Danh sách truyện đã hoàn thành
Tôi bỏ kỷ tử trong tay vào bình giữ nhiệt, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ rồi mở kênh giải trí.“Thiếu gia nhà họ Cố vung tiền như nước mua chiếc nhẫn kim cương nữ mới nhất.”“Bốp” một tiếng, cái bình giữ nhiệt rơi xuống đất.Tôi sững người hoàn toàn – tôi nhận ra người đàn ông đó.Trời ơi, chẳng phải anh ta là người đi thu mua phế liệu sao?
ĐÃ GẢ CHO ANH
Bất ngờ giải phóng tinh linh thực hiện điều ước.Tôi thành tâm ước nguyện:“Tiền rơi từ trên trời, không cần lao động mà có, đào hoa nở rộ, mỹ nam trong lòng…”Giây tiếp theo, kẻ thù không đội trời chung của tôi ngã thẳng vào lòng tôi.Quan trọng hơn, hắn chỉ quấn đúng một chiếc khăn tắm lỏng lẻo sắp rơi không rơi.Giọng điệu lươn lẹo của tinh linh vang lên:“Làm người không thể quá tham lam đâu nhé~ Điều ước được chọn ngẫu nhiên để thực hiện. Mỹ nam trong lòng đã được gửi đến, chúc bạn có một cuộc sống vui vẻ nha~”
ĐIỀU ƯỚC THÀNH HIỆN THỰC
TÔI VÀ BẠN THÂN CÙNG VÀO MỘT GIA ĐÌNH
Một video quay lén tôi bỗng dưng gây bão.Trong đó, bạn trai là ngôi sao hạng A của tôi ăn diện bảnh bao, đứng trước bó hoa khổng lồ bên bờ sông để khoe tình cảm.Còn tôi…Nhìn như một con ngốc, đứng trên tầng hai căn nhà nhỏ gần đó, dõi theo màn trình diễn của anh ta.Cư dân mạng cho rằng tôi bị “cắm sừng” đến đáng thương.Nhưng không ai ngờ, sau đó một tài khoản chuyên tin tức lại tiết lộ rằng căn nhà nhỏ tôi đứng thuộc về Giang An Lễ – ảnh đế trẻ nhất trong giới, giá trị lên tới mười tỷ tệ.
SAU CHIA TAY TÔI YÊU ĐƯƠNG VỚI ẢNH ĐẾ
Ôn Nam Chi là cô gái ngoan nổi tiếng trong giới thượng lưu Bắc Kinh. Việc liều lĩnh nhất mà cô từng làm, chính là lén lút yêu đương suốt ba năm với kẻ thù không đội trời chung của anh trai mình.Còn một chuyện nữa… chính là để mặc anh ta quay lại vô số video thân mật.Trên chiếc Maybach sang trọng, cô bị anh ta lột sạch quần áo, thâm nhập không chút do dự. Lần nào cũng vậy, cô trần trụi không mảnh vải che thân, còn anh ta thì vẫn chỉnh tề, lạnh lùng mà cấm dục, bên cạnh luôn đặt một chiếc điện thoại đang bật ghi hình.Đôi môi mỏng của anh ta lướt qua xương quai xanh của cô, để lại từng đợt tê dại cùng những dấu hôn chi chít.“Thanh Yến ca…” Cô khẽ gọi anh, giọng mềm mại như nũng nịu, “Có thể… đừng quay nữa không?”Động tác của Thẩm Thanh Yến khựng lại một chút, sau đó bật cười khẽ.Anh ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô, ánh lên vẻ cưng chiều pha lẫn thích thú.“Sao thế, ngại à?”“Yên tâm, sẽ không để lộ ra ngoài đâu. Chỉ là lúc nhớ em, anh muốn xem lại thôi.” Anh cười khẽ, ngón tay thon dài vuốt ve gò má cô, giọng trầm thấp như có như không, “Bảo bối, chiều anh một chút, được không?”Một tiếng “bảo bối” thốt ra khiến tai Ôn Nam Chi nóng bừng, từng đợt tê dại lan khắp người. Cô như bị giọng nói mê hoặc, không còn cách nào từ chối…Thẩm Thanh Yến cúi xuống hôn cô lần nữa, mang theo sự xâm lược không thể chống cự, từng chút một nuốt chửng toàn bộ lý trí của cô.Nhiệt độ trong xe dần dần tăng cao. Động tác của anh ngày càng mãnh liệt, như thể muốn khắc sâu cô vào tận xương tủy. Hơi thở của Ôn Nam Chi trở nên gấp gáp, ngón tay vô thức bấu chặt lấy bờ vai anh.Không biết đã qua bao lâu, chiếc xe cuối cùng cũng ngừng rung động, tất cả trở về tĩnh lặng.