Danh sách truyện đã hoàn thành
Tình Yêu Không Có Lan Can Vào ngày sinh nhật, bạn trai hẹn tôi đi ngắm biển ngắm mây. Anh ta đứng bên lan can sát mép vực, vẫy tay gọi tôi. Ba người bạn nối khố của anh ta cũng có mặt. Mọi thứ trông có vẻ bình thường. Tôi không chút đề phòng mà bước tới. Anh ta đột ngột bế bổng tôi lên cao. Tôi cao một mét sáu, còn anh ta một mét chín. Anh ta dùng hai tay nâng tôi lên, đưa tôi ra ngoài lan can. Bên dưới là vực sâu vạn trượng. Mỗi lần cánh tay anh ta khẽ run lên, tim tôi lại co giật từng hồi. Ba người bạn kia thì vỗ tay, huýt sáo cổ vũ. Tôi sợ đến mức không dám nhúc nhích. Chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, cuối cùng anh ta cũng đặt tôi trở lại mặt đất. Hai chân tôi mềm nhũn. Vậy mà anh ta chỉ mím môi cười, quỳ một gối xuống đất, lấy một chiếc nhẫn ra, gương mặt vô cùng thâm tình nói: “Nhiên Nhiên, lấy anh nhé.” “Em có thể hoàn toàn tin tưởng anh.” “Giống như vừa rồi, cho dù có nguy hiểm thế nào, anh cũng sẽ không bao giờ buông tay em ra.” Ba người bạn kia đồng loạt hô vang: “Đồng ý đi! Đồng ý đi!” Tôi dốc hết sức, tung một cú đá thẳng vào người anh ta, rồi thốt ra câu chửi thề đầu tiên trong đời: “Lấy ông nội nhà anh!” “Đồ thần kinh!”
Tình Yêu Không Có Lan Can
Ngày Em Thay Váy Cưới Đêm trước lễ cưới, vị hôn phu của tôi nhờ cô thực tập sinh đi làm hộ giấy đăng ký kết hôn. Nhưng khi nhận được giấy tờ, cái tên được ghi trên đó… lại là của thực tập sinh. Hắn chỉ lạnh nhạt liếc qua: “Ồ, là do Vi Vi bất cẩn, làm nhầm thông tin thôi.” “Để hôm khác làm lại tờ khác là được.” Tôi không thể tin nổi. Chỉ một câu “bất cẩn” nhẹ hẫng vậy thôi mà hủy hoại cả hôn nhân đời tôi sao? Nhưng tôi không khóc cũng không làm loạn, vẫn tiếp tục yên lặng chuẩn bị hôn lễ. Đến ngày cưới, khi nhìn thấy chú rể đang trao nhẫn cho tôi trên sân khấu, sắc mặt vị hôn phu trắng bệch: “Không phải anh đã bảo em làm lại giấy kết hôn rồi sao? Em chưa làm à?” Tôi tỏ vẻ hối lỗi: “Đều tại em bất cẩn, nhận nhầm chú rể mất rồi. Hay để lần sau nhé?” …
Ngày Em Thay Váy Cưới
Không Còn Là Cái Bóng Ngày kỷ niệm kết hôn. Tạp chí quốc tế hàng đầu vừa đăng tải bài báo trang bìa mới nhất. Bài luận văn đủ sức làm chấn động cả giới học thuật, nhưng ở phần tác giả lại là một cái tên xa lạ với tôi – Lâm Sở Sở. Mà cô ta chính là học trò đắc ý nhất của chồng tôi – Cố Tri Ngôn. Tôi nhìn tin nhắn mà Cố Tri Ngôn gửi đến cách đây mười phút: 【Vãn Khanh, tối nay nhóm nghiên cứu có buổi hội thảo quan trọng, kỷ niệm ngày cưới chúng ta để hôm khác bù nhé.】 Tôi mở tập tin PDF của bài luận văn ấy, chụp lại toàn bộ bản thảo gốc để lưu trữ. Rồi bấm gọi cho luật sư sở hữu trí tuệ.
