Danh sách truyện đã hoàn thành
Tin tốt: Cả đời này tôi sẽ không bao giờ lo hết tiền.Tin xấu: Tôi cần phải còn sống để tiêu tiền.Tôi vô tình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết.Ở trong đấy, nguyên chủ mà tôi xuyên vào kết hôn thương mại với một vị Phật tử cấm dục trong giới quyền quý Bắc Kinh, nhưng cô ấy lại cố chấp đeo bám lấy anh ta.Sau khi nữ chính xuất hiện, với tính cách trong sáng và đáng yêu, cùng với sự kiên cường của mình, cô ấy đã thành công thu hút lấy vị Phật tử Bắc Kinh ấy.Cuối cùng, vì tình yêu, anh ta từ bỏ mọi quyền lực và cưới nữ chính, yêu thương cô suốt đời.Chỉ có nguyên chủ, nữ phụ độc ác, đã cố tình gây sự với họ, tự đưa mình vào tình cảnh bị đuổi khỏi nhà.Sau khi trở về nhà mẹ ruột, cô ấy tiếp tục đối đầu với nữ chính, khiến gia đình phá sản, và cuối cùng lâm vào cảnh nhảy lầu tự vẫn.Trước khi chết, cô ấy thậm chí còn rủa hai người họ tuyệt tử tuyệt tôn, không có kết cục tốt đẹp.Cuối cùng, ngay cả tro cốt của cô ấy cũng bị rải đi.Và giờ đây, tôi đã xuyên không vào chính cuốn tiểu thuyết này. Xuyên vào vị nữ phụ độc ác ấy.Vì không thể kiềm chế, tôi đã rơi hai hàng nước mắt cho số phận của mình.
TÔI XUYÊN THÀNH VỢ CỦA THÁI TỬ GIA
Chồng tôi không kịp đợi đến sinh nhật 73 tuổi của mình thì đã ra đi.Năm năm sau, tôi bị đột quỵ đột ngột và ngã gục bên đường. Khi được người ta đưa đến bệnh viện, tôi vẫn ôm chặt cuốn nhật ký mà ông ấy không bao giờ rời khỏi người.Tôi không biết chữ, nên nhờ cô bé cùng phòng đọc giúp những gì ghi trong cuốn sổ đó.Cô bé cầm cuốn sổ, khuôn mặt đầy ngưỡng mộ, “Bà ơi, tình yêu của bà và ông ấy thật thuần khiết, có thể đi cùng nhau suốt cả cuộc đời như vậy.”Rồi cô ấy mở trang đầu tiên và đọc, “Người yêu quý Ngọc Khanh…”Tôi sững sờ, miệng lẩm bẩm, Ngọc Khanh, Ngọc Khanh…Nhưng tôi không phải là Ngọc Khanh.Khi mở mắt ra, tôi thấy một chàng trai nghèo khổ mặc trang phục kiểu Trung Sơn, tay cầm một túi trứng, đứng hơi lúng túng trước cửa nhà tôi. Tôi định đóng cửa lại, nhưng anh ta đưa tay ngăn cản.“Khánh Âm, em không muốn gả cho anh nữa sao?”
ĐỜI NÀY TÔI SẼ KHÔNG CƯỚI ANH TA NỮA
“Cho cô 10 triệu, rời xa con trai ta.” Người phụ nữ giàu có đưa cho tôi một tấm séc với khí thế đầy uy quyền.“Dì à, đây là 50 triệu, đừng phá hoại tình cảm của chúng cháu nữa.”“Thật nực cười, chẳng phải chỉ là tiền thôi sao? Ai mà không có chứ?”
MẸ CHỒNG GIÀU CÓ
Ngày tôi được cha ruột giàu có đưa về nhà, cánh cổng chính bị cô con gái giả mạo khóa lại. Cô ta nói.“Chị đã lớn lên ở một ngôi làng nhỏ trên núi, chắc chị quen vào từ cửa sau hơn.”Tôi cười nhẹ.“Không cần phải phiền phức như vậy đâu.Cổng chính bị khóa à, thì cứ đạp nó mở ra thôi.”Vậy là, cánh cổng nhà đại gia Lưu hôm đó bị tôi đạp bay.
