Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Tỉnh Giấc Giữa PO Văn, Tôi Vả Sập Dàn Nam Chính

Tỉnh Giấc Giữa PO Văn, Tôi Vả Sập Dàn Nam Chính Buổi tụ họp bạn bè, “nữ huynh đệ” của bạn trai mang sữa cho tất cả mọi người. Nhưng đến lượt tôi thì lại hết mất. Cô ta khoa trương kêu lên: “Aiya, đều tại tôi sơ suất mang thiếu một chai rồi. Em dâu sẽ không trách tôi chứ?” Tôi vừa định nói không sao cả thì bỗng nhiên nhìn thấy dòng bình luận hiện lên: 【Quả nhiên là bảo bối em biết chơi, nhiều năm rồi mới về nước, mà quà hội ngộ lại là sữa.】 【Sữa này rốt cuộc từ đâu ra, thật khó đoán quá~】 【Chú ý ánh mắt nam chính nhìn em gái bảo bối kìa! Sau này cô ấy chắc chắn khổ sở lắm đây, hehe…】 Lúc này tôi mới nhận ra mình đang ở trong một cuốn tiểu thuyết po, mà “nữ huynh đệ” kia chính là nữ chính. Chẳng bao lâu nữa, tất cả những người đàn ông trong phòng, bao gồm cả bạn trai tôi, sẽ trở thành những kẻ quỳ rạp dưới váy cô ta. Hiện tại, bạn trai tôi đang định đưa sữa của anh ấy cho tôi, nhưng lại bị “nữ huynh đệ” ngăn lại, nói rằng tôi không xứng để uống. Không khí trở nên căng thẳng, tôi khẽ mỉm cười, gật đầu: “Đúng là tôi không xứng thật.” “Dù sao tôi cũng bị dị ứng với sữa của đồ hèn hạ.”

Thanh Hà

Thanh Hà Khi ta và Chu Phù Nghiễn đính hôn năm thứ bảy, cuối cùng hắn cũng đỗ Tam giáp Thám hoa. Còn ta cũng đã chắt chiu dành dụm được trăm lượng bạc làm của hồi môn. Ta nấu một bàn đầy món ngon, lòng ngập tràn vui mừng, tay cầm đèn lồng đi tìm hắn. Tưởng rằng ước nguyện bao năm rốt cuộc cũng có thể thành toàn, được gả cho người mình mong. Nào ngờ lại nghe thấy hắn nói với bằng hữu: “Phận hèn như Hứa Thanh Hà, xuất thân từ nhà chài lưới, vốn là thấp kém nhất.” “Đừng nói là trăm lượng, cho dù nàng ta dành dụm được cả ngàn lượng bạc, ta cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn lấy một cái.” Đúng lúc đó, gió lạnh lướt qua, cơn mưa dầm rơi ướt cả người ta. Ta lặng lẽ xoay người, tay cầm đèn lồng đã bị gió thổi tắt, từng bước lui ra khỏi nơi ấy. Từ đó về sau, cả nửa đời còn lại, ta chưa từng quay đầu nhìn lại lần nào nữa. Chu Phù Nghiễn… vốn không xứng.

Thanh Hà

4 chương
Báo Thù
Du Thanh Trùng Sinh Ký

Du Thanh Trùng Sinh Ký Sau khi “bạch nguyệt quang” của chồng tôi kết hôn, anh ta đã nh/ảy lầ/u t/ự t/ử. Trước khi nh/ảy, anh ta còn cẩn thận để lại di chúc. Muốn đem toàn bộ tài sản của mình để lại cho đứa con riêng chưa chào đời trong bụng “bạch nguyệt quang”. Đứa con ngoài giá thú khiến người ta phát tởm. Còn tôi – chính thất, vợ hợp pháp – thì đến một cổ phần công ty cũng không có. Cuối cùng trở thành nhân viên đi làm thuê cho “bạch nguyệt quang”. Lần nữa sống lại. Nhìn người đàn ông trước mắt, trong ánh mắt tôi thoáng hiện lên một tia chán ghét. Thích làm nam chính si tình lắm đúng không? Vậy thì lần này, tôi sẽ tiễn cả anh và “bạch nguyệt quang” cùng xuống địa ngục.

