Danh sách truyện đã hoàn thành
Sự Cứu Rỗi Của Thiên Kim Giả! Một ngày trước sinh nhật thứ 18, anh trai dẫn về một cô gái, nói với tôi: “ Trình Nguyệt, em vốn không phải con gái ruột nhà họ Trình, Ngữ Thanh mới là con gái ruột nhà họ”. Tôi đứng trong phòng khách lớn như vậy, tiếng nói lạnh lùng ấy vang vọng trong đầu khiến tôi phải mất một phút mới định thần lại và hiểu được ý nghĩa trong lời nói của anh. Cô gái được anh trai tôi bảo vệ phía sau lưng rụt rè ngó đầu ra ngoài, lúng túng nhìn quanh ngôi biệt thự tráng lệ của nhà họ Trình, cũng là ngôi nhà mới của cô ấy, dè dặt nhưng thoáng chút ranh mãnh trên gương mặt. Còn tôi, nhìn thấy khuôn mặt cười bệnh hoạn của anh trai tôi, Trình Thần, trong lòng chỉ cảm thấy bơ vơ và lạc lõng vô cùng. Nếu tôi biết rằng mình chỉ đang ở trong một cuốn tiểu thuyết đầy tàn bạo, tất cả những điều này chỉ là giả thì tôi nhất định sẽ không buồn đến thế.
Sự Cứu Rỗi Của Thiên Kim Giả!
Cô Thư Ký Cá Tính Của Thái Tử Gia Bắc Kinh Thái tử gia Bắc Kinh là lão bản của tôi, anh ta bảo tôi giúp anh ta chặn hoa đào. Tôi: Ok. Ngày hôm sau, anh ta nhìn cái bụng hơi nhô lên của tôi, giật mình: “Cái gì vậy, mới một đêm mà lớn thế này sao?” Tôi cười nhạt một tiếng: “Ông chủ, tôi phải mang theo một quả bóng, làm đạo cụ.” Từ đó, tôi khoác tay ông chủ, rêu rao khắp nơi, đối mặt với 2 cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta, nâng cao bụng, khí thế hừng hực: “Tôi đã có con rồi, các cô lấy gì để tranh với tôi?”
Cô Thư Ký Cá Tính Của Thái Tử Gia Bắc Kinh
Tạm Biệt Tra Nam Cái đêm mà bạn trai cầu hôn tôi, tôi đã nghe lén được cuộc trò chuyện giữa anh ấy và cô bạn thân. “Anh sắp kết hôn rồi, em có hối hận không?” Cô bạn thân đỏ hoe mắt, lập tức hôn lên môi anh: “Hối hận rồi.” Tôi nhìn thấy trong mắt bạn trai sự ngạc nhiên, bối rối, cuối cùng là vui mừng. Như thể đại thù đã được báo. Như thể đã đạt được ước muốn. Khi anh ta định đưa tay ôm cô ấy, lại bất ngờ chạm phải ánh mắt tôi ở góc tường. Tôi không quay đi mà tiến lên một bước tát anh ta một bạt tai. Cô bạn thân theo bản năng muốn ngăn cản, tôi giơ tay định đánh cô ấy thì bạn trai đã đứng cản trước mặt, anh đỏ hoe mắt cầu xin tôi: “Muốn đánh thì đánh anh, đừng đánh cô ấy.”
Tạm Biệt Tra Nam
Bước Đến Bên Em Tôi thầm mến trúc mã bảy năm. Dưới sự cổ vũ của bạn thân, tôi cầm bánh gato và hoa, ngồi xe cả đêm đến tỏ tình với cậu ta. Không ngờ cảnh tôi nhìn thấy lại là hai người họ hôn nhau trong sân bóng rổ ồn ào tiếng nói cười. Trúc mã ôm eo bạn thân, giọng điệu lạnh lùng hỏi tôi: “Cậu đến đây làm gì? Không thấy tôi rất bận sao?” Tôi lúng túng, đang muốn lên tiếng giải thích. Bạn cùng phòng đứng bên cạnh cậu ta cười khẽ một tiếng: “Bạn gái tôi đến tặng bánh gato cho tôi, liên quan gì đến cậu sao?”
