Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Trẫm Không Nuôi Trẻ Con!

Trẫm Không Nuôi Trẻ Con! Tỷ tỷ ta làm hoàng hậu mới tròn một năm thì mất vì khó sinh. Khi ấy, ta chỉ mới tám tuổi, đã bị cha mẹ ép khoác lên mình tấm hỷ phục đỏ rực, đưa vào hoàng cung. Ở cái tuổi vẫn cần người chăm sóc, ta lại trở thành hoàng hậu mới, làm mẫu hậu của tiểu hoàng tử. Trong Phượng Nghi Cung, tiếng khóc của ta còn bi ai hơn cả tiếng khóc của hoàng tử nhỏ bé. Hoàng thượng vò đầu bứt tai, kêu to: “Thái y! Mau làm cho lỗ tai trẫm điếc quách đi thôi!”

Trẫm Không Nuôi Trẻ Con!

4 chương
Cổ Đại
Thiếu Gia Sa Sút, Bảo Hành Cả Đời

Tôi nhặt được một thiếu gia sa sút. Anh ta giỏi giang, ăn khỏe, ngủ cũng khỏe. Đến khi tôi phát hiện anh ta có vị hôn thê. Tôi đã mang thai. Tôi vội vàng đá anh ta, giả chết rồi trốn về nước. Sau này, anh ta sa sầm mặt nhốt tôi trong phòng, lực đạo mạnh như muốn bóp chết tôi. “Xem tôi như ghế massage, dùng xong liền vứt?” “Không sao, ông đây cho em chế độ bảo hành trọn đời.”  

Quỷ Sai

Tôi đổi tên WeChat thành “AAA Dịch vụ mai táng Tiểu Vương”. Nửa đêm bỗng nhận được một tin nhắn. “Đêm nay đúng mười hai giờ, ngã tư đường, giúp tôi đưa một cỗ quan tài. Nhớ mặc váy dài màu đỏ, tôi thích nhất là nhìn em mặc váy đỏ.” Tin nhắn là do bạn trai cũ gửi tới. Tôi tưởng hắn đang đùa, thật ra muốn quay lại với tôi. “Cần quan tài làm gì? Muốn tôi đưa tang cho anh à?” Không ngờ khi bạn thân biết chuyện. Lại cau mày lo lắng. “Mặc váy đỏ đưa tang, đỏ trắng đụng nhau là điềm xui! Có kẻ muốn kéo cậu đi chôn cùng rồi đó.”

Quỷ Sai

5 chương
Kinh Dị
Sắc Màu Thanh Xuân

Sắc Màu Thanh Xuân Người bạn cùng lớp mà tôi đã bảo vệ suốt hai năm nói với tôi: “Bị b/ắt n/ạt là giả, mục đích là lừa cậu để cậu bị đ/ánh.” Cậu học sinh nghèo mà tôi đã giúp đỡ cũng nói với giọng chế giễu, rằng cậu ta giả vờ nghèo để xem tôi vất vả làm thêm vào kì nghỉ hè và đông để chu cấp cho cậu ta. Tất cả những sự lừa dối và trêu đùa này đều vì một lý do duy nhất: trả thù cho Hạ Lạc. Tôi bình thản chấp nhận mọi sự ác ý và mỉm cười ấm áp: “Vậy ra những chuyện bất hạnh kia đều là giả, thế thì tốt quá rồi.” Họ thở phào nhẹ nhõm, nói rằng sự trừng phạt đã kết thúc và họ muốn trở thành bạn tốt nhất của tôi, cùng nhau hẹn ước vào học tại Đại học Bắc Kinh. Tôi hơi bối rối: “Chúng ta không phải chỉ là bạn cùng lớp bình thường thôi sao? Tôi cứ nghĩ các cậu là học sinh đặc biệt, và tôi là lớp trưởng nên mới phải chăm sóc các cậu chứ.”