Ôn Nam Chi vừa mới chạm tới đỉnh điểm của khoái cảm, vẫn ngồi trên người anh, cả người mềm nhũn, như bị rút cạn sức lực.Thẩm Thanh Yến thong thả cài lại thắt lưng, cúi xuống nhìn cô, đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc rối bời của cô, giọng trầm thấp đầy cưng chiều:“Lát nữa anh còn một buổi tiệc, để tài xế đưa em về trước nhé. Tối anh về với em, được không?”Ôn Nam Chi nhẹ nhàng gật đầu, giọng ngoan ngoãn:“Vâng.”Sau khi Thẩm Thanh Yến rời khỏi, Ôn Nam Chi mặc lại quần áo, nhưng vẫn có chút ngẩn ngơ.Cô vừa định bảo tài xế đưa mình về nhà, thì bất chợt phát hiện chiếc ví của anh bị bỏ quên trên ghế.Vội vàng cầm lấy nó, cô mở cửa xe, chạy đuổi theo.Sau khi hỏi được số phòng nơi Thẩm Thanh Yến đang dự tiệc, cô bước đến trước cửa.Cánh cửa phòng bao chỉ khép hờ.Ngay khi cô vừa định đẩy cửa bước vào, bên trong liền vang lên một tràng cười đùa ồn ào…“Yến ca, động tĩnh của anh cũng lớn quá đấy. Lúc tôi vào, cả chiếc Maybach như muốn rung bần bật!”“Mọi người nói xem, nếu Ôn Vũ Xuyên biết em gái mình ở dưới thân Yến ca mà phóng đãng như vậy, có khi nào tức đến nổ phổi không?”Đầu óc Ôn Nam Chi “ong” lên một tiếng, cả người như bị sét đánh, cứng đờ tại chỗ.“Hahaha, Yến ca và Ôn Vũ Xuyên đấu đá bao năm nay, danh xưng Nam Xuyên Bắc Yến đâu phải chỉ để cho vui. Nếu không, Yến ca cũng chẳng rảnh mà sắp đặt một màn anh hùng cứu mỹ nhân, cố tình ra tay giúp đỡ em gái Ôn Vũ Xuyên, khiến cô ta yêu anh ta đến chết đi sống lại.”“Chuyện này cũng kéo dài bao năm rồi nhỉ? Video quay lại cũng phải cả trăm cái rồi ấy chứ? Yến ca định khi nào mới tung ra đây? Tôi thật sự muốn xem tiểu thư ngoan ngoãn cởi sạch đồ dưới thân Yến ca sẽ có dáng vẻ thế nào. À không, tôi càng mong nhìn thấy biểu cảm của Ôn Vũ Xuyên khi xem mấy cảnh đó hơn, hahahaha!”Mọi người cười nói hào hứng, không ai để ý đến người đang đứng ngay ngoài cửa.Ôn Nam Chi hoàn toàn trống rỗng, đôi tai ù đặc, bên trong chỉ còn những tiếng ong ong vang dội.Những lời nói ấy không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu cô, càng lúc càng rõ ràng, cuối cùng như sấm rền chấn động, muốn nghiền nát toàn bộ thần trí cô.Thẩm Thanh Yến…Màn cứu cô ngày ấy, là anh ta cố tình sắp đặt?Ba năm yêu đương, cũng chỉ là một trò chơi để đối đầu với anh trai cô sao?
EM GÁI NHỎ ÔN NAM CHI
Năm ấy, tình yêu của chúng tôi trong sáng nhất, nhưng tôi lại đột ngột rời đi mà không nói một lời.Năm năm sau gặp lại, anh xuất hiện tại buổi đấu giá, tay trong tay cùng bạn gái.Anh ra giá cao, mua đi sợi dây chuyền mà tôi coi như báu vật.Mọi người xôn xao bàn tán:“Tổng giám đốc Cố đúng là chịu chi vì người đẹp, cô Tô thật có phúc!”Cố Dịch Thần khẽ nâng mắt, thản nhiên nói:“Chút tiền lẻ thôi, chỉ là chơi đùa.”Nhưng khi ánh mắt anh chạm vào tôi, nụ cười bên môi bỗng vụt tắt.Anh đứng dậy, chậm rãi bước tới giữa bao ánh nhìn chăm chú.Tôi hoảng loạn, quay người muốn chạy.Nhưng chưa kịp bước đi, con đường trước mặt đã bị bóng dáng cao lớn của anh chắn mất.“Em còn dám xuất hiện?”Ánh mắt anh sắc lạnh, giọng nói đầy mỉa mai:“Thời buổi này, ngay cả kẻ giết người cũng có thể ngang nhiên đi lại thế này sao?”
