Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Tri Tự

Tri Tự Mẫu thân của ta là một nữ nhân rất đáng thương. Không bao lâu sau khi gả cho phụ thân, bà đã bị ông chuyển tay giao cho quyền quý. Rõ ràng ai cũng biết bà bị vu oan tội thông gian, nhưng bà vẫn bị đày về quê. Nhi tử từng thề sẽ đón bà trở về, thực ra lại mong bà sớm ngày chết đi. Khi bà còn sống, Ứng gia muốn đoạn tuyệt quan hệ với ta; nhưng khi bà mất rồi, nhà đó lại nhớ đến việc định thân cho ta. Ta xách theo một thanh đao rỉ sét tiến đến kinh thành. Tháng Ba qua đi sẽ đến tiết Thanh Minh, khi ấy ta sẽ xem xem đầu của ai xứng đáng làm bia mộ cho mẫu thân của ta?

Tri Tự

6 chương
Báo Thù
An Nhiên

An Nhiên Vào thời khắc tôi bị một gã say rượu kéo đi, tôi đã gọi điện thoại cầu cứu Giang Chiếu Lâm. Bấy giờ Giang Chiếu Lâm đang ăn mừng sinh nhật với bạch nguyệt quang của anh ta, anh ta nói: “Cô có thể đổi thủ đoạn nào khác cao siêu hơn chút không?” Nghe tiếng “tút tút” từ điện thoại di động truyền đến, lòng tôi như tro tàn… Cuối cùng, khi Giang Chiếu Lâm phát hiện tôi đã không xuất hiện suốt một thời gian dài, anh ta mới phát điên lên chạy đi tìm tôi. Đối thủ một mất một còn của anh ta mở cửa, nhếch miệng nở nụ cười lười nhác. “Tiện tay cứu một cô gái, cuối cùng cô ấy lại dùng thân mình báo đáp.”

An Nhiên

5 chương
Hiện đại
Anh Hướng Về Tổ Quốc, Em Hướng Về Phía Anh

Anh Hướng Về Tổ Quốc, Em Hướng Về Phía Anh Kỳ huấn luyện quân sự đại học, tôi bị bắt lại khi đang lén mua đồ ăn ngoài. Anh trai shipper vô cùng chính trực mà nói: “Tôi là anh của con bé, cũng xem là người lớn trong nhà, cái này mấy người cũng quản sao?” Giáo quan quân sự nhìn tôi. Anh cười nhạt nói: “Tôi và em có hôn ước mà sao tôi lại không biết em có anh ruột nhỉ?” Đôi khi chỉ mất vài giây để một người tỉnh táo lại. Ba ngày sau, trong kì huấn luyện quân sự, tôi đã nhìn thấu hồng trần. Trước khi bị trường học đưa vào trong núi, tôi chưa từng nghĩ đến những chuyện sau này mình phải đối mặt. Bây giờ tôi đã biết là gì rồi. Là báo ứng.

Mộng Cảnh Tương Lai

Mộng Cảnh Tương Lai Ta trời sinh dị đồng, có thể nhìn thấy quá khứ và tương lai của người khác. Từ nhỏ, ta làm hạ nhân trong Hầu phủ, Hầu gia yêu thích ta, nhận ta làm nghĩa nữ. Tiểu thư cũng đối đãi với ta như tỷ muội. Ngày nàng ném tú cầu, do dự không quyết, hỏi ta. Ta bảo nàng chọn người thư sinh nghèo túng kia. Tiểu thư nổi giận, trước mặt mọi người tát sưng mặt ta, sau đó chọn công tử nhà thế gia mà Hầu gia đã chọn cho ta. Hóa ra nàng chưa bao giờ thích ta, cố chấp cho rằng vị hôn phu của ta mới là tốt nhất. Nàng không hề biết, ta đã sớm thấy quá khứ mục nát của công tử kia. Cũng đã sớm thấy tương lai tăm tối của nàng.

