Danh sách truyện đã hoàn thành
Hồi Sinh Giữa Gấm Hoa Trọng sinh về năm 1970, lần này tôi chọn lấy người đồ tể mà mẹ giới thiệu, từ chối anh bạn thanh mai trúc mã làm giáo viên ở nhà bên. Tôi không còn bỏ lỡ cơ hội vào nhà máy dệt, không còn phải sống cả đời chăm sóc mẹ chồng nằm liệt giường, quanh quẩn trong bếp núc cơm áo gạo tiền. Tôi sẽ không còn bị chồng cằn nhằn vì đi chợ lỡ tiêu hơn hai hào, mua hai quả quýt chua. “Suốt ngày chỉ biết hoang phí!” Tôi cũng sẽ không còn bị lũ trẻ trách móc chỉ vì muốn ra ngoài xả hơi vài hôm. “Mẹ đi rồi ai trông tụi con?” Ở kiếp này, tôi đi từ một nữ công nhân bình thường, trở thành tổ trưởng, rồi làm tới nữ xưởng trưởng đầu tiên trong lịch sử nhà máy. Tôi không còn chỉ là “vợ của ai”, “mẹ của ai”, mà là chính tôi – là tôi, một con người độc lập. Tôi có sự nghiệp vững chắc, gia đình hạnh phúc. Tôi trở thành vết chu sa trong tim người năm xưa tôi từng yêu. Còn trúc mã đời trước của tôi, người luôn coi tôi là lựa chọn dự phòng thì sao? Cô bạch nguyệt quang mà anh ta theo đuổi cuối cùng lại trở thành người phụ nữ già nua hơn tuổi vì chăm sóc mẹ chồng tai quái, không có công việc, bị chồng xem là “người ăn không ngồi rồi”. Nữ thần của năm xưa, hoa khôi lớp học cuối cùng cũng chỉ là hạt cơm dính trên cổ áo đàn ông. Tôi kéo cô vợ của trúc mã vào lớp đào tạo lại cho phụ nữ tại nhà máy, để cô ấy một hoa khôi từng bị lãng quên, lại một lần nữa tỏa sáng rực rỡ.
Hồi Sinh Giữa Gấm Hoa
Khi Mẹ Giở Chiêu Tại Cuộc Họp Phụ Huynh Con gái tôi vừa chuyển tới trường mới, thì hội phụ huynh và giáo viên chủ nhiệm lập tức “dằn mặt”. Hội trưởng hội phụ huynh thì mỉa mai: “Mẹ của bé Thanh Thanh à, công việc hội rất phức tạp, mà chị học vấn thấp thì không hiểu cũng dễ hiểu thôi, cứ phối hợp là được.” Giáo viên chủ nhiệm cũng không kém cạnh: “Chị nên có tầm nhìn lớn hơn một chút, đừng vì vài chuyện nhỏ mà khiến bé Thanh Thanh bị cô lập trong lớp.” Ai nấy đều bảo tôi nên nhẫn nhịn vì con. Nhưng xin lỗi, tôi chưa bao giờ là kiểu mẹ phải cúi đầu. Tôi lật ngược thế cờ: – Đăng ảnh bằng tốt nghiệp Bắc Đại. – Gọi điện thẳng cho tổng giám đốc nhà máy, hủy hợp tác chỉ vì… vợ ông ta đòi đuổi con tôi khỏi trường. – Tung bằng chứng cô giáo chủ nhiệm và hội phụ huynh chia chác tiền quỹ lớp. “Cô Trương, hay là mình hẹn nhau lên Phòng Giáo dục làm ly trà nhỉ?”
Khi Mẹ Giở Chiêu Tại Cuộc Họp Phụ Huynh
Vả Mặt Chồng Cũ Chồng tôi lái xe khi say, gây tai nạn, rồi lừa tôi đứng ra nhận tội thay. Khi tôi ra tù, anh ta đã tái hôn. Người vợ mới không ai khác, chính là bạn thân của tôi. Con gái tôi mới năm tuổi, bị xích bằng dây sắt ngoài ban công, sống không khác gì một con chó. Sợ tôi trả thù, bọn họ lái xe đâm chết tôi. Tôi mở mắt lần nữa, thì phát hiện mình đã trùng sinh. Chồng tôi quỳ gối trước mặt, khẩn thiết cầu xin tôi đứng ra nhận tội thay anh ta. Tôi đá một cú làm anh ta ngã lăn ra: “Đồ tội phạm chết tiệt, cút vào tù đi!”
