Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Anh Tôi Ra Tay Vì Em Gái Ruột

Anh Tôi Ra Tay Vì Em Gái Ruột Tôi đã sống mười sáu năm trong sự cưng chiều của anh trai, không ngờ lại là con ruột nhà tài phiệt bị trao nhầm. Ngày cậu ấm nhà họ Thẩm đến tìm, anh tôi khóc như th/ằng ng/ốc. “Hu hu hu trời sập rồi! Con bé mà tôi khoe suốt mười sáu năm qua hóa ra không phải em ruột tôi!” “Em phải nhớ kỹ! Tuy anh không phải anh ruột, nhưng chỉ có anh mới là người yêu em nhất!” “Trong mấy bộ truyện về con ruột con nuôi người ta đều nói rồi, cái tên anh trai ruột của em chắc chắn sẽ bênh đứa con nuôi! Còn móc tim móc gan em ra cơ!” “Em nhất định phải mang theo quyển Cẩm nang sinh tồn của con ruột nhà tài phiệt anh viết cho em! Nếu bị b/ắt n/ạt thì về tìm anh! Anh đã nuôi sẵn mười sáu con bò, mười sáu con dê, mười sáu con heo cho em rồi!” Cậu ấm nhà họ Thẩm nổi gân xanh đầy trán: “Có ai nói là không cho anh đi theo đâu!” Anh tôi lập tức im bặt, sau đó hí hửng khoác tay tôi: “Ha ha! Em gái, mình dọn đồ lên thành phố thôi! Anh đưa em đi càn quét giới nhà giàu! Quét sạch con con ruột giả!” Tôi không dám ho he nửa câu vì cái “con ruột giả” trong miệng anh… chính là em gái ruột của anh ấy.

Anh Tôi Ra Tay Vì Em Gái Ruột

4 chương
Hiện đại
Cuối Cùng Em Sẽ Sống Vì Mình

Cuối Cùng Em Sẽ Sống Vì Mình Tôi mở sổ đỏ ra, cả người lập tức chết lặng. Trên đó ghi rõ ràng tên Giang Tu Vũ. Giang Tu Vũ, em chồng của tôi. Cái thằng suốt ngày ăn bám bố mẹ, ba mươi tuổi rồi vẫn ngồi lì ở nhà chờ cơm rơi vào miệng, một kẻ vô dụng. Mà căn nhà này, là dùng một triệu tệ tiền hồi môn của tôi để mua. “Vãn Vãn, em sao thế?” Giang Tu Viễn từ trong bếp bước ra, thấy sổ đỏ trong tay tôi, sắc mặt anh ta lập tức tái mét. Tôi giơ sổ đỏ lên, giọng run rẩy: “Giang Tu Viễn, đây là chuyện gì?” …

Cuối Cùng Em Sẽ Sống Vì Mình

8 chương
Hiện đại
Bạn Gái Nhặt Ve Chai, Bạn Trai Đào Mỏ

Bạn Gái Nhặt Ve Chai, Bạn Trai Đào Mỏ Khai giảng đại học, trong mục “Nghề nghiệp của phụ huynh” ở phiếu giới thiệu bản thân, tôi điền: “Nhặt ve chai”. Cả lớp ồ lên cười, bảo tôi là đứa lớn lên trong bãi rác. Chỉ có một người bạn gia cảnh giống tôi, cậu ấy nói: “Ba tớ làm nghề đà/o mỏ.” Thế là chúng tôi như tìm được tri kỷ, cùng khổ mà đồng cảm, nhanh chóng trở thành bạn thân, chuyện gì cũng kể nhau nghe. Chúng tôi học cùng nhau, làm thêm cùng nhau. Cùng đứng trước cổng trường gọi set tiết kiệm ở McDonald’s hay kem giá rẻ ở Mixue. Có lần cậu ấy nghiêm túc nhìn tôi, nâng mặt tôi lên rồi nói: “Diểu Diểu, yên tâm, tớ sẽ cho cậu một cuộc sống tốt.” Tôi cũng thành thật đáp lại: “Tiểu Bạch, cậu cũng yên tâm, tớ sẽ nỗ lực hết mình.” Cho đến lễ tốt nghiệp, tôi lái chiếc Porsche Panamera đến trường, nhìn thấy tên bạn trai rẻ tiền của mình bước xuống từ một chiếc Ferrari. Tay tôi đang cầm ba quyển sổ đỏ định cầu hôn, mà mặt thì méo xệch: “Cái tên trai nhà nghèo, hiền lành, đẹp trai, chăm chỉ năm xưa của tôi đâu rồi?” Còn cậu ấy, người đang cầm nhẫn kim cương to đùng và một bản giấy tặng tài sản, cũng sững sờ: “Còn cô gái mạnh mẽ, độc lập, sống bằng nghề nhặt ve chai năm đó của tôi đâu rồi?”