Sắc Màu Thanh Xuân

3 chương
Hiện đại
Không Cho Em Bay Xa

Bạn thân tôi chia tay với Thái tử gia Kinh thành rồi ra nước ngoài. Là anh em tốt, Thời Dực dẫn tôi đi an ủi anh ta. Nhìn Thái tử gia Kinh thành khóc lóc thảm thiết, Thời Dực cười nhạt: “Thôi được rồi, chẳng qua chỉ là một con chim hoàng yến, đi thì đi.” “Kịp thời dừng lỗ cũng chẳng có gì xấu cho cậu.” Nhìn dáng vẻ lười nhác, ung dung của anh, tôi thở phào một hơi. Bao năm nay đi theo Thời Dực, tôi cũng tích góp được một khoản tài sản không nhỏ, nghe nói anh sắp liên hôn, vậy thì chia tay trong yên ả thôi. Đêm đó, tôi mua vé máy bay sang chỗ bạn thân. Nói lời chia tay với Thời Dực. Xuống máy bay, tôi nhận được một loạt tin nhắn: 【Cái gì mà chia tay trong yên ả? Em nằm mơ đi】 【Vậy ba năm nay của chúng ta tính là gì?】 【Trả lời anh】 【Anh xin em, đừng rời xa anh】

Không Cho Em Bay Xa

4 chương
Hiện đại
Chồng Tặng Tôi Đồng Hồ, Tôi Đuổi Anh Ta Ra Khỏi Nhà

Chồng Tặng Tôi Đồng Hồ, Tôi Đuổi Anh Ta Ra Khỏi Nhà Kỷ niệm ngày cưới, chồng tặng tôi một chiếc đồng hồ thông minh. Trong lúc nghịch chức năng, tôi vô tình mở ra mục ghi âm đồng bộ trên đám mây. Bản ghi âm mới nhất, là giọng anh ta khàn khàn giả vờ dịu dàng dỗ dành một ai đó: “Ngoan, anh hứa, chờ con của chúng ta ra đời, toàn bộ tài sản đứng tên anh sẽ là của hai mẹ con em.” Thời gian ghi âm, chính là nửa tiếng trước khi anh ta đi mua bánh cho tôi. Anh ta bưng bánh về, đôi mắt ánh lên vẻ yêu thương nhìn tôi. Tôi giơ đồng hồ lên hỏi: “Cái này là gì?” Mặt anh ta tái mét, gượng cười giải thích: “À… cái này là anh thu hộ thằng bạn thân. Nó đang cãi nhau với vợ, nhờ anh diễn thử cách xin lỗi để làm hòa.” Tôi khẽ gật đầu, mỉm cười thổi tắt ngọn nến, rồi thản nhiên nói: “Thì ra là vậy. Vậy mai anh cho em địa chỉ nhà thằng bạn thân đó đi. Em rảnh, cũng tiện ghé khuyên vợ nó một câu.”

Chim Hoàng Yến Ăn Hoa Hồng

Sau khi trở thành chim hoàng yến của Thái tử gia Kinh thành, tôi điên cuồng ăn hoa hồng. Anh ta đưa tôi ba nghìn để mua đồ ăn, tôi tham chín trăm chín mươi. Vì thế, anh ta phải ăn loại thịt heo giá 245 tệ một cân mà tôi mua về. Anh ta đưa tôi năm vạn để mua chiếc giường chất lượng tốt, tôi tham bốn vạn tám. Vì vậy, mỗi lần chúng tôi làm chuyện kia, giường đều kêu kẽo kẹt không ngừng. Sau đó, anh ta đưa tôi một nghìn để mua bao cao su, tôi thấy lãng phí, tham chín trăm, thế là tôi bất cẩn mà dính thai. Nhìn hai vạch trên que thử thai trong tay, tôi dè dặt thử thăm dò anh ta: “Anh có thích trẻ con không?” Hứa Tuấn bình thản liếc nhìn tôi một cái, lắc đầu: “Không thích.” Nhận được câu trả lời phủ định, tôi sợ anh ta phát hiện ra tôi đã có thai, liền vội vàng ôm hết mấy năm ăn hoa hồng bỏ trốn trong đêm. Nhưng tôi vừa mới chạy về nhà, giây tiếp theo liền thấy Hứa Tuấn – lẽ ra đang đi công tác – xuất hiện ở cửa nhà tôi, trong tay cầm báo cáo kiểm tra thai, giọng nói âm trầm lạnh lẽo vang lên: “Thường ngày ăn hoa hồng thì thôi, lần này ngay cả con của tôi, em cũng dám nuốt một mình sao?”

Chim Hoàng Yến Ăn Hoa Hồng

4 chương
Hiện đại
Không Nghỉ Ngơi

Tôi chưa kịp chào đời đã chết, bà nội dùng kim vàng ép tôi ở lại trong bụng mẹ đến tháng thứ 7 mới sinh ra. Bà nói tôi là oan hồn, do đủ loại nguyên nhân mà nhiều lần chết yểu, không thể ra đời, oán khí cực nặng. Nếu không giữ được tôi lại, tôi sẽ hóa thành ma, gây họa cho cả nhà, đến lúc đó cả gia đình tôi đều phải chết. Mãi đến khi tôi ra đời, bà nội mới phát hiện, tôi là một thể hai hồn. Chị là người bình thường, còn tôi là một con quỷ đòi nợ. Đến năm tôi chín tuổi chết yểu, thân xác sẽ hoàn toàn thuộc về chị ấy. Chỉ là chị không biết, kẻ sống sót thật ra là tôi.

