Danh sách truyện đã hoàn thành
Tôi có một anh bạn thanh mai trúc mã.Anh ấy có một cô bạn gái rất thích lướt mạng xã hội, cô ấy thường hay đùa với anh theo những trend mới:“Chúc Quan Dự, anh lớn hơn em một tuổi đấy, sao lúc em vừa sinh ra, anh không đến thăm em?Anh có phải không yêu em không!”Anh ấy cười khổ, thuận miệng đáp lại trò đùa của bạn gái, rồi quay đầu nhìn người chú trầm ổn, nghiêm túc của mình ở bên cạnh:“Chú à, nếu là chú, chú sẽ trả lời thế nào?”Người chú thường ngày lạnh lùng của anh đáp:“Chú đã đến thăm rồi. Không chỉ thăm, hồi nhỏ chú còn bế cô ấy nữa.”Nói xong, ánh mắt chú ấy chậm rãi nhìn về phía tôi.
TÔI MỚI LÀ TÌNH ĐẦU CỦA EM
Sau khi tôi mất, mỗi năm Thịnh Nghiễn đều đốt rất nhiều tiền vàng cho tôi.Điều này khiến tôi hình thành thói quen tiêu xài phung phí dưới âm phủ.Bỗng nhiên một ngày, anh ấy đột nhiên không đốt tiền cho tôi nữa.Tôi chờ mãi, nhiều lần thử cố gắng xuất hiện trong giấc mơ của anh ấy nhưng đều thất bại, cuối cùng chắc chắn rằng anh ấy đã quên chuyện này.Vì trước đó không nghĩ đến việc tiết kiệm, để duy trì cuộc sống xa hoa, tôi đã nợ địa phủ vài trăm tỷ.Tức giận đến mức, tôi đột nhiên “sống lại” vì quá phẫn nộ.
TRÙM NỢ CHỐN ĐỊA PHỦ
Tôi bị tai nạn, đập đầu mất trí nhớ, quên rằng mình đã kết hôn một năm.Nhưng người chồng lạnh lùng trong cuộc liên hôn bỗng trở nên yêu tôi đến không tưởng.“Vợ à, mỗi đêm em đều ôm anh ngủ.”“Em thích tạo dấu hôn lắm, ngay trên cổ anh nè.”“Mỗi tuần bảy lần, mỗi lần ba tiếng, đó là mới khởi động thôi đấy.”Sau này, khi tôi khôi phục trí nhớ, tôi nghĩ: “Hehe. Diễn, tiếp tục diễn đi.”
CUỒNG YÊU EM
Thiếu gia quyền quý Bắc Kinh giữa đêm chạy đến nhà tôi trộm chó, ôm về được rồi liền đăng lên Weibo:“Cuối cùng cũng trộm được con trai về rồi.”Kèm theo ảnh là anh ta và một chú chó Alaska khổng lồ.Nửa tiếng sau, một nữ diễn viên nổi tiếng đăng một bức ảnh tự sướng ở nhà kèm theo lời:“Hu hu, cún con bị ba nó dẫn đi mất rồi, một mình thật cô đơn.”Bảng hot search lập tức bùng nổ, mọi người đều đắm chìm trong chuyện tình yêu đẹp như mơ của họ.Tôi ghi hình xong chương trình và về biệt thự, nhìn căn phòng trống rỗng.Chết tiệt! Cún của tôi đâu?
TRỘM CHÓ
Mối tình đầu của Giang Cảnh Dao chưa cưới đã mang thai. Vì danh tiếng của cô ấy, anh yêu cầu tôi nhẫn nhịn làm đối tượng liên hôn, để anh có thể cưới cô ấy trước và giúp đứa trẻ có tên trong hộ khẩu.Anh cùng cô ta tham gia dạ tiệc từ thiện, trước truyền thông thừa nhận đứa trẻ là con của mình.Tôi trở thành trò cười lớn nhất trong giới của họ.Sau đó, anh quay về tìm tôi.Tôi nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình:“Con của tôi không thiếu ba để có hộ khẩu.”Sắc mặt anh tối sầm, nhìn chằm chằm vào bụng tôi, mắt đỏ ngầu:“Là con của ai?”Tôi bình thản cười đáp:“Mối tình đầu của tôi.”Buồn cười thật, ai mà chẳng có mối tình đầu.
