Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Mùng Một Tết, Chồng Tôi Giả Chết, Tôi Tiễn Anh Ta Đi Hỏa Táng Thật

Mùng Một Tết, Chồng Tôi Giả Chết, Tôi Tiễn Anh Ta Đi Hỏa Táng Thật Tôi là vợ hợp pháp của một tên cặn bã.Mùng Một Tết năm ấy, tôi đột nhiên thèm uống nước dừa tươi.Chồng tôi không nói không rằng liền chạy ra ngoài mua cho bằng được.Không ngờ, giữa đường anh ta lên cơn đau tim, ch .t ngay tại chỗ.Tôi đau đớn tột cùng lao đến bệnh viện, còn chưa kịp khóc thì đã bị mẹ chồng tát cho mười cái như trời giáng, đến mức ngất xỉu.Khi tỉnh dậy, thứ chờ đón tôi chỉ là một hộp tro cốt và khoản nợ chồng để lại, hơn chục triệu.Từ đó, tôi bất chấp mạng sống cày cuốc trả nợ.Mãi đến mười lăm năm sau mới trả xong.Lúc ấy, người tôi đầy bệnh tật, đang đi nhặt rác trong khu nhà giàu, thì bất ngờ thấy chồng tôi – người đã ch .t mười lăm năm trước – bước xuống từ một chiếc xe sang, tay dắt một phụ nữ và một đứa bé.Tôi chặn anh ta lại hỏi cho ra lẽ, thì bị anh ta đá văng ra xa.Anh ta cười nhạo tôi:“Diệp Vi Vi, cô đúng là một con ngu không thể tả.”“Tôi chỉ không muốn chia tài sản nên mới giả ch .t để thoát khỏi cô, ai ngờ lại lừa dễ như vậy.”“Nợ tôi không cần trả, cô lại tự ôm hết vào người, nhờ cô mà giờ ba người nhà tôi mới được sống cuộc sống như giới thượng lưu.”Tôi tức đến mức ch .t tại chỗ.Lần nữa mở mắt ra.Tôi quay về đúng ngày mùng Một Tết năm ấy.

Yến Hoang

Yến Hoang Ngày ca ca gom đủ tiền chuộc ta rời khỏi phủ là một ngày cát tường. Trong phủ đang tổ chức lễ cập quan hai mươi tuổi cho tiểu công tử được sủng ái nhất, náo nhiệt phi thường. Phu nhân không nghe rõ là ai muốn xuất phủ, liền qua loa sai người trả khế bán thân của ta. Ta ôm tay nải nhỏ, đi đến cửa góc thì đụng phải tiểu đồng của công tử, hắn trừng mắt lườm ta. Ta và công tử đã mấy ngày nay không nói chuyện, cũng chẳng thèm nhìn mặt nhau. Hắn cố ý nhắc đến vị hôn thê của công tử, nói nàng ấy dung mạo xinh đẹp thế nào, khí độ hào phóng ra sao. “Ban thưởng tùy tiện cũng là minh châu to bằng quả trứng! Yến nhi, một tiểu nô tỳ như ngươi thì có gì để so? Được làm thiếp đã là ban ân rồi!” Ta chỉ mỉm cười. “Vậy ngày sau công tử có thể hưởng phúc rồi.” Hắn say khướt nhìn ta ngồi lên chiếc xe bò bụi bặm, loạng choạng đuổi theo phía sau. “Này, ngươi đi đâu? Ta nói ngươi biết, chiêu bỏ nhà đi vì giận dỗi này không còn tác dụng nữa đâu. “Nếu còn không biết điều, công tử sẽ thật sự không cần ngươi nữa đấy!”