CON GÁI GIẢ
Vào năm thứ bảy sau khi ta kết duyên cùng nam phụ thâm tình, nữ chính đã trở lại.Nàng và nam chính xảy ra mâu thuẫn nên hiện giờ đang khóc mắt lệ nhòa đứng dưới mưa trước cửa nhà ta:“Mạnh gia ca ca, thiếp không còn nơi nào để đi nữa rồi.”Phu quân của ta, Mạnh Hạc Thư, người xưa nay luôn điềm tĩnh vậy mà vừa nghe xong đã nổi giận:“Ta sẽ đi tìm hắn để tính sổ!”Ngay cả nhi tử bảy tuổi của ta, Mạnh Bách, cũng giơ nắm tay nhỏ quả quyết:“Tiên nữ tỷ tỷ đừng khóc, khi lớn lên ta sẽ cưới tỷ.”Khi họ thi nhau làm nàng vui, ta lại phải lặn lội đi chợ sớm để mua được con cá tươi nhất rồi bị cơn mưa lớn bất chợt giữ lại trên thuyền.Người lái thuyền đang cất giọng lớn mời khách lên bờ:“Có ai đi Thanh Châu nữa không?”Ta cúi đầu nhìn giỏ, vừa mới mua ba con cá đao, trong tay chỉ còn lại một hai lượng bạc vụn.Ta đưa một lượng bạc cho người lái thuyền, hỏi:“Một lượng bạc có thể đi được đến đâu?”
NĂM THỨ 7 KẾT DUYÊN VỚI NAM PHỤ
Để cưa được anh chàng thô lỗ làm việc ở công trường, tôi đã đặc biệt đến đó để bán cơm hộp.Anh ta hỏi tôi: “Sao lại ra ngoài làm việc này?”Tôi thở dài: “Nhà nghèo, còn anh thì sao?”Anh ấy cũng thở dài: “Tôi cũng thế.”Chúng tôi đồng cảm với nhau.Sau đó, bố tôi ép tôi tham dự tiệc sinh nhật của một thiếu gia nhà giàu ở Bắc Kinh. Bố tôi khuyên: “Có thời gian đi chơi với những gã đàn ông ngoài kia, không bằng tìm cách lấy lòng thiếu gia ấy.”Nhưng tôi nhìn vào gương mặt của thiếu gia, giống hệt gã đàn ông ngoài kia. Tôi chìm vào suy nghĩ.Tôi hỏi: “Anh có phải có một người anh em sinh đôi bị lưu lạc không?”Anh ta cười: “Tôi là con một.”Ngay sau đó, anh ta tao nhã khoanh chân: “Xin lỗi, có chút thói quen khó bỏ.”Tôi: “???”
TIỂU THƯ PHẢI LÒNG ANH CHÀNG THÔ LỖ
Bạn thân của tôi bị bạn trai đá, cô ấy tức giận yêu cầu tôi giúp cô ấy trả thù:“Đi, quyến rũ hắn, rồi đá hắn, giúp chị em trả thù!”Tôi đầy vẻ bối rối và hỏi lại: “Cái này có ổn không?”Không ngờ cô ấy liền khóc lóc đe dọa tôi:“Nếu cậu không đi, tớ sẽ nhảy lầu! Bạn trai đá tớ, mà bạn thân cũng không giúp, tớ không sống nổi nữa!”Bất đắc dĩ, tôi phải đồng ý giúp cô ấy trả thù.Nhưng sau đó, khi tôi bị “bạn trai” của cô ấy làm khổ đến mức lưng sắp gãy, tôi mới nhận ra…Trời ơi, cái gọi là bạn trai, cái gọi là bạn thân, tất cả đều là hố tôi!
