Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Nguyệt Lộ Hành Chiêu

Nguyệt Lộ Hành Chiêu Năm ta lên mười, mẫu thân sinh đệ đệ. Bà nội đã bán ta đi với giá mười lượng bạc. Ta được đưa đến trước một công tử bệnh yếu lạnh lùng, khi gặp ta, huynh ấy cực kỳ nổi giận. Ta co rúm người cúi đầu, y nhìn ta thở dài: “Thôi được, tạm để nàng ở lại phủ vậy.” Về sau, khi phụ mẫu đến tìm ta, y lại lạnh mặt che ta sau lưng: “Minh Vương phủ này chỉ có một Minh An quận chúa, còn ái nữ của hai vị, bản vương không rõ.”

Nguyệt Lộ Hành Chiêu

5 chương
Cổ Đại
Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên Nhớ mãi không quên, sống lại trở về, lần này tôi từng bước một tránh né mọi cuộc gặp gỡ với Giang Dục Thành. Anh ta nói nghỉ hè không về nhà, tôi một mình thu dọn hành lý về quê. Anh ta giúp Lục Tuyết Đình thuê nhà ở bên cạnh, tôi chuyển ra ngoài. Anh ta quyết định ở lại trường công tác, tôi đăng ký vào Đại Học Công Nghiệp Tây Bắc. Kiếp trước, lúc về già, ngay cả con cái của chúng tôi cũng khuyên tôi ly hôn với anh ta. Chỉ để trăm năm sau, đôi uyên ương mệnh khổ này được chôn cất cùng nhau.

Nhớ Mãi Không Quên

5 chương
Hiện đại
Thần Tài Hiển Linh

Thần Tài Hiển Linh Tôi quỳ gối trong điện Thần Tài, bỗng nghe thấy tiếng than thở của ngài: [Chết tiệt, ngày nào tôi cũng phải đi làm thế này thì sao chịu nổi đây!] [Con mẹ nó, tôi đâu phải là con rùa ở cái hồ ước nguyện đâu!] [Đẻ con mà đến cầu tôi, bộ muốn đẻ một cây ATM à?] Nhưng vừa dứt lời, một cặp vợ ông xã trung niên đeo đầy trang sức lấp lánh bước vào trả lễ, cảm ơn Thần Tài đã ban cho họ một đứa con trai “nhả vàng”. Trời đất! Thần Tài này, quả là thực hiện ước nguyện một cách triệt để!

Thần Tài Hiển Linh

4 chương
Hài Hước
Liên Hoa Lạc

Liên Hoa Lạc Vào ngày Tấn Vân và ta hòa ly, ta khởi hành trở về Vân Mộng. Trong túi hành lý, chỉ có một bộ quần áo vải thô, một dây buộc tóc, và một đóa hoa sen nở rộ mà ta đã ngắt từ hồ sen trong sân. Đó là tất cả những gì ta mang theo khi rời kinh thành. Lão ma ma của Quốc Công phu nhân nhìn ta chằm chằm, lo sợ ta sẽ mang đi dù chỉ một cây kim hay một sợi chỉ của phủ Quốc Công. “Tiểu thiếu gia hôm nay đã đi Thái Học Viện, còn tiểu thư đã đi tư thục. Nếu cô muốn nhìn họ lần cuối…” “Không cần đâu,” ta dịu dàng đáp, “Đừng để những chuyện nhỏ nhặt ảnh hưởng đến việc học của bọn họ.” Ta cầm hành lý, một bước ra ngoài. Hôm nay mây dày, gió cũng lớn. Mỗi lần bước qua một cánh cổng, ánh sáng mặt trời lại xuyên qua tầng mây nhiều hơn. Ta không kiềm được mà bước nhanh hơn theo tia sáng, bước chân ngày càng nhẹ nhõm. Đến khi một chân đã bước ra khỏi cổng lớn của phủ Quốc Công, ta quay đầu nhìn về phía lão ma ma. Nụ cười nhẹ đã lâu không xuất hiện, nay lại nở trên đôi mắt và chân mày của ta: “Làm phiền bà nhắn với Tấn Vân rằng, kiếp này, Lạc Dao và chàng, chet cũng không gặp lại.”