Yến Hoang

8 chương
Cổ Đại
Anh Không Xứng

Anh Không Xứng Trần Dực Nhiên vội vã rời khỏi bữa tiệc, lúc đó tôi mới biết bên ngoài anh ta đang nuôi một cô nhân tình. Cô gái đó 19 tuổi, chính thức theo anh ta từ khi ấy. Hai năm sau, cô ta sinh cho Trần Dực Nhiên một đứa con trai, nhận được một bộ trang sức trị giá hàng chục triệu. Bốn năm sau, cô ta sinh thêm một bé gái, được anh ta hứa hẹn sẽ không bao giờ chia lìa. Từ đó, họ có đủ nếp đủ tẻ, một gia đình trọn vẹn. Còn tôi, từ đầu đến cuối đều bị giấu trong bóng tối, chẳng hề hay biết gì. Ngày mọi chuyện bị lật mặt, tôi đứng trước cửa căn phòng nơi hai người họ hẹn hò, cắt ngang đoạn tình tứ của Trần Dực Nhiên: “Bước tiếp theo, có phải là anh định dẫn cô ta vào nhà không?” “Phải.” Anh ta điềm nhiên trả lời, đưa tôi một tờ đơn ly hôn. “Ký đi, tôi phải cho cô ấy một danh phận.” Đúng vậy, người yêu nào chẳng muốn thành đôi thành cặp. Nhưng tại sao tôi lại phải để cho họ sống yên ổn?

Anh Không Xứng

5 chương
Hiện đại
Thiên Kim Thật Là Thiên Sư Huyền Môn

Thiên Kim Thật Là Thiên Sư Huyền Môn Ngày tôi được cha mẹ ruột tìm thấy, tôi vừa mới thu phục một con quỷ lang thang trở về đạo quán. Nghĩ đến lời dặn trước lúc lâm chung của sư phụ và quãng thời gian chẳng còn bao nhiêu của mình, tôi quyết định hạ sơn. Cô con gái nuôi mắt hoe đỏ, ánh mắt tủi thân và bất lực nhìn tôi bước vào nhà, khiến câu đầu tiên cha mẹ ruột tôi nói lại là dặn tôi phải sống hòa thuận với cô ta. Người anh cả ốm yếu và nhã nhặn, mỉm cười với tôi nhưng trong ánh mắt lại lạnh nhạt và cao ngạo. Cậu em trai nhuộm tóc đỏ, dáng vẻ ngông nghênh, thậm chí không thèm liếc tôi lấy một lần. Nhìn phong thủy trong căn biệt thự này, âm khí độc ác dày đặc, ánh mắt của họ ai nấy cũng mang vẻ âm u, tôi nhanh chóng rút một tấm thẻ từ trong đạo bào ra. “50 vạn, cắt đứt nhân quả giữa tôi và các người!”

Chồng Hờ Thập Niên 80

Chồng Hờ Thập Niên 80 Năm 1983, tôi và em dâu cùng lúc ở cữ. Chu Hải Từ lấy đùi gà, ức gà cho em dâu ăn, còn tôi thì chỉ được phần đầu gà, cổ gà. Tôi không ăn. Chu Hải Từ sa sầm mặt mày: “Bác sĩ nói em dâu thể trạng yếu, ở cữ phải ăn nhiều thịt để bồi bổ. Còn em khỏe mạnh, ăn ít thịt cũng không sao, đỡ bị béo.” Anh ta nói nghe như có lý lắm. Nhưng tôi không muốn bị anh ta tẩy não nữa — tôi muốn ăn thịt. Chu Hải Từ nổi giận, đá mạnh vào giường: “Chỉ là vài miếng thịt thôi mà, em là chị dâu, nhường cho nó một chút thì sao chứ?” Con tôi đang ngủ, bị tiếng động đó làm giật mình, bật khóc thét lên. Tôi nổi điên, chộp lấy cái đầu gà nhét vào miệng anh ta: “Ly hôn! Sống kiểu này tôi không chịu nổi nữa!”

Chồng Hờ Thập Niên 80

6 chương
Hiện đại
Ly Hôn Chớp Nhoáng, Kết Hôn Chớp Nhoáng

Ly Hôn Chớp Nhoáng, Kết Hôn Chớp Nhoáng Tôi và bạn trai yêu nhau suốt 9 năm, vậy mà trong một chuyến công tác, anh ta lại trúng “tiếng sét ái tình” với người phụ nữ khác.Anh ta nói:“Chúng ta chia tay đi. Anh đã tìm thấy nàng thơ trong mộng của mình rồi. Nếu em gặp cô ấy, em nhất định sẽ hiểu cho anh.”Tôi khẽ cười, đáp nhẹ:“Được, vậy thì chia tay đi.”Ngay hôm đó, sau khi nói lời chia tay với anh ta, tôi quay đầu nhận lời cầu hôn của một người đàn ông khác.

