Danh sách truyện đã hoàn thành
Cưới Ai? Và sau bảy năm yêu đương dài lâu với Bùi Vân Châu, cuối cùng chúng tôi cũng đã định ngày kết hôn. Thế nhưng, ngay đêm trước ngày cưới, người con gái trong lòng Bùi Vân Châu – Diệp Thính Tuyết bị bắt gặp say xỉn ngoài phố, bị người ăn xin kéo vào trong ngõ, và cảnh đó bị quay video đăng lên mạng. Bùi Vân Châu lại dùng khả năng của mình, nhanh chóng thay mặt Diệp Thính Tuyết trong video bằng khuôn mặt của tôi, rồi cho đội quân mạng nói rằng tôi trước ngày cưới thì ăn chơi trác táng, đó là quả báo. Anh ta nói với tôi: “Không thể phá hoại hình ảnh trong sáng thuần khiết của Diệp Thính Tuyết được. Dù sao thì em cũng sẽ cưới anh rồi, hình tượng gì không quan trọng, anh không chê, sẽ cưới em như thường.” Tôi cười tức giận, xé rách bộ váy cưới, “Tôi không cưới anh nữa.” Anh ta khinh bỉ nói: “Không cưới anh thì cưới ai? Ngoài anh ra ai thèm lấy em?” Tất nhiên là có người muốn. Chính là kình địch của anh ta, Tổng Giám đốc Cố. Người bạn học tiểu học từng nói dù lúc nào cũng có thể cưới tôi.
Cưới Ai?
Nhất Định Là Em Vì muốn cứu công ty của “bạch nguyệt quang”, Lục Dã đã đẩy tôi vào phòng của khách hàng. Hoàn toàn không quan tâm tôi chính là vị hôn thê của anh ta. “Tô Hà, nhà họ Lục nuôi cô bao nhiêu năm, bây giờ cũng đến lúc cô phải báo đáp rồi.” Sau đó, Lục Dã đứng trước cửa khách sạn, đợi tôi phản kháng kịch liệt rồi làm bộ nghĩa hiệp xông vào “giải cứu”. Nhưng anh ta lại nghe thấy tiếng tôi run rẩy bên trong: “Đau… nhẹ một chút…” Đêm đó, thiếu gia nhà họ Lục luôn bình tĩnh ôn hòa, lần đầu nổi điên, cầm ghế đập cửa khách sạn như phát cuồng, mắt đỏ ngầu, gào lên gọi vị hôn thê của mình.
Nhất Định Là Em
Một Mình Tiến Về Mùa Xuân Tôi đã thích Hứa Tấn Nam suốt 6 năm. Đến hôm nay, cuối cùng tôi quyết định buông bỏ. Chỉ vì trong ảnh bìa WeChat của anh, bỗng xuất hiện bóng lưng một cô gái đang ngắm hoàng hôn. Tôi nhìn dáng vẻ anh mỉm cười khi nhắc đến cô ấy, bỗng nhiên hiểu ra — Gần nước chưa chắc đã được trăng chiếu trước. Anh chưa từng xem tôi là một lựa chọn. Tôi không còn muốn yêu anh nữa. Và thực tế chứng minh, trăng có lặn, thì mặt trời vẫn sẽ mọc. Một người, cũng có thể bước đến nơi xuân về rực rỡ.
Một Mình Tiến Về Mùa Xuân
Nha Hoàn Nhóm Lửa Giang Ly Ta là một tiểu nha hoàn trong nhà họ Điền. Chỉ là dạo gần đây, xuân đến khiến người uể oải dễ ngủ gật, trong lúc mơ màng ta lại mộng thấy một chuyện lạ, một thư sinh nghèo đến cửa cầu hôn, trở thành người ở rể trong phủ. Không đầy một năm, tiểu thư khó sinh mà mất, lão gia và phu nhân cũng ch .t ch/á/y trong biển lửa. Thư sinh kia kế thừa toàn bộ gia sản to lớn, bên mình thê thiếp thành đàn, hưởng hết tề nhân chi phúc*. Lão gia và phu nhân đối đãi với ta không tệ, ta liền đem giấc mộng ấy bẩm báo với hai người. Ban đầu, lão gia phu nhân không tin. Nhưng chẳng bao lâu sau, quả nhiên có một thư sinh đến cửa. (*) Tề nhân chi phúc: ý chỉ cuộc sống giàu sang sung sướng, nhiều thê thiếp.