Bước Đến Bên Em
Tôi Làm Việc Trong Ngành Giải Trí Tôi là nhân viên cục thuế, lãnh đạo gài tôi vào một công ty quản lý nghệ sĩ để nằm vùng, hòng đạt chỉ tiêu cuối năm. Thế là nghiễm nhiên tôi thành người quản lý cho các ngôi sao. Các nghệ sĩ mà tôi quản lý lũ lượt bị cấm sóng do trốn thuế và phải đối mặt với khoảnh bồi thường khổng lồ, cả ngành giải trí run lẩy bẩy. Còn Tô Minh Triết do một tay tôi lăng xê thì hot rần rần như mặt trời giữa trưa. Cho đến một ngày, tôi phát hiện ra hắn giấu tôi mua biệt thự, giữa thanh thiên bạch nhật cả đám kéo rèm lại quẩy, mặc kệ mùi lá đu đủ nồng nặc tràn ra ngoài cửa sổ. Tôi đau lòng lắm luôn. Nhưng vốn là đầy tớ của nhân dân, cũng là một công dân gương mẫu, tôi buồn bã móc điện thoại gọi 113. Điện thoại còn đang đổ chuông chưa ai bắt máy mà xe cảnh sát đã hú còi tới rồi. Tôi theo cảnh sát xông vào. Trong phòng sương khói mờ nhân ảnh, mỗi đứa được tặng một cặp vòng bạc thời thượng sang chảnh, kèm xe đưa đón miễn phí về đồn. Mà không thấy bóng dáng Tô Minh Triết đâu. Lại nghe thấy… “Tiểu Tô khá quá! Lần này đội phòng chống mai thúy Triều Dương của chúng ta lại lập công to nhất thành phố rồi!”
Tôi Làm Việc Trong Ngành Giải Trí
Công Chúa Đường Nguyệt Hoàng huynh hận ta thấu xương. Cho rằng ta là người đã đẩy người trong lòng hắn xuống vách núi. Sau đó hắn đăng cơ làm vua, người trong lòng hắn mặc một bộ váy trắng quay về, được lập làm Hoàng Hậu. Còn ta thì bị nhốt vào u đình, sống không bằng chết. Hắn để mặc cho nàng ta làm nhục ta, giẫm đạp tôn nghiêm của ta, ép ta phải quỳ xuống xin lỗi. Lại không biết ta đã trúng độc rất nặng rồi, chẳng còn bao nhiêu thời gian sống sót nữa. Vào lúc người trong lòng hắn huênh hoang hống hách khoe khoang chuyện nàng ta đang mang long thai, thì ta đang siết chặt con dao giấu trong tay áo, đâm một nhát vào bụng nàng ta: “Thích Oản Oản, cùng chết đi!” Sau khi giết Thích Oản Oản, ta cũng chết vì trúng độc. Thế nhưng không ngờ khi mở mắt ra, ta đã trọng sinh về năm mười sáu tuổi. Khi đó Thích Oản Oản còn chưa nhảy núi giả chết, ta vẫn còn là công chúa Đường Nguyệt lá ngọc cành vàng của Đại Chiếu. Nhìn Thích Oản Oản lặp lại chiêu cũ giống như kiếp trước, ta cười lạnh. Muốn giả chết hả? Vậy để ta cho ngươi chết thật luôn!
Công Chúa Đường Nguyệt
Nha Hoàn Thăng Chức Ký Sau khi Hầu phủ bị xét nhà, ta và tỷ tỷ phải bán mình làm nô, trở thành nha hoàn trong phủ Quốc công. Tỷ tỷ là người bình đạm như cúc, không tranh không giành. Khi ta tranh giành thức ăn với hạ nhân, tỷ ấy lại đem thức ăn ta giành được chia cho hạ nhân, nhờ vậy mà được lòng mọi người. Thời tiết chuyển lạnh, ta tranh giành chăn bông. Tỷ tỷ quay đầu nhường chăn cho người khác, khiến cả hai chúng ta đều bị bệnh vì lạnh. Ta cố gắng chuyển đến bên Thế tử gia làm nha hoàn thân cận, tìm cơ hội cho tỷ ấy được thị tẩm. Tỷ tỷ trách ta không từ thủ đoạn nhưng lại không từ chối vị trí mà ta khó khăn lắm mới giành được. Tiếng tăm hiền lành, độ lượng của tỷ tỷ truyền đến tai Thế tử gia, Thế tử gia nạp tỷ ấy làm thiếp. Tỷ ấy không tranh không giành còn ta cố gắng lo liệu mọi thứ, giúp tỷ ấy thuận lợi sinh hạ trưởng tôn. Thế tử phi oán hận vô cùng, bày mưu hãm hại ta. Ta quỳ xuống cầu xin tỷ tỷ. Nhưng tỷ ấy lại nói: “Tư Lan, ta đã bảo muội đừng tranh cường háo thắng, giờ thì hay rồi, tự chuốc lấy cái chết.” Tỷ ấy không tranh luận, không phản bác, bình đạm như cúc. Ta thì bị đánh chet tươi. Mở mắt lần nữa, ta trở về thời điểm ta và tỷ tỷ mới vào phủ Quốc công.
