Danh sách truyện đã hoàn thành
Lê Thanh Chưa Xuất Giá Năm ta 14 tuổi, cha đem ta bán cho phú hộ giàu nhất Hoài Châu làm kế thất. Ta giúp ông ta nuôi dưỡng Huệ tỷ nhi khi ấy vẫn còn trong tã lót, vậy mà sau khi ông ta lấy phu nhân mới, nữ nhân ấy liền đuổi ta ra khỏi nhà. Lúc sắp bị ch .t cóng ngoài đường, một thư sinh nghèo đã nhặt ta về. Ta may vá kiếm tiền nuôi hắn ăn học thi cử, ai ngờ nghe tin hắn đỗ Thám hoa, rồi cưới công chúa. Huệ tỷ nhi tức tối lẩm bẩm: “Vì sao nương chẳng bao giờ gặp được người tốt?” Ta cười, véo má con bé: “Thư sinh thúc thúc của con có cưới ta đâu, sao lại bảo hắn không phải người tốt?” Cánh cửa gỗ mục nát bị gió tuyết hắt tung, người nọ giận dữ xông vào: “Ai nói ta chưa cưới?”
Lê Thanh Chưa Xuất Giá
Triêu Dương Khi bố mẹ ruột tìm thấy tôi, tôi vừa lĩnh xong tiền chia hoa lợi trong làng, đang đi dép bông đỏ rực chuẩn bị đi thu tiền thuê nhà. Thiên kim giả bề ngoài thì nói sẽ trả lại mọi thứ vốn thuộc về tôi, nhưng trong từng câu từng chữ lại toàn là vẻ đáng thương tội nghiệp. Thế là… Bố mẹ nói: “Chúng ta không có tình cảm gì với con, Lâm Oản Oản mới là bảo bối trong lòng chúng ta. Đừng mơ giành giật bất cứ thứ gì của nó!” Anh trai nói: “Tao chỉ có một đứa em gái là Lâm Oản Oản. Con nhà quê như mày từ đâu tới thì cút về đó đi!” Mà tôi… là dân bản địa thôn Liệt Đức, Quảng Đông đó. Tôi cần phải giành cái gì sao?
Triêu Dương
Tôi Không Là Kẻ Bị Lợi Dụng Nữa Năm tôi 50 tuổi, tôi phát hiện Dương Kiến Quân có nhân tình bên ngoài, con riêng của họ cũng đã 10 tuổi. Tôi đau khổ tột cùng, muốn anh ta cho tôi một lời giải thích. Kết quả, anh ta lạnh nhạt buông một câu: “Ly hôn đi.” Tôi đem chuyện ngoại tình của anh ta kể với 4 đứa con, hy vọng bọn trẻ sẽ đứng về phía tôi. Nào ngờ, bọn chúng lại thản nhiên nói: “Đàn ông thành đạt ai mà chẳng có người bên ngoài.” Con gái út còn mỉa mai tôi là bà già xuống sắc, không có chí tiến thủ, lạc hậu với thời đại. Nó bảo nếu là nó, nó cũng ra ngoài tìm người khác. Điều khiến tôi đau lòng hơn nữa là hai đứa cháu gái tôi nuôi lớn cũng đứng về phía Dương Kiến Quân. Cháu gái của anh ta thì khỏi nói, mẹ cô ta chính là bạn thân của tiểu tam kia, đứng về phía bạn là điều hiển nhiên. Còn cháu gái ruột tôi… thật sự khiến tôi đau đớn.
Tôi Không Là Kẻ Bị Lợi Dụng Nữa
Thâm Tình Đến Muộn Trước khi nhận nhiệm vụ cuối cùng, tôi hỏi Phó Cận Thần lần cuối cùng: “Anh có thể cưới em không?” Anh im lặng một lúc, rồi nói: “Được.” Tôi và hệ thống cùng lúc ch .t lặng: “Tiêu rồi.” Chẳng phải đã thỏa thuận, chỉ cần bị từ chối đủ 100 lần, tôi có thể trở về thế giới thực sao? Hóa ra… tất cả chỉ là một phen hú vía. Bởi vì ở nhiệm vụ cuối cùng, tôi lại vô tình trở thành vật thế mạng cho mối tình đầu của anh. Phó Cận Thần đã ở bên cô ấy ba ngày, rồi mới nhớ ra tôi — Và điều chờ đón anh, lại là tin tôi hy sinh trong nhiệm vụ.
Thâm Tình Đến Muộn
Tha Thứ Cho Anh Ta Bảy Lần Bảy năm trước, Lục Phỉ cứu tôi thoát khỏi tay cha dượng. Tôi đã cho anh ta 7 cơ hội. Vì vậy, khi anh ta ngoại tình xong lại đề nghị quay lại. Tôi… vẫn đồng ý. Cho đến khi tôi tình cờ nghe được lý do anh ta muốn nối lại với tôi. Anh ta phả ra một hơi khói thuốc, cười cợt nhả: “Bỏ ra từng ấy công sức với cô ta, ít nhất cũng phải chơi cho đáng chứ!” Lúc đó tôi thầm nghĩ — Đây là lần thứ 6.
Tha Thứ Cho Anh Ta Bảy Lần
Chủ Mẫu Thẩm Ngọc Phu quân muốn nạp Bạch Nguyệt Quang làm quý thiếp, hỏi ta có đồng ý không. Ta vui vẻ chấp thuận, thậm chí còn vung tay nạp thêm cho chàng mười phòng mỹ thiếp! Bạch Nguyệt Quang vốn luôn nhăm nhe vị trí chủ mẫu của ta, giờ lại bận bịu đấu đá với đám tiểu thiếp khác. Còn ta thì ngồi trên núi xem hổ đấu, lại còn được ban tặng danh xưng hiền đức chủ mẫu.
