Danh sách truyện đã hoàn thành
Kiếp Này Tôi Chỉ Sống Vì Chính Mình Lúc kẻ bắt cóc cầm d ao lao tới, Thẩm Yến Tây nghĩ rằng tôi sẽ giống như kiếp trước, bất chấp tất cả mà lao ra đỡ d ao thay anh ta.Anh ta ôm chặt người con gái trong lòng Kiều Tô Mạn, nhẹ giọng dỗ dành cô ta.Cho đến khi mũi d ao sắc bén đ â.m xuyên qua lồng ngực, cơn đau dữ dội ập đến.Chỉ lúc này, Thẩm Yến Tây mới hoảng hốt ngẩng đầu, nhìn về phía tôi.Tôi vẫn đứng yên, không nhúc nhích.Ánh mắt lạnh lùng đối diện với anh ta.Bốn mắt nhìn nhau—Tôi mỉm cười với anh ta.Đau không?Chắc là đau chứ.Nhưng so với nỗi đau của tôi kiếp trước, thế này đã là gì?Thẩm Yến Tây, chúng ta còn rất nhiều thời gian để tính sổ.
Kiếp Này Tôi Chỉ Sống Vì Chính Mình
Sự Cứu Rỗi Của Con Dâu Tôi là một bà mẹ chồng cay nghiệt. Từ ngày con dâu bước vào cửa, tôi nhìn thế nào cũng không vừa mắt. Nó ngủ nướng đến giữa trưa, chẳng bao giờ tự giác tìm việc mà làm. Tôi mắng nó là đồ lười biếng, sâu mọt, thứ phá của! “Hồi đó, vừa sinh xong, tôi mới thở được một hơi đã phải xuống ruộng làm việc!” “Trời đông giá rét, tôi không có thời gian ở cữ, phải ra sông giặt đồ, suýt bị ch.t đuối!” “Khó khăn lắm mới leo lên bờ được, về nhà thì sốt cao, nhưng trời chưa sáng đã phải dậy nấu cơm.” “Thế mà cha nó còn chê tôi bỏ nhiều muối, giật ngay cây gậy cửa đập thẳng lên đầu tôi!” Con dâu sững sờ nhìn tôi, rồi bất giác đưa tay chạm vào vết sẹo dài trên trán tôi. Hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi xuống. “Mẹ đã chịu bao nhiêu uất ức thế này sao…” Tôi muốn đáp: “Ai mà chẳng thế?”, nhưng lời nghẹn ngay trong cổ họng. Như thể giữa ngọn núi hoang vu chợt có một màn sương mỏng manh bủa vây, đôi mắt đã khô cạn cả đời này của tôi, bỗng chốc lại dâng lên chút hơi nước. Tôi đã chịu khổ cả một đời, nên tôi nghĩ chịu khổ là điều hiển nhiên. Cho đến hôm nay, có một người, khóc thay cho tôi. Người ấy nói, tôi đã chịu quá nhiều uất ức.
Sự Cứu Rỗi Của Con Dâu
Có Không Giữ Mất Tiếc Ghê Sau khi bạn trai thi đậu công chức, anh ta lập tức nghe lời mẹ chia tay với tôi, ở bên bạch phú mỹ. “Mẹ anh nói, anh hiện tại đã là ở một cương vị mới, nhà Tiêu Tiêu có điều kiện, cô ấy có thể giúp đỡ anh trong sự nghiệp…” Chỉ là, những món đồ xa xỉ trên người bạch phú mỹ kia sao lại giống hệt những món đồ mà tôi nhờ bảo mẫu nhà tôi vứt đi vậy nhỉ?
