Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Tâm Hóa Tro Tàn

Tâm Hóa Tro Tàn Đêm trở thành hoàng hậu, ta đã có một cơn ác mộng. Hoàng hậu thất đức, trầm mê tà thuật, bị phế truất nhốt vào trong lãnh cung lạnh lẽo. Hoàng thượng, người hôm nay tự tay đội mũ phượng quan cho ta, sắc mặt lạnh như băng ban thánh chỉ, ôm lấy phi tần mới Dung Phi của hắn dứt khoát rời đi. Chỉ còn một mình ta sắc mặt khô héo, tóc tai bù xù, giống như người phụ nữ điên bị nhốt trong lãnh cung không thấy ánh sáng mặt trời. Một năm sau, Dung Phi trở thành hoàng hậu mới.

Tâm Hóa Tro Tàn

4 chương
Báo Thù
Đổi Mặt Báo Thù

Đổi Mặt Báo Thù Mẹ tôi là một phục vụ làm việc trên du thuyền. Chỉ bởi vì lớn lên giống công chúa Bắc Kinh nên đã bị khoét mất mắt, chết đuối dưới biển. Công chúa nhỏ bồi thường 200 vạn, tôi không hề chớp mắt nhận lấy, ký xuống bản thỏa thuận. Hàng xóm đều nói: “Mệnh của Quế Phương thật khổ!”. “Cực cực khổ khổ nuôi ra một con sói mắt trắng, vậy mà cầm lấy tiền mua mạng của mẹ ruột để đem đi phẫu thuật thẩm mỹ!” Tôi không nói lời nào. Khuôn mặt này, chính là dựa theo khuôn mặt của công chúa nhỏ Bắc Kinh, đại minh tinh Sầm Thiến Ninh. Tôi muốn dùng bộ dạng mà cô ta chán ghét nhất này, một khuôn mặt giả giống y hệt cô ta. Đoạt lấy mọi thứ từ cô ta!

Đổi Mặt Báo Thù

4 chương
Báo Thù
Tuế Tuế Niên Niên Đều Là Nàng

Tuế Tuế Niên Niên Đều Là Nàng Việc đầu tiên ta làm sau khi được tái sinh. Chính là cầm thuốc độc xông đến tiệm bánh bao ở phía Tây thành. Tên thanh niên bán bánh bao kia mới chính là thái tử lưu lạc nơi dân gian. Không lâu sau, hắn sẽ cùng thanh mai của mình trở về hoàng cung. Trước tiên giết chết thái tử giả, sau đó hành hạ thái tử phi. Ngày thái tử phi chết, tuyết rơi đầy trời, phủ trắng xóa mặt đất đã nhuốm đỏ. Ta chính là thái tử phi xui xẻo đó. Không ngờ, lại đụng phải thái tử giả cầm kiếm đuổi đến trước cửa tiệm bánh bao. Ta nhướng mày: “Thế nào? Cùng nhau?”

Kẹo Sữa Và Bánh Gato

Kẹo Sữa Và Bánh Gato Tôi chia sẻ sở thích với giáo thảo (*). (*) nam sinh vừa đẹp trai, vừa học giỏi Cậu nói cậu thích sưu tầm vòng trầm hương. Còn ám chỉ với tôi tháng sau sinh nhật cậu. Tôi gật đầu: “Đã hiểu.” Tôi quay đầu bán tin tức này cho cô gái nhà giàu nhất lớp, kiếm được một ngàn tệ. Hôm sinh nhật Cận Giác, cậu tức giận gọi điện thoại cho tôi: “Tất cả mọi người đều đến, cậu đâu rồi?” Một giây sau tôi đẩy cửa bước vào: “Chào cậu, bánh sinh nhật của cậu đã đến, mời cậu kiểm tra và kí nhận.” Hai má Cận Giác ửng đỏ: “Cậu… đặc biệt mang bánh gato đến cho mình sao?” “Đúng vậy đúng vậy!” Tôi quay đầu nhìn cô gái con nhà giàu kia: “Cảm ơn Chu đại tiểu thư đã tặng hai trăm tệ tiền ship!”

