Danh sách truyện đã hoàn thành
Phu Quân Lắm Chiêu Đêm trước khi hòa ly, Ngự sử đại nhân trúng độc mất trí nhớ. Sau khi tỉnh lại, vị Ngự sử lạnh lùng băng giá bỗng hóa thành tiểu yêu tinh bám người không buông. “Nàng là phu nhân của ta?” “Ta thật có phúc, cưới được phu nhân xinh đẹp như thế này.” “Phu nhân, ta đã sưởi ấm chăn cho nàng rồi, mau đến đây đi.” Ta: “…” Khi phát hiện ra thư hòa ly thư đã soạn sẵn, hắn kinh hãi đến tột cùng. “Phu nhân, ta đã làm sai điều gì? Nàng cứ nói, ta sẽ sửa hết.” “Có phải do ta hầu hạ phu nhân chưa đủ chu đáo không?” Ta: “…” Phải làm sao để nói cho hắn biết, mối hôn sự của chúng ta, vốn dĩ là giả?
Phu Quân Lắm Chiêu
Ái Tình Tựa Bão Tố Tống Thanh Yến như đi*n rồi, hắn say rượu rồi xông vào cung điện của ta, đưa tay định cởi áo ta. Ta quay lại tát hắn một cái, tay đau rát, nhưng hắn lại đỏ mắt trước, quỳ gối bên chân ta, giọng nói đã run rẩy. “Điện hạ, Tiêu Tuân đã trở lại.” Ồ, ta cứ tưởng chuyện gì to tát lắm, thì ra là hắn. Ta từ từ ngồi xuống, nâng cằm Tống Thanh Yến lên, mặc dù hắn không muốn, ta vẫn ép hắn phải nhìn ta. Giống thật, hắn và Tiêu Tuân giống hệt nhau, chỉ có điều trong ánh mắt Tống Thanh Yến có thêm vài phần mê say. Ta nhìn hắn, suýt nữa lại tưởng Tiêu Tuân đã quay về.
Ái Tình Tựa Bão Tố
Nương Nương Giá Đáo! Kiếp trước, ta là một tên bạo quan, sau khi chết, âm phủ phán rằng ta giết chóc quá nhiều, nên trừng phạt kiếp sau làm nữ nhân. Ta chẳng hề để tâm, khi đi qua cầu Nại Hà còn đá lật cả nồi canh của Mạnh Bà, chẳng uống lấy một ngụm. Nhìn gương mặt hoa nhường nguyệt thẹn trong gương, ta khẽ cười lạnh: Đây mà gọi là trừng phạt sao? Rồi sau đó, ta vào cung. Hoàng thượng: “Mỹ nhân, làm sủng phi không tốt sao? Sao nàng lại muốn trở thành cô cô chấp hình của Thận Hình Ti vậy?”
Nương Nương Giá Đáo!
Chúc Ta Bình An Hôm ấy, ta cùng Bùi Phi Mặc từ hôn, liền khởi hành quay về Thanh Châu. Chẳng ai ngờ rằng, người theo đuổi hắn suốt năm năm là ta, mà người đòi từ hôn cũng lại là ta. Hôm qua, hắn sau rượu lỡ lời, ta mới hay biết hắn đã có người trong lòng, Bùi Phi Mặc ngưỡng mộ tài học của nàng ấy đã nhiều năm. Giữa trận đại tuyết ngập trời ở bến nhỏ, ta ung dung trao hôn thư cho Bùi Phi Mặc: “Thật có lỗi với ngài, Bùi đại nhân, đã quấy rầy ngài ngần ấy năm.” “Nhưng ngài cũng thật là, đã có người trong lòng, sao không sớm nói với ta chứ.” Lần sau gặp lại Bùi Phi Mặc, là hai năm sau. Ta theo lệnh nhập cung, vẽ tranh cho các nương nương. “Bùi mỗ ngưỡng mộ tài học của cô nương đã lâu, chuyến này hộ tống cô nương vào kinh…” Ngẩng đầu, hắn bắt gặp ta đang ôm cuộn tranh, thoáng ngẩn người: “… Sao lại là ngươi?” Ngày đông, đường thủy chậm chạp, đèn dầu sáng ấm, trên thuyền chỉ có tiếng yên lặng của hắn và tiếng ấm trà nhỏ lửa, tĩnh mịch đến mức có thể nghe cả tuyết rơi. Ta sợ ngượng ngùng, hà hơi vào tay, cố kiếm chuyện để nói: “Ngài đừng nghĩ lúc từ hôn ta nói nghe thoải mái, thực ra ta đã khóc suốt dọc đường.” “… Vậy còn ngài, Bùi đại nhân, hai năm qua, ngài đã cưới được người trong lòng chưa?”