Không Còn Là Cái Bóng
Toan Tính Của Bà Nội Bà nội tôi từng suýt chút nữa hại ch/ết tôi.Mẹ tôi từng tuyên bố rằng, nếu bà ta còn dám bước chân vào nhà thêm một lần nào nữa, bà ấy sẽ ly hôn với bố tôi.Bố tôi khi ấy thề sống thề ch/ết rằng sẽ không bao giờ có chuyện đó.Vậy mà chưa được nửa năm, trí nhớ của ông ấy lại “vô tình” gặp sự cố.Mẹ vừa mới nói tuần sau sẽ đi công tác hai tháng.Chân trước mẹ tôi còn chưa rời khỏi cửa, chân sau bố tôi đã lén đón bà nội về nhà.Ông ta vừa xoa đầu tôi vừa dịu giọng giải thích:“Bà nội dạo này sức khỏe không tốt, phải đến bệnh viện kiểm tra.Bố lại bận việc, không chăm lo cho con được, để bà nội nấu cơm cho con ăn cũng tiện.”
Toan Tính Của Bà Nội
Bạn Gái Của Tổng Tài Cũng Phải Tăng Ca Quên không nhắn chúc ngủ ngon cho bạn trai, anh ta lại lần nữa đề nghị chia tay. “Suốt ngày chỉ biết cái thực tập chết tiệt của em thôi!” “Tần Tư Vũ, em tin không, chỉ cần một câu nói của anh là có thể khiến em không sống nổi ở Thượng Hải!” Vì được nhận chính thức, tôi đã tăng ca liên tục ba tháng rồi. Tôi mệt mỏi cúp máy. Trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận bay: 【Bảo bối làm sao vậy? Không những không xin lỗi mà còn cúp máy trước nam chính! Quá đáng thật!】 【Nam chính đã cố thức muộn thêm nửa tiếng chỉ để chờ một câu “chúc ngủ ngon” của cô ấy! Bề ngoài thì dữ dằn thế thôi, chứ thật ra cứ ngóng trông câu “chúc ngủ ngon” của bảo bối mãi.】 【Nam chính đúng là kiểu kiêu ngạo ngoài mặt, nhưng đằng sau lại âm thầm gọi điện cầu xin cả bố mình giúp bạn gái đấy.】 【Chúng tôi – những người có tính cách né tránh đều như vậy, không có cảm giác an toàn, phải xác nhận đi xác nhận lại mới được.】 Đang do dự thì tôi nhận được tin nhắn từ phòng nhân sự: 【Cô Tần, hiện tại chỉ tiêu được nhận chính thức ở Thượng Hải đã đầy, cô có muốn cân nhắc chuyển sang Thâm Quyến không?】
Bạn Gái Của Tổng Tài Cũng Phải Tăng Ca
Xin Lỗi, Em Không Còn Yêu Anh Nữa Sau khi mang thai, tôi thấy thèm ăn món bạch tuộc viên trước cổng trường đại học nên bảo chồng lái xe đưa tôi đi mua. Xếp hàng hơn mười phút, phần cuối cùng lại bị một cô gái chen ngang mua mất. Tôi không vui, kéo cô gái lại chất vấn tại sao lại chen hàng. Cô lập tức lau nước mắt, khóc sụt sịt: “Chị ơi! Chị đừng làm khó em, em phải vội đi học.” Tôi còn chưa kịp mở miệng tiếp thì chồng tôi – người vừa quay lại sau khi đỗ xe lại chen ra khỏi đám đông đang vây xem rồi kéo tôi đi: “Buổi sáng sớm không yên, đòi đi ăn mấy viên bạch tuộc này làm gì!” “Giờ còn gây khó dễ cho một nữ sinh! Em không thấy mất mặt à? Em càng lúc càng vô lý rồi!” Trong khoảnh khắc đó, tôi lạnh cả sống lưng, cảm thấy người đàn ông trước mắt bỗng trở nên xa lạ.
Xin Lỗi, Em Không Còn Yêu Anh Nữa
Quả Báo Của Kẻ Bội Bạc Tám năm sau, tôi phát hiện Trì Yến nuôi tình nhân bên ngoài. Khi bọn họ quấn lấy nhau, ả tiểu tam đắc ý nói: “Người đàn bà già cỗi, cứng nhắc như chị thì lấy gì tranh với tôi chứ?” Tôi chỉ khẽ cười. Người phụ nữ lớn tuổi chẳng còn gì đáng khoe khoang, chỉ là tâm cơ đủ sâu, thủ đoạn đủ độc.