Chủ Mẫu Thẩm Ngọc
Người Đến Sau Lại Là Người Ở Lại Ngày tôi bắt gặp Chu Cảnh Hành ngoại tình, cũng là lần mâu thuẫn lớn nhất giữa tôi và anh ta trong suốt 7 năm yêu nhau.Anh ta tuyên bố dừng chiếu bộ phim của tôi, tưởng tôi sẽ mềm mỏng nhún nhường.Nhưng tôi lại thẳng thắn tuyên bố giải nghệ ngay tại buổi tiệc tối hôm đó.Không muốn kết hôn với tôi à?Dĩ nhiên là được.Dù sao, tôi xưa nay làm việc chưa bao giờ để lại đường lui.
Người Đến Sau Lại Là Người Ở Lại
Ngọt Tựa Lan Tâm Ta có một loại năng lực đặc biệt — có thể phân biệt thiện ác qua mùi hương. Người tốt thì thơm. Kẻ xấu thì thối. Duy chỉ có vị hoàng đế được đồn là bạo ngược vô đạo kia — lại có mùi đắng. Nhân lúc không ai để ý, ta len lén nhét cho chàng rất nhiều bánh đường. Chàng ôm lấy đống bánh, lạnh lùng nhìn ta, nói: “Người trước kia cũng từng cho trẫm ăn bánh, là muốn trẫm ch.t. Còn ngươi thì sao?” Ta đáp: “Ta muốn người ngọt ngào hạnh phúc, trường mệnh bách tuế.”
Ngọt Tựa Lan Tâm
Khi Nhà Chồng Không Còn Giả Tạo Cuối năm, tôi ký được một hợp đồng lớn, được chia hoa hồng năm triệu tệ. Công ty khen thưởng tôi người đang mang thai tám tháng, được nghỉ thai sản sớm. Mẹ chồng hỏi vì sao không đi làm, tôi nằm trên sofa, nửa đùa nửa thật: “Công ty làm ăn không tốt nên cho con nghỉ rồi. Chắc sau này chỉ có thể ở nhà làm nội trợ thôi.” Không ngờ, bà lập tức giáng một cái tát vào lưng tôi: “Vậy còn không mau dậy đi giặt đồ, nấu cơm đi!” “Mang có mỗi đứa con gái mà định nằm không ăn bám nhà tôi à?!” Đúng lúc chồng tôi là Tôn Lỗi về tới, kéo mẹ vào phòng trẻ con. Tôi ấm ức, bật camera giám sát mà họ chưa biết, muốn xem anh rốt cuộc đứng về phía ai. Nhưng không ngờ, những gì tôi nhìn thấy lại khiến sống lưng lạnh buốt…
Khi Nhà Chồng Không Còn Giả Tạo
Vương Phi Mưu Lược Hoàng thượng ban hôn, chỉ hôn ta làm chính phi của Khánh Vương. Đồng thời, còn chỉ hôn một Trắc phi. Trắc phi vốn là cung nữ bên cạnh quý phi, nay được nhận làm chất nữ. Khánh Vương và nàng ta tình cảm sâu đậm. Không những cầu xin Hoàng thượng cho nàng cùng ta đồng ngày nhập phủ, còn xin thêm quyền quản gia cho nàng. Tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của ta. Bọn họ nghĩ rằng ta gả vào không được sủng ái, phòng không gối chiếc, còn chẳng bằng một nha hoàn, thực sự đáng thương. Ta lại cười. Xuất thân là đích nữ chính phi của gia tộc hiển hách, lẽ nào còn phải tranh sủng với một Trắc phi?
Vương Phi Mưu Lược
Căn Nhà Không Còn Bóng Anh Sau ba lần nhập sai mật khẩu căn hộ, một cô gái mặc đồ ngủ bước ra từ trong nhà. “Cô lén la lén lút làm gì trước cửa nhà tôi thế?” Tôi sững người: “Nhà cô?” Cô ta khoanh tay trước ngực: “Là nhà bạn trai tôi, đương nhiên cũng là nhà tôi!” Cô ta đứng chắn ở cửa, không cho tôi vào, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Bạn trai tôi vừa lau nhà xong, cô đừng có giẫm bẩn!” Khi hai bên đang giằng co không ai nhường ai, vị hôn phu của tôi Tạ Lâm bước ra từ bên trong. Anh đi đôi dép đôi y hệt cô gái đó là đôi tôi nhờ bạn mua từ nước ngoài về tháng trước. Anh cười và nói cô gái kia chỉ là ở nhờ tạm thời. Nhưng căn hộ này là do tôi trả tiền mua hoàn toàn, tại sao anh ấy lại có quyền quyết định?
Căn Nhà Không Còn Bóng Anh
Sống Lại Một Giờ Trước Khi Ký Giấy Kết Hôn Trọng sinh trở về, tôi cố ý đến muộn, cố tình kéo dài thời gian đi đăng ký kết hôn với Cố Văn Lâm. Kiếp trước, sau khi biết tôi mang thai, Cố Văn Lâm dắt theo Bạch Tiểu Mai biến mất suốt hai mươi năm. Mãi đến khi tôi gần ch.t, anh ta mới quay về. Anh ta nhìn d//i ả//n//h của Bạch Tiểu Mai, nói với tôi: “Nếu ngày đó chậm lại một chút mới đăng ký kết hôn với em, kết cục liệu có khác đi không?”