Danh sách truyện đã hoàn thành
Thương Hoa Ta là người sống bằng nghề cõng xác, hôm đó ta từ nghĩa địa hoang vắng cõng về một công tử tàn phế. Hắn rất đẹp trai, nhưng miệng lại độc ác vô cùng. Hắn thường chửi ta là con cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga. Nhưng thật sự ta oan uổng lắm, nhà ta đâu có nuôi cóc ghẻ, làm sao ăn thịt thiên nga được chứ? Về sau, hắn lê lết tấm thân tàn tạ, dùng nửa mạng sống giúp tân hoàng đế lên ngôi, trở thành Tể tướng. Hắn hỏi ta muốn có điều ước gì, hắn đều sẽ giúp ta thực hiện. Dưới ánh mắt mong chờ của hắn, ta đáp: “Ta chỉ muốn có hai mẫu ruộng cằn cỗi, và một hộ tịch chính thức là được.” Nhưng hắn lại sa sầm mặt mày.
Thương Hoa
Người Đi Trong Gió Lạnh Sau kỳ thi Đại Học, trong chuyến du lịch tốt nghiệp, tôi gặp Cố Đường Sinh. Giống như thiên lôi đánh trúng địa cầu, tôi yêu anh ấy đến ch .t đi sống lại. Cho đến ngày anh ấy ném một que thử thai trước mặt bố tôi. “Trưởng phòng Lâm, con gái ông mang thai. Đứa trẻ là của tôi, nhưng tôi chuẩn bị đá cô ấy.” Cố Đường Sinh biến mất khỏi thế giới của tôi. Hóa ra, anh ấy ở bên tôi chỉ để trả thù cho mối tình đầu. Sau đó, bố tôi qua đời, mẹ tôi phát điên. Mười năm sau, tôi lại gặp Cố Đường Sinh.
Người Đi Trong Gió Lạnh
Nam Tinh Tôi xuyên vào một quyển tiểu thuyết tu tiên. Tin tốt: Tôi có người cha giàu có nhất Tu Chân giới. Tin xấu: Tôi là nữ phụ ác độc, là cái loại mà vừa chiếm mất sự trong sạch của nam chính đó.
Nam Tinh
Phơi Bày Mặt Nạ Giả Dối Khi sống chung, tôi và bạn trai luôn giữ các biện pháp tránh thai an toàn. Nhưng khi kỳ kinh nguyệt bị trễ, tôi vẫn không khỏi hoảng hốt. Đặc biệt là khi thử thai hiện lên hai vạch, tôi hoàn toàn choáng váng. Tôi cầm que thử thai dương tính, ném thẳng vào mặt Chu Khải Dương. Chu Khải Dương vui mừng không thôi, phấn khích đến mức lập tức thông báo tin vui cho họ hàng. Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của anh ta, tôi không nhịn được mà bật cười. Bỗng nhiên tôi nhớ đến một câu: “Mang thai rồi mới biết mình lấy người hay lấy chó.” Thế nhưng, đến ngày hôm sau, khi tôi mặc lễ phục, nhìn anh ta cầm cái vòng khui từ nắp lon cầu hôn mình, tôi không còn cười nổi nữa. Điều khiến tôi không nghĩ tới chính là, đây mới chỉ là bắt đầu…
Phơi Bày Mặt Nạ Giả Dối
Bạn Thân Tôi Liên Kết Với Hệ Thống Đâm Sau Lưng Bạn thân của tôi đã liên kết với hệ thống “đ/â/m sau lưng”. Càng bị người khác giới ghét, cô ấy càng kiếm được nhiều tiền hơn. Tôi hào hứng đến mức làm loạn khắp nơi. Tôi đổ nước rửa chén lên đầu những gã đàn ông đáng ghét, nói với mấy anh chàng “mama boy” rằng: “Mẹ anh không cần anh nữa đâu”… Cuối cùng, tôi bị tất cả đàn ông chặn liên lạc, nhưng lại cùng bạn thân chia đôi số tiền khổng lồ kiếm được.