AI MÀ CHẲNG CÓ BẠCH NGUYỆT QUANG
Sau ba năm chịu phạt, Cố Đình Quân dẫn theo “bạch nguyệt quang” đến đón tôi. Anh nói: “Nghe nói em đã ngoan ngoãn hơn rồi, vậy cho em một cơ hội để hối cải.”“Chị Tô Vận của em dịu dàng rộng lượng, hãy học hỏi chị ấy, sau này đừng gây chuyện nữa.”Mọi người đều nghĩ tôi sẽ khóc lóc tủi thân, bám lấy anh như cây cỏ cứu mạng. Nhưng tôi chỉ bình tĩnh cúi đầu thật sâu để cảm ơn.Cố Đình Quân nhíu mày: “Triều Nhan, anh là vị hôn phu của em, em không cần phải khách sáo như vậy.”Tôi khẽ mỉm cười, sớm thôi, sẽ không còn là như vậy nữa.Ba năm bị đày đ.ọa, chịu đựng đủ chuyện, cuối cùng tôi cũng tích đủ điểm.Chỉ còn mười ngày nữa thôi, tôi sẽ mãi mãi rời khỏi thế giới này.Từ nay trở đi, *triều nhan mộ lạc, cùng anh đoạn tuyệt mãi mãi.( “Triều nhan mộ lạc” thể hiện ý niệm về sự ngắn ngủi, thoáng qua của cuộc sống, hoặc những điều tốt đẹp nhưng không lâu dài. )
TÌM LẠI CHÍNH MÌNH
Tôi đã xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành nhân vật phụ nghèo khó trong đó.Khi tôi thấy nam chính ném tấm thẻ ngân hàng mà nữ phụ độc ác đưa cho, rồi quát cô ta: “Tôi không cần sự bố thí của cô.”Nữ chính còn phụ họa thêm: “Đừng khinh thường bọn tôi, đừng cậy giàu có mà hiếp đáp người nghèo.”Tôi lập tức nhặt tấm thẻ ngân hàng lên: “Tôi cần! Tiểu thư, cho tôi xin sự bố thí của cô đi! Cứ khinh thường tôi đi!”Nam nữ chính: ???Nữ phụ độc ác khẽ gật đầu, từ đó tôi trở thành người đi theo cô ấy, và bước lên đỉnh cao cuộc đời.
CỨU RỖI NỮ PHỤ ĐỘC ÁC
Tôi đã ngủ với thái tử gia của giới Bắc Kinh.Sáng hôm sau, anh ta chặn tôi lại, lạnh lùng đến đáng sợ: “Khương ảnh đế, cô gái tối qua là em gái cậu phải không? Giao người ra đây.”Tôi lặng lẽ che vết đỏ trên cổ, hạ thấp giọng: “Tổng giám đốc Thẩm, anh nhầm rồi phải không? Tôi không có em gái.”“Chẳng lẽ tối qua chỉ là giấc mơ? Nhưng rõ ràng là khuôn mặt y hệt nhau…”“Vậy chẳng phải là ông đây mơ thấy mình với một người đàn ông…”Sắc mặt Thẩm Trì lập tức tối sầm lại, từ đó tránh xa tôi tám thước.Cho đến khi anh ta bắt gặp tôi đến nhà cậu bạn thanh mai trúc mã đang là đỉnh lưu, cả đêm không về.Đêm đó, Thẩm Trì ôm cột đèn dưới lầu, vừa khóc vừa đăng liên tục lên Weibo:[Tại sao cậu ấy không hỏi tôi một lần, tôi đâu phải không thể cong!][Nếu tôi làm gay thì chắc chắn cũng sẽ là gay trong số những gay xuất sắc nhất! Là chiến đấu cơ trong các vị vua!][Hu hu hu, tại sao lại chọn cậu ta mà không chọn tôi.]Sáng hôm sau, tôi nhìn hot search mà lặng thinh.Thẩm Trì muốn cong thì cứ cong, nhưng tôi là con gái mà.
TÌNH MỘT ĐÊM VỚI THÁI TỬ GIA
Vào tháng thứ ba sau khi Cố Gia Trần và bạn gái cũ quay lại với nhau, anh đột nhiên hỏi về tôi.“Những ngày gần đây Hạ Vũ có phải lại trốn đâu đó khóc một mình không?”Bạn bè nhìn nhau ngơ ngác: “Hình như đã lâu rồi không thấy cô ấy.”“Tôi nghe nói, dạo gần đây cô ấy đã lấy chồng rồi?”“Không thể nào, chắc chỉ là tin đồn thôi, muốn ép Gia Trần quay lại đó mà.”Giọng Cố Gia Trần nhẹ nhàng: “Đi bảo cô ấy, tối nay gặp ở chỗ cũ.”Bạn bè trêu chọc: “Nếu Hạ Vũ khóc, cậu sẽ mềm lòng chứ?”Anh khẽ cười: “Xem đã.”Nhưng đêm đó anh chờ mãi đến khuya, tôi vẫn không đến.Anh gọi điện cho tôi, nhưng tôi cũng không nghe máy.Anh có bạn gái, tôi cũng đã có chồng, vậy thì càng nên tránh đi mới phải.
