Danh sách truyện đã hoàn thành
Chim Tinh Vệ lấp biển Tôi và Chu Thiếu Bá khi còn nhỏ đều có chung một giấc mộng: trở thành cảnh sát. Chỉ là sau này… Cậu ấy trở thành ông trùm của tổ chức tội phạm lớn nhất Hoa Nam. Còn tôi trở thành cánh tay đắc lực nhất dưới trướng cậu ấy. Ngày cả hai bị bắt vào tù, Cậu ấy dụi mũi, nói: “Anh không còn nợ em nữa. Kiếp sau tụi mình vẫn làm anh em.” Nhưng tôi lại cụp mắt xuống, ung dung bảo lính canh mở cửa, Qua song sắt nhìn cậu ấy, tôi nói: “Xin lỗi, đây là số hiệu cảnh sát của tôi.” Thân phận thật sự của tôi — là một cảnh sát nằm vùng.
Chim Tinh Vệ lấp biển
Em gái ngoài giá thú của tôi trở thành tâm điểm trên mạng xã hội. Mọi người đều ca ngợi nhà họ Giang giàu có đã sinh ra những cô gái tài năng. Chị là thủ khoa khối A, còn em là thủ khoa của Học viện Múa Bắc Kinh. Ngay khi cô em gái ngoài giá thú kia định lợi dụng sự nổi tiếng này để đường hoàng bước vào nhà, tôi đã sai người đ/ánh g/ãy chân cô ta.
Tương Vãn
Sau Khi Bị Bạn Cùng Phòng Bắt Gặp Mặc Đồ Nữ, Tôi Có Được HE Rồi Sau khi bị bạn cùng phòng bắt gặp đang lén mặc đồ nữ trong ký túc xá, ba tên thẳng nam như thép bỗng nhiên trở nên kỳ lạ. Tên bá đạo học đường suốt ngày khoe cơ bụng với tôi. Anh chàng hotboy trường thi thoảng nửa đêm mộng du chui vào chăn tôi. Học bá lạnh lùng ngày nào cũng cầm tay dạy kèm cho tôi. Cho đến khi tôi chuẩn bị đi hẹn hò với một nam sinh mập mờ, lại bị khóa trái trong ký túc xá… Khoan đã, chẳng phải tụi nó đều là thẳng nam sao?!
Sau Khi Bị Bạn Cùng Phòng Bắt Gặp Mặc Đồ Nữ, Tôi Có Được HE Rồi
Anh rể Lục cưới tôi chỉ vì muốn chọc tức chị gái tôi. Sau khi kết hôn, anh ta tìm đủ mọi cách để nhắm vào tôi. Ăn cơm thì không cho đũa, ngủ thì không cho chăn, ra ngoài còn phải báo cáo mọi lúc mọi nơi. Tôi khổ không kể xiết, nhưng lại chẳng dám phản kháng. Cho đến một ngày, tôi vô tình nghe thấy anh ta gọi điện cho chị gái tôi. Tôi sụp đổ mà hét lên: “Em gái chị đúng là khúc gỗ mà!” “Có là khúc gỗ thì cũng nên biết điều rồi chứ! Tôi đã chủ động thế này thế kia rồi!” “Miếng đất ở phía tây thành phố cũng cho chị! Nghĩ cách để em gái chị đêm nay phải lên giường với tôi!” Tôi: “?”