Bạn Thân Tôi Liên Kết Với Hệ Thống Đâm Sau Lưng
Bản Giao Hưởng Trả Thù Bạn trai tôi bị tai nạn xe, đôi chân tàn tật không thể đi lại. Bố mẹ nuôi đã bỏ rơi anh ta, chỉ có tôi ở bên chăm sóc, chờ anh ta hồi phục thì bố mẹ ruột tìm đến. Hóa ra anh ta là thiếu gia nhà giàu bị thất lạc. Tôi còn chưa kịp mừng cho anh ta thì anh ta đã lộ rõ bộ mặt thật, đá tôi ra khỏi nhà, đưa bạn gái cũ đi gặp bố mẹ ruột. Anh ta đổ hết công sức tôi chăm sóc anh ta cho bạn gái cũ, bố mẹ ruột vô cùng cảm động, lập tức tổ chức đám cưới cho họ. Ngày cưới, tôi hoảng loạn đi trên đường thì bị xe đâm chết. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày bạn trai tôi bị tai nạn. Tôi nhìn đôi chân tàn tật của anh ta rồi bật cười. Lần này, anh ta sẽ mãi mãi là một người tàn tật. còn tôi sẽ kết hôn với anh ta, làm một người vợ tốt chăm sóc anh ta cả đời.
Bản Giao Hưởng Trả Thù
Vương Vấn Không Nguôi Tôi và người yêu quen qua mạng hai năm trời, cuối cùng khi quyết định gặp mặt ngoài đời, tôi lại phát hiện ra người ấy chính là anh trai kế khác cha khác mẹ của tôi. Vì quá shock, tôi lặng lẽ chuồn mất. Tôi vội vàng nhắn tin chia tay: “Trên đường đi gặp anh, em đã gặp tai nạn, chỉ còn lại hơi thở cuối cùng. Em yêu anh.” Sau đó, anh in toàn bộ tin nhắn của chúng tôi ra, dán kín cả phòng. Anh ôm đầu khóc nức nở, nghẹn ngào không nói thành lời: “Bảo bối của anh, đến hơi thở cuối cùng vẫn nói yêu anh, rõ ràng một tương lai gia đình ba người hạnh phúc đang chờ chúng ta mà…” Tôi há hốc miệng, cằm như muốn rớt xuống đất: sốc tận óc.
Vương Vấn Không Nguôi
Yêu Người Không Được Chọn Sau khi xuyên sách, hệ thống buộc ta công lược thế tử Mạnh Hữu của Quốc công phủ. Ta bỏ ra trọn tám năm làm thanh mai trúc mã của hắn, làm một kẻ chó liếm không chút tôn nghiêm. Nhưng hắn lại quay đầu định thân với thiên kim Tể tướng, nói chỉ coi ta là muội muội. Sau khi nhiệm vụ thất bại, ta bị hệ thống xóa bỏ, lại bất ngờ được một thợ săn trên núi cứu sống. Nhìn nam tử trước mặt với làn da màu đồng cổ, tám khối cơ bụng rắn chắc, ta không khỏi cười thầm mà thổ lộ: “Thực ra, ta thích hán tử cường tráng, đâu phải loại thư sinh yếu ớt như Mạnh Hựu!” Chúng ta sống những ngày tự do khoái hoạt nơi núi rừng nhưng chẳng ngờ Mạnh Hựu lại đỏ mắt tìm tới cửa.
Yêu Người Không Được Chọn
Đi Tìm Hạnh Phúc Vọng Kinh là nơi hội tụ những nhân vật kiệt xuất, nhưng nổi danh nhất vẫn phải kể đến thiếu chủ Tạ gia – Tạ Dục. Người ấy cao quý như ngọc, tuấn mỹ vô song, nhưng lại chẳng có chút liên hệ gì với ta. Vậy mà một ngày, hắn đột nhiên nắm lấy tay áo ta, đôi mắt đỏ hoe, khẩn cầu: “Mọi chuyện vẫn còn kịp, chúng ta vẫn chưa hòa ly… Kiếp này, ta muốn bắt đầu lại với nàng!” Ta đang gặm miếng giò heo, ngẩn người một chút, rồi buột miệng: “Ừm… nhưng ta đâu có định gả cho ngươi.”