Mộng Cảnh Tương Lai

5 chương
Cổ Đại
Câu Chuyện Trong Nhà Hàng Tây

Câu Chuyện Trong Nhà Hàng Tây Tôi và bà ngoại bị nhân viên nhà hàng Tây đuổi ra ngoài. Cô ta nói tiền trăm mà bà ngoại nhặt phế liệu gom được là tiền giả, rồi bảo người nghèo không có tư cách ăn nhà hàng Tây. Đúng lúc gặp phải mẹ của kẻ thù không đội trời chung, bà ta trừng mắt nhìn tôi: “Hai kẻ ăn mày thế này mà cũng muốn vào ăn chung chỗ với tôi? Lỡ bị bệnh truyền nhiễm thì sao?” Nhân viên phục vụ đứng đó cười nhạo: “Hôm nay coi như các người gặp may, mua suất ăn trẻ em sẽ có cơ hội bốc thăm trúng thưởng. Biết đâu lại trúng bữa ăn xa hoa mà các người không bao giờ có tiền mua nổi. Nhưng nói trước nhé, giờ mà ra ngoài nhặt ve chai thì không kịp đâu.” Bà ngoại luống cuống vò vạt áo. Tôi nhìn lên bức tường của nhà hàng, thấy bức ảnh tập thể lãnh đạo, nơi ba tôi đang cười tươi ở vị trí trung tâm.

Câu Chuyện Trong Nhà Hàng Tây

4 chương
Hiện đại
Chuyên Gia Trang Điểm Người Chết 

Chuyên Gia Trang Điểm Người Chết  Tôi là một chuyên gia trang điểm cho người chết, còn gọi là liệm bà. Khi livestream chia sẻ kiến thức trang điểm, một nữ diễn viên nổi tiếng yêu cầu tôi trang điểm cho cô ta. Cô ta với giọng khinh miệt nói: “Được tôi cho phép trang điểm là vinh dự lớn lao mà cả đời này anh không thể có được.” Nhưng cô ta không biết, tôi chỉ trang điểm cho người chết. Tử khí càng nặng thì càng đẹp, càng hoàn hảo.

Khi Tình Yêu Lên Tiếng

Khi Tình Yêu Lên Tiếng Năm Vệ Lan mất thính giác, tôi đã đề nghị chia tay. “Tôi không muốn bị một người điếc kéo xuống, chúng ta chia tay trong hòa bình.” Nhiều năm sau, Vệ Lan trở thành một tuyển thủ esports thiên tài và trở về sau khi giành chức vô địch. Tại buổi gặp mặt người hâm mộ, có một phóng viên hỏi anh có muốn tái hợp với người yêu cũ không. Anh nhìn tôi ở dưới, hạ thấp ánh mắt và chế nhạo: “Tôi chưa ngu ngốc đến mức đó đâu. Nhưng nếu đối phương không biết điều, đừng trách tôi không khách sáo.” Tối hôm đó, tôi bị anh giữ chặt dưới thân, cầu xin tha thứ. Anh thong thả tháo bỏ máy trợ thính, lười biếng nói: “Em nói gì vậy? Tôi không nghe thấy.”

Khi Tình Yêu Lên Tiếng

5 chương
Hiện đại
Quá Khứ, Hiện Tại Và Tương Lai Đều Là Anh

Quá Khứ, Hiện Tại Và Tương Lai Đều Là Anh Lúc tôi đi du học về, trúc mã đã thành tổng giám đốc, đang quấn quýt với thế thân của tôi. Mẹ anh đến tìm tôi: “Một ngàn vạn, quay lại bên cạnh con trai tôi.” Tôi nhã nhặn từ chối: “Dì, dì hiểu lầm rồi, tiêu chuẩn để làm ánh trăng sáng chính là giống như người chết vậy.” “Một trăm triệu, có làm không?” “Không thành vấn đề, đảm bảo khiến dì hài lòng!”