Liên Hoa Lạc

5 chương
Cổ Đại
Ánh Trăng Nào Hay Biết

Ánh Trăng Nào Hay Biết Đêm trước đám cưới, bạch nguyệt quang của Chu Việt phát hiện mắc bệnh nan y, cô ta chỉ còn ba tháng để sống. Để không lưu lại tiếc nuối, họ đã tổ chức một đám cưới long trọng. Tôi hỏi anh ta: “Vậy ba tháng sau thì sao?” Chu Việt lộ vẻ chán ghét: “Em cứ mong cô ấy chết đến vậy sao? Tống Thời Sanh, em thật độc ác khi làm loạn như thế!” Cho đến khi paparazzi chụp được video tôi và một người đàn ông hôn nhau say đắm trong khách sạn. Chu Việt dầm mưa gõ cửa nhà tôi, khi nhìn thấy dấu vết trên cổ tôi, mắt anh ta đỏ ngầu. “Thời Sanh, hai người là quan hệ gì?” Người đàn ông phía sau ôm chặt eo tôi, vênh váo lấy ra giấy đăng ký kết hôn. “Đây, giấy đăng ký kết hôn của tôi và Sanh Sanh, tiếc là anh không có…”

Ánh Trăng Nào Hay Biết

5 chương
Hiện đại
Buông Tay

Buông Tay Tôi bị mất trí nhớ, nhớ mọi người nhưng duy nhất lại quên anh ta. Tôi nhìn người chồng đẹp trai, tính khí kém cỏi, và rõ ràng là không thích tôi, khẽ nhún vai. “Dành chút thời gian đi, chúng ta ly hôn nhé.”

Buông Tay

5 chương
HE
Đoạn Tình

Đoạn Tình Chồng tôi ngoại tình với người phụ nữ đã có gia đình ở tầng dưới. Tôi và chồng của cô ấy cùng ngồi hút thuốc ở cầu thang. Chúng tôi chỉ dám trở về khi chắc chắn họ đã xong việc. Về sau, họ càng ngày càng lộng hành hơn. Chồng của cô ấy nói: “Tôi chuẩn bị đi bắt quả tang đây, còn cô?” Tôi vừa nhai xiên nướng vừa tỉnh bơ đáp: “Anh bắt thì tôi cũng bắt!”

Đoạn Tình

4 chương
Hiện đại
Một Kiếp Chấp Niệm

Một Kiếp Chấp Niệm Ta chuẩn bị chịu sự xử quyết từ chính tay nam chính chính đạo, vừa mới quyết định nằm yên chịu chết. Bỗng trên trời vọng xuống một lời nhắn: “Làm nũng đi, hắn sẽ dâng cả mạng cho ngươi.” Chọc tức hắn đến chết ư? Ý kiến hay đấy. Ta nắm lấy tay nam chính lạnh lùng, bóp giọng nũng nịu. “Ca ca, đau quá, tha cho ta đi mà~” Đồng tử hắn chấn động, gương mặt băng lãnh tựa núi tuyết từng chút một tan rã. “Ngươi đang làm cái gì?” Cuối cùng, ta vẫn bị một kiếm xuyên qua. Vừa khóc vừa bò muốn chạy trốn, nam tử lại ôn nhu khuyên. “Thả lỏng đi, nếu không sẽ đau đấy.”

