Danh sách truyện đã hoàn thành
Hoán Đổi Số Phận Thiên kim nhà giàu cứ liên tục ầm ĩ bảo rằng cô không cần nhiều tiền, mà thứ cô cần là tình thương. Vì thế cô ta chọn hoán đổi thân xác với tôi, cô ta vào Thanh Bắc* thay tôi, còn khinh miệt nói với tôi rằng cả đời này cũng đừng mơ đổi về. Sau này cô ta bị người mẹ có ham muốn khống chế lớn đến vặn vẹo của tôi bắt nghỉ học. Còn tôi thì dùng thân phận của cô ta quyết đoán ra nước ngoài, sau nhiều năm học tập mới trở về. Cô ta khóc lóc cầu xin tôi đổi lại, tôi vừa mỉm cười vừa nhìn cô ta: “Có phải cô đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi không?”
Hoán Đổi Số Phận
Đại Phu Nhân Tạ Gia Từ nhỏ ta đã biết, sau này ta sẽ là tam phu nhân của Tạ gia. Tạ Thận Chi lễ Phật, những cô nương khác thả diều nhảy dây, ta ngày ngày ngam mình trong Phật đường niệm kinh. Tạ Thận Chi tập võ, thích nữ tử tính tình kiên cường. Ta vì hắn học cưỡi ngựa, ngã gãy chân, cũng không rơi một giọt nước mắt. Ta dốc hết sức lực sống thành dáng vẻ mà hắn thích. Nhưng hắn lại yêu một cô nương hoàn toàn trái ngược với ta. Hôn ước không thể hủy bỏ, ta quay đầu gả cho đại ca nổi tiếng tàn nhẫn sắt đá của hắn. Sau khi thành hôn, Tạ gia đại lang giống như lời đồn, không gần nữ sắc. Chỉ có một lần, Tạ Thận Chi say rượu chặn trước cửa ta, Tạ Vọng Chi che chở ta ở phía sau, nhìn người đệ đệ này, lạnh lùng mở miệng. “Nàng hiện tại là đại phu nhân Tạ gia, nửa đêm ngươi tìm đại tẩu có chuyện gì?”
Đại Phu Nhân Tạ Gia
Như Nhật Phương Thăng Trước khi thành thân, ta đã biết phu quân có một thiếp thất được yêu chiều. Không sao, ta làm chủ mẫu nhà cao cửa rộng, tự nhiên cũng có lòng bao dung. Sau khi kết hôn, ta quản lý hầu phủ đâu vào đấy, tiếng tăm hiền thục lan khắp kinh thành. Thiếp thất đó không biết có phải không có não hay không, lại đem chuyện ta và hầu gia chưa viên phòng ra truyền ra ngoài. Nàng ta muốn dùng việc này để chế giễu ta, làm cho ta trở thành trò cười. Nhưng nàng ta không ngờ rằng, hành động này sẽ khiến lão phu nhân ép hầu gia nửa đêm gõ cửa phòng ta.
Như Nhật Phương Thăng
Chồng Tôi Là Cố Thiếu Khanh Toàn bộ giới nhà giàu ở Bắc Kinh đều biết tôi thích Lục Kỳ Thần như thế nào, nhu thuận cẩn thận từng li từng tí. Tôi theo Lục Kỳ Thần năm năm, người người đều cảm thấy tôi đang mơ mộng hão huyền, cười nhạo tôi không biết tự lượng sức mình. Rốt cuộc cũng đợi được một hôn lễ long trọng, nhưng Lục Kỳ Thần mặc kệ tôi níu kéo hắn, ra nước ngoài tìm ánh trăng sáng bị đứt ngón tay. Hắn nói: “Em muốn kết hôn thì chờ đi, không muốn chờ thì cút đi.” Ngay khi tất cả mọi người ở Bắc Kinh đều đang chờ để chê cười tôi. Thái tử gia Cố Thiếu Khanh người người đều kính nể đột nhiên xuất hiện, ôm lấy tôi, không chút khách khí chiếm tôi làm của riêng. Một năm sau tên cặn bã gõ cửa: “Nặc Ức Nùng, vừa vừa thôi, anh chịu thua rồi đấy.” Thái tử gia chỉ mặc một cái quần ngủ tự mình ra mở cửa: “Vợ tôi đang mang thai, đang ngủ.”
