Danh sách truyện đã hoàn thành
Một Lần Bất Trung, Trăm Lần Bất Cần Ngày tôi kết thúc chuyến công tác, tôi nhận được bức ảnh chồng tôi và bạn gái cũ của anh ta đang ôm hôn nhau. Tôi bình tĩnh mở WeChat, gửi bức ảnh vào nhóm “Gia đình yêu thương lẫn nhau”. Bất chấp hàng loạt dấu chấm hỏi xuất hiện trong nhóm, tôi tắt điện thoại, mỉm cười. Không quan tâm ai là người gửi bức ảnh cho tôi, tôi đều muốn cảm ơn người đó. Hiện tại, tôi có chứng cứ, còn có cả bản ghi âm. Tôi muốn làm cho chồng tôi ra đi tay trắng.
Một Lần Bất Trung, Trăm Lần Bất Cần
Vùng Vẫy Khi đi chợ mua thức ăn, tôi đóng hết cửa sổ trong nhà lại. Tôi mỉm cười nửa miệng và nói: “Chồng ơi, bếp gas nhà ta đã cũ lắm rồi, dễ bị tắt, anh nhớ trông chừng nồi cơm nhé.” Chồng tôi lườm tôi một cái, tiếp tục nằm trong chăn chơi điện thoại, không biết đang nhắn tin với ai mà cười tít mắt. Tôi đóng cửa lại, thầm nghĩ: “Chồng à, vĩnh biệt anh nhé.”
Vùng Vẫy
Ánh Trăng Sáng Của Gã Chồng Cặn Bã Sau khi tôi chết ba tháng, người chồng tám mươi bảy tuổi của tôi đã kết hôn với mối tình đầu từ bảy mươi năm trước. Hôn lễ của họ được tổ chức vô cùng hoành tráng long trọng. Chồng tôi ôm mối tình đầu khóc không thành tiếng: “Yêu em là điều xuyên suốt cuộc đời anh.” Con gái tôi cũng khóc, vỗ tay tán thưởng: “Tình yêu vĩ đại biết bao, bố, con ủng hộ bố tìm thấy tình yêu đích thực của mình.” Còn tôi cảm thấy như nuốt phải ruồi chết, họ là tình yêu đích thực, vậy tôi là gì? Sáu mươi năm hôn nhân cùng với những hy sinh của tôi là gì? Chẳng lẽ tôi là kẻ xui xẻo? Mở mắt ra, tôi nhận ra mình đã trở về những năm 60, khi đó Vương Thiệu Hải vừa mới vào thành phố, còn đang theo đuổi tôi không ngừng. Tôi cười lạnh, giẫm nát bó hoa hồng anh ta tặng, lạnh lùng nói với anh ta: “Tình yêu của anh với bản thân anh đều khiến tôi kinh tởm như nhau.”
Ánh Trăng Sáng Của Gã Chồng Cặn Bã
Điều Điều Sau khi bị sơn tặc bắt đi, ta bị huấn luyện thành một dâm phụ. Vừa thấy đàn ông đến gần, váy quần ta sẽ ướt đẫm, dưới đáy quần cũng lập tức tản ra một hương thơm quyến rũ kỳ lạ. Ta từ tài nữ đệ nhất kinh thành, được người người khen ngợi, biến thành đoá hoa hồng bị giẫm đạp dưới bùn nhơ, chịu ngàn người chỉ trích, bị vạn kẻ thóa mạ. Vì trăm năm danh dự của gia tộc, vị mẫu thân luôn yêu thương ta khóc lóc đem ra ba thước vải trắng, khuyên ta nên nghĩ cho tỷ muội trong nhà. Ta không chấp nhận, vị phụ thân luôn miệng gọi ta là minh châu xuất hiện, kéo ta xuống ao định dìm chết. Thế nhưng, ta sai ở chỗ nào? Kẻ đáng chết không phải là ta!
Điều Điều
Em Là Giây Thứ 181 Của Anh Trong đại hội thể thao, đối thủ một mất một còn của tôi, đồng thời cũng là trùm trường, đạt được giải nhất môn bắn súng, đắc ý khoe khoang với tôi: “Cậu muốn thấy dáng vẻ ngầu đét của tôi không?” Tôi ngạc nhiên một giây: “Muốn.” Đồng thời bấm gọi video nói chuyện. Ba giây sau, trùm trường xuất hiện trên màn hình, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng: “Ninh Miên, tôi khuyên cậu đừng có khiêu khích ranh giới cuối cùng của tôi.” “Nếu không tôi sẽ hạ ranh giới của mình xuống đó!”