Chúc Ta Bình An
Bông Tai Hoa Trà Ba tôi không thích tôi, điều đó tôi đã biết từ khi còn rất nhỏ. Bởi vì tôi không phải là đứa con trai mà ông mong muốn. Để sinh được con trai, ông đã đưa tôi đi nơi khác: “Con trai mới là gốc rễ, tao đâu có cần con gái.” Chưa từng được sống trong tình yêu thương, điều đó khiến tôi đau khổ trong một thời gian dài. Nhưng khi cần người chăm sóc lúc già, ông lại nói: “Con trai chẳng làm được việc gì, con gái vẫn là chỗ dựa dẫm tốt nhất.” “Nhị Muội, ba già rồi, sau này chỉ trông cậy vào con thôi!”
Bông Tai Hoa Trà
Hoán Linh Ta vốn là một y nữ nơi núi rừng, lại từng có ân cứu mạng với Thái tử. Hắn nghênh ta vào Đông cung, hứa cho ta vị trí chính phi, sau đó ta thuận theo lẽ thường mà trở thành Hoàng hậu, sinh hạ trưởng tử, vinh hoa cả đời. Người người đều nói ta nhặt được phú quý từ trên trời rơi xuống. Khi ta trăm tuổi quy tiên, con cháu đau đớn khóc thương, duy chỉ có hắn nhìn về nơi xa, nở một nụ cười nhẹ nhõm. “Uyển muội, đời này ta đã giữ trọn lời hứa, nhưng lại phụ lòng nàng. Chết đi, ta chỉ mong được đồng táng với nàng, cùng hẹn kiếp sau.” Hắn lạnh lùng nhìn thi thể của ta, từng chữ một: “Còn ngươi, ta nguyện đời đời kiếp kiếp không gặp lại, mãi mãi không bao giờ!” Ta bị bí mật an táng tại một ngọn đồi nhỏ cách hoàng lăng trăm mét, vị trí Hoàng hậu lại chôn xuống vong thê của một vị tướng quân. Sống lại một đời, thứ phú quý này, ta không cần nữa.
Hoán Linh
Dụ Dỗ Chàng Trai Trẻ Ngoan Ngoãn Quay Lại Giản Thần là bạn trai cũ của tôi. Một chàng trai trẻ, hung dữ và cuồng nhiệt, thật sự rất thú vị. Nhưng khi tôi tốt nghiệp đại học, cậu lại đề nghị chia tay. Chưa kịp định thần lại, cậu đã biến mất. Tôi đã tìm cậu suốt ba năm. Khi gặp lại, cậu đang bận rộn đảo chiếc chảo lớn tại một khu chợ đêm sầm uất nhất Lâm thành. Thấy tôi, ánh mắt cậu chỉ lóe lên một cái rồi nhanh chóng bình tĩnh lại: “Muốn ăn bánh tráng xào hay mì xào?” “Muốn mua cậu, bán không?”