Quả Báo Của Kẻ Bội Bạc
Không Thẹn Với Lòng Tôi và Lục Minh là đôi vợ chồng trẻ đã bên nhau từ thuở học sinh. Từ chiếc áo đồng phục đến chiếc váy cưới, từ tầng hầm chật hẹp đến căn biệt thự riêng biệt, chúng tôi đã đi cùng nhau suốt 12 năm. Tôi từng nghĩ rằng hôn nhân của chúng tôi vững như bàn thạch, cho đến khi tôi phát hiện anh ấy ngo/ại tìn/h. Hôm đó, anh đang ở bệnh viện cùng tôi chờ sinh, thì có một cuộc điện thoại gọi đến. Giọng cô gái bên kia run rẩy nức nở, khẩn thiết cầu xin Lục Minh đến với cô ta. Lục Minh ngập ngừng một lúc rồi quay người… bước ra khỏi phòng bệnh. Anh bỏ lại đứa con chưa chào đời. Bỏ lại người vợ đã cùng anh đi hết 12 năm cuộc đời. Và bỏ lại luôn cả mái ấm mà chúng tôi đã vất vả mới gây dựng được.
Không Thẹn Với Lòng
Bạn Trai Đào Mỏ Vu Khống Tôi Hám Tiền Tôi lướt thấy một bài đăng thế này: 【Dẫn bạn gái đi ăn lẩu Haidilao, tôi còn chưa động đũa, cô ấy đã ăn mất mấy miếng.】 【Lần nào tôi cũng trả tiền, lần nào cô ấy cũng ăn nhiều, không phải tôi không chi nổi, mà cảm thấy cô ấy cứ thích chiếm phần.】 Tôi bĩu môi. Bạn trai mà keo kiệt thế thì chia tay sớm cho khỏe. Bình luận phía dưới cũng không làm tôi thất vọng: 【Chia tay ngay đi, không sợ cô ấy ăn tới khi anh sạt nghiệp à?】 【Mang bài này đưa cho bạn gái anh xem luôn đi, để sau này ra ngoài ăn, cô ấy quỳ xuống nhặt rau rơi mà ăn, chắc anh mới hài lòng nhỉ.】
Bạn Trai Đào Mỏ Vu Khống Tôi Hám Tiền
Tiệc Mừng Không Mời Cha Cháu trai đậu đại học với thành tích vượt ngoài mong đợi, mẹ nói muốn tổ chức tiệc mừng ở nhà hàng do tôi làm chủ. Sau khi bàn bạc với chồng, vợ chồng tôi quyết định chỉ lấy giá gốc. Trong quá trình đặt thực đơn, tôi cũng đã xác nhận kỹ giá từng món ăn, rượu bia với chị dâu. Nhưng đến khi tiệc mừng kết thúc suôn sẻ, mẹ lại chặn chị dâu đang rút ví: “Vân Vân nó nói rồi, tiệc mừng cháu đậu đại học này là cô nó bao hết. Con đừng khách sáo.” Tiếng thông báo “Khách hàng đã hủy thanh toán” vang lên như tiếng sét bên tai tôi. Tôi không tin nổi, nghẹn họng: “Anh chị có nhiều khách, đãi tận ba mươi bàn, mà anh cả lại sĩ diện, đặt toàn món tốt. Chỉ tính giá gốc cũng phải một triệu rưỡi một bàn, ba mươi bàn là bốn mươi lăm triệu rồi.” “Nhà em làm ăn buôn bán, không cần kiếm lời của anh chị, nhưng ít nhất cũng không thể lỗ vốn chứ?”
Tiệc Mừng Không Mời Cha
Hoán Hôn Nha Hoàn Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên ta làm chính là đưa nha hoàn mà đại ca tặng ta… đến dự yến mừng thọ của đại bá. Đời trước, được đại ca trợ giúp, Lâm Nguyệt Như đã đội mũ phượng, mặc giá y của ta, thay ta gả vào hầu phủ trong ngày thành thân. Còn ta, bị đại ca h/ạ đ/ộc làm c.â m, dùng thu/o^c mê đưa đến một nơi xa xôi, gả cho một lão già độc thân. Lão là thương nhân tham tiền háo sắc, sau khi chơi chán, lại bán ta cho k/ỹ việ/n hạ đẳng với giá mười lượng bạc. Nơi đó, nữ nhân mỗi ngày phải tiếp ít nhất 20 khách. Chưa đầy nửa tháng, ta vì bị hành hạ quá độ mà bệnh ch .t. Còn Lâm Nguyệt Như, từ thân phận nha hoàn, một bước lên trời, trở thành nghĩa nữ của tướng quân phủ, phu nhân hầu phủ. Phu quân sủng ái, nhà chồng che chở, sống đời khiến ai ai trong kinh thành cũng ngưỡng mộ. Khi ta mở mắt ra lần nữa, lại quay về đúng ngày mà đại ca đưa Lâm Nguyệt Như tới viện ta.
Hoán Hôn Nha Hoàn