Nha Hoàn Nhóm Lửa Giang Ly
Tình Nhân Giả Mạo Sau ba năm Chu Kinh Hoài giả nghèo, cuối cùng tôi cũng vượt qua được bài thử thách của anh ta. Anh ta cho rằng tôi là người xứng đáng để kết hôn cùng anh ta. Vì muốn tôi gả cho mình, anh ta mua hết toàn bộ bảng quảng cáo LED ở khu Nam Thành, chỉ để tôi thấy được lời xin lỗi của anh ta. Sau đó là một tháng pháo hoa rợp trời, anh ta cầu hôn tôi. Nhưng đến năm thứ tư sau khi kết hôn, anh ta lại bao nuôi một cô gái trẻ trung non nớt đầu tiên. Lúc tôi phát hiện ra, anh ta chẳng hề hoảng loạn, chỉ lạnh nhạt nghiền nát điếu thuốc, ánh mắt hờ hững nhìn tôi: “Em chắc chắn muốn làm ầm lên à? Âm báo tin nhắn từ tài khoản ngân hàng không đủ cảm động sao?” Tôi sững người, há miệng nhưng không nói nổi một lời nào.
Tình Nhân Giả Mạo
Cam Đường Đoạn Trong lòng Chu Ngôn Đình có một mối tình đầu đã khuất. Năm thứ 4 kết hôn, anh ta nuôi một cô gái rất giống người con gái ấy. Còn tôi, là người cuối cùng trên thế gian này biết chuyện. Hôm đó, tôi và cô gái kia mặc váy đỏ giống hệt nhau. Chu Ngôn Đình cau mày nói với tôi: “Màu đỏ không hợp với em, đi thay bộ khác đi.” Tôi không thay váy mới. Tôi chọn thay… người chồng không thích tôi mặc váy đỏ.
Cam Đường Đoạn
Bức Tranh Đứa Bé Bức tranh “Đứa bé” của tôi bị tố đạo nhái, anti-fan gào thét đòi tôi cút khỏi giới hội họa. Phía đối thủ đăng weibo bóng gió: “Đây là đứa con trong giấc mơ của tôi, mong ai đó biết điều mà tránh xa!” Tôi: Con cô? Vậy tôi là ai? Ngay hôm đó, Ảnh đế tag tôi cầu cứu trên mạng: “Vợ ơi mau về đi, anh không dỗ nổi con trai nữa rồi!”
Bức Tranh Đứa Bé
Sớm Sớm Chiều Chiều Huấn luyện viên quân sự của con trai tôi bất ngờ gọi điện về nhà, yêu cầu dẫn nó đi làm xét nghiệm ADN cùng anh ta! “Tôi là huấn luyện viên của con trai cô, tên là Từ Cảnh Sơ. Nó giống tôi như đúc. Phiền cô đến doanh trại, đưa nó đi xét nghiệm quan hệ cha con với tôi một chuyến.” Từ Cảnh Sơ? Cái tên này… nghe quen quen… Chưa tới ba giây sau, tay tôi cầm điện thoại đã run như muốn rớt. Không phải cái người năm đó tôi lén ‘trộm gen’ đấy chứ?!
