Danh sách truyện đã hoàn thành
Người Mẹ Bị Lãng Quên Chỉ vì thư ký của chồng không thích ăn táo mẹ tôi mang từ quê lên, anh ấy liền ném người mẹ câm điếc của tôi vào trong rừng sâu núi thẳm, ép bà phải đi hái lại. Tôi đang đi công tác ở nước ngoài, chỉ có thể gọi điện thoại không ngừng cầu xin chồng đón mẹ về. Ông chồng xưa nay vẫn luôn bướng bỉnh của tôi lại tự mình rửa tay nấu súp, bón từng chút một cho cô trợ lý nhỏ uống. Hai người họ đã trải qua một đêm ngọt ngào điên cuồng. Đến khi tôi đi chuyến bay gần nhất trở về, thứ tôi nhìn thấy là những mảnh thi thể mẹ tôi bị đàn sói c.é xzác. Khi mẹ chồng đến, tôi đang thu dọn hài cốt của mẹ tôi. “Mẹ, những gì hồi đó nhà mình đã cho con, bây giờ một mạng người, đủ trả hết rồi chứ?”
Người Mẹ Bị Lãng Quên
Tôi Là Người Thứ Ba Sau tai nạn xe, chồng tôi mất trí nhớ, tôi lôi “chim hoàng yến” của anh ta đến tận giường bệnh.“Cô ta! Cô ta mới là vợ anh đấy!”Anh nhìn chiếc nhẫn cưới trên tay tôi với vẻ nghi ngờ.Tôi lập tức tháo nhẫn ra, đeo vào tay cô ta.“Tôi là hồ ly tinh, cái nhẫn này là tôi cướp được.”Anh không tin.Tôi thở dài: “Được rồi, nói thật nhé, tôi là tiểu tam.”
Tôi Là Người Thứ Ba
Xuyên Thành Vợ Nam Phụ Thâm Tình Tôi vô tình xuyên vào vai “Bà xã plastic” của nam phụ thâm tình. Ban đầu hai người thỏa thuận rõ ràng, một năm sau sẽ ly hôn, nguyên chủ nhận được hai trăm triệu, còn anh ấy tiếp tục âm thầm chờ đợi nữ chính. Cả hai đều có tương lai sáng lạn. Nhưng nguyên chủ lại đem lòng yêu anh, không chịu ly hôn, cứ bám lấy mãi. Kết quả, chẳng được cái gì, tay trắng rời khỏi cuộc hôn nhân. Tôi vừa tiếc vừa giận, xỉu cái đùng. Mở mắt ra lần nữa, nam phụ thâm tình đang đứng cạnh giường bệnh, vẻ mặt lạnh tanh. “Cuộc hôn nhân này vốn chỉ là hợp đồng, tôi đã nói rồi, tôi có người trong lòng.” Tôi gật đầu như gà mổ thóc, niềm nở nói: “Boss, nghe nói người anh thích sắp sinh rồi, anh có cần em viết kế hoạch chăm sóc sau sinh không ạ?” Nam phụ thâm tình: ???
Xuyên Thành Vợ Nam Phụ Thâm Tình
Sau Khi Chỉnh Mẹ Chồng, Tôi Bay Màu Luôn Rồi Sáng sớm ngày thứ hai sau đám cưới, mới hơn 5 giờ, trời còn chưa sáng, mẹ chồng tôi đã đứng ngoài cửa đập rầm rầm. Tôi giơ chân đá một phát vào mông chồng. Ảnh lồm cồm bò dậy ra mở cửa. Mẹ chồng xông vào liền hất tung chăn trên người tôi, dọa tôi hét toáng lên “Á á á!” Bà ta quăng một bộ đồ lên người tôi, mặt hầm hầm, giọng rất hung: “Dậy ngay! Tôi có chuyện muốn nói.” Tôi còn chưa hoàn hồn. Còn chồng tôi thì… câm như hến. Ngoài phòng khách, hai vợ chồng già ngồi chễm chệ trên ghế sofa, tư thế y chang Thái Thượng Hoàng đang chuẩn bị lâm triều. Tôi vừa định ngồi xuống, mẹ chồng đã rống lên: “Tôi cho cô ngồi hả? Người lớn nói chuyện, con cháu phải đứng! Không được dạy dỗ đàng hoàng hả?” Tôi quay sang nhìn chồng, ảnh đã ngồi từ nãy, giờ vội vàng bật dậy, mặt đầy áy náy, lặng lẽ đứng cạnh tôi như học sinh bị gọi lên bảng. Mẹ chồng bắt đầu màn giáo huấn dài dòng: “Tiểu Kỳ à, giờ con đã là người nhà họ Vương, thì phải hiểu làm dâu phải hiền lành, nết na. Ra ngoài không thể để người ta nói mẹ chồng dạy dỗ con dâu không ra gì được đâu.” Bà ta vừa nói vừa phun nước bọt bay tung tóe. Tôi nghe mà đơ cả người. Rồi tôi hỏi lại: “Nhưng mà… Vương Thư Vỹ là… ở rể nhà con mà?” Ủa? Ủa là sao? Bà định quên hả?
