Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Đêm Lạc Lối Với Phó Dụ Châu

Tôi lỡ ngủ với Phó Dụ Châu. Anh em kết nghĩa của anh trai tôi. Người em gái tôi để mắt tới làm đối tượng liên hôn. Trong nhà này, anh trai là người ba mẹ gửi gắm kỳ vọng để kế thừa. Em gái là đứa con cưng nhỏ nhất. Chỉ có tôi, đứa con thứ hai không được coi trọng, đã bị sớm gửi ra nước ngoài. Chỉ cần nghĩ đến cảnh em gái làm ầm ĩ, tôi lập tức thấy đầu đau như búa bổ. Tôi lén chặn Phó Dụ Châu lại, lập ba điều quy ước. “Đều là người trưởng thành cả. Chuyện đêm đó, trời biết đất biết, anh biết tôi biết là đủ. “Tôi sẽ không bắt anh phải chịu trách nhiệm với tôi.” Đôi mắt Phó Dụ Châu nheo lại, nụ cười tà mị câu hồn: “Vậy em nghĩ xem, em phải chịu trách nhiệm với tôi thế nào?”  

Đêm Lạc Lối Với Phó Dụ Châu

4 chương
Hiện đại
Chồng Và Con Bị Quyến Rũ

Chồng Và Con Bị Quyến Rũ Con trai lần đầu đưa bạn gái về nhà. Cô gái nhỏ xinh xắn đáng yêu, lúc làm nũng khiến người ta toàn thân mềm nhũn. Tính cách lại táo bạo phóng khoáng, kéo con trai tôi ra vườn hôn môi nồng nhiệt, còn phát ra tiếng chậc chậc. Nhìn đến mức tôi mặt đỏ tai hồng. Nhưng lại nghe thấy một giọng nói máy móc vang lên: 【Hôn Thiên mệnh chi tử Phó Tây Hành một phút, thưởng 100 nghìn tệ tiền mặt.】 Sắc mặt tôi lập tức trầm xuống. Đúng lúc này chồng tôi về tới, vừa từ xe Maybach bước xuống. Giọng máy móc lại vang lên lần nữa: 【Phát hiện cực phẩm Thiên mệnh chi tử Phó Phỉ Tư, hôn một phút, thưởng 10 triệu tệ tiền mặt!】 Ngay sau đó, một giọng điệu làm nũng vang lên: 【Oa ôi, cha con cùng nhau, kích thích quá, tôi thích~】

Chồng Và Con Bị Quyến Rũ

4 chương
Hiện đại
Bị Cướp Rồi, Ta Thành Gái Hư Trong Mắt Thế Gian

Bị Cướp Rồi, Ta Thành Gái Hư Trong Mắt Thế Gian Sau khi bị sơn tặc bắt cóc, ta liền trở thành kẻ trong miệng người đời gọi là “đoá hoa tàn úa”. Bùi Hiên không nói một lời, chỉ cùng phụ thân ta lui hôn ước, rồi đưa đến một dải lụa trắng. Đêm ta t ự//v ẫ.n, thiếu niên tướng quân lặng lẽ lẻn vào viện của ta, lau đi nước mắt trên mặt ta. “Uyển Nhi, nếu hắn không lấy nàng, ta sẽ lấy. Ta thầm mến nàng đã lâu rồi. Nàng bằng lòng gả cho ta chứ?” Năm thứ 2 sau khi thành thân, ta đứng bên ngoài thư phòng nghe thấy Bùi Hiên cười nhạo Hạ Khiêm. “Nàng ta đã bị ch/ơi nát như vậy mà ngươi còn cưới, không thấy bẩn à?” Hạ Khiêm nhướng mày, chậm rãi nói: “Khi ấy ta đã căn dặn họ đừng để làm bẩn thân thể của Vu Uyển, bằng không đến lúc đó ta cũng chẳng nuốt nổi.” “Ngươi trông chừng nàng cho kỹ, trước khi ta và Vu Mạt thành thân đừng để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.” “Yên tâm, đợi ngươi và Vu Mạt thành thân xong, ta sẽ đưa nàng ta ra biên ải.” Đêm nay, vốn dĩ ta định nói với Hạ Khiêm rằng ta đã mang thai cốt nhục của hắn. Nhưng giờ, không cần thiết nữa rồi.