Đi Tìm Hạnh Phúc
A Diểu Vô Tâm Phu quân và huynh trưởng hận ta đến tận xương tủy. Tất cả chỉ vì Lâm Thiền Tuyết nói rằng ta đối xử với nàng trăm bề khắc nghiệt. Ngày thành thân, ta bị sơn tặc bắt cóc, hành hạ đến chết. Ngay trước khi ta lâm chung, ta tận mắt thấy phu quân và huynh trưởng bước ra từ phía sau bọn sơn tặc, ánh mắt đầy ghét bỏ. “Lục Diểu, ngươi lòng dạ rắn rết, bắt nạt Tuyết nhi, đây chính là báo ứng.” “Ngươi bẩn thỉu và độc ác đến mức không xứng làm người.” Lâm Thiền Tuyết mắt ngấn lệ, giọng điệu yếu đuối, nói: “A Diểu, kiếp sau đừng làm điều ác nữa.” Ta chết thảm, mặt mũi biến dạng, xác nằm lạnh lẽo nơi hoang dã. Còn Lâm Thiền Tuyết thì trở về kinh thành, đường hoàng trở thành phu nhân của Thừa tướng. Gió lớn gào thét. Ta mở mắt ra lần nữa, phát hiện mình đã quay về buổi tiệc sinh thần năm 15 tuổi. Trước mắt, Lâm Thiền Tuyết đang xé rách xiêm y của chính mình, vừa làm vừa cười nhạo: “Lục Diểu, ngươi đã nghĩ xem lát nữa sẽ giải thích thế nào chưa?” Ta tung một cước, đá nàng ta xuống hồ, rồi giẫm đầu nàng xuống nước: “Ngươi không phải nói ta bắt nạt ngươi sao?” “Ta sẽ cho ngươi biết thế nào mới là bắt nạt thật sự!”
A Diểu Vô Tâm
Thả Thính Anh Ấy Tôi đã theo đuổi Tống Ngọc nửa năm, ngày nào cũng đi xem ban nhạc của anh ta biểu diễn, bất kể mưa gió. Tống Ngọc vô cùng chán ghét điều này. Một hôm nổi hứng, anh ta nói đùa với tay bass ít nói: “Thấy cô gái tóc ngắn kia không? Cô ấy đến xem cậu đấy.” Từ đó, tay bass đó đã thay đổi, anh bắt đầu đeo kính áp tròng, ăn mặc chỉn chu, giả vờ ngầu lòi… Còn tôi thì chẳng hay biết gì. Cho đến nửa tháng sau, tôi bị chặn ở cầu thang. Kỷ Xuyên Phong ép tôi vào tường, ánh mắt mãnh liệt. “Thích tôi thì hôn thẳng luôn đi, được không? Đừng thả thính nữa, tôi chịu không nổi…”
Thả Thính Anh Ấy
Xuyên Thành Nhân Vật Qua Đường Xinh Đẹp Ta xuyên sách rồi, hóa thành một nhân vật qua đường tuyệt sắc. Nhóm nhân vật chính lần lượt bước ngang qua ta. Đại sư huynh cao ngạo, độc miệng đi qua, thốt lên: “Oa, tuyệt mỹ.” Nhị sư huynh ôn hòa, rạng rỡ đi qua, cảm thán: “Trời ạ, nàng đẹp đến kinh người.” Tam sư huynh lạnh lùng, thanh cao đi qua, chỉ khẽ buông một tiếng: “…Wow.” Nữ chính mềm mại, đáng yêu của nguyên tác bước qua, sửng sốt: “Đây chẳng phải là nhan sắc thần tiên sao?” Cuối cùng, bốn người họ vây quanh ta, ngang nhiên bàn luận: “Chi bằng bắt nàng mang về tông môn?”