Sớm Sớm Chiều Chiều
Nét Chữ Nên Chồng Thầy dạy thư pháp nói chữ tôi xấu kinh khủng. Đến cả Thẩm Thư nổi tiếng trong giới cũng không cứu nổi. Tôi không cam tâm, thật sự tìm tới tận nơi, năn nỉ muốn bái hắn làm thầy. Hắn đúng như lời đồn, không nể nang mà thẳng thừng chê bai. “Không có chút năng khiếu nào.” Về sau, thư phòng vốn luôn gọn gàng của hắn bị tôi làm cho bừa bộn. Tôi vừa khóc vừa bám chặt lấy hắn. Hắn cúi xuống, tàn nhẫn cắn vào vành tai tôi, thì thầm khen ngợi. “Thì ra, thiên phú của em đều dồn vào chỗ này à.”
Nét Chữ Nên Chồng
Em Vẫn Là Em Trong một chương trình truyền hình, tôi bốc trúng câu hỏi mà người chồng cũ – ảnh đế nổi tiếng – để lại hai năm trước. “Bạn và mối tình đầu đã đi đến cuối cùng chưa?” Tôi mỉm cười trả lời: “Vâng, tháng sau chúng tôi sẽ kết hôn.” Trên sân khấu, chồng cũ bất ngờ ngẩng đầu, thất thố nhìn chằm chằm vào tôi. Đến tận giờ anh ấy mới biết — Mối tình đầu của tôi không phải là anh. Ly hôn hai năm, đây là lần đầu tiên tôi và Chu Hằng cùng xuất hiện trên sóng truyền hình. Năm đó chúng tôi bí mật kết hôn, rồi cũng lặng lẽ l///y hô///n. Trên livestream, đám khán giả vẫn đang mê mẩn “đường hóa” couple Chu Hằng – Lâm Dao, tưởng rằng họ là mối tình đầu của nhau.
Em Vẫn Là Em
Phản Ứng Dây Chuyền Tôi là học trò giỏi nhất dưới trướng thầy hướng dẫn. Nhưng sư muội mới đến đã ăn cắp toàn bộ thành quả nghiên cứu của tôi, còn trắng trợn vu cáo tôi đạo văn của cô ta. Cô ta mới là thiên tài chân chính. Đối mặt với một sư muội ngạo mạn tự phụ, tôi chỉ nói: “Nếu đúng là vậy, thì cô hãy tái hiện lại thí nghiệm đó trước mặt mọi người đi.” Sau mấy lần thí nghiệm đều ph..át n..ổ, hiện trường im phăng phắc. ⸻ “Tần Cẩm Văn, em theo thầy bao năm như vậy, cũng được xem là sư tỷ.” “Vậy mà chẳng những không chăm sóc đàn em, còn đạo văn, ăn cắp kết quả nghiên cứu của người khác, thật sự khiến thầy quá thất vọng.” “Vì nể tình thầy trò bao năm, thầy không đuổi học em, để lại cho em chút danh tiếng. Em tự mình làm thủ tục thôi học đi.” Thầy nói xong thì quay sang an ủi cô gái đứng bên cạnh: “Được rồi, đừng khóc nữa, thầy sẽ xử lý chuyện này ổn thỏa.” Nói rồi thầy cầm tập hồ sơ, quay lưng rời đi, không muốn nhìn tôi thêm một cái. “Thầy, em bị oan!” Tôi vội vàng gọi với theo. Tôi theo thầy bao nhiêu năm. Chẳng lẽ thầy còn không tin nhân cách của tôi sao?
Phản Ứng Dây Chuyền
Thanh Mai Mục Nát Của hồi môn mà nhà chuẩn bị cho tôi đã lọt vào mắt chị dâu. Chị ta nói thẳng trước mặt cả nhà: “Nếu không đưa tiền cho tôi, tôi sẽ không sinh con trai cho nhà anh đâu!” Bố mẹ tôi cười lạnh: “Cô muốn sinh thì sinh, không sinh thì thôi.” Anh tôi nói: “Nếu cô không muốn, ly hôn cũng được.” Lúc này, đến lượt chị dâu chết lặng.