Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Trở Lại Không Phải Để Làm Thiên Kim

Trở Lại Không Phải Để Làm Thiên Kim Sau mười bốn năm mất tích, cuối cùng tôi cũng được ba mẹ ruột đưa về nhà. Trong bữa tiệc trở về, bạn bè danh viện của em gái cười nhạo tôi lớn lên trong khe núi. Nói tôi chưa từng trải qua việc đời. Cho dù bay lên đầu cành cũng vẫn là gà rừng. Nhưng cô ta không biết. Tôi chưa bao giờ cần bay vào hào môn để làm thiên kim. Viên ngọc lam giá trị liên thành bên hông kia, đã đủ biểu lộ thân phận của tôi.

Vết Bớt Trên Mặt Chị Tôi

Vết Bớt Trên Mặt Chị Tôi Trên mặt chị tôi có một vết bớt hình cá Koi. Sau khi nhận sự chúc phúc của chị ấy, bố tôi trúng 5 triệu tệ, mẹ tôi thì có được dáng người thon thả. Chỉ mình tôi là không cần gì cả. Bởi tôi biết vết bớt trên mặt chị tôi chính là cá Koi đen. Lấy gì của chị ấy thì sẽ phải trả lại gấp đôi.

Vết Bớt Trên Mặt Chị Tôi

4 chương
Báo Thù
 Kết Cục Kẻ Vô Ơn 

 Kết Cục Kẻ Vô Ơn  Những câu chuyện trong thoại bản thường kể về thư sinh nghèo khó thi đỗ khoa cử, cưới được tiểu thư nhà giàu. Nhưng thực tế lại là, sau khi vắt kiệt máu của Thẩm gia, Tạ Tinh Kiều đã ra tay sát hại chính thê là ta, chỉ để dọn đường cho Bạch Nguyệt Quang của hắn, Lý Cẩn Nguyệt. Trong cơn đau đớn tột cùng, ta giật lấy túi thơm mà hắn luôn trân quý, bên trong rơi ra ba đồng hoa tiền mà trẻ con thường dùng để chơi đùa. Thì ra, mối tình sâu nặng của hắn, cũng chỉ là trò cười trong mắt Lý Cẩn Nguyệt. Sống lại một đời, ta muốn nhìn thấy giấc mộng đẹp của hắn tan biến, trăng tàn sao lặn.

 Kết Cục Kẻ Vô Ơn 

5 chương
Báo Thù
Hơi Ấm Hoàng Cung

Hơi Ấm Hoàng Cung Năm 14 tuổi, ta tiến cung. Vì ta mang thể hàn*, nên Hoàng thượng luôn ôm ta mỗi khi ngủ. *Thể hàn là những người có dáng người hơi gầy, tính cách hướng nội, sợ lạnh, ít mồ hôi, rêu lưỡi trắng, sắc mặt cũng nhợt nhạt. Có một đêm, ta bị nóng đến tỉnh giấc, mơ màng đẩy người bên cạnh, rồi lẩm bẩm: “Nóng quá, người đâu mau mang bình nước nóng này đi chỗ khác”. Sau tiếng càu nhàu của ta, Hoàng thượng khàn giọng đáp: “Được”.

Hơi Ấm Hoàng Cung

16 chương
Cổ Đại
Nợ Duyên Không Trả

Nợ Duyên Không Trả Anh bế tôi đến cạnh chiếc tủ rồi đặt tôi ngồi xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào mắt tôi. “Vừa rồi em nói tôi đã từ chối em bao nhiêu lần nhỉ?” Anh hỏi. “Một trăm hai mươi tám lần.” Tôi cụp mắt xuống, trái tim trong lồng ngực đập loạn nhịp. “Vậy thì tôi sẽ hôn em một trăm hai mươi tám lần để bù lại, em thấy thế nào?” Anh vòng tay ôm lấy eo tôi, chưa nói hết câu đã bắt đầu hôn lên cổ, lên vành tai, rồi lên khuôn mặt tôi, từng cái một: 1, 2, 3, 4, 5, 6… Lúc đầu, cô một mực theo đuổi anh. Khi anh cuối cùng cũng quay đầu lại, cô đã không còn ở đó nữa. Thật may mắn, đó không phải là kết thúc.