CEO CÓ MỐI TÌNH ĐÃ LÂU
Cố Viễn Phàm được biết đến như một tổng tài lạnh lùng, bất cứ nữ nhân viên nào muốn quyến rũ anh đều bị anh đuổi đi không thương tiếc, những công ty dám đối đầu với anh cũng sẽ bị anh tiêu diệt sạch sẽ.Một người đàn ông như vậy…Không ngờ lại là một kẻ si tình đến cực điểm.Tôi cướp nhân viên của anh.“Không sao, làm việc cho người yêu của tôi cũng không khác gì.”Tôi cướp khách hàng của anh.“Không sao, tiền tôi kiếm được cũng là của em hết.”Cuối cùng, tôi làm một chuyện lớn.Tôi lấy nước sôi tưới chết cây phát tài của anh.Anh quả nhiên tức giận.“Thật nguy hiểm! Em không vừa mắt với nó thì cứ nói với anh, lỡ em bị bỏng thì sao?”Một tổng tài mặt lạnh lùng như anh ấy đi đâu rồi?
TỔNG TÀI KIÊU NGẠO CỦA TÔI ĐÂU RỒI
Ta là Hộ Thần của Tống gia.Khi Tống gia rơi vào cảnh khốn cùng, ta hóa thành người, trở thành con dâu nuôi từ bé của Tống gia.Sau khi Tống Thanh Thư thi đỗ, Tống gia muốn kết hôn với tiểu thư nhà giàu, bèn bán ta cho một tú tài què ở trong làng làm vợ.Ta nắm chặt cánh cửa, nước mắt như mưa.“Các ngươi thật sự muốn đuổi ta đi sao?”Tống Thanh Thư ánh mắt lộ vẻ không nỡ, nhưng cuối cùng vẫn kiên quyết đẩy ta ra khỏi cửa.“Tiên nhi, đợi sau này ta làm quan, sẽ chăm lo cho ngươi.”Ta nhìn cánh cửa đóng chặt, toàn thân run rẩy.Ta đã bị giam cầm trong Tống gia ba trăm năm, cuối cùng cũng sắp được tự do!
HỘ THẦN
Sau khi cứu rỗi thành công nhân vật phản diện mắc bệnh kiều, lúc rời đi, tôi ôm anh ấy nói:“Em muốn kết hôn.”Lục Thì Yến im lặng, không đồng ý cũng không từ chối, chỉ quay người bước ra khỏi cửa, sau khi anh ấy vừa đi khỏi, tôi lợi dụng cơ hội để giả chết và quay trở lại thế giới ban đầu.Chưa kịp ngồi ấm ghế thì đã nghe thấy cảnh báo: “Nhiệm vụ cứu rỗi thất bại, hãy quay lại để khắc phục.”Giây tiếp theo, tôi lại trở về thế giới trong tiểu thuyết, nhưng đã bảy năm trôi qua kể từ khi tôi rời đi, và Lục Thì Yến đã trở thành một ông trùm đầy quyền lực ở thành phố A.Lúc này, anh ấy vừa ném một người phụ nữ có gương mặt giống tôi đến chín phần xuống đất:“Cô gan thật đấy, dám dùng gương mặt của cô ấy để đến kết hôn với tôi! Cô không biết người tôi hận nhất đời này chính là cô ấy sao?”
TÔI BỊ HỆ THỐNG KÉO NGƯỢC VỀ THẾ GIỚI BAN ĐẦU
Sau khi rời khỏi hệ thống năm năm, tôi lại bị lôi về.Đứa con đầu lòng của tôi, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi.“Con đã thắng mười huy chương vàng để đổi lấy mẹ về đây.”“Mẹ ơi, cuối cùng con cũng có thể bù đắp tình cảm mẹ con mà con luôn thiếu thốn.”Nhưng tôi lại nhớ đến ngày xưa, khi nó nói với một đứa trẻ mồ côi bên đường: “Thật ghen tị với em, em không có mẹ.”Tôi chậm rãi nói: “Không bù đắp được đâu.”“Tôi đã trở thành mẹ của người khác rồi.”
TRỞ LẠI SAU 5 NĂM
Vừa mới qua Tết, bạn trai đã gửi cho tôi một tin nhắn: “Em yêu, anh sẽ biểu diễn ảo thuật cho em xem nhé!” “Được thôi.” “Bùm! Anh thay lòng rồi, chia tay đi.” “?”