CHỒNG ONLINE LÀ SẾP NGOÀI ĐỜI

CHỒNG ONLINE LÀ SẾP NGOÀI ĐỜI

5 chương
Hiện đại
Ánh Hà

Ánh Hà Ngày thiếu gia thành thân, tân phu nhân đã đuổi ta ra khỏi phủ. Ở Hầu phủ mười một năm, hành lý cuối cùng cũng chỉ có một gói đồ nhỏ. Tân phu nhân là tiểu thư của danh gia vọng tộc họ Thôi, ánh mắt nhìn ta vừa cao ngạo lại vừa mang theo một tia thương hại. “Ngươi đừng trách ta, ta biết ngươi lớn lên cùng phu quân.” “Chàng coi trọng ngươi, ta không dám đánh cược.” Ta không nói gì, chỉ quỳ xuống dập đầu lạy nàng. Phải cố gắng lắm mới kìm được nụ cười ở khóe miệng. Nào có gì đâu, phu nhân, ta còn phải cảm ơn người mới phải. Dù sao trước đó ta đã nói rất nhiều lần, vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta đã lên kinh ứng thí, chẳng mấy chốc sẽ đến chuộc thân cho ta về thành thân. Nhưng thiếu gia không tin, cứ khăng khăng nói ta ghen nên mới lừa hắn, còn nói sau khi cưới sẽ nạp ta làm thiếp. Hắn đâu biết, nô tỳ sẽ không ghen đâu. Ta và hắn chưa bao giờ bình đẳng, nói gì đến tình yêu?

Ánh Hà

7 chương
Chữa Lành
Cút Đi, Đây Không Phải Trạm Rác

Trò chơi nói thật, cô bạn thân khác giới của chồng nhả khói th//u//ốc, nói: “Ngày đó tôi với Trần Việt Xuyên thề kết nghĩa huynh đệ, đến lông chỗ đó cũng buộc vào nhau mà thề.” Thấy sắc mặt tôi sa sầm, cô ta quay sang nhìn tôi: “Sao thế, con dâu, có ý kiến gì à?”

