Danh sách truyện đã hoàn thành
Tôi và chị gái giống nhau đến tám phần.Chị ấy thích thú trong việc chọc ghẹo đàn ông nhưng lại không muốn chịu trách nhiệm.Còn tôi thì khác, vừa tham tiền vừa ham vui.Vì vậy, hai chị em tôi hợp tác rất ăn ý.Chị ấy ra nước ngoài làm “ánh trăng sáng”, còn tôi thì làm “thế thân”, chia lợi nhuận theo tỷ lệ ba bảy.Rồi một ngày, chị ấy gấp gáp gọi cho tôi:“Anh chàng nước ngoài này ngày nào cũng đeo bám chị, vừa giàu vừa đẹp, đến nhanh!”Tôi xem ảnh, thấy khá ổn.Vừa định nói lời tạm biệt với “kim chủ” hiện tại thì bị anh ấy ném lên giường.Anh ấy cười lạnh: “Hai chị em nhà em chơi trò lừa người rồi muốn chạy sao? Nghĩ anh chết rồi chắc?”Cứu tôi với, lần này chơi hơi quá tay rồi!
TÔI VÀ CHỊ GÁI CHƠI TRÒ THẾ THÂN
Để tiết kiệm tiền, tôi thuê một ngôi nhà rẻ ngoài trường để ôn thi.Khi đang gặm đầu bút, không làm nổi bài, thì bỗng nghe một giọng nói đầy bất lực:“Câu này chọn A.”Sau khi cố gắng làm xong cả bài thi trong sự run rẩy, giọng nói lạnh nhạt đánh giá:“Bỏ đi, cậu không có năng khiếu.”Tôi thút thít ôm cái “đùi vàng” vô hình:“Học thần, xin cứu giúp đứa gà mờ này!”
TÔI MUỐN Ở BÊN ANH ẤY MÃI MÃI
Trước khi về nước, bạn trai cũ đăng một bài lên trang cá nhân:“Pháp vào mùa đông rồi, Paris có tuyết rơi. Anh rất nhớ em.”Lúc đó tôi đang ở quê cho lợn ăn, hất hàm cười khẩy rồi bình luận ngay:“Anh thì sang chảnh thật đấy, mỗi ngày đều ăn diện bảnh bao, để tôi ở nhà với ba đứa con còn phải cho lợn ăn.”Tối hôm ấy, Phí Khiêm Nam bắt chuyến bay, rồi lại đi tàu hỏa, bắt thêm ba chuyến xe khách, cuối cùng còn ngồi xe ôm về làng tôi.Đúng lúc ấy, anh bắt gặp tôi đang chồm lên tường, trộm ngó anh hàng xóm cơ bắp đang tắm.
BẠN TRAI CŨ BẮT GẶP TÔI NHÌN ANH HÀNG XÓM TẮM
Vì tôi đã tặng quà sinh nhật cho anh trai của Chu Tuấn.Nên anh ta đột ngột chia tay với tôi, không nói một lời mà rời sang nước ngoài.Hai năm sau, cuối cùng anh ta cũng nguôi giận.Giữa đêm khuya vừa đáp máy bay xuống, anh ta cao ngạo hỏi tôi: “Em biết mình sai chưa?”Nhưng lúc ấy, tôi đang mệt rã rời vì bị anh trai của anh ta hôn đến không đứng vững.Anh trai của anh ta khẽ an ủi tôi: “Anh biết mình sai rồi, tối nay để anh về phòng ngủ nhé.”