Có Không Giữ Mất Tiếc Ghê
Kiếp Này Không Hẹn Ngày Gặp Lại Mang thai sáu tháng, tôi vui vẻ làm xong kiểm tra thai kỳ, chờ chồng cùng về nhà. Vậy mà lại vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa anh ta và bác sĩ. “Quý tổng, thai nhi phát triển rất tốt, nhưng làm vậy có phải quá tàn nhẫn với vợ anh không?” “Dù sao cũng là thụ tinh trong ống nghiệm, dùng trứng của Tri Hạ chẳng phải cũng giống nhau sao?” “Quý tổng, vợ anh đã mang thai sáu tháng rồi, nếu biết đứa con trong bụng không phải ruột thịt của mình, cô ấy sẽ đau lòng đến mức nào chứ? Cô ấy yêu anh như vậy, thế mà anh lại vì người đó…” “Đủ rồi, chuyện này nhất định không thể để Thanh Vũ biết.” “Tri Hạ bị bệnh tim, không thể mang thai, đứa trẻ này là món nợ tôi phải trả cho cô ấy. Nếu năm đó không nhờ cô ấy cứu mạng, tôi đã chết từ lâu rồi…” “Còn về Thanh Vũ, cả đời này tôi sẽ đối xử tốt với cô ấy, coi như bù đắp.” Kết quả kiểm tra thai kỳ hiển thị mọi chỉ số của thai nhi đều rất khỏe mạnh. Nhưng lòng tôi như rơi xuống hầm băng. Hóa ra, việc Quý Bạc Hoài kiên quyết làm thụ tinh nhân tạo chỉ để tráo trứng của tôi thành của Lục Tri Hạ. Tôi đã chịu đựng sáu tháng ốm nghén, mất ngủ, nhưng lại đang mang trong bụng con của anh ta và một người phụ nữ khác. Tôi lặng lẽ đăng ký lại, đặt lịch hẹn phá thai. Quý Bạc Hoài, anh thật sự nghĩ rằng năm đó người cứu anh là Lục Tri Hạ sao?
Kiếp Này Không Hẹn Ngày Gặp Lại
Mỹ Nhân Sứ Làng tôi nổi tiếng với mỹ nhân sứ. Nhưng các cô gái trong làng không hề biết rằng, quy trình chế tác mỹ nhân sứ không hề đơn giản. Tôi và chị họ lại càng không biết rằng, chính chúng tôi cũng là những mỹ nhân sứ được làng nuôi nấng cẩn thận. Vào tiệc sinh nhật 18 tuổi của chị họ, tôi nhận được một mảnh giấy, trên đó chỉ có một chữ: “Chạy.”
Mỹ Nhân Sứ
Chuyện Ở Lớp Học, Sữa Học Đường Cô giáo chủ nhiệm ra lệnh cho phụ huynh “tự nguyện” đặt mua sữa của trường. Tôi nhìn vào bảng thành phần, phát hiện hàm lượng protein còn ít hơn cả lương tâm của trường học này. Thế là tôi lịch sự từ chối. Kết quả, ngày hôm sau, cô giáo chủ nhiệm dẫn đầu phong trào cô lập con gái tôi. Cô ta quay video cả lớp giơ hộp sữa lên, đồng thanh nói “Cảm ơn mẹ!” Chỉ có con gái tôi hai tay trống trơn, đứng ngay giữa khung hình. “Số tiền nhỏ, nhưng thể hiện mức độ quan tâm của phụ huynh dành cho con cái.” “Không có sữa uống, khác gì trẻ mồ côi?” “Sau này, bạn nào đặt sữa sẽ được ưu tiên làm cán bộ lớp.” Tôi lập tức gọi đường dây nóng của thị trưởng để tố cáo. Sự việc ầm ĩ đến mức hiệu trưởng phải đứng ra phát biểu: “Đăng ký sữa là tự nguyện, không ai bị ép buộc.” Sau đó, tôi gửi toàn bộ ảnh chụp màn hình tin nhắn lên các phương tiện truyền thông lớn. Chỉ muốn nhờ họ dịch giùm xem “tự nguyện” nghĩa là cái quái gì.
Chuyện Ở Lớp Học, Sữa Học Đường
Hoa Khôi Tai Tiếng Trọng Sinh Kiếp trước, tôi là nữ thần tai tiếng của trường, nhưng lại yêu nam thần lạnh lùng. Nữ chính là một học bá, cũng thầm thích anh ấy. Cô ta sợ tôi làm ảnh hưởng đến kỳ thi của anh, nên đã cố tình chặn lại tờ giấy hẹn gặp mà tôi gửi cho nam thần, khiến tôi một mình chờ đợi trong tuyệt vọng và bị x e t ông ch .t. Tám năm sau, khi anh ấy biết được sự thật, tinh thần sụp đổ, kéo theo cô ta cùng ch .t chung. Kiếp này, khi sống lại lần nữa, cô ta quyết định không ngăn cản chúng tôi yêu nhau. Mà ngược lại— Cô ta muốn tận mắt chứng kiến chúng tôi sống không bằng ch .t.
