Danh sách truyện đã hoàn thành
Cành Mai Giữa Trời Xuân Từ nhỏ ta đã có khuôn mặt giống với đại tiểu thư Từ gia, nhưng khi nàng sắp xuất giá thì ta lại hoán đổi thân phận với nàng. Chẳng vì điều gì khác, chỉ bởi vì khi chuẩn bị xuất giá, nàng phát hiện ra mình có thai. Ba tháng sau, Từ Phượng Uyển với khuôn mặt tái nhợt đến khóc lóc cầu xin đổi lại thân phận. Ta mỉm cười nói: “Tiện tỳ từ đâu đến mà lại gấp gáp cầu chet như vậy?”
Cành Mai Giữa Trời Xuân
Yến Chiêu Minh Nguyệt Mọi người đều nói mẹ ta là kẻ đ.iên. Trước khi qua đời, bà ấy để lại cho ta một gia tài khổng lồ cùng một mảnh giấy. Trên đó viết: 【Quy tắc sinh tồn trong truyện ngược】 Một, cấm nhặt nam nhân bên đường, đặc biệt là nam nhân mất trí nhớ. Nếu đã nhặt được, phải nhanh chóng cắt đứt quan hệ. Nếu không, hậu quả tự chịu. Hai, lưu ý rằng con người có một cơ quan gọi là “miệng”. “Miệng” không chỉ dùng để ăn uống mà còn dùng để nói chuyện. Khi người khác hiểu lầm, hãy sử dụng “miệng” để kịp thời làm rõ. Ba, lưu ý rằng có rất nhiều cách để báo đáp. Nhưng tuyệt đối không bao gồm ép cưới sau đó cố ý lạnh nhạt, đàn áp, ngược đãi. Nếu gặp phải những tình huống trên, nhớ phải nhanh chóng trốn thoát!
Yến Chiêu Minh Nguyệt
Hệ Thống “Bình Luận” Ta là nha hoàn của tiểu thư phủ tướng quân. Một nha hoàn có thể nhìn thấy “bão bình luận” Giống như lúc này, tiểu thư nhà ta chẳng thèm để ý đến vị công tử tuấn tú trước mặt mà lại quay đầu hỏi ta. “Đào Nhi, em nói xem công tử trước mặt này có phải là người tốt không?” Ta nhìn mấy câu chữ lơ lửng trên không trung, thành thật trả lời. “Tiểu thư, hắn có ba thiếp thất, năm đứa con, còn thích đến Lệ Xuân Viện.” Tiểu thư nhà ta kéo ta quay đầu bỏ chạy. “Ngây ra đó làm gì? Mau chạy theo.” Cho đến khi gặp được Tả tướng đại nhân, ta bị “bão bình luận” nhấn chìm. “Tiểu thư, Tả tướng có thể là một con khỉ chuyển thế.”
Hệ Thống "Bình Luận"
Phù Nhân Dao Sau khi Tần gia bị xét nhà tịch thu, vị trí Thái tử phi của Tần Xu Dư rơi vào đầu ta. Thái tử không đành lòng để thanh mai trở thành quân kỹ, vì vậy sau nhiều lần sắp xếp, Tần Xu Dư nhanh chóng biến thành thị nữ hồng tụ thiêm hương trong thư phòng Thái tử. Ta thân là chính thê, phải biết khoan dung độ lượng, không thể làm khó nàng. Không nghĩ tới đêm đại hôn đó, Thái tử đang chuẩn bị cùng ta viên phòng. Ngoài điện đột nhiên vang lên tiếng sáo thê lương ai oán. Khúc sáo cuối, lại vang lên giọng nói tan vỡ của Tần Xu Dư: “Chuyện cũ tiền trần đoạn trường thi, y vi quân si quân bất tri.”
