Tôi sống ở phòng 304!
Ký túc xá nữ tòa nhà số 6
Khi tôi lại một lần nữa chụp ảnh anh trai tôi nấu ăn rồi đăng lên vòng bạn bè. Trước mắt bỗng trôi qua từng dòng đạn mạc. 【Nữ phụ chỉ là em gái nuôi thôi, vậy mà cố sống cố chết trang trí vòng bạn bè thành ảo giác như chính cung của nam chính, còn biết xấu hổ không vậy!】 【Cứ để cô ta khoe đi, dù sao thời gian cô ta khoe cũng không còn nhiều đâu! Anh trai cô ta sắp sửa vừa gặp nữ chính đã trúng tiếng sét ái tình, bắt đầu chuyện tình ngọt ngào rồi. Còn nữ phụ hư vinh này sẽ không ngừng gây chuyện, cuối cùng trở thành kẻ bị vạn người ghét bỏ, chết thảm ngoài đầu đường! Nghĩ thôi đã thấy hả giận!】 Toàn thân tôi run lên, xóa bài đăng vòng bạn bè. Ngoan ngoãn từ đó không dám khoe nữa. Nhưng vào một đêm khuya nào đó, tôi lại nghe thấy anh trai tôi gọi điện thoại: “Mấy cái tạp dề gần đây đã không còn thu hút được sự chú ý của em gái tôi nữa, buộc chặt hơn một chút, thích hợp… lộ ra một chút cũng được.”
Sau Khi Nữ Phụ Hư Vinh Không Còn Gây Chuyện Nữa
Thẩm Ứng Từ từ chối qua lại với tôi, tôi khóc. Thẩm Ứng Từ từ chối ôm tôi, tôi khóc. Thẩm Ứng Từ từ chối hôn tôi, tôi khóc. Ngoại trừ chuyện làm tình, anh gần như đáp ứng mọi yêu cầu của tôi. Ngay khi tôi cho rằng Thẩm Ứng Từ là yêu tôi. Trước mắt bỗng nhiên xuất hiện từng hàng từng hàng bình luận trôi. 【Nữ phụ phiền thật đấy, khóc khóc khóc, suốt ngày chỉ biết khóc, làm màu chết đi được.】 【Nếu không phải nam chính thấy cô ta khóc quá phiền, sớm đã đá cô ta rồi.】 【Cứ để cô ta làm loạn đi, bây giờ cô ta càng tùy hứng, càng làm nổi bật sự ngoan ngoãn hiểu chuyện của nữ chính nhà chúng ta, nam chính mới biết nữ chính tốt thế nào!】
Tôi Là Một Kẻ Hay Khóc
Trong nguyên tác, anh ta bị nữ chính dùng đồ ăn dụ dỗ như dắt một con chó. Chơi chán rồi thì bị vứt bỏ như rác rưởi. Cuối cùng chết đói ngay trong căn biệt thự. Nhưng bây giờ anh lại có thêm tôi. Một cô em gái ruột kén ăn, tham ăn, tính khí khó chiều, lại còn thù dai và cực kỳ nhỏ mọn. Món ăn nhạt một chút hay mặn một chút cũng không ăn. Cơm cứng một chút hay mềm một chút cũng không nuốt. Đồ ăn ngoài không ăn, đồ ăn nhanh không ăn. Không phải anh tự tay nấu thì càng không ăn.
Anh Trai Phản Diện Là Đầu Bếp Riêng Của Tôi
Tôi nhận nuôi một thú nhân kiêu ngạo. Hắn chưa bao giờ cho tôi chạm vào mình. Còn chê tôi nghèo kiết xác, hễ không vừa ý là lại giận dỗi bỏ nhà đi. Lần này đi tìm hắn nữa, bạn tôi khuyên: “Nuôi thú nhân là để mình vui vẻ, đâu phải rước tổ tông về thờ. Hắn không muốn ở bên cậu, thì đổi một người khác sẵn lòng ở cạnh cậu là được rồi.” Lần này tôi không phản bác. Tối hôm đó, tôi mang về nhà một thú nhân khác.