Mẹ Chồng Bá Đạo

Mẹ Chồng Bá Đạo Cố Trạch đã nhường suất học trường điểm cho con gái của Bạch Nguyệt Quang. Trong khi đó, con trai chúng tôi sắp vào lớp một. Anh ấy thản nhiên nhìn vào điện thoại: “Con trai có IQ giống anh, học ở đâu cũng như nhau thôi.” Cố Trạch luôn đặt Bạch Nguyệt Quang lên hàng đầu, đối với con gái cô ta cũng yêu chiều hết mức. Còn tôi và con trai cộng lại, cũng không được xếp vào vị trí quan trọng nhất trong lòng anh ấy. Sau đó, tôi mang theo con trai rời đi. Thế nhưng, anh ta lại trách móc: “Vợ và con của anh, tại sao lại phải chung sổ hộ khẩu với người đàn ông khác chỉ để vào được trường tốt nhất thành phố?”

Mẹ Chồng Bá Đạo

4 chương
HE
Thiên Kim Thật Là Nữ Phụ Ác Độc

Thiên Kim Thật Là Nữ Phụ Ác Độc Tôi xuyên không vào một câu chuyện ngôn tình ngọt sủng, trở thành nữ phụ độc ác. Là con gái ruột được đưa về nhà, tôi vừa mới trở về thì ba mẹ ruột đã nói với tôi: “Con phải nhường nhịn em gái một chút, nó đã không còn ba mẹ rồi.” Tôi cười lạnh. “Tôi không cần phải tha thứ cho họ, tôi muốn họ sống trong sự day dứt và hối hận. Cho đến khi chet cũng phải chịu đựng sự dày vò.” “Tôi sẽ chet vào lúc họ yêu thương tôi nhất, và xem họ đau đến xé lòng, như thế mới thú vị.” “Hahahaha!” Khi nói điều này, tôi cười thoải mái đầy ngạo mạn, trong mắt chỉ toàn là sự hả hê. Lấy đức trả oán ư, hừ, không bao giờ, cả đời này cũng không bao giờ có chuyện đó. Cô nhất định phải chịu đau khổ giống như tôi thì mới coi là lời xin lỗi. Vì sao? Vì sao người có được cái kết tốt đẹp lại không thể là tôi chứ?

An Tuế

An Tuế Năm thứ bảy bị bán vào thanh lâu, tú bà chê ta lớn tuổi, muốn bán ta đi. Trúc mã mà ta thầm thương suốt nhiều năm đã đến chuộc thân cho ta, nói rằng sẽ nạp ta làm thiếp. Ta lại linh hoạt cự tuyệt hắn, dùng số tiền đã dành dụm suốt những năm qua để tự chuộc thân, rồi mở một y quán nhỏ. Các tỷ muội không hiểu: “Ngươi ngưỡng mộ Bùi đại nhân nhiều năm như vậy, sao lại không chấp nhận hắn?” Ta cười đáp: “Kỹ nữ là bán cho nhiều người, tiểu thiếp chỉ bán cho một người. Dù sao cũng đều là bán, từ giờ ta chỉ muốn sống cho bản thân, không muốn bán mình nữa.”

An Tuế

7 chương
Cổ Đại
Người Mẹ Của Kẻ Phản Diện Sau Khi Trọng Sinh

Người Mẹ Của Kẻ Phản Diện Sau Khi Trọng Sinh Tôi là người mẹ qua đời sớm của kẻ phản diện. Kẻ phản diện có ba không thương, mẹ thì mất sớm, tính cách cô độc, lạnh lùng. Cũng vì thế mà cậu đem lòng ám ảnh đến điên cuồng cô gái từng chữa lành vết thương cho bản thân. Dùng đủ mọi thủ đoạn để chiếm đoạt, cuối cùng lại chẳng có kết cục tốt đẹp. Hệ thống yêu cầu tôi phải cứu rỗi cậu ta. Và thế là, tôi được trọng sinh. Nhìn cậu con trai ruột trong con hẻm nhỏ, mặc áo khoác da, nhuộm tóc màu theo phong cách “hổ báo”, vẫn còn sống nhởn nhơ ngay trước mắt. Tôi khẽ nhấc con dao trên tay, nở một nụ cười lạnh lẽo. Cứu rỗi ư? Đó gọi là mẹ quản con, là lẽ bất di bất dịch !