Chồng Tôi Là Cố Thiếu Khanh
Trộm Ngọc Ngày sinh nhật ta, phụ thân dẫn về một thứ nữ. Nhưng phụ thân và mẫu thân ta trước nay tình sâu ý đậm, sau khi mẫu thân mất, phụ thân chưa từng đi thêm bước nữa, lúc này lại đột nhiên dẫn về một thứ nữ xấp xỉ tuổi ta. Thật kỳ lạ. Thừa dịp phụ thân rời kinh, mình ta cai quản phủ Tướng quân, ta dạy dỗ thứ muội đến ngoan ngoãn dễ bảo vô cùng. Sau đó, phụ thân thắng trận trở về, dứt khoát quỳ xuống bên chân thứ muội: “Thần, cung nghênh Thái tử hồi cung.” Ta vô thức đưa mắt sang nhìn vị thứ muội đẹp đến bất phân nam nữ kia, cô ta mỉm cười e lệ, rũ mắt nhìn ta. Ta “A~” một tiếng. Dứt khoát ngất xỉu.
Trộm Ngọc
Sau Khi Xuyên Thành Beta, Tôi Bước Đến Đỉnh Cao Nhân Sinh Tôi vô tình xuyên vào bộ truyện ngôn tình m.áu chóa với vai trò nhân vật phụ mờ nhạt. Thế mà chẳng hiểu sao, tôi vô tình hạ gục một đám Alpha rồi trở thành thần tượng quốc dân cmnr. “Cô ta giả vờ! Chắc chắn cô ta không phải beta!”, đám Alpha phẫn nộ kêu gào. Tôi nhìn họ bằng ánh mắt thương hại, nhún vai: “Đâu có giả vờ đâu, tôi chỉ đơn giản là quá đỉnh!”
Sau Khi Xuyên Thành Beta, Tôi Bước Đến Đỉnh Cao Nhân Sinh
Vả Mặt Tiểu Thư Thế Gia Cao môn đích nữ gả cho đệ đệ ta. Việc đầu tiên khi nàng ta gả vào chính là muốn ta gả cho một lão già 60 tuổi, làm thiếp. “Tuy làm thiếp, nhưng là làm thiếp cho đại quan, cũng là phúc phận của tỷ.” Ta đang định phản kháng, nhưng trưởng bối trong nhà đã không thể ngồi yên, ném thẳng hưu thư vào mặt ả: “Lệ nhi là Hoàng hậu do bệ hạ khâm điển, ngươi có bao nhiêu cái mạng mà dám bắt nàng làm thiếp?”
Vả Mặt Tiểu Thư Thế Gia
Tặng Em Ngàn Vạn Tinh Hà Đính hôn ba năm, Tề Trú không hề đề cập tới chuyện làm lễ kết hôn. Tôi cảm thấy không có ý nghĩa. Đêm chuẩn bị nói chia tay, bạn thân mượn rượu hôn Tề Trú. Vì thế lời chia tay của tôi bị coi chỉ là vì giận dỗi. “Cô ấy uống say, huống chi cô ấy lại là bạn thân của em, em đừng có lòng dạ hẹp hòi như vậy được không?” “Không phải là muốn ép anh kết hôn sao? Nói thẳng là được không cần chơi chiêu này.” Tôi cười lắc đầu, kéo tay người đàn ông bên cạnh: “Đúng là muốn kết hôn nhưng không phải với anh.” Sau đó, Tề Trú vọng tưởng dùng một đám cưới hoành tráng thì tôi sẽ quay đầu lại. Tôi giơ chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út lên cho hắn ta xem. “Thật ngại quá, tôi thật sự kết hôn rồi, kết hôn nữa là phạm pháp.”