Trà Xanh Ảnh Hậu

Trà Xanh Ảnh Hậu Tôi livestream bói toán, thì bị một Ảnh hậu “trà xanh” kết nối để vạch trần tôi giả mạo. “Nghe nói cô bói rất giỏi, vậy bói thử xem tôi còn sống được bao lâu?” Tôi nhìn luồng khí đen lượn lờ quanh gương mặt của Ảnh hậu trà xanh, liền nói ra quẻ tượng: “Ấn đường u ám, mắt lộ ba tròng trắng, không quá ba ngày, chắc chắn sẽ chết!” “Vậy à? Ý cô là, chính cô sắp chết sao?” Ảnh hậu trà xanh bật cười lạnh, bất ngờ xé toạc lớp da trên người mình. Khoảnh khắc sau, gương mặt lộ ra lại giống hệt tôi.

Trà Xanh Ảnh Hậu

6 chương
Hiện đại
Người Tôi Đá, Hôm Nay Là Tổng Tài

Lúc học đại học, tôi từng kiếm được một khoản tiền, bao nuôi một tiểu minh tinh mất trí nhớ. Đem anh ta ra mà chơi đùa như chó. Sau đó tiền hết, tôi dứt khoát đá văng anh ta đi. Gặp lại, là trong một buổi dạ tiệc thương mại. Tôi chỉ là một vai quần chúng mười tám tuyến vô danh. Anh ta khôi phục ký ức, đã trở thành thiếu gia nắm quyền trong tay nhà họ Lục. Giờ đang khoác tay vị hôn thê là ảnh hậu, nhận phỏng vấn: “Nghe nói Lục tổng luôn tìm kiếm người đã cưu mang ngài khi mất trí, có phải định trả ơn không?” Khóe môi anh ta khẽ cong, giọng lạnh lẽo: “Đúng vậy, trả ơn.” “Chỉ cần, cô ấy chịu đựng nổi.”  

Hình Xăm Lạ

Tôi mở tiệm xăm đã bảy tám năm, từng xăm hàng vạn hình, nhưng chưa từng thấy hình xăm nào như thế này. Một bức tượng thần kỳ lạ có năm cái đầu được yêu cầu xăm lên bụng dưới của một cô gái, mà người trả tiền để tôi xăm là một thiếu gia quyền quý ở Bắc Kinh. “Hình và nguyên liệu đều dùng của tôi, cô chỉ cần thể hiện tay nghề của mình.” Hắn đặt một tấm séc 50.000 tệ trước mặt tôi. Tôi không khỏi lộ vẻ vui mừng, vội gật đầu: “Ngài yên tâm, bảo đảm không sai một ly.” “Làm xong còn có thêm 50.000 nữa. Đừng hỏi nhiều, nhớ lấy, mồm không kín thì mạng chẳng dài.” Bàn tay trắng trẻo của hắn vỗ nhẹ lên tay tôi đang cầm séc. Tôi sững người, gượng cười, ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt thiếu gia kia như gió xuân hiền hòa, nhưng trong đó lại ẩn chứa sát khí như gió lạnh mùa đông.

Hình Xăm Lạ

4 chương
Kinh Dị
Tiểu đạo sĩ 3 tuổi 1

Tôi đang học mẫu giáo thì con trai tôi đột nhiên nói với tôi rằng, kiếp trước nó là một người bắt yêu. Còn nói đứa bạn nhỏ chơi cùng với nó là yêu quái. Tôi dạy dỗ nó: “Giữa các bạn nhỏ với nhau có mâu thuẫn là chuyện bình thường, nhưng không được công kích người khác đâu nha~” Sau đó, đứa bạn nhỏ kia biến thân thật. Tôi núp sau lưng con trai, run rẩy nói: “Con ơi! Con phải bảo vệ mẹ đó nha!”

Đầu Quả Tim

Đầu Quả Tim Tôi chọc giận Diêm Khác, có dỗ thế nào anh ấy cũng không nguôi. Ngay cả khi tôi đổ bệnh, anh ấy cũng không còn lo lắng cho tôi như trước kia nữa. Sau khi xuống tàu, tôi gọi điện cho anh ấy: “Anh, em vừa đến Hải thành để kiểm tra lại tim, anh có thể đưa em đến bệnh viện không?” Diêm Khác gay gắt nói: “Bệnh tim của em đã khỏi từ lâu rồi.” “Diêm Nhạc Đồng, đừng giả vờ đáng thương nữa!” Ngực tôi truyền đến cảm giác đau âm ỉ. Tôi khẽ nói: “Chỉ là kiểm tra lại cho chắc thôi.” Anh ấy cười lạnh, nói: “Được, vậy thì cứ đợi đi.” Tôi ngoan ngoãn ngồi ở một góc nhà ga, đợi rất lâu. Cho đến khi nhịp tim dần dần ngưng lại, Diêm Khác vẫn không đến…