Không Nghỉ Ngơi

4 chương
Kinh Dị
Tri Tri dũng cảm

Mẹ mất được hai năm, bố định tái hôn, cô dì kia vứt hết đồ của mẹ, cho tôi uống sữa hỏng rồi còn không cho bố ôm tôi, nửa đêm, tôi trùm chăn khóc thành từng hạt châu nhỏ, bỗng trước mắt lóe lên mấy dòng chữ kỳ lạ: 【Tri Tri đừng khóc, đi tìm ông ngoại đi.】 【Tri Tri, ông ngoại con là Chủ tịch tập đoàn Nam Dương, cậu con là ca sĩ nổi tiếng, dì út con còn lợi hại hơn nữa.】 【Tri Tri cố lên, các dì nhất định sẽ không để con giống như mẹ biến thành nữ chính bi kịch đâu!】

Tri Tri dũng cảm

4 chương
Kinh Dị
Lễ Kỷ Niệm Đẫm Máu

520 tôi cùng bạn trai mở phòng, hắn nhất quyết chọn một căn phòng ngay cửa có gương, nói là đáng tiền. Nửa đêm chiếc gương toàn thân thật sự quá rợn người, sau khi thân mật xong tôi xuống giường lấy quần áo phủ lên, vậy mà bạn trai lại đột nhiên nổi giận, tát tôi một cái! Tôi tức khí chạy ra ngoài, mở một diễn đàn huyền học lúc nửa đêm để than thở. Không ngờ diễn đàn lại đột nhiên nhắn riêng cho tôi: 【Trong đồ vật mang theo bên người bạn trai cô, có phải cũng có một cái gương?】 Tôi im lặng. Bởi vì tôi biết chiếc đồng hồ quả quýt hắn luôn đeo trên ngực, mặt trước chính là một tấm gương.

Lễ Kỷ Niệm Đẫm Máu

4 chương
Kinh Dị
Bước Qua Giới Hạn

Tôi để ý đến người anh em của anh trai mình. Công khai lẫn ngấm ngầm trêu chọc suốt một tháng, lại bị anh từ chối. 【Thứ nhất, tôi không ngủ với em gái của bạn bè.】 【Thứ hai, tôi tạm thời không có ý định yêu đương.】 【Thứ ba, tôi là người câm, không xứng với em.】 Khí thế ngang ngược, tự cao tự đại. Tôi tức đến phát điên. Đêm đó, nổi giận gọi liền tám nam người mẫu. Thế mà Tiêu Tiêu lại ngồi ở góc phòng bao. Khói trắng lững lờ, khóe môi khẽ nhếch, ngón tay thon dài ra hiệu: 【Tiếp tục đi, coi như tôi không tồn tại.】 Tôi: 【???】

Bước Qua Giới Hạn

5 chương
Hiện đại
Lời Hứa Không Dành Cho Tôi

Kỷ niệm ngày cưới, chồng tặng tôi một chiếc đồng hồ thông minh. Trong lúc nghịch chức năng, tôi vô tình mở ra mục ghi âm đồng bộ trên đám mây. Bản ghi âm mới nhất, là giọng anh ta khàn khàn giả vờ dịu dàng dỗ dành một ai đó: “Ngoan, anh hứa, chờ con của chúng ta ra đời, toàn bộ tài sản đứng tên anh sẽ là của hai mẹ con em.” Thời gian ghi âm, chính là nửa tiếng trước khi anh ta đi mua bánh cho tôi. Anh ta bưng bánh về, đôi mắt ánh lên vẻ yêu thương nhìn tôi. Tôi giơ đồng hồ lên hỏi: “Cái này là gì?” Mặt anh ta tái mét, gượng cười giải thích: “À… cái này là anh thu hộ thằng bạn thân. Nó đang cãi nhau với vợ, nhờ anh diễn thử cách xin lỗi để làm hòa.” Tôi khẽ gật đầu, mỉm cười thổi tắt ngọn nến, rồi thản nhiên nói: “Thì ra là vậy. Vậy mai anh cho em địa chỉ nhà thằng bạn thân đó đi. Em rảnh, cũng tiện ghé khuyên vợ nó một câu.”