Dụ Dỗ Chàng Trai Trẻ Ngoan Ngoãn Quay Lại
Bạn Giường Đêm trước hôn lễ, tôi phát hiện ra Hứa Châu và bạn gái cũ của anh ấy vẫn duy trì mối quan hệ kiểu “bạn giường”. Hai người hễ muốn là gọi, gọi xong là gặp. Bất kể xa xôi thế nào, bên kia đều sẽ lập tức chạy đến. Anh em của anh ta hỏi: “Cậu rốt cuộc nghĩ gì vậy? Đã sắp làm đám cưới với Tuyết Trà rồi, còn lằng nhằng không dứt với đàn chị. Nếu không dứt được thì lúc trước chia tay làm gì?” Hứa Châu châm điếu thuốc, giọng khàn khàn: “Giữa tôi với cô ấy, ngoài chuyện đó ra, chẳng hợp nhau điểm nào. Còn tôi và Tuyết Trà thì lại hoàn toàn ngược lại, haizz.” “Yên tâm đi, tôi biết chừng mực. Mỗi lần chúng tôi gặp nhau chỉ là giải quyết nhu cầu, không ôm ấp, không qua đêm, tuyệt đối không ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân của tôi và Tuyết Trà.”
Bạn Giường
Dưỡng Tử Vi Hoạn “Ta tận tâm tận lực, hao tâm tổn trí giúp dưỡng tử bước lên ngôi vị Hoàng đế. Thế nhưng, việc đầu tiên hắn làm sau khi đăng cơ lại là giam cầm ta nơi thâm cung, đoạn tuyệt mọi liên hệ giữa ta và thế gian. Hắn lo sợ ngoại thích chuyên quyền, liền tru di cả ngoại tổ gia từng một lòng phò tá hắn. Khi ta thân mang trọng bệnh, hắn lại nghi ngờ ta cùng Thái y có tư tình, không cho phép Thái y viện chữa trị. Ta cứ vậy ôm hận mà qua đời. Khi mở mắt ra lần nữa, ta trở về ngày tiên đế để ta chọn dưỡng tử.
Dưỡng Tử Vi Hoạn
Như Hình Với Bóng Khi trong trò chơi sinh tồn chỉ còn lại tôi và anh trai, hệ thống lại thông báo rằng tên sát nhân biến thái vẫn còn sống. Anh trai tôi: “Được rồi, là anh.” Tôi cười phá lên: “Ha! Là anh? Nếu anh nói mình là biến thái thì em tin, nhưng sát nhân cơ á? Haha, buồn cười chết mất!” Anh ấy im lặng: “…” Tôi dần dần không cười nổi: “…Là thật à?” Anh trai tôi nhếch môi, nụ cười đầy ẩn ý: “Nếu không phải, em nghĩ mình có thể sống sót đến giờ sao?”
Như Hình Với Bóng
Thương Thương Hạ Sâm là Thái tử gia trong vòng thượng lưu của Bắc Kinh, rượu chè, gái gú, đua xe, đánh nhau, không gì không giỏi. Nhưng sau khi quen tôi, anh ta bỏ hết tất cả. Cưng chiều tôi hết mực. Nhưng anh ta không biết, tôi đã sớm xem được lịch sử trò chuyện của anh ta: “Anh thực sự đã chán cô ta rồi, một khuôn mặt nhìn suốt 7 năm, anh sớm đã ngán ngẩm.” “Bây giờ người anh thích là em mà, chim hoàng yến nhỏ à.”
Thương Thương
Ngôn Linh Sư 2: Học Đường Đẫm Máu Khi Hoa khôi của trường dẫn người vào nhà vệ sinh để đánh tôi, cô giáo tình cờ bắt gặp. Cô ta liền vờ ngây thơ, thậm chí còn thề thốt: “Nếu tôi bắt nạt bạn học, ngày mai ra đường tôi sẽ bị xe đâm chết!” Nhưng cô ta không biết rằng, tôi là một Ngôn Linh Sư. Những lời nói trước mặt tôi đều sẽ trở thành sự thật.