TÌNH YÊU TRƯỞNG THÀNH
Thiếu gia nhà họ Giang nổi tiếng là ngông cuồng, nhưng chỉ có mỗi mình tôi là anh ấy yêu sâu đậm. Anh từng vì tôi mà dùng tay không chắn dao.Thế nhưng khi tôi sốt cao không dứt, video anh cầu hôn Bạch Nguyệt Quang lại leo thẳng lên top tìm kiếm.Có người không biết chuyện đã hỏi: “Thế Hứa Hà thì sao?”Anh đáp trước máy quay: “Ai cơ? Không quen biết.”Tôi bệnh đến mức hôn mê, khi tỉnh lại thì lòng đã nguội lạnh như tro tàn.Tôi đáp trên mạng xã hội: “Đúng là không quen thật.”Sau đó, mọi người đều nói rằng, vì câu nói đó mà thiếu gia họ Giang đã suýt chết vào đêm hôm ấy.
CHƯA TỪNG RỜI BỎ
Vào ngày cưới, anh bỏ mặc tôi một mình tại lễ đường và biến mất không một dấu vết.Tôi ôm bụng bầu bốn tháng, gọi cho anh ta rất nhiều cuộc điện thoại. Ban đầu anh không nghe, rồi sau đó trực tiếp tắt máy. Xung quanh bắt đầu rộ lên những lời thì thầm:“Lần đầu tiên thấy chú rể bỏ trốn khỏi đám cưới.”“Kết hôn chỉ vì lỡ có con thì có ai chấp nhận nổi, bị bỏ cũng phải thôi.”Tôi đứng đó giữa cơn gió, bối rối đến không biết phải làm gì, chỉ biết liên tục xin lỗi và trấn an những vị khách lần lượt rời đi.Cả một ngày dài, tôi đứng đợi anh ở góc phố, đợi đến khi mọi người đã tản đi hết, nhưng anh vẫn không xuất hiện. Lúc ấy, một cô bác đứng gần đột nhiên nói một câu bâng quơ:“Giang Thâm trông giống con trai của vợ trước ba cô nhỉ, có khi nào là đến để trả thù cô không.”Trên đường trở về, câu nói ấy cứ lởn vởn trong đầu tôi, không sao xua đi được. Trong cơn mê muội, tôi va chạm với một chiếc xe tải. Và thế là tôi cùng đứa con bốn tháng trong bụng, vĩnh viễn ra đi dưới gầm xe ấy.
TRỌNG SINH TRỞ VỀ 3 THÁNG TRƯỚC KHI KẾT HÔN
Tôi đã thích Giang Từ nhiều năm, luôn giữ vị trí là bạn thân của anh ấy.Thậm chí chưa từng có cơ hội tỏ tình.Năm bố mẹ anh ấy qua đời vì tai nạn xe hơi, tôi bỏ học, đi tàu suốt đêm để về nhà, ở bên anh ấy lo liệu tang sự.Giang Từ ôm chặt tôi, đầu tựa vào vai tôi, giọng khàn khàn nói: “Tớ chỉ còn mình cậu thôi.”Tôi không giỏi ăn nói, không biết cách an ủi, chỉ có thể vụng về và thẳng thắn hứa rằng, sẽ ở bên anh ấy cả đời.Khi mọi chuyện được lo liệu xong, tôi định nói ra tình cảm đã chôn giấu suốt tuổi thanh xuân, nhưng anh ấy lại đỏ mắt cầu xin tôi đừng nói ra.Lúc đó tôi không hiểu tại sao, cũng không dám hỏi nhiều.