Cút Đi, Đây Không Phải Trạm Rác

4 chương
Hiện đại
Kiếp Nạn Trùng Sinh

Kiếp Nạn Trùng Sinh Vì cứu hoàng hậu, ta tổn hại thân thể, con nối dõi khó bề có được. Thế mà ngay hôm sau khi cầu tự tại chùa Hộ Quốc, ta lại nhặt được một đôi hài tử. Phu quân nói, tựa như Bồ Tát thương ta thiện lương nên ban cho đầy đủ cả nhi nữ. Ta cũng cho là vậy. Bèn không tiếc sức vì con trai mà mưu cầu chức vị cao sang, lại lấy ân tình cứu hoàng hậu giúp con gái trở thành trắc phi của thái tử. Chỉ là, vào lúc bọn chúng toại nguyện, ta lại trọng bệ/nh không dậy nổi. Cho đến khi thố/i nát trên giường bệnh, ta mới hay biết một sự thật. Đôi nhi nữ kia, đều là cốt nhục của thanh mai trúc mã với phu quân ta. Sau khi tận dụng hết giá trị của ta, bọn họ liền c//h.ặ t tay c//h.ặ chân, c/ắt t/ai k h.o/é/t lưỡi, bắt ta mở to mắt nhìn chúng chiếm cứ tổ ấm, hưởng thụ cuộc đời mỹ mãn. Khi đó, nữ nhân kia mặc y phục của ta, sống trong vinh hoa phú quý của ta, sánh vai bên phu quân ta, từng ngày từng ngày đều không quên rót cho ta đ/ộc dược xuy/ên r/uột, dùng k/im nhọ/n, d a..o sắc giày vò thân thể ta, từng tấc da thịt bị c/ắ/n x..é đến rỉ m á/u. Ta sống không bằng ch .t. Đôi nhi nữ mà ta một lòng đối đãi chân thành lại mỉm cười khinh miệt, nói: “Đây là cái giá ngươi phải trả vì dám mơ tưởng đến dung mạo của phụ thân chúng ta, khiến cốt nhục phân ly, làm mẫu thân ta âm thầm chịu đựng bao năm.” “Tiện phụ, để chúng ta phải cúi đầu gọi ngươi là nương suốt mười mấy năm, thì từ nay về sau, ngươi hãy lấy cả đời sống không bằng s/úc si/nh mà đền trả đi.” Phu quân ta là Mạnh Tuấn, nhìn ta rơi vào cảnh bi thảm, lại chỉ cao cao tại thượng mà cười lạnh: “Bị cả một nhà chúng ta xoay như chong chóng, cảm giác thế nào? Không có Kim Cang trợ oai, ngươi dám mơ mộng có tâm Bồ Tát? Không biết nên nói ngươi ngu, hay nên cười ngươi đáng kiếp.” “Tiếc rằng, Như Ý quá mềm lòng, còn để lại cho ngươi một mạng, ngươi nên biết ơn mới phải.” Thân tâm ta kiệt quệ, cuối cùng nhân lúc bọn chúng sơ ý, ta hất đổ chân đèn, thi/êu thân t/ự t.ận. Đời này, nhìn nữ hài đang gào khóc trong tã lót trước mắt, ta bật cười lạnh lẽo: “Nhìn mặt mũi sáng sủa như vậy, bán cho tú bà để nó kiếm bát cơm cũng được.”

Kiếp Nạn Trùng Sinh

6 chương
Cổ Đại
Ba Mẹ Tôi Đem Hết Tài Sản Cho Anh Họ

Ba Mẹ Tôi Đem Hết Tài Sản Cho Anh Họ Tôi tiện miệng hỏi một câu: “Ba mẹ còn bao nhiêu tiền tiết kiệm vậy?” Câu hỏi vừa dứt, sắc mặt ba mẹ lập tức thay đổi, ánh mắt cảnh giác nhìn tôi: “Hỏi cái đó làm gì?” Thấy thái độ của họ như vậy, những lời định nói ra miệng tôi đành nuốt ngược trở lại. Hôm sau, họ gọi anh họ đến nhà. Ngay trước mặt tôi, họ ký giấy tặng toàn bộ căn nhà cho anh ấy. Sau đó còn cảnh cáo tôi: “Con gái sớm muộn gì cũng phải lấy chồng, gái gả đi rồi chẳng khác gì bát nước hắt đi. Sau này có anh họ mày nuôi tụi tao rồi, mày đừng có mơ lấy được đồng nào.” Tôi không khóc cũng không làm ầm lên. Chỉ lặng lẽ nhìn tám mươi triệu trong tài khoản ngân hàng vừa mới chuyển khoản tới, thở dài một hơi: “Ba, mẹ, con tôn trọng quyết định của ba mẹ.”

Thê Tử Của Thần

Đương kim thánh thượng yêu thích t/hê tử người khác, hôm vi hành nọ, hắn để mắt tới đại tẩu ta đang mang thai 6 tháng. Đại tẩu sống ch .t p h/ả.n kháng, làm bị t.hư/ơng long thể, hắn liền đem nữ tử thôn quê không biết điều ấy thư/ởng cho binh sĩ dư/ới trướng. Đại tẩu bị mấy người thay nhau h à..n/h h .ạ đến ch .t, cuối cùng một x /á.c 2 mạng. Đại ca ta đôi mắt đ/ỏ r//ự c, điên cuồng lao tới muốn liều mạ/ng với cẩu hoàng đế, còn chưa kịp đến gần đã bị l o..ạ/n đa/o c.h é//m ch .t. Hắn còn sai người c/h..ặ t đầu đại ca, ném cho l.ũ c/hó hoa/ng phâ/n thâ/y. Vị đế vương cao cao tại thượng kia không hề hay biết, trong căn nhà ti/ện dân mà hắn khinh rẻ ấy, vẫn còn một tiểu muội đang tha thiết ngóng trông bọn họ trở về. Về sau, tân khoa trạng nguyên vừa thành thân, thê tử lạc bước vào ngự hoa viên, bất cẩn đ â./m sầ/m vào thánh thượng.