Hạnh Phúc Muộn Màng

Hạnh Phúc Muộn Màng Người thừa kế nhà họ Hoắc là Hoắc Khải Huân, đột nhiên bị tung tin đã bí mật kết hôn và có con gái. Anh ta lập tức lên tiếng đính chính: “Không có chuyện kết hôn bí mật, cũng chẳng có đứa con gái nào cả.” “Mọi người đều biết, bao nhiêu năm nay tôi vẫn luôn độc thân.” Tôi nhìn gương mặt lạnh lùng của anh ta trên tivi. Rồi lại nhìn con gái đang lén lút khóc, uất ức và khó hiểu. Tất cả những chấp niệm bấy lâu trong tôi, phút chốc tan biến hoàn toàn. Khi anh ta về nhà, tôi không còn như trước, dắt con gái ra đón. Cũng chẳng còn mong ngóng náo nức, chờ đợi những lần đoàn tụ ngắn ngủi như mới cưới. Tôi chỉ mở lại mấy tin nhắn vừa nhận. Một bản giấy chứng nhận thắt ống dẫn tinh cách đây sáu ngày, kèm theo dòng chữ: “Chỉ cần em đồng ý, sau này Đồng Đồng sẽ là đứa con duy nhất của anh.” Nước mắt tôi rơi lã chã. Tôi nhắn lại: “Đến đón em đi, em không muốn ở lại nhà họ Hoắc nữa.”

Hạnh Phúc Muộn Màng

5 chương
Hiện đại
Vác Phản Diện Chạy Trốn

Vác Phản Diện Chạy Trốn Ta ở kinh thành đấu với người giàu, bỗng vung tay đấu giá một nam tử dị tộc tuyệt sắc. Hắn lạnh lùng ngạo nghễ, khắp người đầy v ế t   t h ư ơ n g. Vừa định chuyển tay bán với giá cao, ta lại nhìn thấy dòng chữ bay lên giữa không trung: 【A a a nữ chính đừng bắt nạt nam chính nữa, hắn vừa mới bị   d I ệ t   cả tộc, lại còn bị hạ chú không thể khóc không thể cười, thảm lắm rồi!】 【Nam chính vừa thấy nữ chính liền động tâm, kết quả lại bị nàng nhục nhã, tim cũng muốn vỡ theo!】 【Nữ chính à, ngươi đối xử tốt với nam chính một chút đi, sau này hắn sẽ được rửa oan, mỏ vàng mỏ bạc đều là của ngươi, cả mạng cũng là của ngươi luôn đó!】 Hai mắt ta sáng rỡ: Thì ra ta là nữ chính à! Không nói không rằng, ta lập tức vác hắn về nhà. Chỉ vì quá nóng ruột, nên không kịp nhìn dòng chữ kế tiếp: 【Khoan đã, sao nữ phụ pháo hôi kia lại vác đại phản diện đi vậy!?】 【Đúng đó! Nàng ta không phải nên hung hăng sỉ nhục hắn, rồi đem bán đi sao!?】 【A a a phản diện kia  đ ộ c   á c  t à n   n h ẫ n, đợi thân thể hắn khôi phục, nữ phụ pháo hôi chắc chắn xong đời rồi!】