Du Thanh Trùng Sinh Ký

4 chương
Báo Thù
Thành Toàn Cho Phượng Hoàng Nam

Thành Toàn Cho Phượng Hoàng Nam Trước khi trút hơi thở cuối cùng, chồng tôi đứng bên giường bệnh, thẳng thừng thú nhận anh và mối tình đầu – Bạch Nguyệt Quang của anh có một đứa con riêng bên ngoài. “Nếu không phải vì em, Phương Tĩnh Nghi cũng sẽ không què mất một chân. Chúng ta nợ cô ấy một đứa con. Nhưng em yên tâm, ngoài đứa con đó ra, anh chưa từng vượt qua giới hạn nào cả.” Ngay cả con trai tôi cũng lên tiếng: “Mẹ, vì mẹ mà dì Phương và ba đã bỏ lỡ cả đời. Chuyện nhỏ này, mẹ cũng không thể tha thứ cho ba sao?” Bọn họ đứng trước giường bệnh của tôi, ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngoài cuộc. Tức đến mức tôi lên cơn đau tim, cấp cứu không kịp. Lúc mở mắt ra, tôi không ngờ mình đã quay về ba mươi năm trước. Người đàn ông trẻ tuổi tên Trương Vệ Đông nhìn tôi chăm chú: “Hứa Lệ Nhiên, tuy em không xinh đẹp, cũng chẳng có học thức, nhưng anh vẫn muốn cưới em.” Lần này, tôi đẩy tay anh ta ra, thản nhiên nói: “Tôi không muốn.”

An Vân

An Vân Khi cô thư ký của Đường Diệp lần thứ mười chín lượn lờ đến trước mặt tôi, tôi vẫn chẳng buồn quan tâm. Hết trò, cô ta dứt khoát rút ra tờ giấy khám thai, chìa ra thị uy giữa chốn đông người. Tôi dịu giọng nhắc nhở: “Lo mà dưỡng thai cho tốt, có chuyện thì tìm ba của đứa bé.” Cô ta tức đến sôi máu, hét lên: “Cô định làm con rùa rụt cổ đến bao giờ?” Cạn lời thật. Cô ta mãi mãi không hiểu nổi một chuyện – Giành đàn ông ấy à? Tôi thấy chán từ lâu rồi. Giành chén cơm của đàn ông, mới là chuyện đáng chơi.

An Vân

4 chương
Báo Thù
Đổi Mạng Vợ Lấy Tiền

Đổi Mạng Vợ Lấy Tiền Chồng tôi rất thích lấy tôi ra để cầu nguyện. “Dùng mười năm tuổi thọ của vợ tôi, đổi lấy tôi trúng số.” Tôi hỏi anh ta có ý gì, anh ta nói tôi chuyện bé xé ra to. Quay đầu lại thì cùng mẹ ruột âm thầm bàn tính chuyện: “Thăng quan phát tài, vợ ch.t sớm.” Vậy nên, tôi cũng cầu một điều: “Dùng toàn bộ tuổi thọ của chồng tôi, đổi lấy tôi trúng năm mươi triệu.” Anh ta mắng tôi độc ác. Giây tiếp theo, tôi trúng năm mươi triệu thật. Anh ta bỗng hoảng hốt.

Đổi Mạng Vợ Lấy Tiền

4 chương
Báo Thù
Cạm Bẫy Tình Yêu

Cạm Bẫy Tình Yêu Tôi là nữ phụ trong một câu chuyện thanh xuân vườn trường, một hồ ly tinh ngực lớn nhưng não nhỏ. Bình thường, tôi chỉ thích làm hai việc: quyến rũ nam chính và hãm hại nữ chính. Nhưng đáng tiếc, cả hai việc ấy tôi đều không làm thành công. Cuối cùng, tôi bị lộ bộ mặt thật và nhục nhã bị đuổi học. Để ngăn cản kịch bản đó xảy ra, tôi lập tức tìm một chỗ dựa khác, tránh xa nam chính như tránh rắn rết. Thế nhưng, nam chính, người vốn luôn mang dáng vẻ cao ngạo thanh tao trong nguyên tác, lại phát điên mà dồn tôi vào góc tường. Tay anh ta siết chặt lấy eo tôi, vạt váy đồng phục của tôi bị nhàu nát. Giọng anh ta trầm thấp, mang theo sự mê hoặc và một chút điên cuồng khó nhận ra: “Tô Tô, chẳng phải em đã từng nói… em thích tôi nhất sao?”

Cạm Bẫy Tình Yêu

5 chương
Hiện đại
Sau Khi Sống Lại, Ta Nên Duyên Với Nam Chính Hắc Ám

Sau Khi Sống Lại, Ta Nên Duyên Với Nam Chính Hắc Ám Ta từ ngục giam khổ dịch bỏ tiền chuộc một vị tướng công về cho mình. Người người đều nói ta ngu ngốc. Một kẻ tàn phế, thần trí không rõ, thân còn là dược nhân, sao có thể làm tướng công được chứ? Chỉ có ta mới biết, người trước mặt này, từng là tiểu tướng quân chói sáng bậc nhất kinh thành, một thiếu niên phong hoa tuấn lãng, y bào phấp phới, cưỡi ngựa giương oai.

