Danh sách truyện đã hoàn thành
Đại Sư Tỷ Tẩu Hỏa Nhập Ma Rồi Ta và đại sư huynh đang tu luyện thì tẩu hỏa nhập ma. Chỉ vì ta và đại sư huynh đang tu luyện hăng say thì tiểu sư muội vô tri vô giác xông vào, làm gián đoạn thi pháp. Nàng ta thấy ta và đại sư huynh thì vô cùng kinh ngạc, sau đó vô tội nói: “Đại sư tỷ, Thanh Thanh không nhìn thấy gì hết, Thanh Thanh không biết… Thanh Thanh thật sự không cố ý.” Trong mắt nàng ta đã óng ánh nước mắt: “Đại sư tỷ, ta đã quấy rầy chuyện tốt của tỷ và đại sư huynh. Tỷ… tỷ sẽ không trách ta chứ?” Mẹ kiếp, xuyên sách thì xuyên sách, lại còn làm thế thân cho loại trà xanh này, thật là xui xẻo. Đại sư huynh vội vàng che chở tiểu sư muội sau lưng: “A Lăng, ngươi đừng trách Thanh Thanh, nàng ấy chỉ là một tiểu nữ hài đơn thuần, lương thiện, yếu đuối, không thể tự lo cho bản thân mà thôi~ “Nếu thật sự muốn trách, thì cứ trách ta là được.” Ta đứng dậy, sửa sang lại vạt áo, trực tiếp tung ra một chiêu Bình sa lạc nhạn, tiếp theo là một chiêu Hắc hổ đào tâm, rồi bổ sung thêm một chiêu Hầu tử Trộm đào. Đại sư huynh lập tức ngã xuống đất, co ro che lấy hạ thân, vô cùng đau đớn. Ta nhìn tiểu sư muội đang vô cùng kinh hãi, cười lạnh một tiếng, trực tiếp ra tay tát nàng ta hai mươi cái bạt tai. Ta móc kính sát tròng đỏ chót ra khỏi mắt, nhìn bọn hắn đang run lẩy bẩy nói: “Thật có lỗi, vừa mới tẩu hỏa nhập ma.”
Đại Sư Tỷ Tẩu Hỏa Nhập Ma Rồi
Chiêm Tinh Sư Giả Mạo Trầm Tinh Hà dựa vào thuật chiêm tinh, tìm được danh tính nạn nhận duy nhất còn sống sót của s át thủ liên hoàn, tên trường đại học và chuyên ngành, thậm chí cả số phòng ký túc xá. Đồng thời hắn còn để lại một câu, người này khi bị xâm phạm chưa từng phản kháng. Hắn tính toán chính xác, được cư dân mạng sùng bái, lượng fan tăng vọt, danh lợi song thu. Nhưng nạn nhân sống sót duy nhất, em gái tôi, lại bởi vì thông tin cá nhân bị đưa ra ánh sáng, nhận phải vô số bạo lực của cư dân mạng. Cư dân mạng hỏi: 【 Tại sao cô không phản kháng, có phải cô cảm thấy rất hưởng thụ không? 】 Bởi vì không chịu nổi áp lực dư luận, em gái từ mái nhà nh ảy xuống, kết thúc sinh mệnh của mình. Sau đó, hung thủ lại phạm tội. Tôi đã khởi xướng một bản kiến nghị trực tuyến kêu gọi sự tham gia của Trầm Tinh Hà trong việc giải quyết các vụ án.
Chiêm Tinh Sư Giả Mạo
Chân Tình Kiếp trước, ta tự vẫn để khỏi bị tên hoàng đế dâm loạn kia làm nhục. Phu quân ta là Dự Vương đau đớn tột cùng, mưu phản giết vua. Sau khi đăng cơ, hắn tìm một vũ cơ có mặt mày giống ta để chuyên sủng. Thiên hạ đều khen Dự Vương si tình nhưng ai mà ngờ được người mà hắn yêu thực sự lại là vũ cơ kia. Còn ta, ta bị hắn dâng cho hoàng đế, làm cớ để sau này đoạt ngôi. Sống lại một kiếp, ta trở về đêm hầu hạ hoàng đế. Lần này, ta chủ động ôm lấy vòng eo thon gọn của hắn. Ngày hôm sau, cả kinh thành đều biết rằng: Hoàng đế anh minh thần võ, còn Dự Vương thì không được như vậy.