ANH ẤY CHỈ CÓ MÌNH TÔI
Sau khi tôi được nhận lại gia đình hào môn, cô con gái giả đã xây dựng một mối quan hệ tình cảm sâu sắc với vị hôn phu của tôi.Vấn đề làm sao thực hiện hôn ước trở thành một việc nan giải.Mẹ tôi vung tay quyết định: “Vậy thì cùng gả đi!”Thế là tôi và cô con gái giả cùng gả vào nhà họ Lục.Cô ấy gả cho anh cả, Thái tử gia, còn tôi gả cho em trai, một người trầm tĩnh như Phật tử.Từ chị em trở thành chị em dâu, nhưng chúng tôi vẫn tiếp tục truyền thống cạnh tranh đối đầu.Cô con gái giả: “Công ty tôi lợi nhuận năm vạn rồi!”Tôi: “Tôi sáu vạn.”Cô con gái giả: “Chồng tôi 18cm, có cơ bụng!”Tôi: “Chồng tôi cũng có.”Cô con gái giả: “… Lần sau thi tiếp!”Sau này, nữ thư ký của Thái tử gia bỏ thuốc để quyến rũ anh ta.Cô con gái giả khóc lóc thảm thiết: “Chồng tôi có tiểu tam, tôi muốn ly hôn.”Tôi vừa xoa cái lưng đau nhức, vô thức đáp lại: “Chồng tôi cũng có.”Cô con gái giả vẫn đỏ mắt đáng thương nhìn tôi.Tôi: “Vậy tôi cũng ly hôn nhé?”Chồng Phật tử của tôi: “?”
TÔI VÀ TIỂU THƯ GIẢ CÙNG GẢ VÀO MỘT NHÀ
Cậu bạn thanh mai trúc mã của tôi, Phí Tư Hành, dường như rất đặc biệt với cô học muội mới tới.Tất cả mọi người đều nói rằng, chàng trai lạnh lùng ấy cuối cùng cũng động lòng.Hôm đó, tôi và đàn em cùng bị kẹt trong đám cháy, cậu ấy không chút do dự, bế đàn em rời đi.Bảy năm thầm thương của tôi cuối cùng cũng chấm dứt.Nhưng sau này, khi có chàng trai khác tỏ tình với tôi, cậu ta lại giữ chặt cổ tay tôi, giọng nói đầy kìm nén.“Vũ Chiêu, đừng nói với tớ là cậu định nhận lời cậu ta.”“Cậu thay lòng nhanh đến vậy sao? Cái gọi là thích tớ của cậu nói buông là buông, đúng không?”
MỐI TÌNH ĐẦU ĐÃ QUA RỒI
TÔI NGHE ĐƯỢC TIẾNG LÒNG CỦA SẾP
Người đàn ông trước mặt tôi là đại ca xã hội đen.Nhân lúc anh bị mất trí nhớ, tôi đã nói dối rằng chúng tôi là người yêu của nhau.Những việc nên làm, không nên làm, chúng tôi đều đã làm cả.Nhưng những kẻ dám lừa anh ta đều đã chết.Và bây giờ, anh ta đang dí súng vào đầu tôi.01Tôi không ngờ rằng Văn Ứng Giác lại hồi phục trí nhớ nhanh đến vậy.Nói thật, tình huống hiện tại có chút hỗn loạn.Tôi đang ngồi trên đùi anh ta, chiếc áo sơ mi trắng nửa mặc nửa cởi vắt vẻo trên cánh tay, anh ta cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.Vạt áo xộc xệch, trên cổ còn in vài dấu đỏ đậm, vài giây trước, đôi mắt ấy còn ngập tràn dục vọng.
ÁNH SÁNG TRỞ LẠI
Trong những năm tháng tuổi trẻ mà tôi nghĩ chẳng có gì đặc biệt, lại có người đã cẩn thận và vụng về bảo vệ tôi hết năm này qua năm khác.Trang cuối của cuốn sổ tay là dòng chữ anh ấy viết bằng nét chữ nhỏ, chỉnh chu từng nét:“Tiểu Cà Lăm, cậu có muốn ở bên tớ không?”“Ngày 15, tớ sẽ đợi cậu ở ngã tư Thiên Diệp.”1Ngày trước khi lên Bắc Kinh báo danh, tôi tình cờ lướt thấy một bài đăng trên mạng.“Điều hối tiếc nhất trong thời trung học của bạn là gì?”Nhìn thấy câu hỏi đó, trong đầu tôi lập tức hiện lên khuôn mặt thanh tú và rạng ngời của một người.“Có lẽ điều hối tiếc lớn nhất là chẳng đủ can đảm để tạm biệt người mình thích khi mười bảy tuổi.”