Vả Mặt Chồng Cũ
Khi t/a/i n/ạ/n hàng không xảy ra, chồng tôi – cơ trưởng của chuyến bay nhìn tôi và Bạch Nguyệt Quang, gương mặt tràn đầy khó xử. Tôi thì không hề do dự, nhét bộ dù cuối cùng vào tay hai người bọn họ. Kiếp trước, sau khi cân nhắc đi cân nhắc lại, anh ta chọn đưa dù cho tôi người đang mang thai rồi định cùng Bạch Nguyệt Quang chôn thân trong vụ rơi máy bay. Nhưng cái gọi là “cùng xuống hoàng tuyền” kia không xảy ra – Bạch Nguyệt Quang ch trong vụ t/a/i n/ạ/n, còn anh ta thì sống sót một cách kỳ tích. Từ đó về sau, anh ta ngày ngày ở bên cạnh tôi, chờ đứa con của chúng tôi ra đời. Tôi ngỡ rằng mọi b/i kị/ch đã kết thúc, nào ngờ khi con đầy tháng, anh ta lại thản nhiên bóp ch con gái ngay trước mặt tôi: “Nếu không phải cô cứ khăng khăng bám theo, máy bay đâu có thiếu dù.” “Cô gi//ết người tôi yêu nhất, hôm nay, tôi cũng phải để cô nếm thử cảm giác đó!” Tôi đ/au đớ/n đế/n tuy/ệt vọn/g, cuối cùng cùng anh ta đồn/g qu/y v/u tậ/n. Mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về ngày xảy ra t/ai nạ/n…
Cái Kết Của Kẻ Phản Bội
Máy Bay Cô Độc Khi tai nạn hàng không xảy ra, chồng tôi – cơ trưởng của chuyến bay nhìn tôi và Bạch Nguyệt Quang, gương mặt tràn đầy khó xử. Tôi thì không hề do dự, nhét bộ dù cuối cùng vào tay hai người bọn họ. Kiếp trước, sau khi cân nhắc đi cân nhắc lại, anh ta chọn đưa dù cho tôi người đang mang thai rồi định cùng Bạch Nguyệt Quang chôn thân trong vụ rơi máy bay. Nhưng cái gọi là “cùng xuống hoàng tuyền” kia không xảy ra – Bạch Nguyệt Quang ch trong vụ tai nạn, còn anh ta thì sống sót một cách kỳ tích. Từ đó về sau, anh ta ngày ngày ở bên cạnh tôi, chờ đứa con của chúng tôi ra đời. Tôi ngỡ rằng mọi bi kịch đã kết thúc, nào ngờ khi con đầy tháng, anh ta lại thản nhiên bóp ch con gái ngay trước mặt tôi: “Nếu không phải cô cứ khăng khăng bám theo, máy bay đâu có thiếu dù.” “Cô gi//ết người tôi yêu nhất, hôm nay, tôi cũng phải để cô nếm thử cảm giác đó!” Tôi đau đớn đến tuyệt vọng, cuối cùng cùng anh ta đồng quy vu tận. Mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về ngày xảy ra tai nạn…
Máy Bay Cô Độc
Trong bữa tiệc gia đình, tôi vô tình làm rơi đũa xuống chỗ dưới chân của chú nhỏ ngồi đối diện.Không biết một tổng tài như chú ấy thì trên chân có lông không nhỉ?Tôi lén lút sờ sờ chân của chú nhỏ.Ừm.Mịn màng như ngọc.Thử sờ thêm cái nữa.Bỗng nhiên có người túm cổ áo kéo tôi ra khỏi gầm bàn.Chú nhỏ nở nụ cười như không cười: “Nhóc con, chơi vui nhỉ?”