Bẫy Tình
Năm đó, tôi hận nhất chính là lần hai nhà tụ họp ăn cơm, trúc mã của tôi lén lút trốn mọi người vào bếp nấu súp nấm, chỉ để đầu độc cho tôi câm họng. Ai ngờ mẹ tôi nhiệt tình quá, còn múc thêm cho anh ta một bát, thế là cả hai chúng tôi cùng nhau được đưa vào ICU. Vừa mới hồi lại chút sức, chúng tôi lập tức mở màn đấu khẩu. Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, một bé con mặc váy công chúa xinh xắn như chiếc bánh kem nhỏ đi vào. “Bố, sao bố mắng mẹ là con heo vậy?” “Mẹ, sao mẹ lại bảo bố đi chết?” “Cái gì mà sinh con trai không có mông chứ? Con là con gái mà.” 1. Mở mắt ra, việc đầu tiên tôi thấy chính là gương mặt vừa tỉnh lại của Lộ Châu. “Đồ ngu, sao mày không chết đi cho xong?” Lộ Châu còn chưa kịp mở mắt hẳn, theo phản xạ đã bật lại: “Ờ, mày thông minh lắm mà, heo mà uống hết nửa nồi còn ráng nói được cơ à?” Tôi tức đến mức lồng ngực phập phồng, nhìn chằm chằm bình truyền nước nhỏ từng giọt từng giọt. “Đây là mưu sát! Lộ Châu, mày cố tình muốn hại chết tao! Tao nguyền rủa mày sinh con trai không có mông luôn!” Mặt hắn trắng bệch, khẽ ho một tiếng. “Cái nấm đó là Tần Minh Huy đưa, nói có thể khiến dây thanh tạm thời bị hư, mày ngày nào cũng ong ong bên tai làm tao nhức đầu.” “Chứ không phải có thể hồi phục à? Đúng là đồ Tần Minh Huy, cái súp nấm này chẳng có tác dụng gì, sao mày vẫn còn sức để chửi tao?” “Tao tự uống luôn rồi đấy! Mày sủa cái gì?” Nhìn cái bộ dạng còn tiếc rẻ của hắn, tôi gắng sức với tay lấy cái bình hoa cạnh giường, định đập chết thằng ngu này cho xong. Ngay lúc bình hoa rơi vỡ, cửa lại bật mở. Cả hai chúng tôi cùng quay ra nhìn, một bé gái búi tóc củ tỏi rụt rè ló đầu vào. “Mẹ…” Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, đôi mắt bé con ấy đỏ hoe. Tôi yếu ớt ngồi dậy, gượng cười khô khốc hai tiếng. “Nhóc, con vào nhầm phòng rồi.” Lộ Châu thì vui sướng hả hê: “Dư Miểu Miểu, mới mười tám mà đã có đứa lớn cỡ này hả?” Tôi trừng mắt lườm hắn. Trước mặt trẻ con mà cũng bịa đặt cho được. Nào ngờ bé con không chịu đi ra, mà còn cả người lách vào trong. Nó mặc chiếc váy xòe trắng hồng, mắt ngấn lệ: “Bố, sao bố mắng mẹ là heo?” “Mẹ, sao mẹ lại bảo bố đi chết?” “Cái gì mà sinh con trai không có mông? Con là con gái mà.” Tôi bình thản quay sang nhìn Lộ Châu: “Diễn viên ở đâu mày thuê tới vậy? Trò đùa này cũng mới mẻ đấy.” Bình thường thằng ngu này chỉ biết chơi mấy trò rẻ tiền, nhét mấy thứ kinh tởm vào chăn, vào giày hay vào quần áo tôi. Mà lần nào cũng tự mình ngồi nhìn, đến tôi còn đoán được ra là hắn giở trò. Không ngờ lần này lại bày được trò “cao cấp” thế này, thật ngoài sức tưởng tượng với cái đầu heo của hắn. Lộ Châu thì đơ mặt: “Con nhóc kia, gọi vớ vẩn cái gì đấy? Ai là bố mày? Tao mới mười tám, còn là thiếu nam hoa chưa nở nhé…” Hắn còn chưa nói hết, bé con đã òa khóc nức nở, lao thẳng vào lòng tôi: “Bố hung quá…” Cả người tôi cứng đờ, theo phản xạ lại đưa tay ôm lấy nó. Tiếng khóc của con bé to đến mức bên ngoài có người vội vã chạy vào. “Mẹ…” Tôi khô khốc gọi một tiếng, lúng túng đẩy đứa nhỏ ra. “Đứa bé nhà ai chạy lung tung vào đây thế?” Mẹ tôi vốn đã bực bội, nghe câu này thì sững người: “Đây là con của con mà!” Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Lộ Châu bên cạnh đã hét toáng, âm thanh khó nghe y như lừa bị chọc: “Dì ơi, dì nhầm rồi chứ?! Đứa này nhìn cũng phải ba bốn tuổi rồi, ai mà súc sinh đến mức làm loại chuyện đó với Dư Miểu Miểu chứ?!”