Một Kiếp Chấp Niệm

4 chương
Cổ Đại
Phần 4 - Thương Nhân Chợ Quỷ Và Tranh Mỹ Nhân

Phần 4 – Thương Nhân Chợ Quỷ Và Tranh Mỹ Nhân Phan Gia Viên giám định bảo vật, một bức tranh giả mạo Đường Dần* vẽ mỹ nhân, ông lão ra giá ba trăm triệu, nói rằng mỹ nhân trong tranh có thể đi vào mộng. Khi có người chỉ ra là tranh giả, tôi đề nghị mua lại với giá ba trăm ngàn. Ông lão lại tức giận, chửi mắng tôi vô lương tâm, định lừa tiền cứu mạng con trai ông. Nhưng ông không biết rằng bức tranh này là một quỷ khí, và tôi đến để cứu mạng con trai ông ta. **Đường Dần tự Bá Hổ, thường gọi là Đường Bá Hổ (7/3/1470 – 7/1/1524) là một danh họa, một nhà thơ nổi tiếng đời nhà Minh, thời Minh Vũ Tông. Đường Dần là một trong bốn tài tử nổi tiếng ở Tô Châu và cũng là một trong Minh tứ gia, nhóm bốn danh hoạ nổi tiếng sống vào đời nhà Minh. (P/s: Tác giả viết là “Đường Dần” nên Chữ xin giữ nguyên.)

Tạ Quân Phỉ

Tạ Quân Phỉ Ngày thứ hai sau khi một nữ ngôi sao nổi tiếng gặp tai nạn xe hơi qua đời, bố tôi đã đưa con gái riêng của ông ta về nhà và bảo tôi sống hòa thuận với cô ta. Thậm chí, ông ta còn nói với mẹ tôi rằng nên coi cô ta như con ruột, dù sao thì cô ta cũng vừa mất mẹ. Nhìn cô gái xinh đẹp đang nép sau lưng bố, tôi và mẹ nhìn nhau mỉm cười. Chúng tôi tất nhiên sẽ đối xử tốt với cô ta. Dù sao, mẹ của cô ta cũng chính là người mà chúng tôi thuê người hại chet mà.

Tạ Quân Phỉ

4 chương
Báo Thù
Dưới Ánh Đèn Cùng Anh

Dưới Ánh Đèn Cùng Anh Kiếp trước, tôi bị đánh thuốc, vội vã tìm đến vị hôn phu để cầu cứu, nhưng anh ta lại chụp ảnh tôi rồi tính toán khiến tôi phải chết. Sau khi trọng sinh, tôi không chút do dự lao vào vòng tay của một thợ sửa xe thô kệch. Người đàn ông cao lớn ánh mắt u ám, giọng nói kìm nén: “Ngoan nào, đừng đùa với tôi.” Tôi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, quàng tay qua cổ hắn, run rẩy nói: “Không quan tâm, tôi muốn.” Cuối cùng, tôi phải tự gánh chịu hậu quả, giọng nói cũng trở nên mệt mỏi vì khóc, nghẹn ngào mắng hắn là đồ khốn. Chu Lệ hôn lên giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi, dịu dàng dỗ dành: “Ừ, anh yêu em đồ ngốc.” “Còn có một thứ khốn nạn hơn, em muốn xem không?”

Dưới Ánh Đèn Cùng Anh

4 chương
Hiện đại
Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Cánh cửa phòng làm việc của chồng tôi bị cô thư ký nhỏ gõ lần thứ tư. Anh ta cau mày: “Cô có hiểu phép lịch sự không, ra ngoài!” Cô thư ký nhỏ ngẩn người, lập tức khóc như mưa, liên tục xin lỗi rồi đóng cửa lại. Chồng tôi mất kiên nhẫn, đuổi theo ra ngoài mắng mỏ. Giọng nói cố tình hạ thấp nhưng vẫn truyền rõ ràng đến tai tôi. Anh ta dỗ dành: “Đừng làm loạn nữa, nhìn bao nhiêu lần cũng thấy cô ta chẳng bằng em.” “Ngoan nào, đừng khóc nữa, ngoài hôn nhân ra, anh đều cho em tất cả được không?” Tôi bình tĩnh đứng dậy. Mở cánh cửa anh ta quên đóng. “Hôn nhân cũng có thể cho, tôi đồng ý.”

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

4 chương
Hiện đại