Sau Khi Chỉnh Mẹ Chồng, Tôi Bay Màu Luôn Rồi
Đứa Con Riêng Tham Lam Sau khi tôi mang thai, đứa con riêng của chồng liền từ nước ngoài trở về, mở miệng đòi 20% cổ phần công ty, nếu không thì phải phá thai. Cậu ta nói: “Tài sản của cô có một phần của ba tôi, đương nhiên cũng có phần của tôi. Để tránh sau này cô thiên vị con ruột, tốt nhất bây giờ đưa cho tôi phần thuộc về tôi luôn đi.” Tôi nhìn đứa con riêng mà mình đã nuôi dạy hơn mười năm, chỉ cười giận: “Công ty là của tôi, không liên quan gì đến ba cậu.” Không ngờ cậu ta hừ lạnh: “Cái gì mà của cô? Bao năm nay toàn ba tôi quản lý công ty, không có ông ấy thì cái công ty của cô sớm phá sản rồi. Công ty đương nhiên có một nửa là của ba tôi.” “Muốn sinh con thì đưa cổ phần đây. Không thì tôi không đồng ý. Tôi sẽ ép ba tôi ly hôn với cô.” Tôi suýt bật cười. Ba cậu ta chẳng qua là một quản lý cấp cao được thuê. Thế mà đứa con lại nghĩ anh ta là… chủ tịch hội đồng quản trị. Càng buồn cười hơn là, tôi chưa từng kết hôn với ba cậu ta. Cậu lấy tư cách gì mà đòi chia cổ phần từ tôi?
Đứa Con Riêng Tham Lam
Phá Kén Ba tôi là con một trong nhà, ba đời độc đinh. Nhưng tôi lại là con gái. Thế nên, khi còn chưa cai sữa, tôi đã bị ba mẹ bỏ rơi trước cửa nhà bà ngoại giữa mùa đông lạnh giá, như thể họ chưa từng sinh ra tôi vậy. Bà ngoại bắt tôi thề rằng nhất định phải nên người, phải thành công. Sau này, ở Thanh Hoa, tôi gặp lại ba tôi. Ông ta đứt vốn, tìm đến đây để níu kéo cơ hội cuối cùng. Dù vậy vẫn không quên châm chọc tôi, bảo tôi ở đây chỉ tổ làm mất mặt. Tôi từ chối thẳng dự án của ông ta ngay tại chỗ. Tiện thể, sau khi ông ta phá sản, tôi kiện luôn tội danh vứt bỏ con ruột.
Phá Kén
Tân Sinh Viên Chỉnh Đốn Phân Biệt Giới Tính Khi Phát Cơm Dì ở nhà ăn bắt nạt tôi vì tôi là sinh viên năm nhất. Cơm thì tính tiền nhiều hơn, gắp thức ăn thì tay run đúng chỗ có thịt. Tôi đăng bài lên mạng, kết quả lại bị cô phụ đạo gọi lên văn phòng. Cô ta đắc ý nói: “Xin lỗi đi, không thì tôi bảo cháu trai tôi đuổi học em.” Tôi bật cười, gọi thẳng cho hiệu trưởng: “Chú à, từ khi nào mà một cô phụ đạo lại có quyền đuổi học sinh thế?”
Tân Sinh Viên Chỉnh Đốn Phân Biệt Giới Tính Khi Phát Cơm
Ta Và Ngân Lượng, Đúng Là Trời Sinh Một Cặp! Kiếp trước, ta và đường tỷ xuất giá cùng ngày. Đường tỷ tính tình đoan trang cao quý, xưa nay không màng danh lợi. Phu quân nàng ta ra sức gây dựng thế lực trên triều đình, cuối cùng lại bị chính nàng một tay phản bội, cả nhà bị chu di cửu tộc. Còn nàng thì vì hành động “đại nghĩa diệt thân”, được hoàng thượng phong làm Khiết Thanh huyện chủ, danh tiếng vang xa. Phu quân của ta thì trái ngược hoàn toàn với tỷ phu. Rõ ràng xuất thân danh môn, lại không muốn nhập sĩ, dựa vào của hồi môn của ta mà tiêu dao sơn thủy. Kết cục ta vì lao lực quá độ mà bệnh nặng qua đời, còn hắn lại được xưng tụng là “chí khiết sơn nhân”, được đám sĩ tử thiên hạ tôn sùng. Trọng sinh trở về, ta gặp lại người tỷ phu xui xẻo của kiếp trước. “Ta gả cho chàng, được không?” “Được!”