Em Là Giây Thứ 181 Của Anh
Luyến Tình Tiên Ma “Thần tiên cũng động tình sao?” Ta nhìn người trước mặt, áo trắng của hắn đã bị ta xé rách, đôi mắt vốn lạnh lùng như tùng tuyết giờ đã nhuốm đầy dục vọng, cứ nhìn chằm chằm vào ta. Hắn bị trói bởi Khốn Tiên tỏa, đã sớm không thể sử dụng pháp lực, chỉ có thể mặc cho ta làm xằng làm bậy. Ta cẩn thận hôn lên môi hắn. Đây là lần đầu tiên ta làm chuyện như vậy, ta biết tình dược mà mình cho hắn uống mạnh đến mức nào, cũng biết thêm một lúc nữa thôi, dù hắn là tiên tôn mà cả tam giới đều kính sợ thì cũng sẽ không thể kiềm chế được. Tình dược do mị yêu tỷ tỷ đích thân pha chế, tăng liều gấp hai mươi lần, dù ai cũng không thể chống đỡ. Vì vậy, khi hắn hôn đáp lại ta, ta thật nghi ngờ, hắn đang hôn hay muốn giết ta. Tay Tạ Trường Từ bóp chặt eo ta, giọng nói khàn khàn đầy dục vọng, hắn như vậy thật không giống một tiên nhân cao cao tại thượng, mà giống như một ác ma kéo người ta vào vực sâu vô tận. Trong lúc chìm nổi, ta nghe thấy giọng nói của hắn, vẫn lạnh lùng và mỉa mai như trước. “Nghiệt đồ.”
Luyến Tình Tiên Ma
Cha Cha ta là Triệu Vĩnh An, trước khi tòng quân có nói nếu ông chết trận thì cho phép mẹ ta tái giá với người thợ săn trong làng. Nhưng người thợ săn đó dù què một chân nhưng lại rất hung dữ, một nắm đấm có thể đánh chết hổ, nghe nói còn đánh chết cả vợ trước. Mẹ ta gả cho ông ta chẳng khác nào đi tìm cái chết. Ba năm sau, quả nhiên có tin cha ta tử trận. Tổ mẫu và các tộc lão nhận của người thợ săn hai mươi lạng bạc, ép gả mẹ ta đi.
Cha
Trò Chơi Định Mệnh Tôi là người bình thường, cùng bạn trai Mộ Thành là một thần tượng tham gia chương trình giải trí về yêu đương của ngôi sao. Cư dân mạng mắng tôi, hắn lại công khai tình yêu mới. Tôi bị bọn côn đồ theo đuôi. Lúc tuyệt vọng, phía trước xuất hiện một người khí chất phi phàm. Tôi hét lên: “Anh đứng lại, tôi đang mang thai con của anh!” Tên côn đồ sợ tới mức liên tục xin lỗi: “Lão đại, em đáng chết, em không biết đây là chị dâu ạ.” Sau đó Mộ Thành hối hận, tới cầu xin tôi. Vẻ mặt Quý Trì không vui nhận điện thoại của hắn: “Cô ấy sợ tối, thật vất vả lắm mới ngủ được trong lòng tôi.” Thấy tôi tỉnh, hắn lại vội vàng dỗ tôi: “Váy vừa bị anh xé rách, ngoan, ngày mai mua cho em một cái mới.”
Trò Chơi Định Mệnh
Cô Dâu Chạy Trốn Đám cưới hôm đó, Phó Lẫm ở trong phòng thay đồ mây mưa với Tiểu Tước Nhi mà hắn nuôi. Trong tiếng cười đùa của đám phù rể, hắn trao cho cô ta một nụ hôn sâu, vẻ mặt hờ hững. “Sẽ xong ngay thôi. Đám cưới vẫn diễn ra bình thường, đừng làm loạn.” Tôi không làm loạn. Tôi lặng lẽ bỏ trốn khỏi đám cưới. Ba năm sau gặp lại, tôi từ trong chùa cầu nguyện xong đi ra, bị Phó Lẫm bắt được. “Cầu cái gì? Nhân duyên?” Hắn cắn răng cười lạnh. Lông mày rậm che mắt, trông rất hung dữ. Chiếc Maybach dừng trước cửa chùa, hạ cửa kính xe xuống. Người đàn ông có đôi mắt lạnh lùng, đang định nói gì, thì đứa trẻ ngồi ghế sau đã thò đầu ra trước. “Không phải đâu chú ơi.” Đứa bé nghiêm túc trả lời: “Mẹ cháu là đang cầu cháu đó.”
Cô Dâu Chạy Trốn
Hoàng Quyền Phú Quý Ngày thứ năm sau khi ta chet. Giang Dư Hoài dẫn theo ánh trăng sáng đi tới lãnh cung. Ánh trăng sáng: “Có phải tỷ tỷ vẫn còn tức giận không? Vậy mới không để ý tới ta.” Giang Dư Hoài: “Người đâu, ph//á cửa!” Cửa mở! Nghênh đón bọn họ chỉ có th//i th//ể lạnh lẽo.
Hoàng Quyền Phú Quý
Mãi Mãi Mười Năm Tôi xuyên sách rồi! Bất ngờ chưa! Xuyên thẳng vào giường phản diện luôn! Bốn mắt nhìn nhau, tôi lúng túng chào hỏi: “H-hế lô.” Thiếu niên tuấn tú dụi mắt: “Vch, Nguyệt Lão gì linh nghiệm quá vậy, vừa mới ước xong đã rơi xuống một tiểu tiên nữ!”
Mãi Mãi Mười Năm
Hứa Nhất Và Cơm Âm Phủ Khi nhận đơn đặt hàng thức ăn, tôi thấy một ghi chú lạ. [Cơm âm phủ dành cho ma quỷ, đừng gửi những người có bát tự yếu.] Tôi ngạc nhiên vô cùng, lập tức nhận đơn, tiện tay gửi cho đội bắt ma: [Mau đến biểu diễn! Đang trực tuyến chờ đợi, rất cấp bách!]