TÌNH YÊU CỦA HẠ VŨ
Năm thứ năm thầm yêu Trần Khúc, tôi không kiềm được mà lên giường với anh.Tôi ép anh sinh cho tôi một đứa con, thậm chí buộc anh cưới tôi.Nhưng anh ấy mãi mãi vẫn lạnh lùng với tôi.Năm thứ hai sau khi kết hôn, có tin đồn cô bạn thanh mai đua xe của anh sẽ về nước.Hôm đó, tại buổi phỏng vấn, Trần Khúc đã hỏi một câu:“Làm thế nào để người mình thích biết rằng tôi yêu cô ấy?”Lúc ấy, lòng tôi như chết lặng.Tôi lặng lẽ đặt tờ đơn ly hôn lên đầu giường.Chẳng bao lâu sau khi rời đi, tôi lại bị Trần Khúc chặn ở một góc phố nơi đất khách.Anh ấy kéo tôi vào một căn phòng tối, dùng dây lụa quấn chặt cổ tay tôi từng vòng, đôi mắt đỏ ngầu ôm tôi vào lòng:“Không được trốn nữa.“Nếu em trốn nữa, anh sẽ giết em.”
YÊU EM SỢ KHÔNG VỚI TỚI
Chị gái tôi vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, tính tình trong sáng ngây thơ. Chính chị đã xin ba mẹ đi nhận nuôi một cậu bé từ cô nhi viện tên là Thẩm Tự Cẩn.Ở trường, tôi bị bắt nạt, chị chỉ khuyên nhủ tôi rằng nhịn một chút cho thế giới được yên bình. Nhưng khi Thẩm Tự Cẩn bị kỳ thị, chị lập tức đứng ra bảo vệ cậu ấy, rồi quay sang nói với tôi:“Tình cảm giữa chúng ta là thứ tình cảm cao quý vượt lên cả nam nữ.”Chị tôi chăm sóc cậu ấy từng li từng tí, khi lớn lên thì bí mật đính ước, rồi đưa cậu ấy vào làm việc tại công ty gia đình. Kết quả, Thẩm Tự Cẩn hại công ty phá sản. Ba nhảy từ sân thượng xuống, mẹ đau lòng quá mà hóa điên. Chị lại cùng Thẩm Tự Cẩn cao chạy xa bay.Tôi hỏi chị tại sao lại đi cùng kẻ thù của gia đình, chị chỉ ngây thơ đáp lại:“Tự Cẩn là nam chính, chị đi cùng cậu ấy không phải là lẽ đương nhiên sao? Hơn nữa, chính ba mẹ đã khiến gia đình cậu ấy phá sản, chết trong tay cậu ấy cũng chỉ là báo ứng thôi.”Thì ra chị ấy tự cho mình là người xuyên không, muốn trở thành nữ chính định mệnh của nam chính.Khi tôi mở mắt lần nữa, trước mặt là cậu bé cô đơn lạnh lùng ngồi trong góc cô nhi viện. Tôi lập tức bước qua Thẩm Tự Cẩn, quay sang ba mẹ, nói:“Ba mẹ, con muốn nhận nuôi anh trai đẹp trai kia!”Kiếp này, để kẻ nam phụ âm trầm đánh bại nam chính chắc không phải là quá đáng đâu nhỉ.
CHỊ GÁI TÔI TỰ CHO MÌNH LÀ NỮ CHÍNH
Hồi nhỏ, tôi nói với cậu bạn thanh mai trúc mã: “Tôi thích bạn thân của cậu, nhưng đừng nói cho cậu ấy biết nhé.”Cho đến khi đám cưới của cậu bạn thân ấy diễn ra.Tôi nắm cổ áo cậu bạn thanh mai trúc mã nọ: “Miệng cậu kín ghê nhỉ!”Cậu ấy cười nhạt: “Dám nói thêm câu thích cậu ta nữa, coi chừng tôi cho ăn đòn đấy.”