Phù Nhân Dao
Nữ Phụ Thức Tỉnh Tận cho đến lúc bị người xuyên sách chiếm lấy thân thể, trở thành một linh hồn phiêu bạt dất dơ dất dưỡng, tôi mới biết được thì ra tôi là một nữ phụ độc ác bệnh kiều trong một quyển tiểu thuyết từ thuở đời nào. Trong sách, nam phụ Diệp Tri Bằng yêu nữ chính nhưng lại không có được, tìm tôi làm thế thân cho ánh trăng sáng của hắn, từ đầu đến cuối hắn đều chưa từng yêu tôi, nhưng tôi lại sa vào ảo cảnh mà hắn tạo ra, cuối cùng bởi vì oán hận mà nhảy lầu tự sát. Người xuyên sách đến đúng vào lúc tôi với Diệp Tri Bằng đường ai nấy đi. Thế nên tôi tận mắt nhìn thấy hiện thực hoàn toàn trái ngược với cốt truyện trong sách, cái người đã từng gọi tôi là “Đồ dỏm đến cuối cùng cũng chỉ là đồ dỏm, sao có thể so được với vật thật.” Cuối cùng cũng có một ngày Diệp Tri Bằng, người khinh khi tôi lại bởi vì tôi mà rơi vào trạng thái điên cuồng, bóp cổ người xuyên sách bảo cô ta cút khỏi thân thể của tôi. Hắn quỳ trên mặt đất cầu xin ta trở lại, mỗi lần hắn rơi một giọt nước mắt đều làm tôi cảm thấy hả hê vui sướng. Tôi nghĩ hắn rốt cuộc cũng biết hối hận, nhưng phải làm sao bây giờ, tôi không muốn quay về nữa.
Nữ Phụ Thức Tỉnh
Đại Sư Tỷ Người Đạm Như Cúc, Hóa Ra Chỉ Là Giả Vờ! Đại sư tỷ người đạm như cúc, đối với tài nguyên tu tiên không tranh không đoạt. Ta tại bí cảnh thoát chết trong gang tấc, chịu đựng tủi nhục để bảo toàn Kết Anh thảo, giúp nàng ta thuận lợi kết Nguyên Anh trong thời khắc quan trọng. Nàng ta lại chỉ trích ta không nên vì Kết Anh thảo mà làm liên lụy mặt mũi của tông môn, dùng roi trừng phạt ta. Cơ thể nàng ta bị trúng hàn độc, sống không được bao lâu, ta liền bỏ ra tất cả linh thạch, đắc tội Thông Thiên tông, vì nàng ta lấy được thần dược ngàn năm hiếm gặp để giải độc. Nàng ta liền trách ta làm việc quá cấp tiến, đắc tội với Thông Thiên tông, hủy đi một thân tu vi của ta, đem ta nhốt vào vực sấm sét. Ta sống sờ sờ bị sét đánh chết. Mở mắt ra lần nữa, ta quay trở về trước ngày khởi hành tranh đoạt Kết Anh thảo. Lần này, tu vi ta muốn có. Mệnh của nàng ta, ta cũng muốn lấy!
Đại Sư Tỷ Người Đạm Như Cúc, Hóa Ra Chỉ Là Giả Vờ!
Tức Cơ Hoàn Đích tỷ yếu đuối mảnh mai, gầy gò như que củi. Đích mẫu lại nói nàng ta là Triệu Phi Yến chuyển thế, nhất vũ khuynh thành, được sủng ái nhất lục cung. Sau đó, Thái Tử đăng cơ, mở tiệc ở trong cung. Vì vậy, đích tỷ chịu khổ luyện tập điệu múa trên băng, không ngại dùng tức cơ hoàn*. Trước khi vào cung, ta lo lắng nàng ta sẽ bị tức cơ hoàn làm vô sinh nên khuyên nàng ta đừng dùng nữa. Nhưng khi múa, đích tỷ đạp vỡ băng, khiến đế vương không vui. Sau khi về phủ, nàng ta tàn nhẫn nhét tức cơ hoàn vào miệng ta, kích động chửi mắng: “Đều là lỗi của ngươi, nếu ngươi không phải cố ý gây sự! Không cho ta uống tức cơ hoàn, ta làm sao có thể không vào hoàng cung được?” “Ta là Triệu Phi Yến chuyển thế, tương lai chính là Hoàng Hậu.” Thuốc mạnh va chạm trong cơ thể khiến ta đau đớn không chịu nổi và vô sinh. Mà đích tỷ lấy lùi làm tiến, thay ta gả vào Hầu phủ, trở thành kinh thành nhất phẩm phu nhân. Ta bị cạo đầu và huỷ dung, ôm hận mà chết. Khi ta mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về ngày đích tỷ múa khiêu vũ thất bại kia. Lần này ta dứt khoát từ bỏ hôn ước, chủ động xin đến chùa để tóc tu hành. Bởi vì bọn họ không biết. Vị đế vương trẻ mới đăng cơ vô cùng hiếu thảo, đêm khuya luôn cầu phúc cho vương triều tại chùa. Nếu đích tỷ thích gả thay như vậy thì vị trí Hoàng Hậu nàng ta mơ ước kia, để ta tới ngồi.