ĐIỀU ƯỚC NĂM 12 TUỔI
Sau khi được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, tôi lập tức đăng ký một tour du lịch.Vì cầm nhầm thẻ phòng, tôi vô tình nhìn thấy toàn bộ body của một anh chàng cao 1m85 siêu điển trai.Để tránh bị chú cảnh sát mời đi uống trà, tôi nhanh trí tỏ tình với anh ta, trở thành bạn gái của anh đẹp trai.Khi có kết quả thi đại học, tôi vòng vo hỏi dò anh ta:“Tiêu Trì Dã, thành tích học tập của anh thế nào?”“Với điểm của anh chắc vào trường nghề còn khó nữa là…”Tôi yên tâm rồi.Tôi để lại một câu: “Mẹ tôi chỉ cho yêu người học Thanh Hoa thôi,” rồi block, xóa liên lạc từ A đến Z.Ai ngờ đến ngày nhập học, tôi lại gặp Tiêu Trì Dã ở Thanh Hoa.Anh ấy đưa cho tôi giấy báo trúng tuyển đã chuẩn bị từ lâu, cười như con cáo:“Lâu rồi không gặp.“Đây là giấy báo trúng tuyển Thanh Hoa của anh, nhớ đưa cho dì xem nhé.”
CHIA TAY VÌ ANH KHÔNG HỌC THANH HOA , VÀ CÁI KẾT
Tôi chạy xe điện mà không đội mũ bảo hiểm, liền bị một anh cảnh sát giao thông trẻ trung, cao ráo và cực kỳ điển trai chặn lại.Từ đó, chúng tôi bắt đầu mối quan hệ “oan gia ngõ hẹp” – yêu ghét đan xen, đấu trí đấu dũng chẳng ai nhường ai.Tôi nghĩ thầm, người đàn ông đẹp trai thế này, không có được thì thôi, chúc anh ta… cong vậy.Ai ngờ chỉ mấy hôm sau, tôi đi xem mắt liền hai lần, cả hai lần đều đụng phải anh ta.
CÔ GÁI KHÔNG ĐỘI MŨ VÀ CHÀNG CẢNH SÁT SI TÌNH
Đêm hôm đó, sau buổi team building mừng tốt nghiệp cấp ba.Tôi say rượu, lạc vào nhầm phòng của cậu thiếu gia bị mất trí nhớ tạm thời, sờ soạng khắp người anh ta một trận, còn hôn môi nữa.Vì sợ bị trả thù nên tôi lập tức trốn ra nước ngoài trong đêm.Lần gặp lại, là trong một nhà hàng Âu cao cấp.Anh ta ngồi ở vị trí vốn dĩ thuộc về người tôi sắp liên hôn, nở nụ cười nửa miệng nhìn tôi:“Đêm hôm tốt nghiệp cấp ba đó, sờ đã tay chưa?”
TỔNG TÀI LÀ CRUSH CŨ CỦA TÔI
Tôi tỏ tình với anh chàng bá đạo ở trường, nhưng bị từ chối.Tôi hỏi: “Cậu cao bao nhiêu?”Cậu ta nhướn mày: “Tớ cao 1m85.”Tôi bĩu môi: “Tôi từng hôn cả người cao mét chín rồi đấy, cậu kiêu cái gì?”
NGƯỜI ÔM TRỌN VŨ TRỤ CỦA TÔI
Tan làm về đến nhà, nhỏ bạn thân hỏi tôi có muốn đi spa không.Tôi mệt rã rời, nằm bẹp trên giường nhắn lại:“Không muốn đi, không muốn ra ngoài, hôm nay mệt quá rồi.”Rửa mặt xong, nhìn vào gương thấy mình nhếch nhác, bẩn thỉu.Nghĩ lại một chút, thôi thì đi cũng được.Tôi mở lại WeChat.“Muốn đi rồi, ra đây một lát.”Năm phút sau, điện thoại hiện lên tin nhắn của sếp.“Địa chỉ.”
EM KHÔNG MUỐN LÀ NGƯỜI TÌNH SAU TẤM RÈM
Bạn thân tôi có một ông anh trai, độc thân, giàu có, tính cách lạnh lùng.Tôi tiện miệng hỏi: “Anh ấy có thiếu vợ không?”Hôm sau, tôi đã cùng anh ấy đi đăng ký kết hôn.Trước cửa cục dân chính.Tôi ôm chầm lấy bạn thân, phấn khích nói: “Sau này tớ sẽ không bao giờ rời xa cậu nữa!”Thế rồi tôi với bạn thân vui chơi cả tuần trời.Cho đến khi bị anh trai cô ấy chặn trong phòng, yết hầu anh khẽ động, giọng khàn khàn.“Em quên là mình còn một người chồng rồi à?”