Vác Phản Diện Chạy Trốn

5 chương
Cổ Đại
Học Sinh Tôi Tài Trợ Không Muốn Để Tôi Lên Bàn Ăn

Học Sinh Tôi Tài Trợ Không Muốn Để Tôi Lên Bàn Ăn Học sinh nghèo tôi tài trợ thi đỗ đại học. Tôi tổ chức tiệc mừng lên đại học cho cậu ta, nhưng cậu ta lại không cho tôi ngồi cùng bàn: “Nếu để người ta biết người tài trợ cho em chỉ là một người bình thường, sau này em còn biết ngẩng đầu lên thế nào?” “Chị đừng đến nữa, để bạn trai thiếu gia nhà giàu của chị tới là được.” Tôi tức đến mức tay run lên. Tôi đã chia tay với thiếu gia đó từ lâu rồi, mà nguyên nhân chia tay lại chính là vì anh ta khinh thường cậu học sinh này. Vậy mà cậu ta lại chẳng thèm bận tâm: “Thiếu gia chỉ là không quan tâm đến chị thôi. Người tài giỏi như em đây, chắc chắn anh ta sẽ coi trọng.” Tôi lập tức hủy bỏ bữa tiệc mừng lên đại học của cậu ta, cắt đứt tiền tài trợ và mọi liên hệ với cậu ta. Được, được lắm. Vậy thì để cho cái người thiếu gia khinh thường cậu, đến coi trọng cậu đi.

Ngọc Bội Hộ Thân

Ngọc Bội Hộ Thân Chiếc ngọc hộ mệnh tôi đeo suốt mười tám năm bị trợ lý của Lộ Viễn làm vỡ mất. Đó là kỷ vật quý giá nhất mà bà ngoại để lại cho tôi. Năm ngoái Lộ Viễn gặp tai nạn xe, bác sĩ nhiều lần phát thông báo nguy kịch, khiến tôi và bố mẹ hắn sợ chết khiếp. Lần cuối cùng, bác sĩ nói suýt chút nữa là không cứu kịp. Ngày hôm sau khi tôi tháo ngọc đeo lên cổ hắn, hắn tỉnh lại. Tôi không lấy lại ngọc nữa, hắn cũng hứa sẽ mãi mãi không tháo nó xuống. Vậy mà cuối cùng, hắn vẫn thất hứa! Hầy, đúng là tự tìm ch.t tôi cũng không cản được.

Ngọc Bội Hộ Thân

4 chương
Hiện đại
Thiên Kim Thật Trừng Trị Nữ Hộ Công Vong Ơn Bội Nghĩa

Thiên Kim Thật Trừng Trị Nữ Hộ Công Vong Ơn Bội Nghĩa Năm tôi chín tuổi, trong một vụ tai nạn xe, tôi đã che chắn cho anh trai, còn bản thân thì trở thành người tàn tật. Anh trai thề rằng sẽ bảo vệ tôi suốt đời. Cha mẹ sợ tôi có vấn đề tâm lý, nên đã thuê cho tôi một hộ lý bằng tuổi. Nhưng anh tôi lại điên cuồng yêu người hộ lý đó. Họ cùng nhau đ ẩ y  tôi từ  t ầ n g c a o x u ố n g. Tôi sống sót nhưng trở thành người thực vật. Anh nhân cơ hội ấy cầu xin cha mẹ: “Hay là nhận nuôi Kiều Di đi. Một là để cô ấy tiện chăm sóc em gái, hai là em giờ cũng không còn hy vọng gì, nuôi thêm một đứa con gái cũng giúp ba mẹ nguôi ngoai.” Từ đó, cả nhà bắt đầu chán ghét tôi. Còn người hộ lý kia trở thành tâm can của mọi người. Cuối cùng, tôi bị đưa về quê – bị bỏ mặc sống ch.t. Cho đến một ngày, tôi mở mắt ra, trở lại đúng ngày xảy ra tai nạn năm đó.

Tôi Dựa Vào Bình Luận Để Né Cốt Truyện

Tôi Dựa Vào Bình Luận Để Né Cốt Truyện Vào ngày kỷ niệm một năm kết hôn với Phó Dục, tôi nhận được… giấy ly hôn anh ta gửi đến. Cùng lúc đó, màn hình trước mắt tôi bỗng hiện ra một loạt… bình luận như đạn bay: 【Đừng ký mà! Yêu nam chính thì chỉ chuốc lấy bất hạnh thôi! Mau quay đầu nhìn chồng cô đi!】 【Cái nữ phụ trong truyện ngược này cái gì cũng ổn, chỉ là… mắt mù.】 【Đừng nhìn anh ta mặt lạnh đòi ly hôn, chứ chỉ cần cô gọi một tiếng “chồng”, mạng cũng dám đưa luôn!】 Tay tôi đang cầm bút ký chợt khựng lại. Thời nào rồi còn chơi kiểu “ngôn tình dâng mạng” thế này chứ?