Ta Và Ngân Lượng, Đúng Là Trời Sinh Một Cặp!
Ba Trăm Tờ Giấy Nợ Từ năm mười tuổi đến năm mười tám tuổi, bố mẹ bắt tôi viết tổng cộng hai trăm chín mươi chín tờ giấy nợ. Mỗi khoản tiền tôi xin họ đều phải ghi nợ lại, đợi đến khi tôi trưởng thành sẽ phải trả lại. Cho đến khi tôi gặp tai nạn xe, lúc cần nộp tiền phẫu thuật, trong thẻ vẫn còn thiếu ba nghìn tệ. Đường cùng, tôi chỉ có thể cầu xin bố mẹ. Nhưng họ chỉ cười lạnh lùng nói: “Tần Sơ, con đã mười tám tuổi rồi, chúng ta không có nghĩa vụ phải cho con tiền nữa! Con viết thêm một tờ giấy nợ đi!” Tôi rơi nước mắt viết tờ giấy nợ thứ ba trăm. Sau ca phẫu thuật, tôi lướt thấy dòng trạng thái trong vòng bạn bè của con gái nuôi trên mạng xã hội. Trong ảnh, con ấy đang ở trên du thuyền nước ngoài tổ chức sinh nhật mười tám tuổi, được mọi người vây quanh như một nàng công chúa nhỏ. Quà bố mẹ tặng cô ấy là một căn hộ lớn ở trung tâm Thượng Hải và chìa khóa xe một chiếc Maserati. Còn cậu bạn trúc mã của tôi, ánh mắt nhìn cô ấy cũng đầy yêu thương. Cô ấy nói, cảm ơn những người yêu thương nhất đã cho cô ấy tất cả những điều tốt đẹp nhất. Còn tôi cúi đầu nhìn tờ giấy nợ nhàu nát trong tay, bỗng bật cười. Trả hết nợ rồi, một gia đình như vậy, tôi cũng không cần nữa.
Ba Trăm Tờ Giấy Nợ
Kẹo Sữa Bạch Thố Tôi nằm trên bàn mổ, bác sĩ chính lại là bạn trai cũ của tôi. Anh nhìn xuống chỗ đó của tôi, rồi tức quá mà bật cười: “Em xăm cái quỷ gì ở đây vậy?”
Kẹo Sữa Bạch Thố
Sống Lại Lần Nữa Bạn cùng bàn của tôi bề ngoài nhã nhặn như hoa cúc, nhưng lại khuyên tôi nhường suất thi duy nhất cho một đứa học dốt lười học, miệng thì nói là “cho người ta một cơ hội”. Khi xét học bổng, cô ta kiên quyết chọn mấy đứa con nhà giàu không thiếu ăn mặc. Sắp đến kỳ thi đại học, cô ta đem hết mấy cuốn ghi chép tinh túy suốt ba năm của tôi tặng đi không chút do dự. Những thứ bị đem nhường, đều là đồ của tôi. Khi tôi chất vấn, cô ta thất vọng nói tôi quá thực dụng, thậm chí còn đăng chuyện của tôi lên mạng khiến tôi bị chửi rủa đến chết. Còn cô ta lại được tung hô là “cô tiên nhỏ xinh đẹp tốt bụng”. Nhưng bà đây, đã sống lại rồi.
Sống Lại Lần Nữa
Chồng Tôi Và Bạch Nguyệt Quang Cùng Nhau Bay Màu Tôi vừa xác nhận mình mang thai, về đến nhà thì phát hiện trong nhà trống không một bóng người. Trên bàn chỉ có mảnh giấy mà chồng tôi để lại. Anh ấy nói mình bị trầm cảm, cần lái xe đi du lịch tự chữa lành trong vòng 8 tháng. Hiện tại đã cùng với “bạch nguyệt quang” của anh ta bon bon trên đường cao tốc rồi. Tôi thì cuống hết cả lên. Xe trong nhà vốn đang hỏng phanh, còn chưa kịp sửa xong. Lỡ mà anh ta đ âm ch .t người thật thì phải làm sao đây?