Cát Chảy

Cát Chảy Tôi mang thai ngoài ý muốn. Nhưng Tạ Huyền ghét trẻ con. Buổi tối hôm ấy, tôi dò xét thái độ của anh. Bàn tay anh đặt hờ trên eo tôi, giọng điệu lười biếng, cười như không cười: “Gì đây, em có thai rồi à?” Tôi hoảng hốt phủ nhận. Anh vuốt ve tóc tôi, giọng nói dịu dàng: “Bé con ngoan, chúng ta không cần có con.” Nhưng tôi đã thực sự mang thai. Vừa hay lại nghe người ta bàn tán: “Lương Ly theo Tạ tổng lâu như vậy mà vẫn chưa lên được danh phận, xem ra giấc mộng gả vào hào môn cũng xa vời.” “Cô ta ngốc quá, có một đứa con chẳng phải là ép cưới được rồi sao?” “Cô thì biết gì, Tạ Huyền căm ghét con riêng nhất. Nếu cô ta dám làm vậy, một xác hai mạng cũng chẳng phải chuyện gì khó.” Vì sự an toàn của mình và đứa bé, tôi phải tìm lý do rời đi ngay trong đêm. 【Tôi không muốn làm chim hoàng yến nữa, tôi muốn sống một cuộc đời bình thường. Cảm ơn anh vì tất cả những gì đã cho tôi suốt những năm qua.】 Nửa tháng sau. Tôi trốn ở một thị trấn nhỏ miền Nam. Vừa hỏi một bà mẹ bầu bên đường về kinh nghiệm mang thai, thì đột nhiên bị một cánh tay mạnh mẽ kéo vào lòng. Giọng anh trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi: “Bé con, rốt cuộc ai là người phát minh ra cái từ ‘chim hoàng yến’ vậy? Anh không phải là bạn trai của em sao?”

Cát Chảy

4 chương
Hiện đại
Tình Sâu Mộng Muộn

Tình Sâu Mộng Muộn Năm thứ ba sau khi ch .t, tôi báo mộng cho Trần Tri Duật. “Chồng ơi, có thể đốt cho em một con mèo giấy xuống đây chơi cùng cho đỡ cô đơn không?” Trần Tri Duật mỉm cười: “Muốn một con quỷ nam âm u không?” “Muốn muốn muốn! Tốt nhất là có bụng sáu múi!” Anh ấy lấy dây thừng ra. “Được rồi, đợi chút, anh đi ch .t cái đã.”

Tình Sâu Mộng Muộn

5 chương
BE
Mẹ Kế Độc Ác Không Hề Độc Ác

Mẹ Kế Độc Ác Không Hề Độc Ác Xuyên thành mẹ kế độc ác, hệ thống giao cho tôi nhiệm vụ cảm hóa hai anh em phản diện trong truyện. Nhìn hai đứa nhỏ trước mặt – một lớn một bé – đang đầy cảnh giác nhìn tôi, tôi khẽ nhếch môi, lạnh lùng ra lệnh: “Cậu kia, đi nấu cho tôi một bàn tiệc Mãn Hán thịnh soạn. Mà thôi, chắc tay nghề chưa đủ đâu, nấu đủ ăn là được. Còn cô bé kia, đi giặt quần áo cho tôi, tiện thể lau luôn cái sàn.” Hai đứa nhỏ không phản kháng lấy một câu. Thế là tôi chính thức bước vào cuộc sống làm “đại lão” chuyên nằm chờ cơm bưng nước rót. Tôi quấn tấm drap lên người, đứng trên giường khí thế ngút trời: “Đã thấy trẫm giá lâm, còn không quỳ?” Hai đứa nhỏ lập tức cung kính quỳ xuống: “Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” Bố tụi nhỏ vừa đẩy cửa bước vào liền đơ ra như hóa đá. Con trai mặt không đổi sắc nhét cho anh ta một tấm thẻ xanh vào tay: “Bố, sau này bố chính là Quý phi của Hoàng thượng rồi. Tối nhớ hầu hạ cho tốt nha.” Bố tụi nhỏ đờ đẫn như thể cả thế giới này đều phát điên rồi.

Cưới Trước Yêu Sau

Cưới Trước Yêu Sau Hôm trước ngày cưới, vị hôn phu của tôi đánh gãy mũi chồng người yêu cũ, chỉ vì muốn bênh vực cô ta, kết quả bị khép vào tội cố ý gây thương tích cấp độ hai, đeo luôn vòng tay bạc. Anh ta bảo tôi, hãy đợi anh ta 2 năm. Nhưng Khương Chanh tôi, có học thức, có ngoại hình, lý lịch trong sạch, gia đình đàng hoàng, tôi dựa vào đâu để đi đợi một kẻ phạm tội? Dựa vào việc anh làm gì cũng bốc đồng, bạo lực, không suy nghĩ? Dựa vào chuyện trong một ngày đặc biệt như vậy mà anh nỡ khiến tôi mất mặt ê chề? Hay là dựa vào việc anh vẫn nhớ mãi không quên, si tình khắc cốt với mối tình đầu?

Cưới Trước Yêu Sau

8 chương
Hài Hước