Hoa Khôi Tai Tiếng Trọng Sinh
Người Vợ Đến Từ Địa Ngục Ra ngoài mua thức ăn, tôi rơi xuống cống thoát nước, khi được cứu lên thì đã bất tỉnh. Nhưng không ngờ trong khoảng thời gian đó, nhà tôi xảy ra vụ n ổ khí gas, chồng tôi ch .t ngay tại chỗ. Tôi nước mắt giàn giụa, vừa khóc vừa loạng choạng chạy về nhà. Hàng xóm ai cũng cảm thán rằng tình cảm vợ chồng chúng tôi thật sâu đậm. Chỉ có tôi biết, tôi chỉ đang nôn nóng muốn kiểm tra thành quả của mình. Dù sao, không tận mắt nhìn thấy, tôi cũng chẳng yên lòng được…
Người Vợ Đến Từ Địa Ngục
Vượng Tài Tôi là một blogger thú cưng, tôi livestream giả chết để khảo nghiệm thú cưng của mình, lại phát hiện chó cưng đứng dậy châm điếu thuốc. Giang cư mận bình luận sôi nổi: 【Chó: Chết mịa! Quên giả vờ rồi!】 Kể từ đó tôi dựa vào ảnh chụp tư thế rất ra dáng con người của nó nổi tiếng toàn mạng xã hội. Ngày nào tôi cũng mừng không khép được mồm, cho đến khi một blogger thú cưng khác kết nối livestream. Sắc mặt anh ta khó coi hỏi tôi: “Trên lưng con chó nhà cô có phải có vết khâu hay không?”
Vượng Tài
Con Dâu Quậy Phá Trong Tiệc Đầy Tháng Của Cháu Ngoại Tiệc đầy tháng của cháu ngoại, tôi chuẩn bị một phong bao lì xì 10.000 tệ. Vậy mà con dâu lại lăn ra đất, khóc lóc giữa đông đủ quan khách: “Hôm nay nếu mẹ dám đưa 10.000 tệ này ra ngoài, con lập tức ly hôn với chồng con!” Tôi quay sang nhìn con trai. Nó biết rõ chuyện này. Con gái tôi sinh con thứ hai là bé gái, nhà chồng nó thì khinh thường ra mặt. Số tiền này không chỉ là quà gặp mặt cho cháu ngoại, mà còn là cách tôi đứng ra chống lưng cho con gái. Nhưng không ngờ con trai lại né tránh ánh mắt của tôi, nhỏ giọng nói: “Mẹ à, gia đình hòa thuận thì vạn sự hưng thịnh.” Nhưng nếu cái gọi là “hòa thuận” này luôn cần ai đó hy sinh, thì có lẽ cũng chẳng đáng để giữ nữa.
Con Dâu Quậy Phá Trong Tiệc Đầy Tháng Của Cháu Ngoại
Lằn Ranh Thật Giả Tướng quân xuất chinh trở về, lại mang theo một nữ tử đang mang thai. Ta nói với hắn, phủ Tướng quân này, có nàng ta thì không có ta, có ta thì không có nàng ta. Cố Tử Cầm mang đầy áy náy, chỉ “ừ” một tiếng, rồi ngay trong đêm viết hưu thư, đuổi ta ra khỏi phủ.
Lằn Ranh Thật Giả
Ly Hôn Vui Vẻ Kỷ niệm ba năm kết hôn, Chử Hàn đưa em gái của người anh em đã khuất về nhà chăm sóc. Tôi không đồng ý. “Cái gọi là chăm sóc của anh, nhất định phải để cô ta sống trong nhà chúng ta sao?” Chử Hàn nói tôi vô tình, không để ý đến sự phản đối của tôi mà giữ Trần Nam Duyệt lại. Tôi không thể chịu đựng nổi. Lần nào cũng cãi vã, hết lần này đến lần khác rơi vào cái bẫy của Trần Nam Duyệt. Cho đến khi cả tôi và cô ta cùng bị bắt cóc, Chử Hàn chỉ cứu cô ta. Lúc ấy, tôi mới nhận ra, người từng thề chỉ yêu mình tôi, đã sớm thay lòng đổi dạ. Sau khi trọng sinh, tôi không còn mong chờ tình yêu của Chử Hàn nữa. Khi anh ta đưa Trần Nam Duyệt về nhà, tôi chỉ mỉm cười nói: “Được thôi.”