Tặng Em Ngàn Vạn Tinh Hà
Chỉ Xích Chi Dao Năm thứ ba theo đuổi Lục Vân Châu, một đạo thánh chỉ triệu ta hồi cung. Nghe nói, ta là Công chúa lưu lạc dân gian. Người trong lòng Lục Vân Châu gặp khó khăn, hắn quỳ gối trước phủ Công chúa một ngày một đêm. “Chỉ cần Công chúa chịu cứu nàng, thần nguyện làm phò mã.” Ta ôm tiểu nam nhân mới được sủng ái gần đây, tựa như nghe được chuyện cười lớn: “Lục đại nhân, với chút tư sắc này của ngươi có phải là đã quá coi trọng bản thân mình rồi không?” Tiểu nam sủng bóc nho đút ta, bổ sung lời: “Không tự lượng sức.”
Chỉ Xích Chi Dao
Xuân Sơn Hận Vĩnh Ninh năm thứ chín, bào muội vào cung làm nô chết thảm, ngay cả thi thể cũng không tìm về được. Ta kiện cáo trong vô vọng, bị nhốt vào lao ngục chịu cực hình với nỗi oan ức, mười ngón tay cũng phế. Đôi tay này của ta, đáng lẽ dùng để viết văn, thi đỗ công danh, cùng muội ấy hưởng phúc. Ta tịnh thân nhập cung theo hầu Quý phi. Nàng ta dùng chân nâng cằm ta lên: “Uổng cho một gương mặt đẹp mà lại là hoạn quan.” Ta không tránh, chỉ cười đáp: “Nương nương không biết, có một số việc e rằng chỉ có hoạn quan như nô tài mới làm được.”
Xuân Sơn Hận
Thái Tử Gia 9.9 Tệ Của Tôi Tôi bỏ ra 9.9 tệ để mua WeChat của thái tử gia Bắc Kinh. Tôi biết rõ cái này chắc chắn là lừa gạt. Thế là tôi gửi lời mời kết bạn: [Em là bạn gái của anh.] Về sau ngày nào tôi cũng tỏ tình với người bên kia để anh gửi ảnh cơ bụng cho mình. Quấy rầy đòi hỏi hơn một tháng, cuối cùng tôi cũng trêu chọc thành công. Kẻ lừa đảo nghiêm túc nói chuyện “yêu đương” với tôi. Có một ngày, tôi thấy được scandal của anh và ngôi sao mới trong giới giải trí. Thế là tôi nhân cơ hội “trong cơn nóng giận” nhắn tin chia tay với anh: [Nếu không muốn chia tay thì chuyển 50 vạn để dỗ em đi.] Chỉ trong nháy mắt ngân hàng đã được cộng thêm 50 vạn. Không phải chứ, anh làm thật đấy à?
Thái Tử Gia 9.9 Tệ Của Tôi
Trọng Sinh Thay Đổi Vận Mệnh Đích tỷ là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, nhưng sau khi chết lại được cuốn bằng một tấm chiếu rách bị nâng ra khỏi phòng thái giám. Người mà đích tỷ một lòng muốn gả là tên hoàng đế bạc tình bạc nghĩa, vứt bỏ nàng như một chiếc giày rách. Còn ta vì có công cứu trưởng công chúa nên được phong làm hộ quốc công chúa, vô cùng tôn quý. Cho đến khi đích tỷ chết, nàng vẫn luôn nghĩ rằng ta trôi qua viên mãn hạnh phúc. Trở về kiếp này. Đích tỷ không vào cung, lại cứu công chúa trước ta một bước. Nhưng nàng không biết. Hộ quốc công chúa, là phải thay công chúa hòa thân với man di, bị tươi sống hành hạ đến chết.