Nhặt Được "Tổ Tông" Về Thờ, Tôi Đổi Ngay Người Khác
Vị hôn phu của tôi thanh tâm quả dục. Nhưng tôi lại là một cô nàng làm nũng có nhu cầu cao, lúc nào cũng dính lấy anh, nũng nịu đòi hôn, lời nói tục tĩu bay đầy trời. Tôi vẫn luôn cho rằng chúng tôi là một cặp đôi bù trừ cho nhau. Cho đến một ngày, trước mắt đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi: 【Nữ phụ này đúng là con vợ làm nũng đáng ghét, đầu óc toàn rác rưởi màu vàng, nam chính người ta sắp họp rồi, vậy mà còn kéo người ta ra hôn hít! Đây chẳng phải là phá rối sao.】 【Có cô ta làm nền, mới càng làm nổi bật tầm quan trọng của việc nam nữ chính là tri kỷ tâm hồn.】 【Nữ phụ cũng đáng thương, kẻ thù quá nhiều, sau khi cha mẹ chết thì hoàn toàn đấu không lại mấy lão cáo già trong công ty, lại còn đắc tội với nam chính, cuối cùng bị ép nhảy lầu, rơi xuống máu thịt be bét……】 【Còn chẳng phải do cô ta ngu xuẩn lại độc ác, đáng đời.】 Tôi sợ hãi đến mức lập tức dừng động tác. Nhưng Tống Hàn Dữ lại nhìn tôi đầy nghi hoặc, giọng trầm thấp: “Sao không hôn nữa?”
Tổng Tài Lạnh Lùng Chỉ Sủng Một Người
Tôi livestream gọi hồn, kết nối với con trai của người giàu nhất. Hắn lấy ra một lá bát tự, tôi nói người sống không gọi được, hắn cười đập bàn, nói đó là bát tự của mẹ ruột hắn đã qua đời nhiều năm. “Bà ấy đang ở tầng hầm thứ ba nhà anh, bà ấy sắp không xong rồi, khuyên anh nhanh chóng đi gặp bà lần cuối.” Hắn cười càng lớn hơn, nói nhà mình chỉ có một tầng hầm, rồi tố cáo phòng livestream của tôi. Tối hôm đó, hắn quỳ trước mặt tôi, cầu xin tôi cứu mẹ hắn. Ấn tinh hóa quan sát, thân thể hóa thành trận, nâng quan cầu phát tài, đinh quan tài bảy tấc, vĩnh sinh không luân hồi. Chuyện này có chút khó xử, cứu thì được, nhưng phải thêm tiền.
Livestream Gọi Hồn 1: Tôi Kiếm Tiền Từ Cõi Âm
Hoàng tử tìm khắp thành cô gái đã làm rơi một chiếc giày thủy tinh. Chị kế trộm giày của tôi, nói dối rằng cô ta mới là người đã nhảy cùng hoàng tử tối qua. Cô ta không biết rằng tối hôm đó hoàng tử đã g/i/ế/t người. Còn tôi là nhân chứng duy nhất.
Ác nhân Lọ Lem
Tôi và thanh mai trúc mã của mình đã kết hôn. Hai năm đầu vợ chồng ân ái, tình cảm cũng quấn quýt như keo như sơn. Cho đến khi anh bắt đầu mở rộng sự nghiệp ở nước ngoài và thường xuyên phải xuất cảnh. Tôi một mình trống trải cô đơn, nuôi một con cún nhỏ và đặt tên là “Bảo Bối”. Anh lại đột nhiên lao về nước, ép tôi lên cửa hôn đến mức tôi thở không nổi. ” Hai người… ở bên nhau bao lâu rồi?” Bao lâu? Với Bảo Bối sao? Tôi đang thầm tính xem đã mấy tháng rồi. Anh lại đột nhiên đỏ vành mắt, giọng mang theo vài phần run rẩy: “Nó giỏi hơn anh sao?” Hả? Anh so mình với… một con cún?