Chân Tình
Mong Người Bình An, Tiền Đồ Như Gấm Cha ta là thương nhân giàu nhất Đại Chu, dưới gối chỉ có ta là nữ nhi. Để bảo vệ ta, ông đã cho ta mang theo của hồi môn kếch xù gả vào Hầu phủ. Ngày định thân, ta mơ một giấc mơ. Mơ thấy Hầu phủ khinh thường xuất thân là nữ nhi thương hộ của ta, Tiểu hầu gia một lòng sủng ái biểu muội là tài nữ của hắn. Sau khi cha ta mất, của hồi môn của ta bị chiếm đoạt sạch sẽ. Để nâng biểu muội lên làm chính thất, Tiểu hầu gia mua chuộc bà đỡ, khi ta sinh con thì ra tay giết chết. Tỉnh mộng, Tiểu hầu gia dẫn theo biểu muội bước vào tiệm trang sức của nhà ta. “Ngươi đã muốn gả vào Hầu phủ thì đừng có mang theo một thân mùi tiền, Hầu phủ chúng ta không thể mất mặt như thế được.” “Cửa tiệm này thôi thì tặng cho biểu muội, coi như là quà ra mắt của tẩu tử.” Ta nhìn bộ mặt cao cao tại thượng của hắn, cười lạnh một tiếng. Quay người liền sai quản gia đuổi hắn ra khỏi cửa. “Thứ nhà quê rách nát, chưa vào cửa đã muốn lấy của hồi môn của con dâu? “Hầu phủ danh giá còn không bằng nhà nông hiểu lễ nghĩa!”
Mong Người Bình An, Tiền Đồ Như Gấm
Lam Lam Người Nhạt Như Cúc Ta từ nhỏ đã không có chí lớn, hết ăn lại nằm. Mẫu thân vì tính kế lâu dài, đã lập cho ta một nhân thiết người nhạt như hoa cúc. Ai ngờ nhân thiết lập quá thành công, khiến cho nhà họ Thôi vì đích trưởng tử mà đến cửa cầu hôn. Mẫu thân từ tuổi nhỏ nói đến thể chất yếu, lại từ thể nhược đẩy đến bát tự không hợp. Việc hôn sự này rốt cuộc cũng từ chối, nhưng mẫu thân còn chưa kịp thở phào, người đến cầu hôn đã sắp đạp vỡ ngưỡng cửa rồi. Tóc mẫu thân vì sầu lo mà đã bạc đi mấy sợi. “Lam Lam, nương mệnh khổ, hai mươi năm trước vì hôn sự của mình mà tính toán, sao hai mươi năm sau, còn phải vì con mà tiếp tục tính toán?” Ta nắm chặt tay mẫu thân, ánh mắt tha thiết: “Nương, người tài giỏi đúng là luôn có nhiều việc để làm!” Mẫu thân trong nháy mắt lấy lại tinh thần: “Con nói đại tỷ của con sao?” Ta lắc đầu như trống bỏi: “Nương nói gì vậy? Sao con nghe không hiểu gì hết?” Tiếng của Đại tỷ tức giận truyền đến từ ngoài cửa: “Giả bộ tiếp đi, ngươi tiếp tục giả bộ? Sao không giả bộ nữa?”
Lam Lam Người Nhạt Như Cúc
Phải Hạnh Phúc, Mẹ Nhé! Tôi nhìn thấy ảnh chụp của mẹ tôi ở trường đại học Giang Hoa. Bà ấy có nụ cười điềm đạm, không phải người đ iên què trong thôn, cũng không phải bộ dáng chật vật tàn tạ. Những người xung quanh bàn tán: “Nghe nói cô ấy là tình yêu đích thực của giáo sư Hứa Lan Đình, chỉ tiếc đến nay vẫn chưa rõ tung tích…” Tôi trốn trong góc, nước mắt rơi như mưa. Bà là con gái bảo bối của nhà người khác, vốn nên có cuộc sống tốt đẹp, được chồng yêu thương nuông chiều. Nhưng hơn hai mươi năm qua, bà lại bị cha, có thể nói là lão già súc sinh của tôi, không ngừng làm nhục. Tôi cũng từng là một trong những hung thủ đẩy bà ấy đi vào tuyệt vọng. Trong cơn suy sụp tinh thần, tôi chọn cách nh ảy xuống sông, nhưng lại bất ngờ xuyên về quá khứ. Trở lại trước khi mẹ tôi bị bắt cóc.
Phải Hạnh Phúc, Mẹ Nhé!