Đầu Quả Tim

4 chương
Đam Mỹ
Chuông khóa linh hồn 1

Ngoại bà đã truyền cho tôi thuật châm cứu đặc biệt, châm là vào huyệt người, trừ là quỷ tà. Biết tôi mù, thằng em cùng cha khác mẹ đã thuê hai tên du côn, nửa đêm xông thẳng vào phòng tôi. Chúng biết tôi côi cút một mình, nên chẳng chút kiêng dè, mặt mũi đê tiện, xông thẳng vào phòng ngủ của tôi. Nhưng chúng không biết rằng, tôi không phải một cô gái mù bình thường. Tôi là truyền nhân chính thống của môn Thiên Y, được sư truyền từ ngoại bà. Môn phái chúng tôi bắt nguồn từ thuật Chúc Do cổ xưa. Từ xưa, nam là Chúc, nữ là Vu.

Chuông khóa linh hồn 1

4 chương
Kinh Dị
Anh Là Nhà, Em Là Nắng Xuân Dịu

Từ nhỏ tôi đã coi tiền bạc là trên hết. Khi “bạch nguyệt quang” trong lòng vị đại lão giới kinh thành ra nước ngoài, tôi liền nhân cơ hội chen chân, cùng anh ta xảy ra một đêm mây mưa. Sau đó, khi tôi đã vơ vét được kha khá, thì đúng lúc bạch nguyệt quang ấy trở về nước. Tôi hung hăng chèn ép anh ta một khoản, ôm theo đứa bé cùng số tiền bỏ trốn. Ngay lúc chuẩn bị đón nhận cuộc sống mới, tôi lại bị đánh thuốc mê rồi bắt cóc. Trong cơn hỗn loạn sợ hãi, có người xé bỏ băng che mắt của tôi. Là anh ta, bóp chặt cằm tôi, cái còng tay lạnh buốt kề sát gò má tôi. “Bảo bối, ở ngoài lêu lổng cũng không sao.” “Nhưng em phải biết đường về nhà.”

Anh Là Nhà, Em Là Nắng Xuân Dịu

4 chương
Hiện đại
Ta và Đại Tỷ Cùng Là Thứ Nữ

Ta và Đại Tỷ Cùng Là Thứ Nữ Ta và đại tỷ đều là thứ nữ, năm ta vừa tới tuổi cập kê, nàng gả cho Đoan vương làm trắc phi, còn ta nhập cung, trở thành Lệ tần của đương kim Thánh thượng. Đại tỷ vừa vào phủ đã nhờ vũ kỹ đoạt được sủng ái của Đoan vương, phu thê hòa thuận. Ta thì nhờ cầm kỹ mà bước vào hậu cung đã được sủng ái, liên tục thăng vị. Mãi cho đến khi Chiêu Dương quận chúa hồi kinh. Chỉ vì nàng muốn xem múa, Đoan vương liền coi đại tỷ như vũ cơ mà sai khiến. Chỉ vì nàng chê đất bẩn, Thánh thượng liền muốn lấy cây đàn của ta lót chân cho nàng. Trong yến mừng sinh nhật quận chúa, thích khách xông vào quấy loạn. Đoan vương và Thánh thượng đều là trong khoảnh khắc đầu tiên liền bảo hộ quận chúa. Mà đại tỷ lại bị lưỡi kiếm xuy/ên thấu thân mình, đôi mắt gắt gao nhìn về phía ta. Ta hiểu được ý tứ của nàng, nàng muốn ta chạy. Nhưng chạy rồi thì có thể thế nào? Năm tháng dằng dặc, oán hận khó ngủ.

Tôi Không Còn Là Con Gái Bà

Tôi Không Còn Là Con Gái Bà Số socola tôi chuẩn bị cho con gái bị mẹ tôi lấy hết. Bà nói: “Đem về cho Hạo Hạo ăn, nó chưa bao giờ được ăn socola ngon thế này. Chẳng lẽ chuyện này mà con cũng phải tính toán? Làm cô thì đừng có nhỏ nhen thế!” Tôi dỗ dành con gái, rồi lại ra siêu thị mua thêm một túi lớn đồ ăn vặt mang về. Mẹ tôi trừng mắt, hừ một tiếng: “Con cứ chiều chuộng nó thế này, sớm muộn gì cũng hư hỏng. Nhỏ xíu đã biết giữ khư khư đồ ăn, không biết là giống ai nữa.” Tối hôm đó, tôi thu dọn hành lý giúp mẹ, rồi tiễn bà về quê.

Tôi Không Còn Là Con Gái Bà

4 chương
Hiện đại