DŨNG CẢM YÊU ANH
Sau khi người yêu cũ của Tần Tấn quay về, anh ấy nói chia tay với tôi.Hôm tôi dọn đồ rời đi, anh ngồi trên ghế sofa, bình thản nhìn tôi thu dọn hành lý, sau đó còn tiễn tôi ra cửa, đưa tôi lên xe.Như một người bạn bình thường, anh hỏi:“Em còn muốn yêu đương không? Có cần anh giới thiệu ai cho không?”Tôi đáp: “Ừ, được thôi.”Nụ cười của anh khựng lại đôi chút, rồi tùy tiện đưa tôi một tấm danh thiếp.Người đó… là đối thủ mạnh nhất nhưng cũng là đồng minh của anh.Về sau, có một đêm khuya, tôi bị người đàn ông kia hôn đến mức tay chân mềm nhũn.Nhưng ngay trước cửa nhà, tôi va phải Tần Tấn.Anh nhìn chằm chằm vào đôi môi tôi, rõ ràng đã quên mất chuyện tấm danh thiếp kia, chỉ lạnh lùng cười:“Tốt nhất đừng để anh biết là thằng nào làm.”
NGƯỜI YÊU CŨ CỦA KIM CHỦ QUAY VỀ TÔI LIỀN BỎ ĐI
Lúc tôi đang nhặt rác trên phố, cha tôi ngồi ở ghế sau chiếc Maybach, lặng lẽ nhìn tôi chăm chú. Bên cạnh ông là những người bạn học của tôi — họ chế giễu và nhục mạ tôi, nhưng ông hoàn toàn phớt lờ, trong ánh mắt chỉ có niềm tán thưởng sâu sắc. Chỉ trong chốc lát, chiếc xe sang lao vút đi. Tôi còn đang ngơ ngác nhìn theo phương hướng chiếc xe rời đi, thì một lực đẩy mạnh bất ngờ khiến tôi ngã nhào xuống đất. Bên tai vang lên tiếng cười độc ác như của ác ma:“Một con nhà quê cũng mơ mộng hóa phượng hoàng à?”“Dám mơ tưởng đến Maybach, đúng là không biết lượng sức mình — phạt!”
TRẢI NGHIỆM NGƯỜI NGHÈO
Gần đến kỳ thi cuối kỳ, tôi là một sinh viên y khoa.Thực sự không hiểu nổi mấy câu hỏi về bệnh, tôi lên mạng đặt đại một lịch khám, giả làm bệnh nhân để hỏi đáp án.Kết quả là bác sĩ nhận ra mánh khóe của tôi và muốn trả lại tiền.Tôi chỉ còn cách dùng kế khích tướng, buông một câu: “Bác sĩ, hay là anh không biết làm thật?”Bên kia im lặng rất lâu, quả nhiên gửi lại cho tôi một loạt đáp án.Tôi vui như mở hội, vội vàng chép hết xuống.Hôm sau, khi nộp bài, giáo viên bật cười nửa ngày, vỗ vai một anh đẹp trai bên cạnh: “Cái đứa sinh viên ngốc hôm qua bị chẩn đoán mắc hơn hai mươi loại bệnh, chẳng phải là nó đây à.”
HỌC Y BỊ TRỜI PHẠT
Tôi nghi ngờ nghiêm trọng rằng anh chàng múc đồ ăn ở căng-tin trường mình đang thầm thích tôi.Bằng chứng là… mỗi lần anh ấy múc đồ ăn cho tôi, tay chưa bao giờ run, mà suất nào cũng nhiều đến mức tràn ra ngoài.Vì chuyện này, mấy đứa bạn cùng phòng cứ hay kêu trời kêu đất, còn nghi ngờ gu thẩm mỹ của anh ấy—Họ đồng loạt cho rằng tôi không xứng với anh chàng cao ráo, chân dài, ngũ quan thanh tú kia chút nào.Theo như tôi tìm hiểu, anh ấy cũng là sinh viên của trường, hình như còn là đàn anh trên tôi một khóa, đi làm thêm ở căng-tin để kiếm thêm thu nhập.Sau gần một tháng bị bạn bè xúi giục không ngừng, tôi cuối cùng cũng gom đủ dũng khí đi tỏ tình với anh.Gần nước gần lửa thì ấm trước, gần trai đẹp thì phải hành động sớm chứ, người ta “bật đèn xanh” rõ ràng vậy rồi, tôi còn ngại ngùng gì nữa?
PHẢI LÒNG SOÁI CA Ở CĂNG TIN
TRƯỢT TAY NHẮN NHẦM CHO KẺ THÙ
Con trai đòi ăn kem Trung Tuyết Cao, tôi đắn đo mãi vẫn không nỡ mua.Đợi thằng bé vào trường rồi, tôi mới một hơi mua liền hai cây, ngồi bệt bên lề đường vừa ăn vừa gặm nhấm sự an ủi.Lúc đó, cửa kính chiếc Cayenne đậu gần cổng trường từ từ hạ xuống.Là chồng cũ của tôi, Cận Lam, ánh mắt phức tạp nhìn tôi:“Lâm Thất Thất, cô lại dám ngược đãi con trai của ông đây?”“Còn dám ăn một mình nữa à?”Á, anh ta dữ quá đi mất.Ai mà ngờ, người vừa ngang ngược vừa nóng nảy như anh, sau này lại ôm chặt hũ tro cốt của tôi, gào khóc đến điên dại chứ…