Tức Cơ Hoàn
Quay Lại Tuổi 18 Chống Lại Số Phận Kiếp trước, vì để anh trai lấy được vợ, tôi bị mẹ và mẹ chồng ấn chặt tay chân, ép phải quan hệ với một lão già độc thân. Một kiếp này, đến lượt mẹ tôi cùng lão đó kết hôn.
Quay Lại Tuổi 18 Chống Lại Số Phận
Xuyên Đến Bên Nàng Phu quân nuôi từ bé của ta là trạng nguyên tương lai. Hắn lợi dụng ta để thành danh, sau đó trở mặt cưới người trong lòng, còn diệt cả tộc ta, đày ta vào ngục tối. Trong ngục tối âm u, hắn và tân nương nắm tay nhau, lạnh lùng nhìn ta: “Ta đã nói, nhục nhã ngày hôm đó, ta sẽ trả lại gấp ngàn lần!” Chớp mắt, ta bừng tỉnh khỏi giấc mơ, không hiểu nổi giấc mơ này là điềm báo hay là nỗi lo lắng trong lòng. Sáng hôm sau, ta và Thôi Ninh Viễn cùng ngồi xe ngựa đến học đường nhưng nửa đường lại đâm phải một người. Người bị đâm ngã ngửa đầu dậy, lộ ra khuôn mặt thanh tú lạ thường, đôi mắt sáng ngời linh hoạt. Thôi Ninh Viễn khựng lại: “… Vị cô nương này?” Ta vô tình liếc nhìn sau lưng hắn, trong lòng kinh hãi vô cùng. Khuôn mặt này, người này, chẳng phải chính là Đường Lộ, tân nương mà Thôi Ninh Viễn yêu đến tận xương tủy trong giấc mơ đêm qua sao?
Xuyên Đến Bên Nàng
Gia Đấu Trong Hầu Phủ Sau khi sống lại, ta đã đưa cả bốn ngoại thất của Cố Giới đều nạp vào phủ. Kiếp trước, ta không cho phép Cố Giới nạp thiếp. Vì vậy, hắn đã sắm sửa nhà cửa cho các hồng nhan tri kỷ ở khắp nơi, mỗi người đều sống xa hoa như chính thất. Các ngoại thất không gặp mặt nhau, sống hòa thuận vô sự. Nhưng kiếp này, bọn họ chỉ có thể đấu đá đến chết trong tòa tiểu viện này.
Gia Đấu Trong Hầu Phủ
Bồ Đào Chi Thủy Hoàng tỷ hại ta ngã gãy một chân, khiến ta phải ngồi xe lăn, trở thành một Công chúa què. Trong thời gian buồn chán, ta đã nhận nuôi một nữ nhân xuyên không. Nàng ấy một chút quy tắc cũng không hiểu, lá gan lại rất nhỏ. Mỗi ngày đều ấm ức khóc lóc: “Tại sao không phải là đọc tiểu thuyết, ngày này cũng đọc y thư…” Ta cũng hận rèn sắt không thành thép, nữ nhân xuyên việt này thật là không có tâm nhãn. Về sau, nàng chữa khỏi chân cho ta, còn ta đày Hoàng tỷ tới Bắc Man hòa thân.
Bồ Đào Chi Thủy
Tôi Ký Tên Tôi nằm trên giường sinh đau đến chết đi sống lại, đầu đứa bé lại không ra được. “Nếu cứ tiếp tục như vậy đứa nhỏ sẽ thiếu oxy. Chúng ta tiến hành mổ đi!” Y tá vội vàng chạy ra ngoài phòng sinh, lấy giấy đồng ý phẫu thuật sinh mổ, bảo người nhà ký tên. “Không thể mổ. Đứa nhỏ đẻ mổ sẽ bị ảnh hưởng, chẳng may cháu trai của tôi bị tổn thương thì làm sao?” Giọng mẹ chồng vừa bén nhọn vừa chói tai. Tôi lại không nghe được tiếng của Chương Hồi. Dường như trải qua một phen tranh cãi, y tá thở hồng hộc chạy về. “Bác sĩ, người nhà không ký tên, làm sao bây giờ?” “Tôi ký tên.” Tôi cũng không biết lấy đâu ra sức lực, ngồi dậy, bình tĩnh lấy lại lý trí.