Nợ Duyên Không Trả

5 chương
Hiện đại
Tạm Biệt Bắc Đại

Tạm Biệt Bắc Đại

Giấc Mộng Vinh Quang

Giấc Mộng Vinh Quang Mẹ tôi tung tin đồn, ép chết người đứng đầu kì thi tuyển sinh đại học. Đối mặt với sự chất vấn, bà như phát điên: “Không phải mẹ là vì để con có thể giành được vị trí số một của trường sao!” Bởi vì như vậy, bà ấy mới có thể có được tư cách trở thành đại diện phụ huynh ưu tú lên bục diễn thuyết, giành được vinh quang. Bởi vì vinh quang đó, trong 18 năm, bà ép đến mức ba phải bỏ đi, tan nhà nát cửa, hủy hoại thanh xuân của tôi. Thậm chí, khi ý thức được tôi chỉ có thể đứng thứ hai, bà gạt bỏ tương lai của chàng thiếu niên đứng đầu kia. Vì vậy khi hội phụ huynh tuyên bố hủy bỏ hoạt động để tưởng niệm trạng nguyên, bà ấy đã phát điên. Đó là kì nhập học đại học 3 năm trước, trước mặt toàn trường, bà ấy nhéo tai tôi chửi mắng : “Cái ngữ chỉ thi đứng thứ hai, tao nuôi mày được ích lợi gì? Sao mày không đi chết đi! Tao không đóng học phí đại học cho mày, tự đi bán cái thân mày mà đóng đi!” Do vậy ngày thứ hai, tôi cúi mình dập đầu 3 cái trước nhà cậu thiếu niên ấy. Sau đó đi lên tầng thượng mà cậu Trạng nguyên kia từng đến.

Giấc Mộng Vinh Quang

6 chương
Hiện đại
Nhân Quả Duyên Hành

Nhân Quả Duyên Hành Tôi vốn là linh hồ trong núi, sau khi tu hành thành người thì xuống núi trải qua nhiều kiếp nạn. Trên đường đi tôi gặp một cô gái chết không nhắm mắt. Và gương mặt cô ấy trông giống hệt tôi. Nhân quả duyên hành, tôi đeo huy hiệu trường của cô ấy lên, điều tra nguyên nhân cái chết của cô ấy.

Nhân Quả Duyên Hành

4 chương
Báo Thù
Hôm Nay Thích Khách Cũng Rất Muốn Chết

Hôm Nay Thích Khách Cũng Rất Muốn Chết  Nếu như thường xem tiểu thuyết cổ phong, tin rằng ngươi nhất định sẽ không thấy xa lạ với tình tiết này —— Thích khách rút đao đâm về phía nam chính, vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, nữ chính xông lên, ngăn cản một kiếm thay cho nam chính, nàng ngã vào trong lòng nam chính, nam chính lo lắng gọi tên của nàng… Lúc ta xuyên qua, đúng lúc tình cảnh này vừa phát sinh. Ngươi cho rằng ta là nữ chính kia sao? Không, ta không phải. Ta đương nhiên cũng không phải nam chính. Ta là thích khách.

Đóa Hoa Đẹp Nhất

Đóa Hoa Đẹp Nhất Vì muốn chữa bệnh cho đệ đệ, cha lấy năm lượng bạc đem bán ta cho đồ tể làm kế thất. Gả vào mới biết, hắn còn có một đôi nhi nữ. Người ta thường nói, kế mẫu khó làm, ta tính trời vừa sáng liền bỏ trốn. Nào ngờ, đồ tể lại chết trong đêm mưa ấy. Cha đến đón ta về nhà, ta nhìn hai cặp mắt trong veo kia, cắn răng, chốt cửa, nhốt cha bên ngoài.

Đóa Hoa Đẹp Nhất

5 chương
Chữa Lành
Ánh Mắt Kẻ Phản Bội

Ánh Mắt Kẻ Phản Bội Phó Lễ dẫn tôi đi ra ngoài chơi, em gái tôi nhất định phải đi theo. Kết quả gặp phải bọn bắt cóc, dùng súng chỉ vào em gái tôi làm con tin, bắt Phó Lễ chuẩn bị tiền. Cả đời này tôi không thể quên được ánh mắt của Phó Lễ lúc đó. Hắn đầy vẻ lo lắng, nói với bọn bắt cóc: “Có thể đổi con tin khác được không, em ấy đang mang thai, không chịu được sự sợ hãi.” Hắn nhìn tôi: “Tiếu Tiếu, xin lỗi, em ấy mang thai con của anh. Em đi thay em ấy đi.” Nửa năm sau, tôi từ chỗ bọn bắt cóc trở về, nâng cao bụng lớn. Phó Lễ lại phát điên: “Đứa bé là của ai?”

Ánh Mắt Kẻ Phản Bội

6 chương
Báo Thù
Thiên Mệnh

Thiên Mệnh Khi Thái tử đăng cơ, đã lập Thái tử trắc phi làm Hoàng hậu. Nguyên nhân rất đơn giản, trên sách mệnh có ghi, Hoàng hậu đầu tiên của Thái tử sẽ chết vì loạn tiễn xuyên tim. Ngày thánh chỉ phong Hậu hạ xuống, tỷ tỷ của ta, tức là Thái tử phi Thẩm Thành Vân, cười tươi rói đến cung của ta, hành lễ không mấy nghiêm chỉnh: “Thần thiếp xin chúc mừng Hoàng hậu nương nương.” Sau đó, nàng lại tiến đến gần ta, đôi môi đỏ tươi cong lên đầy ác ý: “Thẩm Nhược Nhược, hãy trân trọng hai ngày tốt đẹp này đi nhưng cũng đừng quá đắc ý, nếu để ta không vui thì sau khi ngươi chết có được thụy hiệu tốt hay không, đều do ta quyết định.” “Thật sao?” Ta lùi lại một bước, trầm giọng nói. “Vậy thì tỷ tỷ nhất định đừng chết trước ta.”

Thiên Mệnh

6 chương
Cổ Đại