Kẹo Sữa Và Bánh Gato

4 chương
Hiện đại
Ánh Trăng Soi Sáng Mình Ta

Ánh Trăng Soi Sáng Mình Ta Thái tử điện hạ cùng ta ân ái bảy năm, trong lúc lưu lạc ở dân gian thì mất trí nhớ. Chàng yêu một đoá sơn trà hoang dã tự do sinh trưởng ở thôn quê. “Nguyên Ninh, từ đầu đến cuối ta đều không hiểu, tại sao trước kia ta lại thích nữ tử vô vị như ngươi.” Ta không khóc không làm loạn, giữ vững tôn nghiêm của quý nữ vọng tộc, thiêu rụi từng món đồ trước kia chàng tặng ta, nào là bút lông sói, bùa bình an, hoa dành dành khắp vườn… Chàng thở phào nhẹ nhõm, cho rằng cuối cùng ta cũng buông bỏ. Chàng bắt đầu ngày càng sa đọa, cũng đối xử tốt với hoa sơn trà hoang dã đó hơn. Cho đến lúc chàng nhớ lại tất cả. Canh giữ trước sân vườn nay đã trơ trọi của ta, không dám vượt qua lôi trì nửa bước. Sau đó, nhìn ta từ từ tương tư thành bệnh, lao lực quá độ trong những năm qua. Dần dần giống như đèn dầu đã cạn…

Ánh Trăng Soi Sáng Mình Ta

5 chương
Cổ Đại
Chọc Giận Nữ Thần

Chọc Giận Nữ Thần Ta cùng Thái Hoa Đế Quân trải qua chín mươi chín tình kiếp. Hắn và ta cùng nhau trở về Cửu Trùng Thiên, vĩnh viễn không chia lìa. Ta từng nghĩ rằng tình yêu ở kiếp chín mươi chín không thể đạt được nhưng cuối cùng đã viên mãn. Cho đến khi trên đá Tam Sinh xuất hiện tên chân mệnh thiên nữ của hắn. Hắn vô cùng sủng ái Liễu Như Yên, vì nàng ta mà xuống tay lột đi tiên cốt của ta. “Tô Ly, ngươi chẳng qua chỉ là một phàm nhân, chết chỉ là chết, còn Như Yên chính là chân mệnh thiên nữ của ta!” Vào ngày đại hôn của họ, ta mang thai đứa con của Thái Hoa, kéo thân thể tàn tạ nhảy xuống Tru Tiên Đài. Thái Hoa Đế Quân lại điên rồi.

Chọc Giận Nữ Thần

3 chương
Báo Thù
Thuật Ngự Rắn Của Yến Yến

Thuật Ngự Rắn Của Yến Yến Thời điểm ta đang giặt quần áo, trên mặt nước bỗng nhiên trôi đến một mỹ thiếu niên sắp chết. Về sau hắn trở thành phu quân của ta. Nhưng vừa biết tin ta có thai, hắn liền mất tích. Nửa năm sau, quan phủ đưa ta vào cung. Ta bị giam cầm, chịu đủ mọi sự lạnh lẽo, đói khát và nhục nhã, cùng với đứa trẻ trong bụng cùng nhau chết thảm. Chỉ vì thế nhân giai truyền hắn đăng cơ là do được trời ban mệnh, được thần linh phù hộ. Chuyện ở Đào thôn căn bản không thể tồn tại. Mở mắt lần nữa, lại ở Đào thôn, vạn vật hồi sinh. Tiểu đồng bọn đang gọi ta cùng nhau đi giặt quần áo ở Đào khê. Ta hét lớn: “Không ai được đi cả! Mùa xuân đẹp như thế này, giặt quần áo làm gì? “Ta làm cho các ngươi một suất bánh tráng cuốn nhé!” Ha ha, đã được trời ban mệnh thì cứ để trời cứu hắn đi.

Chủ Mẫu Hồi Phủ

Chủ Mẫu Hồi Phủ Ta thay phu quân đỡ một mũi tên, đả thương đến lục phủ ngũ tạng. Dưỡng bệnh bốn năm, đến khi trở lại kinh thành, trong nhà đã có thêm một nữ tử. Con cái lệ thuộc vào nàng, lão phu nhân coi trọng nàng. Ngay cả phu quân khi cùng giường với ta cũng gọi nhũ danh của nàng. Sau đó, bọn họ liên thủ đ ẩy ta xuống vực, người một nhà vui vẻ hòa thuận. Lại mở mắt, ta trở lại trước cửa Ngụy phủ, nhìn khuôn mặt âm tình bất định của cả nhà cười lạnh: “Đương gia chủ mẫu hồi phủ, còn không quỳ nghênh đón?”