Ba Tôi Từng Đánh Người Trực Tiếp Phỏng Vấn Tôi Kết thúc buổi phỏng vấn, người chủ trì bỗng nói một câu: “Tôi biết ba em.” Tôi mừng hết lớn, tưởng mình sắp được đi cửa sau rồi. Ai ngờ người nọ lại nói: “Hồi đó chú từng đánh tôi.” Tôi: “…” “Chúc mừng em đậu phỏng vấn, ngày mai tới nhận việc.”
Ba Tôi Từng Đánh Người Trực Tiếp Phỏng Vấn Tôi
Mẹ Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác Tôi xuyên vào bụng của nữ phụ đang mang thai, trở thành một đứa trẻ mới sinh. Ba tôi là ảnh đế, sau khi say rượu cùng mẹ tôi xuân phong nhất độ mà có tôi. Nhưng trong tiểu thuyết, tôi căn bản không được sinh ra! *春风一度; [chūnfēngyīdù] ; Hán Việt: XUÂN PHONG NHẤT ĐỘ ; giao hợp; làm tình.
Mẹ Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác
Báo Thù Cho Em Từ nhỏ tôi đã bị bắt cóc và tra tấn. Sau đó may mắn được cứu, lại phải gả cho một người đàn ông nghèo nhưng diện mạo anh tuấn. May mắn hơn là lúc mang thai được bảy tháng, cha mẹ ruột tìm được tôi. Chỉ đáng tiếc là, tôi cùng đứa con trong bụng cùng nhau chết trên đường về nhà nhận người thân. Đêm hôm đó, tại cảng có mấy chiếc máy bay tư nhân đáp xuống, làm chấn động cả Hồng Kông. Không ai biết, người đàn ông một thân sát khí đi xuống cầu thang kia. Là Tần Cửu Xuyên đại ca đã ở ẩn nhiều năm ở Hồng Kông, cũng là… người đàn ông làm chồng của tôi ba năm. Hắn vẫn mặc chiếc áo sơ mi rẻ tiền mà tôi đã mua. Nhưng tôi – người ngày ngày tự tay cài cúc áo cho hắn, sẽ không trở về nữa.
Báo Thù Cho Em
Trời sáng rồi! Sau khi tôi bị lừa bán, mẹ bởi vì tưởng niệm thành bệnh mà trở nên đ iên dại, trước khi ba qua đời cũng không chịu tha thứ cho chị gái năm đó đã buông tay tôi ra. Mà chị gái cũng bị sự áy náy đè nén, nằm trong bồn tắm uống thuốc ngủ tu tu. Linh hồn của tôi muốn nhào tới cứu chị gái, vừa mở mắt, lại trọng sinh về ngày bị bắt cóc năm ấy. Chú họ nhận tiền từ tay bọn buôn người, giọng điệu đắc ý: “Các người phải bán cháu gái tôi xa một chút, đừng để nó có cơ hội trở về.”
Trời sáng rồi!
Tâm Hóa Tro Tàn Đêm trở thành hoàng hậu, ta đã có một cơn ác mộng. Hoàng hậu thất đức, trầm mê tà thuật, bị phế truất nhốt vào trong lãnh cung lạnh lẽo. Hoàng thượng, người hôm nay tự tay đội mũ phượng quan cho ta, sắc mặt lạnh như băng ban thánh chỉ, ôm lấy phi tần mới Dung Phi của hắn dứt khoát rời đi. Chỉ còn một mình ta sắc mặt khô héo, tóc tai bù xù, giống như người phụ nữ điên bị nhốt trong lãnh cung không thấy ánh sáng mặt trời. Một năm sau, Dung Phi trở thành hoàng hậu mới.
Tâm Hóa Tro Tàn
Đổi Mặt Báo Thù Mẹ tôi là một phục vụ làm việc trên du thuyền. Chỉ bởi vì lớn lên giống công chúa Bắc Kinh nên đã bị khoét mất mắt, chết đuối dưới biển. Công chúa nhỏ bồi thường 200 vạn, tôi không hề chớp mắt nhận lấy, ký xuống bản thỏa thuận. Hàng xóm đều nói: “Mệnh của Quế Phương thật khổ!”. “Cực cực khổ khổ nuôi ra một con sói mắt trắng, vậy mà cầm lấy tiền mua mạng của mẹ ruột để đem đi phẫu thuật thẩm mỹ!” Tôi không nói lời nào. Khuôn mặt này, chính là dựa theo khuôn mặt của công chúa nhỏ Bắc Kinh, đại minh tinh Sầm Thiến Ninh. Tôi muốn dùng bộ dạng mà cô ta chán ghét nhất này, một khuôn mặt giả giống y hệt cô ta. Đoạt lấy mọi thứ từ cô ta!