Nha Hoàn Thăng Chức Ký
Tướng Quân Khó Xuất Giá Ta mơ một giấc mơ. Trong mơ, tân đế lên ngôi, ban thưởng công thần. Hắn hỏi ta mong muốn điều gì. Ta nói: “Ta muốn trở thành Hoàng Hậu.” Hoàng đế nghiến răng đồng ý. Nhưng trước ngày phong Hậu, ta lại bị đầu độc mà chết. Ở một diễn biến khác của giấc mơ. Hoàng đế cự tuyệt yêu cầu của ta, ban cho ta danh phận quý phi. Nhưng chỉ hai năm sau khi vào cung, ta vẫn lìa đời. Hiện tại, hắn lại hỏi ta: “Diệp Hoài Tịch, nàng muốn cái gì?”
Tướng Quân Khó Xuất Giá
Xuyên Hồn Ta là phi tử tiền triều, thất bại trong cuộc chiến chốn thâm cung này, thế rồi một sáng nọ hồn xuyên vào một cung nữ nhỏ bé. Ở kiếp trước ta tinh thông âm luật, ca hay múa đẹp, am hiểu điều hương, nhưng vẫn không thể thắng được cuộc chơi khó nhằn ấy. Vốn tưởng đời này lại phải đối mặt với gió tanh mưa máu, kết quả phát hiện hóa ra thật đơn giản. Quý phi ngông cuồng hống hách, Thục Phi ra vẻ thanh cao, còn cả Hoàng hậu si tình tâm đạm như cúc.. Đến ngay cả Hoàng thượng cũng ngây ngơ nực cười. Ta đây một thân bản lãnh, không lên làm nữ đế thì lại uổng.
Xuyên Hồn
Ánh Sáng Rực Rỡ Một cô gái mà tôi tài trợ suốt sáu năm đã bỏ học vì tình yêu, còn khoe khoang với tôi rằng đây mới là con đường tắt để thay đổi số phận. Cô ta thương hại tôi chỉ là một người phụ nữ làm công việc tầm thường với mức lương hàng tháng vỏn vẹn 3.000 nhân dân tệ và muốn trả lại toàn bộ số tiền tài trợ cho tôi. Nhưng tôi nhìn cái tên trên thiệp cưới và chìm vào suy tư. Cười chết, hóa ra người c ướp đi tên bạn trai vừa tồi tệ vừa vi phạm pháp luật của tôi chính là cô ta à! Và “người phụ nữ tầm thường” trong miệng cô ta, có phải đang ám chỉ nữ doanh nhân có tài sản gấp trăm lần chồng sắp cưới của cô ta là tôi đây không?
Ánh Sáng Rực Rỡ
Giáo Sư Thẩm Khó Với Tới Tôi bí mật kết hôn với một giáo sư đại học tính tình nghiêm túc. Trong giờ dạy học của hắn, tôi không cẩn thận công khai cuốn tiểu thuyết tình cảm đầy tâm huyết. Nam chính là hắn. Tác giả là tôi. Hiện trường trở nên ồn ào. Ánh mắt Thẩm Đình Chu xuyên qua đám người, nhàn nhạt dừng trên người tôi, “Tan học đến văn phòng tôi.” Đêm đó, tôi bị hắn ấn vào cửa, cả người run rẩy: “Chồng, em sai rồi, em không dám viết nữa.” Hắn cởi cà vạt, giọng rất nhẹ: “Chậm rồi, một chữ mười phút, tự mình đếm đi.”
Giáo Sư Thẩm Khó Với Tới
Bà Nội Muốn Ly Hôn Vào ngày đại thọ 60 tuổi của bà nội, bà quyết định ly hôn. Nguyên nhân là do bà giúp người khác nấu ăn trong tiệc cưới và nhận của người ta 200 tệ, ông nội đã tát bà trước mặt bao nhiêu người. “Bà chỉ nấu ăn thôi mà, việc đơn giản như vậy mà bà lại đòi người ta 200 tệ! Sao bà lại lòng dạ hiểm độc như vậy! Mặt mũi của tôi đều bị bà vứt sạch rồi!” Mọi người trong làng đều nói ông nội là người tốt bụng, còn bà nội thì keo kiệt và hay tính toán. Sau khi ly hôn, mọi người đều khuyên ông nội đi xin lỗi. Ông nội khinh thường nói: “Bà ấy rời xa tôi thì chẳng là gì cả, nhiều nhất một tháng là bà ấy phải quay lại thôi.” Sau đó, bà nội dựa vào tay nghề nấu ăn của mình, đã gây dựng được sự nghiệp thành công ở thành phố lớn, còn trở thành một người nổi tiếng trên mạng có hàng triệu người theo dõi, một bài quảng cáo có thể kiếm được mười vạn tệ. Ông nội bắt đầu trông mong chạy theo: “Thục Phân, anh sai rồi, em quay lại đi.”