Thê Tử Của Thần

5 chương
Cổ Đại
Em Không Phải Ánh Sáng – Em Là Mặt Trời

Em Không Phải Ánh Sáng – Em Là Mặt Trời Thẩm Dự Châu, truyền kỳ của khoa ti/m mạch. Mỗi ca phẫu thuật của anh đều như một phép màu nhảy múa trên trái tim người bệnh. Nhưng có một bí mật, chỉ mình tôi biết, nếu không có tôi, anh ta thậm chí không thể hoàn thành nổi ca v//á v.a n tim cơ bản nhất. Anh chưa từng cho bất kỳ ai khác bước vào vùng “trợ thủ số một” mà anh yêu cầu tuyệt đối tập trung trong lúc phẫu thuật. Chiếc d a/o m..ổ đặc chế đánh dấu cột mốc hợp tác đầu tiên giữa chúng tôi cũng chưa từng cho ai khác chạm vào. Cho đến hôm ấy, tôi thấy thực tập sinh mới, cô ta mặc bộ đ/ồ phẫu thuật dự phòng vốn thuộc về tôi, cầm con d a..o đó, đứng ở vị trí lẽ ra là của tôi trên bàn m/ổ. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra, cô thực tập sinh đó chính là mối tình đầu mà anh ta vẫn canh cánh trong lòng bao năm qua. Tôi quyết định rút lui. Nhưng khi biết tôi chuẩn bị nhận lời mời từ một bệnh viện đối thủ, mang theo toàn bộ kỹ thuật cốt lõi, anh đỏ mắt, chặn tôi lại. Anh nói, anh không thể mất tôi.

Dân Quê Nhưng Không Dễ Bắt Nạt

Dân Quê Nhưng Không Dễ Bắt Nạt Bố bạn trai đưa ra ba điều kiện để tôi bước vào nhà họ: Phải man/g thai trước khi cưới, để chứng minh tôi có khả năng sinh con. Khi thai được 6 tháng, phải chứng minh đứa bé là của con trai ông ta. Ch/ửa hoa/ng thì xấu mặt, mẹ bạn trai sĩ diện, nên khỏi tổ chức đám cưới luôn. Tôi bảo anh ta nên đi bệnh viện khám n/ão đi thì hơn. Bạn trai lại nói: “Đây là nhượng bộ lớn nhất của ba mẹ anh rồi. Ai bảo em là dân quê chứ?”

Dân Quê Nhưng Không Dễ Bắt Nạt

4 chương
Hiện đại
Hạnh Phúc Vô Song

Hạnh Phúc Vô Song Ta có một tấm lụa đỏ. Làm áo cưới thì quá nhỏ, chỉ đủ dùng để thêu khăn trùm đầu. Đó là vật mà ta dành dụm nhiều năm, mới có thể mua được. Ta cẩn thận cất dưới đáy rương, chờ ngày Triệu Chi Hành cưới ta sẽ lấy ra dùng. Nhưng Triệu Chi Hành chưa kịp cưới ta, đã thu nhận người thanh mai mới góa phụ. Tấm lụa đỏ, trở thành khăn tay mới trong tay nàng ta. Ta lo lắng, nhất thời xông tới đoạt lại. Lại bị Triệu Chi Hành đ/ẩy ng/ã xuống đất. Khi hắn đỡ ta dậy, còn không quên răn dạy: “Một tấm vải mà thôi, nàng cũng muốn làm tổn thương người khác? “Nay trong nhà không thiếu tiền, mua lại là được.” Ta tránh khỏi tay hắn, đứng dậy tá/t hắn một cái. Rồi bình tĩnh mở miệng đề nghị hủy hôn. Triệu Chi Hành ôm má, sửng sốt hỏi: “Chỉ vì một tấm vải, nàng đá/nh ta, còn đòi h/ủy h/ôn?” “Đúng, chỉ vì một tấm vải.”

Hạnh Phúc Vô Song

4 chương
Cổ Đại