Oan Gia ICU: Tỉnh Dậy Có Con
Ba Mươi Năm Trong Bóng Người Khác Khi đi du lịch ở một thị trấn cổ, tôi vô tình thấy trên một tấm bưu thiếp có nét chữ quen thuộc của chồng mình: “Nguyện có năm tháng để ngoảnh lại, cùng tình sâu đến bạc đầu – Triệu Tòng Diễn, Lâm Vãn Lưu tại Ô Trấn.” Ngày đề trên bưu thiếp là 11 tháng 9 năm 2008. Khi đó, tôi vừa sinh đứa con thứ hai của tôi và Triệu Tòng Diễn. Con bé lên cơn sốt cao mê man, tôi còn chưa hết ở cữ đã bế con lao đến bệnh viện. Nhưng vẫn muộn một bước, con bé vĩnh viễn không thể tỉnh lại nữa. Tôi ôm cơ thể bé nhỏ ấy, ngồi giữa hành lang nồng nặc mùi thuốc khử trùng, gào khóc đến khản giọng, vừa khóc vừa bấm gọi cho Triệu Tòng Diễn. Nhưng anh ta chỉ vội vã cúp máy, để lại một tin nhắn: đang đi công tác. Thì ra, lúc đó anh đang cùng mối tình đầu thề non hẹn biển.
Ba Mươi Năm Trong Bóng Người Khác
Buổi tối tan học về nhà, tôi bị người ta bám theo, liền thấy hiện ra những dòng bình luận chạy ngang trước mắt: 【Trời ơi! Bạch nguyệt quang của phản diện sắp bị tên biến thái kéo vào ngõ tra tấn rồi! Nhưng phản diện còn đang làm việc trong cửa hàng tiện lợi!】 【Sau này phản diện mới biết hiện trường vụ án chỉ cách hắn một con phố, hối hận không nguôi! Gầy rộc đi 15 kg!】 【Nhưng tên đàn ông kia chính là cha ruột nữ chính đó! Phản diện giết cha nữ chính xong, nữ chính liền hận hắn, liên thủ với nam chính tiễn phản diện ăn mấy viên đậu phộng.】 【Bạch nguyệt quang mau chạy đi! Cha nữ chính bị bệnh thần kinh! Sau vụ án hắn cũng chẳng chịu khổ cực gì mấy!】 【Chạy gì mà chạy? Nếu bạch nguyệt quang không chết thì nam chính làm sao gặp nữ chính được?】 Tra tấn? Bạch nguyệt quang? Tôi nghiến răng siết chặt dây kéo túi xách, vội vàng rẽ vào cửa hàng tiện lợi mà bình luận nhắc đến, kéo lấy vạt áo phản diện: “Bạn học, cậu có cần việc làm không? “Tôi ở đây có một công việc, bảo vệ riêng 24 giờ. “Lương tháng 5000, bao ăn ở, cậu có hứng thú không?”
Cửa Hàng Tiện Lợi Định Mệnh
Tôi bước vào một trò chơi, thử thách là sống 7 ngày chỉ với 50 tệ, người chiến thắng sẽ nhận được 120 triệu. Ở đây, một chai nước giá 15 tệ, một cái sandwich 40 tệ, ai cũng nói tôi chắc chết. Bọn họ không biết, tôi là dân chuyên sống nghèo, trò chơi này đúng kiểu đưa đầu vào họng súng của tôi. Tôi sẽ là kẻ nghèo khổ duy nhất bước ra khỏi địa ngục này.