Chủ Mẫu Hồi Phủ

5 chương
Cổ Đại
Chim Hoàng Yến Của Thái Tử Gia

Chim Hoàng Yến Của Thái Tử Gia Năm thứ hai làm chim hoàng yến của Thái tử gia Hỗ Giới, tôi mang thai. Sau khi người nhà hắn biết được, lấy ba ngàn vạn đuổi tôi đi. Tôi nhận tiền, suốt đêm ôm bụng lớn chạy trốn. Nghe nói, Thái tử gia luôn luôn bình tĩnh tự kiềm chế nổi điên trước mặt mọi người, đào ba thước đất cũng phải tìm được tôi. Bốn năm sau, tôi bị bắt trên đường đón con gái đi học về. Đón lấy ánh mắt lạnh như băng của hắn. Tôi cứng đầu nói nhảm: “Tôi kết hôn rồi, xin anh tự trọng.” Không ngờ hắn kéo tôi vào trong ngực, ngữ khí tàn nhẫn: “Làm sao em biết được, tôi đây là thích vợ người ta?”

Chim Hoàng Yến Của Thái Tử Gia

5 chương
Hiện đại
Tích Dư Hoan

Tích Dư Hoan Ta là thủ lĩnh bè phái gian thần, cũng là nữ cải nam trang. Nhưng trời xui đất khiến thế nào, ta lại đi thích Ngự sử Lan đài Tần Độ vốn là người phong quang tễ nguyệt*. Ta lần lượt đăng đài cao, hắn liên tục tấu ta tham. Ta bỏ qua hiềm khích lúc trước mà thay Tần Độ cản một mũi tên, người này lại suốt ngày làm phiền ta, khuyên nhủ ta đi hoàn lương. “A Vọng, ngài đừng tham lam như vậy nữa, ta sợ lắm, bổng lộc của ta cho ngài hết mà!” “A Vọng, tham nữa là phải tội chém đầu đấy!” Đến khi ta bị chém đầu thật, y lại dốc sức bày mưu đặt kế, không chỉ cứu mạng ta mà còn rửa sạch thanh danh cho ta.

Tích Dư Hoan

5 chương
Cổ Đại
Hoa Hồng Và Súng

Hoa Hồng Và Súng Ngày hai mươi tám tháng chạp, vợ tôi mang thai bảy tháng, chết trên đường đưa đến bệnh viện, một xác hai mạng. Hung thủ chỉ bị phán ngồi tù, thậm chí còn đang tiêu diêu ngoài vòng pháp luật. Tôi không tìm được gã, nhưng lại tìm ra con gái gã.  

Hoa Hồng Và Súng

4 chương
Báo Thù
Sau Khi Xuyên Sách Ta Bị Phụ Vương Nghe Được Tiếng Lòng

Sau Khi Xuyên Sách Ta Bị Phụ Vương Nghe Được Tiếng Lòng Ta xuyên sách rồi bị phụ vương nghe được tiếng lòng. Tỷ tỷ tiện nghi ngã xuống đất, khóc lóc thảm thiết: “Phụ vương, người đừng trách tứ muội, là Lạc Lạc không cẩn thận tự ngã thôi.” “Con chỉ bị trầy xước chút thôi, không sao đâu.” “Tứ muội còn nhỏ, muội… muội ấy không có ý xấu đâu.” Nàng ta câu nào cũng như có vẻ đang nói thay ta nhưng thực chất từng câu thốt ra đều đang đổ nước bẩn lên đầu ta. Ta dựng đôi mày liễu, đôi mắt đẹp như lửa. Vừa định mắng, bỗng nhớ ra thân phận hiện tại của ta là tứ công chúa tính tình trầm tĩnh. Vì vậy, ta chỉ có thể nhẹ giọng nói: “Con không đẩy tỷ ấy.” [Kẻ ti tiện, dám vu khống bổn công chúa!] Phụ vương cau mày, quay đầu nhìn ta. [Phụ vương nhìn ta làm gì? Chẳng lẽ ông ấy lại tin lời ma quỷ của Tang Lạc Lạc sao?] [Không thể nào? Không thể nào? Thế mà lại không tin lời nữ nhi ruột thịt của mình sao?] Tang Lạc Lạc vẫn còn khóc trên mặt đất, thái giám bên cạnh phụ vương thấy vậy, vội vàng đỡ nàng ta dậy. [Thế gian này, kẻ yếu thì có lý… Biết thế, ta cũng nằm lăn ra đất khóc.] Phụ vương đứng ngược sáng, sắc mặt tối tăm không rõ, ông khẽ gọi ta một tiếng: “Khánh Nhi.” [Hay là giả vờ ngất đi, nếu không lại phải bị phạt chép sách.] Cùng với tiếng “Tứ công chúa.” the thé của thái giám, ta trợn trắng mắt, ngã xuống đất.