Trò Chơi Của Người Nghèo
Đường Lê Ánh Tuyết Trì Cha ta kể rằng khi ta khi còn nhỏ bị sốt cao nên đầu óc bị hỏng, nhiều chuyện chẳng hiểu rõ. Nhưng ta biết, ta đã gả cho một vị phu quân vô cùng tốt. Miệng hắn lúc nào cũng chê ta ngốc, nhưng lại thích véo má ta, bảo ta ngốc đến mức khiến người ta thấy dễ thương. Về sau, hắn nhận lệnh ra chiến trường, hứa sẽ trở về vào mùa thu. Thế nhưng ta đợi, rồi lại đợi, đợi đến khi lá trên cây rụng hết, chỉ chờ được đại bá ca ca mang về một tấm bài vị lạnh băng. Ngày nào ta cũng chạy đến phần mộ ở sau núi trò chuyện cùng hắn, mang cho hắn những trái dại mới hái. Cho đến hôm đó, ta vô tình nghe thấy ở ngoài cửa sổ… “Báo ân thì có trăm ngàn cách, cớ gì nhất định phải để ta cưới một đứa ngốc chứ!… Nàng ta cả ngày cứ quấn lấy ta, ta sớm đã thấy phiền chán.” “Bây giờ thế này chẳng phải rất tốt sao? Ta thay đại ca chăm sóc tẩu tử, còn huynh thì giúp ta trông chừng con ngốc kia, đôi bên đều được lợi.” Lúc ấy ta mới biết, thì ra hắn đã sớm trở về rồi. Nếu thật sự thấy phiền, cứ nói thẳng là được, sao phải giả chết lừa người khác chứ? Ngày hôm sau, cha lại tới hỏi ta có muốn tái giá không. Ta khẽ gật đầu, gỡ bông hoa trắng đã cài suốt một năm xuống, ném vào trong lò.
Đường Lê Ánh Tuyết Trì
Sự Cứu Rỗi Của Kẻ Phản Diện Sau khi t/ự v/ẫn, tôi bỗng xuyên đến trước cổng một viện phúc lợi. Hệ thống yêu cầu tôi phải nhận nuôi nam chính m/ồ c/ôi tội nghiệp, chữa lành tuổi thơ bi thương của cậu. “Nếu tôi không làm thì sao?” “Nhiệm vụ thất bại, ký chủ sẽ vĩnh viễn không thể trở về thế giới cũ.” Nghe vậy, tôi hài lòng gật đầu, rồi quay người bước về phía góc phòng. Trong chiếc nôi, bé con tiểu phản diện đang ôm quả bóng nhỏ, ê a bi bô, trông ngoan ngoãn đáng yêu. Tôi mỉm cười, khóe mắt cong cong. “Nào, theo mẹ về nhà nhé.”
Sự Cứu Rỗi Của Kẻ Phản Diện
Tôi Có Một Sở Thú Tôi bắt đầu nghe thấy những âm thanh không có thật, lúc nào cũng có cảm giác như mấy con vật nhỏ đang ríu rít bên tai. Đi khám thì bác sĩ bảo tôi bị căng thẳng quá độ, cần phải nghỉ ngơi, thả lỏng. Vậy là tôi ôm theo 17 con mèo, 2 con chó, 6 con cá chép Nhật, 1 con rùa, quay về ngôi nhà cũ. Tôi trở về với thiên nhiên, sống chậm lại, thoải mái đến mức cả quần áo cũng đổi sang cỡ XXL. Dần dà, đám thú cưng của tôi ngày một đông hơn, rồi tôi còn nhặt được một con gà rừng lông đỏ. Gà đẻ trứng, trứng nở thành gà, chẳng bao lâu gà rừng đầy sân, cuối cùng tôi bị người ta tố cáo. Tôi tức quá, chạy đi tìm con gà hỏi cho ra nhẽ: “Anh bạn, anh cũng không nói với tôi là anh thuộc dạng động vật được bảo vệ cấp hai, là gà lửa bụng đỏ hả?!”
Tôi Có Một Sở Thú
Xem Bói Trong Trường Quý Tộc Năm lớp 12, ba mẹ ép tôi dùng kỹ thuật xem bói mà bà nội truyền lại để kiếm tiền. Tôi lừa họ đầu tư cho tôi vào trường quý tộc: “Tiền kiếm được chia hai tám!” Ngay ngày nhập học đầu tiên, bộ đồng phục cũ khiến tôi bị cả trường cười nhạo. Cho đến khi con trai duy nhất của chủ trường túm cổ áo tôi: “Không làm bài tập cho tao? Đợi tao thừa kế tài sản xong, sẽ cho cả nhà mày không sống nổi luôn!” Tôi nhẩm tính một chút rồi bật cười: “Mày mà cũng đòi thừa kế tài sản á?” “Trước tiên phải hỏi coi hai đứa con riêng bên ngoài của ba mày có chịu không đã.” Cô gái mặc đồ Chanel bên cạnh hét lên: “Vu khống! Mày có tin tao chỉ cần nói một câu là mày bị đuổi học không?” Tôi cười nhạt: “Mày là đồ giả mạo mà còn ở đây vênh váo cái gì?”